Chương 447: Vào Sổ Công Huân Dưới Núi
Trên bàn lúc này đặt một khối ngọc giản màu xám tro. Bề mặt vật này lốm đốm những vết nứt li ti do linh lực bạo động để lại, chính là bản ghi chép tình trạng linh điền ngoại vi vừa được ám vệ liều mạng mang về. Thứ đồ vật mang đầy tử khí này không chỉ liệt kê số lượng linh dược hư hại, mà còn là bản án treo lơ lửng trên đầu toàn bộ các chi mạch đang phụ trách canh tác.
Lâm Nghiệp, vị trưởng lão quản lý khố phòng, khẽ dùng vạt áo lau mồ hôi lạnh rịn trên trán. Lão vốn là người tính toán chi li, luôn lấy việc duy trì kho tộc đầy ắp làm niềm tự hào, nay nghe lệnh phong tỏa toàn diện liền hiểu ngay kho lúa sắp cạn. Nếu cứ theo luật cũ mà mở kho phát linh thạch trợ cấp cho các chi mạch rút về, công trạng mười năm qua của lão coi như đổ sông đổ biển.
Gia chủ, nếu triệt để co cụm phòng thủ, ba mươi sáu mẫu linh điền hoàng tinh ở sườn đông phải bỏ trống sao. Lâm Nghiệp cắn răng bước lên một bước, giọng nói mang theo vài phần xót xa không thể che giấu.
Chỗ đó sắp đến kỳ thu hoạch, giá trị không dưới năm trăm khối linh thạch. Nếu để tà tu hoặc người của Vương gia cướp đi, khố phòng tháng này tuyệt đối không gánh nổi chi phí duy trì hộ sơn đại trận.
Lâm Mặc híp mắt nhìn vị lão giả đang run rẩy. Hắn đã sớm đoán được phản ứng tiếc của này từ đám người giữ kho. Nguồn tin mật từ trung gian Bách Bảo Các truyền về cho thấy Vương gia đang ráo riết gom mua trận bàn phá cấm, chứng tỏ chúng sẽ sớm cử thám tử đến dò xét thực hư sự suy yếu của Lâm tộc.
Nếu lúc này Lâm gia vẫn ung dung thu hoạch linh dược, cái vỏ bọc nạn nhân kiệt quệ lập tức bị chọc thủng. Kẻ địch vốn đang chịu áp lực dư luận, chỉ cần thấy một kẽ hở sẽ lập tức cắn xé. Hắn cần một mồi nhử đủ lớn, đủ chân thực để buộc đối thủ phải tin rằng Lâm gia thực sự đã cạn kiệt nhân lực.
Không những bỏ trống, mà còn phải rút toàn bộ linh khí tẩm bổ của dải đất đó về. Lâm Mặc lạnh lùng cất lời, ngón tay đẩy khối ngọc giản nứt nẻ về phía mép bàn.
Bắt đầu từ giờ khắc này, ban hành quy chế chiến thời. Khố phòng không phát linh thạch trợ cấp theo đinh khẩu nữa. Toàn bộ tài nguyên chuyển sang quy đổi bằng điểm công huân bảo vệ chín ô trận vị cốt lõi.
Lâm Nghiệp sững sờ, hai mắt trừng lớn. Luật tộc từ thời lập thế tới nay luôn ưu tiên chi mạch trồng trọt, nay đột ngột chuyển sang trọng thưởng chiến đấu, chẳng khác nào tước đi quyền lực phân bổ của lão. Việc thay đổi quy tắc này sẽ lập tức dấy lên làn sóng bất mãn từ các nhánh phụ, và kẻ đứng mũi chịu sào giải thích sổ sách chính là lão.
Lâm Mặc không để lão kịp phản bác, vung tay ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng đen tuyền. Vật phẩm đại diện cho quyền sinh sát nội bộ rơi xoảng xuống trước mặt vị trưởng lão khố phòng, tản ra từng luồng uy áp nhàn nhạt.
Cầm lấy Phân Quản Lệnh. Ngươi đích thân đi niêm phong ba mươi sáu mẫu linh điền kia. Nhớ kỹ, phải làm thật ồn ào, để cho đám tán tu loanh quanh Tử Trúc Lĩnh thấy rõ Lâm gia chúng ta vì dồn sức phòng thủ mà đành cắn răng bỏ mặc linh dược thối rữa.
Mọi tính toán đều nằm trong một chuỗi bố cục kín kẽ. Kẻ địch muốn thấy Lâm gia suy kiệt, hắn liền bày ra một màn kịch tàn tạ chân thực nhất. Vương gia một khi nhận được tin tức này qua miệng lưỡi tán tu, cộng thêm áp lực cấm vận đang siết chặt, tất nhiên sẽ cho rằng Lâm tộc không còn khả năng phản kháng. Chúng sẽ vội vàng phái người lẻn vào sườn đông vơ vét, tự thân bước vào tử địa mà hắn đã âm thầm chôn giấu hàng loạt hỏa phù từ đêm qua.
Tấm lệnh bài đồng đen nằm gọn trong tay Lâm Nghiệp, nặng tựa ngàn cân. Lão nuốt nước bọt, biết rõ một khi chính tay mình cắm khối kim loại này xuống sườn đông, ba mươi sáu mẫu tâm huyết sẽ hóa thành mồi nhử đẫm máu. Trách nhiệm ghi sổ khoản thâm hụt khổng lồ này, từ nay chính thức thuộc về khố phòng, ép buộc lão phải vắt óc tìm cách bù đắp nếu không muốn bị gia quy trừng phạt.
Bàn tay khô héo của Lâm Nghiệp run lên bần bật, không dám đưa ra nhận lấy khối ngọc chứa hung tin kia. Rút cạn linh khí tẩm bổ có nghĩa là triệt để hủy hoại căn cơ ba mươi sáu mẫu đất đai màu mỡ. Ít nhất mười năm tới, nơi đó sẽ chỉ còn là bãi bùn lầy chướng khí, không thể trồng trọt bất kỳ loại linh dược nào. Tiếng xì xầm phẫn nộ lập tức bùng lên từ phía các trưởng lão đại diện cho chi mạch ngoại vi. Bọn họ dựa vào chút linh điền này để nuôi dưỡng tử đệ, nay gia chủ một lời liền muốn phế bỏ, chẳng khác nào cắt đứt đường sống của nhánh phụ.
Một tên trung niên béo lùn, phụ trách tuần tra sườn đông tên là Lâm Hạc, rốt cuộc không nhịn được mà bước ra. Hắn khom lưng nhưng giọng điệu lại mang theo sự chất vấn gay gắt, lén liếc nhìn sắc mặt các vị trưởng lão khác để tìm kiếm sự đồng tình.
"Bẩm gia chủ, nếu rút linh khí về, trận pháp bảo vệ khu vực đó sẽ mỏng như tờ giấy. Nhỡ đâu Vương gia không mắc bẫy thám thính, mà trực tiếp xua tà tu đánh thẳng vào thì sao? Lúc đó linh điền mất, phòng tuyến vỡ, nhánh phụ chúng ta lấy gì để bồi thường công huân cho tộc nhân tử chiến?"
Lâm Mặc không nổi giận, chỉ chậm rãi rút từ trong tay áo ra một lá bùa truyền âm đã cháy đen một nửa. Hắn ném vật này gõ cạch xuống mặt bàn gỗ tử đàn, cắt ngang mọi âm thanh ồn ào.
"Nửa canh giờ trước, ám tử của ta cài cắm tại phường thị đã xác nhận Vương gia vừa xuất kho ba tấm Phá Trận Phù bậc hai. Mục tiêu của chúng không phải là cướp đoạt, mà là mượn danh nghĩa tà tu để thăm dò xem đại trận hộ sơn của Lâm gia có thực sự bị nứt hở sau sự cố đêm qua hay không."
Ánh mắt Lâm Mặc sắc lạnh lướt qua khuôn mặt trắng bệch của Lâm Hạc, từng chữ thốt ra như đinh đóng cột mang theo áp lực của kẻ cầm quyền.
"Nếu các ngươi cố thủ ở sườn đông, ba tấm bùa kia đủ sức nghiền nát toàn bộ đội tuần tra ngoại vi thành huyết vụ. Ta muốn các ngươi rút linh khí, chính là để lượng bạo phát kia đánh vào khoảng không. Khi trận màng sườn đông mỏng nhất, lực lượng phá hoại của kẻ địch sẽ trực tiếp va chạm với sát khí từ mạch nước ngầm trào lên do thiếu linh lực áp chế."
Cả Nghị Sự Đường chìm vào tĩnh lặng chết chóc, không ai ngờ tới gia chủ lại dùng chính nhược điểm chí mạng của gia tộc để bày ra sát cục. Bọn chúng muốn dò xét hư thực, hắn liền cho chúng thấy Lâm gia kiệt quệ đến mức không giữ nổi linh mạch, nhưng cái giá chúng phải trả là toàn bộ thám tử sẽ bị chướng khí cắn nuốt. Lâm Mặc không cho họ thời gian do dự, ngón tay điểm thẳng vào vị trưởng lão quản lý khố phòng.
"Lấy danh nghĩa khố phòng, lập tức phát ra ba mươi sáu tấm Khế Ước Ghi Nợ cho các hộ canh tác bị mất đất, tính theo giá trị thu hoạch dự kiến cộng thêm hai thành. Điểm công huân này tạm thời đóng băng, chỉ được dùng để đổi đan dược đột phá cảnh giới trong nội bộ, tuyệt đối không quy ra linh thạch."
Lâm Nghiệp nghe đến việc dùng khế ước khống thay vì chi linh thạch thật thì hai mắt sáng lên, lập tức xua tan mọi nỗi xót xa trước đó. Lão vội vàng chắp tay lĩnh mệnh, trong lòng thầm thán phục thủ đoạn dời hoa tiếp mộc này. Bằng cách chuyển đổi công trạng thành những trang giấy ghi nợ, gia chủ không chỉ xoa dịu được sự phẫn nộ của nhánh phụ mà còn gông cổ toàn bộ tử đệ của họ vào cỗ xe chiến đấu của gia tộc. Kẻ nào muốn nhận đan dược, kẻ đó phải liều mạng nhận nhiệm vụ đi săn hoặc luyện khí để cống hiến ngược lại.
Giải quyết xong chuyện nội bộ, Lâm Mặc cầm lấy một khối lệnh bài bằng đồng thau ném về phía Lâm Hạc. Vật này mang theo quyền hạn điều động trận nhãn, bề mặt khắc chằng chịt những đường vân tụ linh đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
"Ngươi cầm chìa khóa trận vị này, đích thân dẫn đội lui về tuyến hai. Đúng giờ tý đêm nay, khởi động nghịch chuyển trận văn, ép toàn bộ linh khí sườn đông chảy ngược về đỉnh núi. Nhớ kỹ, quá trình này sẽ gây ra phản chấn lên kinh mạch người thi pháp, ngươi tự mình gánh vác, không được mượn tay kẻ khác."
Bàn tay mập mạp của tên quản sự sườn đông run rẩy bắt lấy khối đồng thau vừa đổi chủ, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Hắn hiểu rõ, đây chính là hình phạt ngầm cho việc dám đứng ra nghi ngờ quyết sách của gia chủ lúc nãy. Đổi lại việc bảo toàn tính mạng cho đội tuần tra, bản thân hắn sẽ phải hao tổn tinh huyết và chịu đựng nỗi đau xé rách đan điền khi thao túng nghịch trận. Ngay khi vật chứng uy quyền này được giao phó, luật phòng thủ của Lâm gia chính thức thay đổi, một cái bẫy khổng lồ bằng đất chết và chướng khí đã giương sẵn chờ đám thám tử Vương gia bước vào.
n. Ba mươi khối linh thạch trung phẩm, lấy từ quỹ dự phòng hạch tâm, lập tức bồi thường cho nhánh phụ sườn đông dưới dạng điểm công huân vĩnh viễn.
Lâm Mặc bình thản bồi thêm một câu, ánh mắt sắc lẹm lướt qua khuôn mặt đang tái mét của Lâm Xuyên, vị trưởng lão phụ trách canh tác khu vực này. Quyết định chặt đứt nguồn thu chính để làm mồi nhử này chạm thẳng vào lợi ích cốt lõi của chi phụ. Lão giả siết chặt nắm tay, lớp nếp nhăn trên trán giật giật liên hồi. Việc từ bỏ mảnh đất màu mỡ không chỉ là mất mát tài nguyên, mà còn đẩy hơn năm mươi nhân khẩu của nhánh sườn đông vào cảnh thắt lưng buộc bụng trong suốt ba năm tới.
Gia chủ, vùng đất ấy là tâm huyết ba đời của nhánh chúng ta.
Lâm Xuyên rốt cuộc không nhịn được, bước lên chắp tay, giọng điệu xen lẫn sự bi phẫn cùng bất đắc dĩ. Nếu rút cạn linh khí tẩm bổ, không chỉ dược liệu chết héo, mà ngay cả thổ nhưỡng cũng sẽ thoái hóa thành phàm thổ. Đến lúc đó, dù kẻ địch có sập bẫy, cái giá phải trả cho việc phục hồi địa mạch là quá đắt. Lão không dám công khai chống lệnh, nhưng việc lôi linh mạch ra làm bia đỡ đạn quả thực vượt quá giới hạn chịu đựng của một người quanh năm gắn bó với nghề nông tu tiên.
Lâm Mặc không đáp ngay, chỉ chậm rãi rút từ trong tay áo ra một tấm trận đồ bằng da thú bốc mùi hủ bại. Đây chính là bản phác thảo cấm chế phòng ngự ngoại vi, nay đã được sửa đổi chi chít những đường chu sa đỏ thẫm. Hắn ném vật này xuống mặt bàn, để mặc cho sát khí nhàn nhạt tỏa ra ép đám người xung quanh phải lùi lại nửa bước. Nguồn tin từ phường thị báo về, Vương gia đã tốn một khoản lớn mua bùa phá trận bậc hai, mục đích là tìm kiếm điểm yếu của đại trận hộ sơn. Nếu ta để chúng đánh vào vách đá phía bắc, linh mạch chính sẽ trực tiếp chịu chấn động, hậu quả lúc đó không chỉ là vài chục mẫu đất.
Nhưng sườn đông thì khác, nơi đó tiếp giáp với đầm lầy chướng khí.
Hắn gõ nhẹ ngón tay lên vị trí đánh dấu trên tấm da thú, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Ta muốn các ngươi không chỉ rút linh khí, mà còn âm thầm đảo ngược chín ô trận vị của hệ thống dẫn thủy. Khi đám thám tử kia kích hoạt phù lục xé rách lớp vỏ bọc bên ngoài, thứ chào đón chúng không phải là kho tàng hay linh điền, mà là toàn bộ độc tính tích tụ trăm năm từ đáy đầm lầy trào ngược lên. Chúng muốn mượn lực phá cấm, ta liền cho chúng tự tay mở lồng thả ác thú.
Cả Nghị Sự Đường đồng loạt hít sâu một ngụm khí lạnh. Bọn họ rốt cuộc đã hiểu kịch bản thâm độc mà người thanh niên trẻ tuổi này vạch ra. Kẻ địch tưởng rằng đang bóc trần sự thật gia tộc suy yếu, ngờ đâu lại tự tay kích nổ một quả bom độc ngay giữa đội hình. Lâm Mặc vung tay, một khối lệnh bài ám vệ bằng gỗ đen bay vút ra, cắm phập vào cột trụ bên cạnh.
Truyền lệnh cho Lâm Ảnh, mang theo ba mươi lá bùa ẩn nấp, lập tức dẫn đội tuần tra rút lui theo đường vòng. Nhớ kỹ, trên đường lui phải cố tình vứt lại vài món pháp khí cấp thấp đã rạn nứt để tạo hiện trường giả.
Bọn chúng vô cùng giảo hoạt, nếu chỉ thấy vườn thuốc bỏ trống chắc chắn sẽ sinh nghi, thậm chí lùi lại để quan sát thêm.
Giọng nói của hắn vang lên đều đều, mổ xẻ từng bước đi của kẻ thù. Nhưng khi nhặt được chiến lợi phẩm hỏng hóc, cộng thêm việc trận văn bảo vệ mỏng manh khác thường, thói tham lam và khao khát lập công của đám tu sĩ Vương gia sẽ lấn át lý trí. Bọn chúng sẽ cho rằng tộc nhân của ta đã hoảng loạn bỏ chạy, từ đó dốc toàn lực sử dụng át chủ bài để phá vỡ lớp màng chắn cuối cùng.
Để hoàn thiện vở kịch này, cái giá phải trả vô cùng chân thực. Cuốn sổ công huân trên tay Lâm Nghiệp lập tức được mở ra, ngòi bút lông chấm mực đỏ gạch chéo một đường tàn nhẫn lên toàn bộ định mức cấp phát đan dược tháng tới của nhánh sườn đông. Sự hao hụt này chính thức được ghi nhận vào hệ thống vận hành, trở thành một khoản nợ đẫm máu buộc toàn tộc phải khắc cốt ghi tâm. Đổi lại, một phần quyền khống chế kho vũ khí tạm thời được giao cho Lâm Xuyên, coi như bước nhượng bộ nhằm an định lòng người trong thời khắc dầu sôi lửa bỏng.
Cùng lúc đó, tại bìa rừng sương mù, một bóng đen quấn trong áo choàng tàng hình đã âm thầm tiếp cận khu vực dẫn thủy. Lâm Ảnh cẩn thận dùng kìm ngọc tháo dỡ từng mảnh linh thạch khảm nạm trên mặt đất, ép luồng pháp lực thuộc tính thổ của bản thân tràn vào bẻ gãy khớp nối cốt lõi. Để hoàn thành việc đảo nghịch trận vị, gã phải cắn răng chịu đựng từng đợt hắc khí ăn mòn lớp da bàn tay phải, đánh đổi bằng việc ba tháng tới không thể vận dụng kiếm quyết. Khối trận bàn khống chế khu vực rung lên bần bật rồi hoàn toàn đổi sang màu đen kịt, chính thức biến dải đất trù phú thành một cái bẫy tử thần chờ đợi con mồi sa lưới.
Lâm Xuyên nhận lấy tấm trận đồ da thú chi chít chu sa từ tay gia chủ, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo nhưng ánh mắt lại bùng lên một ngọn lửa cuồng nhiệt. Gã hiểu rõ, bước đi này của Lâm Mặc chính là lấy ba mươi sáu mẫu linh điền hoàng tinh làm mồi nhử, triệt để hố sát kẻ thù mà không cần điều động bất kỳ tu sĩ nào xuất chiến. Không chút chậm trễ, gã quay người lao vút về phía cấm địa sườn đông, nơi đặt trung tâm khống chế của chín ô trận vị. Gió đêm rít gào qua những rặng tử trúc, mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng chướng khí Nam Cương phả thẳng vào mặt vị chấp sự trẻ tuổi.
Tại khu vực sườn đông, ba mươi sáu mẫu hoàng tinh đang tỏa ra linh khí nhàn nhạt, rễ cây đâm sâu vào lòng đất cẩn thận hút lấy tinh hoa từ mạch nước ngầm. Lâm Xuyên đứng trước khối đá tảng khắc trận nhãn, cắn chót lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt chiếc trận bàn thanh đồng cổ kính đang cầm trên tay. Khối pháp khí này vốn dùng để điều hòa linh khí hộ sơn, nay dưới sự đảo ngược pháp quyết bằng máu, chín điểm sáng trên mặt đồng đồng loạt nổ tung. Từng đạo trận văn phòng ngự vốn kiên cố bỗng nhiên vỡ vụn, tạo ra những âm thanh rạn nứt chói tai vang vọng cả một góc rừng thưa.
Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép nghịch chuyển trận pháp hiển hiện ngay lập tức trước mắt gã. Linh khí tẩm bổ mảng linh điền bị rút cạn trong nháy mắt, tạo thành một vùng chân không ngắn ngủi. Ngay sau đó, luồng độc chướng màu lục nhạt từ đầm lầy bên ngoài mất đi rào cản, cuồn cuộn tràn vào theo những khe hở trận văn vừa nứt vỡ. Hàng loạt gốc hoàng tinh sắp đến kỳ thu hoạch nhanh chóng úa vàng, lá cây rủ xuống rồi hóa thành vũng nước bùn hôi thối sủi bọt. Gần năm trăm khối linh thạch cứ thế bốc hơi, khiến khóe môi Lâm Xuyên giật giật xót xa, nhưng tay gã vẫn gắt gao giữ chặt khối pháp khí không buông.
Đúng như dự tính cẩn mật của Lâm Mặc, sự suy yếu đột ngột của hàng rào bảo vệ lập tức thu hút sự chú ý từ những kẻ đang rình rập. Từ trong màn đêm tăm tối phía ngoài ranh giới sườn đông, ba đạo hắc ảnh quấn quanh dải lụa che giấu khí tức lặng lẽ luồn vào. Kẻ dẫn đầu cầm trong tay một tấm bùa chú màu vàng rực, chính là phá cấm phù bậc hai mà Vương gia vừa tốn kém mua đứt từ Bách Bảo Các để làm con bài tẩy. Bọn chúng khấp khởi mừng thầm khi thấy vách ngăn linh điền lỏng lẻo, cho rằng Lâm tộc quả nhiên đã kiệt quệ phòng tuyến sau khi mất đi cường giả Trúc Cơ.
Thế nhưng, bọn chúng không hề hay biết bản thân đang bước vào một cái bẫy đã được giăng sẵn bằng chính tài nguyên của kẻ địch. Ngay khi gót giày của tên thám tử Vương gia chạm vào ô trận vị thứ chín đã bị nghịch chuyển, dị biến lập tức nổi lên. Mảng đất dưới chân gã bỗng nhiên sụp xuống, kéo theo toàn bộ độc chướng đã bị nén chặt từ trước bùng nổ dữ dội thành một cột khói độc xông thẳng lên trời. Không gian sườn đông chớp mắt biến thành một lồng giam nọc độc, phong tỏa hoàn toàn đường lui của ba tên tu sĩ ngoại lai. Tiếng gào thét thảm thiết vang lên ngắn ngủi rồi nhanh chóng bị tiếng xèo xèo ăn mòn nuốt chửng, để lại một mảng tĩnh lặng rợn người.
Tại Nghị Sự Đường, chiếc trận bàn thanh đồng phụ trong tay Lâm Mặc vừa chuyển sang màu đen kịt, bề mặt kim loại rỉ ra thứ chất lỏng tanh tưởi gắt mũi. Hắn bình thản đặt vật chứng đã báo tử này lên mặt bàn gỗ tử đàn, ánh mắt lướt qua đám đông trưởng lão đang nín thở chờ đợi.
Truyền lệnh cho khố phòng, lập tức ghi rõ vào sổ công huân.
Ba mươi sáu mẫu hoàng tinh sườn đông bị cường giả Vương gia dùng phá cấm phù tàn phá, độc chướng xâm nhập, tổn thất toàn bộ. Lâm Xuyên liều mạng hộ trận, bảo vệ được trận nhãn cốt lõi, thưởng năm mươi điểm công huân, tạm ứng linh thạch từ quỹ dự phòng.
Lâm Nghiệp nghe xong mệnh lệnh, hai tay run rẩy tiến lên tiếp nhận khối trận bàn tàn phế để làm bằng chứng nhập sổ. Lão trưởng lão quản kho rốt cuộc cũng hiểu rõ, sự hy sinh tài nguyên đắt đỏ này đã chính thức trở thành lưỡi dao sắc bén nhất đâm ngược lại kẻ thù. Sáng ngày mai, khi thi thể thám tử Vương gia cùng tàn tích của bùa phá trận được cố tình phơi bày, mọi lý lẽ bào chữa của kẻ địch trước hội đồng phường thị đều trở nên vô nghĩa. Luật tuần tra từ khắc này chính thức chuyển sang trạng thái tử thủ, toàn tộc đóng cửa bế quan, mượn cái danh nạn nhân để ngồi nhìn Vương gia đối mặt với lệnh phong sát toàn diện từ các thế lực trung lập.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.