Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 445: Pháp Trận Che Chở

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,635 từ 1 lượt đọc
căn bản không lường trước được, bữa tiệc tàn canh cũng là lúc mẻ lưới tử thần chính thức siết lại.


Lâm Mặc đứng chắp tay trước thềm đá của nghị sự đường, ánh mắt tĩnh lặng nhìn về phía rặng sương mù đang cuộn trào nơi chân núi. Gió đêm quất những chiếc lá khô xào xạc, mang theo hơi lạnh buốt xương của cấm địa tạt thẳng vào vạt áo bào. Hắn khẽ phất tay, một đạo linh lực mộc thuộc tính vô hình đảo qua, lập tức phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh đài quan sát để ngăn cách thần thức dòm ngó.


Từ trong góc khuất của bức tường rêu phong, một đạo hắc ảnh vô thanh vô tức dung nhập vào ánh trăng, quỳ một chân xuống phiến đá lạnh lẽo. Ám vệ mang danh hiệu Ảnh Thất cẩn trọng nâng lên một ống trúc màu tím sẫm, bề mặt chi chít những khe nứt li ti đang rỉ ra luồng khí tức hủ bại.


Bẩm gia chủ, thám tử bên kia đã cắn câu.


Giọng nói của Ảnh Thất khàn đặc, xen lẫn một tia kính sợ tột độ. Gã dâng tín vật lên ngang mày, hô hấp cũng được ép xuống mức thấp nhất để tránh làm kinh động đến tàn dư tà khí.


Phó trưởng lão trận pháp của bọn chúng đã tự tay nhổ gốc Huyết Sâm mang theo ấn ký nguyền rủa. Lão ta cho rằng đó là chiến lợi phẩm vô giá, hiện đã trực tiếp cấy vào mắt trận hộ sơn tại khu mỏ quặng mới chiếm.


Lâm Mặc nhận lấy ống trúc chứa tàn tro trận văn, ngón tay khẽ miết lên lớp vỏ sần sùi đang dần mủn ra. Hắn đã tính toán không sai một nhịp nào trong toàn bộ bố cục. Kẻ thù vốn luôn thèm khát linh vật mộc thuộc tính để trung hòa hỏa độc đang tàn phá địa mạch khu mỏ. Việc Lâm gia cắn răng hy sinh khu vực sườn đông, tự tay phá hủy phân nửa sản lượng dược liệu, chính là lớp bình phong hoàn hảo nhất để che đậy một giọt Tử Trúc Linh Dịch đã bị pha trộn tà sát.


Kẻ địch càng đa nghi, sẽ càng tin tưởng vào những thứ chúng phải đổ máu mới cướp đoạt được. Sự tổn thất thật sự được ghi chép rành rành trong sổ sách nội bộ chính là mồi nhử chí mạng khiến đối thủ triệt để buông lỏng cảnh giác.


Truyền lệnh xuống, từ giờ khắc này, triệt thoái toàn bộ ba đội tuần tra dọc theo tuyến biên giới phía đông.


Lâm Mặc nhàn nhạt cất lời, ánh mắt không chút gợn sóng khi đưa ra một quyết định cắt thịt vô cùng tàn nhẫn.


Lâm Viễn đứng phía sau, bàn tay già nua siết chặt lấy cuốn sổ ngọc ghi nợ, bờ môi khẽ run lên. Lão hiểu rõ cái giá của mệnh lệnh này. Rút bỏ phòng tuyến đồng nghĩa với việc hàng ngàn mẫu đất phàm nhân nương tựa vào gia tộc sẽ phơi mình trước nguy cơ yêu thú quấy phá. Uy danh của Lâm tộc tại Nam Cương sẽ tụt dốc không phanh, đối mặt với sự dè bỉu của vô số thế lực nhỏ lẻ đang chực chờ chia phần.


Gia chủ, nếu làm vậy, bọn chúng chắc chắn sẽ cho người thâm nhập sâu vào lãnh địa của chúng ta để dò xét hư thực.


Lâm Viễn cắn răng nhắc nhở, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán vì lo sợ một cuộc tập kích bất ngờ khi phòng tuyến bị bỏ ngỏ.


Đó chính là điều ta cần chúng làm.


Lâm Mặc bóp nát vật chứng trong tay, để mặc những hạt tro tàn lả tả rơi xuống thềm đá, hóa thành một bãi bùn đen ngòm xèo xèo ăn mòn cả ngọc thạch. Hắn muốn mượn mắt của thám tử địch để xác nhận sự suy yếu của gia tộc. Chỉ khi tận mắt nhìn thấy các chốt gác bị bỏ hoang, đệ tử Lâm gia rụt vòi phòng thủ, thế gia đối địch mới tin rằng con mồi của chúng đã cạn kiệt tài lực sau trận tranh đoạt.


Ngươi lập tức đến kho tộc, xuất ra ba mươi tấm Huyễn Ảo Phù bậc hai, giao cho Ảnh Thất mang đi bố trí tại các chốt gác cũ.


Hắn quay sang nhìn vị trưởng lão quản sự, ngữ khí mang theo lực lượng áp bức không thể chối cãi của người nắm giữ quyền sinh sát.


Phải tạo ra dấu vết rút lui trong hoảng loạn. Trận bàn phòng ngự cứ để nguyên tại chỗ, nhưng rút cạn linh thạch cung cấp năng lượng. Đừng để những kẻ bám đuôi phát hiện bất kỳ sự sắp đặt cố ý nào.


Lâm Viễn hít sâu một hơi, cung kính khom người nhận lệnh. Bề mặt ngọc giản trên tay lão lập tức sáng lên một đạo phù văn màu đỏ bầm, chính thức xác nhận việc tiêu hao bùa chú và thay đổi lộ trình tuần tra toàn tộc. Khoản nợ công huân khổng lồ này sẽ giáng thẳng xuống đầu chi mạch sườn đông, ép bọn họ phải cắt giảm một nửa tài nguyên tu luyện trong ít nhất ba năm tới để bù đắp thiệt hại.


Ảnh Thất nhận lấy lệnh bài điều động từ tay trưởng lão, thân hình nhạt dần rồi tan biến vào màn sương đêm lạnh lẽo. Kẻ địch hoàn toàn không biết rằng, tuyến đường biên giới bị bỏ ngỏ kia không phải là nhược điểm bộc lộ vì hoảng sợ. Đó thực chất là một hành lang tử thần đã được dọn sẵn, chờ đợi khoảnh khắc độc tính từ ấn ký truy tông bùng phát trong lòng mỏ quặng, ép những kẻ sống sót phải điên cuồng lao ra tìm đường thoát thân.


Đôi bàn tay đang cầm ngọc giản truyền tin của Lâm Viễn khẽ run rẩy. Lão ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt đục ngầu hằn lên những tia máu đỏ thẫm, tràn ngập vẻ khó tin nhìn chằm chằm vào bóng lưng tĩnh lặng của người thanh niên. Trên chiếc bàn ngọc sương lạnh lẽo giữa sân, một sa bàn ảo ảnh được ngưng tụ từ linh lực đang nhấp nháy ánh sáng u ám. Sườn đông của gia tộc hiện lên như một mảng màu xám xịt, nơi ba điểm sáng tượng trưng cho các đội tuần tra phòng ngự đang dần mờ đi theo lệnh rút lui tuyệt mật.


Việc triệt thoái toàn bộ lực lượng ngay trong đêm, xóa bỏ mọi cấm chế che chắn, đồng nghĩa với việc vứt bỏ mười vạn phàm nhân ở khu vực đó làm mồi cho sương độc và yêu thú vây thành. Khí lạnh từ cấm địa thốc qua khiến vạt áo bào của hai người bay phần phật, nhưng tuyệt nhiên không buốt giá bằng hàn ý đang bốc lên ngùn ngụt trong lòng vị trưởng lão quản lý nhân sự. Lão không thể kìm nén được nữa, linh lực hệ thổ trong cơ thể vô thức bạo động, khiến lớp gạch dưới chân nứt toác.


"Gia chủ, làm vậy cái giá phải trả quá đắt!" Lâm Viễn bước bạo lên một bước, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng nhưng vẫn cố vận dụng tu vi Trúc Cơ kỳ để ép âm lượng xuống thấp nhất. Lão vung tay, một đạo hoàng quang ngưng tụ thành hình khiên chắn, cố ý bao bọc lấy khu vực sườn đông trên sa bàn. "Đám người kia là gốc rễ tuyển chọn đệ tử đời tiếp theo, là huyết mạch kéo dài của gia tộc suốt mấy trăm năm qua. Mất đi bọn họ, mười năm tới chúng ta lấy đâu ra tân binh?"


Hơn nữa, Vương gia vốn tính đa nghi như cáo già. Vị trưởng lão tiếp tục phân tích, ngón tay điểm liên tục vào các nốt trận văn trên sa bàn, tạo ra những gợn sóng linh khí nhỏ. "Nếu chúng ta lui binh quá sạch sẽ, dâng không địa bàn mà không có lấy một chút chống cự hay cạm bẫy nào, bọn chúng nhất định sinh nghi. Kẻ địch sẽ lập tức ngừng việc luyện hóa mắt trận Huyết Sâm, thậm chí quay ngược lại thăm dò. Xin gia chủ thu hồi mệnh lệnh!"


Thấy đối phương vẫn không nhúc nhích, Lâm Viễn cắn răng, dứt khoát tế ra bản mệnh pháp khí là một chiếc mai rùa cổ xám xịt. Lão dập đầu quỳ xuống: "Xin ngài cho phép thuộc hạ tự mình dẫn người lưu lại một đạo cảnh báo cấm chế. Dù chỉ là một huyễn trận cấp thấp, ít nhất cũng để bách tính có cơ hội chạy trốn, đồng thời tạo ra hiện trường giả về một cuộc tháo chạy hoảng loạn do yêu thú tập kích. Xin người suy xét!"


Lâm Mặc chậm rãi xoay người, tà áo thêu họa tiết Tử Trúc khẽ lướt qua màn đêm. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như mặt hồ băng ngàn năm, không mang theo nửa điểm cảm xúc. Đột nhiên, một luồng thần thức khổng lồ mang theo uy áp kinh khủng giáng thẳng xuống. Lâm Viễn biến sắc, lập tức thúc giục mai rùa phóng ra một tầng màn sáng phòng ngự. Thế nhưng, thần thức của vị gia chủ trẻ tuổi lại sắc bén như kiếm, nháy mắt xuyên thủng lớp phòng ngự vật lý, đánh thẳng vào thức hải của thuộc hạ.


Không có tiếng nổ lớn, cũng không có thương tổn thân thể. Lâm Viễn chỉ cảm thấy đầu óc ong lên dữ dội, hai hốc mắt bỗng chốc tối sầm lại. Thị giác của lão tạm thời bị tước đoạt, thay vào đó là ảo ảnh về hàng vạn bóng ma đang gào thét. Đáng sợ hơn, bản mệnh pháp khí mai rùa xuất hiện một vết nứt dài, khiến thọ nguyên của lão nháy mắt bốc hơi mất ba năm. Cảm giác sinh mệnh lực trôi tuột qua kẽ tay khiến vị trưởng lão run lên bần bật, rốt cuộc hiểu rõ sự chênh lệch cảnh giới.


"Ngươi cho rằng Vương gia cần gì ở sườn đông?" Giọng Lâm Mặc vang lên đều đều, trực tiếp truyền âm vào màng nhĩ kẻ đang quỳ rạp. "Bọn chúng tu luyện tà công, thứ chúng cần nhất để dung hợp Huyết Sâm vào linh mạch chính là oán khí từ sự tuyệt vọng của vạn người. Nếu ngươi để lại đường lui, oán khí không đủ, Huyết Sâm sẽ phản phệ mắt trận. Chỉ khi mười vạn sinh linh đó chết trong sự phẫn uất tột cùng vì bị gia tộc ruồng bỏ, kẻ thù mới yên tâm hấp thu toàn bộ năng lượng."


Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy đài quan sát. Lâm Viễn phủ phục trên nền đá, thị giác dần hồi phục nhưng ánh mắt đã mất đi tiêu cự. Lão nhìn chằm chằm vào sa bàn, nơi những đốm sáng cuối cùng của đội tuần tra vừa vụt tắt. Bóng tối và sương độc bắt đầu tràn ngập sườn đông. Sự hy sinh này tàn nhẫn đến rợn người, nhưng lại là nét cọ hoàn hảo nhất để hoàn thiện bức tranh diệt tộc mà Lâm Mặc đã cất công vẽ ra cho kẻ địch.


Luồng thần thức cường hãn mang theo uy áp của tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ ầm ầm giáng xuống, trực tiếp ép vụn lớp gạch xanh dưới đầu gối Lâm Viễn. Lão giả run rẩy cắn chặt bầm môi, pháp khí hộ thân hình chiếc khiên nhỏ trong ngực phát ra tiếng rên rỉ vỡ nát, nhưng vẫn ngoan cố không chịu lùi bước. Mười vạn phàm nhân ở sườn đông không chỉ là máu mủ ngoại vi, mà còn là cái nôi cung cấp hạt giống linh căn cho toàn tộc trong năm mươi năm tới. Việc rút bỏ trận mạc bảo hộ chẳng khác nào tự tay dâng mỏ thịt tươi cho bầy yêu thú và tán tu tà đạo xâu xé.


Ngươi cho rằng đám lão quái vật Vương gia đều là những kẻ hữu dũng vô mưu sao?


Giọng nói của Lâm Mặc vang lên lạnh lẽo, hoàn toàn không có lấy một tia gợn sóng thương xót. Hắn phất tay áo, một luồng linh lực mộc thuộc tính hóa thành sợi dây leo vô hình, thô bạo giật lấy khối Lệnh Bài Hộ Phàm đang gắt gao nằm trong tay vị trưởng lão. Bề mặt miếng ngọc xám xịt chớp lóe ánh sáng yếu ớt, đại diện cho quyền khống chế màng chắn sinh mệnh của mười vạn con người. Ngay khi vật này đổi chủ, sa bàn địa thế đặt giữa viện lập tức sinh ra dị biến.


Điểm sáng màu đỏ rực tượng trưng cho mắt trận tại khu mỏ quặng mới mất đột ngột nhấp nháy liên hồi, sau đó hoàn toàn đình trệ. Lâm Mặc nheo mắt nhìn chằm chằm vào sự ngưng đọng của linh mạch, khóe môi nhếch lên một nẻo trào phúng. Thám tử báo về không sai, nhưng Vương Đạo Cốt, tên trận pháp sư chủ sự của kẻ địch, lại cẩn thận hơn dự tính. Lão ta đã nhận ra sự bất thường trong tốc độ héo rũ của linh dược, lập tức hạ lệnh đình chỉ việc dung hợp gốc mồi nhử vào đại trận hộ sơn. Bọn chúng đang dùng trận bàn hỏa thuộc tính để thiêu đốt từng lớp rễ phụ, ý đồ bóc tách triệt để mọi tà khí ẩn giấu trước khi chính thức cấy ghép.


Nếu để Vương Đạo Cốt có đủ thời gian luyện hóa trọn vẹn ba ngày đêm, chút độc chất mộc bản nguyên kia sẽ bị bốc hơi sạch sẽ. Lâm Viễn ngẩng phắt đầu lên, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán khi nhận ra biến số chí mạng này. Lão rốt cuộc hiểu vì sao gia chủ lại kiên quyết tàn nhẫn đến mức tuyệt tình. Vương gia đang đứng ở lằn ranh nghi ngờ, chỉ cần Lâm tộc lộ ra một tia vội vã muốn phản công, đối phương sẽ lập tức vứt bỏ chiến lợi phẩm.


Truyền lệnh cho Khố phòng, lập tức xuất ra ba ngàn điểm công huân từ quỹ dự phòng.


Lâm Mặc xoay người, đầu ngón tay không chút do dự ấn mạnh lên tâm điểm của khối lệnh bài phòng ngự. Toàn bộ đệ tử nội môn có xuất thân từ sườn đông, mỗi người cấp phát gấp ba lần đan dược tu luyện, đồng thời mở cửa tầng ngoài Tàng Kinh Các cho bọn họ chọn một môn công pháp. Kẻ nào dám dị nghị về quyết định triệt thoái, trục xuất khỏi tông miếu, vĩnh viễn tước bỏ thân phận tu sĩ họ Lâm.


Tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên. Tín vật bằng ngọc trong tay gia chủ trẻ tuổi hóa thành một vốc bột mịn, rũ xuống mặt đất lạnh lẽo. Cùng lúc đó, trên sa bàn địa thế, ba mươi sáu điểm sáng tạo thành vòng cung bảo vệ sườn đông đồng loạt tắt ngấm. Linh khí vốn dĩ tản mạn để duy trì sinh cơ cho phàm nhân nay bị cưỡng ép rút ngược trở về, cuồn cuộn đổ dồn vào ngọn núi chính của Tử Trúc Lĩnh. Sự dịch chuyển linh mạch thô bạo này lập tức tạo ra một cơn chấn động ngầm, khiến bảy mẫu linh điền bậc hai ở chân núi xuất hiện vô số vết nứt sâu hoắm, linh khí thất thoát nghiêm trọng.


Cái giá phải trả cho việc tự cắt đứt trận vị ngoại vi là không thể đo đếm, nhưng hiệu quả mang lại lập tức hiển hiện trên bàn cờ chiến cuộc. Nhìn thấy Lâm tộc hoảng loạn thu co lực lượng phòng thủ, thậm chí không tiếc tự hủy hoại căn cơ linh điền để gia cố đại trận vây sơn, sự nghi ngờ cuối cùng của Vương gia đã bị đánh tan. Bọn chúng hoàn toàn tin rằng tử địch đang run rẩy co cụm chờ chết, căn bản không còn dư lực để giăng bẫy.


Điểm sáng đỏ rực trên sa bàn đột ngột bùng nổ dữ dội, hút trọn luồng sinh cơ mộc thuộc tính vào tâm điểm mỏ quặng. Kẻ thù đã tự tay gỡ bỏ mọi lớp phòng bị, tham lam nuốt trọn củ nhân sâm ngậm đầy tà sát vào sâu trong lõi trận pháp. Bố cục hy sinh máu thịt phàm nhân đã thành công che lấp hoàn toàn sát cơ chân chính, ép chặt đối thủ vào con đường vạn kiếp bất phục. Lâm Viễn thẫn thờ nhìn sự thay đổi của cục diện, bàn tay run run ghi chép lại khoản nợ công huân khổng lồ vào sổ ngọc, trong lòng dâng lên một cỗ hàn khí buốt tận xương tủy trước tâm cơ sâu không thấy đáy của người thanh niên trước mặt.


...lên, chờ đợi chỉ thị bồi thường cho những gia đình có đệ tử tử chiến. Lâm Mặc không quay đầu lại, bóng lưng tẩm trong hàn ý lạnh lẽo của ánh trăng.


"Truyền lệnh xuống," thanh âm hắn nhàn nhạt, không mang theo nửa điểm gợn sóng. "Ban thưởng mỗi hộ một môn công pháp mộc thuộc tính thượng phẩm từ tầng hai Tàng Kinh Các. Khai mở Thanh Mộc Trì, cho phép con cháu họ ngâm mình tẩy tủy ba ngày."


Hắn hơi dừng lại, bồi thêm một câu lệnh sắt đá: "Toàn bộ ghi thẳng vào sổ công huân để bù đắp. Bất kỳ kẻ nào dám ăn chặn tu luyện tài nguyên của cô nhi quả phụ, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia tộc."


Lâm Viễn đứng phía sau, mồ hôi lạnh rịn rãnh lưng. Mức bồi thường này quá mức khổng lồ, nhưng gã hiểu, đây là sự an ủi cuối cùng cho sự tàn khốc sắp tới.


Giao việc xong xuôi, bàn tay phải của Lâm Mặc chậm rãi nâng lên. Giữa lòng bàn tay hắn là Lệnh Bài Hộ Phàm, một khối ngọc bích chạm trổ hình lá trúc, bề mặt lưu chuyển từng đạo trận văn cổ xưa đang hô ứng với linh mạch dưới lòng đất.


Ngón tay thon dài không chút do dự bóp mạnh. Nhưng vật phẩm trấn phái từng bảo vệ sinh linh khu vực phía đông suốt ba đời đâu dễ dàng bị hủy diệt. Một cỗ lực lượng phản phệ từ địa mạch dội ngược lên, hóa thành những sợi tơ vàng trói chặt lấy cổ tay gia chủ.


Trận văn bảo vệ tự động kích hoạt, tỏa ra linh quang chói mắt nhằm bảo toàn thực thể. Lâm Mặc hừ lạnh, mi tâm nhấp nháy tử quang. Thần thức khổng lồ hóa thành một thanh vô hình tiễn, hung hăng đâm thủng lớp phòng ngự quang tráo của khối ngọc.


Hắn vận chuyển Tử Trúc Hóa Hư Quyết, linh lực cuồn cuộn rót vào năm ngón tay. Lực cản từ ngọc bài đột ngột biến đổi. Ý chí tàn lưu của tổ tiên bên trong cảm nhận được nguy cơ, lập tức mượn nhờ sinh khí của mười vạn phàm nhân bên dưới để tạo thành một lớp lá chắn nhục thân mờ ảo, ý đồ ép hậu bối lùi bước.


"Phá cho ta!" Lâm Mặc quát khẽ, trực tiếp thiêu đốt một tia thần hồn dung nhập vào pháp quyết.


Lớp lá chắn nhục thân vỡ nát. Đổi lại sự cưỡng ép đó, cái giá phải trả lập tức giáng xuống. Lỗ chân lông trên bàn tay phải của hắn rỉ ra thứ sương mù xám xịt. Lớp da thịt sần sùi lại, năm đầu ngón tay triệt để tinh thạch hóa, vĩnh viễn mất đi xúc giác linh mẫn của một tu sĩ khắc trận.


Âm thanh ngọc thạch nứt toác cuối cùng cũng vang lên chói tai giữa đêm tĩnh lặng. Lệnh bài vỡ vụn thành sáu mảnh, rớt lạch cạch xuống nền đá lạnh lẽo. Từng đợt chấn động vô hình lan truyền dọc theo vách núi.


Cùng lúc đó, vòm sáng nhạt bao phủ khu vực ngoại vi sườn đông kịch liệt chớp lóe. Chín mươi chín cột cờ trận chôn giấu khắp núi rừng đồng loạt bốc cháy thành tro bụi.


Linh khí phòng ngự tiêu tán hoàn toàn, màng bọc bảo vệ cuối cùng rạn nứt như vỏ trứng gà rồi triệt để sụp đổ. Mạch nước ngầm bên dưới cấm địa phát ra tiếng gầm gừ bi thương.


Không còn pháp trận che chở, chướng khí hủ bại từ đầm lầy xung quanh lập tức tràn vào. Mười vạn sinh linh nương tựa Lâm gia, giờ phút này chính thức biến thành mồi ngon phơi mình dưới màn đêm u ám đầy tà túy.


Gió lạnh thét gào, mang theo mùi tử khí nhàn nhạt bắt đầu lan tỏa. Bố cục tàn nhẫn nhất đã hoàn thành, mồi nhử bằng máu thịt phàm tục sẽ khiến đám tà tu kia hoàn toàn buông lỏng cảnh giác.


Lâm Viễn hít một hơi thật sâu, hai mắt vằn vện tơ máu. Bàn tay run rẩy của gã mở ra cuốn sổ bìa đen dày cộm. Cầm lấy cây bút lông sói chấm đẫm chu sa, gã nghiến răng gạch một đường đỏ chót, xóa bỏ toàn bộ dòng thu thuế cống, tự tay gạch tên vô số sinh mệnh khỏi sổ bộ gia tộc.

0