Chương 420: Lệnh Cho Lâm Trạch
Cửa thư phòng khẽ đẩy ra, mang theo một luồng gió núi lạnh buốt cuộn vào. Lâm Trạch, đội trưởng tuần tra ngoại vi, bước nhanh qua bậu cửa, vạt áo xám vẫn còn vương đọng vài giọt sương đêm ngưng tụ từ cấm chế phòng ngự. Hắn quỳ một gối xuống nền đá thanh tảng, linh lực trong đan điền vẫn còn chấn động liên hồi, hiển nhiên vừa dốc toàn lực ngự khí chạy tới đây.
Bẩm tộc trưởng, trận nhãn thứ chín tại Bích Thủy linh điền đã được kích hoạt theo đúng lệnh bài khẩn cấp do ngài ban xuống.
Hiện tại chín trụ trận kỳ hệ thủy đang sinh ra cộng hưởng mãnh liệt, tạo thành thế Sương Vụ Tỏa Mạch bao trùm toàn bộ khu vực canh tác phía đông. Lâm Trạch khẽ ngước mắt lên, để lộ vẻ xót xa khó giấu trên khuôn mặt điền dã sạm nắng. Thuộc hạ mạo muội bẩm báo, nếu duy trì trạng thái ép xung địa mạch này quá ba canh giờ, linh khí dưỡng thổ sẽ bị rút cạn. Hơn ba mươi mẫu linh lúa vụ này e rằng phải giảm sản lượng đến bốn thành, trưởng lão linh nông chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.
Lâm Mặc thong thả gõ nhịp ngón tay trỏ xuống mặt bàn gỗ tử đàn, âm thanh lách cách vang lên đều đặn, đánh tan bầu không khí căng thẳng. Hắn thừa hiểu nỗi xót xa của vị đội trưởng phụ trách canh tác, nhưng ván cờ này nếu không bỏ ra mồi nhử đủ lớn, làm sao câu được con cá mập đang cuồng nộ ngoài kia tự chui đầu vào rọ.
Truyền lệnh của ta xuống Khố Phòng, ghi sổ công huân trích xuất ba trăm viên linh thạch hạ phẩm từ quỹ dự phòng, lập tức đắp vào các mắt xích hao hụt của Bích Thủy linh điền.
Thanh âm của Lâm Mặc bình thản nhưng mang theo uy áp không thể chối từ, dứt khoát đưa ra quyết định cắt cốt trị thương. Sản lượng linh lúa sụt giảm sẽ được bù đắp bằng linh thạch dự trữ, tuyệt đối không để khẩu phần tu luyện của đám tiểu bối trong tộc bị thâm hụt. Đổi lại, ta cần ngươi tự tay đem chiếc khay gỗ này chôn xuống dưới mạch nước ngầm sâu ba thước, ngay vị trí trung tâm của mắt trận vừa mở.
Lâm Trạch hai tay cung kính đón lấy khay gỗ, ánh mắt đảo qua tín vật định vị đang lập lòe huyết quang bên trong, đáy lòng bỗng chốc dâng lên một cỗ hàn khí. Hắn lập tức hiểu ra dụng ý thâm sâu của người đứng đầu gia tộc. Mạch nước ngầm tại khu đông nối liền với đầm lầy của Liễu gia, một khi kẻ thù dò theo ấn ký xông vào, trận pháp hệ thủy sẽ tự động khuếch đại tàn dư công kích trên bề mặt vật chứng.
Ngươi nhớ kỹ, sau khi chôn giấu tang vật, lập tức rút toàn bộ đội tuần tra lui về tuyến phòng thủ thứ hai, tuyệt đối cấm chỉ việc nghênh chiến.
Lâm Mặc khẽ híp mắt, sát cơ sắc lạnh lướt qua đáy mắt bình lặng như giếng cổ. Bọn chúng ỷ thế tu vi cao cường, muốn dùng bạo lực phá vỡ cấm chế bảo vệ, tất nhiên sẽ kích hoạt sát trận phản chấn mà ta đã âm thầm nhờ Trận Đạo các thiết lập từ tháng trước. Đến lúc đó, trận văn nứt nẻ, linh khí bạo loạn, cái danh xưng tàn phá linh điền của Tử Trúc Lĩnh sẽ tự nhiên đội lên đầu kẻ ngoan cố xông vào, trở thành bằng chứng đanh thép trước hội đồng phường thị.
Thuộc hạ đã rõ, nhất định sẽ làm y như lời tộc trưởng dặn dò, bảo đảm không để lại mảy may dấu vết nhân tạo nào tại hiện trường.
Vị đội trưởng tuần tra nuốt khan một ngụm nước bọt, thầm kinh hãi trước tâm cơ rào trước đón sau, dùng luật lệ và địa hình làm vũ khí của vị gia chủ trẻ tuổi. Hắn ôm chặt khay gỗ vào lòng, cẩn thận vận chuyển linh lực hộ thể để ngăn chặn hàn khí tà dị xâm nhập vào kinh mạch. Không dám chậm trễ thêm nửa nhịp thở, Lâm Trạch nhanh chóng lùi bước thoái lui vào màn đêm, trong đầu đã bắt đầu tính toán lộ trình rút lui an toàn nhất cho đám tử đệ dưới quyền.
Cửa phòng khép lại, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho gian thạch thất trên đỉnh núi. Lâm Mặc vung tay áo, một luồng kình phong sắc bén quét qua, dập tắt hai ngọn đuốc linh chi đang cháy dở ở hai góc tường. Hắn nhắm nghiền hai mắt, thần thức bám theo một sợi liên kết vô hình từ trận bàn tổng bằng đồng thau đặt dưới chân, chậm rãi lan tỏa về hướng đông. Mọi quân cờ đã vào vị trí, cái giá ba trăm viên linh thạch và một nửa vụ lúa đã được hệ thống gia tộc ghi nhận, giờ hắn chỉ việc ngồi đây, tĩnh tâm chờ đợi con mồi tự mình đạp vỡ ranh giới sinh tử.
Sương mù dày đặc tại Bích Thủy linh điền cuồn cuộn dâng lên như những đợt sóng ngầm, che khuất hoàn toàn ánh trăng bàng bạc. Lâm Trạch cẩn thận đặt chiếc khay gỗ bọc lụa xuống dưới một mạch nước ngầm cạn, ngay sát gốc linh thụ đã héo úa. Hắn vỗ nhẹ vào túi trữ vật, lấy ra ba trăm viên linh thạch hạ phẩm vừa được phê duyệt, nghiến răng ném thẳng vào chín hố sâu xung quanh mắt trận. Linh khí tinh thuần lập tức bốc lên nghi ngút, hòa vào lớp sương trắng dã, che lấp hoàn toàn luồng u quang rỉ máu từ vật chứng nằm dưới bùn lầy.
Đột nhiên, mặt đất dưới chân hắn rung chuyển dữ dội. Một đạo hỏa diễm đỏ rực từ trên không trung xé toạc màn đêm, đập thẳng vào lớp màng cấm chế của Sương Vụ Tỏa Mạch. Kẻ đến không hề che giấu tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, thần thức cuồng bạo rà quét khắp nơi, ép cho mười mấy cây linh lúa gần đó cháy đen thui. Lão giả vận hắc y lơ lửng giữa không trung, tay cầm một ngọn cờ đuôi nheo đang bốc cháy phừng phừng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống vùng sương mù bên dưới.
Lâm gia tãi nhép, tưởng dùng một cái huyễn trận cấp thấp cùng bột Phá Linh Tán là có thể cắt đứt liên kết huyết chú sao.
Lão giả cười gằn, lập tức vung mạnh ngọn hỏa kỳ trong tay. Lão không vội vàng lao xuống phá trận mà chọn cách dùng hỏa công để bốc hơi lượng nước trong địa mạch, ép kẻ thù phải tự bộc lộ sơ hở. Chiến thuật của kẻ địch vô cùng cẩn trọng, hoàn toàn không bị sự tức giận vì mất đi vãn bối làm mờ mắt. Từng luồng sóng nhiệt ập xuống, khiến nhiệt độ tại linh điền tăng vọt, hơi nước bốc lên kêu xèo xèo.
Đứng ẩn mình bên trong trận nhãn trung tâm, Lâm Trạch cảm thấy áp lực ngạt thở đè nặng lên lồng ngực. Hắn cúi nhìn Khống Trận Bàn chế tác từ ngọc bích trong tay, bề mặt đã bắt đầu xuất hiện những vết rạn nhỏ li ti do thủy hỏa tương khắc. Nếu cứ để lão già kia nướng chín khu vực này, không tới một canh giờ, toàn bộ linh lúa sẽ hóa thành tro bụi, mà mồi nhử cũng chưa chắc dụ được địch vào đúng vị trí định sẵn. Hắn vội vàng bóp nát một tấm Truyền Âm Phù, đem tình hình biến hóa báo về thư phòng.
Chỉ ba nhịp thở sau, thanh âm trầm tĩnh của tộc trưởng vang lên bên tai hắn, mang theo một chỉ thị sắc lạnh.
Kẻ này đa nghi, sẽ không dễ dàng bước vào vùng sương mù nếu chưa thấy sơ hở. Trạch thúc, ngài lập tức dẫn bạo một trăm viên linh thạch ở góc Tây Nam, tạo ra hiện tượng mắt trận quá tải mà vỡ vụn. Rút toàn bộ thủy linh khí về bảo vệ khu vực chôn giấu mồi nhử, làm ra vẻ chúng ta đang liều mạng giữ gìn một báu vật cốt lõi.
Lâm Trạch cắn chặt khớp hàm, ngón tay thô ráp điểm liên tục lên mặt ngọc bích. Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất. Một trăm khối đá chứa linh khí nháy mắt hóa thành bột mịn, kéo theo góc Tây Nam của màn sương thủng một lỗ lớn. Thủy khí cuồn cuộn rút về trung tâm, tạo thành một lớp màng bảo vệ cực kỳ dày đặc bao quanh gốc linh thụ héo úa, nơi chôn giấu tàn tích mang đồ đằng hạc. Trận thế đột ngột biến đổi, từ vây khốn chuyển sang co cụm tử thủ.
Lão giả hắc y trên không trung nhíu mày, thần thức sắc bén lập tức bắt được sự biến động linh lực này. Lão nhận ra trận pháp của đối phương đã có dấu hiệu sụp đổ một góc do cung cấp linh khí không đều. Hơn thế nữa, hành động co cụm phòng ngự tại một điểm duy nhất càng chứng tỏ vật phẩm bên dưới vô cùng quan trọng đối với gia tộc nhỏ bé này, đến mức họ thà hy sinh một góc trận tuyến cũng phải bảo vệ nó.
Muốn co cụm tử thủ trước mặt lão phu, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Lão thu hồi hỏa kỳ, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh lao vút qua lỗ thủng ở góc Tây Nam, đạp thẳng vào trung tâm linh điền. Ngay khoảnh khắc gã bước chân vào phạm vi mười trượng quanh gốc cây, Lâm Trạch lập tức gạt mạnh cần gạt trên Khống Trận Bàn. Tấm ngọc bích vỡ nát thành từng mảnh vụn, cứa rách lòng bàn tay vị đội trưởng tuần tra, máu tươi nhỏ xuống đất tẩm vào trận văn.
Đổi lại cái giá pháp khí hỏng hóc, toàn bộ bùn đất xung quanh gốc linh thụ đột ngột hóa đá, gông cùm chặt lấy hai chân của lão giả hắc y. Ba mươi mẫu ruộng lúa linh giai hoàn toàn mất đi dược tính, biến thành một vùng đất chết khô cằn. Nhưng mồi nhử đã thành công ép con cá mập phải bước chân vào vùng tử địa, đồng thời để lại một khoản nợ công huân khổng lồ chờ hội đồng trưởng lão phán quyết việc đền bù linh điền vào sáng hôm sau.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc xé toạc màn đêm tĩnh lặng, hàng trăm viên linh thạch hạ phẩm đồng loạt bạo phát tại góc Tây Nam Bích Thủy linh điền. Uy năng cuồng bạo hất văng mảng sương mù dày đặc, để lộ ra một khoảng trống tử huyệt trong hệ thống Sương Vụ Tỏa Mạch. Giữa tâm điểm vụ nổ, một đoàn thủy quang mỏng manh đang chật vật bao bọc lấy khay gỗ chứa đồ vật phát ra ánh sáng đỏ sậm. Đây chính là mồi nhử mang khí tức huyết chú mà Lâm gia đã cất công bài bố, bơ vơ nằm đó như một miếng thịt béo bở.
Lão giả hắc y lơ lửng giữa không trung khẽ hừ lạnh, ánh mắt già nua lóe lên vẻ trào phúng. Lão vốn là tu sĩ Trúc Cơ kỳ kinh nghiệm dạn dày, vừa nhìn thấy trận pháp tự vỡ đã lập tức nhận ra đây là thủ đoạn dụ địch xâm nhập. Thay vì lao mình vào lỗ hổng như những kẻ mãng phu, lão lật tay tế ra một dải lụa xám tro tản mác mùi tử khí. Pháp khí hình dải băng này nháy mắt vươn dài như rắn độc, bám dọc theo tàn dư của hỏa diệm, luồn lách qua lớp sương mù đang vỡ nát để quấn chặt lấy đoàn thủy quang ở bên dưới.
Ẩn mình tại mắt trận trung tâm, Lâm Trạch cắn chặt khớp hàm, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo. Hắn trơ mắt nhìn dải lụa xám dễ dàng xuyên thủng cấm chế, nhưng hai tay vẫn vững vàng gõ mạnh lên mặt mâm ngọc điều khiển. Từng đạo vết nứt trên bề mặt trận bàn lan rộng, phát ra những tiếng răng rắc chói tai. Hắn không hề kích hoạt sát trận để phản kích, mà lại làm một hành động điên rồ theo đúng mật lệnh của tộc trưởng: triệt để cắt đứt liên kết linh lực của chín trụ trận kỳ với địa mạch.
Ngay khi dải lụa xám vừa chạm vào khay gỗ, lớp vải bọc tẩm Phá Linh Tán lập tức bốc cháy dưới tác động của tử khí. Bột phấn vô hình hòa quyện cùng hơi nước tản mác từ vụ nổ ban nãy, nháy mắt hóa thành một tấm lưới dính nhớp bám chặt lấy pháp bảo của lão giả. Cùng lúc đó, chín trụ trận kỳ mất đi nguồn cung cấp từ địa mạch liền sinh ra lực hút ngược cực kỳ hung hãn. Toàn bộ cấm chế phòng ngự đột ngột sụp đổ hướng vào trong, biến khoảng không gian Tây Nam thành một vũng lầy linh khí vặn vẹo.
Trận pháp đảo ngược, đám chuột nhắt Lâm gia dám dùng cả linh mạch để bẫy ta!
Lão giả hắc y biến sắc, rốt cuộc cũng hiểu ra bản thân đã đánh giá sai cục diện. Mảnh ngọc mang ấn ký kia không phải là mồi nhử để dụ lão vào sát trận, mà là tọa độ để khóa chặt thần thức của lão vào vũng lầy sụp đổ này. Lão gầm lên một tiếng, quyết đoán bấm quyết muốn cắt đứt liên hệ với dải lụa xám. Thế nhưng, bột phấn tản mác đã dung nhập vào thần thức bám trên pháp khí, khiến động tác ngắt kết nối của lão chậm chạp mất nửa nhịp thở.
Chỉ nửa nhịp thở ấy đã định đoạt kết cục của góc Tây Nam Bích Thủy linh điền. Lực vặn xoắn của trận văn sụp đổ trực tiếp kéo dải lụa xám cùng một luồng thần thức của lão giả hung hăng cắm phập xuống lòng đất. Lâm Trạch khống chế trận bàn đến giới hạn, trơ mắt nhìn ba mẫu linh lúa quý giá bị lực lượng bạo loạn nghiền nát thành cặn bùn đen ngòm. Đất đai tại khu vực này triệt để bị phế bỏ, linh tính tẫn thất, ít nhất mười năm tới không thể gieo trồng bất kỳ loại thảo mộc nào.
Cái giá phải trả để giam cầm một kiện pháp khí Trúc Cơ cùng một luồng thần thức cường đại chính là việc gia tộc vĩnh viễn mất đi ba mẫu linh điền thượng phẩm. Trên bầu trời, lão giả hắc y lảo đảo lùi lại, sắc mặt tái nhợt vì thần hồn bị hao tổn, trong tay chỉ còn lại một đoạn lụa xám đứt lìa. Lão gắt gao nhìn chằm chằm vào khối ngọc vỡ đang chìm dần vào lớp bùn lầy phong ấn, sát cơ trong mắt ngưng tụ đến cực điểm. Ở phía xa, Lâm Trạch hít một hơi thật sâu, gỡ xuống khối mâm ngọc đã nứt làm đôi, lấy ra một đạo truyền âm phù để báo cáo khoản nợ khổng lồ này về Chấp Sự Đường.
Vũng lầy linh khí tại góc tây nam Bích Thủy linh điền đột ngột cuộn xoáy, tạo thành một lốc xoáy bòn rút toàn bộ sinh cơ xung quanh. Lão giả hắc y ẩn nấp cách đó mười dặm bỗng trợn trừng hai mắt, cảm nhận rõ ràng luồng thần thức mà gã phóng ra dò xét đang bị một cỗ lực lượng âm hàn gông xiết. Gã kinh hãi nhận ra Lâm gia không hề cố kỵ tổn thất, bọn chúng thực sự đã chủ động băm nát một đoạn linh mạch sơ giai để làm mồi nhử. Lực cắn trả từ sự sụp đổ của địa mạch dọc theo sợi dây liên kết vô hình, lao thẳng về phía thức hải của kẻ xâm nhập với tốc độ sấm sét.
Trong khoảnh khắc sinh tử tấc gang, lão giả cắn chặt răng, quyết đoán thi triển bí thuật Bế Thần Cát Mạch. Gã tự tay chặt đứt hoàn toàn một phần ba thần hồn của chính mình ngay trước khi luồng năng lượng bạo tạc kịp truyền tới bản thể. Sắc mặt gã xám xịt như tro tàn, hơi thở nháy mắt suy yếu rớt thẳng xuống bờ vực tổn hại căn cơ, nhưng đổi lại giữ được cái mạng già. Lão thở dốc, ánh mắt tràn ngập vẻ oán độc nhìn về hướng Tử Trúc Lĩnh, thầm nghĩ chỉ cần tàn hồn tiêu tán trong thiên địa thì đối phương cũng đừng hòng tra ra lai lịch của mình.
Thế nhưng, ngay khi đoạn thần thức bị cắt đứt vừa định tan biến vào hư vô, một luồng u quang màu xám tro từ dưới lớp bùn lầy của linh điền đột ngột phóng lên. Đó không phải là sát chiêu công kích, mà là một tấm Tỏa Hồn Phù mang phẩm giai nhị giai hạ phẩm đã được chôn sẵn từ nửa tháng trước. Tấm bùa mỏng manh hóa thành một chiếc lồng giam bằng ánh sáng, tinh chuẩn tóm gọn lấy tàn hồn đang hoảng loạn của lão giả. Mưu kế chân chính của tộc trưởng Lâm gia chưa bao giờ là giết chết một tên thám tử vô danh, mà là tước đoạt một phần hồn phách để làm vật dẫn định vị ngược lại sào huyệt kẻ thù.
Cùng lúc đó, trận bàn điều khiển trong tay Lâm Trạch phát ra tiếng vỡ vụn giòn giã. Bề mặt pháp khí chi chít những vết nứt hình mạng nhện, cuối cùng hóa thành một nắm bột mịn rũ xuống kẽ tay vị đội trưởng tuần tra. Hắn chấn động lùi lại nửa bước, trơ mắt nhìn ba mươi mẫu linh lúa đang tươi tốt nháy mắt héo úa, linh khí thổ nhưỡng bị rút cạn biến thành một bãi đất phế tích khô cằn. Cái giá phải trả cho ván cờ giăng bẫy này quá mức nặng nề, không chỉ hủy đi một kiện pháp khí trung phẩm mà còn xóa sổ hoàn toàn thu nhập quý này của nhánh nông vụ.
Lâm Trạch nuốt xuống vị đắng chát trong cổ họng, cẩn thận tiến lên thu lấy tấm lồng ánh sáng xám tro đang giam giữ tàn hồn, nhanh chóng quay trở về thư phòng phục mệnh. Hắn cung kính đặt chiến lợi phẩm lên bàn đá, không dám giấu giếm nửa lời về tình trạng thê thảm của khu vực canh tác phía đông.
Khố phòng sẽ ghi nhận tổn thất của đội tuần tra, ngươi không cần tự trách.
Thanh âm của Lâm Mặc vẫn bình thản không chút gợn sóng, ánh mắt thâm thúy dừng lại trên phù lục đang không ngừng rung động. Hắn cầm lấy bút lông lang hào, dứt khoát viết xuống một đạo thủ lệnh mới trên mặt giấy trúc.
Truyền lệnh xuống Chấp Sự Đường, lập tức phong tỏa toàn bộ khu vực tây nam, lấy lý do địa mạch bất ổn để cấm tuyệt đối tộc nhân lui tới.
Lâm Mặc ném tờ thủ lệnh cho Lâm Trạch, đồng thời đưa luôn chiếc hộp gỗ bọc lụa chứa mảnh ngọc bài tà dị lúc trước ra.
Đem tàn hồn này dung hợp với ấn ký huyết chú trên ngọc bài, giao cho Thập Nhị lập tức khởi hành.
Lâm Trạch giật mình ngẩng lên, hiểu ngay tộc trưởng định dùng chính tàn hồn của kẻ địch để cường hóa tín hiệu theo dõi, ép kẻ đứng sau phải lộ diện.
Đem thứ này ném vào khu vực hắc thạch khoáng mạch của Tôn gia, trước bình minh ngày mai phải hoàn tất.
Một chiêu mượn đao giết người tàn độc đã được định đoạt, biến vật chứng nguy hiểm nhất thành mồi lửa thiêu đốt địa bàn của kẻ thù truyền kiếp. Sáng mai khi hội đồng phường thị phái người đến kiểm tra linh mạch, thứ họ tìm thấy sẽ không phải là nhược điểm của Lâm gia, mà là dấu vết tà tu đang ẩn nấp ngay trong mỏ quặng cốt lõi của Tôn thị. Tộc nghị ngày mai chắc chắn sẽ phải thay đổi toàn bộ chiến lược phân bổ tài nguyên, và Lâm gia chỉ cần khoanh tay đứng nhìn hai con hổ cắn xé lẫn nhau để đục nước béo cò.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.