Chương 22: Trong Động Đá
Gió núi rít gào qua các khe đá tai mèo, mang theo cái kgoonf khí âm u của vùng cao Vạn Thạch. Lâm đứng cô độc trên một mỏm đá nhô ra, vạt áo khoác dính những vệt tro đen bay phần phật trong gió. Cậu vừa kết thúc cuộc dọn dẹp hiện trường tàn khốc của ba anh em đồ tể và tên thư sinh.
"Luyện Khí đỉnh phong..." Lâm lẩm nhẩm hai chữ này, ánh mắt đầy vẻ ngưng trọng.
Theo lời khai của gã mắt ti hí trước khi chết, kẻ thống trị khu chợ ngầm Vạn Thạch Điếm là một lão quái vật tên Hắc Bá, người đã chạm tới ngưỡng cửa Luyện Khí đỉnh phong. Trong thế giới tu chân tàn khốc, khoảng cách giữa mỗi tầng cảnh giới là một khoảng trời vực sâu.
Nếu cứ ôm tu vi Luyện Khí tầng hai vào Vạn Thạch Điếm, thì có vẻ không chắc chắn nếu bị để mắt tới.
"Phải đột phá!Ít nhất phải bước chân vào Luyện Khí tầng ba, mình mới có thêm một phần tự bảo mệnh."
Cậu không vội vàng di chuyển theo lộ trình mười lăm cây số đường rừng hướng về phía Vạn Thạch Điếm. Thay vào đó, Lâm mở tấm bản đồ da thô sơ vừa tịch thu được từ xác của gã mắt ti hí. Những đường vẽ tay ngoằn ngoèo chỉ ra địa hình xung quanh vùng lõi núi Vạn Thạch vô cùng hiểm trở, vách đá dựng đứng, khe sâu chằng chịt.
Ánh mắt Lâm dừng lại ở một ký hiệu vẽ nứt gãy nằm khuất sau một vách núi dựng đứng dốc đến 80 độ, cách vị trí hiện tại của cậu tầm hai cây số về phía Đông Bắc. Nơi đó ghi chú là một vùng hoang vu không có lối mòn, địa hình đá vôi hiểm trở, gần như không có tán tu nào bén mảng tới vì không có linh thảo sinh trưởng.
Đối với những kẻ săn tìm tài nguyên, nơi đó là đất chết. Nhưng đối với một kẻ cần bế quan đột phá khẩn cấp như Lâm, đó lại là một lá chắn tự nhiên hoàn hảo.
Lâm xếp gọn tấm bản đồ da vào ba lô, siết chặt quai đeo, rồi lập tức chuyển động thân hình. Thừa hưởng linh lực mộc thuộc tính dồi dào, bước chân của cậu cực kỳ nhẹ nhàng và linh hoạt. Cậu nhảy nhót trên những mỏm đá nhọn hoắt trơn trượt bám đầy sương đêm, luồn lách qua những bụi gai sắc nhọn mà không hề để lại một vết xước trên da thịt.
Sau hơn một giờ đồng hồ băng rừng vượt vách và xóa dấu vết, Lâm đứng dưới chân một vách núi đá vôi khổng lồ, xám xịt và trơ trụi. Ngẩng đầu nhìn lên, vách đá dựng đứng như một bức tường thành tự nhiên chọc thẳng vào mây mù.
Đúng như bản đồ chỉ dẫn, sau khi gạt bỏ một lớp dây leo khô héo bám chặt vào vách đá, một khe nứt tự nhiên chỉ vừa một người lách qua hiện ra trước mắt Lâm. Cậu ép sát lồng ngực, chầm chậm lách người đi sâu vào trong lòng núi.
Đi sâu vào khoảng hai mươi mét, không gian đột ngột mở rộng. Đây là một hang động đá tự nhiên nằm sâu trong lòng núi. Bốn bề là những vách đá vôi kiên cố, xám xịt và thô ráp. Trên trần hang, những dải thạch nhũ rủ xuống, thi thoảng nhỏ giọt nước lã chã xuống nền đá lạnh buốt, tạo nên những tiếng tõng, tõng vang vọng cô tịch. Hang động này hoàn toàn khép kín, tối tăm và ẩm ướt, không hề có bất kỳ dấu vết nào của thú dữ hay con người từng lui tới.
"Nơi này rất tốt." Lâm thở phào nhẹ nhõm. Địa hình đá vôi kiên cố này sẽ giúp cậu cô lập phần nào dao động linh lực bộc phát khi đột phá, tránh thu hút những kẻ đi săn quanh vùng.
Tuy nhiên, để vạn vô nhất thất, Lâm vẫn quyết định bố trí phòng vệ. Cậu thò tay vào ba lô, rút ra sáu viên Hạ Phẩm Linh Thạch đục ngầu vừa cướp được từ ba anh em đồ tể. Sáu viên linh thạch nằm gọn trong lòng bàn tay Lâm, tỏa ra luồng linh khí mỏng manh nhưng tạp chất đầy rẫy.
Dựa theo những kiến thức trận pháp sơ cấp được ghi chép trong cuốn cổ thư da thú, Lâm chầm chậm di chuyển xung quanh cửa hang, cẩn thận đặt từng viên linh thạch vào sáu góc khuất theo sơ đồ của "Mộc Chướng Trận" – một trận pháp ẩn nấp cơ bản của hệ Mộc.
Sau khi viên linh thạch cuối cùng được đặt xuống, Lâm đứng ở trung tâm cửa hang, hai ngón tay kết ấn, khẽ quát một tiếng: "Khởi!"
Vù...
Linh lực mộc thuộc tính từ ngón tay Lâm bắn ra, kích hoạt sáu viên linh thạch. Ngay lập tức, một tầng sương mù màu xanh nhạt dâng lên từ mặt đất, nhanh chóng hòa lẫn với sương núi tự nhiên tràn vào từ khe đá, khóa chặt hoàn toàn lối vào hang động. Từ bên ngoài nhìn vào, cửa hang giờ đây chỉ là một vách đá bằng phẳng, chìm lấp trong mây mù dày đặc.
Lâm quay trở lại lòng hang đá, chọn một tảng đá phẳng phiu nhất rồi ngồi xếp bằng xuống. Cậu cởi chiếc ba lô vải bạt, cẩn thận lôi ngọn Huyết Linh Chi ba trăm năm tuổi ra đặt ngay trước mặt.
Ngay khi lộ diện dưới ánh sáng đèn pin, ngọn linh chi hình nấm tỏa ra một luồng hào quang đỏ rực như máu, làm ấm lên cả một vùng không gian ẩm ướt của hang động. Dược lực hệ Hỏa đậm đặ, cuồn cuộn bốc lên, khiến không khí xung quanh dao động mãnh liệt.
Lâm hít sâu một hơi, nhưng ngay lập tức nhíu mày. Sách cổ da thú đã cảnh báo rất rõ: Cậu là tu sĩ thuần mộc, mộc sinh hỏa, nhưng hỏa cũng khắc mộc. Ngọn Huyết Linh Chi này mang thuộc tính Hỏa quá mạnh, nếu cậu nóng lòng nuốt chửng trực tiếp để đột phá, luồng hỏa diễm thô bạo kia sẽ ngay lập tức thiêu rụi toàn bộ hệ thống kinh mạch mỏng manh trong cơ thể cậu, nhẹ thì phế bỏ tu vi, nặng thì tự thiêu mà chết.
Muốn dùng nó, Lâm phải thực hiện một quá trình cực kỳ nguy hiểm: Dùng mộc lực của bản thân để "lọc" hết hỏa độc tà tính, chỉ giữ lại tinh hoa dược lực thuần túy nhất để bồi bổ cho đan điền.
"Bắt đầu thôi."
Lâm nhắm mắt, vận hành Thái Cổ Tiên Quyết vòng chu thiên đầu tiên. Đan điền của cậu rung động, luồng linh lực mộc thuộc tính tinh thuần màu xanh lục bắt đầu tuôn chảy dọc theo kinh mạch, dồn ra hai lòng bàn tay. Cậu từ từ áp sát hai tay vào ngọn Huyết Linh Chi.
Xèo! Xèo!
Ngay khi mộc khí chạm vào ngọn linh chi đỏ rực, một luồng khói nóng bỏng kèm theo tiếng cháy xèo xèo lập tức bốc lên. Lâm cắn chặt răng, cảm giác như hai bàn tay mình đang áp thẳng vào một khối than hồng đang rực cháy. Cơn đau rát buốt ập đến đại não, nhưng cậu không hề rụt tay lại, ngược lại càng dốc thêm linh lực.
Từng sợi mộc lực xanh mướt như những sợi dây leo nhỏ bé, chầm chậm quấn quanh ngọn Huyết Linh Chi, tạo thành một cái kén ánh sáng màu xanh lá bao bọc lấy khối màu đỏ. Lâm dùng ý niệm điều khiển mộc lực, len lỏi vào từng thớ thịt của ngọn nấm đỏ, bắt đầu bóc tách hỏa độc.
A...
Một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra từ kẽ răng Lâm. Khi hỏa độc hệ Hỏa bị ép ra ngoài, nó dội ngược thẳng vào kinh mạch của cậu. Lâm cảm nhận rõ ràng một luồng nhiệt lượng cuồng bạo, nóng rực như dung nham đang chảy xiết trong huyết quản của mình. Mồ hôi tuôn ra như tắm, da thịt toàn thân cậu đỏ ửng lên, mạch máu nổi lên chằng chịt như những con giun đỏ bám trên da.
"Giữ vững tâm thần!" Lâm tự hét lên trong thức hải.
Cậu điên cuồng vận chuyển Thái Cổ Tiên Quyết, dùng mộc khí tinh thuần bọc lấy luồng hỏa độc kia, từng chút một ép chúng thoát ra ngoài qua các lỗ chân lông. Từng giọt mồ hôi mang theo tạp chất đen đục và hơi nóng bốc lên nghi ngút, nhanh chóng hóa thành làn khói mờ ảo trong hang đá. Quá trình lọc dược này kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ, mỗi một giây trôi qua đối với Lâm đều như một cực hình cắt da lóc thịt, khảo nghiệm ý chí sinh tồn của cậu đến cực hạn.
Khi ngọn Huyết Linh Chi đỏ rực trước mặt dần dần mất đi ánh hào quang, chỉ còn lại một lớp bột mịn màu hồng nhạt tinh khiết, Lâm biết thời cơ đã đến.
Cậu há miệng, hút một hơi thật sâu. Toàn bộ lớp bột dược lực tinh hoa không còn chứa hỏa độc bay thẳng vào miệng Lâm, trôi tuột xuống cổ họng.
Oành!
Một tiếng nổ chấn động tinh thần vang lên trong thức hải của Lâm. Luồng dược lực tinh khiết ba trăm năm tuổi bùng nổ trong đan điền, hóa thành những dòng suối linh lực khổng lồ, cuồn cuộn chảy tràn vào các kinh mạch đang khô khát.
Cảm giác đau đớn biến mất, thay vào đó là một sự sảng khoái và ấm áp tột đỉnh. Đan điền của Lâm bắt đầu quay cuồng dữ dội, không ngừng hấp thụ và chuyển hóa dòng linh lực khổng lồ kia. Xiềng xích của cảnh giới Luyện Khí tầng hai viên mãn bắt đầu xuất hiện những vết nứt, rồi vỡ vụn hoàn toàn dưới sự va đập của luồng sức mạnh mới.
Rắc! rắc!
Xương cốt toàn thân Lâm phát ra những tiếng giòn giã. Luồng linh lực mộc thuộc tính trong cơ thể cậu sau khi co rút lại đột ngột bùng nổ, cô đọng hơn gấp bội, chuyển từ màu xanh lục nhạt sang một màu xanh lục đậm sâu thẳm, lấp lánh như ngọc bích.
Luyện Khí tầng ba sơ kỳ, thành công!
Lâm đột ngột mở bừng mắt ra. Một luồng sáng xanh sắc lạnh từ đồng tử cậu vụt sáng lên, chiếu thẳng vào vách đá đối diện trước khi tắt hẳn.
Cậu đứng phắt dậy, cảm nhận một nguồn sức mạnh dồi dào, tràn đầy sinh lực chưa từng có đang cuộn chảy trong từng thớ cơ, thớ thịt. Thần niệm của Lâm lập tức phóng ra ngoài. Nếu như ở tầng hai viên mãn, thần niệm của cậu chỉ bao phủ được khoảng hai mươi mét, thì giờ đây, nó dễ dàng kéo dài ra ngoài hang động tới gần trăm mét. Cậu có thể nghe rõ tiếng gió lùa qua khe đá, tiếng một con rết bò trên lớp lá mục ẩm ướt ngoài kia, thậm chí cảm nhận được sự chuyển động của từng hạt sương mù đang rơi.
Thanh mộc kiếm gác bên cạnh tảng đá khẽ run lên bần bật như đang cộng hưởng với chủ nhân. Lâm đưa tay chộp lấy chuôi kiếm. Khi linh lực Luyện Khí tầng ba rót vào, thớ gỗ di sản thô ráp bỗng chốc biến đổi, bề mặt kiếm chuyển sang màu đen bóng, cứng cáp và sắc bén như một thanh thiết tinh được rèn giũa hàng vạn lần, không còn vẻ thô kệch của một khúc gỗ thường.
Cậu vung tay thu hồi sáu viên linh thạch đã tiêu hao gần hết linh lực ở cửa hang, gạt bỏ trận pháp ẩn nấp. Lâm khoác chiếc ba lô lên vai, dứt khoát bước ra khỏi hang đá, hướng thẳng về phía thung lũng sương mù dày đặc nơi Vạn Thạch Điếm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.