Thôn Phệ Yêu Linh

Chương 165: Tiến Vào Huyết Uyên

Đăng: 24/05/2026 18:45 3,086 từ 1 lượt đọc

"Ầm ầm ầm..."
Một âm thanh trầm đục, cổ kính tựa như tiếng thở dài của một vị thần ma viễn cổ vỡ nát truyền ra từ giữa khoảng không hư vô. Bầu trời trên bình nguyên tập kết vốn đang trong vắt, đột ngột bị xé toạc ra làm đôi.
Từ trong vết rách không gian khổng lồ dài hàng ngàn trượng, một luồng ánh sáng màu đỏ như máu đặc quánh trào ra, cuồn cuộn đổ xuống thế gian tựa như một thác nước nhuốm máu. Áp lực không gian cường đại quét qua, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Hàng vạn tu sĩ tam chuyển đang đứng bên dưới, kẻ nào tâm trí không vững đều cảm thấy khí huyết nhộn nhạo, lồng ngực như bị một khối đá tảng đè nặng.
Cánh cổng Huyết Uyên bí cảnh, sau một trăm năm đóng kín, rốt cuộc cũng mở ra đôi mắt đẫm máu nhìn xuống nhân gian!
Vi Hoàng đứng giữa đội hình của Vạn Linh Các, đôi mắt đen láy híp lại, tĩnh lặng quan sát sự biến đổi kỳ vĩ của đất trời. Dưới luồng huyết quang chiếu rọi, biển người mười vạn tu sĩ hiện lên đủ mọi loại sắc thái. Kẻ thì hưng phấn đến run rẩy, kẻ thì e dè sợ hãi, kẻ lại liếm môi thèm khát. Mười vạn tu sĩ tam chuyển tinh anh, tụ tập tại đây, tựa như một bầy cổ trùng khổng lồ bị nhốt chung vào một cái hũ, chực chờ xâu xé lẫn nhau để tranh đoạt một tia sinh cơ mỏng manh.
"Thật là một cảnh tượng tráng lệ, cũng thật bi ai." Vi Hoàng thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong trào phúng. "Bao nhiêu kẻ trong số mười vạn nhân tài này biết rằng, cánh cổng màu máu kia không phải là con đường dẫn tới vinh quang, mà là miệng của một con dã thú khổng lồ đang há rộng chờ ăn thịt?"
Cùng lúc đó, Vi Hoàng nhạy bén cảm nhận được vô số luồng thần thức và ánh mắt sắc bén từ các trận doanh khác đang liên tục quét về phía Vạn Linh Các.
Bất kỳ ai có đủ tư cách đứng ở đây đều biết rõ quy tắc ngầm của Huyết Uyên bí cảnh. Bên trong đó, tu vi bị áp chế ở ngưỡng tam chuyển, nhưng lại tồn tại những cơ duyên nghịch thiên để hợp luyện Yêu linh tứ chuyển. Một con Yêu linh tứ chuyển được sinh ra trong bí cảnh không chỉ mang sức mạnh áp đảo, mà còn là "chìa khóa" để mở ra những tiểu bí cảnh cất giấu trọng bảo.
Và khi nhắc đến thuật hợp linh, Vạn Linh Các chính là ngọn núi Thái Sơn sừng sững của toàn bộ Hạo Quốc. Mặc dù các đại tông môn như Bạch Vân Kiếm Các, Huyết Tông hay Hoàng gia đều dốc lòng bồi dưỡng những đệ tử kiêm tu thuật hợp linh, nhưng so với nội tình vạn năm của Vạn Linh Các, bọn chúng vẫn luôn kém cỏi hơn vài bậc.
"Cây cao thì đón gió lớn." Vi Hoàng âm thầm siết chặt chuôi kiếm Trảm Phong giấu trong tay áo. "Vạn Linh Các nắm giữ ưu thế tuyệt đối trong việc chế tạo 'chìa khóa', đồng nghĩa với việc chúng ta chính là những nhà máy sản xuất chìa khóa di động trong mắt các tông môn khác. Đám sài lang đó không cần tốn công sức đi thu thập tài liệu hợp linh, chúng chỉ cần... giết người của Vạn Linh Các và cướp đoạt thành quả."
Quả nhiên, suy đoán của Vi Hoàng không hề sai lệch. Tại trận doanh của Huyết Tông, một tên trưởng lão khoác huyết bào đang truyền âm răn dạy đám đệ tử cốt cán có khí tức tàn bạo:
"Vào trong đó, ưu tiên hàng đầu là phải tìm diệt đám đệ tử của Vạn Linh Các. Bọn chúng chiến lực phần lớn đều dựa vào Yêu linh, bản thể lại yếu ớt. Đặc biệt, hãy chú ý đến một tên tán tu mới nổi tên là Vi Hoàng. Kẻ này vừa đoạt chức quán quân đại hội hợp linh, thủ pháp vô cùng tà môn, lại được phân vào đội ngũ của Trần Lập. Mang đầu hắn và Yêu linh của hắn về đây, Tông chủ sẽ có trọng thưởng!"
Tại trận doanh của Bạch Vân Kiếm Các, một vị kiếm tu lãnh khốc cũng đang hạ lệnh tương tự: "Kiếm tu chúng ta lấy sát phạt chứng đạo. Thuật hợp linh rườm rà của Vạn Linh Các trong mắt ta chỉ là trò bàng môn tả đạo. Nhưng chìa khóa tứ chuyển thì chúng ta cần. Đám đệ tử hạch tâm của bọn chúng, đặc biệt là top 10 đại hội vừa qua... gặp kẻ nào, giết kẻ đó. Đoạt lấy chìa khóa!"
Vi Hoàng lúc này vẫn đứng im lặng, hoàn toàn không biết rằng bản thân chưa bước nửa bước vào bí cảnh, chưa kịp khiêu khích bất cứ ai, đã bị vô số thế lực điền tên vào danh sách thanh trừng hàng đầu. Cái danh hiệu quán quân đại hội hợp linh mà hắn giành được bằng sự nỗ lực và tính toán cẩn mật, giờ đây lại trở thành một tấm bùa đòi mạng treo lơ lửng trên cổ.
Họa vô đơn chí, phúc bất trùng lai. Ở cái thế giới tu tiên cá lớn nuốt cá bé này, tài năng nếu không được che đậy bởi một thực lực tuyệt đối, thì chính là một tội ác.
Trên đài cao bạch ngọc lơ lửng giữa không trung, sáu bóng người vẫn ngồi tĩnh tọa, phớt lờ hoàn toàn sự sôi sục, sát khí đan xen của mười vạn tu sĩ bên dưới. Bọn họ giống như những vị thần linh đang nhìn xuống bầy kiến hôi đang tranh giành vụn bánh mì.
Người đàn ông mặc bạch y ngồi ở vị trí trung tâm, dung mạo phàm phu tục tử nhưng lại tỏa ra sự dung hợp hoàn mỹ với thiên địa, từ từ mở mắt. Đôi mắt ông ta trong vắt, không hỉ, không nộ, không bi, không hoan.
"Thời khắc đã tới." Nam tử bạch y cất giọng nhàn nhạt. Thanh âm không lớn, nhưng lại truyền rõ mồn một vào thức hải của năm vị đại năng ngũ chuyển đỉnh phong đang ngồi cung kính hai bên. "Một trăm năm, vạn vật luân hồi. Huyết Uyên lại mở. Trông thấy lớp lớp tuấn kiệt trẻ tuổi thế này, thật khiến người ta hoài niệm."
Một vị nữ trưởng lão ngũ chuyển dung mạo kiều diễm, trên y phục thêu đồ án mây tía của Thiên Đình, khẽ mỉm cười cung kính đáp lời: "Tôn sứ nói chí phải. Lần này Hạo Quốc chúng ta tụ tập được mười vạn tu sĩ tam chuyển tinh anh, số lượng và chất lượng đều vượt xa kỳ trước. Mong rằng sau khi bí cảnh đóng lại, Thiên Đình sẽ thu hoạch được không ít hạt giống tốt."
Nam tử bạch y – vị Lục chuyển Bán Tiên đích thân hạ phàm từ Thiên Đình – khẽ lắc đầu, khóe môi hiện lên một nụ cười nhạt nhòa, hờ hững: "Mười vạn người thì thế nào? Rác rưởi chất thành núi, chung quy vẫn là rác rưởi. Đại lộ tu tiên, tài nguyên của thiên địa là hữu hạn. Mười vạn kẻ này tiến vào, lúc đi ra còn sống được một trăm người, đã coi là Hạo Quốc các ngươi khí vận hưng thịnh rồi."
Một câu nói nhẹ bẫng, lại định đoạt sinh tử của chín vạn chín ngàn chín trăm người!
Mấy vị đại năng ngũ chuyển nghe vậy, sắc mặt không hề thay đổi, ánh mắt vẫn lạnh lùng tàn khốc. Bọn họ đương nhiên biết rõ sự thật đằng sau Huyết Uyên bí cảnh.
Đâu chỉ đơn thuần là nơi thu hái tài nguyên? Huyết Uyên bí cảnh thực chất là một cái lồng Cổ khổng lồ do Thiên Đình thiết lập. Mười vạn tu sĩ tam chuyển ưu tú nhất Hạo Quốc bị ném vào đó, cướp đoạt, phản bội, tàn sát lẫn nhau. Trải qua mưa máu gió tanh, những kẻ yếu kém, những kẻ nhu nhược, những kẻ xui xẻo sẽ bị đào thải, bị nghiền nát thành cặn bã để làm phân bón cho bí cảnh. Chỉ có những kẻ cực độ giảo hoạt, cực độ tàn nhẫn, cực độ thiên tài mới có thể giẫm lên đống xác đồng môn mà bước ra.
Đó là cách Thiên Đình sàng lọc nhân tài. Không cần lòng nhân từ, không cần đạo đức giả tạo. Đại đạo vốn vô tình, cường giả vi tôn.
"Chính đạo của Hạo Quốc, nhìn bề ngoài thì đường hoàng, nhân nghĩa, bảo vệ phàm nhân. Nhưng đối với chính đồng loại tu sĩ, thủ đoạn tàn khốc, tuyệt tình e rằng đến ma đạo cũng phải e dè." Vị trưởng lão ngũ chuyển của hoàng gia vuốt râu, thản nhiên cảm thán. "Chỉ có trải qua sinh tử chân chính, mới luyện ra được những thanh đao bén nhất cho Thiên Đình."
Lúc này, vết rách không gian trên bầu trời đã hoàn toàn ổn định. Luồng huyết quang từ cuồng bạo chuyển sang một trạng thái sền sệt, tạo thành một cánh cổng ánh sáng khổng lồ.
Nữ trưởng lão ngũ chuyển của Thiên Đình chậm rãi đứng dậy. Nàng ta bước lên trước đài cao bạch ngọc, tay ngọc khẽ phất một cái.
"Vút vút vút..."
Bầu trời đột nhiên đổ một cơn mưa sao băng. Hàng vạn đạo kim quang từ trong ống tay áo của nữ trưởng lão bắn ra, chuẩn xác rơi xuống trước mặt từng tên tu sĩ đang đứng trên bình nguyên.
Vi Hoàng đưa tay bắt lấy đạo kim quang bay về phía mình. Đó là một chiếc nhẫn trữ vật màu xám tro, chất liệu cực kỳ đặc biệt, trên bề mặt khắc một đồ án hình con mắt nhắm nghiền.
Thanh âm uy nghiêm, lạnh lẽo của nữ trưởng lão vang vọng khắp đất trời, áp đảo mọi tiếng ồn ào:
"Bí cảnh mở, tài nguyên lưu!"
Sáu chữ ngắn gọn, nhưng hàm chứa pháp tắc không thể chối cãi. Nữ trưởng lão quét mắt nhìn xuống biển người: "Tất cả tài nguyên các ngươi thu hoạch được bên trong Huyết Uyên bí cảnh, bất kể là một cọng cỏ, một viên đá, hay Yêu linh tứ chuyển, ĐỀU PHẢI được cất giữ vào chiếc nhẫn Quy Nguyên này. Không gian của nhẫn đủ lớn để chứa đựng cả một ngọn núi. Khi rời khỏi bí cảnh, Thiên Đình sẽ trực tiếp kiểm kê nhẫn Quy Nguyên. Kẻ nào to gan dùng giới chỉ cá nhân để tư tàng tài vật, hoặc cố ý nuốt vào bụng, kết cục... rút hồn luyện phách, tịch thu toàn bộ!"
Bên dưới bình nguyên, mười vạn tu sĩ đồng loạt im phăng phắc.
Vi Hoàng đeo chiếc nhẫn Quy Nguyên vào ngón trỏ, khóe môi ẩn hiện một nét cười lạnh. "Cao minh. Thật sự quá cao minh." Hắn thầm cảm thán trí tuệ của những kẻ thống trị.
Chiếc nhẫn này không chỉ là công cụ thu thập tài nguyên, nó còn là cội nguồn của mọi tội ác. "Bí cảnh mở, tài nguyên lưu." Nghĩa là, toàn bộ của cải của một người đều tập trung vào một chiếc nhẫn duy nhất. Ngươi vất vả hái thuốc mười ngày, không bằng ta giết ngươi trong một giây rồi cướp lấy chiếc nhẫn. Thiên Đình không chỉ muốn họ săn thú, mà còn muốn họ săn lẫn nhau! Đây chính là mồi lửa hoàn hảo nhất để kích động sự tàn sát nội bộ.
Đã từng có những kẻ cho rằng mình thông minh, cố tình nuốt dị bảo vào bụng hoặc phong ấn vào không gian khác. Kết quả, dưới con mắt của trận pháp kiểm tra do Thiên Đình lập ra, chúng đều nhận lấy kết cuộc thảm khốc.
"Tất cả, theo thứ tự đã định, tiến vào!"
Mệnh lệnh vang lên. Không khí trên bình nguyên lập tức căng như dây đàn.
Đi đầu tiên, đương nhiên là lực lượng mang tính biểu tượng và quyền lực tuyệt đối của Hạo Quốc: Hoàng gia. Đội quân Kim Long Vệ bước đi rầm rập, giáp vàng chói lọi, sát khí hợp nhất thành một khối vững chắc. Bọn chúng được hộ tống bởi những đệ tử hoàng thân quốc thích cốt cán nhất.
Ánh mắt Vi Hoàng lướt qua đội hình của Hoàng gia, cố gắng ghi nhớ những nhân vật nguy hiểm. Đột nhiên, ánh mắt hắn khựng lại.
Lẫn trong đám tu sĩ hoàng gia mặc cẩm bào, có một bóng người mặc áo choàng vàng óng che kín từ đầu đến chân. Khí tức của kẻ này được thu liễm đến mức cực hạn, hoàn toàn lẫn lộn trong đám đông. Thế nhưng, bằng trực giác siêu việt và một loại quen thuộc kỳ lạ, Vi Hoàng cảm thấy bóng lưng và dáng đi kia dường như đã từng gặp qua ở đâu đó.
"Là ai? Kẻ nào trong hoàng gia mà ta từng tiếp xúc?" Vi Hoàng nhíu mày, não bộ nhanh chóng lục lọi ký ức. Rất nhanh, hình ảnh tại Vạn Bảo Các lướt qua. Cửu Thái tử! Nhưng không đúng, khí tức của kẻ này chỉ ở ngưỡng tam chuyển đỉnh phong, trong khi Cửu Thái tử đã là tứ chuyển, quy tắc của bí cảnh tuyệt đối không cho phép tứ chuyển tiến vào.
"Hay là... thế thân? Hoặc một con cờ ngầm mang theo ý chí của Cửu Thái tử?" Vi Hoàng chưa kịp suy nghĩ sâu hơn thì đội ngũ hoàng gia đã bước vào trong huyết quang và biến mất.
Tiếp theo sau Hoàng gia, là sự di chuyển của các đại thế lực đỉnh cấp. Bạch Vân Kiếm Các, Huyết Tông, Dược Vương Cốc lần lượt tiến vào.
Cuối cùng, cũng đến lượt Vạn Linh Các.
Đội hình của Vạn Linh Các cực kỳ đông đảo, lên tới vài trăm người. Tuy nhiên, nội bộ lại chia rẽ thành từng nhóm rõ rệt. Nhóm của Vi Hoàng gồm khoảng 50 người, là đệ tử thuộc hệ phái của 10 vị trưởng lão ngũ chuyển quyền lực nhất, trong đó có nhóm sáu người của Trần Lập. Còn tổ đội Vi Hoàng cũng chỉ có năm người.
"Sư đệ, vào đó nhớ đi sát tỷ tỷ nhé." Liễu Như Yên đi bên cạnh Vi Hoàng, khẽ đưa chiếc lưỡi đỏ tươi liếm mép, ánh mắt lúng liếng đưa tình.
"Hừ, lo cái mạng mình trước đi." Trình Khôn đi phía trước, không quay đầu lại, lạnh lùng quăng lại một câu. Gã nắm chặt thanh trọng kiếm, trong mắt rực lên ngọn lửa tham vọng.
Vi Hoàng mặc kệ đám người. Hắn siết chặt Trảm Phong Kiếm, sáu con Yêu linh trong giới chỉ, đặc biệt là Bích Linh Hỏa, đã ở trạng thái sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
"Đi!"
Cổ Mặc phất tay. Vi Hoàng cùng năm mươi đệ tử Vạn Linh Các bước chân vào cánh cổng ánh sáng màu máu.
Khoảnh khắc bước qua ranh giới, Vi Hoàng cảm giác như linh hồn mình bị ném vào một cối xay thịt không gian. Một cỗ lực lượng xé rách kinh hoàng kéo tuột thân thể hắn đi. Dạ dày lộn nhạo, trước mắt chỉ còn lại những vệt sáng xoắn ốc vô định.
Tình trạng này kéo dài khoảng ba nhịp thở. Khi đôi chân hắn một lần nữa chạm đất, một cảm giác nặng nề, cổ kính và tang thương lập tức ập tới, đè lên lồng ngực.
Trọng lực ở đây dường như nặng gấp đôi bên ngoài.
Vi Hoàng mở mắt ra. Đập vào mắt hắn là một thế giới nhuốm màu bi tráng. Bầu trời không có mặt trời, cũng không có sao trăng, chỉ có một màu đỏ sậm như vũng máu loãng đọng lại từ vạn cổ. Mặt đất dưới chân hắn nứt nẻ, hoang tàn, thi thoảng lại có những luồng hắc khí bốc lên từ các khe nứt. Xa xa, những ngọn núi đen ngòm trơ trọi đứng sừng sững như những bia mộ khổng lồ ghi dấu sự sụp đổ của một kỷ nguyên nào đó.
Cả một không gian tĩnh mịch đến rợn người.
Những đệ tử Vạn Linh Các đi cùng nhóm cũng lục tục hạ xuống. Kẻ thì loạng choạng nôn mửa vì say không gian, kẻ thì kinh ngạc ngước nhìn bầu trời huyết sắc, kẻ lại xuýt xoa cảm thán sự vĩ đại của bí cảnh viễn cổ. Liễu Như Yên, Bạch Mặc, Hùng Sơn và Trình Khôn cũng đang ở cách hắn không xa, vội vàng ổn định lại thân hình.
"Nơi này... linh khí thật hỗn loạn, nhưng lại nồng đậm đến mức đáng sợ!" Gã thư sinh Bạch Mặc hít một hơi sâu, đôi mắt sáng lên.
Thế nhưng, trong khi những kẻ khác còn đang cảm thán hoặc làm quen với môi trường, Vi Hoàng vẫn đứng bất động. Bất động như một bức tượng đá chết chìm trong sương mù.
Sợi dây thần kinh sinh tử của hắn, thứ đã được tôi luyện qua vô số lần bò ra từ đống xác chết, đột ngột giật bắn lên. Hắc Ngọc trong giới chỉ không hề có phản ứng, chứng tỏ đây không phải là một nguy cơ mang tính hủy diệt. Nhưng kinh nghiệm thực chiến của một kẻ sống sót bằng máu và lý trí lại gào thét báo động.
Lông tơ trên gáy Vi Hoàng dựng ngược.
Giữa không gian tưởng chừng như tĩnh lặng tuyệt đối đó, lỗ tai hắn chợt bắt được một thanh âm. Rất nhỏ. Rất sắc.
"Vút..."
Âm thanh đó giống như tiếng của một con ong độc đang lao đi trong đêm tối, hoặc... tiếng của một mũi tên giấu nhẹm khí tức xé rách không gian, đang với tốc độ cực quang bắn thẳng về phía đám đông đang mất cảnh giác.
Đồng tử Vi Hoàng co rút lại bằng đầu kim.
"Sát cơ... đến nhanh vậy sao?!"

0