Tinh Không Vô Tận

Chương 13: Khói Hương Tộc Đường

Đăng: 12/07/2026 15:59 2,175 từ 1 lượt đọc

Thấm thoắt vài tuần bình yên trôi qua dưới mái nhà tranh nghèo ngoại ô. Chuỗi ngày dầm mưa dãi nắng, bưng từng khay bún tươi phụ giúp cha mẹ ngoài chợ sớm đã giúp Lâm gột rửa đi phần nào cái lạnh lùng, sát khí của một tu sĩ cô độc. Dưới sự che giấu hoàn hảo của Ẩn Khí Thuật, mạng lưới tầm lùng công nghệ cao của tổ chức Kẻ Canh Giữ hoàn toàn mất phương hướng tại vùng quê nhỏ này. Đan điền tầng hai Luyện Khí của cậu sau thời gian dài lắng đọng mài dũa trong tâm cảnh phàm trần nay đã trở nên vững chắc, linh lực lam sắc thu liễm sâu trong kinh mạch, nhìn bề ngoài cậu không khác gì một gã thanh niên nông thôn rắn rỏi, hiền lành.

Khi những cơn mưa rào cuối hạ nhường chỗ cho tiết trời thu trong vắt, ngôi làng cổ bắt đầu rộn ràng chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại nhất trong năm: Ngày lễ Cúng Tổ.

Từ bao đời nay, vạn vật xoay vần nhưng nếp làng vẫn giữ nguyên cấu trúc kiềng ba chân độc đáo. Trong làng có ba dòng họ lớn nhất, cùng nhau khai hoang lập ấp từ thuở sơ khai, tạo nên ba trục huyết mạch chính: họ Trần, họ Hoàng và họ Phạm. Trong đó, họ Hoàng và họ Phạm chia nhau nắm giữ ruộng vườn, bãi bồi canh tác và các ngành nghề trong làng. Đặc biệt, thằng Hoàng bạn thân nối khố của Lâm thuộc họ Phạm, dòng họ nắm giữ xưởng mộc gia truyền lớn nhất vùng. Còn họ Trần của Lâm chính là dòng họ lớn nhất, lâu đời nhất và có tiếng nói tối cao trong mọi việc lớn nhỏ của dân làng.

Từ đầu tuần, con cháu họ Trần khắp nơi từ trung tâm đô thị cho đến các tỉnh lân cận đều rục rịch chạy xe về làng. Những chiếc cờ phướn ngũ sắc mang đậm phong vị cổ kính được treo dọc theo các trục đường làng, tung bay phần phật trong gió thu. Khắp các ngõ ngách, người ta rôm rả bàn tán về việc chuẩn bị lễ vật, sửa sang lại từ đường. Sống giữa bầu không khí hướng về cội nguồn ấy, cuốn cổ thư da thú trong ngực Lâm dường như cũng có những nhịp rung động khẽ khàng, như thể linh tính của ngàn năm trước đang đồng điệu với dòng máu tổ tiên đang chảy rần rật trong huyết quản của cậu.

Buổi sáng ngày chính lễ, Lâm dậy từ rất sớm, vận lên mình bộ quần áo chỉnh tề theo lời dặn của ông Thành. Từ đường họ Trần nằm trên một gò đất cao, thế đất "tựa sơn hướng thủy" nhìn thẳng ra một nhánh của sông Hồng. Đây là một ngôi nhà cổ năm gian được xây dựng hoàn toàn bằng gỗ lim đen bóng, mái ngói vảy rồng uốn cong vút lên nền trời xanh thẫm, xung quanh được bao bọc bởi những cây đại cổ thụ nghìn năm tuổi, quanh năm tỏa bóng mát rượi.

Khi Lâm cùng cha mẹ bước qua ngưỡng cửa đá cao vút của tộc đường, không gian bên trong đã chật kín người. Các bậc trưởng lão tóc râu bạc phơ, vận áo dài khăn xếp chỉnh tề đang nghiêm nghị ngồi trên sập gụ, tay vuốt râu trầm ngâm. Thanh niên trai tráng trong họ đứng thành hai hàng dài dọc theo sân gạch, ai nấy đều giữ vẻ cung kính, trang nghiêm.

"Thằng Lâm nhà chú Thành về rồi đấy à? Tốt, tốt lắm! Chuyến này về là phải ra mắt tổ tiên, thắp nén nhang tạ ơn ông bà đã che chở cho tai qua nạn khỏi suốt một năm qua!" Ông trưởng tộc họ Trần nhìn thấy Lâm, khẽ gật đầu, giọng nói sang sảng đầy uy nghiêm của người đứng đầu dòng họ lớn nhất làng.

"Dạ, vâng thưa bác." Lâm cung kính cúi đầu đáp lễ.

Cậu chầm chậm bước theo cha tiến vào gian chính điện. Giữa làn khói trầm hương nghi ngút, đặc quánh quện vào nhau thành những tầng mây mờ ảo, bức đại tự sơn son thếp vàng khắc ba chữ lớn "TRẦN TỘC ĐƯỜNG" rực sáng lên dưới ánh đèn dầu lạc. Phía dưới là tầng tầng lớp lớp những bài vị bằng gỗ cổ kính của các vị tiên tổ qua hàng chục thế hệ.

Lâm bưng ba nén hương từ tay cha, chắp trước ngực, chầm chậm quỳ xuống chiếu điều. Khi cậu nhắm mắt, thành kính cúi đầu hướng về bài vị của tổ tiên, một dị tượng vô hình đột ngột phát sinh mà không một người phàm nào trong từ đường có thể cảm nhận được.

Oanh!

Ngay khi trán của Lâm chạm sát nền gạch cổ của từ đường, giọt huyết dịch vàng kim của Vạn Thạch Thần Quân ẩn sâu trong tim cậu bỗng nhiên sôi trào kịch liệt. Cùng lúc đó, từ sâu bên dưới nền đất của ngôi nhà cổ năm gian nơi bệ đá móng của từ đường tiếp giáp với mạch nhánh long mạch quê nhà, một luồng linh năng màu lam sắc, mang theo hơi thở vô cùng quen thuộc của dòng họ Trần, đột ngột thức tỉnh sau ngàn năm ngủ yên.

Luồng năng lượng đó không hề bài xích Lâm, ngược lại, nó giống như đứa trẻ tìm thấy mẹ, điên cuồng lao đến, quấn quyết lấy cơ thể cậu. Qua nhãn lực của tầng hai Luyện Khí, Lâm kinh hoàng phát hiện trên các bức hoành phi, bài vị cổ của tổ tiên họ Trần đang tỏa ra những tia sáng lam sắc mờ nhạt. Những tia sáng ấy đan chéo vào nhau, tạo thành một mạng lưới bảo hộ vô hình bao bọc lấy toàn bộ khu vực từ đường.

"Họ Trần... dòng họ của mình... hóa ra không đơn giản chỉ là một họ lớn của phàm trần!" Một suy nghĩ chấn động xộc thẳng lên đại não Lâm.

Cậu chợt nhớ lại lời kể của ông Lạc Long về trận chiến viễn cổ, về những tu sĩ phương Nam đã đứng lên chặt đứt pháo đài Thiên Ngoại. Phải chăng, tổ tiên của họ Trần gia tộc này năm xưa chính là một trong những đại tướng, những tu sĩ nòng cốt dưới trướng của Vạn Thạch Thần Quân? Và ngôi từ đường cổ kính này, thực chất chính là một mắt xích trận pháp phụ trợ, dùng khói hương bái tế của con cháu suốt ngàn năm để ngấm ngầm nuôi dưỡng, bảo trì một tia tàn trận của long mạch?

Lâm cắm ba nén nhang vào lư đồng cổ. Khói hương bỗng nhiên cuộn tròn lại, bay thẳng về phía cậu như một cái ôm chở che từ quá khứ. Khi cậu đứng dậy, thần thái đã hoàn toàn thay đổi, đôi mắt sâu thẳm lộ ra một tia nhìn thấu suốt. Việc cậu nhặt được cổ thư, việc cậu thức tỉnh huyết mạch, tất cả dường như không phải là sự ngẫu nhiên, mà là một sự sắp đặt, một định mệnh đã được định sẵn trong dòng máu Trần gia từ ngàn năm trước.

"Con cháu họ Trần... xin nhận di chí của tiền nhân." Lâm thầm thề trong lòng.

Cậu chầm chậm bước ra ngoài sân, ánh nắng thu rọi thẳng vào gương mặt phong sương góc cạnh. Ba dòng họ lớn trong làng, mảnh gỗ trôi sông quỷ dị dưới xưởng mộc của thằng Hoàng họ Phạm, và bí mật linh tính dưới nền từ đường họ Trần... tất cả những mảnh ghép này đang dần tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh ngay tại quê nhà của cậu. Vòng xoáy của số phận đã đưa cậu trở lại điểm xuất phát, nhưng lần này, cậu không còn trốn chạy nữa, mà sẵn sàng chủ động khai phá bí mật để nghênh đón cơn bão táp sắp tới.

Sau khi buổi đại lễ cúng tổ ngoài sân chính điện kết thúc, con cháu họ Trần bắt đầu tản ra các gian nhà bên để chuẩn bị mâm cỗ. Đúng lúc Lâm định bước ra ngoài hiên để tìm cha, thì bả vai cậu khẽ bị một bàn tay già nua, đầy vết đồi mồi giữ lại. Ông trưởng tộc họ Trần nhìn Lâm với ánh mắt thâm trầm, sâu thẳm, khẽ vẫy tay ra hiệu:

"Lâm, đi theo bác vào mật thất trong hậu điện. Có một món đồ cổ của tổ tiên, hôm nay bác muốn cho cháu xem."

Lâm hơi sững sờ, nhưng lập tức thu liễm thần sắc, cung kính bước theo sau bóng lưng hơi khòm của vị trưởng tộc. Gian hậu điện vốn là nơi tôn nghiêm nhất của từ đường, quanh năm cửa khóa then cài, chỉ có những người nắm giữ vận mệnh của dòng họ mới được phép đặt chân vào. Không khí nơi đây tịch mịch, nồng đậm mùi gỗ lim già và hương trầm tích tụ qua hàng thế kỷ.

Ông trưởng tộc đi tới trước một chiếc tủ thờ bằng gỗ trắc cổ kính, cẩn thận dùng một chiếc chìa khóa đồng có hình thù cổ quỷ dị để mở một chiếc tráp đồng hoen rỉ. Bên trong tráp là một cuốn sổ dày, các trang giấy bản đã ngả sang màu vàng ố, thô ráp, bên ngoài bọc một lớp da thú thẫm màu sần sùi.

"Đây là cuốn Thượng Cổ Gia Phả của dòng họ ta. Chỉ có tộc trưởng qua các đời mới được quyền mở ra." Ông trưởng tộc chầm chậm lật từng trang giấy, giọng nói run run đầy nghẹn ngào. "Cháu là đứa duy nhất của thế hệ này có thể sống sót trở về sau một năm mất tích, lại mang theo hơi thở rất giống với tổ tiên ngày xưa. Hãy nhìn vào đây đi."

Lâm nín thở, chụm đầu nhìn vào trang sách cổ mà ngón tay ông trưởng tộc đang chỉ. Ngay lập tức, đồng tử của cậu co rụt lại, toàn thân chấn động kịch liệt như vừa bị một tia sét đánh trúng đại não. Luồng linh lực tầng hai Luyện Khí trong đan điền bỗng chốc sôi trào cuồn cuộn, cộng hưởng điên cuồng với những dòng chữ trên mặt giấy.

Hóa ra, ở các trang gia phả đời đầu, toàn bộ các chữ "Trần" đều chỉ là lớp ngụy trang bên ngoài. Ở góc dưới của mỗi trang, bên dưới lớp mực tàu phàm trần, là những ký tự ẩn mật được khắc bằng một loại mật pháp chỉ có huyết mạch Tiên tộc mới nhìn thấy.

Tất cả vốn dĩ đều là họ Lạc!

Lâm lật vội các trang tiếp theo, hơi thở dồn dập. Cuốn gia phả ghi chép lại một sự thật tàn nhẫn: Hơn hai ngàn năm trước, sau ngày bầu trời nứt vỡ, tổ chức Kẻ Canh Giữ đã tiến hành một cuộc đại thảm sát nhằm tuyệt diệt toàn bộ những người mang dòng máu họ Lạc dòng họ hộ mạch tối cao của phương Nam. Để bảo toàn đốm lửa huyết mạch cuối cùng không bị dập tắt, một chi lớn của họ Lạc đã buộc phải phân tán, đổi sang họ Trần họ lớn nhất thời bấy giờ để ẩn mình vào dân gian, che mắt hệ thống tầm lùng của Thiên Ngoại.

Nhưng điều khiến Lâm chấn kinh tột độ, suýt chút nữa thì thốt lên thành tiếng, chính là trang gia phả ghi chép về ba đời gần nhất của gia đình cậu.

Tại dòng ghi danh của người ông nội đã khuất của Lâm, tên phàm trần vốn là Trần Cảnh Nam. Thế nhưng, ngay bên cạnh dòng chữ ấy, một vệt sáng vàng kim nhạt đột ngột rực lên từ trang sách, biến đổi nét chữ thành: LẠC CẢNH NAM.

"Ông nội... ông nội của mình thực chất tên là Lạc Cảnh Nam! Mình... mình và ông Lạc Long mặc áo măng tô xám ngoài dòng sông Hồng kia, hóa ra lại là người cùng một nhà, cùng một huyết quản truyền thừa!" Đầu óc Lâm quay cuồng trước sự thật động trời này.

Hóa ra, việc cậu nhặt được cuốn cổ thư của Vạn Thạch Thần Quân, việc huyết mạch trong người cậu thức tỉnh dưới đáy Giếng Ngọc, và việc ông Lạc Long ra tay cứu mạng cậu... tất cả không có một chút ngẫu nhiên nào. Đó là tiếng gọi của huyết thống vạn năm, là định mệnh đã được khắc sâu vào xương tủy của những đứa con họ Lạc đang lội ngược dòng máu để sinh tồn. Cậu nắm chặt hai tay, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái tên Lạc Cảnh Nam trên gia phả, trong lòng dâng lên một ý chí chiến đấu chưa từng có.

0
Ủng hộ tác giả tuyến tóc dài Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.