Tinh Không Vô Tận

Chương 10: Pháp Thuật Sơ Hiện

Đăng: 12/07/2026 15:59 2,502 từ 1 lượt đọc

Sau đêm dị biến bên bờ sông Hồng, Lâm ngồi xếp bằng trong một mật thất tạm thời, vốn là một hầm ngầm bỏ hoang của một nhà máy gạch cũ tại vùng rìa ngoại ô. Luồng huyết dịch vàng kim nhạt của Vạn Thạch Thần Quân đã hoàn toàn hòa nhập vào tứ chi bách hải của cậu. Đan điền ban đầu vốn mỏng manh như bong bóng nước, giờ đây đã mở rộng gấp năm lần, linh lực lam sắc đậm đặc xoay tròn như một tinh vân thu nhỏ, không ngừng rền vang tiếng sấm trầm mờ nhạt.

Cậu đã chính thức đột phá, đặt chân lên Tầng hai Luyện Khí.

Sức mạnh mới tràn ngập trong từng thớ cơ. Lâm đưa tay ra trước mặt, khẽ nắm lại, không khí xung quanh lập tức phát ra những tiếng nổ "bùm bùm" áp lực nhẹ. Nhưng điều khiến cậu khát khao nhất lúc này chính là cuốn cổ thư da thú đang đặt trên đầu gối.

Đúng như Lâm dự đoán, khi tu vi tăng tiến, sự liên kết giữa thần niệm của cậu và cuốn sách đã trở nên khăng khít hơn. Cậu chầm chậm lật giở. Những trang đầu tiên ghi chép về Thái Cổ Tiên Quyết và bản đồ linh mạch sơ khai nay đã hoàn toàn tỏ tường. Bước sang trang tiếp theo — nơi trước đây dù cậu có dùng bao nhiêu sức lực cũng không thể tách rời hai mép giấy — nay lớp sương mù phong ấn đã tự động tan rã.

Xoẹt... Xoẹt...

Một trang sách cổ màu vàng ố chầm chậm mở ra trước mắt Lâm. Khác với những hình vẽ kinh mạch khô khan ở tầng một, trang sách này khắc họa hình ảnh một bàn tay người đang điều khiển những sợi tơ năng lượng mỏng manh, đan chéo vào nhau tạo thành một trận pháp thu nhỏ ẩn hiện trên các đầu ngón tay.

Hàng chữ viễn cổ hiện lên, lấp lánh thứ ánh sáng lam sắc đầy huyền bí: "Thừa Vân Thuẫn Pháp – Đệ Nhất Tầng: Ẩn Khí Thuật."

Đây là một môn pháp thuật thực chiến sơ cấp nhưng lại vô cùng trân quý trong thời kỳ mạt pháp này. Nó không phải là pháp thuật tấn công phá hủy, mà là một môn quy chế năng lượng, cho phép tu sĩ mượn luồng linh năng trong cơ thể để bện thành một lớp màng bảo vệ, đồng hóa hoàn toàn hơi thở, dao động sinh học và tần số linh lực của bản thân vào môi trường tự nhiên xung quanh.

Đối với Lâm lúc này, khi đang bị mạng lưới công nghệ cao của tổ chức Kẻ Canh Giữ ráo riết tầm lùng, môn pháp thuật này chẳng khác nào một chiếc áo tàng hình vô giá.

Dù trang sách đã mở, nhưng việc tu luyện một môn pháp thuật thời thượng cổ giữa một thế giới mà linh khí bị bóp nghẹt như hiện tại là điều vô cùng nan giải. Mỗi khi Lâm cố gắng điều động linh lực ra các đầu ngón tay để kết ấn, luồng năng lượng đó lập tức bị áp lực từ ma trận tầng khí quyển của Thiên Ngoại làm cho tiêu tán, không cách nào ngưng tụ thành hình.

"Đừng nóng vội. Cậu đang cố dùng sức mạnh phàm trần để đối kháng với quy luật của chiếc lồng giam này. Như thế chỉ làm hao tổn đan điền mà thôi."

Bóng người cao lớn của Lạc Long chầm chậm bước ra từ góc tối của hầm ngầm. Ánh mắt ông nhìn vào trang sách cổ mang theo sự tôn kính tuyệt đối, rồi dừng lại trên khuôn mặt đang đầm đìa mồ hôi của Lâm.

"Lạc tiền bối, môn pháp thuật này yêu cầu sự thuần khiết cực cao của linh khí ngoại giới để làm chất dẫn, nhưng không khí ở đây quá tạp chất, lại bị ma trận phong tỏa đè ép..."Lâm thở dốc, thu hồi ấn quyết, bất lực lắc đầu.

Lạc Long khẽ bước tới, ngồi xuống đối diện với Lâm. Ông giơ bàn tay to lớn, thô ráp của mình ra, lòng bàn tay hướng lên trên.

"Gia tộc họ Lạc chúng ta tuy không được thừa kế công pháp tối cao của Thần Quân, nhưng trong huyết quản của ta có chứa 'Long khí bảo hộ' của mạch đất phương Nam. Để ta giúp cậu làm chất dẫn." Lạc Long trầm giọng nói.

Oanh!

Vừa dứt lời, một luồng uy áp nặng nề, mang theo hơi thở của đại ngàn và sông sâu đột ngột bùng phát từ người Lạc Long. Một luồng sương mù màu hoàng kim nhạt, mờ ảo nhưng tràn đầy sinh mệnh lực chầm chậm hóa hình thành một vi ảnh Chân Long thu nhỏ, uốn lượn quanh lòng bàn tay ông. Ông áp thẳng bàn tay ấy vào lưng Lâm.

Ngay lập tức, Lâm cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, bao dung vô cùng tràn vào cơ thể. Luồng Long khí của Lạc Long đóng vai trò như một bức tường thành kiên cố, tạm thời ngăn cách hoàn toàn áp lực phong tỏa từ tầng khí quyển bên ngoài, tạo ra một vùng không gian "tuyệt đối an toàn" dài ba thước xung quanh Lâm.

"Hấp thụ Long khí, kết hợp với bản nguyên huyết mạch trong người cậu, vận hành linh lực theo đường vẽ ở trang sách!" Tiếng quát của Lạc Long dội thẳng vào đại não Lâm.

Lâm tinh thần chấn động, lập tức nắm bắt cơ hội ngàn năm có một này. Cậu nhắm mắt, điên cuồng điều động linh lực tầng hai Luyện Khí, nương theo dòng Long khí bảo hộ của Lạc Long để kết ấn. Mười ngón tay của cậu chuyển động nhanh như múa, các sợi tơ lam sắc bắt đầu xuất hiện, đan cài vào nhau một cách hoàn hảo.

Chỉ sau ba canh giờ khổ luyện dưới sự trợ lực tiêu hao nguyên khí của Lạc Long, một chiếc kén năng lượng trong suốt, mỏng như cánh ve đã hoàn toàn bao bọc lấy cơ thể Lâm. Hơi thở của cậu, nhịp tim của cậu, và cả luồng linh lực mạnh mẽ trong đan điền bỗng chốc "biến mất" khỏi thế giới thực tại, dù cậu vẫn đang ngồi ngay trước mặt Lạc Long.

Ẩn Khí Thuật, đại thành sơ bộ!

Niềm vui đột phá pháp thuật chưa kéo dài được bao lâu thì thực tại tàn nhẫn lại ập đến. Ma trận dò tìm của tổ chức Kẻ Canh Giữ đặt tại trung tâm Long Châu không phải là thứ bù nhìn. Dù Lâm đã có Ẩn Khí Thuật, nhưng mỗi khi cậu vận hành linh lực để tu luyện, những biến động từ trường siêu vi vẫn có thể để lại dấu vết trên hệ thống máy quét vệ tinh của chúng.

"Nơi này đã bị đánh dấu. Chúng ta phải đi ngay." Lạc Long thu hồi công pháp, sắc mặt ông có chút nhợt nhạt vì tiêu hao long khí, nhưng ánh mắt vẫn sắc lẹm.

Từ cửa hầm nhìn ra, đằng xa đã thấp thoáng ánh đèn quét hồng ngoại của những chiếc máy bay không người lái (drone) tầm thấp của phe áo đen đang rà soát từng bụi rậm.

Cuộc sống của Lâm và Lạc Long chính thức bước vào một chuỗi ngày trốn chạy và dịch chuyển không ngừng nghỉ. Để đảm bảo an toàn cho Lâm tu luyện và bảo vệ hành tung của người hộ mạch, bọn họ không bao giờ ở một nơi quá hai ngày.

Hôm nay, họ có thể đang ẩn mình trong một căn lán của người chài lưới bên bờ sông Đuống hoang vắng; ngày mai, dưới sự dẫn đường thông thuộc địa hình của Lạc Long, họ đã di chuyển bằng những chiếc xe tải chở hàng cũ kỹ hướng về phía những hang động đá vôi hẻo lánh của vùng núi Ninh Bình; vài ngày sau nữa, họ lại ngược dòng lên những bản làng cheo leo mây phủ của vùng Tây Bắc.

Mỗi một địa điểm dừng chân là một thử thách sinh tử. Lâm vừa phải lợi dụng khoảng thời gian ngắn ngủi giữa các chặng di chuyển để củng cố tu vi tầng hai Luyện Khí, vừa phải cùng Lạc Long đối phó với những đợt vây ráp bất ngờ của lực lượng hành động nhanh áo đen. Có những đêm, bọn họ phải băng qua những cánh rừng già trong cơn mưa tầm tã, tiếng súng laser của kẻ thù xẹt qua ngay sát vành tai, thiêu rụi cả một mảng thân cây cổ thụ.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, hơn một năm ròng rã trôi qua trong những cuộc trốn chạy không hồi kết. Suốt mười hai tháng qua, những cung đường Đông Bắc, Tây Bắc cho đến dải đất miền Trung đầy nắng gió đều đã hằn sâu dấu chân của Lâm và Lạc Long. Nhờ có sự che chở của vị tiền bối họ Lạc cùng môn pháp thuật Ẩn Khí Thuật ngày một thuần thục, Lâm đã nhiều lần thoát khỏi lưỡi hái tử thần của tổ chức Kẻ Canh Giữ ngay trong gang tấc. Tu vi tầng hai Luyện Khí của cậu qua những trận chiến sinh tử đã trở nên vững vàng, linh lực lam sắc trong đan điền kết tinh đậm đặc, vận hành trơn tru như nước chảy mây trôi.

Thế nhưng, thế cuộc xoay vần, sự an ổn mong manh ấy đột ngột bị phá vỡ vào một đêm mưa bão tại vùng rừng núi hiểm trở của Thanh Hóa.

Khi hai người đang ẩn mình trong một hang đá sâu, một đạo thần niệm khẩn cấp từ ngọc giản truyền tin của gia tộc họ Lạc đột ngột vách qua không gian, dội thẳng vào đại não của Lạc Long. Sắc mặt vị tiền bối hộ mạch biến đổi kịch liệt, sự bình thản vốn có bay biến, thay vào đó là một vẻ ngưng trọng và lo âu tột độ chưa từng thấy.

"Gia tộc có biến. Mắt xích long mạch ở phía Nam bị bọn áo đen phát hiện và đang tiến hành tổng lực vây quét. Ta bắt buộc phải lập tức trở về ứng cứu, bảo vệ đại bản doanh và những người tộc nhân cuối cùng." Lạc Long đứng dậy, chiếc áo măng tô xám tro sũng nước mưa khẽ rung lên theo hộ thân khí kình.

Ông quay sang nhìn Lâm, ánh mắt chất chứa đầy sự phức tạp vừa có sự lo lắng, lại vừa có một niềm tin tưởng sâu sắc: "Lâm, ta không thể tiếp tục đồng hành và làm tấm khiên cho cậu trong thời gian tới được nữa. Con đường phía trước, cậu phải tự mình bước đi. Hãy nhớ kỹ, một năm qua ta đã dạy cậu cách sinh tồn, giờ là lúc cậu chứng minh bản thân có xứng đáng với dòng máu của Thần Quân hay không."

Không kịp để Lâm nói lời từ biệt, Lạc Long phất tay một cái, hóa thành một luồng thanh quang mờ nhạt, lao vút vào màn mưa bão kinh hoàng ngoài hang đá, biến mất hoàn toàn vào bóng đêm tịch mịch.

Căn hang đá chỉ còn lại một mình Lâm cùng tiếng sấm sét rền vang ngoài trời. Cậu đứng lặng người, cảm giác cô độc hụt hẫng lập tức bủa vây. Hơn một năm qua, cậu đã quen với việc có một bóng lưng vĩ đại, vững chãi đứng che chắn phía trước. Giờ đây, tấm khiên ấy đã rời đi, để lại cậu trơ trọi giữa vòng vây của một thế giới mạt pháp tàn nhẫn và sự truy sát điên cuồng của nền văn minh Thiên Ngoại.

"Không có chỗ cho sự yếu đuối." Lâm cắn chặt răng, ánh mắt lam sắc lóe lên tia nhìn lạnh lùng, kiên định.

Cậu thu dọn đồ đạc, lập tức vận hành Ẩn Khí Thuật ở mức tối đa rồi lao mình vào màn mưa. Cậu biết rõ, sự rời đi của Lạc Long cũng đồng nghĩa với việc mạng lưới phòng thủ năng lượng của cậu bị suy yếu, lũ áo đen chắc chắn sẽ nhanh chóng đánh hơi thấy.

Chuỗi ngày tiếp theo là khoảng thời gian tàn nhẫn nhưng cũng là lò lửa tôi luyện vĩ đại nhất đối với Lâm. Cậu bắt đầu cuộc sống của một con sói cô độc. Không còn xe tải chở hàng của người hộ mạch hỗ trợ, không còn nguồn Long khí bảo hộ làm chất dẫn mỗi khi kiệt sức, Lâm phải tự mình tính toán từng lối đi, tự mình đối phó với hệ thống vệ tinh tầm lùng tinh vi của kẻ thù.

Cậu ẩn cư trong những khu rừng sâu không bóng người, ăn quả dại, uống nước suối, bầu bạn với bóng đêm và cuốn cổ thư da thú. Mỗi một ngày trôi qua, Lâm đều ép bản thân vào những giới hạn cực đoan nhất của cơ thể. Cậu mài dũa Ẩn Khí Thuật đến mức có thể hòa quyện hoàn toàn nhịp tim và hơi thở vào tiếng xào xạc của lá cây, khiến cho ngay cả những chiếc drone quét sinh học tiên tiến nhất bay sượt qua trên đỉnh đầu cũng chỉ ghi nhận cậu như một tảng đá vô tri.

Không có Lạc Long, Lâm học được cách chiến đấu bằng cái đầu lạnh và sự tàn nhẫn cần có của một tu sĩ. Trong một vài lần không thể tránh khỏi sự chạm trán với các toán tuần tra áo đen, cậu không còn chọn cách tháo chạy thụ động. Dưới sự trợ lực của linh lực tầng hai Luyện Khí vững vàng, Lâm ẩn mình trong bóng tối, ra tay như chớp giật, dùng những sợi tơ năng lượng lam sắc siết cổ, kết liễu kẻ địch trước khi chúng kịp phát ra tín hiệu cầu viện, rồi lập tức xóa sạch dấu vết để rút lui.

Một mình đối mặt với hiểm nguy, một mình gặm nhấm nỗi cô đơn và sự đau đớn của kinh mạch mỗi khi đột phá thất bại, nhưng chính sự cô độc ấy đã rèn giũa nên một Lâm hoàn toàn khác. Gương mặt gã thanh niên trẻ tuổi ngày nào giờ đây đã hằn lên nét phong sương, góc cạnh và lạnh lùng như băng đá. Đôi mắt cậu sâu thẳm, chứa đựng một thứ sát khí nội liễm nhưng vô cùng khủng khiếp. Thanh kiếm báu của Tiên tộc không còn nằm trong bao nữa, nó đang được mài dũa bằng chính máu của kẻ thù và sự cô độc của năm tháng, chờ đợi ngày rực sáng bén ngót để chẻ đôi chiếc lưới trời.

0
Ủng hộ tác giả tuyến tóc dài Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.