Chương 421: Ấn Công Lâm Gia
Lâm Mặc ngồi tĩnh tọa trong Từ Đường. Ánh mắt thâm thúy của hắn khóa chặt vào Thanh Đồng Định Hồn Bàn đặt trên án thư. Đây là pháp khí nhị giai hạ phẩm, chuyên dùng để truy vết khí tức. Bề mặt loang lổ vết rỉ sét nay đang hấp thu một tia thần thức của hắn, rung lên nhè nhẹ.
Một điểm sáng đỏ rực mang theo oán khí nhạt nhòa trên mặt đồng chớp lóe. Sau ba nhịp thở, nó trượt dọc theo những đường vân phức tạp rồi dừng lại hẳn ở hướng tây bắc. Vị trí này hoàn toàn trùng khớp với tọa độ bãi quặng hắc thạch của Tôn gia.
Hắn khẽ gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn. Trong lòng tường tận Thập Nhị đã hoàn tất việc chôn giấu vật mang tàn hồn kia vào sâu trong mạch khoáng. Cục diện mượn đao giết người bước đầu đã thành hình.
Đột nhiên, một đạo hỏa quang xé toạc màn sương ẩm ướt. Tấm truyền âm phù mang theo linh lực chấn động rít gào bay thẳng vào Từ Đường. Lâm Trạch, vị trưởng lão quản lý ngoại vụ đang đứng hầu, vội vã vươn tay bắt lấy. Bùa chú cấp tốc mang theo hỏa độc thiêu đốt khiến lòng bàn tay lão xèo xèo bốc khói, lớp da nhăn nheo sém đen một mảng đau đớn, nhưng lão tuyệt đối không dám buông tay.
Lão bóp nát lá bùa, nhắm mắt tiếp nhận tin tức. Sắc mặt Lâm Trạch thoắt cái trầm xuống. Những nếp nhăn trên trán xô vào nhau tạo thành khe rãnh sâu hoắm. Hô hấp của lão trở nên dồn dập, linh lực quanh thân xuất hiện dấu hiệu bất ổn.
"Bẩm tộc trưởng, tai mắt từ hội đồng phường thị vừa dùng linh hạc đưa tin hỏa tốc báo về." Lâm Trạch siết chặt tàn tro, giọng đè nén sự bất an tột độ. "Có kẻ tung tin đồn khắp các trà lâu tửu điếm rằng đêm qua Lâm gia bị tà tu tập kích, tử thương vô số. Thậm chí chúng còn rò rỉ việc trận nhãn phía đông có dấu hiệu nứt vỡ."
Trưởng lão thở dài một hơi, ánh mắt lộ vẻ lo âu, nói tiếp: "Chấp sự giám sát không thèm đợi đến sáng mai như thông lệ. Bọn họ đã mang theo một đội tuần tra tinh nhuệ xuất phát. Dự kiến chỉ nửa canh giờ nữa sẽ áp sát hộ tộc đại trận của chúng ta."
Lời đồn tung ra quá đúng lúc. Hiển nhiên kẻ ám toán đêm qua muốn mượn uy thế và luật lệ khắt khe của hội đồng phường thị để ép Lâm gia mở trận kiểm tra. Bọn chúng muốn ra tay ngay khi chiến trường chưa kịp dọn dẹp.
Nếu cố tình bế quan trì hoãn, danh tiếng tại Nam Cương sẽ lập tức mang vết nhơ dung túng ma tu. Ở thế giới cá lớn nuốt cá bé này, uy tín suy giảm chính là mồi lửa châm ngòi cho các thế lực khác xâu xé sản nghiệp. Nhưng đối thủ lại tính sót một bước chí mạng: vật chứng cốt lõi mang theo huyết chú đã sớm đổi chủ.
"Đến sớm càng tốt. Diễn một vở kịch lớn thì phải có khán giả quyền lực đến xem mới định đoạt được đúng sai." Lâm Mặc thu hồi thần thức khỏi mặt thanh đồng. Thần sắc hắn tĩnh lặng như mặt nước giếng cổ, không hiện lên nửa điểm bối rối.
Hắn phất ống tay áo, ném ra một khối ngọc bài khắc hình trúc diệp sậm màu. "Lâm Trạch, thúc lập tức cầm khối lệnh bài này của ta đến thẳng khố phòng."
Việc mở kho đột xuất ngay trước kỳ hạch toán phá vỡ quy củ chi tiêu nghiêm ngặt của gia tộc. Hệ lụy kéo theo là tài nguyên tu luyện của thế hệ chữ Tự tháng sau buộc phải cắt giảm một nửa. Nhưng tình thế hiện tại bắt buộc phải tạo ra một cái giá chênh lệch để đổi lấy lòng tin.
"Trích xuất ba bình Bích Thủy Đan phẩm chất thượng thừa và hai mươi khối trung phẩm linh thạch." Âm điệu Lâm Mặc lạnh lẽo, mang theo tính toán chi li. "Ghi thẳng vào sổ công huân là khoản nợ phí giao tế khẩn cấp do ta đứng tên."
Hắn chậm rãi bố trí từng bước: "Lát nữa khi người của phường thị đến đòi mở trận, thúc cứ làm ra vẻ khúm núm, hoảng loạn che giấu. Lén lút dâng lễ vật xin bọn họ giơ cao đánh khẽ. Càng tỏ ra yếu nhược, đám người tự cao tự đại kia càng sinh nghi chúng ta đang giấu giếm tà vật ở khu vực linh điền phía đông."
Lâm Trạch hai tay nhận lấy ngọc lệnh. Trong lòng xót xa như cắt thịt cho số tài nguyên khổng lồ vừa bị lấy đi, lão vẫn cắn răng gật đầu lĩnh mệnh. Trưởng lão ngoại vụ cả đời giao thiệp thừa hiểu rõ, sự nhún nhường và hối lộ vụng về này chính là lớp bình phong hoàn hảo nhất. Nó sẽ dẫn dắt sự chú ý của đám chấp sự tham lam đi theo hướng mà tộc trưởng vạch sẵn.
"Đồng thời, truyền lệnh cho đội tuần tra ngoại vi lập tức thu hẹp phạm vi. Rút toàn bộ về phòng tuyến thứ hai." Lâm Mặc rót linh lực vào đầu ngón tay, vạch một đường sáng thẳng tắp trên tấm bản đồ da thú trải cạnh la bàn. "Cố tình để hở một góc cấm chế tại hướng tây bắc."
Khi pháp khí dò xét của phường thị tiến vào lãnh địa, luồng oán khí từ vật chứng bên kia mạch khoáng sẽ tự động thu hút bọn họ. Tới lúc đó, mọi tội danh dung túng tà tu sẽ đổ ập lên đầu Tôn gia. Lâm gia không những không tổn hại danh tiếng mà còn có cớ đòi bồi thường.
Mọi nước cờ đã được bày biện kín kẽ, dùng chính sự suy giảm uy tín giả tạo làm bình phong che đậy sát cơ. Khối ngọc lệnh trong tay Lâm Trạch lúc này không chỉ là chìa khóa xuất tài nguyên. Nó còn là bản án tử hình gián tiếp dành cho kẻ thù bấy lâu nay. Chỉ chờ đám tuần tra tự mình đạp lên phần cấm chế để hở, thế cục tại Tử Trúc Lĩnh sẽ hoàn toàn lật ngược.
Ánh mắt Lâm Mặc vẫn bình lặng như mặt nước hồ thu, không mảy may gợn sóng trước tin tức dồn dập. Kẻ giấu mặt tung tin đồn đánh thẳng vào khu vực phía đông, chứng tỏ đối phương đã nắm được một phần tàn dư khí tức lưu lại sau cuộc đụng độ đêm qua. Nếu bây giờ Lâm gia vội vã che đậy, linh lực chắp vá nơi trận nhãn sẽ trở thành điểm yếu chí mạng phơi bày trước thấu kính dò xét của đội tuần tra. Thay vì bị động phòng thủ, hắn quyết định mượn chính quy tắc sinh tồn khắc nghiệt của giới tu chân để lật ngược thế cờ.
Truyền lệnh xuống khố phòng, lập tức xuất ra ba cây Xích Hỏa Kỳ.
Thanh âm của vị tộc trưởng vang lên đều đều nhưng mang theo trọng lượng ngàn cân. Lâm Trạch sững người, bàn tay đang nắm chặt tàn tro khẽ run lên. Xích Hỏa Kỳ là pháp khí trận đạo chuyên dụng để thiêu hủy linh điền khi phát hiện dịch bệnh lây lan diện rộng. Lão hiểu rõ hàm ý đằng sau mệnh lệnh này, nhưng cái giá phải trả thực sự quá mức cay đắng.
Tộc trưởng, khu vực phía đông hiện đang trồng ba mẫu Huyết Sâm sắp đến kỳ thu hoạch.
Lâm Trạch nuốt khan, cố gắng vớt vát chút tài nguyên cho ngoại vụ đường. Nếu châm lửa lúc này, toàn bộ công sức chăm bón suốt năm năm qua sẽ hóa thành tro bụi, khố phòng quý tới chắc chắn thâm hụt một khoản khổng lồ. Tiểu tâm tư của vị trưởng lão không qua mắt được Lâm Mặc, hắn biết lão xót của, nhưng cục diện hiện tại không cho phép bất kỳ sự chần chừ nào.
Chỉ có linh hỏa bạo phát mới càn quét sạch sẽ mọi dấu vết tà tu để lại.
Lâm Mặc chậm rãi đứng lên, bước về phía án thư. Hắn rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài đúc bằng xích đồng, ném thẳng về phía vị trưởng lão. Đối phương muốn mượn tay phường thị kiểm tra vết nứt đại trận, chúng ta liền cho họ thấy một vụ thiêu hủy dịch Huyết Tuyến Trùng đúng quy trình. Linh khí dao động kịch liệt đêm qua không phải do ngoại địch tấn công, mà là chấp sự Lâm gia phát hiện sâu bệnh, quả quyết dùng trận pháp phong tỏa và thiêu rụi nguồn lây.
Lâm Trạch chụp lấy tấm phù hiệu lạnh lẽo, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Lão lập tức nhận ra nước cờ tàn nhẫn nhưng kín kẽ này. Một khi kịch bản dịch bệnh được thiết lập, đội tuần tra phường thị sẽ không có cớ can thiệp vào chuyện nội bộ nông vụ của gia tộc. Thậm chí, họ còn phải giữ khoảng cách để tránh lây nhiễm chướng khí sang linh bảo của bản thân. Kẻ địch muốn dồn Lâm gia vào thế vi phạm luật che giấu tà tu, Lâm Mặc liền dùng chính luật bảo vệ mùa màng để dựng lên một bức tường lửa danh chính ngôn thuận.
Ghi vào sổ công huân, ba đệ tử canh gác đêm qua phát hiện dịch bệnh kịp thời, thưởng năm mươi điểm.
Lâm Mặc tiếp tục buông lời, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Nhưng tội không báo cáo vượt cấp, tự ý kích hoạt hỏa trận gây thiệt hại linh điền, phạt trượng hình và trừ đi ba tháng bổng lộc. Lấy danh nghĩa hình đường, ban bố cáo thị này dán ngay trước cổng sơn môn trước khi người của hội đồng ập tới. Có thưởng có phạt, vật chứng rõ ràng, một vở kịch nội bộ hoàn hảo sẽ biến mọi nghi ngờ của ngoại nhân thành sự tò mò vô hại.
Vị trưởng lão ngoại vụ hít sâu một hơi, hoàn toàn tâm phục khẩu phục. Lão cất kỹ tấm thẻ đồng vào ngực áo, không còn dám tiếc nuối số Huyết Sâm kia nữa. So với việc bị phường thị tước đoạt quyền kiểm soát linh mạch, hy sinh một khu vực canh tác chỉ là cái giá ngoài da. Lâm Trạch khom lưng hành lễ, dứt khoát xoay người lao vào màn sương mù, hướng thẳng đến khố phòng để thực thi chuỗi mệnh lệnh.
Trong Từ Đường lúc này chỉ còn lại một mình Lâm Mặc. Hắn vươn tay thu hồi chiếc la bàn định hồn trên án thư, ánh mắt hướng về phía cổng chính của Tử Trúc Lĩnh. Bố cục bên trong đã dọn dẹp xong xuôi, giờ là lúc hắn đích thân ra mặt nghênh đón những vị khách không mời. Từ trong nhẫn trữ vật, hắn lấy ra một mảnh giáp ngực bằng đồng thau đã rạn nứt, bề mặt còn vương vài vệt máu đen kịt. Vật chứng giả mạo này sẽ là món quà gặp mặt hoàn hảo dành cho kẻ dẫn đầu đội tuần tra, buộc gã phải tự mình đưa ra một quyết định sai lầm.
Gió buốt rít gào lướt qua sườn núi phía đông, mang theo hơi sương lạnh lẽo nhưng không thể dập tắt sự căng thẳng đang bao trùm khu vực linh điền. Lâm Trạch đáp xuống từ trên thanh phi kiếm, sắc mặt âm trầm nhìn khu đất rộng ba mẫu đang tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt. Huyết Sâm năm năm tuổi đã bắt đầu kết rễ, chỉ chờ qua mùa đông này là có thể thu hoạch. Đứng trước mặt lão lúc này là Lâm Thủ Kính, gã chấp sự quản lý dược viên đang quỳ rạp trên mặt đất bùn lầy, hai tay run rẩy nâng lấy lệnh bài xích đồng.
"Trưởng lão, đây là tâm huyết năm năm của mười mấy hộ nông phu trong tộc, chẳng lẽ cứ thế thiêu rụi sao?"
Lâm Thủ Kính cắn chặt môi đến rỉ máu, thanh âm mang theo sự tuyệt vọng. Gã vốn định dùng một phần công huân từ đợt thu hoạch này để đổi lấy Trúc Cơ Đan cho đứa con trai mang dị linh căn, nay mệnh lệnh bạo tàn này chẳng khác nào chặt đứt hy vọng của cả nhà gã.
"Câm miệng, tộc quy vô tình, vinh nhục của gia tộc không thể đặt lên bàn cân với chút tư lợi của ngươi!"
Lâm Trạch lạnh lùng quát, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn không cho phép phản bác. Lão bước tới một bước, uy áp Luyện Khí hậu kỳ ép thẳng xuống khiến tên chấp sự phải gục đầu sát đất.
"Hội đồng phường thị đang ập đến. Nếu để ngoại nhân nhìn thấu trận nhãn phía đông bị tà tu đánh nứt, uy tín của Lâm gia tại Nam Cương lập tức sụp đổ, bầy sói sẽ xúm vào xâu xé. Chỉ có mượn danh nghĩa dịch Huyết Tuyến Trùng bùng phát, chúng ta mới có cớ hợp lý để phong tỏa khu vực, biến sự yếu kém thành hành động tự trảm trượng nghĩa, bảo vệ các thế lực xung quanh khỏi mầm bệnh."
Dứt lời, vị trưởng lão quản lý ngoại vụ không chần chừ thêm nửa nhịp, lật tay rút ra Xích Hỏa Kỳ. Pháp khí nhị giai trung phẩm vừa xuất hiện đã khiến nhiệt độ xung quanh tăng vọt, linh khí hệ thủy trong không trung bốc hơi xèo xèo. Lão vận chuyển chu thiên, điên cuồng rót linh lực vào cán cờ. Ngọn cờ đỏ sậm bỗng nhiên phình to, hóa thành một đạo hỏa long cuồng bạo lao thẳng vào trung tâm chín ô trận vị đang bảo vệ dược viên.
Ầm một tiếng trầm đục, trận văn phòng ngự vỡ nát, hỏa long há miệng nuốt trọn ba mẫu Huyết Sâm. Tiếng nổ lách tách vang lên liên hồi như tiếng tằm ăn rỗi. Hàng ngàn gốc linh dược quý giá quằn quại trong biển lửa, bốc lên làn khói đen kịt mang theo mùi ngai ngái đặc trưng của rễ cây cháy khét.
Cái giá phải trả hiện hữu ngay trước mắt, toàn bộ sản lượng quý này tan thành tro bụi, linh mạch thổ hệ bên dưới cũng bị hỏa độc xâm thực. Sổ sách khố phòng chắc chắn sẽ ghi nhận một khoản thâm hụt khổng lồ, và vùng đất này ít nhất mười năm tới không thể trồng trọt bất kỳ loại kỳ hoa dị thảo nào.
Đúng lúc ngọn lửa bốc cao nhất, một luồng thần thức sắc bén từ hướng chân núi đột ngột quét tới. Kẻ thù quả nhiên không từ bỏ cơ hội, âm thầm thả ra một con Huyễn Ảnh Hạc đi trước đội tuần tra để dò xét thực hư. Con hạc giấy trong suốt vỗ cánh lướt qua tầng sương mù, mượn trận pháp ẩn nấp tinh vi cố gắng nhìn xuyên qua bức tường lửa để tìm kiếm dấu vết của trận chiến đêm qua.
Lâm Trạch cười gằn, tộc trưởng đã sớm tính trước bước đi này của đối thủ. Thay vì dùng thần thức đánh bật vật thăm dò, lão bấm pháp quyết, cố tình nới lỏng một góc cấm chế, để mặc cho linh cầm của kẻ địch thu vào tầm mắt cảnh tượng bên trong.
Thứ mà Huyễn Ảnh Hạc nhìn thấy không phải là vết chém của tà tu, mà là những đoạn rễ sâm cháy đen thui. Bề mặt chúng lấm tấm những lỗ thủng li ti do hỏa độc cố ý tạo ra, thoạt nhìn giống hệt như bị Huyết Tuyến Trùng đục khoét từ bên trong trước khi bị thiêu rụi.
Ngay khi con hạc giấy vừa ghi nhận đủ hình ảnh giả mạo, Lâm Trạch mới hừ lạnh một tiếng. Hỏa trận dưới đất đột ngột bùng lên một cột lửa xoáy, nháy mắt thiêu rụi vật thể do thám thành một nhúm tro tàn. Kẻ địch đứng từ xa điều khiển chắc chắn sẽ nhận một vố phản phệ thần thức nhẹ, nhưng quan trọng hơn, mồi nhử mang thông tin sai lệch đã được đối phương tự mình cắn câu.
"Thủ Kính, mở sổ công huân ra."
Lâm Trạch thu hồi pháp khí hỏa hệ đã xuất hiện vài vết rạn nứt trên cán, giọng nói không mang theo nửa điểm gợn sóng.
"Kể từ khắc này, ngươi mang tội giám sát bất lực, để lọt mầm mống ôn dịch khiến gia tộc tổn thất nặng nề. Lập tức tự phong tu vi, giao nộp ngọc giản ghi chép linh điền rồi đến quỳ trước Hình đường chờ xét xử. Đống tro tàn ngụy tạo này chính là tang vật để ngươi đối chất với đám người phường thị."
Đoàn người của hội đồng phường thị đáp xuống từ trên linh chu, mang theo uy áp Trúc Cơ kỳ quét qua toàn bộ khu vực phía đông. Dẫn đầu là Lữ chấp sự, khuôn mặt gã lạnh tanh, ánh mắt sắc như dao đảo quanh vùng đất cháy đen thui. Hơi nóng từ ba mẫu Huyết Sâm bốc lên hừng hực, mùi khét lẹt của linh dược vỡ vụn hòa lẫn với hỏa độc gay gắt xộc thẳng vào mũi. Gã không vội lên tiếng, trực tiếp rút từ bên hông ra một mặt Khám Linh Kính hình bát giác, rót linh lực vào để dò xét luồng khí tức tà tu như lời đồn.
Mặt gương lóe lên ánh sáng xanh nhạt, rọi thẳng vào trung tâm trận nhãn đang bị tro tàn bao phủ. Lâm Trạch đứng chắp tay một bên, sắc mặt xám xịt, khóe miệng còn vương vệt máu tươi do cố tình cắn nát đầu lưỡi để tạo dáng vẻ bị linh khí phản phệ. Lão hiểu rõ, ngọn lửa này không chỉ thiêu rụi tài nguyên, mà còn đốt sạch mọi dấu vết tà khí bám trên khe nứt của trận văn. Khám Linh Kính rung lên bần bật, nhưng chỉ phản hồi lại sự cuồng bạo của hỏa linh lực, tuyệt nhiên không tìm thấy nửa điểm âm hàn oán khí nào.
"Lâm trưởng lão, ngài ra tay thật quyết đoán." Lữ chấp sự thu hồi pháp khí, giọng điệu mang theo ba phần dò xét, bảy phần mỉa mai. "Lời đồn bên ngoài nói Tử Trúc Lĩnh đêm qua có biến lớn, trận nhãn nứt vỡ. Nhưng thứ ta thấy hiện tại chỉ là một mảnh linh điền bị hủy diệt hoàn toàn. Ngài giải thích thế nào về chuyện này?"
"Lữ đạo hữu minh xét, hôm qua dược viên đột nhiên bùng phát Hỏa Ban Khuẩn." Lâm Trạch thở dài sườn sượt, đưa tay dâng lên một ngọc giản ghi chép báo cáo tổn thất. "Loại nấm độc này lây lan qua mộc linh khí. Nếu không tự trảm cánh tay, phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ, e rằng không chỉ Lâm gia mà cả mạch nước ngầm nối với phường thị cũng sẽ nhiễm độc. Lão phu đành cắn răng hạ lệnh, đắc tội với liệt tổ liệt tông."
Đứng khuất phía sau, Lâm Thủ Kính gục đầu, hai bàn tay nắm chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Gã không cần diễn, bởi sự đau xót tột cùng đang cắn xé tâm can gã là thật. Ba mẫu Huyết Sâm này là tâm huyết mười năm, là hy vọng đổi lấy Trúc Cơ Đan cho nhi tử. Giờ đây tất cả hóa thành tro bụi, gã hận không thể lao lên chất vấn tộc trưởng, nhưng mệnh lệnh gia tộc như thái sơn áp đỉnh. Biểu cảm tuyệt vọng, hốc mắt đỏ ngầu của gã lọt thẳng vào tầm quan sát của Lữ chấp sự, trở thành lớp bình phong hoàn hảo nhất cho vở kịch này.
Lữ chấp sự hừ lạnh một tiếng, định quay người rời đi thì Khám Linh Kính trong tay áo đột nhiên nóng lên. Gã vung tay áo, một luồng kình phong cuốn bay lớp tro tàn ở góc tây bắc linh điền, làm lộ ra một vật thể đen ngòm. Đó là một tàn phiến hắc thạch to bằng nửa bàn tay, bề mặt cháy sém nhưng vẫn lờ mờ lộ ra một nửa nét vẽ của Huyết Sát Trận Văn. Món đồ này hiển nhiên không thuộc về mộc hệ công pháp của Lâm gia, mà mang đậm hơi thở thô kệch của quặng mỏ.
"Thì ra là mượn gió bẻ măng." Lữ chấp sự dùng linh lực bọc lấy tàn phiến hắc thạch, ánh mắt lóe lên sự bừng tỉnh. Gã lập tức liên tưởng đến lời đồn tà tu, rồi lại nhìn sang vật chứng mang đặc trưng của mỏ đá đen. Bọn người kia không tấn công Lâm gia, mà có kẻ mượn cớ dịch bệnh để lén lút phá hoại trận nhãn, hòng đổ vấy tội danh. Mà ở toàn bộ Nam Cương này, thế lực nắm giữ mỏ hắc thạch dồi dào nhất chỉ có một.
"Lâm trưởng lão chịu ủy khuất rồi." Lữ chấp sự cất kỹ vật chứng vào túi trữ vật, thái độ lập tức thay đổi, không còn vặn vẹo thêm nửa lời. "Hội đồng phường thị sẽ ghi nhận sự hy sinh của Lâm gia trong việc ngăn chặn dịch bệnh. Còn về kẻ rắp tâm phá hoại, bản chấp sự nhất định sẽ tra rõ ngọn ngành."
Nói đoạn, gã phất tay ra hiệu cho đội tuần tra quay gót, hướng thẳng về phía địa bàn của Tôn gia. Mũi giáo đã được Lâm Mặc thành công bẻ lái, dùng chính sự đa nghi của hội đồng phường thị để đâm thẳng vào yết hầu kẻ thù. Lâm Trạch nhìn theo bóng lưng đám người khuất dần sau màn sương, thân thể già nua lúc này mới khẽ run lên, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lớp đạo bào.
Nửa canh giờ sau, tại Từ Đường, Lâm Trạch kính cẩn dâng trả ngọc giản ghi chép lên án thư. Lâm Mặc vẫn nhắm hờ mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, tiếp nhận kết quả báo về. Cục diện đã định, nhưng cái giá gia tộc phải trả cần được định danh rành mạch để duy trì kỷ cương. Hắn mở mắt, thanh âm lạnh lẽo vang vọng khắp gian phòng tĩnh mịch.
"Truyền lệnh xuống Khố phòng và Chấp sự đường. Ghi nợ Lâm Thủ Kính năm trăm điểm công huân vì tội quản lý dược viên lỏng lẻo, tước quyền canh tác tại khu vực phía đông trong ba năm." Lâm Mặc vung bút chu sa, gạch một đường đỏ chót lên cuốn sổ tài vụ. "Mặt khác, xuất kho ba tấm Ẩn Linh Phù, đồng thời niêm phong Thanh Đồng Định Hồn Bàn vào tầng hai bảo khố. Đêm nay, thay đổi luật tuần tra, rút toàn bộ đệ tử ngoại vi về co cụm tại sườn núi, chờ đợi Tôn gia bị Lữ chấp sự ép điên mà cắn càn."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.