Chương 20: Di Tích Kim Cương
Tinh Lộ lần này ngắn hơn những lần trước rất nhiều. Khi luồng sáng trắng vừa tan, Anh Chính đã thấy mình đang lao thẳng về phía một hành tinh kỳ lạ lơ lửng giữa không gian. Nó không có màu xanh của Trái Đất, không có màu đỏ của Hỏa Diệm Tinh, cũng chẳng có màu xám bạc của U Minh Tinh. Toàn bộ bề mặt hành tinh này lấp lánh như một khối kim loại khổng lồ bị nung chảy rồi đông cứng lại, với những dãy núi sắc lẹm ánh lên sắc thép xanh dưới ánh sáng từ ngôi sao mẹ. Những đường vân quặng chạy dọc bề mặt như mạch máu của một sinh vật cơ khí, và thỉnh thoảng, những tia chớp năng lượng lại bắn lên từ các khe nứt, hòa vào bầu khí quyển mỏng manh đầy bụi kim loại.
Đây là Kim Cương Tinh – nơi từng đặt cánh cổng thứ sáu, theo tấm bản đồ mà ông Hồng Trần đã trao. Cũng là nơi mà chiến binh cuối cùng trong Ngũ Hành Chiến Đoàn thuộc hệ Kim đã ngã xuống ba ngàn năm trước, để lại một di tích không người canh giữ.
Người kế thừa dòng máu Thiên Vũ điều chỉnh quỹ đạo, để Tinh Bộ dẫn lối xuyên qua tầng khí quyển đầy bụi sắt. Những hạt kim loại li ti va vào lớp Tinh Giáp, tạo ra những tia lửa nhỏ rồi vội vã tan biến. Càng xuống thấp, cảnh quan càng trở nên kỳ vĩ và chết chóc. Những tòa tháp kim loại khổng lồ đổ nát nằm rải rác trên mặt đất, tàn tích của một nền văn minh cơ khí đã từng phát triển rực rỡ trước khi Dị Tộc tràn đến. Các cỗ máy chiến tranh khổng lồ, có lẽ từng là những người bảo vệ hành tinh này, giờ chỉ còn là những đống sắt vụn hoen gỉ, nằm im lìm trong gió bụi.
Ở trung tâm của một bình nguyên rộng lớn, một pháo đài kim loại sừng sững đứng đó. Không giống bất cứ công trình nào chàng từng thấy trước đây, pháo đài này không được xây bằng đá hay băng, mà được chế tạo hoàn toàn từ một thứ hợp kim đen bóng, trông như một cỗ máy chiến tranh khổng lồ vừa ngừng hoạt động. Những đường hoa văn Thiên Vũ trên thân pháo đài không còn phát sáng nữa, chỉ còn là những vết khắc chìm khuất sau lớp bụi thời gian. Nhưng điều khiến chàng trai chú ý nhất là một cột sáng vàng nhạt đang phát ra từ đỉnh pháo đài – một tín hiệu yếu ớt, nhưng vẫn còn sống.
"Có ai đó vẫn đang chờ đợi," anh thì thầm, rồi đáp xuống trước cổng chính.
Cánh cổng kim loại cao hơn ba mươi mét, chạm trổ hình một chiến binh đang giơ cao thanh kiếm khổng lồ. Khi bàn tay anh chạm vào bề mặt lạnh buốt, cả cánh cổng rung lên nhè nhẹ, và một giọng nói vang lên từ sâu bên trong – không phải giọng người, mà là giọng của máy móc, đều đều và vô cảm.
"Phát hiện năng lượng Thiên Vũ. Xác nhận danh tính: Thiên Vũ Đế chuyển sinh. Mở cổng."
Cánh cổng từ từ trượt sang hai bên, để lộ một đại sảnh rộng lớn ngập trong ánh sáng vàng nhạt. Bên trong, mọi thứ đều được chế tạo từ kim loại – sàn nhà, tường, trần, thậm chí cả những bức tượng chiến binh đứng dọc hai bên hành lang cũng là những cỗ máy khổng lồ được tạc theo hình người. Ở trung tâm đại sảnh, một bệ đá hình lục giác được bao quanh bởi sáu cột kim loại, trên đó lơ lửng một viên pha lê vàng rực đang phát ra thứ ánh sáng dịu nhẹ.
Khi chàng trai bước đến gần, viên pha lê bỗng bừng sáng mạnh mẽ, và một hình ảnh ba chiều hiện ra. Đó là một người đàn ông trung niên với thân hình rắn rỏi, khuôn mặt góc cạnh và đôi mắt sắc như dao. Ông mặc bộ chiến giáp Thiên Vũ màu vàng kim, trên ngực áo có khắc biểu tượng một thanh kiếm xuyên qua ngôi sao.
"Ngươi cuối cùng cũng đến," hình ảnh ấy cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp đại sảnh. "Ta là Kim Cương – chiến binh cuối cùng của hệ Kim, người đã canh giữ cánh cổng này suốt ba ngàn năm. Hoặc ít nhất, những gì còn lại của ta sau khi hy sinh."
"Ngươi đã chết?"
"Thân xác ta đã tan biến từ lâu. Nhưng trước khi chết, ta đã tải toàn bộ ý thức của mình vào hệ thống của pháo đài. Giờ đây, ta chỉ là một trí tuệ nhân tạo mang ký ức của một chiến binh Thiên Vũ. Và ta đã chờ đợi ngươi suốt ba ngàn năm, Thiên Vũ Đế."
Người kế thừa dòng máu Thiên Vũ cúi đầu chào. Dù đây chỉ là một bản sao ý thức, nhưng sự hy sinh của Kim Cương vẫn xứng đáng được tôn kính. "Cánh cổng thứ sáu đâu? Nó đã bị phá hủy chưa?"
"Chưa. Nhưng nó đã mở rộng đến mức ta không thể kiểm soát được nữa." Hình ảnh của Kim Cương vẫy tay, và một bản đồ ba chiều của pháo đài hiện ra, cho thấy một vòng xoáy tím khổng lồ đang cuộn xoáy ở tầng hầm sâu nhất. "Cánh cổng đã hấp thụ toàn bộ năng lượng của hành tinh này trong suốt ba ngàn năm qua. Nó không chỉ là một vết nứt không gian nữa, mà đã trở thành một thực thể sống. Bên trong nó, một Dị Vương đã tiến hóa vượt xa mọi giới hạn – nó tự xưng là 'Kim Cương Dị Vương', và nó đã biến toàn bộ kim loại trên hành tinh này thành cơ thể của chính mình."
"Ngươi nói nó đã biến kim loại thành cơ thể?"
"Phải. Mỗi tòa tháp đổ nát ngoài kia, mỗi cỗ máy chiến tranh hoen gỉ, mỗi hạt bụi kim loại trong không khí – tất cả đều là một phần của nó. Ngươi không thể tiêu diệt nó bằng cách phá hủy cơ thể, bởi vì cơ thể nó là toàn bộ hành tinh này. Cách duy nhất là phải đánh tan linh hồn của nó – nhưng để làm được điều đó, ngươi cần phải vào bên trong cánh cổng, đến tận lõi của nó."
Một lần nữa, lựa chọn lại đặt ra trước mắt chàng trai trẻ. Vào bên trong cánh cổng Dị Tộc là điều chưa từng có chiến binh Thiên Vũ nào làm được mà còn sống sót trở về, ngoại trừ chính Thiên Vũ Đế năm xưa. Và ngay cả ông ấy cũng đã phải trả giá bằng cả mạng sống để phong ấn cánh cổng cuối cùng.
Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.
"Làm sao để vào được?"
"Đi theo ta." Hình ảnh của Kim Cương di chuyển về phía một cánh cửa kim loại ở cuối đại sảnh. "Nhưng trước khi đi, ngươi cần biết một điều: bên trong cánh cổng, thời gian và không gian không vận hành theo quy luật của vũ trụ này. Ngươi có thể ở trong đó một giây, nhưng khi trở ra, hàng trăm năm đã trôi qua. Hoặc ngược lại. Và linh hồn của Kim Cương Dị Vương sẽ cố gắng đồng hóa ngươi ngay khi ngươi đặt chân vào lãnh địa của nó. Chỉ có Tinh Hồn mới đủ sức chống lại nó."
"Không." Giọng chàng trai trở nên cứng rắn. "Ta sẽ không dùng Tinh Hồn nữa. Ta đã mất quá nhiều ký ức rồi."
"Vậy thì ngươi phải tìm một cách khác để bảo vệ linh hồn mình. Có lẽ... thứ này sẽ giúp ích."
Kim Cương dẫn chàng trai đến một căn phòng nhỏ nằm sâu trong pháo đài. Ở trung tâm căn phòng, trên một bệ đỡ bằng kim loại, đặt một chiếc mũ giáp có thiết kế khác biệt hoàn toàn so với những món đồ Thiên Vũ mà anh từng thấy. Nó không được làm từ kim loại đen bóng, mà từ một thứ pha lê trong suốt pha chút sắc vàng, với những đường hoa văn phức tạp chạy dọc bề mặt như những nếp nhăn của não bộ.
"Đây là Tinh Thần Quán – một di vật được chế tạo bởi chính Thiên Vũ Đế năm xưa. Nó có khả năng bảo vệ linh hồn người đeo khỏi mọi sự xâm nhập từ bên ngoài, kể cả từ Dị Vương. Nhưng nó cũng có một cái giá: mỗi khi kích hoạt, nó sẽ hấp thụ một phần năng lượng sống của ngươi. Dùng càng lâu, ngươi càng yếu đi."
Anh Chính cầm chiếc mũ giáp lên, cảm nhận hơi ấm kỳ lạ tỏa ra từ nó. "Còn cách nào khác không?"
"Không. Hoặc là dùng Tinh Hồn và mất thêm ký ức, hoặc là dùng Tinh Thần Quán và mất dần sức sống. Cả hai đều là con đường dẫn đến hy sinh. Nhưng đó là số phận của một chiến binh Thiên Vũ – dám đánh đổi tất cả để bảo vệ những người mình yêu thương."
Chàng trai không do dự nữa. Anh đội chiếc mũ giáp lên đầu, và ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể. Cảm giác như có một bức tường vô hình vừa được dựng lên trong tâm trí, ngăn cách mọi thứ bên ngoài với phần sâu thẳm nhất của linh hồn. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm nhận được một phần sức lực của mình đang chậm rãi rút đi, như cát chảy qua kẽ ngón tay.
"Tốt. Bây giờ đi theo ta."
Kim Cương dẫn chàng trai xuống một thang máy kim loại, lao thẳng xuống lòng đất với tốc độ kinh hoàng. Càng xuống sâu, nhiệt độ càng tăng lên, và những âm thanh kỳ dị bắt đầu vọng ra từ các bức tường – tiếng kim loại va đập, tiếng bánh răng nghiến vào nhau, và một thứ âm thanh trầm đục như tiếng tim đập của một sinh vật khổng lồ.
Khi thang máy dừng lại, trước mặt họ là một hang động rộng lớn đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối. Toàn bộ hang động được bao phủ bởi kim loại – không phải kim loại chết, mà là kim loại sống, đang không ngừng chuyển động và biến đổi hình dạng. Những sợi dây kim loại đan vào nhau như mạng nhện, những tấm thép gợn sóng như mặt nước, và ở trung tâm hang động, một vòng xoáy tím khổng lồ đang xoay tròn, phát ra thứ ánh sáng chết chóc quen thuộc.
Cánh cổng thứ sáu.
Và ngay trước cánh cổng, một sinh vật đang chờ đợi. Nó không có hình dạng cố định như những Dị Vương trước đây, mà là một khối kim loại lỏng khổng lồ, liên tục biến đổi giữa hàng trăm hình thù khác nhau. Khi thì nó là một con rồng thép với hàng ngàn chiếc cánh sắc lẹm, khi thì là một đội quân những chiến binh kim loại đứng san sát, khi thì chỉ đơn giản là một cơn bão kim loại cuồn cuộn. Và từ trong khối kim loại ấy, hàng ngàn con mắt đỏ rực mở ra cùng một lúc, tất cả đều hướng về phía chàng trai trẻ.
"THIÊN VŨ ĐẾ... CUỐI CÙNG NGƯƠI CŨNG ĐẾN." Giọng nói của Kim Cương Dị Vương vang lên từ mọi hướng, như thể chính không khí trong hang động cũng là một phần của nó. "TA ĐÃ CHỜ ĐỢI NGÀY NÀY SUỐT BA NGÀN NĂM. BA NGÀN NĂM ĐỂ BIẾN TOÀN BỘ HÀNH TINH NÀY THÀNH CƠ THỂ CỦA MÌNH. VÀ BÂY GIỜ, TA SẼ BIẾN CẢ NGƯƠI THÀNH MỘT PHẦN CỦA TA."
"Ngươi nói nhiều quá đấy," chàng trai đáp, rồi lao lên.
Trận chiến lần này không giống bất cứ trận chiến nào trước đây. Mỗi cú đấm của anh có thể xuyên thủng cả núi đá, nhưng khi chạm vào cơ thể kim loại lỏng của Dị Vương, chúng chỉ tạo ra những gợn sóng rồi nhanh chóng liền lại. Mỗi đòn tấn công bằng năng lượng Thiên Vũ cũng chỉ làm bốc hơi một phần kim loại, nhưng phần kim loại ấy lập tức được thay thế bằng những khối kim loại khác từ khắp hang động tràn đến. Đánh vào Kim Cương Dị Vương cũng giống như đánh vào đại dương – vô ích và kiệt quệ.
"Ngươi không thể tiêu diệt ta bằng sức mạnh vật lý, đồ ngốc ạ." Dị Vương cười vang. "Ta là toàn bộ hành tinh này. Muốn giết ta, ngươi phải phá hủy cả Kim Cương Tinh. Mà ngươi thì không đủ sức làm điều đó."
Nhưng chàng trai không trả lời. Anh vừa chiến đấu vừa quan sát, và dần nhận ra một điều: mỗi lần Dị Vương biến đổi hình dạng, phần kim loại ở gần cánh cổng lại chuyển động chậm hơn một chút. Như thể nó không thể hoàn toàn kiểm soát toàn bộ cơ thể khổng lồ cùng một lúc, mà phải tập trung năng lượng vào từng khu vực một. Và khi nó tập trung vào việc tấn công anh, phần bảo vệ quanh cánh cổng sẽ yếu đi.
Đó chính là điểm yếu.
"Kim Cương!" Anh hét lên. "Hãy tấn công cánh cổng khi ta thu hút sự chú ý của nó!"
"Hiểu rồi."
Hình ảnh của Kim Cương biến mất, và ngay sau đó, toàn bộ hệ thống phòng thủ của pháo đài bắt đầu khởi động. Những khẩu pháo năng lượng từ trên trần hang động đồng loạt khai hỏa, bắn ra những luồng sáng vàng rực thẳng vào vòng xoáy tím. Kim Cương Dị Vương gầm lên giận dữ, cơ thể kim loại của nó tách ra làm đôi – một nửa tiếp tục tấn công chàng trai, nửa còn lại lao về phía những khẩu pháo để bảo vệ cánh cổng.
Khoảnh khắc nó phân tán sức mạnh, Anh Chính bật Thần Tốc, lao thẳng vào vòng xoáy tím. Tinh Thần Quán trên đầu anh bừng sáng, tạo ra một lớp bảo vệ vô hình ngăn cách linh hồn anh khỏi năng lượng hủy diệt của cánh cổng. Cảm giác như đang bơi trong một đại dương axit – mỗi giây trôi qua, sức lực của anh lại bị rút đi một phần, nhưng anh vẫn tiếp tục lao sâu hơn, sâu hơn nữa, cho đến khi chạm đến lõi của cánh cổng.
Ở đó, giữa vòng xoáy tím, lơ lửng một viên Tinh Thạch khổng lồ – trái tim của Kim Cương Dị Vương. Nó không giống những viên Tinh Thạch trước đây, mà là một khối cầu hoàn hảo được bao bọc bởi hàng ngàn lớp kim loại lỏng xoay tròn không ngừng.
Không do dự, chàng trai dồn toàn bộ năng lượng còn lại vào nắm đấm phải, tung ra một cú đấm xuyên thủng mọi lớp bảo vệ, đập thẳng vào viên Tinh Thạch.
Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Toàn bộ hang động rung chuyển dữ dội. Kim Cương Dị Vương gầm lên một tiếng cuối cùng, cơ thể kim loại khổng lồ của nó bắt đầu tan rã từ trong ra ngoài, biến thành những mảnh vụn sắt thép rơi lả tả xuống nền hang. Cánh cổng tím co rút lại, rồi nổ tung thành một cơn mưa ánh sáng, trả lại bóng tối cho lòng đất Kim Cương Tinh.
Anh Chính rơi xuống nền hang, thở hổn hển. Chiếc mũ Tinh Thần Quán trên đầu đã nứt vỡ hoàn toàn, và cơ thể anh gần như kiệt quệ sau khi bị rút cạn năng lượng. Nhưng anh vẫn còn sống – và vẫn nhớ rõ mình là ai.
Hình ảnh của Kim Cương hiện ra bên cạnh, giờ đây đã mờ nhạt đi rất nhiều, như một ngọn nến sắp tàn. "Ngươi đã làm được. Cánh cổng thứ sáu đã bị phá hủy. Và ta… ta cũng đã hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của mình."
"Đừng nói vậy. Chúng ta có thể tìm cách duy trì hệ thống của ngươi."
"Không cần đâu. Ba ngàn năm là quá đủ cho một linh hồn. Hãy để ta được yên nghỉ bên cạnh những đồng đội cũ." Kim Cương mỉm cười, một nụ cười thanh thản. "Trước khi đi, ta có một món quà cho ngươi – thứ mà Thiên Vũ Đế năm xưa đã để lại cho ta giữ, và dặn rằng chỉ được trao cho ngươi khi ngươi đã sẵn sàng."
Một ngăn nhỏ trên bệ kim loại bật mở, để lộ một mảnh giấy da cổ xưa được cuộn tròn và buộc bằng dây lụa vàng. Chàng trai cầm lấy, mở ra, và trên đó chỉ vẻn vẹn một dòng chữ viết bằng chính nét chữ của Thiên Vũ Đế năm xưa:
"Khi ngươi đọc được những dòng này, ngươi đã mạnh hơn ta rất nhiều. Nhưng đừng quên rằng sức mạnh thực sự không nằm ở việc ngươi có thể hủy diệt bao nhiêu kẻ thù, mà nằm ở việc ngươi có thể bảo vệ được bao nhiêu người. Cánh cổng cuối cùng không nằm ở đâu xa – nó nằm ngay trong trái tim ngươi."
Khi chàng trai ngước lên, hình ảnh của Kim Cương đã tan biến. Chỉ còn lại viên pha lê vàng trên bệ đá, lấp lánh như một lời chào vĩnh viễn.
Anh cất mảnh giấy vào túi áo giáp, rồi lặng lẽ rời khỏi hang động. Trên bề mặt Kim Cương Tinh, gió bụi kim loại đã ngừng thổi. Những tia chớp năng lượng đã tắt hẳn. Và ở đâu đó phía chân trời, một ánh bình minh đầu tiên sau ba ngàn năm đang dần ló dạng.
Vẫn còn một cánh cổng cuối cùng. Nhưng trước khi tiếp tục hành trình, chàng trai cần nghỉ ngơi – và suy ngẫm về những lời mà Thiên Vũ Đế năm xưa đã để lại.
Cánh cổng nằm trong trái tim ngươi ư? Có lẽ ông ấy không nói về một cánh cổng Dị Tộc thực sự. Có lẽ đó là một ẩn dụ cho điều gì đó sâu sắc hơn – một thử thách cuối cùng mà chỉ riêng anh mới có thể vượt qua.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.