Chương 9: Huyết Mạch Kế Thừa Và Dị Biến Cổ Thư
Sau khi rời khỏi gian nhà cổ ba gian của ông Lạc Long trước khi hoàng hôn buông xuống, Lâm không dám quay trở lại nơi ở cũ tại trung tâm đô thị Long Châu. Với nhãn lực lam sắc và trực giác nhạy bén của một tu sĩ vừa bước qua lằn ranh sinh tử, cậu thừa hiểu mạng lưới tình báo công nghệ cao của tổ chức Kẻ Canh Giữ đã phủ khắp các ngả đường. Những chiếc camera giao thông nhận diện khuôn mặt, những trạm thu phát sóng di động dò tìm tần số sinh học bất thường... tất cả đã biến đô thị hiện đại thành một cái bẫy khổng lồ.
Lâm chọn ẩn mình trong một căn nhà hoang đổ nát nằm khuất sâu sau những bãi bồi ven sông Hồng, đoạn chảy qua ranh giới giữa Đông Anh và Gia Lâm. Nơi này lau sậy mọc cao quá đầu người, không khí đậm mùi đất ẩm và phù sa cuộn xiết, phần nào giúp che giấu đi luồng sinh mệnh khí cơ đang hỗn loạn trong cơ thể cậu.
Đêm buông xuống, không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Chỉ có tiếng sóng vỗ bành bạch vào bờ đất cát và tiếng gió rít qua những tán cây dại.
Lâm ngồi xếp bằng trên một tấm bạt mục nát, cố nén cơn đau âm ỉ từ lồng ngực. Cậu thò tay vào túi áo ngực, cẩn thận lấy ra ba mảnh vụn linh thạch đoạt được từ đáy Giếng Ngọc. Dưới màn đêm đen kịt, ba mảnh vỡ chỉ lớn bằng ngón tay cái ấy phát ra thứ ánh sáng lam sắc u linh mờ nhạt, nhưng lại mang một độ đậm đặc năng lượng khiến không khí xung quanh khẽ run rẩy. Đây là tất cả những gì cậu đổi bằng cả mạng sống, là hy vọng duy nhất để vá lại hệ thống kinh mạch đang bị tàn phá và đột phá xiềng xích tu vi hiện tại.
"Thời gian không chờ đợi ai cả..." Lâm lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định tột cùng.
Cậu nhắm mắt, bắt đầu vận hành chương đầu tiên của Thái Cổ Tiên Quyết. Đan điền vốn đang khô cạn và đầy rẫy vết nứt lập tức phát ra một lực hút mãnh liệt. Lâm áp ba mảnh linh thạch vào lòng bàn tay, dùng thần niệm câu thông với luồng năng lượng thuần khiết bên trong.
Vút!
Ngay khi sợi linh lực đầu tiên từ mảnh vụn tràn vào kinh mạch, Lâm suýt chút nữa thì hét lên vì đau đớn. Luồng linh năng này tuy mỏng manh nhưng lại mang theo cái lạnh thấu xương của dòng nước ngầm nghìn năm và ý chí hộ mạch cổ xưa của Loa Thành. Nó như một dòng thác lũ điên cuồng càn quét qua các mạch máu đang tổn thương, cưỡng ép mở rộng các hang hốc kinh lạc. Mồ hôi hột hòa lẫn với máu loãng rịn ra đầy trên trán Lâm, vạt áo sau lưng cậu lập tức bị thấm đẫm. Cậu cắn chặt răng đến mức bật máu, cố gắng dùng ý chí kiên định để thuần hóa luồng năng lượng bạo ngược này, chầm chậm dẫn dắt chúng quay trở về đan điền.
Thế nhưng, sự mạt pháp của tinh cầu này dường như không muốn một tu sĩ nào có thể thuận lợi tiến bước. Áp lực từ tầng khí quyển, thứ ma trận vô hình của Thiên Ngoại Kẻ Săn Mồi ngay lập tức cảm ứng được sự dao động của linh thạch nguyên bản. Một luồng áp lực vô hình, nặng nề như ngọn núi đổ sụp xuống căn nhà hoang, khóa chặt lấy cơ thể Lâm, khiến tốc độ lưu chuyển của linh lực trong người cậu đột ngột đình trệ, như muốn đóng băng toàn bộ máu huyết.
Chính vào khoảnh khắc Lâm tưởng chừng như mình sẽ bị luồng áp lực vô hình kia ép đến nổ tung kinh mạch, một dị biến kinh thiên động địa đột ngột phát sinh từ chính lồng ngực của cậu.
Cuốn cổ thư da thú di sản vô giá của Vạn Thạch Thần Quân mà Lâm luôn giấu kín áp sát vào da thịt, bỗng nhiên rung lên bần bật. Không cần Lâm dùng ý chí đánh thức, cuốn sách tự động bay ra khỏi ngực áo cậu, lơ lửng giữa không trung trong căn nhà hoang đổ nát.
Oanh!
Một vệt sáng lam sắc đậm đặc, rực rỡ và thần thánh gấp trăm lần thứ ánh sáng từ mảnh vụn linh thạch đột ngột bùng phát từ những trang sách cổ. Những ký tự viễn cổ khắc trên tấm da thú như sống dậy, chúng thoát ly khỏi mặt giấy, biến thành những chuỗi xích ký tự nhỏ li ti, xoay tròn quanh thân hình Lâm.
Cùng lúc đó, ba mảnh vụn linh thạch trong lòng bàn tay Lâm như tìm thấy cội nguồn, chúng hoàn toàn tan rã thành ba luồng chất lỏng lam sắc thuần túy nhất, không còn chút bạo ngược nào, chủ động bay thẳng vào cuốn cổ thư. Hấp thụ được năng lượng gốc từ long mạch Cổ Loa, cuốn cổ thư lật mở liên tục, những trang sách vốn bị phong ấn bấy lâu nay bỗng chốc phát ra những tiếng "xoẹt xoẹt" giòn giã.
Một dòng chữ huyết sắc khổng lồ hiện hình giữa hư không: "HỒNG BÀNG DI CHÚ – HUYẾT KẾ QUY TÔNG!"
Từ trong trang sách cổ, một giọt huyết dịch màu vàng kim nhạt, long lanh như một hạt ngọc thạch tiền sử, chầm chậm nhỏ xuống, rơi thẳng vào đỉnh đầu của Lâm. Ngay khi giọt huyết dịch ấy chạm vào da thịt, toàn thân Lâm run lên dữ dội. Đó không phải là năng lượng phàm trần, mà là Huyết mạch cốt lõi của Vạn Thạch Thần Quân được lưu giữ qua vạn năm phong tỏa!
Rắc! Rắc! Rắc!
Tiếng xương cốt bên trong cơ thể Lâm va vào nhau giòn giã. Giọt huyết dịch vàng kim đi tới đâu, hệ thống kinh mạch bị tàn phá của cậu được gột rửa, tái tạo lại đến đó, trở nên vững chãi và rộng lớn gấp mười lần so với trước. Luồng áp lực phong tỏa của đại trận thái không đè xuống cơ thể cậu lập tức bị những chuỗi ký tự lam sắc xung quanh đánh tan thành mây khói.
Lâm rơi vào một trạng thái ngộ đạo sâu sắc, tư duy của cậu vượt qua không gian và thời gian, mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của một vị đại lão vĩ đại khoác áo da thú, đứng trên đỉnh núi cao, một tay cầm rìu đá chẻ đôi bầu trời, ngạo nghễ nhìn lên lũ Thiên Ngoại Kẻ Săn Mồi.
Lâm không hề hay biết rằng, ngay khoảnh khắc cuốn cổ thư phát sinh dị biến và giọt huyết mạch thần quân xuất thế, một luồng sóng năng lượng viễn cổ, vượt qua mọi sự che giấu của ma trận địa chất, đã quét qua toàn bộ vùng đồng bằng Bắc Bộ.
Xoạt!
Giữa căn nhà hoang đổ nát, một bóng người cao lớn lặng lẽ bước ra từ trong màn đêm dày đặc. Chiếc áo măng tô xám tro khẽ bay theo gió sông. Đó chính là Lạc Long.
Ông đã âm thầm bám theo Lâm kể từ khi cậu rời khỏi nhà ông. Với tư cách là người bảo hộ dòng máu họ Lạc, ông không thể hoàn toàn tin tưởng một gã thanh niên trẻ tuổi đột ngột xuất hiện và làm náo loạn long mạch Cổ Loa. Ông muốn xem kẻ này rốt cuộc có lai lịch thế nào, hay chỉ là một con cờ do tổ chức Kẻ Canh Giữ cài cắm để dụ ông lộ diện.
Thế nhưng, khi nhìn thấy cuốn cổ thư đang lơ lửng giữa không trung và chuỗi ký tự lam sắc đang bao bọc lấy Lâm, đôi mắt vốn thủy chung bình thản như mặt nước hồ của Lạc Long đột ngột co rụt lại. Toàn thân ông run rẩy, một sự chấn động tột tột độ, chưa từng có trong suốt hàng trăm năm qua, hiện rõ trên gương mặt chữ điền cương nghị.
"Cái này... cái này là..." – Giọng nói của Lạc Long lạc hẳn đi, hơi thở của một vị đại năng hộ mạch lúc này hoàn toàn mất kiểm soát, khiến lau sậy xung quanh ngã rạp xuống.
Ông bước vội lên hai bước, ánh mắt dán chặt vào những ký tự viễn cổ và giọt huyết dịch vàng kim đang dung hợp vào cơ thể Lâm. Là truyền nhân trực hệ của dòng máu họ Lạc, là người nắm giữ một phần lịch sử bị bôi xóa, ông làm sao có thể không nhận ra thứ áp lực thiên địa này?
"Thái Cổ Tiên Quyết... Bản nguyên huyết mạch của Thần Quân!"
Lạc Long lẩm bẩm, hai đầu gối ông như mất đi sức lực, suýt chút nữa thì khuỵu xuống nền đất ẩm. Kể từ ngày vị tiền bối vĩ đại nhất của nhân loại Vạn Thạch Thần Quân đột ngột mất tích sau trận chiến sinh tử triệt hạ pháo đài Thiên Ngoại tối cao hai ngàn năm trước, gia tộc họ Lạc đã rơi vào cảnh đơn độc, tuyệt vọng gồng gánh mạch sống của tinh cầu. Suốt bao nhiêu thế hệ, họ tìm kiếm trong vô vọng một manh mối, một dấu vết của Thần Quân, nhưng đổi lại chỉ là sự săn lùng tàn nhẫn của lũ áo đen.
Họ nghĩ rằng hy vọng đã tắt. Họ nghĩ rằng nhân loại đã hoàn toàn bị lồng giam di truyền đồng hóa thành một lũ cừu non.
Nhưng trước mắt ông lúc này, gã thanh niên mà ông từng mắng là "ngu xuẩn", "lỗ mãng" lại đang thừa kế chính tông công pháp và dòng máu cốt lõi của Vạn Thạch Thần Quân! Cuốn cổ thư da thú kia chính là thánh vật tối cao mà gia tộc họ Lạc đã tốn bao xương máu để tìm kiếm suốt mấy ngàn năm qua.
"Người được chọn... Cậu ta chính là người được chọn!" Hai dòng lệ nóng hổi bất giác lăn dài trên gò má phong sương của người đàn ông họ Lạc.
Ông nhìn Lâm, người lúc này đang được bao bọc trong cái kén ánh sáng lam sắc và vàng kim, thần thái uy nghiêm như một vị thần linh trẻ tuổi đang thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm. Mọi sự nghi ngờ, mọi sự đề phòng trong lòng Lạc Long hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một lòng tôn kính và một niềm hy vọng mãnh liệt vừa được thắp sáng từ trong tro tàn lịch sử.
Dị tượng kéo dài suốt nửa canh giờ mới chầm chậm thu liễm. Ba mảnh vụn linh thạch đã biến mất, cuốn cổ thư da thú sau khi hấp thụ đủ năng lượng thì khép lại, nhẹ nhàng rơi vào lòng Lâm. Chuỗi ký tự lam sắc tan biến vào trong da thịt cậu, để lại một làn da săn chắc, thần thái nội liễm sâu thẳm.
Lâm chầm chậm mở mắt. Một tia sáng vàng kim nhạt lóe lên rồi biến mất trong đồng tử sắc lẹm của cậu. Tu vi của cậu không chỉ hồi phục, mà còn trực tiếp đột phá qua tầng gông cùm chật hẹp bấy lâu nay, tiến thẳng lên một cảnh giới hoàn toàn mới. Cảm giác nghẹt thở do áp lực phong tỏa của tinh cầu lúc này đối với cậu đã giảm đi rất nhiều.
Ngay khi định đứng dậy, Lâm giật mình phát hiện người đàn ông họ Lạc đã đứng đối diện mình từ bao giờ.
Lâm vội vàng ôm lấy cổ thư, định lên tiếng giải thích: "Lạc tiền bối... vãn bối không cố ý giấu giếm..."
Bịch!
Trước sự kinh ngạc tột độ của Lâm, ông Lạc Long không một lời giải thích, đột ngột quỳ một gối xuống nền đất ẩm thấp của căn nhà hoang, hai tay chắp lại trước ngực, đầu cúi thấp diện kiến.
"Gia tộc họ Lạc truyền thừa đời thứ bảy mươi hai Lạc Long, bái kiến người kế thừa của Thần Quân!" Giọng nói của ông trầm hùng, vang vọng khắp gian nhà hoang, chứa đựng một sự trung thành tuyệt đối và kiên định không gì lay chuyển nổi.
Lâm sững sờ, vội lao lên đỡ ông dậy: "Tiền bối! Ngài làm gì vậy? Vãn bối chỉ là may mắn nhặt được cổ thư..."
Lạc Long kiên quyết không đứng lên, ông ngước mặt nhìn thẳng vào mắt Lâm, ánh mắt rực lửa: "Không có sự may mắn nào ở đây cả. Công pháp có thể nhặt, nhưng bản nguyên huyết mạch của Thần Quân chỉ chọn kẻ có cùng ý chí lội ngược dòng máu. Gia tộc họ Lạc chúng ta lập lời thề từ thuở hồng hoang, thề chết theo phò tá người nắm giữ cổ thư. Bao năm qua, chúng ta như rồng mất đầu, lay lắt trong bóng tối. Hôm nay cậu thức tỉnh, chính là lúc lời thề vạn năm của dòng họ chúng ta được kích hoạt."
Ông đứng dậy, bóng lưng cao lớn dưới ánh trăng mờ ngoại ô như hòa làm một với ý chí của vùng đất này. Ông nhìn ra dòng sông Hồng cuộn sóng, rồi quay lại nhìn Lâm, sát khí ngập trời:
"Lâm thiếu chủ, biến động đêm nay chắc chắn đã khiến tổng bộ của lũ Kẻ Canh Giữ ở trung tâm Long Châu điên cuồng. Bọn chúng sẽ dùng đến lực lượng tối cao để lùng sục vùng ngoại ô này. Từ nay về sau, Lạc Long ta sẽ là tấm khiên của cậu. Cho đến giọt máu cuối cùng, ta sẽ giúp cậu đập tan chiếc lưới trời này!"
Lâm nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, rồi nhìn cuốn cổ thư trong tay. Cậu cảm nhận được sức nặng của giọt huyết dịch vàng kim đang chảy trong tim mình. Cậu không còn là một kẻ cô độc đi tìm con đường sống nữa. Phía sau cậu, giờ đây đã có bóng hình của cả một gia tộc cổ xưa, và một cuộc chiến tổng lực chống lại nền văn minh Thiên Ngoại phong tỏa chính thức được vạch màn dưới bóng đêm của dòng sông cổ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.