Chương 27: Ngọc Giản Không Chữ
Đăng: 09/07/2026 11:21
4,943 từ
1 lượt đọc
Ánh mắt dò xét của Lâm Chính Nguyên cuối cùng cũng rời khỏi Lâm Mặc, nhưng không khí trong chính đường vẫn đặc quánh. Sự im lặng kéo dài, nặng nề hơn cả những lời tranh luận gay gắt nhất. Các trưởng lão khác, từ Lâm Cảnh Dao với vẻ mặt tĩnh tại đến Lâm Thanh Hòa vẫn còn ôm ngực, đều nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía tộc trưởng trẻ tuổi. Một tộc trưởng tự nguyện đặt mình vào thế yếu, vào vòng trừng phạt nặng nề nhất, là điều chưa từng có tiền lệ.
Lâm Mặc không đợi ai lên tiếng. Hắn chậm rãi nhấc Khẩu Sổ lên, quyển sổ da thú vẫn toát ra vẻ cổ xưa và bí ẩn. Một luồng linh lực nhàn nhạt, chỉ đủ để hắn cảm nhận, bắt đầu lưu chuyển giữa lòng bàn tay và bìa sổ. Hắn không cần mở ra, cũng không cần đọc bằng mắt thường. Những dòng chữ, những con số, những dữ liệu vô hình bỗng chốc hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn, như một tấm bia khắc đá của toàn bộ gia tộc, từ quá khứ đến hiện tại.
“Tộc trưởng, ngài có điều gì muốn tuyên bố nữa sao?” Lâm Chính Nguyên phá vỡ sự im lặng, giọng ông trầm ấm, không còn vẻ dò xét gay gắt như trước, mà thay vào đó là một sự chờ đợi, xen lẫn chút hoài nghi khó nhận ra.
Lâm Mặc gật đầu. “Hệ thống Điểm Cống Hiến đã được thiết lập. Nhưng trước khi nó bắt đầu vận hành chính thức, có một vấn đề cần được giải quyết ngay lập tức.”
Hắn liếc qua Lâm Chính Nguyên, rồi dừng lại ở Lâm Cố Sơn, vị trưởng lão Trận Pháp Cung. “Trưởng lão Cố Sơn, theo ghi chép của Trận Pháp Cung, linh mạch tại Tử Trúc Lĩnh vẫn đang ở giai đoạn sơ cấp, nhưng đã có dấu hiệu phục hồi đáng mừng sau khi chúng ta phong tỏa cấm địa. Năng lượng linh khí theo lý thuyết đang tăng dần, đúng không?”
Lâm Cố Sơn hơi nhướng mày, có vẻ bất ngờ khi Lâm Mặc lại hỏi về điều này. “Đúng vậy, tộc trưởng. Trận pháp tụ linh mà lão phu đã bố trí tại vài điểm yếu trong linh mạch đã bắt đầu phát huy tác dụng. Linh khí nồng độ đã tăng lên khoảng hai phần mười so với ba tháng trước, dù chưa đáng kể.”
“Hai phần mười,” Lâm Mặc lặp lại, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt hắn lại sắc lạnh như lưỡi kiếm. “Vậy tại sao, Khẩu Sổ lại ghi nhận, trong ba tháng qua, lượng linh khí tụ tập vào ba khu vực trọng yếu nhất của Tử Trúc Lĩnh – Dược Viên, nơi tu luyện của các trưởng lão và khu mộ tổ – lại chỉ tăng lên chưa đến một phần mười?”
Cả chính đường xôn xao. Lâm Cố Sơn đứng bật dậy. “Không thể nào! Lão phu đích thân kiểm tra, số liệu không thể sai lệch lớn đến vậy!”
“Khẩu Sổ không nói dối,” Lâm Mặc đáp, không chút dao động. “Nó đọc được dòng chảy linh khí thực tế, không phải những gì được ghi chép trên giấy tờ, hay những gì chúng ta *muốn* tin. Có một sự thất thoát linh khí đáng kể, một lượng lớn đã bị tiêu hao hoặc chuyển hướng, trước khi kịp tụ lại tại các điểm trọng yếu.”
Lâm Chính Nguyên cau mày sâu sắc. “Thất thoát? Chuyển hướng? Có ý gì?”
“Có lẽ là có người đang bí mật lợi dụng linh mạch của gia tộc,” Lâm Thanh Hòa lên tiếng, giọng run rẩy. Hắn vừa là một trong những người chịu ảnh hưởng nặng nề nhất từ cuộc khủng hoảng linh mạch trước đây, vừa là người hiểu rõ nhất sự khắc nghiệt của việc thiếu hụt tài nguyên.
Lâm Mặc không xác nhận hay phủ nhận. Hắn chỉ quay sang Lâm Cảnh Dao, ánh mắt chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. “Trưởng lão Cảnh Dao, ngươi đã ở khu mộ tổ rất lâu. Ngươi có cảm nhận được điều gì bất thường không?”
Lâm Cảnh Dao, người vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, giờ đây lại lộ ra một thoáng kinh ngạc. Nàng đã cảm nhận được điều gì đó. Kể từ khi Khẩu Sổ ghi nhận sự hiện diện của nàng, và đặc biệt là sau khi nàng ngã xuống cạnh Khẩu Sổ ở khu mộ tổ, nàng đã có một cảm giác mơ hồ về một sự hút cạn, một lỗ hổng vô hình trong lòng đất. Nhưng nàng đã tự trấn an mình rằng đó chỉ là dư chấn của việc kiệt sức.
“Ta… ta đã nghĩ đó chỉ là ảo giác do kiệt quệ linh lực,” nàng chậm rãi nói, giọng nàng vẫn còn đôi chút yếu ớt. “Nhưng quả thực, có một cảm giác… trống rỗng, một luồng khí lạnh lẽo thỉnh thoảng lại dâng lên từ sâu dưới lòng đất, ngay cả khi ta đang ngồi thiền.”
“Khí lạnh lẽo.” Lâm Mặc lặp lại. “Đó không phải là ảo giác. Đó là dấu hiệu của linh khí bị hút cạn một cách không tự nhiên. Khẩu Sổ đã chỉ ra một điểm bất thường lớn nhất nằm ở khu mộ tổ, đặc biệt là quanh vị trí của Ngọc Rễ.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về Lâm Mặc, rồi lại về Lâm Cảnh Dao. Khu mộ tổ là cấm địa, là nơi an nghỉ của tổ tiên, được bảo vệ bằng trận pháp kiên cố và linh khí thuần khiết nhất. Nếu có sự thất thoát ở đó, thì vấn đề không chỉ là kẻ gian.
“Ngọc Rễ,” Lâm Mặc nói tiếp, “là trận nhãn của trận pháp giam giữ phân thân Kim Đan kỳ của Bạch Tầm. Nhưng Khẩu Sổ còn cho thấy một điều khác. Ngọc Rễ, ngoài việc cung cấp năng lượng cho trận pháp, nó còn là một nút thắt của địa mạch. Bất cứ sự thay đổi nào của nó đều ảnh hưởng đến toàn bộ linh mạch của Tử Trúc Lĩnh.”
Hắn dừng lại, quét mắt qua từng gương mặt đang dần trở nên tái nhợt. “Và Khẩu Sổ đang ghi nhận, Ngọc Rễ đang bị suy yếu dần. Không phải do sự tiêu hao của trận pháp, mà là do một sự hút cạn ẩn sâu bên trong. Nếu Ngọc Rễ suy yếu, không chỉ trận pháp giam giữ Bạch Tầm sẽ bị phá vỡ, mà toàn bộ linh mạch của Tử Trúc Lĩnh cũng sẽ khô cạn nhanh chóng hơn bao giờ hết.”
Một tiếng thở dốc vang lên. Lâm Chính Nguyên siết chặt tay. “Làm sao có thể? Ai… ai có thể tiếp cận Ngọc Rễ mà không bị phát hiện?”
Lâm Mặc lắc đầu. “Không phải là ai. Mà là cái gì. Khẩu Sổ đã ghi nhận một loại dao động linh lực rất cổ xưa, rất… quen thuộc, đang âm thầm rút cạn năng lượng của Ngọc Rễ. Một loại dao động đã từng xuất hiện cách đây ba mươi năm, ngay trước khi linh mạch của Tử Trúc Lĩnh bắt đầu suy yếu.”
Lời hắn nói như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những cơn sóng chấn động trong tâm trí các trưởng lão. Ba mươi năm trước, đó là thời điểm gia tộc Lâm gia bắt đầu suy tàn, mất đi vị thế, và linh mạch cũng dần cạn kiệt. Một bí mật đã bị chôn vùi, giờ đây được Khẩu Sổ hé lộ, không chỉ là một vấn đề về tài nguyên, mà là một bóng ma của quá khứ đang trở lại.
“Vậy… vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?” Lâm Thanh Hòa lắp bắp hỏi, vẻ mặt đầy sợ hãi. Nếu linh mạch khô cạn, Lâm gia sẽ không còn tồn tại.
Lâm Mặc nhìn thẳng vào Lâm Chính Nguyên, ánh mắt không chút dao động. “Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự hút cạn đó, và cắt đứt nó, trước khi nó nuốt chửng cả Ngọc Rễ lẫn linh mạch của gia tộc. Và để làm được điều đó, chúng ta phải đi sâu vào khu mộ tổ. Nơi mà, theo lời Khẩu Sổ, có một vết nứt mới đã xuất hiện trong trận pháp, không phải do phân thân Kim Đan kỳ gây ra, mà là một khe hở tự nhiên, dẫn đến một không gian khác.”
Hắn khép Khẩu Sổ lại, tiếng da thú sột soạt vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Và điều nguy hiểm nhất là, dao động linh lực cổ xưa đó, dường như đang cố gắng mở rộng vết nứt ấy. Một khi nó thành công, không chỉ linh mạch bị hút cạn, mà còn có thể có thứ gì đó thoát ra… hoặc thứ gì đó bị kéo vào.”
...một phần mười.” Lâm Mặc chậm rãi kết thúc câu nói, giọng hắn không hề thay đổi, vẫn bình thản đến lạ lùng. “Thậm chí, tại khu vực mộ tổ và Dược Viên, Khẩu Sổ ghi nhận sự sụt giảm linh khí ròng rã, liên tục trong ba tháng qua. Sự sụt giảm này không hề nhỏ, nó tương đương với việc mất đi một linh mạch cấp một nhỏ, hoặc đủ để nuôi dưỡng một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ trong một năm.”
Một làn sóng xì xào nổi lên trong chính đường. Các trưởng lão nhìn nhau, ánh mắt hoài nghi, kinh ngạc, và cả phẫn nộ. Mất đi một linh mạch cấp một nhỏ? Đó là một tổn thất kinh hoàng đối với một gia tộc đang trên đà khôi phục như Lâm gia.
Lâm Cố Sơn, khuôn mặt vốn đã khắc khổ, giờ càng thêm cau có. Ông đứng phắt dậy, vạt áo bào xám quét qua mặt bàn. “Không thể nào! Tộc trưởng, ngươi đang vu khống lão phu sao? Trận pháp tụ linh của Trận Pháp Cung đã được kiểm tra kỹ lưỡng bởi năm vị trận sư, không hề có sai sót. Sự sụt giảm linh khí ở khu mộ tổ có thể là do những biến động địa chất tự nhiên, hoặc do ảnh hưởng từ sự kiện Bạch Tầm gần đây. Còn Dược Viên, dù là nơi trọng yếu, nhưng việc nuôi dưỡng linh dược bản thân nó đã tiêu hao một lượng linh khí nhất định!”
Lâm Mặc không đáp lời trực tiếp. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, để lộ một nụ cười nhạt đầy ẩn ý.
“Sự tiêu hao tự nhiên và biến động địa chất, Khẩu Sổ đều có thể phân tích và loại trừ.” Hắn ngón tay gõ nhẹ lên bìa Khẩu Sổ. “Và Trưởng lão Cố Sơn, Bạch Tầm chưa từng đặt chân vào khu mộ tổ sâu bên trong, chỉ có phân thân của hắn bị giam giữ ở ngoài. Hơn nữa, những biến động đó chỉ xảy ra trong thời gian ngắn, không thể tạo ra sự sụt giảm liên tục trong ba tháng.”
Hắn ngừng một lát, ánh mắt sắc bén lướt qua từng trưởng lão, dừng lại ở Lâm Cố Sơn.
“Sụt giảm không phải do tự nhiên, Trưởng lão Cố Sơn. Khẩu Sổ không chỉ ghi nhận lượng, mà còn ghi nhận ‘dòng chảy’. Có một dòng chảy ngược, một sự thất thoát linh khí *từ bên trong* gia tộc, không phải từ bên ngoài.”
Một không khí lạnh lẽo đột ngột tràn ngập chính đường. Dòng chảy ngược? Thất thoát từ bên trong? Điều đó chỉ có thể ám chỉ một điều: nội gián, hoặc một sơ hở nghiêm trọng trong các trận pháp phòng hộ mà không ai hay biết.
Lâm Chính Nguyên đập nhẹ tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên giữa sự im lặng chết chóc. “Mặc nhi, ngươi có thể nói rõ hơn không? Khẩu Sổ của ngươi rốt cuộc có thể nhìn thấu những gì?” Giọng ông trầm thấp, mang theo một sự căng thẳng tột độ.
Lâm Mặc gật đầu. “Nó không nhìn, Tộc trưởng. Nó ‘cảm nhận’ sự sống và năng lượng. Mỗi linh mạch, mỗi pháp trận, mỗi sinh linh đều có một ‘khí vận’ riêng. Khẩu Sổ ghi lại sự biến động của khí vận đó, như một bản đồ năng lượng vô hình. Và bản đồ này đang hiển thị một điểm bất thường.”
Hắn giơ Khẩu Sổ lên, không khí trong chính đường như bị nén chặt. Một luồng linh lực tinh thuần từ Khẩu Sổ tỏa ra, không mạnh mẽ, nhưng lại mang theo một sự rung động kỳ lạ, như tiếng tim đập của cả Tử Trúc Lĩnh.
Lâm Mặc nhắm mắt lại, dường như đang giao tiếp với quyển sổ bằng một cách thức đặc biệt. Khi hắn mở mắt ra, một tia sáng bạc lóe lên trong đồng tử.
“Dòng chảy này không phải là một sự rò rỉ đơn thuần. Nó có một ‘chủ ý’, một ‘kết nối’ được thiết lập.” Hắn chỉ tay về phía tây nam, nơi có một ngọn núi nhỏ và cũng là vị trí của Trận Pháp Cung. “Khẩu Sổ chỉ ra rằng, nguồn gốc của sự thất thoát nằm sâu dưới lòng đất, ngay dưới nền móng của Trận Pháp Cung, tại một điểm mà ngay cả linh nhãn của các trưởng lão cũng khó lòng xuyên thấu.”
Lâm Cố Sơn trợn tròn mắt. “Dưới Trận Pháp Cung? Ngươi… ngươi dám vu khống lão phu cấu kết với ngoại địch sao? Trận Pháp Cung là nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất, mọi pháp trận đều do lão phu đích thân giám sát!” Ông run rẩy chỉ vào Lâm Mặc, vẻ mặt vừa giận dữ vừa kinh hoàng.
“Ta không nói Trưởng lão Cố Sơn cấu kết với ngoại địch,” Lâm Mặc bình thản đáp, “nhưng ta nói, có một thứ gì đó đã bị bỏ sót, hoặc cố tình che giấu, nằm ngay dưới chân Trận Pháp Cung, và nó đang hút cạn linh khí của chúng ta.”
Lâm Cảnh Dao, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng lên tiếng. “Tộc trưởng, ý ngươi là, có một pháp trận ẩn, hoặc một linh vật bị phong ấn đang hoạt động dưới Trận Pháp Cung?” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy lo lắng.
“Linh vật hay pháp trận, Khẩu Sổ không thể phân biệt rõ ràng.” Lâm Mặc lắc đầu. “Nó chỉ cho thấy một ‘khí vận’ mạnh mẽ, cổ xưa, nhưng lại bị kìm nén, đang cố gắng thoát ra, và nó lấy linh khí của Tử Trúc Lĩnh làm nguồn nuôi dưỡng.”
Lâm Chính Nguyên nhìn Lâm Cố Sơn, ánh mắt ông giờ đây không còn sự nghi ngờ, mà thay vào đó là sự nghiêm nghị và một nỗi lo lắng sâu sắc. “Cố Sơn, ngươi có nhớ bất kỳ điều gì bất thường liên quan đến nền móng Trận Pháp Cung, hay các pháp trận cổ xưa được xây dựng từ thời kỳ đầu của gia tộc không?”
Lâm Cố Sơn lảo đảo lùi lại một bước, khuôn mặt trắng bệch. “Không… không thể có. Trận Pháp Cung đã được xây dựng lại ba lần trong suốt ngàn năm qua. Mỗi lần đều kiểm tra kỹ lưỡng nền móng. Lão phu cũng đã tự mình rà soát các trận pháp cổ, không hề phát hiện điều gì… trừ một số văn tự cổ đại khắc sâu trong đá, nhưng chúng đều đã mất linh tính từ lâu.”
“Văn tự cổ đại?” Lâm Mặc nhướng mày. “Trưởng lão có thể mô tả chúng không?”
Lâm Cố Sơn cố gắng trấn tĩnh, hít thở sâu. “Đó là những phù văn cổ xưa, hình dáng giống như những sợi dây leo uốn lượn, tập trung ở một khối đá lớn nhất, nằm sâu nhất dưới nền móng. Chúng đã cạn kiệt linh lực từ lâu, nên lão phu không để tâm nhiều. Chỉ cho rằng đó là di tích của một trận pháp đã thất truyền.”
“Mất linh tính…” Lâm Mặc lặp lại, ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức tường đá dày đặc. “Hay là đang chờ đợi được thức tỉnh?”
Không ai nói gì, nhưng sự căng thẳng trong chính đường đã đạt đến đỉnh điểm. Một bí mật cổ xưa, bị chôn vùi dưới lòng đất, đang rò rỉ linh khí của gia tộc. Và nó có thể liên quan đến những gì Lâm Cố Sơn vừa nhắc đến: những văn tự cổ đại, những phù văn giống sợi dây leo uốn lượn, nằm trên một khối đá lớn nhất, sâu nhất.
“Để xác minh điều này,” Lâm Mặc nói, giọng hắn vang vọng trong sự im lặng, “chúng ta cần phải khai quật nền móng Trận Pháp Cung. Không chỉ là kiểm tra, mà là đào sâu. Và lần này, ta sẽ đi cùng Trưởng lão Cố Sơn.”
Lời nói của Lâm Mặc như một tiếng sấm sét giữa trời quang. Khai quật nền móng Trận Pháp Cung? Điều đó không chỉ là một công việc tốn kém, mà còn là một hành động mang tính biểu tượng, như đang đào bới vào chính lịch sử và sự ổn định của gia tộc. Và nếu có thứ gì đó đang được che giấu, việc này chắc chắn sẽ đánh thức nó.
…chưa đến một phần mười.”
Lâm Mặc dứt lời, cả chính đường chìm vào tĩnh lặng. Ánh mắt các trưởng lão đều đổ dồn về phía Lâm Cố Sơn. Vị trưởng lão Trận Pháp Cung siết chặt quyền trượng trong tay, sắc mặt dần trở nên khó coi.
“Vô lý!” Lâm Cố Sơn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông đầy vẻ ngờ vực. “Trận pháp tụ linh của lão phu đã hoạt động ổn định. Các điểm tụ linh đều được kiểm tra định kỳ, linh thạch tiêu hao cũng nằm trong dự kiến. Làm sao có chuyện linh khí lại không tăng trưởng như vậy?”
“Nó vẫn tăng trưởng, Trưởng lão Cố Sơn,” Lâm Mặc bình thản đáp, “nhưng không phải là ở nơi chúng ta mong muốn.” Hắn khẽ vuốt ve bìa Khẩu Sổ. “Khẩu Sổ không chỉ ghi chép sự hiện diện của linh khí, mà còn ghi chép *dòng chảy* và *mục đích* của nó. Ba tháng qua, mỗi khi trận pháp của ngài tụ được thêm một phần linh khí mới, một lượng tương đương đã bị chuyển hướng khỏi ba khu vực trọng yếu mà tôi vừa nhắc đến.”
Sự bình thản trong giọng Lâm Mặc lại càng khiến lời hắn nói thêm phần nặng nề. Chuyển hướng. Từ ngữ này ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa hơn nhiều so với việc linh khí tự nhiên tiêu tán.
Lâm Chính Nguyên trầm ngâm. “Tộc trưởng có ý gì? Có kẻ nào đang cố ý rút linh khí của gia tộc sao?”
“Không hẳn là cố ý, ít nhất là không phải từ một cá nhân mới phát sinh,” Lâm Mặc lắc đầu. “Khẩu Sổ không chỉ đọc được ‘hiện tại’, nó còn có thể truy vết ‘quá khứ’ của dòng chảy linh khí. Lượng linh khí bị chuyển hướng này, không phải bị hút đi hoàn toàn. Nó được dẫn vào một hệ thống phụ, đã tồn tại từ rất lâu, nhưng lại không nằm trong bất kỳ bản đồ trận pháp nào của Lâm gia.”
Một làn sóng kinh ngạc lan khắp chính đường. Một hệ thống phụ? Đã tồn tại từ rất lâu? Điều này có nghĩa là một bí mật đã bị chôn vùi trong lòng đất Tử Trúc Lĩnh suốt bao đời.
“Hệ thống phụ đó… nó nằm ở đâu?” Lâm Cảnh Dao cất tiếng hỏi, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng vốn là người quản lý tài nguyên, bất kỳ sự thất thoát nào cũng đều khiến nàng đau đầu.
“Hệ thống đó,” Lâm Mặc đáp, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, “được giấu kín dưới một khu vực tưởng chừng như vô hại. Nó nằm ngay dưới một nhánh phụ của Dược Viên, nơi chúng ta dùng để ươm trồng những linh dược cấp thấp nhất, những loại không yêu cầu linh khí quá cao.”
Lâm Cố Sơn sững sờ. Khu vực đó là nơi ông thường xuyên đi qua, thậm chí còn đích thân kiểm tra một vài lần. Làm sao có thể có một hệ thống ngầm ẩn giấu ngay dưới chân mà ông không hề hay biết?
“Nó không phải là một trận pháp công kích hay phòng ngự,” Lâm Mặc tiếp tục, như đọc được suy nghĩ của Lâm Cố Sơn. “Nó là một hệ thống ‘nuôi dưỡng’. Nó đã âm thầm hấp thụ linh khí mới của gia tộc suốt ba tháng qua, dùng nó để duy trì một thứ gì đó… một thực thể sống, hoặc một loại linh vật nào đó đang trong trạng thái ngủ đông.”
Hắn khép Khẩu Sổ lại, tiếng da thú va vào nhau khô khốc như tiếng xương cốt.
“Và theo Khẩu Sổ ghi nhận,” Lâm Mặc nói, giọng hắn hạ thấp, “thực thể đó không thuộc về Lâm gia. Nó đã được kích hoạt lại bởi một loại linh khí có nguồn gốc từ bên ngoài, chỉ cách đây ba tháng, trùng khớp với thời điểm lão phu Cố Sơn bắt đầu phục hồi linh mạch.”
“Linh khí ngoại lai?” Lâm Chính Nguyên bật thốt. Ông nhìn Lâm Mặc với vẻ kinh hãi tột độ. Điều này không chỉ là thất thoát tài nguyên, mà còn là một sự xâm nhập!
“Đúng vậy,” Lâm Mặc gật đầu. “Khẩu Sổ cho thấy, một luồng linh khí đặc biệt, mang theo dấu ấn của Huyết Ma Tông, đã vô tình kích hoạt hệ thống ngầm đó. Và giờ đây, nó đang lớn mạnh dần lên, âm thầm rút cạn tài nguyên của chúng ta, ngay dưới mũi mọi người.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng các trưởng lão. Huyết Ma Tông! Cái tên đó là nỗi ám ảnh của Nam Cương, một tông môn tà đạo đã bị tiêu diệt hàng trăm năm trước. Làm sao linh khí của chúng lại xuất hiện ở Tử Trúc Lĩnh? Và điều gì đang được nuôi dưỡng bằng linh khí của Lâm gia, bằng chính những nỗ lực phục hồi linh mạch của họ?
Lâm Mặc không nói thêm, chỉ nhìn thẳng vào Lâm Chính Nguyên, vào Lâm Cố Sơn. Áp lực trong chính đường không còn là sự nghi ngờ về hệ thống Điểm Cống Hiến, mà là một mối hiểm họa thực sự, đang lớn dần từng ngày, ngay trong lòng gia tộc.
chưa đến một phần mười,” Lâm Mặc lặp lại, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt đang dần biến sắc. “Bởi vì, có một dòng chảy khác. Một dòng chảy mà Trận Pháp Cung chưa từng ghi nhận, và cũng không hề tồn tại trên bất kỳ bản đồ linh mạch nào của Tử Trúc Lĩnh.”
Hắn nhẹ nhàng đặt Khẩu Sổ xuống bàn, nhưng lần này, quyển sổ không nằm yên. Những đường vân mạch máu trên bìa sách bắt đầu phát sáng yếu ớt, rồi dần trở nên rõ nét hơn, như những mạch máu đang đập trong một sinh thể sống. Ánh sáng xanh xám từ bìa sổ lan tỏa, không quá chói chang, nhưng đủ để thu hút mọi ánh nhìn. Rồi, một hình ảnh ba chiều mờ ảo bắt đầu hiện lên giữa không trung, ngay trên mặt bàn gỗ cổ kính.
Đó là một bản đồ Tử Trúc Lĩnh, nhưng không phải là bản đồ địa hình thông thường. Nó là một tấm lưới phức tạp của những dòng linh khí, những huyết mạch vô hình của ngọn núi. Các đường linh mạch chính hiện lên rõ ràng, sáng hơn ở những nơi nồng độ cao, mờ hơn ở những điểm yếu. Và, chen lẫn giữa những đường mạch chính quen thuộc, một dòng chảy phụ nhỏ hơn, mảnh như sợi tơ, bắt đầu hiện rõ. Nó xuất phát từ một điểm ẩn sâu dưới Dược Viên, nơi trồng những linh dược cấp thấp nhất của gia tộc, và uốn lượn một cách khéo léo, tránh xa mọi trận pháp tụ linh hay điểm kiểm tra của Trận Pháp Cung.
Lâm Cố Sơn đứng bật dậy, gương mặt ông trắng bệch. “Không thể nào! Lão phu đã tự tay bố trí và kiểm tra trận pháp tụ linh trên toàn bộ Tử Trúc Lĩnh suốt ba mươi năm qua. Tuyệt đối không có một dòng chảy nào như vậy!” Giọng ông đầy vẻ hoài nghi và phẫn nộ, như thể danh tiếng của ông đang bị xúc phạm nặng nề.
“Trưởng lão Cố Sơn, ngài đã làm rất tốt công việc của mình,” Lâm Mặc bình thản nói, không hề bị lời phản bác của đối phương làm nao núng. “Nhưng Khẩu Sổ không ghi lại những gì mắt thường thấy, hay trận pháp bình thường cảm nhận được. Nó ghi lại những gì đã được giấu đi. Dòng chảy này không phải là một nhánh linh mạch tự nhiên. Nó là một con đường được tạo ra, một kênh dẫn năng lượng được xây dựng từ rất lâu, bởi một bàn tay khéo léo đến mức ngay cả Trận Pháp Cung cũng không phát hiện ra.”
Hắn đưa tay chỉ vào bản đồ linh mạch mờ ảo. Điểm xuất phát của dòng chảy phụ bắt đầu sáng rực hơn, rồi một đường màu xanh lam nhạt dần uốn lượn, luồn lách qua các tầng đất đá, tránh khỏi những khu vực trọng yếu mà Trận Pháp Cung thường xuyên kiểm tra. Nó không đi sâu xuống địa mạch, mà lại chạy song song với tầng đất mặt, dưới khu vực Dược Viên, nơi mà linh khí vốn đã thưa thớt.
“Nó dẫn đến đâu?” Lâm Thanh Hòa hỏi, giọng hắn khẽ run. Mặc dù là một trưởng lão Đan Dược Cung, hắn vẫn có kiến thức cơ bản về trận pháp và linh mạch. Việc một dòng chảy linh khí lớn như vậy bị che giấu là một điều kinh thiên động địa.
Lâm Mặc không đáp lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, dường như đang lắng nghe một âm thanh vô hình, đọc một thông tin mà chỉ riêng hắn mới cảm nhận được từ Khẩu Sổ. Ánh sáng từ quyển sổ càng lúc càng mạnh, và hình ảnh bản đồ linh mạch trên không trung cũng trở nên sắc nét hơn, như thể đang phản chiếu chính xác những gì đang diễn ra dưới lòng đất.
Rồi, Lâm Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng một sự thấu hiểu lạnh lẽo. “Dòng chảy này không kết thúc ở một điểm tụ linh, cũng không dẫn đến một khu vực tu luyện nào. Nó dẫn đến một nơi mà chúng ta chưa từng biết đến, một không gian bị phong ấn, nằm ngay dưới khu vực Dược Viên cấp thấp, cách đây không xa.”
Hắn dùng ngón tay chỉ vào điểm cuối cùng của dòng chảy xanh lam trên bản đồ ảo. Tại đó, một biểu tượng kỳ lạ xuất hiện. Nó không phải là hình vẽ của một pháp khí, cũng không phải một trận văn. Đó là một hình ảnh mờ nhạt của một vật thể bị chôn vùi, trông giống như một khối đá cổ xưa, được khắc vô số phù văn phức tạp, nhưng lại toát ra một cảm giác quỷ dị, không thuộc về bất kỳ trận pháp hay công pháp nào mà Lâm gia từng biết.
“Vật này… nó đang hấp thụ linh khí,” Lâm Mặc nói, giọng hắn trầm thấp. “Không phải để chuyển hóa, mà là để duy trì. Như một sinh vật sống, nó cần linh khí để tồn tại. Suốt bao nhiêu năm qua, nó đã âm thầm rút cạn một phần linh khí của Tử Trúc Lĩnh, khiến cho linh mạch của chúng ta không thể phục hồi hoàn toàn.”
Sự im lặng bao trùm chính đường. Các trưởng lão nhìn chằm chằm vào biểu tượng quỷ dị kia, rồi lại nhìn nhau. Khuôn mặt Lâm Chính Nguyên biến sắc hoàn toàn. Từ sự dò xét ban đầu, giờ đây là nỗi kinh hoàng và phẫn nộ tột độ. Một bí mật bị chôn vùi, một kẻ hút máu vô hình đã tồn tại ngay dưới chân họ, ngay dưới nơi họ sinh sống và tu luyện.
“Cái gì đang được nuôi dưỡng ở đó?” Lâm Chính Nguyên hỏi, giọng ông khàn đặc. “Và ai… ai đã biết về chuyện này?”
Lâm Mặc không trả lời câu hỏi thứ hai. Hắn chỉ nhìn vào biểu tượng trên không trung, rồi khẽ nói. “Đây không phải là một tạo vật của Lâm gia. Và nó đã ở đây, trước cả khi Tử Trúc Tiên Tộc được thành lập trên mảnh đất này.”
Hắn khép Khẩu Sổ lại. Ánh sáng tắt dần, bản đồ linh mạch biến mất. Nhưng sự lạnh lẽo và nỗi sợ hãi vẫn còn đọng lại trong chính đường. Một bí mật cổ xưa, một kẻ hút máu vô hình, và một câu hỏi lớn hơn: nếu nó đã ở đây từ trước khi Lâm gia đến, vậy thì, mục đích thực sự của nó là gì, và nó đã chờ đợi điều gì suốt hàng ngàn năm qua?
Lâm Mặc không đợi ai lên tiếng. Hắn chậm rãi nhấc Khẩu Sổ lên, quyển sổ da thú vẫn toát ra vẻ cổ xưa và bí ẩn. Một luồng linh lực nhàn nhạt, chỉ đủ để hắn cảm nhận, bắt đầu lưu chuyển giữa lòng bàn tay và bìa sổ. Hắn không cần mở ra, cũng không cần đọc bằng mắt thường. Những dòng chữ, những con số, những dữ liệu vô hình bỗng chốc hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn, như một tấm bia khắc đá của toàn bộ gia tộc, từ quá khứ đến hiện tại.
“Tộc trưởng, ngài có điều gì muốn tuyên bố nữa sao?” Lâm Chính Nguyên phá vỡ sự im lặng, giọng ông trầm ấm, không còn vẻ dò xét gay gắt như trước, mà thay vào đó là một sự chờ đợi, xen lẫn chút hoài nghi khó nhận ra.
Lâm Mặc gật đầu. “Hệ thống Điểm Cống Hiến đã được thiết lập. Nhưng trước khi nó bắt đầu vận hành chính thức, có một vấn đề cần được giải quyết ngay lập tức.”
Hắn liếc qua Lâm Chính Nguyên, rồi dừng lại ở Lâm Cố Sơn, vị trưởng lão Trận Pháp Cung. “Trưởng lão Cố Sơn, theo ghi chép của Trận Pháp Cung, linh mạch tại Tử Trúc Lĩnh vẫn đang ở giai đoạn sơ cấp, nhưng đã có dấu hiệu phục hồi đáng mừng sau khi chúng ta phong tỏa cấm địa. Năng lượng linh khí theo lý thuyết đang tăng dần, đúng không?”
Lâm Cố Sơn hơi nhướng mày, có vẻ bất ngờ khi Lâm Mặc lại hỏi về điều này. “Đúng vậy, tộc trưởng. Trận pháp tụ linh mà lão phu đã bố trí tại vài điểm yếu trong linh mạch đã bắt đầu phát huy tác dụng. Linh khí nồng độ đã tăng lên khoảng hai phần mười so với ba tháng trước, dù chưa đáng kể.”
“Hai phần mười,” Lâm Mặc lặp lại, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt hắn lại sắc lạnh như lưỡi kiếm. “Vậy tại sao, Khẩu Sổ lại ghi nhận, trong ba tháng qua, lượng linh khí tụ tập vào ba khu vực trọng yếu nhất của Tử Trúc Lĩnh – Dược Viên, nơi tu luyện của các trưởng lão và khu mộ tổ – lại chỉ tăng lên chưa đến một phần mười?”
Cả chính đường xôn xao. Lâm Cố Sơn đứng bật dậy. “Không thể nào! Lão phu đích thân kiểm tra, số liệu không thể sai lệch lớn đến vậy!”
“Khẩu Sổ không nói dối,” Lâm Mặc đáp, không chút dao động. “Nó đọc được dòng chảy linh khí thực tế, không phải những gì được ghi chép trên giấy tờ, hay những gì chúng ta *muốn* tin. Có một sự thất thoát linh khí đáng kể, một lượng lớn đã bị tiêu hao hoặc chuyển hướng, trước khi kịp tụ lại tại các điểm trọng yếu.”
Lâm Chính Nguyên cau mày sâu sắc. “Thất thoát? Chuyển hướng? Có ý gì?”
“Có lẽ là có người đang bí mật lợi dụng linh mạch của gia tộc,” Lâm Thanh Hòa lên tiếng, giọng run rẩy. Hắn vừa là một trong những người chịu ảnh hưởng nặng nề nhất từ cuộc khủng hoảng linh mạch trước đây, vừa là người hiểu rõ nhất sự khắc nghiệt của việc thiếu hụt tài nguyên.
Lâm Mặc không xác nhận hay phủ nhận. Hắn chỉ quay sang Lâm Cảnh Dao, ánh mắt chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. “Trưởng lão Cảnh Dao, ngươi đã ở khu mộ tổ rất lâu. Ngươi có cảm nhận được điều gì bất thường không?”
Lâm Cảnh Dao, người vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, giờ đây lại lộ ra một thoáng kinh ngạc. Nàng đã cảm nhận được điều gì đó. Kể từ khi Khẩu Sổ ghi nhận sự hiện diện của nàng, và đặc biệt là sau khi nàng ngã xuống cạnh Khẩu Sổ ở khu mộ tổ, nàng đã có một cảm giác mơ hồ về một sự hút cạn, một lỗ hổng vô hình trong lòng đất. Nhưng nàng đã tự trấn an mình rằng đó chỉ là dư chấn của việc kiệt sức.
“Ta… ta đã nghĩ đó chỉ là ảo giác do kiệt quệ linh lực,” nàng chậm rãi nói, giọng nàng vẫn còn đôi chút yếu ớt. “Nhưng quả thực, có một cảm giác… trống rỗng, một luồng khí lạnh lẽo thỉnh thoảng lại dâng lên từ sâu dưới lòng đất, ngay cả khi ta đang ngồi thiền.”
“Khí lạnh lẽo.” Lâm Mặc lặp lại. “Đó không phải là ảo giác. Đó là dấu hiệu của linh khí bị hút cạn một cách không tự nhiên. Khẩu Sổ đã chỉ ra một điểm bất thường lớn nhất nằm ở khu mộ tổ, đặc biệt là quanh vị trí của Ngọc Rễ.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về Lâm Mặc, rồi lại về Lâm Cảnh Dao. Khu mộ tổ là cấm địa, là nơi an nghỉ của tổ tiên, được bảo vệ bằng trận pháp kiên cố và linh khí thuần khiết nhất. Nếu có sự thất thoát ở đó, thì vấn đề không chỉ là kẻ gian.
“Ngọc Rễ,” Lâm Mặc nói tiếp, “là trận nhãn của trận pháp giam giữ phân thân Kim Đan kỳ của Bạch Tầm. Nhưng Khẩu Sổ còn cho thấy một điều khác. Ngọc Rễ, ngoài việc cung cấp năng lượng cho trận pháp, nó còn là một nút thắt của địa mạch. Bất cứ sự thay đổi nào của nó đều ảnh hưởng đến toàn bộ linh mạch của Tử Trúc Lĩnh.”
Hắn dừng lại, quét mắt qua từng gương mặt đang dần trở nên tái nhợt. “Và Khẩu Sổ đang ghi nhận, Ngọc Rễ đang bị suy yếu dần. Không phải do sự tiêu hao của trận pháp, mà là do một sự hút cạn ẩn sâu bên trong. Nếu Ngọc Rễ suy yếu, không chỉ trận pháp giam giữ Bạch Tầm sẽ bị phá vỡ, mà toàn bộ linh mạch của Tử Trúc Lĩnh cũng sẽ khô cạn nhanh chóng hơn bao giờ hết.”
Một tiếng thở dốc vang lên. Lâm Chính Nguyên siết chặt tay. “Làm sao có thể? Ai… ai có thể tiếp cận Ngọc Rễ mà không bị phát hiện?”
Lâm Mặc lắc đầu. “Không phải là ai. Mà là cái gì. Khẩu Sổ đã ghi nhận một loại dao động linh lực rất cổ xưa, rất… quen thuộc, đang âm thầm rút cạn năng lượng của Ngọc Rễ. Một loại dao động đã từng xuất hiện cách đây ba mươi năm, ngay trước khi linh mạch của Tử Trúc Lĩnh bắt đầu suy yếu.”
Lời hắn nói như một tảng đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những cơn sóng chấn động trong tâm trí các trưởng lão. Ba mươi năm trước, đó là thời điểm gia tộc Lâm gia bắt đầu suy tàn, mất đi vị thế, và linh mạch cũng dần cạn kiệt. Một bí mật đã bị chôn vùi, giờ đây được Khẩu Sổ hé lộ, không chỉ là một vấn đề về tài nguyên, mà là một bóng ma của quá khứ đang trở lại.
“Vậy… vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?” Lâm Thanh Hòa lắp bắp hỏi, vẻ mặt đầy sợ hãi. Nếu linh mạch khô cạn, Lâm gia sẽ không còn tồn tại.
Lâm Mặc nhìn thẳng vào Lâm Chính Nguyên, ánh mắt không chút dao động. “Chúng ta phải tìm ra nguồn gốc của sự hút cạn đó, và cắt đứt nó, trước khi nó nuốt chửng cả Ngọc Rễ lẫn linh mạch của gia tộc. Và để làm được điều đó, chúng ta phải đi sâu vào khu mộ tổ. Nơi mà, theo lời Khẩu Sổ, có một vết nứt mới đã xuất hiện trong trận pháp, không phải do phân thân Kim Đan kỳ gây ra, mà là một khe hở tự nhiên, dẫn đến một không gian khác.”
Hắn khép Khẩu Sổ lại, tiếng da thú sột soạt vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Và điều nguy hiểm nhất là, dao động linh lực cổ xưa đó, dường như đang cố gắng mở rộng vết nứt ấy. Một khi nó thành công, không chỉ linh mạch bị hút cạn, mà còn có thể có thứ gì đó thoát ra… hoặc thứ gì đó bị kéo vào.”
...một phần mười.” Lâm Mặc chậm rãi kết thúc câu nói, giọng hắn không hề thay đổi, vẫn bình thản đến lạ lùng. “Thậm chí, tại khu vực mộ tổ và Dược Viên, Khẩu Sổ ghi nhận sự sụt giảm linh khí ròng rã, liên tục trong ba tháng qua. Sự sụt giảm này không hề nhỏ, nó tương đương với việc mất đi một linh mạch cấp một nhỏ, hoặc đủ để nuôi dưỡng một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ trong một năm.”
Một làn sóng xì xào nổi lên trong chính đường. Các trưởng lão nhìn nhau, ánh mắt hoài nghi, kinh ngạc, và cả phẫn nộ. Mất đi một linh mạch cấp một nhỏ? Đó là một tổn thất kinh hoàng đối với một gia tộc đang trên đà khôi phục như Lâm gia.
Lâm Cố Sơn, khuôn mặt vốn đã khắc khổ, giờ càng thêm cau có. Ông đứng phắt dậy, vạt áo bào xám quét qua mặt bàn. “Không thể nào! Tộc trưởng, ngươi đang vu khống lão phu sao? Trận pháp tụ linh của Trận Pháp Cung đã được kiểm tra kỹ lưỡng bởi năm vị trận sư, không hề có sai sót. Sự sụt giảm linh khí ở khu mộ tổ có thể là do những biến động địa chất tự nhiên, hoặc do ảnh hưởng từ sự kiện Bạch Tầm gần đây. Còn Dược Viên, dù là nơi trọng yếu, nhưng việc nuôi dưỡng linh dược bản thân nó đã tiêu hao một lượng linh khí nhất định!”
Lâm Mặc không đáp lời trực tiếp. Hắn chỉ khẽ lắc đầu, để lộ một nụ cười nhạt đầy ẩn ý.
“Sự tiêu hao tự nhiên và biến động địa chất, Khẩu Sổ đều có thể phân tích và loại trừ.” Hắn ngón tay gõ nhẹ lên bìa Khẩu Sổ. “Và Trưởng lão Cố Sơn, Bạch Tầm chưa từng đặt chân vào khu mộ tổ sâu bên trong, chỉ có phân thân của hắn bị giam giữ ở ngoài. Hơn nữa, những biến động đó chỉ xảy ra trong thời gian ngắn, không thể tạo ra sự sụt giảm liên tục trong ba tháng.”
Hắn ngừng một lát, ánh mắt sắc bén lướt qua từng trưởng lão, dừng lại ở Lâm Cố Sơn.
“Sụt giảm không phải do tự nhiên, Trưởng lão Cố Sơn. Khẩu Sổ không chỉ ghi nhận lượng, mà còn ghi nhận ‘dòng chảy’. Có một dòng chảy ngược, một sự thất thoát linh khí *từ bên trong* gia tộc, không phải từ bên ngoài.”
Một không khí lạnh lẽo đột ngột tràn ngập chính đường. Dòng chảy ngược? Thất thoát từ bên trong? Điều đó chỉ có thể ám chỉ một điều: nội gián, hoặc một sơ hở nghiêm trọng trong các trận pháp phòng hộ mà không ai hay biết.
Lâm Chính Nguyên đập nhẹ tay xuống bàn, tiếng động khô khốc vang lên giữa sự im lặng chết chóc. “Mặc nhi, ngươi có thể nói rõ hơn không? Khẩu Sổ của ngươi rốt cuộc có thể nhìn thấu những gì?” Giọng ông trầm thấp, mang theo một sự căng thẳng tột độ.
Lâm Mặc gật đầu. “Nó không nhìn, Tộc trưởng. Nó ‘cảm nhận’ sự sống và năng lượng. Mỗi linh mạch, mỗi pháp trận, mỗi sinh linh đều có một ‘khí vận’ riêng. Khẩu Sổ ghi lại sự biến động của khí vận đó, như một bản đồ năng lượng vô hình. Và bản đồ này đang hiển thị một điểm bất thường.”
Hắn giơ Khẩu Sổ lên, không khí trong chính đường như bị nén chặt. Một luồng linh lực tinh thuần từ Khẩu Sổ tỏa ra, không mạnh mẽ, nhưng lại mang theo một sự rung động kỳ lạ, như tiếng tim đập của cả Tử Trúc Lĩnh.
Lâm Mặc nhắm mắt lại, dường như đang giao tiếp với quyển sổ bằng một cách thức đặc biệt. Khi hắn mở mắt ra, một tia sáng bạc lóe lên trong đồng tử.
“Dòng chảy này không phải là một sự rò rỉ đơn thuần. Nó có một ‘chủ ý’, một ‘kết nối’ được thiết lập.” Hắn chỉ tay về phía tây nam, nơi có một ngọn núi nhỏ và cũng là vị trí của Trận Pháp Cung. “Khẩu Sổ chỉ ra rằng, nguồn gốc của sự thất thoát nằm sâu dưới lòng đất, ngay dưới nền móng của Trận Pháp Cung, tại một điểm mà ngay cả linh nhãn của các trưởng lão cũng khó lòng xuyên thấu.”
Lâm Cố Sơn trợn tròn mắt. “Dưới Trận Pháp Cung? Ngươi… ngươi dám vu khống lão phu cấu kết với ngoại địch sao? Trận Pháp Cung là nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất, mọi pháp trận đều do lão phu đích thân giám sát!” Ông run rẩy chỉ vào Lâm Mặc, vẻ mặt vừa giận dữ vừa kinh hoàng.
“Ta không nói Trưởng lão Cố Sơn cấu kết với ngoại địch,” Lâm Mặc bình thản đáp, “nhưng ta nói, có một thứ gì đó đã bị bỏ sót, hoặc cố tình che giấu, nằm ngay dưới chân Trận Pháp Cung, và nó đang hút cạn linh khí của chúng ta.”
Lâm Cảnh Dao, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng lên tiếng. “Tộc trưởng, ý ngươi là, có một pháp trận ẩn, hoặc một linh vật bị phong ấn đang hoạt động dưới Trận Pháp Cung?” Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy lo lắng.
“Linh vật hay pháp trận, Khẩu Sổ không thể phân biệt rõ ràng.” Lâm Mặc lắc đầu. “Nó chỉ cho thấy một ‘khí vận’ mạnh mẽ, cổ xưa, nhưng lại bị kìm nén, đang cố gắng thoát ra, và nó lấy linh khí của Tử Trúc Lĩnh làm nguồn nuôi dưỡng.”
Lâm Chính Nguyên nhìn Lâm Cố Sơn, ánh mắt ông giờ đây không còn sự nghi ngờ, mà thay vào đó là sự nghiêm nghị và một nỗi lo lắng sâu sắc. “Cố Sơn, ngươi có nhớ bất kỳ điều gì bất thường liên quan đến nền móng Trận Pháp Cung, hay các pháp trận cổ xưa được xây dựng từ thời kỳ đầu của gia tộc không?”
Lâm Cố Sơn lảo đảo lùi lại một bước, khuôn mặt trắng bệch. “Không… không thể có. Trận Pháp Cung đã được xây dựng lại ba lần trong suốt ngàn năm qua. Mỗi lần đều kiểm tra kỹ lưỡng nền móng. Lão phu cũng đã tự mình rà soát các trận pháp cổ, không hề phát hiện điều gì… trừ một số văn tự cổ đại khắc sâu trong đá, nhưng chúng đều đã mất linh tính từ lâu.”
“Văn tự cổ đại?” Lâm Mặc nhướng mày. “Trưởng lão có thể mô tả chúng không?”
Lâm Cố Sơn cố gắng trấn tĩnh, hít thở sâu. “Đó là những phù văn cổ xưa, hình dáng giống như những sợi dây leo uốn lượn, tập trung ở một khối đá lớn nhất, nằm sâu nhất dưới nền móng. Chúng đã cạn kiệt linh lực từ lâu, nên lão phu không để tâm nhiều. Chỉ cho rằng đó là di tích của một trận pháp đã thất truyền.”
“Mất linh tính…” Lâm Mặc lặp lại, ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức tường đá dày đặc. “Hay là đang chờ đợi được thức tỉnh?”
Không ai nói gì, nhưng sự căng thẳng trong chính đường đã đạt đến đỉnh điểm. Một bí mật cổ xưa, bị chôn vùi dưới lòng đất, đang rò rỉ linh khí của gia tộc. Và nó có thể liên quan đến những gì Lâm Cố Sơn vừa nhắc đến: những văn tự cổ đại, những phù văn giống sợi dây leo uốn lượn, nằm trên một khối đá lớn nhất, sâu nhất.
“Để xác minh điều này,” Lâm Mặc nói, giọng hắn vang vọng trong sự im lặng, “chúng ta cần phải khai quật nền móng Trận Pháp Cung. Không chỉ là kiểm tra, mà là đào sâu. Và lần này, ta sẽ đi cùng Trưởng lão Cố Sơn.”
Lời nói của Lâm Mặc như một tiếng sấm sét giữa trời quang. Khai quật nền móng Trận Pháp Cung? Điều đó không chỉ là một công việc tốn kém, mà còn là một hành động mang tính biểu tượng, như đang đào bới vào chính lịch sử và sự ổn định của gia tộc. Và nếu có thứ gì đó đang được che giấu, việc này chắc chắn sẽ đánh thức nó.
…chưa đến một phần mười.”
Lâm Mặc dứt lời, cả chính đường chìm vào tĩnh lặng. Ánh mắt các trưởng lão đều đổ dồn về phía Lâm Cố Sơn. Vị trưởng lão Trận Pháp Cung siết chặt quyền trượng trong tay, sắc mặt dần trở nên khó coi.
“Vô lý!” Lâm Cố Sơn cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông đầy vẻ ngờ vực. “Trận pháp tụ linh của lão phu đã hoạt động ổn định. Các điểm tụ linh đều được kiểm tra định kỳ, linh thạch tiêu hao cũng nằm trong dự kiến. Làm sao có chuyện linh khí lại không tăng trưởng như vậy?”
“Nó vẫn tăng trưởng, Trưởng lão Cố Sơn,” Lâm Mặc bình thản đáp, “nhưng không phải là ở nơi chúng ta mong muốn.” Hắn khẽ vuốt ve bìa Khẩu Sổ. “Khẩu Sổ không chỉ ghi chép sự hiện diện của linh khí, mà còn ghi chép *dòng chảy* và *mục đích* của nó. Ba tháng qua, mỗi khi trận pháp của ngài tụ được thêm một phần linh khí mới, một lượng tương đương đã bị chuyển hướng khỏi ba khu vực trọng yếu mà tôi vừa nhắc đến.”
Sự bình thản trong giọng Lâm Mặc lại càng khiến lời hắn nói thêm phần nặng nề. Chuyển hướng. Từ ngữ này ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa hơn nhiều so với việc linh khí tự nhiên tiêu tán.
Lâm Chính Nguyên trầm ngâm. “Tộc trưởng có ý gì? Có kẻ nào đang cố ý rút linh khí của gia tộc sao?”
“Không hẳn là cố ý, ít nhất là không phải từ một cá nhân mới phát sinh,” Lâm Mặc lắc đầu. “Khẩu Sổ không chỉ đọc được ‘hiện tại’, nó còn có thể truy vết ‘quá khứ’ của dòng chảy linh khí. Lượng linh khí bị chuyển hướng này, không phải bị hút đi hoàn toàn. Nó được dẫn vào một hệ thống phụ, đã tồn tại từ rất lâu, nhưng lại không nằm trong bất kỳ bản đồ trận pháp nào của Lâm gia.”
Một làn sóng kinh ngạc lan khắp chính đường. Một hệ thống phụ? Đã tồn tại từ rất lâu? Điều này có nghĩa là một bí mật đã bị chôn vùi trong lòng đất Tử Trúc Lĩnh suốt bao đời.
“Hệ thống phụ đó… nó nằm ở đâu?” Lâm Cảnh Dao cất tiếng hỏi, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng vốn là người quản lý tài nguyên, bất kỳ sự thất thoát nào cũng đều khiến nàng đau đầu.
“Hệ thống đó,” Lâm Mặc đáp, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm, “được giấu kín dưới một khu vực tưởng chừng như vô hại. Nó nằm ngay dưới một nhánh phụ của Dược Viên, nơi chúng ta dùng để ươm trồng những linh dược cấp thấp nhất, những loại không yêu cầu linh khí quá cao.”
Lâm Cố Sơn sững sờ. Khu vực đó là nơi ông thường xuyên đi qua, thậm chí còn đích thân kiểm tra một vài lần. Làm sao có thể có một hệ thống ngầm ẩn giấu ngay dưới chân mà ông không hề hay biết?
“Nó không phải là một trận pháp công kích hay phòng ngự,” Lâm Mặc tiếp tục, như đọc được suy nghĩ của Lâm Cố Sơn. “Nó là một hệ thống ‘nuôi dưỡng’. Nó đã âm thầm hấp thụ linh khí mới của gia tộc suốt ba tháng qua, dùng nó để duy trì một thứ gì đó… một thực thể sống, hoặc một loại linh vật nào đó đang trong trạng thái ngủ đông.”
Hắn khép Khẩu Sổ lại, tiếng da thú va vào nhau khô khốc như tiếng xương cốt.
“Và theo Khẩu Sổ ghi nhận,” Lâm Mặc nói, giọng hắn hạ thấp, “thực thể đó không thuộc về Lâm gia. Nó đã được kích hoạt lại bởi một loại linh khí có nguồn gốc từ bên ngoài, chỉ cách đây ba tháng, trùng khớp với thời điểm lão phu Cố Sơn bắt đầu phục hồi linh mạch.”
“Linh khí ngoại lai?” Lâm Chính Nguyên bật thốt. Ông nhìn Lâm Mặc với vẻ kinh hãi tột độ. Điều này không chỉ là thất thoát tài nguyên, mà còn là một sự xâm nhập!
“Đúng vậy,” Lâm Mặc gật đầu. “Khẩu Sổ cho thấy, một luồng linh khí đặc biệt, mang theo dấu ấn của Huyết Ma Tông, đã vô tình kích hoạt hệ thống ngầm đó. Và giờ đây, nó đang lớn mạnh dần lên, âm thầm rút cạn tài nguyên của chúng ta, ngay dưới mũi mọi người.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng các trưởng lão. Huyết Ma Tông! Cái tên đó là nỗi ám ảnh của Nam Cương, một tông môn tà đạo đã bị tiêu diệt hàng trăm năm trước. Làm sao linh khí của chúng lại xuất hiện ở Tử Trúc Lĩnh? Và điều gì đang được nuôi dưỡng bằng linh khí của Lâm gia, bằng chính những nỗ lực phục hồi linh mạch của họ?
Lâm Mặc không nói thêm, chỉ nhìn thẳng vào Lâm Chính Nguyên, vào Lâm Cố Sơn. Áp lực trong chính đường không còn là sự nghi ngờ về hệ thống Điểm Cống Hiến, mà là một mối hiểm họa thực sự, đang lớn dần từng ngày, ngay trong lòng gia tộc.
chưa đến một phần mười,” Lâm Mặc lặp lại, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt đang dần biến sắc. “Bởi vì, có một dòng chảy khác. Một dòng chảy mà Trận Pháp Cung chưa từng ghi nhận, và cũng không hề tồn tại trên bất kỳ bản đồ linh mạch nào của Tử Trúc Lĩnh.”
Hắn nhẹ nhàng đặt Khẩu Sổ xuống bàn, nhưng lần này, quyển sổ không nằm yên. Những đường vân mạch máu trên bìa sách bắt đầu phát sáng yếu ớt, rồi dần trở nên rõ nét hơn, như những mạch máu đang đập trong một sinh thể sống. Ánh sáng xanh xám từ bìa sổ lan tỏa, không quá chói chang, nhưng đủ để thu hút mọi ánh nhìn. Rồi, một hình ảnh ba chiều mờ ảo bắt đầu hiện lên giữa không trung, ngay trên mặt bàn gỗ cổ kính.
Đó là một bản đồ Tử Trúc Lĩnh, nhưng không phải là bản đồ địa hình thông thường. Nó là một tấm lưới phức tạp của những dòng linh khí, những huyết mạch vô hình của ngọn núi. Các đường linh mạch chính hiện lên rõ ràng, sáng hơn ở những nơi nồng độ cao, mờ hơn ở những điểm yếu. Và, chen lẫn giữa những đường mạch chính quen thuộc, một dòng chảy phụ nhỏ hơn, mảnh như sợi tơ, bắt đầu hiện rõ. Nó xuất phát từ một điểm ẩn sâu dưới Dược Viên, nơi trồng những linh dược cấp thấp nhất của gia tộc, và uốn lượn một cách khéo léo, tránh xa mọi trận pháp tụ linh hay điểm kiểm tra của Trận Pháp Cung.
Lâm Cố Sơn đứng bật dậy, gương mặt ông trắng bệch. “Không thể nào! Lão phu đã tự tay bố trí và kiểm tra trận pháp tụ linh trên toàn bộ Tử Trúc Lĩnh suốt ba mươi năm qua. Tuyệt đối không có một dòng chảy nào như vậy!” Giọng ông đầy vẻ hoài nghi và phẫn nộ, như thể danh tiếng của ông đang bị xúc phạm nặng nề.
“Trưởng lão Cố Sơn, ngài đã làm rất tốt công việc của mình,” Lâm Mặc bình thản nói, không hề bị lời phản bác của đối phương làm nao núng. “Nhưng Khẩu Sổ không ghi lại những gì mắt thường thấy, hay trận pháp bình thường cảm nhận được. Nó ghi lại những gì đã được giấu đi. Dòng chảy này không phải là một nhánh linh mạch tự nhiên. Nó là một con đường được tạo ra, một kênh dẫn năng lượng được xây dựng từ rất lâu, bởi một bàn tay khéo léo đến mức ngay cả Trận Pháp Cung cũng không phát hiện ra.”
Hắn đưa tay chỉ vào bản đồ linh mạch mờ ảo. Điểm xuất phát của dòng chảy phụ bắt đầu sáng rực hơn, rồi một đường màu xanh lam nhạt dần uốn lượn, luồn lách qua các tầng đất đá, tránh khỏi những khu vực trọng yếu mà Trận Pháp Cung thường xuyên kiểm tra. Nó không đi sâu xuống địa mạch, mà lại chạy song song với tầng đất mặt, dưới khu vực Dược Viên, nơi mà linh khí vốn đã thưa thớt.
“Nó dẫn đến đâu?” Lâm Thanh Hòa hỏi, giọng hắn khẽ run. Mặc dù là một trưởng lão Đan Dược Cung, hắn vẫn có kiến thức cơ bản về trận pháp và linh mạch. Việc một dòng chảy linh khí lớn như vậy bị che giấu là một điều kinh thiên động địa.
Lâm Mặc không đáp lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, dường như đang lắng nghe một âm thanh vô hình, đọc một thông tin mà chỉ riêng hắn mới cảm nhận được từ Khẩu Sổ. Ánh sáng từ quyển sổ càng lúc càng mạnh, và hình ảnh bản đồ linh mạch trên không trung cũng trở nên sắc nét hơn, như thể đang phản chiếu chính xác những gì đang diễn ra dưới lòng đất.
Rồi, Lâm Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn sâu thẳm, chứa đựng một sự thấu hiểu lạnh lẽo. “Dòng chảy này không kết thúc ở một điểm tụ linh, cũng không dẫn đến một khu vực tu luyện nào. Nó dẫn đến một nơi mà chúng ta chưa từng biết đến, một không gian bị phong ấn, nằm ngay dưới khu vực Dược Viên cấp thấp, cách đây không xa.”
Hắn dùng ngón tay chỉ vào điểm cuối cùng của dòng chảy xanh lam trên bản đồ ảo. Tại đó, một biểu tượng kỳ lạ xuất hiện. Nó không phải là hình vẽ của một pháp khí, cũng không phải một trận văn. Đó là một hình ảnh mờ nhạt của một vật thể bị chôn vùi, trông giống như một khối đá cổ xưa, được khắc vô số phù văn phức tạp, nhưng lại toát ra một cảm giác quỷ dị, không thuộc về bất kỳ trận pháp hay công pháp nào mà Lâm gia từng biết.
“Vật này… nó đang hấp thụ linh khí,” Lâm Mặc nói, giọng hắn trầm thấp. “Không phải để chuyển hóa, mà là để duy trì. Như một sinh vật sống, nó cần linh khí để tồn tại. Suốt bao nhiêu năm qua, nó đã âm thầm rút cạn một phần linh khí của Tử Trúc Lĩnh, khiến cho linh mạch của chúng ta không thể phục hồi hoàn toàn.”
Sự im lặng bao trùm chính đường. Các trưởng lão nhìn chằm chằm vào biểu tượng quỷ dị kia, rồi lại nhìn nhau. Khuôn mặt Lâm Chính Nguyên biến sắc hoàn toàn. Từ sự dò xét ban đầu, giờ đây là nỗi kinh hoàng và phẫn nộ tột độ. Một bí mật bị chôn vùi, một kẻ hút máu vô hình đã tồn tại ngay dưới chân họ, ngay dưới nơi họ sinh sống và tu luyện.
“Cái gì đang được nuôi dưỡng ở đó?” Lâm Chính Nguyên hỏi, giọng ông khàn đặc. “Và ai… ai đã biết về chuyện này?”
Lâm Mặc không trả lời câu hỏi thứ hai. Hắn chỉ nhìn vào biểu tượng trên không trung, rồi khẽ nói. “Đây không phải là một tạo vật của Lâm gia. Và nó đã ở đây, trước cả khi Tử Trúc Tiên Tộc được thành lập trên mảnh đất này.”
Hắn khép Khẩu Sổ lại. Ánh sáng tắt dần, bản đồ linh mạch biến mất. Nhưng sự lạnh lẽo và nỗi sợ hãi vẫn còn đọng lại trong chính đường. Một bí mật cổ xưa, một kẻ hút máu vô hình, và một câu hỏi lớn hơn: nếu nó đã ở đây từ trước khi Lâm gia đến, vậy thì, mục đích thực sự của nó là gì, và nó đã chờ đợi điều gì suốt hàng ngàn năm qua?
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.