Chương 132: Tấn Thăng Tam Chuyển
Trong căn phòng thượng hạng được bao phủ bởi trùng trùng lớp trận pháp cách âm và phòng ngự, thời gian dường như trôi đi một cách chậm chạp và đặc quánh.
Không khí lạnh lẽo đến mức khiến người ta phải rùng mình. Trên sàn nhà lót gỗ quý, một lớp sương giá mỏng đã hình thành, phủ trắng xóa lên những tấm thảm lông thú xa xỉ.
Vi Hoàng ngồi xếp bằng trên giường Huyết Đàn, sắc mặt tái nhợt như người chết, đôi môi tím tái run rẩy nhè nhẹ. Nhưng đôi mắt hắn vẫn mở trừng trừng, sáng rực như sao băng trong đêm tối, chứa đựng sự kiên định và tàn nhẫn đến cực điểm – tàn nhẫn với kẻ địch, và tàn nhẫn với chính bản thân mình.
"Tiếp tục!"
Hắn gầm nhẹ trong cổ họng.
Bàn tay trái Vi Hoàng đã tê dại, mất đi cảm giác. Một luồng khí lạnh màu xanh lam đậm đặc, như một con rắn độc, đang quấn quanh ngón tay hắn, bị hắn dùng ý chí sắt đá cưỡng ép rút ra từng sợi nhỏ, đưa sang tay phải.
Tại đó, ngọn Bích Linh Hỏa đang nhảy múa điên cuồng. Nó tham lam nuốt chửng từng tia hàn khí tinh thuần từ đóa "Lam" tan chảy. Mỗi khi nuốt vào một tia, ngọn lửa lại bùng lên, phát ra tiếng "xèo xèo" như nước lạnh dội vào chảo dầu sôi, nhưng kỳ lạ thay, nó không bị dập tắt mà lại càng trở nên rực rỡ, thâm thúy hơn.
Đây là một cuộc tra tấn kéo dài.
Kinh mạch cánh tay trái của Vi Hoàng bị hàn khí của Lam xâm nhập, đông cứng lại như đá. Máu huyết ngưng trệ, đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm vào tủy xương. Sau đó, hắn lại phải dùng chân nguyên nóng hổi để phá tan lớp băng đó, sưởi ấm lại kinh mạch để tiếp tục quá trình.
Đóng băng. Phá băng. Lại đóng băng.
Quá trình này lặp đi lặp lại hàng trăm, hàng ngàn lần mỗi ngày. Kinh mạch của hắn bị phá hủy rồi lại được tái tạo, trở nên dẻo dai và rộng mở hơn, nhưng cái giá phải trả là nỗi đau đớn thấu tim gan mà người thường chỉ cần chịu đựng một khắc cũng đủ phát điên.
Nhưng Vi Hoàng không phải người thường. Hắn là một con sói cô độc đã trải qua hai kiếp người, tâm tính đã được tôi luyện thành sắt thép.
"Muốn đội vương miện, phải chịu được sức nặng của nó. Muốn nắm giữ sức mạnh, phải chịu được nỗi đau của nó."
Ngày thứ nhất trôi qua. Vi Hoàng tiêu hóa hết một đóa Lam.
Ngày thứ năm. Tốc độ tăng lên, hắn tiêu hóa được hai đóa.
Ngày thứ mười... mười lăm... hai mươi.
Vi Hoàng gần như quên mất khái niệm thời gian. Hắn quên cả đói, quên cả khát. Chỉ khi cơ thể đạt đến giới hạn chịu đựng, hắn mới dừng lại một chút, nuốt vội vài viên Tích Cốc Đan và Hồi Nguyên Đan, nhắm mắt điều tức vài canh giờ, rồi lại lao vào tu luyện như một kẻ điên.
Bên cạnh hắn, nữ tử áo đen vẫn ngồi đó, bất động. Nàng ta giống như một nhân chứng câm lặng, quan sát quá trình lột xác đầy đau đớn của hắn mà không hề có chút biểu cảm nào. Sự hiện diện của nàng, thay vì gây áp lực, giờ đây lại trở thành một phần của bối cảnh tĩnh lặng, một sự nhắc nhở thường trực về mối nguy hiểm luôn rình rập, thúc đẩy Vi Hoàng phải nhanh hơn, mạnh hơn.
Đến ngày thứ hai mươi, Bích Linh Hỏa trên tay Vi Hoàng đã có sự thay đổi rõ rệt.
Màu xanh nhạt ban đầu đã biến mất, thay vào đó là màu xanh ngọc bích đậm đà, trong vắt như bầu trời sau cơn mưa. Kích thước của nó không lớn lên, thậm chí còn thu nhỏ lại một chút, nhưng mật độ năng lượng bên trong thì đã tăng gấp bội. Nhiệt độ của nó cũng trở nên kỳ quái – bên ngoài lạnh buốt thấu xương, nhưng bên trong lại chứa đựng hỏa lực thiêu đốt vạn vật.
"Vẫn chưa đủ."
Vi Hoàng nhìn ngọn lửa, lắc đầu. Hắn cảm nhận được "bình cảnh". Bích Linh Hỏa đang ở trạng thái Nhị chuyển đỉnh phong, chỉ cách Tam chuyển một lớp giấy mỏng manh, nhưng lớp giấy đó lại dai dẳng đến lạ lùng.
"Tổn thương của nó nặng hơn ta dự tính. Mười đóa Lam không đủ để bù đắp lại sự suy thoái trong quá khứ."
Hắn không do dự, lại lấy ra một đóa Lam Tinh Liên Hoa khác từ nhẫn trữ vật.
Đóa thứ mười sáu.
Đóa thứ mười bảy.
Đến ngày thứ hai mươi mốt.
Vi Hoàng cầm trên tay đóa Lam thứ mười tám. Đây là một đóa hoa tuyệt đẹp, cánh hoa hoàn mỹ không tì vết, bên trong dường như có một dòng suối nhỏ đang chảy.
"Phá cho ta!"
"Rắc!"
Đóa hoa vỡ vụn. Một lượng hàn khí khổng lồ bùng nổ, gấp đôi những đóa bình thường.
Vi Hoàng không kịp đề phòng, cả cánh tay trái lập tức bị đóng băng thành một khối băng trụ trong suốt. Hắn không hoảng loạn, cắn chặt răng, điên cuồng vận chuyển Vô Ảnh Kiếm Công, điều động toàn bộ chân nguyên còn lại trong đan điền, ép luồng hàn khí này lao thẳng vào Bích Linh Hỏa.
"Oanh!"
Trong không gian ý thức của Vi Hoàng, một tiếng nổ lớn vang lên.
Bích Linh Hỏa nuốt chửng luồng hàn khí cuối cùng này, đột nhiên co rút lại cực độ, biến thành một hạt giống ánh sáng nhỏ xíu chỉ bằng hạt gạo. Sau đó, nó bùng nổ.
Một vầng hào quang màu xanh ngọc bích tỏa ra, chiếu sáng cả căn phòng. Nhiệt độ trong phòng thay đổi chóng mặt, lúc nóng như lò lửa, lúc lạnh như hầm băng.
Khi ánh sáng tan đi, trên tay Vi Hoàng xuất hiện một ngọn lửa hoàn toàn mới.
Nó không còn nhảy múa loạn xạ nữa, mà cháy một cách ĩnh lặng, ổn định. Màu sắc của nó chuyển sang màu xanh lam pha lẫn ánh tím nhạt ở lõi. Xung quanh ngọn lửa, không khí bị bóp méo, tạo ra những gợn sóng lăn tăn, thỉnh thoảng lại có những bông tuyết nhỏ xíu ngưng tụ rồi tan biến ngay lập tức.
Dị biến!
Bích Linh Hỏa không chỉ khôi phục lại cấp độ Tam chuyển, mà còn nhờ hấp thụ quá nhiều Lam Tinh Liên Hoa – tinh hoa của hàn băng vạn năm – mà sinh ra một đặc tính mới: Hàn Băng Bích Diệm.
Nó vừa có khả năng thiêu đốt của lửa, vừa có khả năng đóng băng và ăn mòn của băng. Hai thuộc tính đối lập hoàn toàn nay lại dung hợp hoàn hảo trong một bản thể.
"Tam chuyển Dị Linh... Thành công rồi!"
Vi Hoàng thở hắt ra, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy thỏa mãn.
Hắn nhìn ngọn lửa, rồi nhìn đống vỏ Lam nát vụn dưới sàn nhà. Mười tám đóa Lam. Chín mươi vạn linh thạch hạ phẩm.
Một con số khủng khiếp. Nếu là một tu sĩ bình thường, dù có bán mạng cả đời cũng không kiếm nổi số tiền này để đốt trong vòng hai mươi ngày.
"Tài nguyên quyết định thành bại. Nếu không có chuyến đi Hắc Nham Sơn, ta có lẽ phải mất mười năm, hai mươi năm, thậm chí cả đời mới khôi phục được nó."
Vi Hoàng trầm ngâm. Vận may của hắn... quá tốt. Tốt đến mức phi lý.
Từ lúc xuyên không đến nay, hắn liên tục gặp kỳ ngộ. Nhặt được Bích Linh Hỏa, tình cờ biết bí mật của Triệu gia, gặp được Vũ Khương, tìm được mỏ Lam, lại còn được nữ tử bí ẩn này "hộ tống" an toàn đến Kim Long Thành.
"Người ta nói: 'Phúc họa khôn lường'. Vận may quá lớn thường đi kèm với đại họa ngầm. Ta giống như một con chuột sa chĩnh gạo, nhưng ai biết được chĩnh gạo đó có phải là cái bẫy chuột hay không?"
Hắn ngẩng đầu nhìn nữ tử áo đen. Nàng vẫn nhìn vào hư không, nhưng Vi Hoàng có cảm giác, trong khoảnh khắc Bích Linh Hỏa đột phá, khóe mắt nàng dường như đã khẽ giật một cái.
"Có lẽ... nàng ta đang đợi ta lớn lên? Hay đợi 'thứ này' lớn lên?"
Vi Hoàng nhìn Bích Linh Hỏa, một ý nghĩ lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Nhưng hắn nhanh chóng gạt đi.
"Dù là quân cờ hay người chơi, việc quan trọng nhất vẫn là phải sống sót và mạnh lên. Chỉ khi đủ mạnh, con tốt mới có thể qua sông và chiếu tướng."
Vi Hoàng không vội vàng xuất quan. Hắn đứng dậy, vận chuyển chân nguyên chấn động toàn thân.
"Phụpppp!"
Bụi bẩn, mồ hôi, da chết tích tụ trong hai mươi ngày qua bị đánh bay, tan thành bụi phấn. Hắn lấy một bộ y phục sạch sẽ từ nhẫn trữ vật mặc vào, cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn đôi chút.
Hắn ngồi lại lên giường, hai tay nâng Bích Linh Hỏa Tam chuyển lên trước ngực.
"Bây giờ, đến lúc thực hiện chức năng nguyên thủy nhất của ngươi rồi."
"Ôn dưỡng!"
Vi Hoàng niệm chú trong tâm. Bích Linh Hỏa khẽ rung lên, tách ra thành hàng trăm sợi lửa nhỏ xíu, chui vào lỗ chân lông của hắn, xâm nhập vào cơ thể.
Lần này không còn là sự đau đớn như khi hấp thụ Lam, mà là một cảm giác tê dại, ngứa ngáy lan tỏa khắp toàn thân.
Những sợi lửa xanh tím di chuyển trong kinh mạch của Vi Hoàng như những con cá nhỏ bơi trong dòng sông. Chúng đi đến đâu, tạp chất trong máu, cặn bã tích tụ trong xương tủy, những vết thương ngầm do chiến đấu hay tu luyện sai cách trước đây... tất cả đều bị thiêu đốt sạch sẽ.
Kinh mạch của hắn, vốn dĩ chỉ rộng bằng con suối nhỏ, nay dưới sự nung đốt và mở rộng của Bích Linh Hỏa Tam chuyển, dần dần giãn nở ra, trở nên rộng lớn và kiên cố như một dòng sông.
Vách ngăn kinh mạch trở nên dày dạn hơn, dẻo dai hơn, có thể chịu tải được lượng chân nguyên khổng lồ gấp nhiều lần trước kia.
Đây chính là thiên phú nghịch thiên của Bích Linh Hỏa: Cải tạo huyết mạch, thăng cấp tư chất.
Vi Hoàng hiện tại đang sở hữu huyết mạch "Hỗn Huyết Tam Phẩm". Trong thế giới này, huyết mạch quyết định giới hạn tu luyện. Tam phẩm huyết mạch, tối đa chỉ có thể tu luyện đến Tam chuyển đỉnh phong. Muốn đột phá lên Tứ chuyển, hắn bắt buộc phải nâng cấp huyết mạch lên Tứ phẩm.
Và chìa khóa chính là Bích Linh Hỏa Tam chuyển này.
Vi Hoàng chìm đắm trong trạng thái tu luyện vong ngã. Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang thay đổi từng chút một. Máu huyết chảy trong người hắn trở nên nặng nề hơn, tinh thuần hơn, phát ra tiếng "ào ào" như thủy triều dâng.
Trong đầu hắn, những toan tính vẫn không ngừng chạy.
"Hỗn Huyết Tam Phẩm lên Tứ Phẩm, cần Bích Linh Hỏa Tam chuyển. Ta đã có."
"Nhưng từ Tứ Phẩm lên Ngũ Phẩm, ta cần Bích Linh Hỏa Tứ chuyển."
"Để Bích Linh Hỏa lên Tứ chuyển... ta cần bao nhiêu Lam nữa? Một trăm đóa? Hai trăm đóa? Hay một ngàn đóa?"
"Và lên Ngũ chuyển... đó là một con số thiên văn. Số Lam còn lại trong nhẫn của ta, e rằng chỉ như muối bỏ bể."
Con đường tu luyện càng lên cao càng hẹp, tài nguyên tiêu tốn càng khủng khiếp theo cấp số nhân. Một tu sĩ Tứ chuyển tiêu tốn tài nguyên bằng cả trăm tu sĩ Tam chuyển cộng lại.
"Nhưng chuyện đó để sau. Trước mắt, phải phá vỡ gông cùm này đã."
Chín ngày tiếp theo trôi qua trong tĩnh lặng.
Vi Hoàng không ăn không uống, duy trì trạng thái "Tẩy Kinh Phạt Tủy" liên tục. Da dẻ hắn từ màu trắng tái nhợt chuyển sang màu hồng hào, rồi dần dần ánh lên một lớp ngọc quang mờ nhạt.
Đến đêm ngày thứ chín.
"Oanh!"
Trong cơ thể Vi Hoàng vang lên một tiếng nổ trầm đục, như tiếng sấm rền trong hang sâu.
Huyết mạch toàn thân hắn sôi trào dữ dội. Một luồng sức sống mới, mạnh mẽ và cuồng bạo, bùng nổ từ sâu trong tủy sống, lan tỏa ra khắp tứ chi bách hải.
Hỗn Huyết Tứ Phẩm – Thành!
Cùng lúc đó, Bích Linh Hỏa sau khi hoàn thành nhiệm vụ cải tạo, thu hồi về đan điền, mang theo một lượng năng lượng dư thừa khổng lồ mà nó chưa tiêu hóa hết.
Lượng năng lượng này tràn vào đan điền của Vi Hoàng.
Đan điền – nơi chứa đựng linh lực của tu sĩ. Lúc này, biển linh lực Nhị chuyển màu xám tro của Vi Hoàng đang dậy sóng.
Năng lượng từ Bích Linh Hỏa đổ xuống như thác lũ, khiến mực nước biển dâng lên nhanh chóng.
Nhị chuyển một thành,... hai thành,... Đỉnh phong!
Chỉ trong vài nhịp thở, đan điền của Vi Hoàng đã đầy ắp linh lực. Biển chân nguyên mênh mông đập vào vách ngăn bình cảnh – một bức tường ánh sáng dày đặc, kiên cố, ngăn cách giữa Nhị chuyển và Tam chuyển.
Bình cảnh!
Vi Hoàng cảm nhận được nó rõ ràng hơn bao giờ hết. Bức tường đó giống như một con đập chắn ngang dòng lũ, vừa vững chãi vừa ngạo nghễ, như muốn nói rằng: "Ngươi chỉ đến đây thôi."
Nhưng Vi Hoàng chỉ cười lạnh.
"Cản ta? Ngươi không đủ tư cách!"
Hắn không dừng lại để củng cố hay nghỉ ngơi. Hắn đang có đà, hắn đang có khí thế của kẻ vừa lột xác.
"Vô Ảnh Kiếm Công – Toàn lực vận chuyển!"
"Bích Linh Hỏa – Trợ lực!"
Vi Hoàng điều động toàn bộ biển linh lực Nhị chuyển Tứ giai, kết hợp với sức mạnh của Dị linh, ngưng tụ thành một mũi kiếm khổng lồ trong đan điền.
Mũi kiếm này không phải là kiếm khí thông thường, mà là ý chí, là tham vọng, là sự tích lũy của hắn.
"Phá!"
"ẦM!!!"
Mũi kiếm lao thẳng vào bức tường ánh sáng.
Cả cơ thể Vi Hoàng rung lên bần bật. Căn phòng thượng hạng rung chuyển, bụi trần rơi lả tả. Trận pháp phòng ngự bên ngoài lóe sáng liên tục như sắp vỡ.
Bức tường ánh sáng kiên cố kia, dưới cú va chạm mang theo sức mạnh hủy diệt, bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ.
"Một lần nữa!"
Vi Hoàng không cho nó cơ hội hồi phục. Hắn gầm lên trong tâm thức, rút cạn từng giọt chân nguyên cuối cùng, dồn tất cả vào một đòn quyết định.
"Rắc... Rắc... XOẢNG!"
Tiếng vỡ vụn vang lên giòn giã, êm tai như tiếng nhạc tiên.
Bức tường ngăn cách sụp đổ hoàn toàn. Những mảnh vỡ của nó tan biến, hóa thành những điểm sáng tinh thuần, rơi xuống biển linh lực bên dưới.
Và điều kỳ diệu xảy ra.
Biển linh lực màu xám tro bắt đầu biến đổi. Màu sắc trở nên đậm đặc hơn.
Linh lực Tam chuyển – Tu vi đột phá!
Không gian đan điền cũng mở rộng ra gấp mười lần. Cảm giác chật chội biến mất, thay vào đó là sự khoáng đạt, mênh mông. Sức mạnh trong cơ thể Vi Hoàng tăng vọt theo cấp số nhân. Giác quan của hắn trở nên nhạy bén lạ thường, thần niệm vi tế đặc sản của tu sĩ Tam Chuyển cũng theo đó suất hiện, kéo dài hơn mười mét.
Vi Hoàng mở mắt.
Trong bóng tối của căn phòng, đôi mắt hắn lóe lên hai luồng ánh sáng bạc sắc lạnh, như hai thanh kiếm vừa được tuốt khỏi vỏ.
Tam chuyển Nhất giai!
Hắn đã chính thức bước chân vào hàng ngũ cao thủ trung kiên của giới tu chân.
Ở những gia tộc nhỏ như Triệu gia, Tam chuyển là Đội trưởng, là Trưởng lão quyền uy tối thượng. Ở những thương hội lớn như Kim Ưng, Tam chuyển là Phó đoàn trưởng, nắm quyền sinh sát trong tay. Ở trong quân đội, Tam chuyển là Thiên phu trưởng, thống lĩnh ngàn quân.
Từ nay về sau, Vi Hoàng không còn là con sâu cái kiến mặc người chém giết nữa. Hắn đã có đủ tư cách để ngồi vào bàn cờ, dù chỉ là ở một góc nhỏ.
"Tam chuyển..."
Vi Hoàng giơ bàn tay lên, nắm chặt lại. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang cuộn trào trong từng thớ thịt.
"Con đường tu tiên, Nhất chuyển là phàm, Nhị chuyển là tu, Tam chuyển mới thực sự là nhập môn. Phá vỡ kén, hóa thành bướm, nhưng bướm vẫn có thể bị chim sẻ ăn thịt. Ta vẫn chưa an toàn."
Hắn không hề có chút tự mãn nào. Sự đột phá này chỉ là một bước đệm để hắn tiếp tục leo cao hơn.
Vi Hoàng bình tâm lại, thu liễm khí tức vừa bùng nổ.
Hắn phất tay, hai luồng ánh sáng bay ra.
Một con sói màu vàng óng – Kim Lang Kiếm.
Một thanh kiếm đen tuyền như mực – Mặc Ảnh Kiếm.
Con yêu linh đã theo hắn suốt chặng đường qua, lập bao chiến công hiển hách. Nhưng giờ đây, khi đứng trước mặt Vi Hoàng Tam chuyển, khí tức của chúng trở nên yếu ớt hẳn.
Kim Lang Kiếm chỉ là Nhị chuyển đỉnh phong.
Mặc Ảnh Kiếm thì chỉ có đẳng cấp nhị phẩm binh khí, hơn nữa công pháp cũng cần thay đổi để phù hợp với thực lực hiện tại.
Khi chủ nhân mạnh lên, yêu linh nếu không theo kịp sẽ trở thành gánh nặng. Những đòn tấn công của chúng giờ đây khó có thể phá vỡ phòng ngự của đối thủ Tam chuyển, tốc độ của chúng cũng không còn là ưu thế tuyệt đối nữa.
Vi Hoàng nhìn chúng, ánh mắt có chút phức tạp, nhưng rất nhanh trở lại vẻ lạnh lùng vốn có.
"Các ngươi đã làm rất tốt. Nhưng thế giới này tàn khốc, không tiến ắt lùi."
Hắn vuốt ve đầu Kim Lang Kiếm, con sói cọ đầu vào tay hắn đầy thân thiết.
"Ta cần nâng cấp các ngươi. Hoặc thay thế."
Với tài lực hiện tại, Vi Hoàng hoàn toàn có thể mua những yêu linh Tam chuyển mạnh mẽ hơn trên thị trường Kim Long Thành. Nhưng yêu linh bản mệnh cần sự tương thích cao, nuôi dưỡng từ lâu bao giờ cũng tốt hơn mua sẵn.
"Hợp linh."
Hai chữ này hiện lên trong đầu Vi Hoàng. Hợp linh là phương pháp mạo hiểm để nâng cấp yêu linh, nhưng nếu thành công, tiềm lực của chúng sẽ tăng vọt.
"Ta sẽ tìm một thanh kiếm Tam phẩm hệ Kim, dung hợp với Kim Lang Kiếm để tăng tốc độ và sức sát thương. Còn Mặc Ảnh Kiếm... có lẽ ta nên tìm kiếm những vật liệu hệ Ám cao cấp để rèn lại nó, biến nó thành một thanh sát kiếm thực sự."
Kế hoạch đã định. Vi Hoàng đứng dậy, vươn vai một cái. Xương cốt toàn thân kêu răng rắc giòn giã.
Hắn đi tới cửa sổ, gỡ bỏ cấm chế.
Bên ngoài, trời đã rạng sáng. Ánh bình minh màu hồng nhạt đang len lỏi qua những tầng mây, chiếu xuống Kim Long Thành. Những tòa tháp cao vút lấp lánh ánh kim, dòng người bắt đầu tấp nập trở lại.
Một ngày mới bắt đầu.
Và một Vi Hoàng mới – Vi Hoàng Tam Chuyển – cũng chính thức bước ra ánh sáng.
Hắn quay đầu nhìn lại chiếc giường trống không. Nữ tử áo đen đã biến mất từ lúc nào không hay, ngay khi ánh mặt trời đầu tiên chiếu vào phòng. Hoặc có lẽ, nàng ta lại ẩn mình vào cái bóng của hắn, chờ đợi màn đêm tiếp theo buông xuống.
Vi Hoàng không quan tâm nữa. Hắn mỉm cười, nụ cười đầy tự tin và tham vọng.
"Kim Long Thành, ta đến đây không phải để làm khách."
Hắn đẩy cửa bước ra ngoài, tà áo đen tung bay trong gió sớm, để lại sau lưng căn phòng vẫn còn vương vấn hơi lạnh của băng tuyết và sức nóng của sự lột xác.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.