Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 129: Nếm Thử (1)

Đăng: 22/05/2026 23:01 2,189 từ 1 lượt đọc

Ánh mặt trời ngả dần về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời Đại Thảo Nguyên Hắc Phong, nhưng lại bất lực trước cái bóng khổng lồ đang phủ xuống mặt đất phía trước.
Kim Long Thành.
Đứng trước tòa thành này, con người bỗng trở nên nhỏ bé như hạt cát giữa sa mạc. Bức tường thành sừng sững dựng đứng, cao tới một ngàn mét, đen kịt và bóng loáng như được đúc từ hắc sắt nguyên khối. Nó không giống một công trình kiến trúc của nhân loại, mà giống như một dãy núi nhân tạo chọc trời, ngăn cách hai thế giới.
Trên mặt tường thành, những đạo văn phòng thủ to bằng cả ngôi nhà thỉnh thoảng lại lóe lên ánh sáng kim loại lạnh lẽo. Những tháp canh được bố trí dày đặc, mỗi tháp canh đều tỏa ra linh áp khiến không khí xung quanh vặn vẹo. Nếu không có lực lượng dời non lấp biển của tu sĩ cao cấp và sự tích lũy qua hàng vạn năm, phàm nhân vĩnh viễn không thể tạo ra kỳ quan hùng vĩ đến nhường này.
Vi Hoàng ngước nhìn lên đỉnh thành, nơi những đám mây trắng đang lững lờ trôi qua ngay sát các vọng gác. Trong lòng hắn không khỏi dấy lên một sự cảm thán, nhưng cũng đầy cảnh giác.
"Một cái lồng sắt khổng lồ. An toàn, nhưng cũng là tử địa nếu bị vây khốn."
Đoàn buôn Kim Ưng, dù kéo dài cả dặm, khi đi dưới chân tường thành cũng chỉ giống như một đàn kiến đang bò vào hang.
Cổng Nam của Kim Long Thành rộng đến mức mười chiếc xe ngựa có thể đi song song. Hai cánh cổng làm bằng gỗ Thần Mộc ngàn năm bọc đồng thau, nặng hàng triệu cân, đang mở toang đón dòng người tấp nập.
Lưu Bằng, vị tu sĩ Tam chuyển cầm quạt xếp, nhanh chóng tiến lên phía trước giao thiệp. Trấn thủ Cổng Nam là một nam tử trung niên mặc giáp trụ màu vàng nhạt, khí tức trầm ổn, tu vi cũng đạt tới Tam chuyển.
"Ha ha, Lưu huynh, chuyến này về muộn hơn dự kiến ba ngày nhé. Nghe nói bên ngoài dạo này không yên ổn?" Vị trấn thủ cười lớn, vỗ vai Lưu Bằng thân thiết.
"Đừng nhắc nữa, gặp chút rắc rối nhỏ với đám yêu thú phát điên. May mà nhờ hồng phúc của Thành chủ, anh em vẫn về được đến đây." Lưu Bằng cười khổ, tay áo khẽ rung, một túi linh thạch nặng trịch vô thanh vô tức trượt vào tay áo của vị trấn thủ.
Thủ tục kiểm tra diễn ra nhanh chóng và mang tính hình thức. Với uy tín của Thương đoàn Kim Ưng và mối quan hệ "mỡ bôi trơn" này, lính gác chỉ liếc qua loa rồi cho đi.
Vi Hoàng ngồi trên xe ngựa, tay cầm chén trà nhưng tâm thần đã căng lên như dây đàn. Hắn khẽ liếc mắt sang bên cạnh.
Nữ tử áo đen vẫn ngồi đó, hoặc nói đúng hơn là lơ lửng ngay sát bên cạnh xe ngựa, xuyên qua cả vách gỗ như thể vật chất không tồn tại đối với nàng. Đôi mắt nàng vẫn nhìn về phía trước, vô hồn và tĩnh lặng.
"Yên Thanh, chuẩn bị." Vi Hoàng truyền âm, giọng nói lạnh lùng vang lên trong đầu nữ tử bên cạnh. "Nếu đại trận cảm ứng của cổng thành phát hiện ra nàng ta, hoặc vị trấn thủ kia ra tay, chúng ta lập tức bỏ xe, dùng tốc độ nhanh nhất lẩn vào đám đông rồi tẩu thoát."
Yên Thanh khẽ gật đầu, tay phải vô thức đặt lên túi trữ vật, linh lực trong cơ thể âm thầm vận chuyển.
Cỗ xe ngựa lăn bánh, tiếng vó ngựa gõ lách cách trên mặt đường lát đá xanh.
Mười mét. Năm mét. Một mét.
Vi Hoàng nín thở. Hắn cảm nhận được luồng thần niệm của vị trấn thủ Tam chuyển quét qua đoàn xe, quét qua người hắn, quét qua Yên Thanh... và quét qua vị trí của nữ tử áo đen.
Nhưng luồng thần niệm đó không hề dừng lại, cứ thế trượt đi như nước chảy qua kẽ tay.
Trên cổng thành, tấm gương "Chiếu Yêu Kính" khổng lồ treo cao, chuyên dùng để soi rọi yêu ma ngụy trang, cũng không hề có chút phản ứng nào.
Nữ tử áo đen cứ thế thản nhiên "đi" qua cổng thành, đi qua tầm mắt của hàng trăm lính gác, đi qua đại trận phòng thủ cấp bậc Chiến lược, như đi vào chốn không người.
Đoàn xe an toàn tiến vào nội thành.
Vi Hoàng thả lỏng bàn tay đang nắm chặt, chén trà trong tay đã nguội lạnh. Một cảm giác thất vọng xen lẫn sợ hãi dâng lên trong lòng hắn.
"Ngay cả đại trận của Kim Long Thành và tu sĩ Tam chuyển cũng không nhìn thấy nàng ta? Rốt cuộc nàng ta là loại tồn tại gì? Chẳng lẽ phải đợi đến khi Lục chuyển Chân Tiên xuất hiện mới có thể nhìn thấu?"
Sự thất vọng của Vi Hoàng nhanh chóng bị sự ồn ào náo nhiệt của Kim Long Thành lấn át.
Sau cánh cổng thành là một thế giới hoàn toàn khác.
Đường phố rộng thênh thang, hai bên là những tòa nhà cao tầng san sát nhau, kiến trúc tinh xảo, mái ngói cong vút chạm trổ rồng phượng. Đèn lồng đỏ treo cao, biển hiệu của các cửa hàng, tửu lâu, đan các, khí phường... rực rỡ sắc màu.
Dòng người đi lại như mắc cửi. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói tạo nên một bản hòa âm sôi động của cuộc sống.
Vi Hoàng quan sát kỹ lưỡng. Dù là thành trì của tu sĩ, nhưng phàm nhân vẫn chiếm đa số tuyệt đối, ước chừng chín phần mười dân số. Họ làm những công việc tay chân, phục vụ, buôn bán nhỏ lẻ, sống dựa vào hơi thở của giới tu chân.
Ở đây, khoảng cách giai cấp được thể hiện trần trụi. Tu sĩ đi đường giữa, nghênh ngang tự đắc. Phàm nhân đi hai bên lề, gặp tu sĩ cao cấp phải cúi đầu nhường đường. Tỉ lệ mười ngàn phàm nhân mới may mắn sản sinh ra một người có linh căn để tu hành quả thực không phải là nói ngoa. Những phàm nhân này sống cả đời chỉ để phục vụ cho tầng lớp thượng tầng, đổi lấy sự bảo hộ mong manh trước yêu thú bên ngoài.
"Kim Long Thành quả nhiên danh bất hư truyền." Vi Hoàng lẩm bẩm.
Hắn liếc nhìn Yên Thanh. Nàng đang vén rèm nhìn ra ngoài, ánh mắt bình thản, không có vẻ gì là choáng ngợp hay tò mò của một kẻ nhà quê mới lên tỉnh. Sự điềm tĩnh đó toát lên khí chất cao quý bẩm sinh, càng khẳng định suy đoán của Vi Hoàng về xuất thân không tầm thường của nàng. Nơi nàng sinh ra và lớn lên, e rằng độ phồn hoa cũng không kém gì nơi này.
Đoàn xe đi xuyên qua khu ngoại thành, tiến vào khu trung tâm sầm uất, cuối cùng dừng lại trước một tòa kiến trúc nguy nga tráng lệ, chiếm diện tích cả chục mẫu đất.
Thương hội Kim Ưng.
Biển hiệu mạ vàng ròng to lớn treo trên cổng chính, hai con sư tử đá cao ba trượng đứng gác hai bên, uy phong lẫm liệt.
Dù Trần Hùng và Lưu Bằng chỉ là tu sĩ Tam chuyển sơ giai, nhưng địa vị của họ trong thương hội không thấp. Vừa vào đến quảng trường lớn, lập tức có hàng chục tiểu nhị và quản sự chạy ra đón tiếp, dắt ngựa, chuyển hàng.
"Người đâu! Hôm nay đại thắng trở về, bày tiệc tẩy trần!" Trần Hùng nhảy xuống ngựa, giọng ồm ồm ra lệnh.
Chỉ trong chốc lát, một khung cảnh náo nhiệt diễn ra ngay tại quảng trường nội bộ của thương hội.
Hàng trăm phàm nhân và tu sĩ cấp thấp nhanh chóng dựng lên những màn trướng khổng lồ. Những chiếc màn trướng này không phải vải thường, mà là pháp khí hạ phẩm, được dệt từ tơ tằm lửa, phát ra ánh sáng ấm áp, che chắn gió bụi nhưng lại thông thoáng bốn phía, tạo không gian mở liên kết các bàn tiệc với nhau.
Bàn ghế gỗ lim đỏ được bày ra la liệt. Rượu ngon ủ trăm năm, thịt yêu thú nướng thơm lừng, linh quả tươi mọng được bưng lên không ngớt.
Bữa tiệc được phân chia cấp bậc rõ ràng. Đám lính đánh thuê và tu sĩ Nhất, Nhị chuyển ngồi ở các bàn vòng ngoài. Còn khu vực trung tâm, dưới màn trướng rực rỡ nhất, là nơi dành cho các nhân vật chủ chốt.
"Vi lão đệ, Yên Thanh muội tử! Đến đây, đến đây!"
Trần Hùng hào sảng vẫy tay, đích thân bước xuống kéo tay Vi Hoàng đi về phía bàn tiệc chính. Hành động này của hắn lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ mọi người trong thương đoàn. Được một Phó đoàn trưởng Tam chuyển đích thân mời ngồi ghế thượng khách, đó là vinh dự và cũng là sự khẳng định vị thế.
Vi Hoàng mỉm cười khiêm tốn, nhưng bước chân không hề rụt rè, khí độ ung dung bước theo Trần Hùng. Hắn hiểu quy tắc của giới này: Cường giả vi tôn. Hắn đã thể hiện thực lực, hắn xứng đáng ngồi ở đó.
Bàn tiệc chính được làm từ ngọc thạch trắng, bên trên bày đầy những món ăn xa xỉ mà người thường cả đời không dám mơ tới: Gan Rồng Đất xào lăn, canh Tổ Yến Huyết Phượng, rượu Bách Hoa Nhưỡng...
Lưu Bằng sau khi hành lễ cáo lui để vào nội đường báo cáo với các trưởng lão, đã để lại sân khấu cho Trần Hùng chủ trì.
Vị đại hán râu quai nón này đứng dậy, tay cầm một bát rượu lớn bằng cái đầu người, ánh mắt quét qua toàn trường. Không khí ồn ào lập tức lắng xuống.
"Các huynh đệ!" Giọng Trần Hùng vang như sấm rền, chứa đựng linh lực khiến ai nấy đều nghe rõ mồn một.
"Chuyến đi này gian nan trắc trở, chúng ta đã gặp phải bầy thú triều điên cuồng. Nhưng nhờ sự dũng cảm của các ngươi, nhờ sự đồng lòng của mọi người, hàng hóa đã về đến kho an toàn!"
"Hảo!" Bên dưới tiếng hò reo vang dội.
Trần Hùng giơ tay ra hiệu im lặng, giọng nói trầm xuống, vẻ mặt bi thương túc mục: "Tuy nhiên, vinh quang nào cũng có cái giá của nó. Mười bảy huynh đệ đã vĩnh viễn nằm lại nơi thảo nguyên lạnh lẽo. Thương hội Kim Ưng sẽ không bao giờ quên họ. Ta, Trần Hùng, thay mặt thương hội cam kết: Tiền tử tuất của họ sẽ được gửi đến tận tay gia đình, gấp đôi mức bình thường! Con cái họ sẽ được thương hội nuôi dưỡng đến tuổi trưởng thành!"
"Đoàn trưởng nghĩa khí! Thương hội vạn tuế!"
Khí thế bên dưới bùng nổ. Đám lính đánh thuê và tu sĩ cấp thấp cảm động đến đỏ hoe mắt. Trong giới tu chân bạc bẽo này, một lời hứa chăm sóc hậu sự như vậy còn quý hơn vàng bạc.
Vi Hoàng ngồi đó, nhấp một ngụm rượu, ánh mắt quan sát Trần Hùng, trong lòng thầm khen ngợi.
"Cứng mềm đều có, thu phục nhân tâm. Tên râu xồm này nhìn thô kệch nhưng tâm cơ cũng không phải hạng xoàng. Mấy lời này vừa an ủi người chết, vừa khích lệ người sống tiếp tục bán mạng cho hắn. Thương trường cũng là chiến trường, không có thủ đoạn thì không ngồi vững được vị trí này."
Trần Hùng uống cạn bát rượu, rồi lại rót đầy một bát khác. Lần này, hắn quay người hướng về phía Vi Hoàng và Yên Thanh, nụ cười trên mặt rạng rỡ như hoa nở.
"Và đặc biệt, chuyến này chúng ta có thể chuyển nguy thành an, công lớn thuộc về hai vị thiếu hiệp đây!"
Hắn chỉ tay về phía Vi Hoàng.
"Vi Hoàng lão đệ, một kiếm trảm thú như cắt cỏ! Yên Thanh muội tử, một châm phế bỏ mắt Yêu Vương! Nếu không có hai vị trượng nghĩa ra tay, Kim Ưng đoàn hôm nay e rằng tổn thất thê thảm. Trần mỗ kính hai vị một bát! Mọi người, cùng kính ân nhân của chúng ta!"
"Kính ân nhân!" Hàng trăm tu sĩ bên dưới đồng loạt đứng dậy, nâng chén hướng về phía bàn chính.
Vi Hoàng và Yên Thanh cũng đứng dậy nâng chén.
Nhưng đúng lúc này, một tình huống khó xử xảy ra.

0