Chương 72: Phồn Hoa (2)
Một cột lửa khổng lồ bỗng nhiên bùng lên giữa sân khấu, nhuộm đỏ cả một góc trời đêm.
Từ trong ngọn lửa, một thân ảnh yểu điệu từ từ bước ra. Nàng mặc một bộ váy dài màu đỏ rực như máu, thêu hoa văn phượng hoàng bằng chỉ vàng. Mái tóc đen dài búi cao, cài trâm ngọc đỏ, khuôn mặt diễm lệ, sắc sảo, đôi mắt phượng hẹp dài chứa đựng sự kiêu hãnh và nhiệt huyết.
Khí tức Tam chuyển sơ giai không hề che giấu, cuồn cuộn tỏa ra, chèn ép không gian.
"Hỏa Vũ Tiên Tử! Hỏa Vũ Tiên Tử!"
Đám đông bên dưới quảng trường gào thét điên cuồng, có kẻ kích động đến mức mặt đỏ tía tai, linh lực trong người dao động kịch liệt.
Hỏa Vũ Tiên Tử chưa kịp cất tiếng hát, thì một cơn gió lốc màu xanh ngọc bích nổi lên bên cánh trái.
Một nữ tu khác xuất hiện, lơ lửng giữa không trung, chân đạp lên những cơn gió xoáy. Nàng mặc y phục màu xanh lục nhạt, mỏng manh như cánh chuồn chuồn, vẻ đẹp thanh thoát, thoát tục như tiên nữ trong tranh. Phong Linh Tiên Tử – Phong hệ Nhị chuyển đỉnh phong.
Bên cánh phải, hơi nước ngưng tụ thành những đám mây trắng bồng bềnh. Một nữ tu mặc váy trắng tinh khôi, dung mạo dịu dàng như nước, tay cầm một dải lụa trắng, nhẹ nhàng đáp xuống. Thủy Nguyệt Tiên Tử – Thủy hệ Nhị chuyển đỉnh phong.
Ba người đứng thành hình tam giác, tạo thế chân vạc, khí trường hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo.
Nhạc điệu bỗng nhiên thay đổi, dồn dập hơn, mạnh mẽ hơn.
Hỏa Vũ Tiên Tử nâng chiếc loa pháp khí trên tay lên, cất tiếng hát.
Chất giọng của nàng cao vút, mạnh mẽ, mang theo sức nóng thiêu đốt.
“Đốt cháy thiên địa, luyện hóa càn khôn...”
Khoảnh khắc tiếng hát vang lên, Vi Hoàng đang cầm chén trà bỗng cảm thấy tay mình nóng rực. Không phải trà nóng, mà là máu trong người hắn đang nóng lên.
Một luồng nhiệt lượng vô hình từ tiếng hát truyền thẳng vào thính giác, len lỏi vào kinh mạch, khiến linh lực trong đan điền hắn tự động vận chuyển nhanh hơn. Hắn nhìn sang bàn bên cạnh, thấy mấy gã tu sĩ Hỏa hệ mặt đỏ bừng, hơi thở dồn dập, ánh mắt mê ly như đang trong trạng thái đốn ngộ.
"Huyết mạch sôi trào... Linh lực Hỏa hệ được kích thích cộng hưởng..." Vi Hoàng kinh ngạc. "Đây không phải hát, đây là dùng sóng âm để truyền tải Hỏa ý!"
Tiếng hát của Hỏa Vũ Tiên Tử như dầu sôi đổ vào lửa, khiến cảm xúc của khán giả bùng nổ.
Ngay sau đó, Thủy Nguyệt Tiên Tử bước lên, dải lụa trắng trong tay múa lượn, giọng hát của nàng cất lên, êm dịu, mượt mà như dòng suối mát chảy qua khe đá.
“Nước chảy đá mòn, tâm như gương sáng...”
Sự nóng nảy, cuồng nhiệt vừa bị kích thích bởi Hỏa Vũ Tiên Tử lập tức được xoa dịu. Một cảm giác mát lạnh, thanh tịnh len lỏi vào tâm hồn. Những tạp niệm, những âu lo, những tâm ma ẩn giấu sâu trong lòng dường như bị dòng nước gột rửa sạch sẽ.
Vi Hoàng cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo lạ thường, những mệt mỏi sau chặng đường dài tan biến. Hắn thấy một gã tu sĩ trung niên ở bàn bên cạnh, người nãy giờ vẫn cau có, bỗng nhiên giãn cơ mặt, nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má, dường như vừa buông bỏ được chấp niệm nào đó.
Cuối cùng, Phong Linh Tiên Tử hòa giọng, tiếng hát của nàng bay bổng, tự do, như cơn gió cuốn bay mọi ràng buộc, đưa tâm hồn người nghe lên tận chín tầng mây.
Cả ba giọng hát hòa quyện vào nhau: Nhiệt huyết của Lửa, Tĩnh lặng của Nước, Tự do của Gió.
Trên sân khấu, linh khí ngũ hành bị họ điều khiển, diễn hóa thành những hình ảnh kỳ vĩ: Rồng lửa bay lượn, phượng hoàng nước múa tung, những cơn lốc cuốn theo cánh hoa... Một bữa tiệc của âm thanh và ánh sáng, của nghệ thuật và tu hành.
Vi Hoàng ngồi đó, chén trà trong tay đã nguội lạnh từ bao giờ. Hắn không cuồng nhiệt như đám đông, nhưng trong lòng cũng dâng lên một sự thán phục.
"Âm nhạc ở thế giới này... là một loại công pháp."
Hắn kết luận.
"Hỏa tu nghe để kích thích chiến ý, phá vỡ bình cảnh. Thủy tu nghe để ổn định tâm cảnh, trị liệu tâm ma. Phong tu nghe để cảm ngộ sự linh động. Bọn họ không chỉ bán vui, họ bán sự hỗ trợ tu luyện diện rộng."
Một hình thức kinh doanh thiên tài. Một ca sĩ Tam chuyển có thể tác động đến tâm cảnh của hàng ngàn tu sĩ cùng lúc. Giá trị của một buổi biểu diễn này, nếu quy ra linh thạch, chắc chắn là một con số khổng lồ.
Vi Hoàng nhìn đám đông đang say sưa, chìm đắm trong thế giới âm nhạc diệu kỳ kia. Hắn biết, đêm nay sẽ có không ít người nhờ buổi diễn này mà đột phá, hoặc chí ít là tìm được sự cân bằng trong tâm hồn.
"Thế giới này thật sự rất sống động."
Vi Hoàng đặt một viên linh thạch vụn lên bàn trả tiền trà, rồi lặng lẽ đứng dậy.
"Không chỉ có chém giết, cướp bóc, âm mưu. Còn có nghệ thuật, có sáng tạo, có sự thăng hoa của cái đẹp. Trăm nhà đua tiếng, mỗi chức nghiệp đều có Đạo của riêng mình. Ca sư, Họa sư, Trận sư, Đan sư... tất cả đều là những con đường dẫn tới đỉnh cao."
Hắn vỗ nhẹ vào Kim Lang Kiếm, quay người rời đi. Tiếng nhạc vẫn vang vọng phía sau lưng, nhưng tâm trí hắn đã hướng về mục tiêu khác.
Sự náo nhiệt này là của họ. Còn sự cô độc và toan tính mới là của hắn.
Vi Hoàng rời khỏi khu vực nhà hát, tiếp tục dạo bước trên những con phố sầm uất. Qua vài lần bắt chuyện khéo léo với những người bán hàng rong và khách bộ hành, hắn đã nắm được vị trí của nơi cần đến.
Vạn Bảo Các.
Cái tên nghe có vẻ sáo rỗng và phổ biến, hầu như thành trì lớn nào cũng có một cửa tiệm tên như vậy. Nhưng ở Hắc Giang Thành, Vạn Bảo Các là một thế lực thực sự.
Nghe đồn, đứng sau Vạn Bảo Các là một thương hội liên lục địa, có chi nhánh trải dài khắp Bách Linh Đại Lục. Ở đây, chỉ cần ngươi có đủ linh thạch, ngươi có thể mua được mọi thứ: từ công pháp, đan dược, pháp bảo, cho đến tin tức mật, nô lệ, và cả mạng sống của kẻ thù.
"Để xem, với túi tiền hiện tại, ta có thể mua được thứ gì hữu ích cho chặng đường sắp tới không."
Vi Hoàng nhìn tòa lầu các cao chín tầng sừng sững ở phía cuối con phố, toàn thân tỏa ra ánh kim quang lấp lánh, khóe miệng hắn nhếch lên
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.