Tinh Không Vô Tận

Chương 14: Huyết Khí Đồng Điệu - Khúc Gỗ Di Sản

Đăng: 12/07/2026 15:59 2,186 từ 1 lượt đọc


Rời khỏi gian hậu điện tối tăm và huyền bí của từ đường họ Trần, đầu óc Lâm vẫn như có hàng ngàn tiếng sấm vang rền. Những dòng chữ mực tàu cùng những ký tự mật pháp ẩn hiện trên trang gia phả cổ cứ lởn vởn trong tâm trí cậu.

Lạc Cảnh Nam.

Cái tên của người ông nội đã khuất, người mà trong ký ức ấu thơ của Lâm chỉ là một lão nông hiền lành, yêu thích điêu khắc gỗ và quanh năm ngậm chiếc tẩu thuốc cũ kỹ, hóa ra lại mang họ Lạc. Ông là một chiến binh hộ mạch, một người đã chấp nhận chôn vùi tên tuổi thật của mình dưới nấm mồ vô danh để đổi lấy sự bình yên cho con cháu.

Khi bước ra sân chính điện, ánh nắng thu vàng vọt rọi thẳng vào mặt Lâm, khiến cậu khẽ nheo mắt lại. Tiếng cười nói huyên náo của họ hàng, tiếng bát đũa chạm vào nhau lanh lảnh, mùi thịt gà luộc lá chanh nồng đượm... tất cả những âm thanh phàm trần ấy đột nhiên trở nên xa xăm, như thể Lâm đang đứng ở một chiều không gian khác nhìn về thế giới này.

Cậu nhìn sang ông Thành, người cha đang hỉ hả cụng ly với mấy ông bác họ ở sập gụ giữa sân. Lâm tự hỏi, liệu cha cậu có biết về bí mật kinh hoàng này không? Hay ông cũng giống như bao phàm nhân khác, hoàn toàn bị ký ức ngụy trang che mờ, sống một cuộc đời bình dị của một gã bán bún đầu làng?

"Lâm! Qua đây làm chén rượu với các bác này con!"

Ông Thành vẫy vẫy tay, khuôn mặt đỏ gay vì men say, ánh mắt tràn ngập niềm vui sướng khi thấy đứa con trai mất tích đã trở về và đứng vững trong tộc đường. Lâm nén dòng cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực, nở một nụ cười gượng gạo, bước tới khéo léo từ chối:

"Bố với các bác cứ uống đi ạ. Con hơi nhức đầu, với lại lúc nãy thằng Hoàng họ Phạm nó nhắn có việc gấp nhờ con ra xưởng mộc phụ một tay. Con xin phép đi trước."

"Ờ, thằng Hoàng béo đấy hả? Đi đi con, thanh niên trai tráng phải giúp đỡ nhau. Nhưng nhớ về sớm ăn cơm tối với mẹ đấy nhé!"

Ông Thành xua xua tay, không mảy may nghi ngờ. Lâm cúi đầu chào các bậc trưởng lão rồi nhanh chóng sải bước ra khỏi cổng đá của từ đường. Ngay khi bước chân ra khỏi ranh giới của khu đất gò cao, nụ cười trên môi Lâm lập tiếp biến mất, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị tột cùng. Cậu không đi theo đường chính, mà vận hành Ẩn Khí Thuật ở mức nhẹ, thân hình như một bóng ma xám lướt nhanh qua những bờ dậu cúc tần, nhắm thẳng hướng xưởng mộc họ Phạm ở rìa làng mà lao tới.

Huyết mạch họ Lạc đã thức tỉnh, cuốn gia phả đã vén màn sự thật. Giờ đây, cậu cần phải làm rõ thứ hai: Khúc gỗ trôi sông quỷ dị mà thằng Hoàng nhặt được. Cậu có một linh cảm mãnh liệt, khúc gỗ đó chính là chìa khóa tiếp theo mà tổ tiên để lại cho cậu.

Lâm đặt chân đến xưởng mộc của Hoàng khi trời đã chạng vạng tối. Tiếng máy cưa, máy bào ban ngày đã tắt hẳn, chỉ còn lại ánh đèn đường mờ nhạt từ xa hắt vào, in những bóng đen dài ngoằn ngoèo của những sập gỗ lớn lên vách tôn. Vợ con Hoàng có lẽ đã về nhà trong khu tập thể của làng, chỉ còn mình Hoàng đang ngồi lụi cụi dọn dẹp đống mạt cưa dưới sàn dưới ánh đèn tuýp leo loét.

"Hoàng."

Lâm bước qua cánh cửa tôn, khẽ lên tiếng. Hoàng giật mình quay lại, thấy Lâm thì bật cười, quăng chiếc chổi sọt sang một bên:

"Mẹ kiếp, thằng họ Trần lớn nhất làng này! Hôm nay ngày đại lễ cúng tổ của họ nhà mày, cỗ bàn ê hề không ăn, lại chạy ra cái xưởng đầy mạt cưa của tao làm gì?"

Lâm không đùa giỡn như mọi khi, cậu đi thẳng đến chiếc bàn trà bằng gốc xà cừ, ngồi xuống và nhìn thẳng vào mắt bạn:

"Hoàng, tao muốn lấy khúc gỗ trôi sông hôm nọ mày bảo. Ngay bây giờ."

Thấy vẻ mặt nghiêm túc đến đáng sợ của Lâm, nụ cười trên môi Hoàng khựng lại. Cậu bạn thân nối khố tuy là người phàm, nhưng lại có một sự nhạy cảm kỳ lạ đối với những thay đổi của Lâm sau một năm mất tích. Hoàng nhận ra, gã bạn thân của mình lúc này đang gánh vác một điều gì đó vượt quá tầm hiểu biết của cậu ta.

"Mày... mày thực sự cần nó à?"

Hoàng hạ thấp giọng, chỉ tay về phía góc tối sát vách tôn.

"Nó vẫn nằm kia. Nói thật với mày, mấy ngày nay tao cứ có cảm giác không lành. Mỗi lần tao đến gần khúc gỗ đó, gáy tao cứ dựng hết cả lên, như thể có ai đó đang trừng trừng nhìn mình trong bóng tối vậy."

Lâm gật đầu, đứng dậy đi về phía góc xưởng. Cậu dùng tay gạt bỏ những tấm ván cốp-pha cũ kỹ đang phủ lên trên. Khúc gỗ đen thẫm, xù xì dài khoảng một mét lại lộ ra dưới ánh đèn tuýp mờ. Những đường vân gỗ đan chéo nhau như trận pháp cổ bỗng nhiên như cảm ứng được sự xuất hiện của dòng máu họ Lạc trong người Lâm, chúng khẽ lóe lên một tia sáng lam sắc siêu vi, lướt qua rồi tắt lụi trong mắt người phàm.

"Hoàng, mày khóa cửa xưởng lại đi. Đêm nay, tao sẽ ở lại đây nghiên cứu khúc gỗ này. Bất kể bên trong có phát ra tiếng động gì, mày cũng tuyệt đối không được mở cửa bước vào, rõ chưa?"

Thanh âm trầm thấp của Lâm mang theo một thứ uy áp vô hình khiến Hoàng không tự chủ được mà gật đầu lia lịa.

"Được... được rồi. Tao biết tính mày, đã muốn làm gì thì không ai cản được. Tao về nhà với vợ con đây, chìa khóa tao để ở hộc bàn. Có chuyện gì thì gọi tao ngay nhé."

Hoàng thu dọn đồ đạc, ánh mắt lo lắng nhìn Lâm một lượt rồi bước ra ngoài, kéo sập cánh cửa tôn và khóa chặt lại. Không gian xưởng mộc họ Phạm hoàn toàn chìm vào sự im lặng rợn người. Chỉ còn mình Lâm và khúc gỗ di sản.

Lâm ngồi xếp bằng trước khúc gỗ đen kịt. Cậu hít một hơi thật sâu, vận chuyển Thái Cổ Tiên Quyết tầng hai Luyện Khí. Đan điền lam sắc xoay tròn, đẩy luồng linh lực thuần khiết dọc theo các đường kinh mạch mới được tái tạo, tập trung toàn bộ vào mười đầu ngón tay.

Đồng thời, Lâm kích hoạt giọt huyết dịch vàng kim nhạt của Vạn Thạch Thần Quân trong tim. Một luồng huyết khí mang theo sự uy nghiêm tối cao, cổ xưa chầm chậm lan tỏa ra xung quanh, bao bọc lấy toàn bộ khúc gỗ trôi sông.

"Ẩn Khí Thuật, phong tỏa toàn diện!"

Lâm khẽ quát. Một lớp màng năng lượng trong suốt như cánh ve lập tức bao bọc lấy phạm vi mười mét xung quanh cậu, cách ly hoàn toàn mọi biến động từ trường với thế giới bên ngoài, ngăn chặn sự phát hiện của hệ thống vệ tinh tổ chức Kẻ Canh Giữ.

Khi chuẩn bị xong tất cả, Lâm đưa hai lòng bàn tay, dứt khoát áp chặt vào bề mặt xù xì, lạnh ngắt của khúc gỗ.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong tâm thức của Lâm. Khúc gỗ đen kịt đột ngột rung lắc dữ dội, lớp vỏ ngoài thô ráp, bám đầy bùn đất phù sa sông Hồng bắt đầu nứt vỡ ra từng mảng, rơi rụng xuống nền xưởng mộc. Dưới lớp vỏ thối rữa ấy, không phải là thớ gỗ thông thường, mà là một bề mặt mịn màng, rực rỡ sắc lam thạch như một khối ngọc bích khổng lồ!

Một âm thanh tựa như tiếng rồng ngâm, phượng hót viễn cổ đột ngột vang lên từ sâu trong lòng khối ngọc bích. Những đường vân đan chéo nhau trên thân gỗ hoàn toàn sống dậy, chúng biến thành hàng vạn chuỗi ký tự viễn cổ, điên cuồng lao vào lòng bàn tay Lâm, nương theo đường kinh mạch mà xộc thẳng vào cuốn cổ thư da thú trong ngực cậu.

Cuốn cổ thư tự động bay ra, lơ lửng giữa không trung, lật mở liên tục đến những trang sách mới. Hấp thụ được nguồn năng lượng mộc thuộc tính thuần khiết này, những trang sách vốn bị phong ấn ngàn năm bỗng chốc phát ra ánh sáng vàng kim chói lọi.

Lâm rơi vào một trạng thái ngộ đạo tột cùng. Thần niệm của cậu vượt qua vách ngăn không gian, nhìn thấy một vi cảnh kinh hoàng của quá khứ.

Đá là một trận chiến rực lửa trên dòng sông Hồng cổ xưa. Một vị đại năng họ Lạc, mang gương mặt có vài phần giống với ông nội Lạc Cảnh Nam của cậu, đang bị vây khốn bởi hàng trăm tên áo đen đeo mặt nạ vô cực. Vũ khí laser và pháo phân rã nguyên tử của bọn chúng đan chéo thành một lưới lửa chết chóc, thiêu rụi cả một vùng trời. Vị đại năng họ Lạc ấy, trước khi bị luồng ánh sáng phân rã nuốt chửng, đã dùng chút tàn lực cuối cùng, dồn toàn bộ công pháp đời mình và một phần cốt lõi của long mạch vào một chiếc gậy tích trượng bằng gỗ linh thụ, rồi ném mạnh xuống đáy sông, phong ấn nó dưới dạng một khúc gỗ mục trôi sông.

"Đứa cháu của ta... nếu một ngày ngươi nhận được di sản này... chính là lúc huyết mạch họ Lạc phải trỗi dậy..."

Tiếng thì thầm của người ông nội vang vọng trong không gian tâm thức, khiến nước mắt Lâm bất giác tuôn rơi.

Dị tượng kéo dài đến tận nửa đêm mới chầm chậm thu liễm. Khúc gỗ trôi sông dài một mét lúc này đã hoàn toàn biến mất, năng lượng và di sản bên trong nó đã bị cuốn cổ thư da thú và cơ thể Lâm hấp thụ sạch sẽ.

Lâm ngồi lịm đi trên nền đất, mồ hôi hòa lẫn với tạp chất đen kịt rỉ ra đầy trên da thịt. Đó là quá trình gột rửa, thối tủy phạt cốt lần thứ hai. Khi cậu chầm chậm mở mắt, một luồng lam quang sắc lẹm, đậm đặc như thực thể bắn ra từ đồng tử, xuyên thấu qua bóng tối của xưởng mộc.

Tu vi của cậu tuy vẫn ở tầng hai Luyện Khí, nhưng linh lực trong đan điền đã đậm đặc đến mức hóa lỏng, chất lượng năng lượng tăng tiến gấp năm lần! Đặc biệt, trong cuốn cổ thư da thú lơ lửng trước mặt, một chương thuật pháp hoàn toàn mới đã được mở ra nhờ nguồn năng lượng mộc thuộc tính từ chiếc gậy tích trượng của ông nội.

Trên trang sách cổ, bốn chữ lớn hiện hình rực rỡ: "MỘC LONG KIẾM TRẬN".

Đây là một môn kiếm trận công kích tầm xa thực sự, sử dụng linh lực để ngưng tụ thành những thanh kiếm năng lượng mang thuộc tính mộc bạo liệt, có khả năng xuyên thấu mọi lớp giáp hợp kim công nghệ cao của phe áo đen. Di sản của ông nội Lạc Cảnh Nam để lại không chỉ là năng lượng, mà là một món vũ khí phục thù tối cao!

Lâm đưa tay ra, cuốn cổ thư nhẹ nhàng rơi vào lòng bàn tay cậu rồi biến mất vào trong ngực áo. Cậu đứng dậy, toàn thân phát ra những tiếng xương cốt va vào nhau giòn giã. Sát khí trên người cậu lúc này không còn lạnh lùng lộ rõ như trước, mà đã hoàn toàn nội liễm sâu thẳm, giống như một mặt hồ phẳng lặng trước cơn bão lớn.

Cậu biết, biến động năng lượng từ việc giải phong ấn khúc gỗ đêm nay, dù có Ẩn Khí Thuật che chở, nhưng với sự tinh vi của nền văn minh Thiên Ngoại, bọn chúng chắc chắn sẽ nhận ra những dao động bất thường tại vùng quê nhỏ này. Cuộc sống bình yên bán bún phụ giúp cha mẹ, những chén rượu hàn huyên cùng thằng Hoàng họ Phạm... tất cả sắp sửa bị bão táp cuốn đi.

0
Ủng hộ tác giả tuyến tóc dài Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.