Chương 417: Cấm Chế Mỏng Manh
Lão cắn chặt khớp hàm, cúi xuống nhặt đoạn trận kỳ hỏng lên, trong lòng dâng lên một cỗ hoảng loạn tột độ. Ba tên đệ tử canh gác đêm qua đã không thấy tăm hơi, hiện trường để lại chỉ có dấu vết linh lực bạo động của tà tu. Lâm Hữu Trạch biết rõ trách nhiệm lần này lớn đến mức nào, nhẹ thì tước đoạt tài nguyên bổng lộc, nặng thì phế bỏ tu vi đày vào hắc thạch quặng mỏ. Lão đảo mắt nhìn quanh, tính toán xem có cách nào che giấu bớt tổn thất trước khi Chấp Sự Đường phái người xuống kiểm tra hay không. Nhưng ý nghĩ ngu ngốc ấy vừa lóe lên đã bị dập tắt bởi một luồng hàn khí lạnh buốt ập đến từ phía sau lưng.
Một bóng đen không tiếng động đáp xuống phiến đá tảng ngay bên cạnh bãi linh thổ nứt nẻ. Ám vệ Thập Nhị mang theo mặt nạ gỗ che khuất nửa khuôn mặt, ánh mắt vô hồn nhìn thẳng vào vị trưởng lão đang lùi lại vì kinh hãi. Gã không vòng vo nửa lời, trực tiếp rút từ trong ngực áo ra một tấm thẻ tre nhuốm màu đỏ sậm ném mạnh về phía trước. Khối lệnh bài mang theo kình phong sắc lẹm cắm phập xuống mặt đất, vừa vặn ghim chặt đoạn cờ trận cháy dở dưới chân Lâm Hữu Trạch. Trên mặt thẻ phạt khắc rõ một con số nợ công huân khổng lồ bằng chu sa đỏ tươi, kèm theo ấn triện hình lá trúc của đích thân tộc trưởng.
Lâm Hữu Trạch nuốt khan, run rẩy quỳ một gối xuống rút vật chứng định tội kia lên xem xét.
Đôi mắt lão trừng lớn, huyết khí dường như xông thẳng lên đỉnh đầu khi nhìn thấy con số nợ bị ghi lại.
Ba ngàn điểm công huân, tương đương với toàn bộ sản lượng quặng hắc thạch trong vòng năm năm tới của nhánh phụ.
Ba tên đệ tử trực đêm đã bị gạch tên khỏi gia phả, phát đày vĩnh viễn.
Lão há miệng thở dốc, định lên tiếng phân trần thì Thập Nhị đã lạnh lùng ngắt lời.
Tộc trưởng có lệnh, trưởng lão Hữu Trạch tội thất trách làm hỏng linh điền, nay phạt nợ ba ngàn công huân, lập tức niêm phong khoáng mạch phía đông.
Thanh âm của ám vệ cố tình được đẩy lên cao, vang vọng khắp cả một vùng đồi núi đang chìm trong sương mù. Lâm Hữu Trạch sững sờ, nhạy bén nhận ra điểm bất thường trong cách truyền đạt mệnh lệnh này. Ám vệ vốn luôn hành sự bí mật, dùng thần thức truyền âm, tại sao hôm nay lại lớn tiếng tuyên bố hình phạt giữa nơi trống trải, xung quanh còn có không ít tán tu đang làm thuê cho gia tộc lảng vảng gần đó. Lão liếc nhìn ánh mắt sắc lạnh của Thập Nhị, rồi lại nhìn xuống con số chu sa đỏ chót trên tay, một luồng điện giật xẹt qua đại não. Tộc trưởng không hề muốn che giấu tổn thất, mà ngược lại, ngài muốn bêu rếu sự thất bại này cho cả ngoại giới đều biết.
Chỉ trong một nhịp thở, lão hồ ly sống hơn sáu mươi năm đã hiểu ra vai trò của mình trong bàn cờ này. Sự hoảng sợ và uất ức ban đầu của lão là thật, khoản nợ khổng lồ kia cũng là thật, và chính cái sự thật tàn nhẫn đó mới là lớp bình phong hoàn hảo nhất để che mắt những kẻ đang dòm ngó từ trong bóng tối. Kẻ thù sẽ đánh giá Lâm gia qua phản ứng của một vị trưởng lão bị ép đến đường cùng, chứ không thể nhìn thấu tâm tư sâu như biển của kẻ ngồi trong nghị sự đường. Lâm Hữu Trạch lập tức thay đổi sắc mặt, gân xanh nổi đầy trên trán, hung hăng đập mạnh tấm thẻ tre xuống mặt đá.
Lão gào lên bằng chất giọng khàn đục, mang theo ba phần phẫn nộ và bảy phần tuyệt vọng.
Tôn gia khốn kiếp, chúng nó hủy hoại Bích Thủy điền của ta, tộc trưởng lại trút tội lên đầu lão phu, ba ngàn công huân này bắt ta lấy mạng ra đền sao!
Thập Nhị không đáp lời, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi hóa thành một vệt hắc ảnh tan biến vào làn sương sớm. Bỏ lại Lâm Hữu Trạch đứng giữa bãi bùn lầy, tiếp tục vung tay chửi rủa, ra lệnh cho đám thợ mỏ tán tu mau chóng dọn dẹp tàn cuộc trong sự hoảng loạn. Cách đó không xa, tại một ngọn cổ thụ rậm rạp nằm ngoài rìa trận pháp, một bóng người mặc áo xám khẽ nhếch mép cười gở. Tên thám tử thu lại ngọc giản ghi âm trong tay, cẩn thận lùi bước về phía ranh giới Tôn gia, mang theo bằng chứng sống động về sự suy sụp nội bộ của đối thủ mà không hề hay biết bản thân vừa bước một chân vào tử cục.
Cùng lúc đó, tại Chấp Sự Đường, một tấm bản đồ địa mạch mới tinh vừa được trải ra trên án thư. Vật chứng hỏng hóc từ phía đông đã hoàn thành sứ mệnh mồi nhử, giờ là lúc hệ thống tuần tra ngoại vi chính thức chuyển dời trọng tâm sang một khu vực hoàn toàn khác.
Thập Nhị đứng trên tảng đá phủ đầy rêu xanh, ánh mắt vô hồn nhìn xuống vị trưởng lão đang run rẩy dưới bùn lầy. Gã cất giọng đều đều, âm thanh lạnh lẽo như đao kiếm cọ xát vào nhau giữa màn sương sớm, không mang theo nửa điểm thương xót.
Tộc trưởng có lệnh, nhánh phụ muốn xóa bỏ khoản nợ khổng lồ này, ngài phải đích thân làm mồi nhử.
Lâm Hữu Trạch ngẩng phắt đầu lên, bàn tay già nua siết chặt lấy tấm thẻ tre chu sa đến mức các khớp xương trắng bệch. Lão hiểu quá rõ thủ đoạn mượn đao giết người của vị gia chủ trẻ tuổi đang ngồi tại Chấp Sự Đường. Một khi đã gạch tên ba đệ tử gác đêm, giáng xuống khoản nợ công huân ép chết người, tức là gia tộc đã cắt đứt mọi đường lui của nhánh phụ. Kẻ thù bên ngoài nhìn vào sẽ chỉ thấy một trưởng lão thất thế, bị dồn vào chân tường, hoàn toàn trở thành mắt xích yếu nhất trong toàn bộ hệ thống phòng thủ.
Ta phải làm gì để đoái công chuộc tội?
Lão khàn giọng lên tiếng, yết hầu lăn lộn nuốt xuống vị đắng chát của sự bất lực.
Thập Nhị không đáp lời ngay, chỉ hất cằm về phía đoạn cờ trận tơ tằm hỏa cán đang ghim dưới đất. Ám vệ từ từ rút trong ngực áo ra một cuộn giấy da thú ố vàng, bên trên vẽ chằng chịt những đường vân trận pháp hệ thủy đang tỏa ra linh quang nhàn nhạt.
Dùng tinh huyết của ngài kích hoạt Thanh Đồng Tầm Tinh Bàn, rút lấy một tia khí tức tà tu còn sót lại trên tàn kỳ. Tộc trưởng đã liệu trước kẻ thù sẽ dùng hỏa công thiêu rụi linh điền để xóa dấu vết. Nhưng mộc sinh hỏa, căn cốt của tà thuật kia một khi bùng phát chắc chắn sẽ để lộ linh lực thổ hệ đặc trưng của Tôn gia.
Lâm Hữu Trạch nghe đến đây thì sống lưng lạnh toát, mồ hôi ướt đẫm đạo bào. Lão nhận ra bản thân và cả khoảnh ruộng Bích Thủy này ngay từ đầu đã nằm gọn trong bàn cờ của thượng tầng. Không có viện binh nào đến trễ, chỉ có cạm bẫy được giăng sẵn chờ kẻ thù cắn câu. Lão cắn răng, vỗ mạnh một chưởng lên ngực trái, ép ra ba giọt tâm huyết đỏ thẫm lơ lửng giữa không trung.
Lão tu sĩ già lẩm nhẩm pháp quyết, tế ra một chiếc la bàn bằng đồng thau xỉn màu. Ba giọt máu tươi vừa chạm vào mặt vật phẩm, từng đạo phù văn cổ xưa lập tức sáng rực lên. Lão vung tay đánh ra một đạo linh lực, hút lấy tàn tro trên đoạn cờ hỏng dung nhập thẳng vào kim chỉ nam.
Mặt la bàn rung lên bần bật, phát ra những tiếng cọt kẹt chói tai. Kim chỉ nam điên cuồng xoay chuyển, đâm thủng lớp sương mù rồi găm chặt về hướng tây bắc, nơi tọa lạc của khu mỏ hắc thạch bỏ hoang. Từ trên mặt đồng, một luồng hắc khí mang theo mùi máu tanh tưởi bốc lên, xen lẫn chút ánh sáng vàng đục rỉ ra từ bùn đất. Bằng chứng đã quá rõ ràng, kẻ phóng hỏa đêm qua không hề chạy trốn ra ngoài phạm vi Tử Trúc Lĩnh mà mượn đường hầm khoáng mạch để lẩn trốn, chờ đợi thời cơ tập kích lần hai.
Bọn chúng muốn mượn địa thế quặng mỏ để che giấu linh lực ba động, tà tu này hiểu rất rõ cấm chế của gia tộc ta.
Lão thở dốc, sắc mặt xám xịt khi cảm nhận thọ nguyên trong cơ thể vừa bị rút đi mười năm cùng ba giọt tâm huyết. Cái giá của việc cưỡng ép dò xét khí tức tà ma đã khiến đan điền của lão xuất hiện một vết rạn nhỏ, linh lực vận chuyển bắt đầu sinh ra cảm giác trì trệ.
Thập Nhị gật đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng xác nhận mọi diễn biến đều khớp với ngọc giản mà tộc trưởng giao phó trước lúc hừng đông. Gã vươn tay, ném cuộn giấy da thú thẳng vào lòng Lâm Hữu Trạch. Đây không phải bản đồ bình thường, mà là khế ước điều động trận vị tạm thời, cho phép người cầm nó can thiệp vào mạch nước ngầm.
Cầm lấy Bản Đồ Trận Nhãn này, đi đến cửa hầm số bốn. Ngài tuyệt đối không được giao chiến, chỉ cần giả vờ hoảng loạn khi phát hiện dấu vết, sau đó dùng lệnh bài trưởng lão khởi động cấm chế phong tỏa hầm mỏ. Tộc trưởng đã sớm sai người chôn sẵn hai mươi viên Trận Văn Thạch hệ thủy ở đó từ ba ngày trước.
Lâm Hữu Trạch trợn tròn mắt, rốt cuộc cũng nhìn thấu toàn bộ sát cục đáng sợ của Lâm Mặc. Tộc trưởng căn bản không định cứu vãn sản lượng linh điền, mà cố tình dùng nó làm bình phong, ép kẻ thù mang theo tà thuật chui vào khu mỏ hắc thạch. Một khi cấm chế hầm mỏ đóng lại, thủy khí bạo phát từ trận văn thạch sẽ hòa cùng chướng khí dưới lòng đất, tạo thành một lồng giam tuyệt linh khổng lồ khắc chế hoàn toàn thổ hệ công pháp của Tôn gia.
Ta hiểu rồi.
Lão cất tấm thẻ phạt vào ngực áo, vớ lấy cuộn da thú rồi lảo đảo đứng dậy.
Cái giá phải trả cho việc sống sót sau đêm nay chính là việc nhánh phụ phải tự tay phong kín nguồn thu duy nhất còn sót lại của mình, chấp nhận đình trệ toàn bộ việc khai thác quặng mỏ trong nửa năm tới. Nhưng Lâm Hữu Trạch không dám cãi lệnh, bởi lão biết nếu chần chừ, thứ chờ đợi lão không chỉ là nợ công huân mà là hình phạt trục xuất khỏi gia phả. Bóng lưng già nua của vị trưởng lão nhanh chóng chìm vào màn sương mù, mang theo khế ước trận vị tiến thẳng về phía tây bắc, chính thức khởi động vòng vây thứ hai của gia tộc.
Lâm Hữu Trạch lê bước chân nặng nhọc rời khỏi khoảnh ruộng hoang tàn, hướng thẳng về phía tây bắc. Gió sương mù mịt quất vào mặt, mang theo hơi lạnh thấu xương của vùng cấm địa ngoại vi. Lão siết chặt tấm thẻ phạt bằng trúc đỏ trong tay, cảm nhận từng đợt linh lực mỏng manh của bản thân đang bị vật này âm thầm rút đi để duy trì một loại kết nối vô hình. Lão hiểu rõ, tộc trưởng không chỉ bắt lão gánh khoản nợ ba ngàn điểm công huân, mà còn dùng lão làm mồi nhử để cất mẻ lưới cuối cùng.
Khu mỏ hắc thạch bỏ hoang hiện ra mờ ảo dưới ánh trăng khuyết, vách đá lởm chởm những hố sâu đen ngòm không đáy. Nơi này vốn đã cạn kiệt linh khí từ mười năm trước, hiện tại chỉ còn sót lại chút địa mạch thổ hệ vỡ nát. Đột nhiên, một mảng bóng tối dưới chân vách đá khẽ vặn vẹo. Tôn Hạc, gã chấp sự ngoại môn của Tôn gia, đang nấp rịt trong khe nứt, cố gắng áp chế luồng huyết khí cuộn trào nơi lồng ngực. Gã vừa thoát khỏi vụ bạo tạc ở Bích Thủy linh điền, định mượn chút địa khí tàn dư ở đây để xoa dịu kinh mạch đang nứt toác.
Ánh mắt Tôn Hạc lóe lên tia tàn độc khi nhận ra kẻ vừa bước vào cửa mỏ. Một lão già tu vi Luyện Khí tầng sáu, khí tức phù phiếm, tay lại cầm một vật phẩm phát ra dao động mộc hệ cực kỳ nhạt nhòa. Gã nhếch mép cười gằn, cho rằng Lâm gia đã cạn kiệt nhân lực đến mức phái một phế vật đi kiểm kê hiện trường. Chỉ cần hút cạn tinh huyết của lão già này, tà công của gã sẽ khôi phục được bảy phần, dư sức phá vây chạy thoát trước khi trời sáng.
Không chút do dự, Tôn Hạc búng tay, một đạo huyết phù xé gió lao vút ra khỏi bóng tối. Phù lục hóa thành một bàn tay máu khổng lồ, mang theo mùi tanh tưởi ập thẳng xuống đỉnh đầu vị trưởng lão Lâm gia. Lâm Hữu Trạch giật mình kinh hãi, hai chân run rẩy không kịp lùi lại, theo bản năng giơ cao khối lệnh bài mang ấn triện của gia chủ lên đỡ đạn.
Bàn tay máu vừa chạm vào mặt thẻ, một tiếng xèo xèo vang lên chói tai. Thay vì vỡ nát, vật chứng định tội kia bỗng bùng lên một vòng xoáy linh lực cực kỳ ngang ngược, trực tiếp nuốt chửng luồng tà khí.
Trận nhãn di động, Lâm gia các ngươi dám tính kế ta!
Tôn Hạc gầm lên phẫn nộ, lập tức cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết để cưỡng ép cắt đứt liên kết thần thức với đạo bùa. Gã vội vã đạp mạnh vào vách đá, muốn mượn lực phản chấn để tẩu thoát khỏi khu mỏ. Nhưng mọi tính toán của gã đã nằm gọn trong ván cờ của Lâm Mặc từ trước khi vụ bạo tạc xảy ra. Khối thẻ phạt kia thực chất là chìa khóa kích hoạt Khốn Mạch Trận đã được chôn sẵn dưới lòng đất từ nửa tháng trước.
Chín ô trận vị ẩn giấu dưới lớp đá dăm đồng loạt sáng rực lên ánh sáng vàng đục. Những sợi xích linh lực to bằng cánh tay từ dưới lòng đất vươn lên, cuộn chặt lấy hai chân Tôn Hạc, ghim chặt gã lơ lửng giữa không trung. Tên tà tu điên cuồng tế ra một thanh đoản kiếm rỉ sét chém loạn xạ vào trận văn, nhưng càng phản kháng, linh lực trong đan điền gã càng bị địa mạch bòn rút tàn nhẫn.
Để duy trì trận thế vây nhốt cường độ cao, cái giá phải trả vượt xa sức chịu đựng của một tu sĩ Luyện Khí trung kỳ. Toàn bộ tàn dư linh mạch cấp một tại khu mỏ bắt đầu sụp đổ, phát ra những tiếng đứt gãy trầm đục dưới sâu ba trăm trượng. Lâm Hữu Trạch đứng giữa tâm trận, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Lão cảm nhận rõ rệt thọ nguyên của mình bị tế đàn rút đi ít nhất năm năm, mái tóc hoa râm chỉ trong chớp mắt đã bạc trắng, rụng lả tả xuống vai áo đạo bào. Khoản nợ khổng lồ chưa trả xong, nay lão lại phải vĩnh viễn mất đi cơ hội tiến giai để làm vật dẫn cho sát cục này.
Từ trên ngọn cây khô cách đó không xa, Thập Nhị lạnh lùng quan sát toàn bộ diễn biến. Gã lấy ra một viên Lưu Ảnh Châu, cẩn thận ghi lại khoảnh khắc tên tà tu Tôn gia sử dụng huyết phù và bị xích trận khóa chặt. Tội danh phá hoại linh điền và tu luyện tà công giờ đã có bằng chứng thép không thể chối cãi. Thập Nhị vung tay, một đạo truyền âm hạc giấy mang theo hình ảnh chiến cuộc xé màn đêm bay thẳng về phía Tộc Vụ Điện, để lại khu mỏ hoang đang dần chìm vào tĩnh lặng cùng một tù binh thoi thóp.
Chín ô trận vị mọc lên từ lòng đất khoáng mạch đan xen thành một chiếc lồng giam kín kẽ. Tôn Hạc gầm lên một tiếng trầm đục, vội vàng thay đổi chiến thuật khi nhận ra thần thức của mình đã bị phong bế hoàn toàn. Lão không dùng bạo lực oanh kích vào vách sáng nữa mà lật tay tế ra một cây trâm cài tóc bằng xương trắng hếu. Đây là Cốt Độc Xuyên Mạch, pháp khí tà môn chuyên dùng để đâm thủng liên kết của địa mạch ngũ hành. Bàn tay khô héo của Tôn Hạc cắm phập cây trâm xuống nền đá đen tuyền, rót toàn bộ linh lực còn sót lại hòng cắt đứt nguồn cung cấp năng lượng từ mỏ hắc thạch cho sát trận.
Một tiếng răng rắc vang lên, vách sáng bao quanh lão chớp lóe rồi nứt ra một khe hở bằng nửa người. Đôi mắt Tôn Hạc lóe lên tia cuồng hỉ, lão không chút do dự thu hồi pháp khí, vận thân pháp lao thẳng về phía sinh lộ vừa mở.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi chân lão chạm vào khe nứt, mặt đất dưới chân đột ngột sụt lún tạo thành một hố bùn đặc quánh linh khí hệ thủy. Khe hở kia căn bản không phải là điểm yếu bị phá vỡ, mà là cạm bẫy do người cầm trận chủ động hé mở để dẫn dụ con mồi tự chui đầu vào rọ. Tôn Hạc hoảng hồn nhận ra linh lực trong cơ thể đang bị vũng bùn hút lấy điên cuồng, lão muốn vung tay đánh nát mặt đất nhưng kinh mạch lại truyền đến từng cơn đau nhức như bị vạn kim đâm xuyên. Cái giá của việc đốt tinh huyết ngắt thần thức lúc nãy giờ mới bộc phát, khiến đan điền lão co rút kịch liệt, pháp lực ngưng trệ không thể vận chuyển chu thiên.
Trên vách đá cao cách đó trăm trượng, Lâm Mặc chắp tay sau lưng, hờ hững nhìn xuống con thú hoang đang vùng vẫy trong vũng bùn trận pháp. Hắn không hề có ý định tự mình hạ tràng giao phong, bởi một tu sĩ Luyện Khí tầng chín dẫu có trọng thương thì đòn phản phệ cuối cùng vẫn mang theo rủi ro không đáng có. Nam tử áo xanh khẽ gật đầu, ngón tay gõ nhẹ lên một mảnh ngọc bội truyền âm đang phát sáng nhàn nhạt trong lòng bàn tay.
Thập Nhị nhận được chỉ thị, lập tức từ bóng tối phía góc mỏ lao ra, trên tay cầm sẵn một xấp bùa chú dán kín phù văn phong ấn. Ám vệ này không tấn công Tôn Hạc mà dán thẳng xấp bùa lên tấm thẻ phạt đỏ sậm đang đóng vai trò làm trận nhãn di động. Ngay lập tức, bùn lầy dưới chân kẻ địch hóa cứng thành đá đen, gông cùm chặt chẽ từ thắt lưng trở xuống, biến Tôn Hạc thành một bức tượng bán thân bất động. Trận chiến kết thúc không một tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ có sự tính toán lạnh lẽo và mưu đồ vắt kiệt sức lực đối phương từ trước.
Lâm Mặc lúc này mới chậm rãi bước xuống thềm đá, tiến lại gần chiến lợi phẩm đã bị bắt sống. Hắn không nhìn Tôn Hạc đang trừng mắt chửi rủa mà cúi xuống nhặt lấy cây trâm bằng xương trắng vừa bị văng ra bờ đất. Thứ đồ chơi tà môn này tỏa ra oán khí nồng nặc, hoàn toàn trái ngược với công pháp hỏa hệ chính tông mà Tôn gia vẫn rêu rao bấy lâu nay.
Đem vật này nộp vào khố phòng, phân loại vào mục tang chứng tà tu cấp hai.
Thanh âm của tộc trưởng vang lên đều đều, không chứa chút cảm xúc xao động nào.
Ghi chú thêm vào sổ công huân, ba tên đệ tử canh gác đêm qua đã tử chiến anh dũng để bảo vệ khoáng mạch trước sự tấn công của tà tu Tôn gia. Chuyển khoản nợ ba ngàn điểm của Lâm Hữu Trạch thành tiền tuất bồi thường cho gia quyến nhánh phụ, đồng thời ban bố lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực mỏ hắc thạch trong vòng một tháng để thanh tẩy tà khí.
Thập Nhị kính cẩn cúi đầu nhận lệnh, đưa tay tiếp lấy cây trâm xương cất gọn vào túi càn khôn. Quyết định này của Lâm Mặc không chỉ tẩy trắng sự thất trách của ba kẻ canh gác mà còn hợp thức hóa việc đóng cửa mỏ quặng, che giấu bí mật về sự hiện diện của sát trận. Quan trọng hơn, cái danh tà tu giờ đây đã bị ghim chặt lên đầu Tôn Hạc bằng vật chứng không thể chối cãi.
Thế nhưng, ánh mắt Lâm Mặc lại dừng lại ở chiếc túi trữ vật bên hông lão già đang thoi thóp. Hắn vung tay, một luồng kình phong vô hình cắt đứt dải lụa, kéo chiếc túi rơi gọn vào lòng bàn tay. Thần thức lướt qua lớp cấm chế mỏng manh, nam tử áo xanh khẽ nhướng mày khi lấy ra một mặt đồng ấn khắc hình song xà ngậm ngọc. Thứ này tuyệt đối không phải đồ vật thuộc về Tôn gia, mà mang đậm dấu ấn của Huyết Xà Bang, một thế lực tán tu khét tiếng tàn độc ở biên giới Trung Châu.
Mặt đồng ấn hơi ấm lên, chứng tỏ bên trong vẫn còn lưu lại thần hồn ấn ký của một kẻ có tu vi vượt xa Luyện Khí kỳ. Lâm Mặc hiểu rõ, Tôn Hạc chỉ là một con cờ bị kẻ khác mượn đao giết người, và kẻ đứng sau đang dùng ấn ký này để định vị vị trí hiện tại. Hắn mỉm cười nhạt, không chút chần chừ nhét mặt đồng ấn vào một hộp ngọc cách linh, sau đó ném cho Thập Nhị.
Lệnh cho đội tuần tra ngoại vi, lập tức mang chiếc hộp này chôn xuống dưới gốc linh thụ héo úa ở sườn núi phía tây, ngay sát ranh giới địa bàn của Liễu gia.
Kẻ thù muốn dùng mồi nhử để thăm dò thực lực Tử Trúc Lĩnh, hắn liền mượn hoa hiến Phật, đem củ khoai lang nóng bỏng tay này ném sang sân nhà một thế lực đang nhăm nhe đục nước béo cò. Khi chủ nhân thực sự của mặt đồng ấn tìm đến theo dấu vết thần hồn, thứ chờ đợi gã sẽ là hệ thống cấm chế phòng ngự của Liễu gia chứ không phải Lâm Mặc. Cục diện Nam Cương vốn đã rối ren, nay lại có thêm một bằng chứng tà tu chuyển dời vị trí, đủ để khiến các gia tộc nghi kỵ lẫn nhau mà bỏ qua sự lớn mạnh âm thầm của Lâm gia.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.