Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 159: Nhiệm Vụ (2)

Đăng: 24/05/2026 18:45 2,220 từ 1 lượt đọc

Trình Khôn không nhịn được thốt lên, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Tên tu sĩ cõng búa và gã thư sinh cũng biến sắc. Ngay cả nữ tử tam chuyển đỉnh phong kia cũng khẽ chau mày.
"Sư huynh... điều này sao có thể?" Gã thư sinh khó nhọc lên tiếng. "Chúng ta chỉ là tam chuyển. Vượt cấp hợp luyện Yêu linh tứ chuyển, không nói đến việc khống chế năng lượng bạo động có thể dẫn đến nổ đỉnh tạc lò, chỉ riêng việc chịu đựng sự cắn trả của pháp tắc khi dung hợp thành công cũng đủ khiến linh hồn chúng ta vỡ nát! Đây là tự sát!"
Vi Hoàng vẫn im lặng, nhưng trong đầu đã nhanh chóng đưa ra bài toán. "Vượt cấp hợp linh. Tỷ lệ thành công theo lý thuyết thông thường là dưới 0.1%. Ngay cả với hệ thống lý luận của ta hiện tại, không có sự hỗ trợ của Vạn Tượng Thần Thụ, không có đỉnh luyện linh tứ phẩm tuyệt hảo... tỷ lệ thành công ép buộc cũng chỉ xấp xỉ 3%. Rủi ro tử vong do phản phệ năng lượng là 95%. Trần Lập lão già đó không thể phái chúng ta đi nộp mạng vô ích. Ắt phải có nguyên do."
"Đúng là tự sát, nếu như các ngươi làm ở bên ngoài." Cổ Mặc lạnh nhạt giải đáp. "Nhưng Huyết Uyên bí cảnh có pháp tắc không gian đặc thù. Nó áp chế tu vi tứ chuyển tiến vào, nhưng lại cực kỳ ưu ái cho sự sinh trưởng và tiến hóa của vạn vật bên trong nó. Mật độ linh khí và quy luật dung hợp ở đó sẽ giúp các ngươi giảm đi chín phần mười sự cắn trả khi vượt cấp hợp linh."
Cổ Mặc vung tay, sa bàn ba chiều lập tức xoay chuyển, phóng to vào một điểm nằm ở ranh giới giữa Thiên Băng Tuyệt Địa và khu vực trung tâm Huyết Tủy Bất Dạ Thành. Nơi đó có một khe nứt hẹp như một vết sẹo chém dọc qua bình nguyên băng giá.
"Lý do các ngươi bắt buộc phải luyện ra Yêu linh tứ chuyển bên trong bí cảnh, là vì Yêu linh được sinh ra tại đó sẽ mang theo hơi thở pháp tắc nguyên bản của Huyết Uyên. Nó chính là 'chìa khóa' duy nhất!"
Cổ Mặc chỉ thẳng vào khe nứt trên sa bàn: "Khe nứt này gọi là Vẫn Tinh Cốc. Bên dưới nó ẩn giấu một tiểu bí cảnh không gian độc lập, được phong ấn bằng cấm chế cổ xưa. Chỉ có Yêu linh tứ chuyển mang theo hơi thở của Huyết Uyên mới có thể phá vỡ phong ấn đó mà không làm sụp đổ không gian bên trong."
Ánh mắt Cổ Mặc rực lửa tham lam xen lẫn sự cuồng tín khi nhắc đến sư tôn của gã: "Nhiệm vụ của các ngươi là: Hợp lực chiếm cứ Vẫn Tinh Cốc. Cầm chân mọi kẻ thù có ý đồ dòm ngó. Luyện ra chìa khóa. Mở phong ấn. Và mang vật phẩm nằm ở tầng sâu nhất của tiểu bí cảnh đó ra ngoài nộp cho sư tôn!"
Cổ Mặc đứng phắt dậy, uy áp tứ chuyển đè nặng lên cả căn phòng, thanh âm như sấm rền bên tai sáu người: "Ta không cần biết các ngươi dùng thủ đoạn gì. Ta không cần biết các ngươi phải trả giá bằng bao nhiêu mạng người. Dù có phải dập nát xương cốt, đốt cháy linh hồn, các ngươi cũng bắt buộc phải chiếm được cái cốc đó và lấy đồ vật ra! Kẻ nào làm được, sư tôn sẽ đích thân xuất quan, thu làm đệ tử chân truyền, ban cho tài nguyên đột phá tứ chuyển, vinh hoa phú quý mười đời không hưởng hết!"
Cổ Mặc hơi cúi người về phía trước, ánh mắt như ác quỷ nhìn chằm chằm từng kẻ một: "Nhưng... nếu các ngươi vì lo sợ cái mạng chó của mình mà không ra sức, trốn tránh chiến đấu, hoặc thất bại trở về... thì hừ... các ngươi hẳn là biết thủ đoạn tra tấn linh hồn của Vạn Linh Các rồi chứ? Cái chết, đôi khi lại là một ân huệ xa xỉ đấy."
Sự im lặng bao trùm. Mọi người đều hiểu sự đe dọa này không phải là nói suông. Trần Lập là một kẻ máu lạnh. Thất bại, đồng nghĩa với việc trở thành vật thí nghiệm cho những loại độc dược tàn khốc nhất của Vạn Linh Các.
"Sư huynh cứ yên tâm." Nữ tử lẳng lơ kia phá vỡ bầu không khí, nở nụ cười kiều mị. "Muội muội nhất định sẽ dốc hết toàn lực. Chỉ là... quá trình hợp linh vượt cấp này, ai sẽ là người chủ trì?"
Câu hỏi chạm đúng trọng tâm. Dù có pháp tắc ưu ái, hợp linh tứ chuyển vẫn đòi hỏi một trình độ tạo nghệ đan đạo và luyện linh cực kỳ uyên thâm. Kẻ vác búa và gã thư sinh hiển nhiên chỉ là tay đấm. Nữ tử kia cũng thiên về chiến đấu.
Ánh mắt Cổ Mặc lúc này chậm rãi di chuyển, cuối cùng dừng lại trên người Vi Hoàng.
"Vi Hoàng." Cổ Mặc gật đầu, hiếm hoi nở một nụ cười tán thưởng. "Sư tôn kỳ vọng rất nhiều vào thủ pháp hợp linh dị biệt của ngươi. Đừng nói với ta là người đứng trong top mười đại hội chiêu mộ lại không có can đảm làm việc này."
Vi Hoàng đặt chén trà xuống, thần sắc vẫn nhạt nhòa không chút gợn sóng, chậm rãi đáp: "Sư tôn đã có mệnh, đệ tử tự nhiên dốc hết sức mình. Chỉ mong các vị sư huynh, sư tỷ ở đây phối hợp hộ pháp chu toàn, để đệ tử có thể an tâm thao túng hỏa hầu."
"Ngươi thì tính là cái thá gì?!"
Đột nhiên, một tiếng gầm gắt gao vang lên. Trình Khôn đập bàn đứng phắt dậy, khuôn mặt vặn vẹo vì ghen ghét và phẫn nộ.
Suốt từ lúc bước vào Thủy Đình, Trình Khôn đã phải kìm nén cục tức. Gã vốn là công tử của một gia tộc thế lực ở kinh đô, tư chất thượng thừa, từ nhỏ đã được ngậm thìa vàng mà lớn. Thế nhưng từ lúc vào Vạn Linh Các, mọi ánh hào quang đều bị tên tán tu bần tiện mang huyết mạch tạp chủng này cướp sạch. Ngay cả Cổ Mặc sư huynh – người mà gã luôn muốn nịnh bợ – nay cũng công khai giao trọng trách cốt lõi cho Vi Hoàng.
"Cổ sư huynh!" Trình Khôn đỏ mặt tía tai chỉ thẳng tay vào mặt Vi Hoàng. "Huynh đừng để bị thủ đoạn lừa gạt của tên tạp chủng này qua mặt! Hắn chỉ ăn may luyện ra được một con Hỗn Kiếm Linh mà thôi. Hắn mang cái thứ huyết mạch tạp nham ti tiện, nội lực linh khí đục ngầu, dựa vào cái gì mà đòi chủ trì hợp linh tứ chuyển? Giao chìa khóa sinh tử cho hắn, lỡ hắn tạc lò thì mạng của tất cả chúng ta đều bị hắn hại chết!"
Vi Hoàng hơi nhướng mày, lười biếng nâng mí mắt liếc nhìn Trình Khôn một cái, sau đó lại cụp mắt xuống, với tay rót thêm cho mình một chén trà nóng. Toàn bộ quá trình, hắn không nói một lời, cử chỉ thong dong tự tại, coi Trình Khôn đang lồng lộn mắng chửi trước mặt chẳng khác nào một con chó đang sủa bậy bên đường.
Sự sỉ nhục lớn nhất trên đời này không phải là chửi rủa lại đối phương, mà là coi sự tồn tại của đối phương như một luồng không khí uế tạp, hoàn toàn không đáng để lọt vào mắt.
Cơn giận của Trình Khôn như bị đổ thêm dầu vào lửa trước thái độ khinh miệt tĩnh lặng của Vi Hoàng. Gã nghiến răng, linh lực tam chuyển trong cơ thể bạo động, định bước tới túm cổ áo Vi Hoàng: "Ngươi dám khinh thường..."
"Câm mồm!"
"Oành!"
Một cỗ uy áp khủng khiếp mang theo sự lạnh lẽo của địa ngục bộc phát từ người Cổ Mặc, tựa như một ngọn núi Thái Sơn hung hăng giáng thẳng xuống đầu Trình Khôn. Trình Khôn sắc mặt nháy mắt trắng bệch như tờ giấy, hai chân mềm nhũn, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống sàn gỗ, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm y phục.
Cổ Mặc lạnh lùng bước tới, đôi mắt như nhìn một xác chết: "Trình Khôn, ta không quan tâm ân oán cá nhân của chó mèo các ngươi. Ta chỉ quan tâm đến nhiệm vụ của sư tôn. Vi Hoàng là người do chính miệng sư tôn điểm danh làm chủ khống. Ngươi dám dị nghị? Hay ngươi cho rằng cái gia tộc rách nát của ngươi ở kinh thành có thể che chở cho ngươi khỏi cơn thịnh nộ của Vạn Linh Các?"
"Đệ... đệ tử không dám... Sư huynh bớt giận..." Trình Khôn run rẩy, răng va vào nhau lập cập.
"Nghe cho rõ đây." Cổ Mặc cúi xuống, giọng nói gằn từng chữ. "Vào trong Huyết Uyên, các ngươi phải sống chết bảo vệ Vi Hoàng cho đến khi hắn luyện xong chìa khóa. Nếu như vì sự ngu xuẩn và ghen tị của ngươi mà làm hỏng đại sự... ta thề với trời, ta sẽ tự tay rút gân lột da ngươi trước, rồi mới tàn sát cả nhà ngươi sau. Nhớ chưa?"
"Rõ... nhớ... đệ tử đã nhớ..." Trình Khôn rập đầu lia lịa, nhưng lúc gã cúi xuống, dưới lớp bóng râm, ánh mắt gã nhìn về phía đôi giày của Vi Hoàng lại hiện lên sự oán độc khắc cốt ghi tâm.
Vi Hoàng ngồi trên ghế, khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng rồi đọng lại chút cam tỳ. Hắn thầm tính toán trong đầu: "Một con chó điên bị dồn vào chân tường sẽ cắn bậy. Cổ Mặc áp chế hắn lúc này chỉ khiến hắn càng hận ta thêm. Vào bí cảnh, tên này chắc chắn sẽ tìm cơ hội đâm sau lưng ta. Rất tốt, để xem tới lúc đó, ai mới là kẻ làm mồi cho thú hoang."
"Được rồi." Cổ Mặc thu lại uy áp, phất tay áo quay về chỗ ngồi. "Mười ngày nữa, tập trung tại quảng trường Vạn Linh Các. Giải tán đi."
Buổi hội họp kết thúc trong sự căng thẳng tột độ. Nhóm năm người lục tục rời khỏi Thủy Đình. Trình Khôn đứng dậy, hung hăng lườm Vi Hoàng một cái rồi hậm hực bỏ đi nhanh nhất. Nữ tử lẳng lơ kia khi đi ngang qua Vi Hoàng thì khẽ cố ý cọ vai vào hắn, ném lại một mị nhãn ý vị thâm trường trước khi tan vào làn sương mờ.
Vi Hoàng đi cuối cùng. Hắn bước ra khỏi hành lang bằng ngọc bạch chi, hít một hơi không khí trong lành của kinh đô lúc về đêm. Nữ tử áo đen bí ẩn vẫn trầm mặc như một cái bóng, không nhanh không chậm bước bên cạnh hắn.
"Mười ngày. Thời gian quá gấp gáp."
Vi Hoàng bước đi trên con đường đá tảng, não bộ hoạt động cực tốc. Lần này vào bí cảnh, mức độ nguy hiểm vượt xa sự tưởng tượng ban đầu. Cường địch đến từ các tông môn khác, những yêu thú thượng cổ, hoàn cảnh khắc nghiệt, và cả những lưỡi dao găm từ chính đồng đội.
Hắn kiểm tra lại lượng linh thạch trong giới chỉ. Sau khi mua sắm điên cuồng dạo trước, hắn chỉ còn lại khoảng hơn bốn mươi vạn linh thạch hạ phẩm. Số tiền này với một tu sĩ tam chuyển bình thường là cả một gia tài khổng lồ, nhưng đối với những cuộc chiến sinh tử thiêu tiền như nước sắp tới, thì vẫn chưa đủ an toàn.
"Tiền tài tích lũy trong kho chỉ là những hòn đá chết. Chỉ khi tiêu xài hết chúng, chuyển hóa toàn bộ thành chiến lực, thành thủ đoạn bảo mệnh, thì nó mới thực sự có giá trị." Lý luận của một kẻ thực dụng được Vi Hoàng quán triệt tuyệt đối.
Hắn ngước mắt nhìn về phía những ngọn đèn ma thuật rực rỡ sáng rực cả một góc trời ở khu thương mại phồn hoa nhất kinh đô. Ở đó có Đấu Giá Trường, có Chợ Ngầm, có vô số những cửa hàng bán kỳ trân dị bảo mà Vạn Linh Các không tiện xuất ra cho đệ tử cấp thấp.
Không chần chừ thêm một giây nào, Vi Hoàng sải những bước chân dài, hòa mình vào dòng người tấp nập của đêm kinh thành. Hắn sẽ đi mua sắm, một cuộc càn quét để vũ trang bản thân đến tận răng, chuẩn bị cho bữa tiệc máu ở Huyết Uyên. Tương lai sắp tới, không sinh thì tử. Hắn tuyệt đối không cho phép bản thân làm kẻ thua cuộc.

0