Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 446: Mạch Vào Sổ Công Huân

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,775 từ 1 lượt đọc
a nắp hộp gỗ mun xỉn màu đã sứt mẻ lớp trận văn phong ấn. Bên trong không phải là đan dược cứu mạng hay pháp bảo xoay chuyển càn khôn, mà chỉ có một khối ngọc giản ảm đạm cùng một cuốn sổ bìa đen ghi chép nhân khẩu ngoại vi. Lâm Viễn cắn chặt khớp hàm, cố nén đi sự xót xa khi nhìn hàng vạn đốm lửa ma trơi bắt đầu lập lòe dưới chân núi. Lão biết rõ, đây chính là nước cờ tuyệt tình mà gia chủ Lâm Mặc đã an bài từ ba ngày trước, khi cố tình để cho linh thạch cung cấp cho cấm trận bị hao hụt đến mức sụp đổ.


Khối ngọc giản vừa tiếp xúc với linh lực từ ngón tay lão liền vỡ vụn thành những hạt cát sáng. Một đoạn thần niệm lạnh lẽo, vô bi vô hỉ truyền thẳng vào thức hải của vị ngoại vụ trưởng lão. Mật lệnh vô hình yêu cầu lão lập tức phong tỏa mọi tin tức về việc cấm địa tự bạo, đồng thời thả ám tử mang theo cuốn sổ bìa đen chạy về hướng phường thị Thanh Lân. Kẻ địch muốn cắn nuốt mười vạn phàm nhân này để luyện hóa tà công, thì Lâm Mặc sẽ dùng chính sự hy sinh này để mượn đao giết người.


Lâm Tuyền, lăn ra đây cho ta. Lâm Viễn gầm nhẹ trong cổ họng, ánh mắt sắc lẹm quét về phía gốc tử trúc đã cháy đen một nửa.


Một bóng đen từ trong bùn lầy lặng lẽ trồi lên, bùn đất nặc mùi chướng khí nhỏ tong tong xuống mặt đá nứt nẻ. Tên ám vệ mang mã số mười bảy của gia tộc quỳ một chân trên đất, hơi thở thu liễm đến mức gần như hòa làm một với tử khí xung quanh. Hắn không bận tâm đến việc linh lực hộ thể của mình đang bị tà khí ăn mòn phát ra tiếng xèo xèo chói tai.


Cầm lấy danh sách nhân khẩu này, bôi thêm một ít máu của tu sĩ Trúc Cơ phe Vương gia mà chúng ta thu thập được từ trận phục kích tháng trước. Lâm Viễn ném thẳng vật chứng về phía hắc y nhân.


Ngay trước khi bình minh ló rạng, quyển sổ này phải xuất hiện trên bàn của chấp sự Bách Bảo Các. Ngươi cứ việc làm bộ dạng trọng thương, gào thét khóc lóc cầu cứu, lu loa lên rằng Vương gia cấu kết tà tu phá hủy trận nhãn bảo vệ phàm nhân của chúng ta.


Tên ám vệ cẩn thận dùng một tấm bùa phong ấn bọc lấy đồ vật, gật đầu đánh rụp rồi hóa thành một luồng hắc yểm lao vút vào màn đêm. Hắn không cần biết toàn bộ mưu đồ của gia chủ, chỉ cần hoàn thành đúng phần việc vấy bẩn danh tiếng của kẻ thù. Lâm Viễn đứng lại trên vách đá, trực tiếp lấy ra ngọc ấn trưởng lão, truyền linh lực rạch một đường đỏ chót vào danh sách tài nguyên của toàn tộc.


Quyết định phế bỏ ba ngàn mẫu linh điền ngoại vi cùng mười vạn phàm nhân chính thức được ghi nhận, trừ thẳng vào quỹ dự phòng công huân của Lâm gia. Cái giá phải trả cho ván cược này quá đắt đỏ, đủ để khiến uy tín bao bọc che chở phàm nhân của Tử Trúc tiên tộc rớt xuống đáy vực trong mắt tán tu. Nếu tin tức lan ra mà không có lớp bình phong Vương gia thế mạng, Lâm gia sẽ bị liệt vào hàng ngũ ma đạo, bị quần hùng xa lánh.


Thế nhưng, chỉ có làm như vậy, đám hắc thủ đang ẩn nấp trong bóng tối mới tin rằng Lâm gia thực sự đã cạn kiệt lá bài tẩy. Bọn chúng sẽ tham lam lao vào khu vực không còn màn bảo vệ mà không chút phòng bị. Toàn bộ sự chú ý của thế lực đối địch sẽ bị lệch hướng sang việc xử lý khủng hoảng truyền thông tại phường thị, hoàn toàn bỏ lỡ thời cơ vàng để chi viện cho đám tà tu.


Ngay khi nét bút bằng linh lực vừa dứt, ngọc ấn trưởng lão trong tay Lâm Viễn khẽ run lên, báo hiệu hệ thống công huân đã trừ đi một khoản khổng lồ. Đồng thời, một tiếng xé gió chói tai bất thần xé toạc bầu không gian tĩnh lặng của ngọn núi. Từ hướng tây bắc, ba đạo huyết quang nồng nặc mùi hủ thi lao thẳng về phía lỗ hổng của màng bọc bảo vệ vừa vỡ.


Kẻ cắn câu đầu tiên đã xuất hiện. Tên tà tu dẫn đầu mang theo một thanh cốt liềm rỉ máu đang điên cuồng vung lên, nhắm thẳng vào linh mạch cạn kiệt dưới đáy vực. Hắn căn bản không biết rằng, ngay dưới chân mình, chín ô trận vị phản sát đã được Lâm Mặc âm thầm chôn xuống từ nửa tháng trước, chỉ chờ nếm thử máu tươi của kẻ xâm nhập để triệt để bạo phát.


Đem ngọc ấn thu hồi vào tay áo, ánh mắt Lâm Viễn lạnh lùng nhìn xuống thung lũng đang chìm trong biển lửa ma trơi. Lão hiểu rõ, chỉ dựa vào cuộn danh sách nhân khẩu tẩm máu kia thì chưa đủ sức thuyết phục những lão quái vật đa nghi tại Bách Bảo Các. Một vở kịch hoàn hảo bắt buộc phải có kẻ thủ ác xuất hiện ngay tại hiện trường. Gia chủ Lâm Mặc đã sớm đoán được lòng tham vô đáy của đám người phe địch. Ba ngày trước, thông qua một tên tán tu buôn lậu mồi nhử, Lâm gia đã cố tình rò rỉ tin tức về một khối tinh tủy địa mạch cấp ba sắp xuất thế ngay dưới lòng cấm địa phàm nhân.


Đúng như dự tính, từ phía tây nam của khu định cư, ba bóng người khoác áo choàng xám đang cẩn trọng mượn bóng đêm lẻn vào. Kẻ đi đầu cầm một chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét, liên tục rót linh lực để dò tìm dao động của tinh tủy. Từ trên vách đá, thần thức của Lâm Viễn dễ dàng nhận ra luồng kim linh lực đặc trưng không thể nhầm lẫn của Vương Hạc, nhị trưởng lão Vương gia. Bọn chúng tưởng rằng Lâm gia đã kiệt quệ đến mức bỏ mặc tài nguyên, hoàn toàn không biết bản thân đang tự bước chân vào một lò sát sinh đã được giăng sẵn.


Vương Hạc dừng bước giữa đống đổ nát, chân mày nhíu chặt khi la bàn trong tay đột ngột quay cuồng loạn xạ. Lão không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của tinh tủy địa mạch, thay vào đó là mùi tanh hôi nồng nặc của huyết khí đang bị bòn rút. Ngay khoảnh khắc đó, từ trong những vũng bùn lầy lội, hàng chục sợi tà khí đen ngòm lao vút lên như độc xà. Đám tà tu đang say sưa cắn nuốt sinh hồn phàm nhân lập tức bị thu hút bởi nguồn linh lực Trúc Cơ thuần hậu của ba kẻ vừa xuất hiện.


Rút lui, là một cái bẫy.


Vương Hạc gầm lên, ngay lập tức thay đổi chiến thuật từ ẩn nấp sang bạo phát. Lão không ném ra pháp khí phòng ngự mà trực tiếp vỗ vào túi trữ vật, tế ra ba tấm bạo lôi phù nhằm nổ tung một con đường máu. Ánh sáng chói lòa của lôi đình hung hăng xé toạc màn đêm, ép lui đám tà tu đang lao đến. Lão nhân này cực kỳ giảo hoạt, chỉ cần thoát khỏi khu vực chướng khí, Vương gia hoàn toàn có thể chối bỏ mọi sự hiện diện tại nơi này.


Lâm Viễn đứng trên cao, không thể để con mồi vuột khỏi lưới. Lão lật bàn tay, lấy ra một viên châu tròn trịa tỏa ra ánh sáng thanh thiên nhạt. Đây là Thanh Mộc Tụ Linh Châu, tài nguyên cốt lõi vốn được phân bổ để bồi dưỡng ba gã đệ tử hạt giống đời chữ Tự năm nay. Sắc mặt vị ngoại vụ trưởng lão xẹt qua một tia xót xa, nhưng động tác không hề do dự. Lão dùng sức bóp nát khối bảo vật, rót toàn bộ tinh hoa mộc thuộc tính vào một trận bàn ẩn giấu dưới chân.


Kích hoạt Mộc Tù Trận, phong tỏa ba dặm tây nam.


Mệnh lệnh ban ra đi kèm với một cái giá vô cùng thực tế. Để ép khối cấm chế vận hành vượt giới hạn, Lâm Viễn phải trích xuất ba thành thần thức của chính mình làm cầu nối. Cơn đau nhói xộc thẳng vào nê hoàn cung khiến tầm nhìn của lão tối sầm, căn cơ tu vi rung lắc dữ dội, thọ nguyên hao hụt ít nhất năm năm. Quan trọng hơn, quyết định hy sinh tài nguyên cấp thiết này đã tự động ghi một khoản nợ công huân khổng lồ vào lệnh bài trưởng lão bên hông, yêu cầu lão phải dùng bổng lộc mười năm tới để bồi thường cho kho tộc.


Bên dưới thung lũng, mặt đất đột ngột rung chuyển. Những gốc tử trúc đã khô héo bất ngờ vươn ra hàng ngàn sợi rễ cứng như sắt thép, đan chéo thành một bức tường giam cầm khổng lồ chặn đứng đường lui của nhóm người Vương Hạc. Không mang tính sát thương, cạm bẫy này chỉ đơn thuần tước đoạt đi năm nhịp thở quý giá nhất của kẻ địch. Từng đó thời gian là quá đủ để đám tà tu khát máu vây kín mười phương tám hướng, biến khu vực này thành một cái lồng chém giết.


Đáng chết, Lâm gia các ngươi dám tính kế ta.


Bị dồn vào đường cùng, Vương Hạc không thể tiếp tục che giấu thân phận. Lão cắn răng triệu hồi bản mệnh pháp bảo, một thanh kim kiếm rực rỡ mang theo uy áp sắc bén chém thẳng vào bầy ác quỷ. Những luồng kiếm khí màu vàng kim đặc trưng của Vương gia bùng nổ, cắt nát tà khí, để lại vô số vết chém sâu hoắm mang đậm tính chất kim thuộc tính trên các vách đá xung quanh. Mỗi một đòn đánh tung ra đều là một bằng chứng thép không thể chối cãi về sự giao phong giữa thế gia này và lực lượng ma đạo.


Ở một góc khuất sát rìa chiến trường, một mảnh ngọc phù lưu ảnh to bằng móng tay đã được ám vệ chôn sẵn từ trước đang im lìm ghi lại toàn bộ quang cảnh. Kiếm khí chói lòa của Vương Hạc vô tình trở thành nguồn sáng hoàn hảo nhất để thắp lên ngọn lửa dư luận. Lâm Viễn lùi lại nửa bước, thu hồi trận bàn đã nứt nẻ vì quá tải vào tay áo. Một bước cờ hy sinh sinh linh phàm tục, đổi lấy sự hiện diện của kẻ thù tại hiện trường, chuỗi bằng chứng vu oan giờ đây đã chính thức hấp thụ đủ điều kiện để kích nổ.


y ra một viên Khống Trận Châu rạn nứt, dốc toàn lực bóp nát. Chữ "hoạt" khô khốc vừa dứt, màn sáng thanh mộc từ chín phương tám hướng ầm ầm phủ xuống, đan chéo thành một cái lồng giam khổng lồ. Sinh lộ duy nhất dẫn ra khỏi thung lũng của đám người Vương gia tức khắc bị phong kín. Bên dưới đầm lầy, Vương Hạc khựng lại, thanh phi kiếm bốc cháy hừng hực trên tay gã run lên bần bật. Gã ngẩng phắt đầu, thần thức Trúc Cơ trung kỳ quét qua lớp mộc linh khí đang điên cuồng dung hợp cùng chướng khí tà ác, rốt cuộc cũng tỉnh ngộ. Mỏ tinh tủy chỉ là mồi nhử, Lâm gia căn bản muốn giam gã lại cùng đám tà tu khát máu kia để mượn đao giết người.


"Đừng đánh vào màn chắn! Thu linh lực lại!"


Vương Hạc gầm lên, khóe mắt nứt toác rỉ máu. Gã điên cuồng vỗ vào túi trữ vật, lôi ra một tấm bùa chú màu vàng sậm tỏa ra dao động Thổ thuộc tính dày đặc. Đây là Phá Mạch Phù giai cấp hai, vốn dùng để khai thác quặng sâu, nay bị gã biến thành đòn phản kích chiến thuật. Gã thừa hiểu đánh thẳng vào màng bọc Mộc hệ lúc này chỉ tổ làm hao tổn pháp lực vô ích, chi bằng trực tiếp phá hủy nền móng.


"Lâm gia cẩu tặc, muốn nhốt ta? Ta sẽ chặt đứt địa mạch của các ngươi trước!"


Nói đoạn, gã cắn chót lưỡi phun ra một búng tinh huyết lên mặt bùa, phóng thẳng nó cắm phập xuống lớp bùn lầy dưới chân. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất, chấn động truyền dọc theo vách đá khiến hai chân Lâm Viễn lảo đảo. Chín ô trận vị cấu kết bằng linh thạch bậc trung ở mép vực đồng loạt nứt nẻ, linh khí rò rỉ xèo xèo. Việc Vương Hạc liều mạng tự hủy hoại căn cơ để kích phát bùa chú đã thành công làm đứt gãy sự liên kết của sát trận. Màn sáng thanh mộc mỏng đi trông thấy, lộ ra một khe hở rộng chừng nửa trượng ở hướng tây. Đám tử sĩ họ Vương thấy thế liền mừng rỡ, không màng tiêu hao pháp lực, ngự khí lao thẳng về phía sinh môn vừa mở.


Trên đỉnh vách đá, khóe môi Lâm Viễn lại nhếch lên một nụ cười trào phúng xen lẫn xót xa. Lão vung tay ném đi mảnh vỡ của viên ngọc khống chế, mặc kệ trận pháp đang dần sụp đổ. Gã trưởng lão họ Vương kia tưởng rằng mình đã nhìn thấu sát cục, lại không biết khe hở hướng tây chính là tử lộ mà gia chủ Lâm Mặc đã cố tình chừa lại. Bức màn bình phong này được dựng lên không phải để giết địch, mà để ép chúng chạy đúng hướng. Nơi đó tập trung lượng tà tu đông đảo nhất, đang phát điên vì mùi máu tanh của phàm nhân. Đám người Vương gia muốn thoát thân, bắt buộc phải dốc cạn hỏa lực thi triển công pháp gia truyền để mở đường máu.


Quả nhiên, ngay khi tốp tu sĩ đầu tiên vừa lách qua khe hở, hàng chục đạo hắc ảnh từ trong chướng khí hung hãn vồ tới. Tiếng gào thét thảm thiết xé toạc màn đêm.


"Dùng Liệt Hỏa Quyết! Đốt sạch đám quỷ vật này cho ta!" Thanh âm tuyệt vọng của Vương Hạc vang vọng giữa thung lũng.


Từng đạo ngọn lửa đỏ rực mang theo khí tức đặc trưng của Vương tộc bùng lên, thiêu rụi tà tu lẫn xác chết phàm nhân xung quanh thành tro tàn. Những dấu vết hỏa linh lực cháy khét ghim sâu vào vách đá, hoàn toàn không thể xóa nhòa. Khối chứng cứ sống động này, kết hợp cùng quyển danh sách nhân khẩu đang trên đường tới Bách Bảo Các, sẽ tạo thành một bản án tử hình bóp nghẹt uy tín của Vương gia trên bàn đàm phán. Kẻ thù hoàn toàn không biết rằng, từng luồng hỏa diễm chúng đánh ra để cầu sinh, chính là đang tự tay bện sợi dây thừng thắt cổ gia tộc mình.


Lâm Viễn xoay người lùi vào bóng tối, không buồn nhìn lại chiến trường đang biến thành cối xay thịt. Cuốn sổ công huân trong ngực áo lão truyền đến một trận chấn động, tự động ghi nhận một khoản thâm hụt khổng lồ. Mười tám vạn hạ phẩm linh thạch cùng một bộ trận bàn cấp hai đã vĩnh viễn bốc hơi, đổi lại là sự sụp đổ hoàn toàn của một nhánh linh mạch phụ dưới đáy thung lũng. Cái giá này vô cùng thê thảm, buộc kho tộc của Lâm gia phải phong bế tài nguyên, thắt lưng buộc bụng ít nhất ba năm tới. Nhưng nó đổi lấy việc Vương Hạc tự tay để lại vật chứng phạm tội không thể chối cãi. Ngày mai, khi đội tuần tra của Bách Bảo Các đến nơi, thứ nghênh đón họ sẽ là tàn tích hỏa công của Vương gia giữa đống xác phàm nhân, chính thức chốt chặt tội danh cấu kết ngoại đạo.


Ngọn lửa từ hỏa thuật xé toạc màn đêm u ám, soi rõ vô số bóng người dị dạng đang lổm ngổm bò lên từ bùn lầy. Vương Hạc vung tay, một chuỗi hỏa cầu mang theo linh lực nóng rực lao thẳng về phía trước, đập nát lớp chướng khí xám xịt. Lão đinh ninh rằng khe hở trận pháp hướng tây là sinh môn do Lâm gia bỏ sót trong lúc hoảng loạn, căn bản không ngờ ngọn lửa vừa bùng lên đã thiêu rụi lớp áo choàng của mấy tên tà tu đang rình rập cắn nuốt oán khí. Tiếng gào thét thê lương vang lên, đám tà tu bị lửa thiêu đốt lập tức điên cuồng phản kích. Trong mắt bọn chúng, đám tu sĩ Vương gia này chính là kẻ muốn tranh đoạt mười vạn huyết thực phàm nhân, tuyệt đối không thể nương tay.


Đứng trước sự vây hãm đột ngột từ trong bóng tối, Vương Hạc lập tức biến đổi thủ ấn, thu lại ngọn lửa tấn công để chuyển sang thế phòng ngự vòng tròn. Lão tế ra một tấm Hỏa Vân Trận Bàn, định mượn hỏa linh khí dồi dào để đẩy lùi tà độc đang lan tràn. Thế nhưng, tên thủ lĩnh tà tu cũng không phải hạng giá áo túi cơm. Hắn nheo mắt nhìn thấu ý đồ co cụm kéo dài thời gian của đối phương, lập tức huýt sáo một tiếng chói tai. Hơn mười đạo hắc phiên cắm phập xuống bùn lầy, dẫn động âm mạch dưới lòng đất trào lên, trực tiếp dập tắt một nửa hỏa quang của trận bàn.


Rút lui ngay lập tức! Chúng ta trúng kế điệu hổ ly sơn của Lâm gia rồi!


Vương Hạc rống lên đầy uất ức, thần thức đau đớn kịch liệt khi mặt trận bàn bị âm khí ăn mòn sinh ra phản phệ. Lão quyết đoán cắn chóp lưỡi, tế ra chiếc Xích Đồng Hỏa Lô đeo bên hông hòng nổ tung một đường máu. Pháp khí bậc hai trung phẩm này nháy mắt phình to, tỏa ra nhiệt lượng kinh người ép lui đám sương mù độc hại. Đúng lúc ngọn lửa đạt đến đỉnh điểm chuẩn bị bạo phát, một tiếng vỡ vụn giòn giã vang lên từ sâu dưới lòng đất. Chín ô trận vị thuộc về cấm trận Tử Trúc Lĩnh vốn dĩ đã tắt ngấm, nay dưới sự khống chế từ xa của Lâm Mặc lại đột ngột kích hoạt ngược chiều. Trận văn Thủy Mộc Tương Sinh điên cuồng bứt rút, hút cạn hỏa linh lực của chiếc lò đồng rồi phản chấn lại một luồng khí tức cực hàn.


Chiếc Xích Đồng Hỏa Lô xuất hiện vô số vết rạn nứt chằng chịt, rơi loảng xoảng xuống đầm lầy sền sệt. Giá phải trả cho cú bạo phát bất thành này là mười tên tinh anh Vương gia đi đầu bị âm hỏa cắn trả, kinh mạch nháy mắt bốc hơi quá nửa linh lực, vĩnh viễn tổn thương căn cơ tu luyện. Bọn chúng hoảng loạn vứt bỏ trận khí, liều mạng thi triển độn thuật tháo thân, vô tình đánh rơi mấy tấm lệnh bài gia tộc có khắc chữ Vương chìm nghỉm trong đống bùn nhão. Đám tà tu nhặt lấy những mảnh ngọc bài vấy máu này, ánh mắt tràn ngập sát cơ, hoàn toàn tin chắc rằng kẻ địch đã lật lọng, muốn qua cầu rút ván sau khi mượn sức phá trận.


Cách đó mười dặm, bên trong mật thất của Vọng Nguyệt Lâu, Lâm Mặc bình thản thu hồi một tia thần thức vừa rút về từ chín ô trận vị. Bố cục mượn đao giết người đã khép lại hoàn hảo không một kẽ hở. Việc kẻ thù đánh mất đội tiên phong và chiếc lò đồng vỡ nát chính là minh chứng vật lý rõ ràng nhất cho sự hiện diện của chúng tại hiện trường tà tu. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn đá lạnh lẽo, giọng nói trầm tĩnh truyền qua ngọc giản đưa tin đến tai Lâm Đống, vị trưởng lão đang canh giữ ngân khố.


Lập tức mở kho gia tộc, xuất ra ba ngàn khối linh thạch hạ phẩm để ghi nhận vào phần vật liệu cấm trận đã hao hụt do chống đỡ công kích.


Ở đầu bên kia ngọc giản, Lâm Đống toát mồ hôi lạnh, trong lòng vô cùng xót xa trước số tài nguyên khổng lồ bị bốc hơi chỉ để làm giả hiện trường. Dù mang tâm tư tiếc rẻ từng viên linh thạch, lão vẫn không dám chậm trễ nửa nhịp, vội vàng dập đầu tuân lệnh. Lâm Mặc nhàn nhạt nói tiếp, ánh mắt lóe lên sự tính toán.


Ghi chép rành mạch vào sổ công huân rằng trận pháp vỡ nát là do ngoại lực từ tà tu và cường giả Vương gia liên thủ phá hoại. Bắt đầu từ ngày mai, luật tuần tra ngoại vi đổi thành phòng thủ co cụm, triệt để phong tỏa mọi tuyến đường, tuyệt đối không ai được phép xuất chiến.


Ngay thời khắc chuỗi mệnh lệnh này được ban xuống, cuốn sổ ghi chép nhân khẩu mang theo vết máu giả mạo đã nằm gọn trên bàn trà của vị chấp sự Bách Bảo Các tại phường thị. Thanh danh bao năm nay cố công gây dựng của Vương gia chính thức vỡ nát, chuẩn bị đối mặt với lệnh cấm vận toàn diện từ phe trung lập. Còn Lâm gia, với thân phận nạn nhân chịu tổn thất nặng nề, danh chính ngôn thuận lui về đóng cửa bế quan, mượn luật lệ phường thị làm bình phong chặn đứng mọi sự dò xét, thong thả chờ đợi bầy sói tự cắn xé lẫn nhau đến sức cùng lực kiệt.

0