Tinh Không Truyền Kỳ: Thiên Vũ Thức Tỉnh

Chương 17: Chiến Binh Cuối Cùng

Đăng: 01/06/2026 08:14 4,536 từ 1 lượt đọc

Sao Diêm Vương hiện ra trước mắt anh như một viên ngọc xám lạnh lẽo giữa màn đêm vô tận. Từ khoảng cách này, nó chẳng khác gì một hòn đá vô tri bị vũ trụ lãng quên – nhỏ bé, tối tăm và tĩnh lặng đến rợn người. Nhưng Anh Chính biết rõ rằng ẩn sâu bên dưới bề mặt băng giá ấy là một trong những mối đe dọa lớn nhất mà nhân loại từng đối mặt.

Anh điều chỉnh quỹ đạo, để Tinh Bộ dẫn lối xuyên qua lớp khí quyển mỏng manh của hành tinh lùn. Gió methane thổi qua khe nứt trên chiến giáp, để lại những vệt băng mỏng lấp lánh rồi tan biến ngay tức khắc. Cơ thể anh sau khi đột phá Tinh Giáp giờ đây gần như miễn nhiễm với mọi điều kiện khắc nghiệt của vũ trụ – cái lạnh âm hai trăm độ C chỉ như một cơn gió mát thoảng qua da, và áp suất thấp đến mức có thể nghiền nát kim loại cũng chẳng thể làm anh khó chịu.

Dãy núi băng trải dài bên dưới, nhấp nhô như sống lưng của một con quái vật hóa thạch. Anh lướt qua những đỉnh núi sắc lẹm, qua những hẻm vực sâu hun hút tối đen, cho đến khi một công trình nhân tạo hiện ra ở đường chân trời. Nó không đồ sộ và tráng lệ như Thiên Vũ Trạm số 7, mà chỉ là một pháo đài thấp, vuông vức, được xây dựng từ thứ đá xám xịt lấy ngay từ lòng hành tinh. Những bức tường dày đến mức trông như một khối Rubik khổng lồ, điểm xuyết bằng những đường hoa văn Thiên Vũ đã mờ đi vì thời gian và băng giá.

Anh đáp xuống trước cổng pháo đài. Tuyết methane phủ dày đến đầu gối, nhưng ở khu vực quanh cổng, mặt đất sạch bong như thể có ai đó vừa quét dọn. Một dấu hiệu nhỏ cho thấy nơi này không hề bị bỏ hoang.

Cánh cổng đá từ từ mở ra trước khi anh kịp chạm vào. Từ trong bóng tối của pháo đài, một giọng nói vang lên – giọng nữ, trầm và khàn như thể đã lâu lắm rồi không được cất lên.

"Ngươi đến muộn đấy, Thiên Vũ Đế."

Bà bước ra ngoài ánh sáng, và Anh Chính phải mất vài giây mới có thể tin vào những gì mình đang thấy. Đó là một người phụ nữ – hoặc ít nhất, những gì còn sót lại của một người phụ nữ. Thân hình bà gầy guộc đến mức lớp chiến giáp Thiên Vũ trên người trông như sắp rơi ra khỏi bộ xương khô. Mái tóc trắng xóa như tuyết, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và khổ đau. Nhưng đôi mắt bà – đôi mắt ấy vẫn sáng rực một thứ ánh sáng mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác. Đó là ánh mắt của một người đã sống sót qua ba ngàn năm cô độc, đã chứng kiến mọi đồng đội ngã xuống, và vẫn kiên cường đứng vững.

"Ngươi là Minh Châu?" Anh hỏi.

"Phải." Bà gật đầu, rồi quay lưng bước vào trong pháo đài. "Vào đi. Ở ngoài này lạnh lắm, dù ngươi có Tinh Giáp cũng không nên ở lâu."

Anh theo bà vào trong. Nội thất pháo đài đơn sơ đến mức trần trụi – một căn phòng lớn với vài tấm thảm cũ kỹ trải trên sàn đá, một bệ thờ đơn giản với ba nén nhang đã tàn từ lâu, và một chiếc bàn đá đặt giữa phòng, trên đó là bản đồ chi chít những ký hiệu mà anh không đọc được. Nhưng thứ thu hút sự chú ý của anh nhất là một vết nứt dài chạy dọc bức tường phía Bắc – một vết nứt không phải do thời gian, mà là do năng lượng. Từ trong vết nứt ấy, thứ ánh sáng tím bầm quen thuộc của Dị Tộc đang hắt ra, nhuộm cả căn phòng trong sắc màu chết chóc.

"Cánh cổng đã mở rộng đến mức này rồi sao?" Anh hỏi, giọng trầm xuống.

"Ba ngàn năm. Ba ngàn năm ta canh giữ nó một mình." Minh Châu bước đến bên bàn đá, đôi tay gầy guộc run run chỉ vào vết nứt. "Những năm đầu, ta còn có thể dùng sức mạnh của mình để gia cố phong ấn. Nhưng càng về sau, sức mạnh của ta càng suy kiệt, còn phong ấn thì cứ yếu dần đi. Bây giờ ta chỉ còn đủ sức để ngăn không cho những con Dị Tộc lớn chui qua. Những con nhỏ thì ta không thể ngăn hết được."

"Những con nhỏ? Ý bà là Tạp Chủng?"

"Không chỉ Tạp Chủng." Minh Châu ngước lên nhìn anh, đôi mắt già nua thoáng nét lo lắng. "Có những thứ còn tệ hơn đã chui qua được. Chúng không mạnh, nhưng rất đông. Và chúng đang tập trung ở đâu đó trên hành tinh này."

Đúng lúc ấy, một tiếng gầm vang lên từ sâu trong lòng pháo đài. Không phải tiếng gầm của một con thú – mà là tiếng gầm của hàng trăm, hàng ngàn sinh vật đồng thanh cất lên cùng một lúc. Mặt đất dưới chân họ rung lên, và những hạt bụi đá rơi lả tả từ trần nhà.

"Chúng lại đến nữa rồi." Minh Châu nói, giọng bình thản đến lạ. "Ngươi có muốn xem ta đã sống sót ba ngàn năm qua như thế nào không, Thiên Vũ Đế?"

Bà không đợi anh trả lời. Đôi chân gầy guộc bước nhanh về phía cổng pháo đài, và anh vội vàng theo sau. Khi cánh cổng đá mở ra lần nữa, khung cảnh trước mặt khiến anh phải nín thở.

Cả một biển sinh vật đang tràn xuống từ những ngọn núi băng xung quanh. Chúng không giống bất cứ thứ gì anh từng thấy – không phải Tạp Chủng, không phải Dị Tướng, cũng không phải Dị Vương. Chúng là những sinh vật nhỏ bé, chỉ cao chừng nửa mét, thân hình giống những con bọ ngựa với bốn chân dài khẳng khiu và hai càng sắc lẹm. Da chúng màu xám bạc, gần như trong suốt dưới ánh sáng yếu ớt của Mặt Trời xa xôi, và mỗi con đều có một viên Tinh Thạch nhỏ xíu gắn trên trán, phát ra thứ ánh sáng tím lập lòe như những con đom đóm chết chóc. Số lượng của chúng phải lên đến hàng chục ngàn, và chúng đang di chuyển như một cơn sóng thần, tràn qua những dãy núi băng, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi. Anh Chính phóng tầm mắt ra xa, cố tìm điểm kết thúc của dòng sinh vật ấy, nhưng không có điểm kết thúc. Chúng trải dài đến tận chân trời, nối tiếp nhau thành một tấm thảm xám chuyển động không ngừng, cứ lớp này ngã xuống thì lớp khác đã tràn lên từ phía sau.

"Bọ Hư Không." Minh Châu nói, tay siết chặt thanh trường thương đã gỉ sét mà bà vừa rút ra từ sau lưng. "Chúng là những sinh vật cấp thấp nhất của Dị Tộc, nhưng số lượng của chúng là vô hạn. Mỗi lần cánh cổng rung động, chúng lại tràn ra như thế này. Ta đã giết hàng triệu con trong suốt ba ngàn năm qua, nhưng chúng không bao giờ hết. Chúng không biết sợ, không biết đau, và không bao giờ dừng lại."

"Để ta giúp bà."

Anh Chính bước lên phía trước. Ký hiệu Tinh Bộ trong lòng bàn tay bừng sáng, và lớp Tinh Giáp vô hình bắt đầu bao bọc lấy toàn thân anh, hòa vào chiến giáp Thiên Vũ tạo thành một lớp bảo vệ thứ hai vững chắc. Dòng năng lượng vũ trụ cuồn cuộn chảy trong huyết quản, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.

"Chờ đã." Minh Châu đặt tay lên vai anh. "Trước khi xông vào trận chiến, ta cần ngươi biết một điều. Những con Bọ Hư Không này không phải là mối đe dọa thực sự. Chúng chỉ là con tốt thí mạng. Thứ mà ngươi cần phải đối mặt nằm ở phía sau cánh cổng kia – một tên Dị Vương khác, mạnh hơn tên ngươi đã giết ở Hoàng Liên Sơn rất nhiều. Nó đã chờ đợi suốt ba ngàn năm, hấp thụ năng lượng từ chính phong ấn đang suy yếu, và nó sẽ không dễ dàng để ngươi đóng cánh cổng lại như lần trước đâu."

"Bà biết về trận chiến ở Hoàng Liên Sơn?"

"Ta biết tất cả những gì ngươi đã làm kể từ khi thức tỉnh." Minh Châu mỉm cười – một nụ cười mệt mỏi nhưng ấm áp. "Đừng quên rằng ta là một trong những cận vệ thân tín nhất của ngươi ở kiếp trước. Dù ngươi không nhớ ra ta, nhưng mối liên kết giữa chúng ta vẫn còn đó. Ta đã cảm nhận được từng trận chiến của ngươi – từ Vực Tối, đến hang gió, đến Thiên Vũ Trạm. Và ta tự hào về ngươi."

Lời nói của bà khiến lòng anh dâng lên một cảm xúc khó tả. Anh không nhớ gì về kiếp trước, không nhớ gì về những đồng đội đã từng sát cánh bên mình. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt của Minh Châu, anh cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kết nối họ – sợi dây của ba ngàn năm trước, sợi dây của những chiến binh đã cùng nhau vào sinh ra tử.

"Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu, như ba ngàn năm trước."

Minh Châu nhìn anh thật lâu, rồi gật đầu. "Được. Nhưng nhớ kỹ: đừng để chúng bao vây. Một khi bị nhấn chìm trong biển Bọ Hư Không, ngay cả Tinh Giáp cũng không cứu được ngươi đâu."

Họ lao vào trận chiến.

Anh Chính mở màn bằng một cú quét tay, giải phóng một luồng năng lượng vũ trụ càn quét cả một vùng rộng lớn. Hàng trăm con Bọ Hư Không tan chảy ngay lập tức, biến thành những vũng chất lỏng màu tím bốc khói nghi ngút. Nhưng khoảng trống vừa được tạo ra lập tức bị lấp đầy bởi hàng ngàn con khác. Chúng tràn lên như nước lũ, bâu vào chiến giáp của anh, cắn xé lớp Tinh Giáp bằng những cái càng sắc lẹm.

Anh bật Thần Tốc, di chuyển nhanh đến mức để lại tàn ảnh trong không khí. Mỗi cú đấm của anh hạ gục hàng chục con. Mỗi cú đá quét sạch cả một đường dài. Nhưng chúng vẫn không ngừng tràn đến, và anh bắt đầu hiểu tại sao Minh Châu lại nói rằng số lượng của chúng là vô hạn. Cánh cổng kia như một vết thương không ngừng rỉ máu, mỗi giây lại khai sinh ra thêm hàng trăm sinh vật mới. Anh nhìn sang bà, thấy bà vẫn bình thản như một cái máy, và chợt nhận ra một sự thật đáng sợ: đây không phải một trận chiến mà bà có thể thắng. Trong ba ngàn năm qua, bà chưa từng thắng. Bà chỉ đơn giản là không thua mà thôi.

Trong khi đó, Minh Châu chiến đấu với một phong cách hoàn toàn khác. Bà không nhanh, không mạnh, nhưng mỗi động tác của bà đều chính xác đến từng milimét. Thanh trường thương gỉ sét trong tay bà như một vật sống, xoay tròn và đâm tới với tốc độ chậm rãi nhưng không gì cản nổi. Bà không lãng phí một giọt năng lượng nào, mỗi đòn tấn công đều nhắm thẳng vào những viên Tinh Thạch trên trán lũ Bọ Hư Không, kết liễu chúng chỉ bằng một nhát duy nhất. Đó không phải là kỹ thuật của một chiến binh đang cố giết địch thật nhanh – đó là kỹ thuật của một người biết rằng trận chiến này sẽ không bao giờ kết thúc, và sự sống còn phụ thuộc vào việc tiết kiệm từng hơi thở.

Họ chiến đấu bên nhau như hai mảnh ghép hoàn hảo. Anh là ngọn lửa bùng nổ, quét sạch những đợt tấn công lớn. Bà là lưỡi dao chính xác, xử lý những con còn sót lại. Cứ như thế, từng đợt, từng đợt Bọ Hư Không bị đẩy lùi. Nhưng cuộc chiến vẫn chưa có hồi kết.

Cho đến khi mặt đất dưới chân họ rung lên dữ dội.

Từ trong vết nứt trên tường pháo đài, một luồng sáng tím bùng lên, và một bóng hình khổng lồ bắt đầu thành hình. Nó cao hơn bất cứ thứ gì anh từng thấy – ít nhất ba mươi mét – với thân hình giống một con rồng không cánh, toàn thân phủ đầy vảy đen bóng như kim loại. Đầu nó là một khối tam giác với ba cặp mắt đỏ rực xếp dọc hai bên, và miệng nó há ra để lộ những chiếc răng dài như những thanh kiếm cong. Trên ngực nó, một viên Tinh Thạch khổng lồ phát ra thứ ánh sáng chói lòa như một mặt trời tím thu nhỏ. Hơi thở của nó phả ra thành từng luồng khí độc màu tím, khiến mặt băng xung quanh tan chảy và bốc hơi ngay lập tức.

Dị Vương thực thụ. Và nó lớn hơn, đáng sợ hơn bất cứ mô tả nào mà Minh Châu đã nói.

Lũ Bọ Hư Không lập tức dừng tấn công, đồng loạt rút lui ra xa như thể chúng cũng khiếp sợ trước sự hiện diện của chủ nhân mình. Chúng tạo thành một vòng tròn rộng lớn xung quanh pháo đài, biến khu vực này thành một đấu trường không lối thoát.

"Cuối cùng ngươi cũng chịu ra mặt." Minh Châu nói, giọng đầy mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. "Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt ba ngàn năm."

"MINH CHÂU... NGƯƠI VẪN CÒN SỐNG." Giọng nói của Dị Vương vang thẳng vào tâm trí họ, mang theo sức ép khủng khiếp khiến không khí xung quanh như đông cứng lại. "BA NGÀN NĂM QUA, NGƯƠI ĐÃ LÀM CHẬM BƯỚC TIẾN CỦA CHÚNG TA. NHƯNG HÔM NAY, MỌI THỨ SẼ KẾT THÚC. VÀ CẢ THIÊN VŨ ĐẾ CŨNG SẼ CHẾT CÙNG NGƯƠI."

"Ngươi nói nhiều quá đấy." Anh Chính bước lên, Tinh Giáp bừng sáng rực rỡ như một ngôi sao nhỏ. "Để ta xem ngươi có mạnh như lời đồn không."

Trận chiến thực sự bắt đầu. Không còn là những đòn tấn công thăm dò như lúc đối đầu với lũ Bọ Hư Không nữa. Đây là cuộc đối đầu giữa hai thế lực vượt xa mọi giới hạn của con người – một bên là Dị Vương với sức mạnh đã tích lũy suốt ba ngàn năm, một bên là Thiên Vũ Đế chuyển sinh vừa đột phá Tinh Giáp.

Dị Vương vung chiếc đuôi dài hàng chục mét quét ngang. Anh Chính bật Thần Tốc, né được đòn tấn công trong gang tấc, nhưng sóng xung kích từ cú quét vẫn hất anh văng vào vách núi băng, tạo thành một hố lõm sâu hoắm. Chưa kịp đứng dậy, Dị Vương đã phun ra một luồng năng lượng tím từ miệng, xé toạc không gian lao thẳng về phía anh. Lần này anh không thể né kịp – luồng năng lượng đánh thẳng vào ngực, khiến lớp Tinh Giáp rạn nứt và anh phải cắn răng chịu đựng cơn đau như bị thiêu đốt từ bên trong.

"Ngươi không thể đánh nó đơn độc được!" Minh Châu hét lên. "Nó đã hấp thụ năng lượng từ phong ấn suốt ba ngàn năm. Phải tấn công cùng lúc!"

Bà lao lên, thanh trường thương vung ra một đường cắt ánh sáng nhắm thẳng vào cổ Dị Vương. Con quái vật gầm lên, xoay người đỡ đòn bằng cánh tay trái. Lớp vảy đen bị rạch một đường dài, rỉ ra thứ chất lỏng màu tím sền sệt. Nhưng nó không hề nao núng – ngược lại, cơn đau dường như chỉ khiến nó điên cuồng hơn. Nó vung nắm đấm khổng lồ xuống, và Minh Châu chỉ kịp giơ trường thương lên đỡ. Cú va chạm khiến mặt đất dưới chân bà nứt toác, và máu từ khóe miệng bà bắt đầu rỉ ra.

Anh Chính bật dậy khỏi hố băng. Anh lao vào Dị Vương từ bên sườn, tung một cú đấm toàn lực vào vết thương mà Minh Châu vừa tạo ra. Tinh Giáp bùng sáng, truyền toàn bộ động năng thành một đòn chấn động xuyên qua lớp vảy và thịt. Dị Vương rú lên, loạng choạng lùi lại vài bước. Nhưng rồi nó đứng vững trở lại, vết thương ở cổ từ từ khép kín trước ánh mắt kinh ngạc của anh.

"Nó đang tự tái tạo!" Anh hét lên.

"Tinh Thạch trên ngực nó!" Minh Châu đáp, giọng gấp gáp. "Đó là nguồn năng lượng của nó. Phải phá hủy nó trước khi nó kịp hồi phục!"

Nhưng Dị Vương đã học được bài học. Nó không cho họ cơ hội phối hợp nữa. Từ lòng bàn tay nó, hàng chục xúc tu năng lượng tím bắn ra, chia cắt hai người về hai hướng khác nhau. Anh Chính bị dồn về phía vách núi, trong khi Minh Châu bị đẩy lùi về phía cổng pháo đài. Những xúc tu ấy quất liên tục, không cho họ một giây nghỉ ngơi. Mỗi lần anh cố lao lên, một xúc tu lại quất tới, buộc anh phải lùi về phòng thủ.

"Ta không thể tiếp tục thế này lâu hơn nữa." Minh Châu nói, giọng bà đã yếu đi rõ rệt. "Năng lượng của ta sắp cạn rồi."

Anh Chính nghiến răng. Hắn đang bị áp đảo hoàn toàn. Dị Vương này không chỉ mạnh hơn về sức mạnh thô – nó còn khôn ngoan hơn. Nó biết cách chia cắt họ, biết cách vô hiệu hóa lợi thế phối hợp của hai người. Và nếu cứ tiếp tục thế này, cả hai sẽ chết.

Rồi Minh Châu làm một điều mà anh không ngờ tới.

Bà dừng lại. Buông thõng thanh trường thương. Và bước thẳng về phía Dị Vương, không phòng thủ, không tấn công.

"Bà làm gì vậy?!" Anh hét lên.

"Dị Vương này có thể tái tạo mọi vết thương, nhưng nó có một điểm mù." Giọng bà vang lên trong tâm trí anh, bình thản đến lạ. "Khi nó tập trung năng lượng để tấn công, Tinh Thạch trên ngực nó sẽ mở ra trong một khoảnh khắc. Ta sẽ tạo ra khoảnh khắc đó cho ngươi."

"Đừng! Bà sẽ chết!"

"Ta biết." Minh Châu mỉm cười, đôi mắt già nua nhìn anh lần cuối. "Nhưng ta đã hứa với Thiên Vũ Đế năm xưa rằng sẽ bảo vệ ngươi bằng cả mạng sống của mình. Và ta sẽ không nuốt lời."

Bà quay đi trước khi anh kịp nói thêm gì. Đôi chân gầy guộc bước nhanh về phía trước, và toàn bộ năng lượng còn lại trong cơ thể bà bắt đầu bùng cháy. Không phải để tấn công – mà là để thu hút. Một luồng sáng rực rỡ tỏa ra từ cơ thể bà, sáng đến mức khiến Dị Vương phải nheo cả sáu con mắt lại. Đó là ánh sáng của sinh mệnh đang được đốt cháy đến giọt cuối cùng.

"ĐỒ NGU NGỐC!" Dị Vương gầm lên. "NGƯƠI NGHĨ RẰNG HY SINH BẢN THÂN CÓ THỂ CỨU ĐƯỢC HẮN SAO?"

Nó há miệng, tập trung toàn bộ năng lượng vào một đòn hủy diệt cuối cùng để kết liễu bà. Và đúng như Minh Châu nói – trong khoảnh khắc nó dồn toàn lực để tấn công, viên Tinh Thạch trên ngực nó mở ra, để lộ phần lõi năng lượng đang xoáy như một cơn bão tím.

Anh Chính không chần chừ. Anh dồn toàn bộ năng lượng vào nắm đấm phải, Tinh Giáp bùng sáng đến cực hạn, hấp thụ cả ánh sáng từ những ngôi sao xa xôi và chuyển hóa thành sức mạnh hủy diệt. Thần Tốc được đẩy lên mức tối đa, cơ thể anh hóa thành một tia chớp lao thẳng về phía trước.

Khoảnh khắc luồng năng lượng từ miệng Dị Vương bắn ra, xuyên qua cơ thể Minh Châu, thì nắm đấm của anh cũng lao thẳng vào viên Tinh Thạch đang mở rộng.

Viên Tinh Thạch vỡ tung.

Dị Vương gầm lên một tiếng thảm thiết, thân hình khổng lồ đổ ập xuống. Không còn năng lượng từ Tinh Thạch để duy trì, cơ thể nó bắt đầu tan rã từng mảng lớn, biến thành những hạt bụi tím rồi biến mất vào hư không. Cánh cổng phía sau nó rung lên dữ dội, rồi bắt đầu co rút lại. Những vết nứt trên tường pháo đài từ từ khép kín, và ánh sáng tím tắt dần, trả lại bóng tối tĩnh mịch cho Sao Diêm Vương.

Lũ Bọ Hư Không còn sống sót đồng loạt tan rã theo, như thể sự tồn tại của chúng gắn liền với Dị Vương. Không còn một con nào sống sót.

Tất cả kết thúc.

Anh Chính lao đến bên Minh Châu. Bà đổ gục xuống nền băng, thanh trường thương rơi khỏi tay. Lớp giáp của bà đã vỡ vụn gần hết, để lộ cơ thể gầy guộc đang dần lạnh đi. Vết thương từ đòn tấn công cuối cùng của Dị Vương đã xuyên thủng lồng ngực bà – không còn gì có thể cứu được nữa.

"Bà đã dùng quá nhiều sức mạnh. Để tôi..."

"Không cần đâu." Minh Châu mỉm cười, đôi mắt già nua nhìn anh trìu mến. Giọng bà giờ chỉ còn là tiếng thì thầm yếu ớt. "Ta đã sống đủ lâu rồi. Ba ngàn năm là quá đủ cho một đời chiến binh. Giờ đây khi đã hoàn thành lời hứa với Thiên Vũ Đế năm xưa, ta có thể ra đi thanh thản."

"Đừng nói vậy. Tôi vẫn cần bà."

"Ngươi sẽ làm được. Ngươi mạnh hơn bất cứ ai mà ta từng biết – thậm chí mạnh hơn cả Thiên Vũ Đế năm xưa. Và ngươi sẽ không đơn độc. Những đồng minh khác vẫn còn ở ngoài kia, rải rác khắp các thiên hà. Hãy tìm họ. Họ sẽ giúp ngươi."

Bà nắm lấy tay anh, đôi tay gầy guộc nhưng vẫn truyền sang anh một hơi ấm cuối cùng.

"Trước khi ta đi, hãy nhớ kỹ một điều: sức mạnh thực sự của Thiên Vũ Đế không nằm ở chín tầng Thiên Vũ Tâm Pháp. Nó nằm ở những người mà ngươi chọn để bảo vệ. Đừng bao giờ quên điều đó."

Đôi mắt bà từ từ khép lại. Hơi thở cuối cùng tan vào không khí lạnh giá của Sao Diêm Vương. Và rồi, cơ thể bà bắt đầu lấp lánh – không phải tan rã như Dị Tộc, mà là hóa thành những hạt ánh sáng li ti. Những hạt sáng ấy bay lên, không tan vào hư vô, mà nhẹ nhàng trôi về phía pháo đài. Chúng len qua những khe đá, hòa vào những bức tường xám xịt, vào vết nứt của cánh cổng vừa được phong ấn. Nơi nào chúng chạm vào, đá xám như trở nên ấm hơn, những đường hoa văn Thiên Vũ trên tường bừng sáng lên một lần nữa trước khi dịu xuống, như một lời chào vĩnh viễn. Minh Châu đã canh giữ nơi này suốt ba ngàn năm, và giờ đây, bà sẽ tiếp tục canh giữ nó theo một cách khác – trở thành một phần của chính pháo đài, của chính phong ấn mà bà đã dành cả đời để bảo vệ.

Anh Chính đứng đó, lặng yên nhìn những hạt sáng cuối cùng ngấm vào tường đá. Trong lòng anh, một nỗi đau lặng lẽ dâng lên – nỗi đau của một chiến binh mất đi đồng đội. Nhưng xen lẫn với nỗi đau ấy là một quyết tâm sắt đá. Minh Châu đã hy sinh để bảo vệ anh, để anh có thể tiếp tục hành trình. Và anh sẽ không để sự hy sinh ấy trở nên vô nghĩa.

Anh cúi xuống, nhặt thanh trường thương gỉ sét của bà lên. Nó nhẹ bẫng trong tay anh, nhưng lại mang một sức nặng vô hình – sức nặng của ba ngàn năm canh giữ, của lời hứa và lòng trung thành.

"Tạm biệt, Minh Châu. Cảm ơn bà vì tất cả."

Anh quay lưng bước về phía pháo đài. Cánh cổng đã được phong ấn, nhưng lần này, anh có thể cảm nhận được sự khác biệt. Phong ấn này không còn yếu ớt và rệu rã như trước nữa. Nó vững chắc hơn, ấm áp hơn – như thể có một phần linh hồn của Minh Châu đang ở trong đó, tiếp tục công việc canh giữ mà bà đã làm suốt ba ngàn năm. Anh không biết phong ấn này sẽ giữ được bao lâu, nhưng anh biết rằng nó sẽ không dễ dàng bị phá vỡ thêm một lần nào nữa.

Trong pháo đài, anh tìm thấy một cuốn nhật ký cũ kỹ đặt trên bàn đá – những dòng ghi chép cuối cùng của Minh Châu. Ở trang cuối cùng, bà viết: "Nếu ngươi đọc được những dòng này, nghĩa là ta đã đi rồi. Đừng buồn cho ta. Hãy tiếp tục chiến đấu. Ở phía Đông của thiên hà này có một đồng minh khác – một chiến binh Thiên Vũ tên là Hỏa Long, đang canh giữ cánh cổng thứ tư trên một hành tinh có tên là Hỏa Diệm Tinh. Hãy tìm anh ta. Anh ta sẽ giúp ngươi."

Anh gấp cuốn nhật ký lại, cất vào túi áo. Rồi anh bước ra khỏi pháo đài, ngước nhìn lên bầu trời đầy sao. Ở đâu đó ngoài kia, một đồng minh khác đang chờ đợi. Một cánh cổng khác đang mở rộng. Và cuộc chiến của anh vẫn chưa kết thúc.

Trước khi rời đi, anh quay lại nhìn pháo đài lần cuối. Những bức tường đá xám xịt giờ đây dường như ấm áp hơn dưới ánh sao. Và anh mỉm cười – nụ cười đầu tiên kể từ khi đặt chân lên hành tinh lùn này.

"Bà canh giữ nơi này ba ngàn năm. Bây giờ đến lượt tôi canh giữ phần còn lại."

Tinh Bộ được kích hoạt. Cơ thể anh hóa thành một vệt sáng, lao thẳng vào lòng vũ trụ bao la. Hành trình của Thiên Vũ Đế vẫn tiếp tục – không chỉ để đóng những cánh cổng, mà còn để tìm kiếm những đồng đội còn sót lại, để tập hợp một đội quân đủ mạnh cho trận chiến cuối cùng với Chúa tể Dị Tộc.

Và ở phía Đông của thiên hà, một ngôi sao đỏ rực đang chờ đợi anh.

0