Tinh Không Vô Tận

Chương 11: Lối Về Đường Cũ

Đăng: 12/07/2026 15:59 2,574 từ 1 lượt đọc

Sau những tháng ngày dài đằng đẵng độc hành qua các cánh rừng già và gặm nhấm sự cô độc nơi thâm sơn cùng cốc, Lâm cuối cùng cũng tìm được một nhịp thở dốc bình yên hiếm hoi. Nhờ vào sự thuần thục tuyệt đối của Ẩn Khí Thuật — thứ pháp thuật đã được cậu dùng máu và mồ hôi mài dũa suốt hơn một năm qua — mạng lưới máy quét vệ tinh và những toán quân Kẻ Canh Giữ dường như đã hoàn toàn mất đi dấu vết của luồng linh năng lam sắc.

Bọn áo đen bắt đầu rút bớt lực lượng vây ráp ở vùng biên thùy để tập trung vào biến động phía Nam của gia tộc họ Lạc. Lâm đã trốn tránh thành công.

Khi áp lực sinh tử tạm thời lùi lại phía sau, tâm trí của một kẻ tu chân lội ngược dòng máu chợt trùng xuống. Giữa đêm sương lạnh, khi nhìn dòng nước sông Hồng chầm chậm trôi, trong lòng Lâm bất giác dâng lên một nỗi hoài niệm thắt lòng. Cậu cúi xuống nhìn hình bóng mình phản chiếu trên mặt nước: mái tóc dài phong trần, gương mặt hằn sâu nét sương gió, và bộ quần áo bám đầy bụi đường rừng núi.

Cậu đã rời bỏ cuộc sống phàm trần quá lâu. Hơn một năm qua, cậu cắt đứt mọi liên lạc, sống như một bóng ma ngoài vòng pháp luật để bảo vệ những người xung quanh khỏi sự tàn sát của Thiên Ngoại.

"Đã đến lúc phải về nhìn một chút rồi..." Lâm lẩm bẩm, thanh âm khàn khàn vì lâu ngày không giao tiếp với đồng loại. Cậu thu hồi linh lực, khoác lên mình chiếc áo khoác sờn cũ, chầm chậm bước đi theo những biển chỉ dẫn quen thuộc hướng về quê nhà. Cậu không dùng đến tốc độ của tu sĩ, mà chọn đi bộ như một người lữ khách bình thường, từng bước rũ bỏ đi sát khí lạnh lùng tích tụ từ những trận chiến sinh tử.

Bước chân đưa Lâm trở lại ngôi làng nhỏ ngoại ô quen thuộc khi ánh hoàng hôn của một ngày hè muộn đang nhuộm đỏ những rặng tre và những cánh đồng lúa đang thì con gái. Ngôi nhà cấp bốn mái ngói đỏ tươi của gia đình cậu vẫn đứng vững chãi dưới bóng mát của cây bưởi già trước sân. Mọi thứ vẫn vậy, chỉ có lòng người là đã đi qua vạn dặm dâu bể.

Lâm đứng lặng người trước cổng sắt hoang phế đã rỉ sét đôi chỗ, nhìn qua khe cửa. Trong sân, ông Thành cha cậu đang lúi cúi sửa lại chiếc xích xe đạp cũ, vạt áo đẫm mồ hôi, mái tóc trên đỉnh đầu đã bạc đi rất nhiều so với ký ức của cậu một năm trước. Từ trong bếp, bà Hà mẹ cậu vừa bưng rổ rau vừa cằn nhằn vài câu quen thuộc, nhưng trên gương mặt bà hằn rõ những vết chân chim của sự lo âu, mong ngóng.

Hơn một năm qua đứa con trai duy nhất mất tích không một tin tức, hai ông bà đã khóc cạn nước mắt, đi tìm kiếm khắp nơi nhưng chỉ nhận được những cái lắc đầu của cơ quan chức năng. Bọn họ làm sao biết được, con trai mình đang gánh vác một vận mệnh nặng nề của cả tinh cầu.

Két...

Lâm run rẩy đẩy cánh cổng sắt phát ra tiếng động khô khốc. Ông Thành giật mình ngước đầu lên, chiếc cờ-lê trên tay rơi bộp xuống đất. Bà Hà từ trong gian bếp cũng hớt hải chạy ra.

"Lâm... Lâm đấy phải không ông?" Giọng bà Hà run lên bần bật, rổ rau trên tay rơi vãi tung tóe dưới nền gạch sân.

"Bố, mẹ... con về rồi." Lâm bước tới, quỳ sụp xuống trước mặt hai người, sống mũi cay xè. Luồng bản nguyên huyết mạch của Thần Quân dù có mạnh mẽ đến đâu, pháp thuật tầng hai Luyện Khí dù có huyền diệu thế nào, trước vòng tay gầy guộc, ấm áp của mẹ và cái vỗ vai lặng lẽ nhưng run rẩy của cha, Lâm vẫn chỉ là đứa con trai nhỏ bé của gia đình.

Đêm đó, dưới mái nhà quen thuộc, không có tiếng súng laser chết chóc, không có áp lực của lưới trời phong tỏa. Chỉ có mâm cơm đạm bạc với bát canh cua rau đay, quả cà pháo và những giọt nước mắt hạnh phúc của sự đoàn viên. Lâm khéo léo nói dối rằng mình tham gia một dự án khảo sát dài ngày ở vùng sâu vùng xa bị mất sóng, cố gắng xoa dịu đi nỗi lòng thắt quặn suốt một năm qua của cha mẹ. Nhìn nụ cười trở lại trên gương mặt đấng sinh thành, Lâm thầm thề trong lòng, dù có phải đối đầu với toàn bộ nền văn minh Thiên Ngoại, cậu cũng phải bảo vệ bằng được sự bình yên của mái nhà này.

Phần 3: Tiếng xẻng gỗ và hạnh phúc phàm trần

Sáng hôm sau, sau khi ăn xong bát mì mẹ nấu, Lâm đi bộ ra phía rìa làng, nơi có xưởng mộc gia truyền của gia đình người bạn thân nhất từ thuở nối khố Hoàng.

Từ xa, tiếng máy cưa, máy bào và mùi thơm ngai ngái, nồng đậm của gỗ xoan đào, gỗ lim đã xộc vào cánh mũi. Lâm đứng nép bên cánh cửa tôn của xưởng mộc, nhìn vào bên trong. Hoàng "béo" ngày nào giờ trông chững chạc, rắn rỏi hơn hẳn với bộ quần áo bảo hộ dính đầy mạt cưa. Cậu ta đang tỉ mẩn dùng đục đẽo gọt một hoa văn trên chiếc chân bàn gỗ, tay nghề xem ra đã hoàn toàn kế thừa và phát triển hiệu quả xưởng mộc của gia đình.

Nhưng điều khiến Lâm bất ngờ nhất là ở góc xưởng, một cô gái trẻ mang chiếc tạp dề đang khéo léo pha trà, thỉnh thoảng lại đưa khăn thấm mồ hôi trên trán cho Hoàng với ánh mắt đầy tình cảm. Trên chiếc ghế gỗ gần đó là một chiếc nôi nhỏ, đứa trẻ vài tháng tuổi đang ngủ say sưa.

Hoàng lập gia đình rồi. Cậu bạn thân từng cùng Lâm trốn học đi chơi game, từng mơ mộng những điều vĩ đại, giờ đây đã chọn một hạnh phúc bình dị, bám rễ vào mảnh đất quê hương.

"Này, thợ mộc! Hoa văn kia đục lệch một phân rồi kìa." Lâm tựa lưng vào cửa, khẽ cười lên tiếng.

Hoàng giật nảy mình, quay đầu lại. Khi nhìn thấy bóng dáng phong trần của Lâm đứng ngược sáng nơi cửa ra vào, chiếc đục trên tay cậu ta suýt chút nữa rơi trúng chân. Đôi mắt Hoàng trợn tròn, rồi chuyển sang đỏ hoe. Cậu ta vứt phăng dụng cụ, lao thẳng đến ôm chầm lấy Lâm, đấm mạnh vào vai cậu một cái đau điếng.

"Mẹ kiếp thằng chó này! Mày chết ở cái xó nào suốt hơn một năm qua hả? Có biết tao với bố mẹ mày tìm mày suýt điên lên không?!" Hoàng chửi bới, nhưng nước mắt lại chảy dài trên khuôn mặt dính đầy mạt gỗ.

Lâm cười, đón nhận cái ôm siết chặt của tình bạn phàm trần. Cậu được Hoàng giới thiệu với vợ và đứa con trai nhỏ mới chào đời. Ngồi bên chén trà đặc giữa xưởng mộc rộn rã tiếng máy, Lâm lắng nghe Hoàng huyên thuyên kể về cuộc sống gia đình, về những lo toan cơm áo gạo tiền bình dị.

Đối diện với hạnh phúc vuông tròn, ấm áp của người bạn thân, trong lòng Lâm khẽ dấy lên một chút gợn sóng. Cậu biết, bản thân mình đã chọn con đường cô độc của một tu sĩ, con đường đối đầu với số phận của cả tinh cầu, vĩnh viễn không thể có được một cuộc sống bình thường như Hoàng. Nhưng nhìn đứa trẻ đang ngủ ngon trong nôi, nhìn xưởng mộc rực sáng ánh nắng hè, Lâm càng hiểu rõ hơn ý nghĩa của việc mình đang làm. Cậu chấp nhận bước đi trong bóng tối, chấp nhận chịu đựng sự truy sát của Kẻ Canh Giữ, chính là để những hạnh phúc phàm trần bình dị này của người thân, của bạn bè không bị thứ công nghệ tàn nhẫn của Thiên Ngoại nghiền nát thành tro bụi.

Sau những cái ôm siết chặt và những lời trách móc đầy tình nghĩa của người bạn thân, Hoàng kéo Lâm ngồi xuống chiếc bàn trà tự chế bằng một gốc cây xà cừ lớn đặt ngay góc xưởng. Cậu ta lật đật chạy vào nhà trong, xách ra một hũ rượu ngâm đinh lăng cùng một đĩa lạc rang còn nóng hổi, miệng không ngừng phân bua với vợ để hai thằng bạn nối khố có không gian riêng tư.

"Rót! Đêm nay không say không về, mày phải khai thật cho tao biết hơn một năm qua mày dạt đi những đâu!" Hoàng vừa rót rượu ra hai chiếc chén hạt mít, vừa đưa mắt lườm Lâm một cái sắc lẹm.

Lâm chỉ biết mỉm cười trừ, bưng chén rượu lên nhấp một ngụm nhỏ. Vị rượu cay nồng xộc thẳng lên cổ họng, sưởi ấm cái lạnh lẽo của những tháng ngày độc hành nơi rừng sâu. Cậu khéo léo kể lại những câu chuyện li kỳ đã được chuẩn bị sẵn về những chuyến đi rừng, những vùng đất xa xôi ở biên giới để khỏa lấp đi sự tò mò của bạn.

Trong lúc Hoàng đang say sưa kể về áp lực của việc làm bố, về giá gỗ biến động và những lo toan cơm áo gạo tiền của một người chủ gia đình, ánh mắt của Lâm vô tình lướt qua một góc tối sát vách tôn của xưởng mộc.

Nơi đó, nằm khuất sau những đống ván cốp-pha và mạt cưa dày cộm, là một gốc gỗ có hình thù vô cùng quái dị. Với nhãn lực của một tu sĩ tầng hai Luyện Khí, Lâm lập tức nhận ra điểm bất thường. Khúc gỗ đó dài khoảng một mét, bề mặt đen thẫm, xù xì và loang lổ những vết mòn vẹt như thể đã trải qua hàng chục, hàng trăm năm ngâm mình dưới đáy sông sâu. Nhưng điều khiến đồng tử của Lâm khẽ co rút lại chính là những đường vân trên thân gỗ. Chúng không cuộn tròn theo thớ thông thường, mà đan chéo vào nhau thành những hình thù góc cạnh, mờ ảo, nhìn xa trông giống như một trận pháp hộ mệnh bị vỡ vụn.

"Hoàng này, gốc gỗ kia... mày lấy ở đâu ra thế?" Lâm đặt chén rượu xuống, khẽ hất cằm về phía góc xưởng.

Hoàng đang nhai dở hạt lạc, quay đầu nhìn theo hướng tay Lâm rồi "à" lên một tiếng, chép miệng đáp:

"Mày cũng để ý đến thứ đó à? Đúng là quỷ dị thật. Cách đây tầm ba tháng, đợt lũ lớn trên sông Hồng cuốn theo bao nhiêu rác rưởi, củi mục vào bãi bồi sau làng. Tao ra sông vớt củi thì thấy khúc gỗ đó trôi dạt vào bờ, toàn thân đen thun lùi như than nhưng nặng trịch, thả xuống nước mà nó chìm nghỉm như một tảng đá. Tao thấy lạ nên khay về định bụng đục đẽo làm cái tượng xem sao."

Hoàng uống cạn chén rượu, lắc đầu nói tiếp bằng giọng đầy huyền bí:

"Nhưng mà lạ lắm mày ạ. Cái xưởng mộc này của tao dùng bao nhiêu loại máy cưa, máy bào đắt tiền, gõ vào loại gỗ lim cứng nhất cũng như cắt đậu phụ. Ấy thế mà khi tao đưa lưỡi cưa hợp kim vào khúc gỗ trôi sông đó, xoẹt một cái, lưỡi cưa mẻ sạch răng, bay tung tóe suýt găm vào mặt tao! Đục tay vào thì bật ngược trở ra, trên thân gỗ không xước lấy một vệt. Từ bấy đến giờ tao vứt xó đấy, thỉnh thoảng ban đêm còn nghe thấy tiếng nó kêu u u như tiếng gió rít qua khe cửa, làm vợ tao sợ mấy phen."

Lâm nghe vậy, trong lòng dâng lên một hồi sóng cuộn mãnh liệt. Cậu đứng dậy, chầm chậm bước lại gần góc xưởng, ngồi xổm xuống trước khúc gỗ kỳ lạ. Khi khoảng cách thu hẹp lại, Lâm âm thầm vận hành một tia linh lực lam sắc lên các đầu ngón tay, khẽ chạm vào bề mặt đen thẫm của khúc gỗ.

Oanh!

Một luồng xung kích năng lượng cực mạnh, vô hình đối với người phàm nhưng lại vô cùng rõ ràng đối với tu sĩ, đột ngột bắn ngược trở ra từ khúc gỗ. Cuốn cổ thư da thú trong ngực áo Lâm bất chợt rung lên một nhịp nhẹ. Lâm giật mình thu tay lại, ánh mắt tràn đầy sự chấn động.

Đây không phải là gỗ phàm trần! Trên khúc gỗ này vẫn còn vương sót lại một tia dao động sinh học cực kỳ quen thuộc thứ năng lượng mộc thuộc tính thuần khiết của long mạch, vô cùng giống với hơi thở của vùng đất Cổ Loa mà cậu đã từng hấp thụ. Thậm chí, sâu trong thớ gỗ đen kịt kia, Lâm còn cảm nhận được một chút tàn dư của thứ công nghệ phân rã nguyên tử từ vũ khí của phe áo đen, chứng tỏ khúc gỗ này từng là một phần của một trận pháp vĩ đại đã bị đánh sập trong trận chiến viễn cổ.

"Lâm? Mày sao thế? Trông mặt mày nghệt ra kìa, rượu ngấm rồi à?" Tiếng gọi của Hoàng cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm.

Lâm vội vàng thu liễm thần sắc, đứng dậy đi ngược lại bàn rượu, cười xòa: "Không có gì, tao chỉ thấy vân gỗ của nó đẹp quá, đúng là đồ quý từ sông gửi tặng đấy. Nếu mày không dùng được thì hôm nào để lại cho tao nghiên cứu nhé."

"Mày thích thì cứ bê về, tao để đấy cũng chật nhà!" Hoàng xua tay, hào sảng rót đầy hai chén rượu."Nào, không bàn chuyện gỗ lạt nữa. Trở về là tốt rồi, uống vì tình bạn của hai thằng mình!"

Dưới ánh đèn vàng mờ của xưởng mộc, hai người bạn tiếp tục cụng chén, cười nói về những kỷ niệm thời thơ ấu. Hoàng nói say sưa, khuôn mặt đỏ gay vì men rượu, hoàn toàn không hay biết rằng, khúc gỗ trôi sông mà cậu nhặt được chính là một mảnh ghép lịch sử bị bôi xóa, một nhân chứng sống của cuộc chiến giữa Tiên tộc và Thiên Ngoại. Nhìn người bạn thân đang chìm vào hạnh phúc phàm trần bình dị, Lâm vừa uống rượu vừa suy tính trong đầu. Sự xuất hiện của mảnh vỡ long mạch này ngay tại quê nhà của cậu là một điềm báo, cho thấy vòng xoáy của số phận và sự truy lùng của tổ chức Kẻ Canh Giữ có thể ập đến nơi này bất cứ lúc nào.

0
Ủng hộ tác giả tuyến tóc dài Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.