Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 444: Ấn Ký Truy Tông

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,995 từ 1 lượt đọc
...chỉ là một mồi nhử kép. Hắc huyết trên bề mặt khế ước bắt đầu sủi bọt, phát ra những tiếng xèo xèo quỷ dị như mỡ cháy. Từng bọt máu vỡ vụn, ngưng tụ lại thành một sợi khói đen mỏng tang, mang theo hàn khí thấu xương. Sợi khói này không bay lơ lửng mà vặn vẹo chui tọt vào hư không, tạo ra những gợn sóng không gian li ti, ý đồ men theo khí tức để khóa chặt tọa độ của Tử Trúc Lĩnh.


Lâm Mặc đứng chắp tay, sắc mặt không chút hoảng loạn. Hắn gõ nhẹ mũi giày xuống sàn đá, năm ngón tay phải vung lên thật nhanh. Ba mươi sáu đạo trận kỳ cỡ nhỏ, cán làm từ ngọc tủy, cờ thêu phù văn Thanh Mộc, đồng loạt cắm phập xuống xung quanh tờ khế ước. Mộc linh lực tinh thuần từ trận kỳ tuôn ra cuồn cuộn, đan xen vào nhau thành một cái lồng giam màu lục bích hình bán cầu, úp mở bao trùm lấy vật phẩm nguyền rủa.


Tuy nhiên, sợi khói đen dường như được truyền vào một tia thần niệm của kẻ thi pháp. Nhận ra mộc khí đang hình thành thiên la địa võng, nó không lao đầu vào phá vỡ lồng giam mà đột ngột chuyển hướng. Tà vật hóa thành hình mũi khoan, hung hăng cắn trả thẳng xuống mạng lưới linh mạch mộc thuộc tính đang lưu chuyển ẩn dưới nền gạch.


Một tiếng rít chói tai vang lên. Lớp trận văn phòng ngự khắc nổi trên sàn gỗ tử đàn lập tức bốc cháy, tỏa ra mùi khét lẹt của linh mộc bị hủ hóa. Lâm Mặc nhíu mày, tuyệt đối không dám dùng thần thức tiếp xúc trực tiếp với loại nguyền rủa ăn mòn hồn phách này. Hắn lật tay lấy ra một mặt trận bàn bát giác, điên cuồng rót chân nguyên vào trung tâm để điều khiển sát trận ép dị biến vào một góc.


Sự đối kháng kịch liệt khiến trận bàn rung lên bần bật. Để khống chế cục diện mà không lộ tu vi thật, Lâm Mặc phải dùng vi thao đến mức cực hạn. Cái giá phải trả là mười đầu ngón tay hắn rỉ ra những giọt chất lỏng màu xám tro, móng tay cái nứt toác. Xúc giác ở cả bàn tay phải tạm thời tê liệt, lạnh ngắt như băng ngàn năm, mất đi cảm giác cầm nắm. Dù vậy, hắn vẫn giữ chặt trận bàn, không lùi nửa bước.


Gia chủ Lâm tộc hiểu rất rõ sự tình. Nếu lúc này hắn dùng tu vi cường đại ép đánh tan đạo tà khí, kẻ đứng sau Tôn gia sẽ thông qua sự gián đoạn đột ngột mà đo lường được thực lực thật sự của Lâm tộc. Mảnh tàn trận bị bỏ lại tại Bách Bảo Các vốn là vật dẫn ban đầu, nay chúng dùng huyết khế làm mỏ neo thứ hai.


Bọn chúng hiển nhiên muốn xác định xem ai mới là kẻ thực sự nuốt trọn miếng mồi béo bở mang tên Tôn gia này. Đã cất công gài bẫy tinh vi như vậy, Lâm Mặc quyết định cứ để chúng cắn câu, nhưng là cắn vào một chỗ khác hoàn toàn xa lạ, làm nhiễu loạn toàn bộ thiên cơ. Hắn trầm giọng cất lời, âm thanh mang theo chân khí truyền ra ngoài cửa.


"Lâm Ảnh, vào đây."


Không gian góc phòng hơi vặn vẹo, một gã ám vệ vận hắc y như dung nhập vào bóng tối lặng lẽ hiện ra, quỳ rạp xuống nền gạch. Hắn chính là kẻ vừa được lệnh mang tờ da thú từ phường thị trở về. Lúc này, trán Lâm Ảnh đã rịn đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt nhợt nhạt khi cảm nhận được uy áp tà ác đang không ngừng ăn mòn lớp trận pháp bảo hộ.


"Thuộc hạ làm việc sơ suất, không phát hiện ra ám thủ giấu kín bên trong, xin gia chủ ban tội." Lâm Ảnh cúi gập đầu, giọng nói mang theo sự áy náy tột độ.


"Không phải lỗi của ngươi. Thủ pháp cấy nguyền rủa này cực kỳ tinh vi, đã vượt quá cực hạn cảm nhận của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ." Lâm Mặc lạnh nhạt ngắt lời, tay trái vung lên ném ra một lệnh bài bằng ngọc thạch điêu khắc hình lá trúc.


"Cầm lấy tín vật của ta, lập tức xuống kho tộc tầng hai trích xuất một khối Hấp Hồn Ngọc. Ghi nợ vào sổ công huân của mạch chính năm trăm điểm, lý do là bảo lãnh pháp khí phong ấn dị vật."


Lâm Ảnh cung kính đón lấy lệnh bài, nhưng ánh mắt khẽ biến đổi. Hắn biết rất rõ quy củ khắt khe của gia tộc. Năm trăm điểm công huân tương đương với tổng thu nhập nửa năm trời của một vị trưởng lão ngoại môn. Đổi lấy một khối ngọc quý giá chỉ để chứa thứ ô uế, sau đó rất có thể sẽ phải hủy diệt, quả thực là một cái giá quá đắt đỏ.


Thấy thuộc hạ vẫn còn chần chừ xót của, Lâm Mặc hừ lạnh một tiếng, giải thích ngắn gọn để ổn định quân tâm.


"Sau khi hút tà khí, ngươi mang...


nay lại trở thành mồi nhử hoàn hảo. Lâm Mặc mím chặt môi, bàn tay trái chưa bị ảnh hưởng nhanh chóng bấm ra ba đạo pháp quyết, chủ động rút bớt ba phần linh lực đang duy trì lồng giam lục bích. Động thái lùi bước này lập tức tạo ra một khe hở bằng nửa đốt ngón tay trên vách chắn mộc thuộc tính. Sợi khói đen mang theo hàn khí thấu xương dường như chỉ chờ có vậy, lập tức uốn éo như một con rắn độc, luồn lách qua kẽ hở hòng cắm phập xuống mạch ngầm bên dưới. Lớp trận văn trên ván cờ bát giác trong tay vị gia chủ trẻ bắt đầu nhấp nháy liên hồi, biểu thị ranh giới phòng ngự đang bị ép đến cực hạn.


Thế nhưng, tia thần niệm ẩn tàng bên trong tà vật lại vô cùng xảo quyệt. Nhận thấy mộc khí suy giảm quá nhanh, kẻ thi pháp ở đầu bên kia trận tuyến sinh lòng nghi ngờ, lập tức thay đổi chiến thuật. Sợi khói đen không tiếp tục lao xuống đất phá hoại mà đột ngột chẻ làm đôi ngay giữa không trung. Một nửa hóa thành mũi kim đen ngòm đâm thẳng vào mặt trận bàn nhằm cắt đứt nguồn cung cấp linh lực, nửa còn lại cuộn vòng lên trên, nhắm thẳng vào ấn đường của Lâm Mặc để cưỡng ép khóa chặt thần hồn tu sĩ. Đối phương thà bỏ qua tọa độ địa lý, cũng quyết tâm phơi bày tu vi thật sự của kẻ đang cầm cự.


Quả nhiên không dễ lừa. Lâm Mặc khẽ hừ lạnh một tiếng, mũi giày bỗng nhiên gạt mạnh một chiếc hộp chì đang đặt khuất dưới gầm bàn.


Nắp hộp bật mở, để lộ ra một khối đá vỡ nát xỉn màu, tản ra hơi thở ẩm mốc. Đây chính là phần lõi của mạch nước ngầm sườn đông mà Lâm gia đã tự tay bóp nát để tạo bằng chứng hãm hại Vương gia vài ngày trước. Thay vì dùng linh lực ngạnh kháng, Lâm Mặc vung tay trái lên, hất văng mặt trận bàn đang cầm cự về phía trước làm bình phong, đồng thời dùng chân đá khối đá vỡ kia bay thẳng vào quỹ đạo của luồng hắc khí.


Phập một tiếng khô khốc vang lên. Mũi kim tà ác đâm xuyên qua ván cờ bát giác, làm món pháp khí phòng ngự cấp một vỡ vụn thành vô số mảnh vụn lấp lánh. Lợi dụng khoảnh khắc đối phương bị khựng lại do phá trận, luồng khói đen thứ hai đã đâm sầm vào khối lõi thủy mạch. Hai luồng khí tức âm hàn va chạm mãnh liệt, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Lõi đá vỡ vốn đã mất đi sinh cơ, nay bị tà khí cưỡng ép dung nhập, bỗng chốc tỏa ra một vầng sáng đỏ quạch, hoàn toàn ghi nhớ dao động nguyền rủa của kẻ địch.


Để ép luồng tà khí tin rằng đây chính là căn cơ của Tử Trúc Lĩnh, Lâm Mặc bắt buộc phải mở ra một khe hở cấm chế, tạm thời kết nối khối đá với địa mạch xung quanh. Cái giá phải trả đến ngay tức khắc. Dư ba từ sự dung hợp tà ác men theo trận văn truyền thẳng ra bên ngoài thư phòng. Một mảng linh điền rộng chừng nửa mẫu ở khu vực giáp đông bỗng nhiên sủi bọt đen ngòm. Hàng trăm gốc Tinh Linh Thảo chưa kịp thu hoạch nháy mắt héo rũ, rễ cây thối rữa, biến toàn bộ khu đất màu mỡ thành một bãi bùn lầy nặc mùi tử khí. Phẩm giai của mảnh đất này vĩnh viễn rớt xuống thành phàm thổ, ít nhất mười năm không thể gieo trồng.


Nhìn mảnh ván cờ nát vụn dưới sàn và khối đá giờ đã ngưng tụ thành một viên châu xám xịt, Lâm Mặc tiện tay ném một tấm lệnh bài ra khỏi cửa.


Ám Vệ Thất, vào đây.


Một bóng đen không tiếng động lướt qua bậu cửa, quỳ một chân xuống nền gạch hãy còn vương vãi tàn tích trận pháp. Hắn cúi đầu, ánh mắt vô tình lướt qua những gốc linh dược đang thối rữa ngoài sân, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ ớn lạnh trước sự tàn nhẫn của gia chủ. Chỉ vì muốn tạo ra một tọa độ giả, Lâm Mặc không ngần ngại hy sinh trắng trợn tài nguyên thực tế của gia tộc, biến sự tổn thất này thành bằng chứng thép không thể chối cãi.


Đem viên châu ô uế này đến ném vào giếng cạn ở khu vực cấm địa của Vương gia. Nhớ kỹ, phải kích hoạt một chút cấm chế tàn dư để tà khí rỉ ra ngoài. Lâm Mặc buông lời lạnh nhạt, ngón tay trái gõ gõ lên mặt bàn. Bọn chúng muốn truy tìm tọa độ, ta liền cho chúng một cái tọa độ hoàn hảo. Để xem kẻ đứng sau Tôn gia có dám phái người đến lãnh địa của Vương gia mà đào bới hay không.


Thuộc hạ tuân mệnh. Ám Vệ Thất cẩn thận dùng một chiếc kẹp ngọc gắp lấy vật chứng vừa đổi chủ, cất vào hộp phong ấn, rồi nhanh chóng chìm vào bóng tối.


Trong thư phòng chỉ còn lại một mình, Lâm Mặc mở cuốn sổ công huân dày cộm ra. Hắn cầm bút chu sa, dứt khoát gạch bỏ một hàng chữ, đồng thời ghi chú thêm một dòng lệnh mới. Phân phó Trận Pháp Đường lập tức phong cấm vĩnh viễn mảng linh điền giáp đông, đồng thời trừ đi ba trăm điểm công huân của đội tuần tra vì tội lơ là để rò rỉ tà khí. Sự trừng phạt này sẽ chính thức đưa ra trong buổi tộc nghị ngày mai, ép các trưởng lão phải thừa nhận một màn bố cục hắc thủ thành một tai nạn khách quan. Bí mật về đường đi của nguyền rủa nay đã chuyển dời sang biên giới Vương gia, để lại cho kẻ địch một cái bẫy trí mạng đang chực chờ sập xuống.


Sợi khói đen cảm nhận được lực cản từ trận bàn bát giác đang dần suy yếu, lập tức có phản ứng. Kẻ thi pháp ẩn nấp cách xa ngàn dặm hiển nhiên là một lão quái vật dày dạn kinh nghiệm chiến đấu. Thông qua tia thần niệm mỏng manh bám trên nguyền rủa, lão phát giác ra thế giằng co bất lợi, liền quyết định thay đổi sách lược. Sợi khói đen không tiếp tục ngưng tụ thành mũi khoan bạo liệt hòng phá vỡ cấm chế nữa. Nó đột ngột rung lên bần bật, sau đó nổ tung, phân tách thành hàng trăm sợi tơ mỏng li ti như tóc máu.


Những sợi tơ tà ác này lơ lửng giữa không trung, vặn vẹo như những con giun ký sinh, bắt đầu xảo quyệt len lỏi qua từng khe hở siêu nhỏ của lồng giam lục bích. Địch nhân đã chuyển từ thế cường công sang bí thuật thẩm thấu, ý đồ lẩn tránh sự giảo sát của trận pháp để cắm rễ thẳng vào mạng lưới linh mạch cốt lõi dưới nền đất. Chỉ cần một sợi tơ chạm được vào mạch ngầm, tọa độ của Tử Trúc Lĩnh sẽ bị khóa chặt vĩnh viễn.


Mười ngón tay Lâm Mặc lúc này đã hoàn toàn mất đi xúc giác, chất lỏng màu xám tro không ngừng rỉ ra khiến việc kết ấn trở nên vô cùng gian nan. Hắn cắn chặt răng, dứt khoát từ bỏ việc dùng bàn tay điều khiển. Vị gia chủ trẻ vận dụng linh lực, dùng hai khuỷu tay đập mạnh xuống hai góc càn khôn trên mặt trận bàn. Cùng lúc đó, hắn há miệng phun ra một luồng chân hỏa mộc thuộc tính, nướng cháy không khí xung quanh để ép lùi âm khí.


Ba mươi sáu đạo trận kỳ ngọc tủy nhận được mệnh lệnh mới liền xoay tít. Linh quang lục bích đan xen vào nhau tạo thành những lưỡi đao gió sắc bén, liên tục cắt đứt hàng chục sợi tà tơ đang cố gắng đột phá. Tuy nhiên, sự chống trả mãnh liệt này đòi hỏi sự tập trung tinh thần lực cực cao. Việc ép buộc trận pháp vận hành vượt quá giới hạn chịu đựng của bản thân bắt đầu tạo ra phản phệ nghiêm trọng.


Cái giá phải trả ập đến rất nhanh, không phải là nội thương hộc máu hay đứt gãy kinh mạch thông thường. Lớp da trên hai cẳng tay Lâm Mặc đột nhiên khô khốc, chuyển sang màu nâu sậm. Những đường nứt nẻ xuất hiện, vảy sừng nổi lên tạo thành các đường vân gỗ sần sùi như vỏ cây vạn năm. Hiện tượng "mộc hóa" quỷ dị này lan nhanh từ cổ tay lên đến tận bắp tay, kèm theo tiếng xương cốt kêu răng rắc như cành khô gãy vụn dưới sức nặng của băng tuyết.


Đáng sợ hơn, cái bóng của hắn hắt trên vách tường đá tử đàn đột nhiên vặn vẹo điên cuồng. Nó như có sinh mệnh riêng, giãy giụa muốn thoát khỏi bản thể, sau đó bị xé toạc ra làm hai nửa lởm chởm. Thần hồn Lâm Mặc lập tức truyền đến một trận đau nhói như bị ngàn vạn cây kim độc đâm xuyên, tầm nhìn bên mắt trái tạm thời bị bóng tối bao phủ.


Dù thân thể đang gánh chịu dị biến đáng sợ, hắn vẫn giữ được sự tĩnh táo đến lạnh lùng. Hắn không hề hoảng loạn tung ra sát chiêu nhằm dập tắt toàn bộ đám tà khí đang xâm nhập. Thay vào đó, mũi giày của nam tử đạp mạnh xuống một điểm nút ẩn trên mặt sàn gỗ. Thao tác vi diệu này chủ động triệt tiêu đi ba phần uy lực của lồng giam, cố tình mở ra một lỗ hổng bằng miệng bát ngay tại góc tử môn của sát trận.


Ngay tại khoảnh khắc tà lực phát hiện kẽ hở, ồ ạt chuyển hướng lao xuống như thác lũ, Lâm Mặc vung mạnh ống tay áo rộng. Bốn tấm Tịnh Hóa Phù bậc hai lăng không bay ra, bốc cháy phừng phực giữa không trung. Những luồng thanh hỏa rực rỡ bùng lên, tạo thành một bức màn ánh sáng chói lòa, tạm thời cắt đứt sự liên kết thần thức của tia thần niệm bám trên tà vật.


Lợi dụng chớp mắt mù lòa ngắn ngủi đó của kẻ địch, mũi giày hắn khẽ gạt nhẹ. Một khối mộc điêu hình con rùa tạc từ thân cây Hủ Tâm Mộc ngàn năm trượt chuẩn xác vào chính giữa trận nhãn vừa mở. Khối gỗ đen ngòm này vốn là một phế phẩm luyện khí từng bị vứt bỏ, ngâm mình trong độc chướng đầm lầy suốt bảy mươi năm. Nó bám đầy rêu phong u ám, mang theo âm khí cực trọng, vô cùng thích hợp làm vật chứa cho nguyền rủa.


Đặc biệt hơn, trên mai con rùa gỗ được khắc chi chít những trận văn phức tạp. Đây là kiệt tác ngụy tạo do chính tay Lâm Mặc thiết kế, mô phỏng hoàn hảo từng nhịp đập và dao động của linh mạch mộc thuộc tính. Từng gợn sóng linh khí giả tạo phát ra, kết hợp với tử khí nồng nặc của Hủ Tâm Mộc, tạo thành một mồi nhử không thể cưỡng lại.


Đám tơ mỏng mang theo oán niệm như bầy đỉa đói ngửi thấy mùi máu tươi, lập tức từ bỏ việc vất vả đào bới lớp nền gạch cứng nhắc. Chúng điên cuồng chuyển hướng, bâu xúm lại quanh khối mộc điêu. Chỉ trong vài nhịp thở, hàng trăm sợi tơ đen kịt đã cắm phập vào thân rùa gỗ, bắt đầu cắn nuốt và đồng hóa vật thế thân với tốc độ kinh người, hoàn toàn sa chân vào cái bẫy đã giương sẵn.


Lâm Mặc cắn chặt chót lưỡi. Một giọt tâm huyết đỏ sẫm bị ép ra. Hắn búng thẳng nó vào trung tâm mặt trận bàn bát giác. Khối đồng thau lập tức nứt toác. Toàn bộ mộc khí thuần túy tích tụ mười năm qua bùng nổ, tạo thành một luồng linh lực giả lập.


Dao động này giống hệt tâm mạch gia tộc. Thế nhưng, tia thần niệm của lão quái vật vô cùng giảo hoạt. Nó không lập tức cắn câu. Sợi khói đen đột ngột phân tách thành ba luồng tà tơ nhỏ hơn. Chúng uốn éo né tránh mộc khí, định luồn lách qua các khe hở trận kỳ để đâm chọc vào đan điền Lâm Mặc.


"Nằm mơ!" Lâm Mặc hừ lạnh. Hắn điên cuồng thúc giục chân nguyên. Ba mươi sáu đạo trận kỳ đồng loạt tự bạo. Khí lãng cuồn cuộn ép ba luồng tà tơ hợp lại làm một. Sợi tà tơ đen ngòm cùng đường, lại ngửi thấy mùi vị ngon ngọt từ tâm huyết, liền quay ngoắt lại. Nó hung hăng lao thẳng vào trung tâm khối pháp khí đang rạn nứt.


Ngay khoảnh khắc tà lực cắn nuốt luồng linh khí giả, Lâm Mặc quả quyết cắt đứt thần thức liên kết. Một cỗ lực lượng phản phệ khủng bố giáng xuống. Kinh mạch cánh tay phải của hắn co giật kịch liệt, đứt đoạn ba tấc. Một ngụm máu bầm tanh tưởi phun trào khỏi miệng, văng tung tóe lên vạt áo bào.


Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa mật thất. Pháp khí trận đạo vỡ nát thành ba mảnh vụn, xì ra khói đen khét lẹt. Kẻ địch ở cách xa vạn dặm thông qua cảm ứng mờ nhạt sẽ bị đánh lừa. Hắn sẽ chỉ nhận định rằng, trận pháp phòng ngự của Lâm gia đã bị tà khí ăn mòn hoàn toàn, linh mạch cạn kiệt.


Bằng cách hy sinh một món pháp bảo bậc hai đỉnh phong cùng mười năm tích lũy mộc khí, vị gia chủ trẻ tuổi đã thành công. Một bức bình phong giả mạo được dựng lên, triệt để che giấu sự tồn tại của gốc Tử Trúc ngàn năm dưới lòng đất.


Cửa mật thất khẽ mở. Lục trưởng lão Lâm Viễn cẩn trọng bước vào. Trán lão lấm tấm mồ hôi lạnh khi nhìn thấy bãi chiến trường hoang tàn. Ánh mắt lão xót xa lướt qua những đường rãnh cấm chế cháy đen trên sàn gỗ tử đàn. Lão thầm nhẩm tính số lượng linh thạch khổng lồ phải bỏ ra để tu bổ.


Vốn là người quản lý ngân khố, mỗi một viên linh thạch chi ra đều như cắt thịt. Nay chứng kiến vật trấn mạch vỡ vụn, ruột gan lão không khỏi co thắt. Thế nhưng, đối diện với bóng lưng trầm ổn của gia chủ, vị trưởng lão già chỉ đành nuốt sự tiếc nuối vào trong. Lão lấy ra cuốn sổ công huân bằng ngọc thạch, chắp tay chờ đợi.


"Lấy hộp phong linh bằng chì tủy ra đây. Thu thập mảnh vỡ mang tà khí này lại." Lâm Mặc vươn bàn tay trái vẫn còn linh hoạt. Hắn cẩn thận dùng linh lực bọc lấy một góc trận văn lớn nhất, ném vào khay ngọc.


"Truyền lệnh xuống Tàng Bảo Các. Ghi nhận pháp khí sườn đông đã bị tàn dư của Tôn gia phá hủy. Từ ngày mai, ban bố lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực cấm địa phía đông, rút lui ba đội tuần tra vòng ngoài."


Lâm Mặc dừng một chút, gõ ngón tay xuống bàn. "Bất cứ tộc nhân nào dưới Luyện Khí tầng sáu tuyệt đối không được bén mảng đến gần bán kính mười dặm. Vi phạm lập tức phế bỏ tu vi, trừ sạch công huân ba đời."


Lâm Viễn giật mình, vội vã dùng thần thức khắc ghi quyết định phong cấm vào sổ ngọc. Dù vậy, trong lòng lão vẫn dâng lên một cỗ nghi hoặc bất an. Lão tiến lên nửa bước, hạ giọng hỏi dò về số phận của hai phần tàn tích còn lại đang nằm chỏng chơ trên mặt đất.


Theo quy củ, mọi vật phẩm mang nguyền rủa đều phải đưa vào lò địa hỏa. Chúng cần được thiêu hủy liên tục bảy ngày bảy đêm để đề phòng hậu họa. Việc gia chủ cố tình phá lệ, giữ lại tà vật lúc nhạy cảm này rõ ràng đã vượt quyền quyết định thông thường của hội đồng.


"Ngươi phái ám vệ mang danh hiệu Bính Tứ, ngụy trang thành tán tu. Đem hai mảnh tàn trận này chôn giấu tại khu vực quặng mỏ mới khai phá của Vương gia." Khóe môi Lâm Mặc nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Ánh mắt hắn thâm thúy nhìn thấu ván cờ lớn đang bày ra.


"Lão quái vật kia đã cấy ấn ký truy tông. Khi khôi phục lại thần trí, hắn chắc chắn sẽ lần theo khí tức tà ma để xác định tọa độ. Khi đó, thứ nghênh đón hắn sẽ là đại trận hộ sơn của Vương gia. Chúng ta chỉ việc đóng cửa bế quan, tọa sơn quan hổ đấu."


Lâm Viễn hít sâu một ngụm khí lạnh. Rốt cuộc lão cũng hiểu ra sự thâm độc tàn nhẫn trong chuỗi bố cục này. Sự hy sinh tài nguyên đắt đỏ hôm nay không chỉ bảo vệ mạch nước ngầm. Nó còn biến thành lưỡi dao vô hình, mượn tay kẻ thù đâm thẳng vào mạng sườn thế gia đối địch.


Cuốn sổ ngọc trên tay lão nặng trĩu. Việc Lâm tộc mất đi một khu vực linh điền và hao hụt quỹ dự phòng được ghi nhận. Sự hao tổn này hoàn toàn là thật, đủ sức qua mặt bất kỳ kẻ nào muốn điều tra sổ sách nội bộ.


Đêm nay, Vương gia vẫn đang say sưa mở tiệc ăn mừng vì chiếm được mỏ quặng. Bọn chúng hoàn toàn không biết một đạo bùa đòi mạng đã âm thầm tiến vào lãnh địa. Tín vật nguyền rủa truy tông hiện đã đổi chủ. Vận mệnh của Vương gia vĩnh viễn bị khóa chặt vào tầm ngắm của thế lực hắc ám.

0