Chương 26: Công Bằng Và Tộc Quy
Đăng: 09/07/2026 11:21
4,288 từ
1 lượt đọc
Ánh mắt Lâm Chính Nguyên là một gánh nặng, không chỉ đánh giá đề xuất mà còn dò xét người đứng trước mặt ông. Một sự im lặng kéo dài, đặc quánh những câu hỏi chưa nói ra và dư âm của một lời tuyên bố táo bạo.
Các trưởng lão khác khẽ động, nét mặt họ pha lẫn vẻ suy tư và e ngại. Lâm Mặc đã đặt cược danh dự và tương lai của mình vào hệ thống Điểm Cống Hiến. Đây không chỉ là một quyết định hành chính, mà là một lời thề, một gánh nặng mà chưa từng vị tộc trưởng nào dám tự mình gánh chịu công khai đến vậy.
Lâm Chính Nguyên cuối cùng cũng khẽ gật đầu, một động tác chậm rãi, gần như không thể nhận ra.
"Được." Giọng ông trầm đục, vang vọng trong chính đường đã bớt đi phần nào sức nặng của sự uy nghiêm, thay vào đó là một sự chấp thuận miễn cưỡng, ẩn chứa cảnh báo. "Nếu đã là quyết định của tộc trưởng, vậy thì tộc nhân chúng ta sẽ tuân theo. Nhưng Mặc nhi, ngươi phải nhớ, sự ổn định của gia tộc không chỉ nằm ở công bằng, mà còn ở sự đồng lòng. Một hệ thống mới, dù hoàn hảo đến mấy, cũng cần thời gian và sự hy sinh để chứng minh giá trị."
Lâm Mặc không đáp lại trực tiếp, chỉ khẽ cúi đầu. Hắn hiểu ý của Lâm Chính Nguyên. Sự hy sinh không chỉ là của riêng hắn, mà còn của cả gia tộc trong quá trình chuyển đổi. Đây là một cuộc cách mạng nhỏ, và cách mạng luôn đòi hỏi máu và nước mắt.
Khi cuộc nghị sự kết thúc, các trưởng lão lần lượt rời đi, mang theo những suy tư riêng. Không khí trong chính đường dần trở nên loãng hơn, nhưng sự căng thẳng vẫn còn vương vấn. Lâm Thanh Hòa nán lại, ánh mắt nhìn Lâm Mặc chất chứa sự lo lắng.
"Tộc trưởng, người thật sự không cần phải làm đến mức đó." Lâm Thanh Hòa nói, giọng nhỏ đi. "Đặt mình vào vị trí chịu phạt nặng nhất, điều này... điều này có thể khiến một số người nảy sinh ý đồ."
Lâm Mặc ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống dày đặc, che phủ Tử Trúc Lĩnh trong một màu đen thăm thẳm.
"Nếu không làm vậy, ai sẽ tin vào sự công bằng của hệ thống?" Hắn hỏi, không phải để tìm câu trả lời, mà để khẳng định lập trường. "Nếu ngay cả người đứng đầu còn e ngại, thì làm sao tộc nhân dám dốc sức? Hơn nữa, những kẻ có ý đồ, sớm muộn gì cũng sẽ lộ diện."
Lâm Thanh Hòa thở dài. "Nhưng còn Bạch Tầm thì sao? Và Bách Bảo Lâu? Việc chúng ta giam giữ phân thân Kim Đan của hắn, liệu có chọc giận đối phương quá mức không?"
Lâm Mặc quay lại, ánh mắt sắc bén. "Bọn họ đã gieo mầm bệnh vào Dược Viên, đã muốn biến Tử Trúc Lĩnh thành đất thí nghiệm. Việc giam giữ phân thân của Bạch Tầm chỉ là một lời cảnh cáo. Nếu không làm vậy, Bách Bảo Lâu sẽ nghĩ Lâm gia là một con mồi yếu ớt, dễ dàng bị nuốt chửng." Hắn dừng lại một chút. "Hơn nữa, ta đã có một suy đoán về phản ứng của Bách Bảo Lâu."
"Suy đoán gì?" Lâm Thanh Hòa hỏi, nét mặt càng thêm sốt ruột.
"Bạch Tầm là Kim Đan sơ kỳ. Đối với một thế lực như Bách Bảo Lâu, một Kim Đan sơ kỳ không phải là không thể thay thế," Lâm Mặc chậm rãi nói. "Hắn chỉ là một con cờ thí. Điều bọn họ quan tâm là bí mật của Đất Hồi Sinh, và liệu chúng ta có thể lợi dụng nó hay không. Việc giam giữ phân thân Bạch Tầm, một mặt là răn đe, mặt khác, cũng là một 'thử nghiệm' đối với Bách Bảo Lâu."
Lâm Thanh Hòa ngẩn người. "Thử nghiệm? Thử nghiệm điều gì?"
"Thử nghiệm xem bọn họ sẽ phản ứng đến mức nào để cứu một con cờ thí, hoặc để che giấu một bí mật lớn hơn," Lâm Mặc đáp. "Ta đã lệnh cho Lâm Cảnh Dao dùng Khẩu Sổ giám sát chặt chẽ mọi động tĩnh, đặc biệt là các giao dịch lạ, các tin tức liên quan đến bệnh tật hoặc những kẻ có liên quan đến Bách Bảo Lâu. Sổ không chỉ ghi chép lời nói, mà còn ghi chép cả những 'mạch lời' ẩn giấu, những ý đồ chưa thành hình."
Hắn nhấc tay lên, vuốt nhẹ bìa quyển Khẩu Sổ đặt trên bàn. Quyển sổ vẫn im lìm, nhưng Lâm Thanh Hòa có thể cảm nhận được một luồng linh khí vô hình đang chảy qua nó, kết nối với một mạng lưới cảm ứng rộng lớn.
"Tộc trưởng, người đang muốn dùng Khẩu Sổ để… dò xét Bách Bảo Lâu sao?" Lâm Thanh Hòa hiểu ra.
Lâm Mặc không xác nhận cũng không phủ nhận. Hắn chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những cành trúc trong màn đêm.
"Việc phục hồi linh mạch cần tài nguyên. Rất nhiều tài nguyên. Hệ thống Điểm Cống Hiến sẽ thúc đẩy tộc nhân làm việc, nhưng chúng ta vẫn cần một nguồn thu lớn khác."
Hắn khẽ nhắm mắt, như đang lắng nghe thứ gì đó chỉ riêng mình nghe thấy.
"Và ta đã nhận được một vài 'lời thì thầm' từ Khẩu Sổ. Một vài lời thì thầm về một nơi... nơi có thể có những gì chúng ta cần." Ánh mắt hắn mở ra, lóe lên sự tính toán. "Nhưng cái giá để tiếp cận nó, có lẽ sẽ không nhỏ."
Lâm Mặc quay lại nhìn Lâm Thanh Hòa, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả màn đêm. “Bách Bảo Lâu không chỉ muốn gieo mầm bệnh, mà còn muốn nắm giữ linh mạch của chúng ta qua tay Bạch Tầm. Kẻ đó là một con cờ, nhưng là một con cờ chứa đựng rất nhiều thông tin.” Hắn dừng lại, nhịp thở đều đều như muốn lắng nghe chính mình. “Chúng ta đã giam giữ phân thân của hắn. Đây không chỉ là một sự trừng phạt, mà là một cơ hội.”
Lâm Thanh Hòa cau mày, vẫn chưa hiểu ý Lâm Mặc. “Cơ hội gì, tộc trưởng?”
“Cơ hội để đọc.” Lâm Mặc nói. “Đất Hồi Sinh đã cho ta thấy rằng, phân thân Kim Đan kỳ này không phải là một pháp khí đơn thuần. Nó được tạo ra từ một phần linh hồn, một phần ý chí của bản thể. Mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ, thậm chí cả những ký ức sâu kín nhất của bản thể, đều được phản chiếu trong phân thân này.” Hắn bước đến chiếc bàn dài, gõ nhẹ ngón tay lên mặt gỗ nhẵn bóng. “Chúng ta sẽ không tra tấn hắn. Chúng ta sẽ đọc hắn.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Thanh Hòa. Đọc một tu sĩ Kim Đan? Đó là một thủ đoạn mà ngay cả các tông môn lớn cũng hiếm khi dám áp dụng, bởi nó không chỉ nguy hiểm mà còn có thể gây tổn hại lớn đến linh hồn người thi triển. “Tộc trưởng, đây là thủ đoạn nghịch thiên. Nếu không cẩn thận, không chỉ phân thân này bị hủy hoại, mà linh hồn của người thi triển cũng sẽ bị phản phệ. Huống hồ, thông tin từ một phân thân chưa chắc đã đáng tin cậy.”
“Ngươi nói đúng. Phản phệ là có thật. Nhưng ta không phải người thi triển.” Lâm Mặc khẽ nhếch môi, ánh mắt chuyển sang phía cửa chính đường. “Ta chỉ là người giám sát.”
Đúng lúc đó, Cảnh Dao bước vào, trên tay là quyển Khẩu Sổ màu xám tro, nhưng lần này quyển sổ phát ra một luồng sáng nhạt, như đang sống dậy. Nàng không còn vẻ mặt thờ ơ thường thấy, thay vào đó là sự tập trung cao độ, đôi mắt lấp lánh một thứ ánh sáng khác lạ. “Tộc trưởng, Cố Sơn trưởng lão đã hoàn tất việc gia cố trận pháp. Phân thân của Bạch Tầm đã được cố định hoàn toàn trong khu mộ tổ, không thể thoát ra.”
“Tốt lắm.” Lâm Mặc gật đầu. “Cảnh Dao, ngươi đã sẵn sàng chưa?”
Nàng nhìn hắn, rồi nhìn quyển Khẩu Sổ trong tay. “Cố Sơn trưởng lão đã giải thích. Việc này sẽ rất khó khăn, và ta có thể sẽ cảm thấy những thứ không nên cảm thấy. Nhưng ta đã sẵn sàng. Gia tộc cần thông tin này.” Giọng nàng kiên định, không một chút do dự. Dù vẻ ngoài thư sinh yếu ớt, Cảnh Dao lại sở hữu một ý chí sắt đá, đặc biệt khi liên quan đến sự an nguy của gia tộc và những tri thức cổ xưa.
“Vậy thì, bắt đầu đi.” Lâm Mặc ra lệnh.
Cảnh Dao bước đến giữa chính đường, đặt Khẩu Sổ lên một cái bục đá cũ kỹ, nơi thường dùng để đặt hương án trong các buổi tế tự quan trọng. Nàng nhắm mắt lại, hai tay đặt nhẹ lên bìa sổ. Khẩu Sổ bỗng phát ra một luồng sáng xanh xám mạnh mẽ, những đường vân mạch máu trên bìa sổ nổi lên rõ rệt, như những huyết quản đang đập. Từ quyển sổ, một sợi tơ ánh sáng mảnh như sợi tóc, màu xanh lục pha xám, từ từ vươn ra, xuyên qua bức tường đá, hướng thẳng về phía khu mộ tổ. Lâm Thanh Hòa và Lâm Mặc có thể cảm nhận được một luồng ý niệm vô hình, sắc bén và tò mò, đang lan tỏa trong không khí.
Đó là ý niệm của Cảnh Dao, được khuếch đại và dẫn dắt bởi Khẩu Sổ.
Cảnh tượng này thật sự đáng kinh ngạc. Quyển Khẩu Sổ không chỉ ghi chép, mà còn là một công cụ để thâm nhập vào những bí mật ẩn sâu nhất. Sợi tơ ánh sáng rung động nhẹ, như đang dò xét, đang chạm vào một thứ gì đó vô hình. Rồi, một tiếng rên khẽ thoát ra từ Cảnh Dao. Nàng siết chặt hai tay trên Khẩu Sổ, trán lấm tấm mồ hôi. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi môi mím chặt.
“Có chuyện gì?” Lâm Thanh Hòa vội hỏi, bước đến gần hơn.
Lâm Mặc đưa tay ra ngăn Lâm Thanh Hòa lại. Hắn đã thấy. Trên gương mặt Cảnh Dao, những đường vân xanh xám nhỏ xíu bắt đầu nổi lên, giống hệt những đường vân trên Khẩu Sổ, và giống hệt những hạt tro phát sáng trên người tên hộ vệ của Bạch Tầm. Đó là dấu hiệu của “bệnh.”
“Hắn… hắn đang nói dối…” Cảnh Dao thều thào, giọng nàng run rẩy, như đang chống chọi với một luồng thông tin hỗn loạn. “Rất nhiều lời nói dối… Những hình ảnh chồng chéo… Một cái bẫy…”
Lâm Mặc nhíu mày. “Cái bẫy gì?”
Cảnh Dao đột ngột mở bừng mắt. Đồng tử nàng giãn ra, ánh mắt tràn ngập vẻ sợ hãi. “Bách Bảo Lâu… không chỉ muốn linh mạch… Chúng muốn Tử Trúc Linh Dịch… Và chúng biết chúng ta có nó!”
Một luồng hàn khí ập đến. Lâm Mặc và Lâm Thanh Hòa đều sững sờ. Thông tin này còn nghiêm trọng hơn cả việc linh mạch bị dòm ngó. Tử Trúc Linh Dịch là bí mật cốt lõi, là nền tảng cho sự phát triển của Lâm gia. Nếu Bách Bảo Lâu đã biết, vậy thì mọi kế hoạch của chúng không chỉ dừng lại ở việc chèn ép hay gieo bệnh. Chúng đang nhắm thẳng vào trái tim của gia tộc.
Cảnh Dao thở dốc, nàng lùi lại một bước, suýt ngã quỵ. Sợi tơ ánh sáng từ Khẩu Sổ đã co rút lại, trở về bìa sổ. Quyển sổ cũng tắt đi ánh sáng. Nàng đưa tay lên ôm đầu, như thể đang cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng vừa xâm chiếm tâm trí.
“Chúng… chúng đã cài cắm người vào bên trong…” Nàng thì thầm, giọng lạc đi. “Không chỉ ở Tử Trúc Lĩnh… mà còn ở các phường thị chúng ta khai phá… Chúng muốn kiểm soát toàn bộ chuỗi cung ứng… để khi Tử Trúc Linh Dịch xuất hiện… chúng sẽ là người đầu tiên thu hoạch.”
Lâm Mặc nhìn Cảnh Dao, rồi nhìn quyển Khẩu Sổ đã trở lại vẻ ngoài bình thường. Thông tin này, dù mới chỉ là một mảnh ghép, đã lật đổ hoàn toàn giả định ban đầu của hắn về ý đồ của Bách Bảo Lâu. Không phải linh mạch. Không phải chỉ là tài nguyên bề nổi. Mà là Tử Trúc Linh Dịch. Và chúng đã lên kế hoạch từ rất lâu, rất tỉ mỉ.
“Cảnh Dao, ngươi có thể xác định được là ai không?” Lâm Thanh Hòa hỏi gấp, giọng đầy lo lắng.
Cảnh Dao lắc đầu. “Quá hỗn loạn… Hắn… hắn đã chuẩn bị cho việc này… Một lớp vỏ bọc dày đặc… Nhưng ta cảm nhận được… một sự quen thuộc… một người đã từng rất gần…”
Lời nói của Cảnh Dao như một mũi dao đâm thẳng vào Lâm Mặc. Một kẻ nội gián đã từng rất gần. Ai? Và làm thế nào để tìm ra hắn, khi mà ngay cả khả năng "đọc" của Khẩu Sổ cũng bị che mắt bởi những lớp vỏ bọc tinh vi? Áp lực giờ đây không còn là từ bên ngoài, mà đã thâm nhập sâu vào tận xương tủy của Lâm gia.
...chúng ta giam giữ phân thân của hắn… liệu có an toàn?"
Lâm Mặc quay người lại, đối mặt với Lâm Thanh Hòa, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tính toán.
"An toàn ư? Với Bách Bảo Lâu, không có gì là an toàn tuyệt đối." Hắn khẽ lắc đầu. "Nhưng thông tin từ Bạch Tầm là thứ chúng ta không thể bỏ qua. Hệ thống Điểm Cống Hiến dù hoàn hảo đến mấy, cũng cần một nền tảng vững chắc để vận hành. Mà nền tảng đó, là sự hiểu biết về kẻ thù của chúng ta."
Hắn dừng lại một chút, như đang cân nhắc điều gì đó.
"Cảnh Dao đang ở khu mộ tổ. Việc đọc ký ức của một tu sĩ Kim Đan, dù chỉ là phân thân, không phải là chuyện dễ dàng. Chúng ta đã chuẩn bị cho những rủi ro."
Đêm càng lúc càng tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió xào xạc qua những tán trúc bên ngoài. Trong khu mộ tổ, không khí lại đặc quánh một sự căng thẳng vô hình. Cảnh Dao ngồi đối diện với phân thân của Bạch Tầm, Khẩu Sổ đặt ngay ngắn trên đùi. Ánh sáng xanh xám từ quyển sổ bao phủ lấy nàng, kéo dài thành những sợi mảnh như tơ, luồn lách vào mi tâm của phân thân.
Phân thân Bạch Tầm, bị trận pháp của Lâm Cố Sơn cố định, vẫn cố gắng giãy giụa trong câm lặng. Đôi mắt vô hồn của nó chợt lóe lên một tia sáng sắc lạnh, không phải của sự sống, mà là sự phản kháng tột cùng từ sâu thẳm linh hồn bản thể. Cảnh Dao cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ đang chống trả, tựa như một bức tường vô hình dựng lên trong tâm thức. Nàng nhíu mày, các ngón tay siết chặt Khẩu Sổ. Từng sợi tơ linh lực từ Khẩu Sổ gặp phải chướng ngại, không thể xuyên thủng sâu hơn. Chúng như chạm vào một lớp da dày, cứng rắn, dù cố gắng cũng chỉ có thể lướt qua bề mặt.
Bất chợt, một làn sóng lạnh lẽo tràn ngập tâm trí Cảnh Dao, không phải là cảm giác đau đớn thể xác, mà là một sự trống rỗng đến rợn người, như thể có một thứ gì đó đang cố gắng hút cạn tinh thần nàng. Khẩu Sổ trong tay nàng rung lên bần bật, ánh sáng xanh xám chập chờn, có lúc như muốn tắt lịm. Cảnh Dao cắn chặt môi, một dòng máu đỏ tươi chảy xuống, hòa vào ánh sáng của Khẩu Sổ. Nàng biết, đây là phản phệ. Phân thân này không chỉ đơn thuần là một bản sao, nó mang theo một phần linh hồn, một sự phòng ngự được khắc sâu đến tận bản nguyên.
Qua sự chống trả đó, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Cảnh Dao, nhanh như một tia chớp xé ngang màn đêm. Không phải là một kế hoạch cụ thể, mà là một cảm giác. Một cảm giác về một thực thể khổng lồ, vô hình, với những xúc tu vươn dài ra khắp mọi nơi, không chỉ là Bách Bảo Lâu, mà còn nhiều hơn thế. Nó tựa như một con nhện khổng lồ đang giăng lưới, kiên nhẫn chờ đợi con mồi sa bẫy. Và Tử Trúc Lĩnh, với linh mạch của nó, chỉ là một trong số vô vàn điểm nhỏ trên tấm lưới rộng lớn đó.
Cảnh Dao rên lên một tiếng khẽ, đầu óc quay cuồng. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có xâm chiếm, như thể linh hồn nàng vừa trải qua một trận chiến khốc liệt. Khẩu Sổ tự động khép lại, ánh sáng xanh xám tắt hẳn. Phân thân Bạch Tầm, vẫn bị cố định, nhưng ánh mắt nó đã trở lại vẻ vô hồn ban đầu.
Lâm Cố Sơn, người vẫn đứng canh giữ ở một góc, lập tức tiến đến. Ông nhìn Cảnh Dao với vẻ lo lắng.
"Có chuyện gì vậy, Cảnh Dao?" Giọng ông trầm thấp, ẩn chứa sự sốt ruột.
Cảnh Dao thở dốc, cố gắng ổn định lại hơi thở. Nàng xoa xoa thái dương, cảm giác nhức nhối vẫn còn vương vấn.
"Nó... nó không chỉ là một phân thân bình thường." Nàng nói, giọng khẽ run. "Nó mang theo một loại phong ấn tinh thần. Một phong ấn không cho phép bất kỳ ai đọc được những bí mật cốt lõi. Và... và tôi cảm nhận được một thứ gì đó lớn hơn Bách Bảo Lâu rất nhiều."
Lâm Cố Sơn nhíu mày. Ông đã từng nghe về những thủ đoạn bảo mật linh hồn của các thế lực lớn, nhưng chưa từng nghĩ Bách Bảo Lâu lại có thể làm được đến mức này.
"Vậy là, chúng ta không thể lấy được thông tin cần thiết?" Ông hỏi, trong giọng nói có chút thất vọng.
Cảnh Dao lắc đầu, khuôn mặt tái nhợt dưới ánh trăng.
"Không phải là không thể. Nhưng cái giá… cái giá sẽ rất đắt. Và tôi tin, thứ mà tôi vừa cảm nhận được, chính là một phần của cái giá đó."
Nàng ngẩng đầu nhìn phân thân Bạch Tầm, ánh mắt đầy suy tư. Bí mật của Bách Bảo Lâu không chỉ được che giấu, mà còn được bảo vệ bởi một thứ quyền năng nào đó. Một thứ quyền năng mà ngay cả Khẩu Sổ cũng phải chật vật để xuyên qua. Sự trống rỗng mà nàng cảm nhận được, có lẽ chính là một dạng phản phệ được thiết kế để tiêu hao linh hồn kẻ dò xét.
"Chúng ta cần phải báo cho tộc trưởng," Lâm Cố Sơn nói, nhìn về phía chính đường, nơi Lâm Mặc đang chờ đợi tin tức. "Việc này phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều."
Cảnh Dao gật đầu, Khẩu Sổ trong tay nàng giờ đây chỉ là một quyển sổ da thú bình thường, nhưng những gì nó vừa tiết lộ lại ẩn chứa một mối nguy hiểm khôn lường. Cái giá cho thông tin về Bách Bảo Lâu, không chỉ là rủi ro cho cá nhân Cảnh Dao, mà còn là một dấu hiệu cho thấy Lâm gia đang phải đối mặt với một thế lực vượt xa mọi tưởng tượng của họ.
Cảnh Dao gồng mình, cố định tâm thần trước những dòng ký ức hỗn loạn và những cơn đau xé từ phản phệ. Khẩu Sổ trong tay nàng run rẩy, những đường vân trên bìa sách lúc sáng rực, lúc mờ mịt như ngọn nến trước gió. Mỗi khi một mảnh ký ức của phân thân Bạch Tầm bị kéo ra, một dòng linh lực hắc ám cuộn xoáy ngược lại, cào xé linh hồn Cảnh Dao, khiến nàng có cảm giác như bị hàng ngàn mũi kim châm vào thức hải. Mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo, hơi thở nàng trở nên nặng nhọc.
“Không được… không thể bỏ cuộc…” Nàng nghiến răng, một ý chí kiên cường bùng lên giữa biển cả đau đớn. Nàng biết, những gì mình đang đối mặt không chỉ là ký ức của một Kim Đan tu sĩ, mà là cả một mạng lưới bí ẩn, và phân thân này chỉ là một mắt xích nhỏ bé. Nàng phải xuyên qua lớp phòng ngự này, phải thấy được kẻ giật dây phía sau.
Nàng dốc toàn bộ linh lực còn lại, truyền vào Khẩu Sổ. Quyển sổ bỗng chốc bừng sáng chói lọi, xua tan một phần bóng tối bao trùm. Ánh sáng xanh xám từ Khẩu Sổ như một lưỡi dao sắc bén, cắt xuyên qua những lớp màn phòng thủ dày đặc trong thức hải của phân thân Bạch Tầm. Một luồng lực phản phệ cuối cùng, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đó, ập đến, khiến Cảnh Dao bật ra một tiếng rên khẽ, thân thể đổ sụp. Nhưng đúng lúc đó, một hình ảnh rõ ràng hơn hiện lên trong tâm trí nàng.
Nàng không còn thấy một con nhện vô hình, mà là một thực thể khổng lồ, hình dáng mơ hồ như một đám sương mù đen kịt, nhưng lại mang theo một sự hiện diện áp đảo. Nó không chỉ giăng lưới bằng linh khí hay thông tin, mà bằng những sợi tơ mỏng manh làm từ *ý niệm* và *vận mệnh*. Những sợi tơ đó không ngừng chuyển động, kết nối vô số điểm trên bản đồ Nam Cương, mỗi điểm là một gia tộc, một tông môn, một phường thị. Nó không chỉ nghe trộm, không chỉ gieo mầm bệnh, mà nó đang *dẫn dắt*, đang *thao túng* những dòng chảy vô hình của thế cục.
Cảnh Dao rùng mình nhận ra, mạng lưới này không phải để thu lợi tức thời, mà là một kế hoạch dài hơi, một sự sắp đặt tỉ mỉ để tạo ra *một tương lai* theo ý muốn của kẻ đứng sau. Tơ nhện không giăng để bắt mồi, mà để *uốn nắn* sự phát triển, định hướng các cuộc chiến, và cuối cùng, thu hoạch thành quả từ sự hỗn loạn. Nàng nhìn thấy vô số sợi tơ đen mờ, mỗi sợi gắn liền với một cá nhân, một sự kiện, một quyết định. Nàng thấy một sợi tơ đặc biệt, dày hơn, tối hơn, kéo dài từ phân thân Bạch Tầm, xuyên qua những lớp phòng ngự của hắn, và dẫn về một điểm xa xôi, chìm trong màn sương mù không thể xuyên thủng.
Đó là *nguồn gốc* của mọi sự thao túng.
Cảnh Dao cố gắng tập trung toàn bộ tinh thần để truy dấu sợi tơ đó, để nhìn rõ hơn điểm cuối cùng của nó. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn biết kẻ nào đang đứng sau bức màn. Nhưng ngay khi nàng chạm tới ngưỡng đó, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy nàng. Không phải là phản phệ, mà là một cảm giác bị *nhận biết*. Như thể cái thực thể sương mù khổng lồ kia, dù ở nơi xa xôi nào đó, đã *cảm nhận* được sự dò xét của nàng.
Một luồng linh lực vô hình, lạnh lẽo và đầy uy áp, bỗng chốc từ sâu thẳm của mạng lưới bắn thẳng về phía Cảnh Dao. Nó không tấn công trực diện, nhưng nó như một con mắt vô hình, quét qua linh hồn nàng, ghi nhớ sự hiện diện của nàng. Khẩu Sổ trong tay nàng khẽ run lên, rồi đột ngột tắt lịm, những đường vân mạch máu trên bìa sách biến mất hoàn toàn, trở lại trạng thái của một quyển sổ da thú bình thường. Linh lực trong cơ thể Cảnh Dao bị rút cạn, tinh thần nàng kiệt quệ, một cơn choáng váng ập đến.
Nàng ngã khuỵu xuống nền đất lạnh lẽo của khu mộ tổ, Khẩu Sổ rơi khỏi tay, nằm lặng lẽ bên cạnh. Đầu óc nàng ong ong, nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức chìm vào bóng tối, một hình ảnh duy nhất hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng: không phải là tên gọi, không phải là vị trí, mà là *biểu tượng* của thực thể đó. Một đóa hoa sen đen, nở rộ trên một nền tảng xương trắng, biểu thị cho sự sống nảy nở từ cái chết, sự thao túng từ sự hủy diệt.
Và một cảm giác khác, rõ ràng hơn bất kỳ điều gì nàng từng trải qua: đóa sen đen đó, giờ đã *nhìn thấy* nàng.
Các trưởng lão khác khẽ động, nét mặt họ pha lẫn vẻ suy tư và e ngại. Lâm Mặc đã đặt cược danh dự và tương lai của mình vào hệ thống Điểm Cống Hiến. Đây không chỉ là một quyết định hành chính, mà là một lời thề, một gánh nặng mà chưa từng vị tộc trưởng nào dám tự mình gánh chịu công khai đến vậy.
Lâm Chính Nguyên cuối cùng cũng khẽ gật đầu, một động tác chậm rãi, gần như không thể nhận ra.
"Được." Giọng ông trầm đục, vang vọng trong chính đường đã bớt đi phần nào sức nặng của sự uy nghiêm, thay vào đó là một sự chấp thuận miễn cưỡng, ẩn chứa cảnh báo. "Nếu đã là quyết định của tộc trưởng, vậy thì tộc nhân chúng ta sẽ tuân theo. Nhưng Mặc nhi, ngươi phải nhớ, sự ổn định của gia tộc không chỉ nằm ở công bằng, mà còn ở sự đồng lòng. Một hệ thống mới, dù hoàn hảo đến mấy, cũng cần thời gian và sự hy sinh để chứng minh giá trị."
Lâm Mặc không đáp lại trực tiếp, chỉ khẽ cúi đầu. Hắn hiểu ý của Lâm Chính Nguyên. Sự hy sinh không chỉ là của riêng hắn, mà còn của cả gia tộc trong quá trình chuyển đổi. Đây là một cuộc cách mạng nhỏ, và cách mạng luôn đòi hỏi máu và nước mắt.
Khi cuộc nghị sự kết thúc, các trưởng lão lần lượt rời đi, mang theo những suy tư riêng. Không khí trong chính đường dần trở nên loãng hơn, nhưng sự căng thẳng vẫn còn vương vấn. Lâm Thanh Hòa nán lại, ánh mắt nhìn Lâm Mặc chất chứa sự lo lắng.
"Tộc trưởng, người thật sự không cần phải làm đến mức đó." Lâm Thanh Hòa nói, giọng nhỏ đi. "Đặt mình vào vị trí chịu phạt nặng nhất, điều này... điều này có thể khiến một số người nảy sinh ý đồ."
Lâm Mặc ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống dày đặc, che phủ Tử Trúc Lĩnh trong một màu đen thăm thẳm.
"Nếu không làm vậy, ai sẽ tin vào sự công bằng của hệ thống?" Hắn hỏi, không phải để tìm câu trả lời, mà để khẳng định lập trường. "Nếu ngay cả người đứng đầu còn e ngại, thì làm sao tộc nhân dám dốc sức? Hơn nữa, những kẻ có ý đồ, sớm muộn gì cũng sẽ lộ diện."
Lâm Thanh Hòa thở dài. "Nhưng còn Bạch Tầm thì sao? Và Bách Bảo Lâu? Việc chúng ta giam giữ phân thân Kim Đan của hắn, liệu có chọc giận đối phương quá mức không?"
Lâm Mặc quay lại, ánh mắt sắc bén. "Bọn họ đã gieo mầm bệnh vào Dược Viên, đã muốn biến Tử Trúc Lĩnh thành đất thí nghiệm. Việc giam giữ phân thân của Bạch Tầm chỉ là một lời cảnh cáo. Nếu không làm vậy, Bách Bảo Lâu sẽ nghĩ Lâm gia là một con mồi yếu ớt, dễ dàng bị nuốt chửng." Hắn dừng lại một chút. "Hơn nữa, ta đã có một suy đoán về phản ứng của Bách Bảo Lâu."
"Suy đoán gì?" Lâm Thanh Hòa hỏi, nét mặt càng thêm sốt ruột.
"Bạch Tầm là Kim Đan sơ kỳ. Đối với một thế lực như Bách Bảo Lâu, một Kim Đan sơ kỳ không phải là không thể thay thế," Lâm Mặc chậm rãi nói. "Hắn chỉ là một con cờ thí. Điều bọn họ quan tâm là bí mật của Đất Hồi Sinh, và liệu chúng ta có thể lợi dụng nó hay không. Việc giam giữ phân thân Bạch Tầm, một mặt là răn đe, mặt khác, cũng là một 'thử nghiệm' đối với Bách Bảo Lâu."
Lâm Thanh Hòa ngẩn người. "Thử nghiệm? Thử nghiệm điều gì?"
"Thử nghiệm xem bọn họ sẽ phản ứng đến mức nào để cứu một con cờ thí, hoặc để che giấu một bí mật lớn hơn," Lâm Mặc đáp. "Ta đã lệnh cho Lâm Cảnh Dao dùng Khẩu Sổ giám sát chặt chẽ mọi động tĩnh, đặc biệt là các giao dịch lạ, các tin tức liên quan đến bệnh tật hoặc những kẻ có liên quan đến Bách Bảo Lâu. Sổ không chỉ ghi chép lời nói, mà còn ghi chép cả những 'mạch lời' ẩn giấu, những ý đồ chưa thành hình."
Hắn nhấc tay lên, vuốt nhẹ bìa quyển Khẩu Sổ đặt trên bàn. Quyển sổ vẫn im lìm, nhưng Lâm Thanh Hòa có thể cảm nhận được một luồng linh khí vô hình đang chảy qua nó, kết nối với một mạng lưới cảm ứng rộng lớn.
"Tộc trưởng, người đang muốn dùng Khẩu Sổ để… dò xét Bách Bảo Lâu sao?" Lâm Thanh Hòa hiểu ra.
Lâm Mặc không xác nhận cũng không phủ nhận. Hắn chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những cành trúc trong màn đêm.
"Việc phục hồi linh mạch cần tài nguyên. Rất nhiều tài nguyên. Hệ thống Điểm Cống Hiến sẽ thúc đẩy tộc nhân làm việc, nhưng chúng ta vẫn cần một nguồn thu lớn khác."
Hắn khẽ nhắm mắt, như đang lắng nghe thứ gì đó chỉ riêng mình nghe thấy.
"Và ta đã nhận được một vài 'lời thì thầm' từ Khẩu Sổ. Một vài lời thì thầm về một nơi... nơi có thể có những gì chúng ta cần." Ánh mắt hắn mở ra, lóe lên sự tính toán. "Nhưng cái giá để tiếp cận nó, có lẽ sẽ không nhỏ."
Lâm Mặc quay lại nhìn Lâm Thanh Hòa, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả màn đêm. “Bách Bảo Lâu không chỉ muốn gieo mầm bệnh, mà còn muốn nắm giữ linh mạch của chúng ta qua tay Bạch Tầm. Kẻ đó là một con cờ, nhưng là một con cờ chứa đựng rất nhiều thông tin.” Hắn dừng lại, nhịp thở đều đều như muốn lắng nghe chính mình. “Chúng ta đã giam giữ phân thân của hắn. Đây không chỉ là một sự trừng phạt, mà là một cơ hội.”
Lâm Thanh Hòa cau mày, vẫn chưa hiểu ý Lâm Mặc. “Cơ hội gì, tộc trưởng?”
“Cơ hội để đọc.” Lâm Mặc nói. “Đất Hồi Sinh đã cho ta thấy rằng, phân thân Kim Đan kỳ này không phải là một pháp khí đơn thuần. Nó được tạo ra từ một phần linh hồn, một phần ý chí của bản thể. Mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ, thậm chí cả những ký ức sâu kín nhất của bản thể, đều được phản chiếu trong phân thân này.” Hắn bước đến chiếc bàn dài, gõ nhẹ ngón tay lên mặt gỗ nhẵn bóng. “Chúng ta sẽ không tra tấn hắn. Chúng ta sẽ đọc hắn.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Thanh Hòa. Đọc một tu sĩ Kim Đan? Đó là một thủ đoạn mà ngay cả các tông môn lớn cũng hiếm khi dám áp dụng, bởi nó không chỉ nguy hiểm mà còn có thể gây tổn hại lớn đến linh hồn người thi triển. “Tộc trưởng, đây là thủ đoạn nghịch thiên. Nếu không cẩn thận, không chỉ phân thân này bị hủy hoại, mà linh hồn của người thi triển cũng sẽ bị phản phệ. Huống hồ, thông tin từ một phân thân chưa chắc đã đáng tin cậy.”
“Ngươi nói đúng. Phản phệ là có thật. Nhưng ta không phải người thi triển.” Lâm Mặc khẽ nhếch môi, ánh mắt chuyển sang phía cửa chính đường. “Ta chỉ là người giám sát.”
Đúng lúc đó, Cảnh Dao bước vào, trên tay là quyển Khẩu Sổ màu xám tro, nhưng lần này quyển sổ phát ra một luồng sáng nhạt, như đang sống dậy. Nàng không còn vẻ mặt thờ ơ thường thấy, thay vào đó là sự tập trung cao độ, đôi mắt lấp lánh một thứ ánh sáng khác lạ. “Tộc trưởng, Cố Sơn trưởng lão đã hoàn tất việc gia cố trận pháp. Phân thân của Bạch Tầm đã được cố định hoàn toàn trong khu mộ tổ, không thể thoát ra.”
“Tốt lắm.” Lâm Mặc gật đầu. “Cảnh Dao, ngươi đã sẵn sàng chưa?”
Nàng nhìn hắn, rồi nhìn quyển Khẩu Sổ trong tay. “Cố Sơn trưởng lão đã giải thích. Việc này sẽ rất khó khăn, và ta có thể sẽ cảm thấy những thứ không nên cảm thấy. Nhưng ta đã sẵn sàng. Gia tộc cần thông tin này.” Giọng nàng kiên định, không một chút do dự. Dù vẻ ngoài thư sinh yếu ớt, Cảnh Dao lại sở hữu một ý chí sắt đá, đặc biệt khi liên quan đến sự an nguy của gia tộc và những tri thức cổ xưa.
“Vậy thì, bắt đầu đi.” Lâm Mặc ra lệnh.
Cảnh Dao bước đến giữa chính đường, đặt Khẩu Sổ lên một cái bục đá cũ kỹ, nơi thường dùng để đặt hương án trong các buổi tế tự quan trọng. Nàng nhắm mắt lại, hai tay đặt nhẹ lên bìa sổ. Khẩu Sổ bỗng phát ra một luồng sáng xanh xám mạnh mẽ, những đường vân mạch máu trên bìa sổ nổi lên rõ rệt, như những huyết quản đang đập. Từ quyển sổ, một sợi tơ ánh sáng mảnh như sợi tóc, màu xanh lục pha xám, từ từ vươn ra, xuyên qua bức tường đá, hướng thẳng về phía khu mộ tổ. Lâm Thanh Hòa và Lâm Mặc có thể cảm nhận được một luồng ý niệm vô hình, sắc bén và tò mò, đang lan tỏa trong không khí.
Đó là ý niệm của Cảnh Dao, được khuếch đại và dẫn dắt bởi Khẩu Sổ.
Cảnh tượng này thật sự đáng kinh ngạc. Quyển Khẩu Sổ không chỉ ghi chép, mà còn là một công cụ để thâm nhập vào những bí mật ẩn sâu nhất. Sợi tơ ánh sáng rung động nhẹ, như đang dò xét, đang chạm vào một thứ gì đó vô hình. Rồi, một tiếng rên khẽ thoát ra từ Cảnh Dao. Nàng siết chặt hai tay trên Khẩu Sổ, trán lấm tấm mồ hôi. Khuôn mặt nàng trắng bệch, đôi môi mím chặt.
“Có chuyện gì?” Lâm Thanh Hòa vội hỏi, bước đến gần hơn.
Lâm Mặc đưa tay ra ngăn Lâm Thanh Hòa lại. Hắn đã thấy. Trên gương mặt Cảnh Dao, những đường vân xanh xám nhỏ xíu bắt đầu nổi lên, giống hệt những đường vân trên Khẩu Sổ, và giống hệt những hạt tro phát sáng trên người tên hộ vệ của Bạch Tầm. Đó là dấu hiệu của “bệnh.”
“Hắn… hắn đang nói dối…” Cảnh Dao thều thào, giọng nàng run rẩy, như đang chống chọi với một luồng thông tin hỗn loạn. “Rất nhiều lời nói dối… Những hình ảnh chồng chéo… Một cái bẫy…”
Lâm Mặc nhíu mày. “Cái bẫy gì?”
Cảnh Dao đột ngột mở bừng mắt. Đồng tử nàng giãn ra, ánh mắt tràn ngập vẻ sợ hãi. “Bách Bảo Lâu… không chỉ muốn linh mạch… Chúng muốn Tử Trúc Linh Dịch… Và chúng biết chúng ta có nó!”
Một luồng hàn khí ập đến. Lâm Mặc và Lâm Thanh Hòa đều sững sờ. Thông tin này còn nghiêm trọng hơn cả việc linh mạch bị dòm ngó. Tử Trúc Linh Dịch là bí mật cốt lõi, là nền tảng cho sự phát triển của Lâm gia. Nếu Bách Bảo Lâu đã biết, vậy thì mọi kế hoạch của chúng không chỉ dừng lại ở việc chèn ép hay gieo bệnh. Chúng đang nhắm thẳng vào trái tim của gia tộc.
Cảnh Dao thở dốc, nàng lùi lại một bước, suýt ngã quỵ. Sợi tơ ánh sáng từ Khẩu Sổ đã co rút lại, trở về bìa sổ. Quyển sổ cũng tắt đi ánh sáng. Nàng đưa tay lên ôm đầu, như thể đang cố gắng xua đi những hình ảnh kinh hoàng vừa xâm chiếm tâm trí.
“Chúng… chúng đã cài cắm người vào bên trong…” Nàng thì thầm, giọng lạc đi. “Không chỉ ở Tử Trúc Lĩnh… mà còn ở các phường thị chúng ta khai phá… Chúng muốn kiểm soát toàn bộ chuỗi cung ứng… để khi Tử Trúc Linh Dịch xuất hiện… chúng sẽ là người đầu tiên thu hoạch.”
Lâm Mặc nhìn Cảnh Dao, rồi nhìn quyển Khẩu Sổ đã trở lại vẻ ngoài bình thường. Thông tin này, dù mới chỉ là một mảnh ghép, đã lật đổ hoàn toàn giả định ban đầu của hắn về ý đồ của Bách Bảo Lâu. Không phải linh mạch. Không phải chỉ là tài nguyên bề nổi. Mà là Tử Trúc Linh Dịch. Và chúng đã lên kế hoạch từ rất lâu, rất tỉ mỉ.
“Cảnh Dao, ngươi có thể xác định được là ai không?” Lâm Thanh Hòa hỏi gấp, giọng đầy lo lắng.
Cảnh Dao lắc đầu. “Quá hỗn loạn… Hắn… hắn đã chuẩn bị cho việc này… Một lớp vỏ bọc dày đặc… Nhưng ta cảm nhận được… một sự quen thuộc… một người đã từng rất gần…”
Lời nói của Cảnh Dao như một mũi dao đâm thẳng vào Lâm Mặc. Một kẻ nội gián đã từng rất gần. Ai? Và làm thế nào để tìm ra hắn, khi mà ngay cả khả năng "đọc" của Khẩu Sổ cũng bị che mắt bởi những lớp vỏ bọc tinh vi? Áp lực giờ đây không còn là từ bên ngoài, mà đã thâm nhập sâu vào tận xương tủy của Lâm gia.
...chúng ta giam giữ phân thân của hắn… liệu có an toàn?"
Lâm Mặc quay người lại, đối mặt với Lâm Thanh Hòa, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự tính toán.
"An toàn ư? Với Bách Bảo Lâu, không có gì là an toàn tuyệt đối." Hắn khẽ lắc đầu. "Nhưng thông tin từ Bạch Tầm là thứ chúng ta không thể bỏ qua. Hệ thống Điểm Cống Hiến dù hoàn hảo đến mấy, cũng cần một nền tảng vững chắc để vận hành. Mà nền tảng đó, là sự hiểu biết về kẻ thù của chúng ta."
Hắn dừng lại một chút, như đang cân nhắc điều gì đó.
"Cảnh Dao đang ở khu mộ tổ. Việc đọc ký ức của một tu sĩ Kim Đan, dù chỉ là phân thân, không phải là chuyện dễ dàng. Chúng ta đã chuẩn bị cho những rủi ro."
Đêm càng lúc càng tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió xào xạc qua những tán trúc bên ngoài. Trong khu mộ tổ, không khí lại đặc quánh một sự căng thẳng vô hình. Cảnh Dao ngồi đối diện với phân thân của Bạch Tầm, Khẩu Sổ đặt ngay ngắn trên đùi. Ánh sáng xanh xám từ quyển sổ bao phủ lấy nàng, kéo dài thành những sợi mảnh như tơ, luồn lách vào mi tâm của phân thân.
Phân thân Bạch Tầm, bị trận pháp của Lâm Cố Sơn cố định, vẫn cố gắng giãy giụa trong câm lặng. Đôi mắt vô hồn của nó chợt lóe lên một tia sáng sắc lạnh, không phải của sự sống, mà là sự phản kháng tột cùng từ sâu thẳm linh hồn bản thể. Cảnh Dao cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ đang chống trả, tựa như một bức tường vô hình dựng lên trong tâm thức. Nàng nhíu mày, các ngón tay siết chặt Khẩu Sổ. Từng sợi tơ linh lực từ Khẩu Sổ gặp phải chướng ngại, không thể xuyên thủng sâu hơn. Chúng như chạm vào một lớp da dày, cứng rắn, dù cố gắng cũng chỉ có thể lướt qua bề mặt.
Bất chợt, một làn sóng lạnh lẽo tràn ngập tâm trí Cảnh Dao, không phải là cảm giác đau đớn thể xác, mà là một sự trống rỗng đến rợn người, như thể có một thứ gì đó đang cố gắng hút cạn tinh thần nàng. Khẩu Sổ trong tay nàng rung lên bần bật, ánh sáng xanh xám chập chờn, có lúc như muốn tắt lịm. Cảnh Dao cắn chặt môi, một dòng máu đỏ tươi chảy xuống, hòa vào ánh sáng của Khẩu Sổ. Nàng biết, đây là phản phệ. Phân thân này không chỉ đơn thuần là một bản sao, nó mang theo một phần linh hồn, một sự phòng ngự được khắc sâu đến tận bản nguyên.
Qua sự chống trả đó, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Cảnh Dao, nhanh như một tia chớp xé ngang màn đêm. Không phải là một kế hoạch cụ thể, mà là một cảm giác. Một cảm giác về một thực thể khổng lồ, vô hình, với những xúc tu vươn dài ra khắp mọi nơi, không chỉ là Bách Bảo Lâu, mà còn nhiều hơn thế. Nó tựa như một con nhện khổng lồ đang giăng lưới, kiên nhẫn chờ đợi con mồi sa bẫy. Và Tử Trúc Lĩnh, với linh mạch của nó, chỉ là một trong số vô vàn điểm nhỏ trên tấm lưới rộng lớn đó.
Cảnh Dao rên lên một tiếng khẽ, đầu óc quay cuồng. Nàng cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có xâm chiếm, như thể linh hồn nàng vừa trải qua một trận chiến khốc liệt. Khẩu Sổ tự động khép lại, ánh sáng xanh xám tắt hẳn. Phân thân Bạch Tầm, vẫn bị cố định, nhưng ánh mắt nó đã trở lại vẻ vô hồn ban đầu.
Lâm Cố Sơn, người vẫn đứng canh giữ ở một góc, lập tức tiến đến. Ông nhìn Cảnh Dao với vẻ lo lắng.
"Có chuyện gì vậy, Cảnh Dao?" Giọng ông trầm thấp, ẩn chứa sự sốt ruột.
Cảnh Dao thở dốc, cố gắng ổn định lại hơi thở. Nàng xoa xoa thái dương, cảm giác nhức nhối vẫn còn vương vấn.
"Nó... nó không chỉ là một phân thân bình thường." Nàng nói, giọng khẽ run. "Nó mang theo một loại phong ấn tinh thần. Một phong ấn không cho phép bất kỳ ai đọc được những bí mật cốt lõi. Và... và tôi cảm nhận được một thứ gì đó lớn hơn Bách Bảo Lâu rất nhiều."
Lâm Cố Sơn nhíu mày. Ông đã từng nghe về những thủ đoạn bảo mật linh hồn của các thế lực lớn, nhưng chưa từng nghĩ Bách Bảo Lâu lại có thể làm được đến mức này.
"Vậy là, chúng ta không thể lấy được thông tin cần thiết?" Ông hỏi, trong giọng nói có chút thất vọng.
Cảnh Dao lắc đầu, khuôn mặt tái nhợt dưới ánh trăng.
"Không phải là không thể. Nhưng cái giá… cái giá sẽ rất đắt. Và tôi tin, thứ mà tôi vừa cảm nhận được, chính là một phần của cái giá đó."
Nàng ngẩng đầu nhìn phân thân Bạch Tầm, ánh mắt đầy suy tư. Bí mật của Bách Bảo Lâu không chỉ được che giấu, mà còn được bảo vệ bởi một thứ quyền năng nào đó. Một thứ quyền năng mà ngay cả Khẩu Sổ cũng phải chật vật để xuyên qua. Sự trống rỗng mà nàng cảm nhận được, có lẽ chính là một dạng phản phệ được thiết kế để tiêu hao linh hồn kẻ dò xét.
"Chúng ta cần phải báo cho tộc trưởng," Lâm Cố Sơn nói, nhìn về phía chính đường, nơi Lâm Mặc đang chờ đợi tin tức. "Việc này phức tạp hơn chúng ta nghĩ rất nhiều."
Cảnh Dao gật đầu, Khẩu Sổ trong tay nàng giờ đây chỉ là một quyển sổ da thú bình thường, nhưng những gì nó vừa tiết lộ lại ẩn chứa một mối nguy hiểm khôn lường. Cái giá cho thông tin về Bách Bảo Lâu, không chỉ là rủi ro cho cá nhân Cảnh Dao, mà còn là một dấu hiệu cho thấy Lâm gia đang phải đối mặt với một thế lực vượt xa mọi tưởng tượng của họ.
Cảnh Dao gồng mình, cố định tâm thần trước những dòng ký ức hỗn loạn và những cơn đau xé từ phản phệ. Khẩu Sổ trong tay nàng run rẩy, những đường vân trên bìa sách lúc sáng rực, lúc mờ mịt như ngọn nến trước gió. Mỗi khi một mảnh ký ức của phân thân Bạch Tầm bị kéo ra, một dòng linh lực hắc ám cuộn xoáy ngược lại, cào xé linh hồn Cảnh Dao, khiến nàng có cảm giác như bị hàng ngàn mũi kim châm vào thức hải. Mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo, hơi thở nàng trở nên nặng nhọc.
“Không được… không thể bỏ cuộc…” Nàng nghiến răng, một ý chí kiên cường bùng lên giữa biển cả đau đớn. Nàng biết, những gì mình đang đối mặt không chỉ là ký ức của một Kim Đan tu sĩ, mà là cả một mạng lưới bí ẩn, và phân thân này chỉ là một mắt xích nhỏ bé. Nàng phải xuyên qua lớp phòng ngự này, phải thấy được kẻ giật dây phía sau.
Nàng dốc toàn bộ linh lực còn lại, truyền vào Khẩu Sổ. Quyển sổ bỗng chốc bừng sáng chói lọi, xua tan một phần bóng tối bao trùm. Ánh sáng xanh xám từ Khẩu Sổ như một lưỡi dao sắc bén, cắt xuyên qua những lớp màn phòng thủ dày đặc trong thức hải của phân thân Bạch Tầm. Một luồng lực phản phệ cuối cùng, mạnh mẽ hơn bất kỳ lần nào trước đó, ập đến, khiến Cảnh Dao bật ra một tiếng rên khẽ, thân thể đổ sụp. Nhưng đúng lúc đó, một hình ảnh rõ ràng hơn hiện lên trong tâm trí nàng.
Nàng không còn thấy một con nhện vô hình, mà là một thực thể khổng lồ, hình dáng mơ hồ như một đám sương mù đen kịt, nhưng lại mang theo một sự hiện diện áp đảo. Nó không chỉ giăng lưới bằng linh khí hay thông tin, mà bằng những sợi tơ mỏng manh làm từ *ý niệm* và *vận mệnh*. Những sợi tơ đó không ngừng chuyển động, kết nối vô số điểm trên bản đồ Nam Cương, mỗi điểm là một gia tộc, một tông môn, một phường thị. Nó không chỉ nghe trộm, không chỉ gieo mầm bệnh, mà nó đang *dẫn dắt*, đang *thao túng* những dòng chảy vô hình của thế cục.
Cảnh Dao rùng mình nhận ra, mạng lưới này không phải để thu lợi tức thời, mà là một kế hoạch dài hơi, một sự sắp đặt tỉ mỉ để tạo ra *một tương lai* theo ý muốn của kẻ đứng sau. Tơ nhện không giăng để bắt mồi, mà để *uốn nắn* sự phát triển, định hướng các cuộc chiến, và cuối cùng, thu hoạch thành quả từ sự hỗn loạn. Nàng nhìn thấy vô số sợi tơ đen mờ, mỗi sợi gắn liền với một cá nhân, một sự kiện, một quyết định. Nàng thấy một sợi tơ đặc biệt, dày hơn, tối hơn, kéo dài từ phân thân Bạch Tầm, xuyên qua những lớp phòng ngự của hắn, và dẫn về một điểm xa xôi, chìm trong màn sương mù không thể xuyên thủng.
Đó là *nguồn gốc* của mọi sự thao túng.
Cảnh Dao cố gắng tập trung toàn bộ tinh thần để truy dấu sợi tơ đó, để nhìn rõ hơn điểm cuối cùng của nó. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn biết kẻ nào đang đứng sau bức màn. Nhưng ngay khi nàng chạm tới ngưỡng đó, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy nàng. Không phải là phản phệ, mà là một cảm giác bị *nhận biết*. Như thể cái thực thể sương mù khổng lồ kia, dù ở nơi xa xôi nào đó, đã *cảm nhận* được sự dò xét của nàng.
Một luồng linh lực vô hình, lạnh lẽo và đầy uy áp, bỗng chốc từ sâu thẳm của mạng lưới bắn thẳng về phía Cảnh Dao. Nó không tấn công trực diện, nhưng nó như một con mắt vô hình, quét qua linh hồn nàng, ghi nhớ sự hiện diện của nàng. Khẩu Sổ trong tay nàng khẽ run lên, rồi đột ngột tắt lịm, những đường vân mạch máu trên bìa sách biến mất hoàn toàn, trở lại trạng thái của một quyển sổ da thú bình thường. Linh lực trong cơ thể Cảnh Dao bị rút cạn, tinh thần nàng kiệt quệ, một cơn choáng váng ập đến.
Nàng ngã khuỵu xuống nền đất lạnh lẽo của khu mộ tổ, Khẩu Sổ rơi khỏi tay, nằm lặng lẽ bên cạnh. Đầu óc nàng ong ong, nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức chìm vào bóng tối, một hình ảnh duy nhất hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng: không phải là tên gọi, không phải là vị trí, mà là *biểu tượng* của thực thể đó. Một đóa hoa sen đen, nở rộ trên một nền tảng xương trắng, biểu thị cho sự sống nảy nở từ cái chết, sự thao túng từ sự hủy diệt.
Và một cảm giác khác, rõ ràng hơn bất kỳ điều gì nàng từng trải qua: đóa sen đen đó, giờ đã *nhìn thấy* nàng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.