Chương 28: Nghi Tâm Hóa Trọng Trách
Đăng: 09/07/2026 11:21
4,913 từ
1 lượt đọc
Lâm Chính Nguyên nhìn Lâm Mặc rất lâu. Ánh mắt ông dò xét, không còn là sự nghi ngờ hay phẫn nộ như khi bí mật về thực thể kia bị phơi bày, mà là một sự cân nhắc sâu xa, tựa hồ đang đánh giá lại toàn bộ con người Lâm Mặc, người tộc trưởng trẻ tuổi trước mặt. Cuối cùng, một tiếng thở dài rất khẽ thoát ra từ lồng ngực ông.
“Tộc trưởng đã nói ra lời đó,” ông cất tiếng, giọng bình thản nhưng ẩn chứa trọng lượng của hàng trăm năm kinh nghiệm. “Vậy thì, Lâm gia sẽ đặt niềm tin vào ngươi. Nhưng hãy nhớ, điểm cống hiến không chỉ là phần thưởng. Nó còn là sợi dây ràng buộc, là lời thề bất di bất dịch của mỗi tộc nhân với gia tộc. Ngươi đã tự đặt mình vào gọng kìm đó, đừng để Lâm gia phải thất vọng.”
Lâm Mặc cúi đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua khóe môi.
“Ta sẽ không làm Lâm gia thất vọng.”
Không khí trong chính đường vẫn căng như dây đàn. Các trưởng lão khác, từ Lâm Thanh Hòa với vẻ mặt tái nhợt đến trưởng lão Trận Pháp Cung và Đan Dược Cung đang trầm ngâm, đều hiểu rằng một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu. Hệ thống Điểm Cống Hiến, với tộc trưởng là người tiên phong chịu trách nhiệm cao nhất, sẽ định hình lại mọi thứ. Nhưng một vấn đề khác, lạnh lẽo và nguy hiểm hơn, vẫn còn lơ lửng trong tâm trí họ.
Lâm Chính Nguyên khẽ phẩy tay, ra hiệu cho các trưởng lão khác lui ra. Chỉ còn lại Lâm Mặc và ông trong chính đường rộng lớn. Ánh nến chập chờn đổ bóng lên những bức tường cũ kỹ, khiến không gian càng thêm tĩnh mịch.
“Về chuyện ở khu mộ tổ,” Lâm Chính Nguyên đột ngột đổi giọng, sự điềm tĩnh ban nãy thay bằng vẻ nghiêm nghị. “Ngươi đã nói đó không phải tạo vật của Lâm gia. Vậy nó là gì? Và Khẩu Sổ của ngươi… đã đọc được những gì khác?”
Lâm Mặc không vội trả lời. Hắn bước đến chiếc bàn trung tâm, nơi Khẩu Sổ vẫn nằm im lìm. Hắn đặt tay lên bìa sổ, những đường vân mạch máu khẽ nổi lên rồi lại chìm xuống, như thể quyển sổ đang hít thở.
“Nó không phải là một tạo vật sống theo nghĩa thông thường,” Lâm Mặc từ tốn nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Chính Nguyên. “Nó giống một loại ký sinh, bám rễ vào linh mạch địa phương, hút lấy sinh khí và linh lực để tồn tại. Biểu tượng hoa sen đen mà Khẩu Sổ hiển thị… chính là ấn ký của nó, hay nói đúng hơn, là dấu vết năng lượng mà nó để lại trong linh mạch. Và nó đã ở đó, hàng ngàn năm.”
Lâm Chính Nguyên nhíu mày, vẻ mặt càng thêm nặng nề.
“Hàng ngàn năm? Ngươi chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn,” Lâm Mặc khẳng định. “Khẩu Sổ đã truy ngược dòng thời gian của linh mạch. Nó ghi nhận sự suy yếu dần của linh khí ở Tử Trúc Lĩnh, bắt đầu từ rất lâu trước khi Lâm gia đến đây. Nhưng điều đáng lo ngại hơn là… nó đang thức tỉnh.”
Ông Chính Nguyên bất giác nắm chặt tay. “Thức tỉnh? Ý ngươi là sao?”
“Mấy ngày nay,” Lâm Mặc tiếp lời, “ta đã liên tục dùng Khẩu Sổ để dò xét khu mộ tổ. Dù kết giới của Trận Pháp Cung đã tạm thời phong tỏa được nó, nhưng Khẩu Sổ cho thấy sự trao đổi năng lượng giữa thực thể đó và địa mạch vẫn diễn ra, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước. Đặc biệt, nó đang cố gắng liên kết với một vật thể khác nằm sâu bên dưới khu mộ tổ.”
Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu.
“Một vật thể mà Khẩu Sổ gọi là… Ngọc Rễ.”
Lâm Chính Nguyên nghe vậy, đồng tử co rút. “Ngọc Rễ? Đó là gì? Ta chưa từng nghe đến một vật như vậy tồn tại dưới khu mộ tổ.”
“Nó không phải một vật thể sống, cũng không phải linh thạch hay linh dược,” Lâm Mặc giải thích. “Khẩu Sổ mô tả nó như một khối kết tinh tự nhiên của linh khí địa mạch, hình thành qua hàng vạn năm, là cốt lõi của linh mạch Tử Trúc Lĩnh. Nó nằm sâu dưới lòng đất, bên dưới mộ tổ, và đã bị che giấu bởi một loại trận pháp cổ xưa, không phải của Lâm gia.”
“Một khối kết tinh linh khí tự nhiên…” Lâm Chính Nguyên lẩm bẩm, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa hoài nghi. “Nếu vậy, tại sao nó lại bị che giấu? Và tại sao thực thể hoa sen đen kia lại muốn liên kết với nó?”
“Khẩu Sổ cho thấy, Ngọc Rễ là nơi tích tụ toàn bộ bằng chứng về sự tồn tại và quá trình ký sinh của thực thể hoa sen đen,” Lâm Mặc đáp, giọng nói trầm xuống. “Nó giống như một cuốn biên niên sử tự nhiên của địa mạch, ghi lại mọi biến động, mọi sự xâm nhập. Nếu thực thể kia thành công nuốt chửng Ngọc Rễ, không chỉ linh mạch Tử Trúc Lĩnh sẽ hoàn toàn cạn kiệt, mà mọi dấu vết về sự tồn tại của nó cũng sẽ bị xóa bỏ vĩnh viễn.”
Lâm Chính Nguyên đứng bật dậy, vẻ mặt biến sắc.
“Điều đó có nghĩa là… chúng ta phải hành động ngay lập tức.”
“Chính xác,” Lâm Mặc gật đầu. “Nhưng để tiếp cận Ngọc Rễ, chúng ta phải vượt qua trận pháp cổ xưa kia, đồng thời đối phó với sự phản kháng của thực thể hoa sen đen đang ở trạng thái ‘thức tỉnh’. Và có một điều nữa…”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm Chính Nguyên, ánh mắt sắc như dao.
“Khẩu Sổ cũng ghi nhận, trận pháp cổ xưa che giấu Ngọc Rễ, có một điểm yếu. Một điểm yếu chỉ xuất hiện khi linh khí khu mộ tổ đạt đến một cực hạn suy yếu nhất định. Nó giống như một cánh cửa, chỉ mở khi linh mạch cạn kiệt đến mức báo động.”
Lâm Chính Nguyên nhắm mắt lại, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Một cánh cửa chỉ mở khi thảm họa đã cận kề. Và điều đó có nghĩa là, để có được bằng chứng, họ có thể phải đối mặt với sự hủy diệt.
Trong linh mạch địa phương. Mỗi khi nó hấp thu, một phần năng lượng tinh túy của linh mạch sẽ bị chuyển hóa thành thứ năng lượng dị biệt này, đồng thời để lại một ‘dấu vết’ vô hình. Dấu vết này, với Khẩu Sổ, hiển thị dưới dạng đóa sen đen.
Hắn khẽ vuốt ve bìa sổ. Những đường vân mạch máu trên Khẩu Sổ giờ đây không chỉ nổi lên mà còn nhấp nháy một cách có quy luật, như một nhịp đập sống động.
Nó không chỉ hút linh lực đơn thuần, mà còn ăn mòn căn cơ của linh mạch, Lâm Mặc tiếp tục, giọng trầm xuống. Nó không quan tâm đến sự luân chuyển tự nhiên của linh khí, mà chỉ vơ vét, để lại phía sau một sự suy kiệt không thể hồi phục hoàn toàn.
Lâm Chính Nguyên cau mày, vẻ mặt nặng nề. Suy kiệt không thể hồi phục? Ngươi nói nghiêm trọng đến mức đó sao? Tử Trúc Lĩnh của chúng ta, linh mạch đã suy yếu rất nhanh trong ba mươi năm qua, ta cứ nghĩ là do thời gian và việc khai thác quá độ. Chẳng lẽ… tất cả đều do nó?
Khẩu Sổ đã đọc được lịch sử năng lượng của linh mạch, Lâm Mặc đáp, ngón tay hắn gõ nhẹ lên bìa sổ. Từ khi gia tộc chúng ta lập nghiệp tại đây, linh mạch vẫn luôn có dấu hiệu bị hao tổn bất thường, nhưng không đáng kể. Ba mươi năm trước, có một sự kiện lớn xảy ra, khiến nó thức tỉnh mạnh mẽ hơn, và bắt đầu tăng tốc độ hấp thụ. Đó cũng là lý do vì sao linh mạch cấp hai của chúng ta mãi không thể thăng cấp, thậm chí có nguy cơ tụt xuống cấp một.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Chính Nguyên. Ba mươi năm trước… đó là thời điểm phụ thân ông, vị tộc trưởng tiền nhiệm, vẫn lạc trong một trận chiến bảo vệ linh mạch. Những lời đồn đại về việc ông bị thương nặng, sau đó linh mạch bị ảnh hưởng, đã che lấp đi một sự thật kinh hoàng hơn.
Sự kiện gì? Lâm Chính Nguyên hỏi, giọng ông khàn đặc. Và làm sao ngươi biết được những chuyện này?
Lâm Mặc không trực tiếp trả lời câu hỏi về sự kiện. Hắn khẽ lật Khẩu Sổ. Trang giấy bên trong không phải là chữ viết, mà là một đồ hình phức tạp, màu mực đen tuyền, tái hiện lại bản đồ linh mạch của Tử Trúc Lĩnh. Nhưng lần này, trên bản đồ không phải là những đường vân linh khí xanh biếc quen thuộc, mà là những sợi tơ đen mỏng manh, như rễ cây, len lỏi khắp nơi, tập trung dày đặc nhất ở khu mộ tổ.
Đây là những gì Khẩu Sổ hiển thị về ‘dấu vết’ của nó, Lâm Mặc giải thích, chỉ vào đồ hình. Nó không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng những sợi tơ năng lượng này là sự hiện diện của nó. Chúng hút linh lực từ mọi ngóc ngách của Tử Trúc Lĩnh, chuyển về một điểm trung tâm ở sâu bên dưới mộ tổ.
Vậy ra, nó là nguyên nhân khiến linh mạch của chúng ta khô cạn, Lâm Chính Nguyên thốt lên, giọng điệu đầy phẫn nộ. Một kẻ hút máu vô hình, ẩn mình ngay dưới chân chúng ta, mà Lâm gia lại không hề hay biết!
Nó rất khôn ngoan, Lâm Mặc nói. Nó không hút cạn hoàn toàn một chỗ, mà phân tán sự hấp thụ, khiến chúng ta lầm tưởng là do tự nhiên. Hơn nữa, những dấu vết năng lượng này rất khó nhận biết bằng các trận pháp thông thường. Chỉ Khẩu Sổ, với khả năng ‘đọc’ bản chất của sự vật, mới có thể phơi bày nó.
Lâm Chính Nguyên nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Vậy chúng ta phải làm gì? Để nó tiếp tục hút cạn Tử Trúc Lĩnh sao? Chẳng lẽ không có cách nào tiêu diệt nó?
Tiêu diệt nó không phải là việc dễ dàng, Lâm Mặc lắc đầu. Nó đã tồn tại hàng ngàn năm, là một phần của linh mạch địa phương. Việc tiêu diệt nó có thể gây ra phản ứng dữ dội, thậm chí hủy hoại cả linh mạch của Tử Trúc Lĩnh. Hơn nữa, nó không phải là yêu thú hay tà vật có thân thể hữu hình để chúng ta có thể công kích trực diện. Nó là một thực thể năng lượng thuần túy.
Vậy là chúng ta bó tay sao? Lâm Chính Nguyên hỏi, giọng ông trầm xuống, chứa đựng sự bất lực và lo lắng.
Không phải bó tay, Lâm Mặc đáp, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng kiên định. Khẩu Sổ đã đọc được điểm yếu của nó. Nó cần sinh khí và linh lực để tồn tại, nhưng nó cũng sợ hãi một loại năng lượng nhất định: Mộc Bản Nguyên. Đặc biệt là Mộc Bản Nguyên được tôi luyện từ Tử Trúc Linh Dịch.
Lâm Chính Nguyên ngẩng đầu, ánh mắt ông lộ rõ sự kinh ngạc. Tử Trúc Linh Dịch? Ngươi nói linh dịch từ cây Tử Trúc ngàn năm trong cấm địa của chúng ta?
Lâm Mặc gật đầu. Chính xác. Mộc Bản Nguyên trong Tử Trúc Linh Dịch có một đặc tính thanh tẩy và trấn áp cực mạnh đối với loại ký sinh này. Nó không thể tiêu diệt hoàn toàn, nhưng có thể làm suy yếu, thậm chí tạm thời phong tỏa sự hấp thụ của nó.
Phong tỏa? Lâm Chính Nguyên lặp lại, như thể đang cân nhắc từng từ một. Ngươi có ý gì?
Nếu chúng ta có thể tạo ra một trận pháp đặc biệt, lấy Mộc Bản Nguyên của Tử Trúc Linh Dịch làm trận nhãn, chúng ta có thể tạo ra một ‘vùng chết’ năng lượng xung quanh khu mộ tổ, Lâm Mặc giải thích. Nơi đó, ký sinh sẽ không thể hấp thu linh lực, buộc nó phải rơi vào trạng thái ngủ đông, hoặc ít nhất là giảm tốc độ suy yếu linh mạch đến mức tối thiểu.
Một trận pháp lấy Tử Trúc Linh Dịch làm trận nhãn… Lâm Chính Nguyên lẩm bẩm, ánh mắt ông nhìn chăm chú vào đồ hình trên Khẩu Sổ, nơi những sợi tơ đen đang co rút lại khi Lâm Mặc chạm vào. Nhưng Tử Trúc Linh Dịch cực kỳ quý hiếm, sản lượng lại thấp. Chúng ta làm sao có đủ để duy trì một trận pháp lớn như vậy?
Lâm Mặc khẽ thở dài. Đây là vấn đề cốt lõi. Chúng ta cần một lượng lớn Tử Trúc Linh Dịch. Và để có được nó, chúng ta phải… đầu tư.
Đầu tư? Lâm Chính Nguyên hỏi, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Đầu tư vào đâu?
Đầu tư vào Dược Viên, đầu tư vào việc chăm sóc và bồi dưỡng cây Tử Trúc ngàn năm. Và quan trọng hơn cả, đầu tư vào một phương pháp mới để tối ưu hóa sản lượng linh dịch, Lâm Mặc đáp. Khẩu Sổ cũng đã đọc được một vài phương pháp cổ xưa để kích thích sinh trưởng và ngưng tụ linh dịch của những linh thực đặc biệt. Nhưng những phương pháp đó đòi hỏi tài nguyên khổng lồ và công sức không nhỏ.
Lâm Chính Nguyên đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm. Trăng đã lên cao, rọi ánh bạc xuống những mái ngói cổ kính của Tử Trúc Lĩnh. Nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt ông.
Vậy ra, không phải chúng ta chỉ phải xây dựng lại linh mạch, mà còn phải chiến đấu với một kẻ thù vô hình, ông nói, giọng trầm đục. Và cái giá cho cuộc chiến này… là toàn bộ tài nguyên của Lâm gia, thậm chí là tương lai của cả gia tộc.
Ông quay lại nhìn Lâm Mặc. Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Nếu chúng ta thất bại, Tử Trúc Lĩnh sẽ thực sự biến thành một vùng đất chết.
Lâm Mặc không nao núng. Chúng ta không có lựa chọn nào khác. Để gia tộc tồn tại và phát triển, chúng ta phải đối mặt với sự thật này. Và đây cũng là lý do vì sao hệ thống Điểm Cống Hiến lại quan trọng đến vậy. Nó sẽ là động lực để toàn thể tộc nhân dốc sức vì mục tiêu chung, vì linh mạch của gia tộc.
Hắn khép Khẩu Sổ lại, nhưng ánh mắt kiên định vẫn không rời Lâm Chính Nguyên. Trận pháp phong tỏa cần được xây dựng ngay lập tức. Và việc đầu tư vào Dược Viên, vào cây Tử Trúc, cũng không thể trì hoãn.
Lâm Chính Nguyên im lặng. Ông nhìn Lâm Mặc rất lâu, như thể đang tìm kiếm một dấu hiệu của sự nghi hoặc, một chút sợ hãi. Nhưng ông chỉ thấy sự quyết tâm không gì lay chuyển.
Được, Lâm Chính Nguyên cuối cùng nói, giọng dứt khoát. Nếu đã vậy, thì Lâm gia sẽ cùng ngươi đi đến cùng. Nhưng ngươi phải đảm bảo, mọi nguồn lực đổ vào dự án này đều phải minh bạch, và phải có hiệu quả rõ rệt. Ta sẽ triệu tập các trưởng lão Trận Pháp Cung và Dược Viên đến đây ngay trong đêm nay để bàn bạc chi tiết. Ngươi… sẽ phải trình bày kế hoạch một cách cụ thể nhất.
Lâm Mặc gật đầu. Ta đã chuẩn bị.
Lâm Chính Nguyên quay lưng lại, ánh mắt ông hướng về phía khu mộ tổ, nơi bóng đêm bao phủ. Một mối đe dọa cổ xưa đã bị phơi bày, và một cuộc chiến cam go, lặng thầm, vừa mới bắt đầu. Cái giá để giữ lấy linh mạch, giữ lấy căn cơ của gia tộc, có lẽ còn lớn hơn những gì ông từng tưởng tượng.
g linh mạch. Khẩu Sổ gọi nó là một loại phù văn sinh mệnh, một chân linh ký sinh đã vượt qua giới hạn của sự tồn tại vật chất thông thường để bám rễ vào bản nguyên của linh mạch địa phương. Nó không chỉ hút linh lực, mà còn chuyển hóa linh lực đó thành một dạng năng lượng khác, vô hình và khó cảm nhận hơn, để tự nuôi dưỡng và phát triển.”
Lâm Chính Nguyên cau mày. “Chuyển hóa? Vậy nó chuyển hóa thành cái gì?”
“Thành một dạng ấn ký,” Lâm Mặc đáp, giọng trầm thấp. “Một loại dấu vết năng lượng có thể lây lan. Ba mươi năm trước, khi phụ thân ngài đột ngột vẫn lạc, Khẩu Sổ đã ghi nhận một sự kiện đặc biệt tại khu mộ tổ.” Lâm Mặc nhấn nhẹ ngón tay lên bìa Khẩu Sổ. Một luồng sáng mờ ảo lại hiện lên, nhưng lần này, nó không hiển thị bản đồ linh mạch, mà là một chuỗi phù văn phức tạp, xoắn xuýt vào nhau như những sợi dây leo đen.
“Đây là ‘bệnh án’ của phụ thân ngài,” Lâm Mặc nói, chỉ vào một điểm sáng nhấp nháy giữa chuỗi phù văn. “Không phải là tẩu hỏa nhập ma như mọi người vẫn nghĩ. Mà là sự xâm thực của phù văn sinh mệnh này. Nó đã tấn công trực tiếp vào linh căn và bản nguyên của phụ thân ngài, hút cạn sinh cơ và biến linh lực của ông thành chất dinh dưỡng cho chính nó.”
Một tiếng hít sâu rất khẽ thoát ra từ Lâm Chính Nguyên. Vẻ mặt ông trắng bệch, đôi mắt già nua lộ rõ sự kinh hoàng. Ba mươi năm qua, cái chết đột ngột của phụ thân vẫn là một nỗi ám ảnh, một vết sẹo khó lành trong tâm trí ông và toàn bộ Lâm gia. Giờ đây, sự thật được phơi bày còn tàn khốc hơn mọi suy đoán.
“Vậy là, cái chết của phụ thân không phải do tu luyện sai lầm, mà là bị… bị nó nuốt chửng?” Lâm Chính Nguyên thì thầm, giọng ông khàn đặc.
Lâm Mặc gật đầu. “Chính xác. Và sau đó, nó đã ẩn mình sâu hơn, đồng hóa một phần linh mạch của khu mộ tổ thành một bộ phận của mình. Những sợi đen mà Khẩu Sổ hiển thị chính là những ‘rễ’ của nó, lan rộng khắp nơi để tìm kiếm nguồn linh lực mới. Việc linh mạch của Lâm gia suy yếu dần không phải là tự nhiên, mà là hậu quả của sự ký sinh này. Nó đã hút cạn sinh khí của Tử Trúc Lĩnh suốt ba thập kỷ qua.”
Một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Lâm Chính Nguyên. Ông lùi lại một bước, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa chính đường, hướng về phía khu mộ tổ, nơi linh hồn của bao thế hệ tiền bối đang yên nghỉ. Nơi đó, không phải là đất lành, mà là một cạm bẫy chết người.
“Vậy nếu chúng ta cố gắng loại bỏ nó… sẽ có chuyện gì xảy ra?” Lâm Chính Nguyên hỏi, giọng ông căng thẳng.
Lâm Mặc khép Khẩu Sổ lại, ánh sáng tắt đi, trả lại vẻ tĩnh mịch cho quyển sổ. “Đây là phần khó nhất. Sau ba mươi năm, nó đã hoàn toàn hòa nhập với linh mạch của khu mộ tổ. Việc rút bỏ nó không khác gì rút bỏ một phần mạch máu của chính Tử Trúc Lĩnh. Nếu không cẩn thận, toàn bộ linh mạch có thể bị tổn hại nghiêm trọng, thậm chí là băng liệt. Khi đó, không chỉ khu mộ tổ, mà cả Tử Trúc Lĩnh này sẽ trở thành một vùng đất chết.”
Đây chính là cản trở lớn nhất. Không thể đơn giản phá hủy. Không thể lơ là. Việc xử lý thực thể này đã trở thành một nhiệm vụ tối quan trọng, một cuộc phẫu thuật trên chính linh mạch của gia tộc, đòi hỏi sự tinh vi và chính xác tuyệt đối.
Lâm Chính Nguyên nhắm mắt lại. “Nghĩa là, nếu chúng ta thất bại, Lâm gia sẽ mất đi căn cơ vĩnh viễn.”
“Không chỉ vậy,” Lâm Mặc tiếp lời, giọng hắn ẩn chứa vẻ nghiêm trọng. “Khẩu Sổ còn ghi nhận một điều khác. Cái chết của phụ thân ngài, không phải là kết thúc cho sự xâm thực của phù văn sinh mệnh. Mà là một sự khởi đầu. Nó đã để lại một ‘hạt giống’ năng lượng trong mỗi tộc nhân Lâm gia sinh ra sau biến cố đó. Một ‘hạt giống’ đang ngủ yên, nhưng có thể bị kích hoạt nếu linh mạch của Tử Trúc Lĩnh suy yếu đến cực điểm, hoặc nếu chúng ta cố gắng loại bỏ nó một cách thô bạo. Khi đó, không chỉ là linh mạch, mà chính các tộc nhân của chúng ta cũng có thể trở thành vật chủ cho sự ký sinh tiếp theo.”
Cục diện đã thay đổi hoàn toàn. Từ việc đối phó với một kẻ hút máu vô hình, giờ đây Lâm gia phải đối mặt với một mối đe dọa tiềm tàng, ẩn chứa trong chính dòng máu của mình. Sự sợ hãi không còn chỉ là linh mạch bị hủy hoại, mà là sự diệt vong của cả huyết mạch gia tộc.
Lâm Chính Nguyên mở mắt, ánh nhìn sắc như dao. “Ngươi đã có kế sách gì chưa?”
...trong lịch sử linh mạch của chúng ta.” Hắn dừng lại một chút, để những lời này thấm vào không khí nặng nề. “Nó không chỉ hút linh lực đơn thuần. Nó còn đồng hóa, biến đổi linh mạch, biến nó thành một phần cơ thể của chính nó. Ba mươi năm qua, linh mạch Tử Trúc Lĩnh đã bị nó chiếm đoạt một phần ba, trở thành rễ cây cho đóa sen đen đó, ăn sâu vào từng mạch ngầm, từng điểm tụ linh.”
Lâm Chính Nguyên nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Nỗi kinh hoàng về cái chết của người anh trai, phụ thân Lâm Mặc, dâng lên trong lòng ông một lần nữa, hòa lẫn với sự giận dữ tột cùng. “Vậy thì, chúng ta phải nhổ tận gốc nó! Dù có phải trả giá thế nào!” Giọng ông trầm đục, đầy quyết đoán, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ hoang mang. “Tại sao không ai phát hiện ra chuyện này suốt ba mươi năm qua? Ngươi đã đọc được điều gì mà chúng ta không thể?”
Lâm Mặc khẽ lắc đầu. “Không đơn giản như vậy, tộc trưởng.” Hắn khẽ thở dài. “Khẩu Sổ đã ghi chép lại mọi di biến của thực thể này. Nó đã bám sâu vào nền tảng địa mạch, vào cả Ngọc Rễ mà tổ tiên đã dùng để củng cố trận pháp mộ tổ. Nếu chúng ta cố gắng loại bỏ nó bằng vũ lực, hoặc thậm chí là dùng các loại linh dược chuyên biệt, linh mạch của Tử Trúc Lĩnh sẽ mất đi điểm tựa, và có khả năng... sụp đổ hoàn toàn.”
Một sự im lặng chết chóc bao trùm chính đường. Sụp đổ hoàn toàn. Lâm Chính Nguyên cảm thấy như một tảng đá đè nặng lên ngực. Điều đó có nghĩa là Lâm gia sẽ mất đi căn cơ tu luyện, sẽ trở thành một gia tộc phàm nhân trong một đêm. Hơn nữa, những linh dược quý giá mà Lâm gia đã dày công bồi dưỡng cũng sẽ héo tàn, những pháp khí đang được luyện chế sẽ trở thành phế liệu. Mọi thứ sẽ tan biến.
“Vậy chúng ta phải làm gì?” Lâm Chính Nguyên hỏi, giọng ông khàn đặc. “Để mặc nó tiếp tục hút cạn sinh khí của Tử Trúc Lĩnh sao? Chờ đợi đến khi gia tộc lụi tàn?”
Lâm Mặc nhắm mắt lại, rồi mở ra. Ánh sáng lóe lên trong đồng tử hắn, không phải của sự liều lĩnh, mà là của một sự tính toán lạnh lùng và dứt khoát. Hắn đặt tay lên bìa Khẩu Sổ, và một bản đồ linh mạch nhỏ lại hiện lên trên đó. Lần này, một đường nét màu xanh lam nhạt chạy dọc theo thân cây sen đen, như một dòng chảy đối nghịch, đồng thời, những điểm sáng li ti bắt đầu nhấp nháy ở những vị trí chiến lược xung quanh khu mộ tổ.
“Khẩu Sổ đã cho ta thấy một con đường khác,” Lâm Mặc từ tốn nói. “Chúng ta không thể nhổ nó. Nhưng có thể... điều khiển nó. Biến nó thành một phần của trận pháp, không còn là kẻ hút máu, mà là một công cụ để cường hóa linh mạch, thậm chí là để thu thập linh lực từ những nguồn khác mà trước đây chúng ta không thể tiếp cận.” Hắn chỉ vào bản đồ. “Những điểm sáng này là những mạch ngầm bị phong tỏa, do chính thực thể kia gây ra. Nếu chúng ta có thể đảo ngược dòng chảy, buộc nó phải nhả ra những gì đã nuốt chửng, và sau đó, dẫn dụ nó liên kết với những mạch ngầm này, linh mạch Tử Trúc Lĩnh không chỉ được phục hồi, mà còn có thể thăng cấp.”
Lâm Chính Nguyên nhìn chằm chằm vào bản đồ, rồi lại nhìn Lâm Mặc. “Điều khiển một thứ đã giết chết phụ thân ta? Ngươi có chắc không, Lâm Mặc? Hay đây chỉ là một sự đánh cược với vận mệnh của toàn gia tộc?” Ông không thể chấp nhận việc dung túng kẻ thù đã gây ra bi kịch cho gia tộc mình.
“Đây là canh bạc duy nhất chúng ta có thể thắng, tộc trưởng.” Lâm Mặc đáp, giọng hắn không hề dao động. “Lâm gia đã mất đi quá nhiều trong ba mươi năm qua. Chúng ta không thể tiếp tục lụi tàn. Hơn nữa, việc này không chỉ là kiểm soát, mà là biến nó thành một lá chắn. Khẩu Sổ cho thấy, thực thể này có một đặc tính phòng ngự cực kỳ mạnh mẽ, có thể hấp thụ và chuyển hóa công kích. Nếu được điều khiển đúng cách, nó có thể bảo vệ Tử Trúc Lĩnh khỏi những mối đe dọa từ bên ngoài, thậm chí là những đợt thú triều sắp tới.”
Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Chính Nguyên. “Đây là một con đường chưa từng có tiền lệ. Nó đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về trận pháp, về linh mạch, và cả về bản chất của thực thể ký sinh. Ghi Sổ Cung sẽ phải làm việc không ngừng nghỉ để theo dõi mọi biến động, Trận Pháp Cung và Đan Dược Cung sẽ phải hợp lực để tìm ra phương pháp dẫn dụ và điều khiển. Và tôi, với tư cách tộc trưởng, sẽ phải chịu trách nhiệm hoàn toàn cho kế hoạch này. Nếu có sai sót, không chỉ điểm cống hiến của tôi sẽ bị trừ, mà tôi nguyện sẽ gánh chịu mọi hậu quả, kể cả việc phải trả giá bằng sinh mệnh.”
Lâm Chính Nguyên hít một hơi thật sâu. Ông nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Mặc, nhìn vào bản đồ linh mạch đang phát sáng trên Khẩu Sổ. Một kế hoạch điên rồ, nhưng lại là hy vọng duy nhất. Một sự đảo ngược hoàn toàn tư duy, không phải chiến đấu mà là đồng hóa, không phải diệt trừ mà là lợi dụng. Nhưng cái giá phải trả, và sự rủi ro của nó, là không thể đong đếm.
“Ngươi đã có ý tưởng gì về việc bắt đầu chưa?” Lâm Chính Nguyên hỏi, giọng ông đã trở nên trầm tĩnh hơn, nhưng vẫn ẩn chứa sự căng thẳng tột độ. "Và ai sẽ là người đầu tiên phải đối mặt với nó?"
Lâm Mặc khép Khẩu Sổ lại. Ánh sáng tắt dần, bản đồ linh mạch biến mất, nhưng hình ảnh đóa sen đen và những mạch ngầm xanh lam vẫn in hằn trong tâm trí hai người.
“Việc đầu tiên,” Lâm Mặc nói, ánh mắt hắn liếc về phía cửa chính đường, nơi bóng đêm đang dần buông xuống. “Là phải tìm ra một người đủ mạnh, đủ tin cậy, và đủ... liều lĩnh, để trở thành điểm neo đầu tiên cho quá trình đồng hóa ngược này. Một người có thể chịu đựng được sự cộng hưởng với một thực thể cổ xưa, và kiềm chế được nó.”
“Tộc trưởng đã nói ra lời đó,” ông cất tiếng, giọng bình thản nhưng ẩn chứa trọng lượng của hàng trăm năm kinh nghiệm. “Vậy thì, Lâm gia sẽ đặt niềm tin vào ngươi. Nhưng hãy nhớ, điểm cống hiến không chỉ là phần thưởng. Nó còn là sợi dây ràng buộc, là lời thề bất di bất dịch của mỗi tộc nhân với gia tộc. Ngươi đã tự đặt mình vào gọng kìm đó, đừng để Lâm gia phải thất vọng.”
Lâm Mặc cúi đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua khóe môi.
“Ta sẽ không làm Lâm gia thất vọng.”
Không khí trong chính đường vẫn căng như dây đàn. Các trưởng lão khác, từ Lâm Thanh Hòa với vẻ mặt tái nhợt đến trưởng lão Trận Pháp Cung và Đan Dược Cung đang trầm ngâm, đều hiểu rằng một kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu. Hệ thống Điểm Cống Hiến, với tộc trưởng là người tiên phong chịu trách nhiệm cao nhất, sẽ định hình lại mọi thứ. Nhưng một vấn đề khác, lạnh lẽo và nguy hiểm hơn, vẫn còn lơ lửng trong tâm trí họ.
Lâm Chính Nguyên khẽ phẩy tay, ra hiệu cho các trưởng lão khác lui ra. Chỉ còn lại Lâm Mặc và ông trong chính đường rộng lớn. Ánh nến chập chờn đổ bóng lên những bức tường cũ kỹ, khiến không gian càng thêm tĩnh mịch.
“Về chuyện ở khu mộ tổ,” Lâm Chính Nguyên đột ngột đổi giọng, sự điềm tĩnh ban nãy thay bằng vẻ nghiêm nghị. “Ngươi đã nói đó không phải tạo vật của Lâm gia. Vậy nó là gì? Và Khẩu Sổ của ngươi… đã đọc được những gì khác?”
Lâm Mặc không vội trả lời. Hắn bước đến chiếc bàn trung tâm, nơi Khẩu Sổ vẫn nằm im lìm. Hắn đặt tay lên bìa sổ, những đường vân mạch máu khẽ nổi lên rồi lại chìm xuống, như thể quyển sổ đang hít thở.
“Nó không phải là một tạo vật sống theo nghĩa thông thường,” Lâm Mặc từ tốn nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Chính Nguyên. “Nó giống một loại ký sinh, bám rễ vào linh mạch địa phương, hút lấy sinh khí và linh lực để tồn tại. Biểu tượng hoa sen đen mà Khẩu Sổ hiển thị… chính là ấn ký của nó, hay nói đúng hơn, là dấu vết năng lượng mà nó để lại trong linh mạch. Và nó đã ở đó, hàng ngàn năm.”
Lâm Chính Nguyên nhíu mày, vẻ mặt càng thêm nặng nề.
“Hàng ngàn năm? Ngươi chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn,” Lâm Mặc khẳng định. “Khẩu Sổ đã truy ngược dòng thời gian của linh mạch. Nó ghi nhận sự suy yếu dần của linh khí ở Tử Trúc Lĩnh, bắt đầu từ rất lâu trước khi Lâm gia đến đây. Nhưng điều đáng lo ngại hơn là… nó đang thức tỉnh.”
Ông Chính Nguyên bất giác nắm chặt tay. “Thức tỉnh? Ý ngươi là sao?”
“Mấy ngày nay,” Lâm Mặc tiếp lời, “ta đã liên tục dùng Khẩu Sổ để dò xét khu mộ tổ. Dù kết giới của Trận Pháp Cung đã tạm thời phong tỏa được nó, nhưng Khẩu Sổ cho thấy sự trao đổi năng lượng giữa thực thể đó và địa mạch vẫn diễn ra, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước. Đặc biệt, nó đang cố gắng liên kết với một vật thể khác nằm sâu bên dưới khu mộ tổ.”
Hắn ngừng lại, hít một hơi thật sâu.
“Một vật thể mà Khẩu Sổ gọi là… Ngọc Rễ.”
Lâm Chính Nguyên nghe vậy, đồng tử co rút. “Ngọc Rễ? Đó là gì? Ta chưa từng nghe đến một vật như vậy tồn tại dưới khu mộ tổ.”
“Nó không phải một vật thể sống, cũng không phải linh thạch hay linh dược,” Lâm Mặc giải thích. “Khẩu Sổ mô tả nó như một khối kết tinh tự nhiên của linh khí địa mạch, hình thành qua hàng vạn năm, là cốt lõi của linh mạch Tử Trúc Lĩnh. Nó nằm sâu dưới lòng đất, bên dưới mộ tổ, và đã bị che giấu bởi một loại trận pháp cổ xưa, không phải của Lâm gia.”
“Một khối kết tinh linh khí tự nhiên…” Lâm Chính Nguyên lẩm bẩm, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa hoài nghi. “Nếu vậy, tại sao nó lại bị che giấu? Và tại sao thực thể hoa sen đen kia lại muốn liên kết với nó?”
“Khẩu Sổ cho thấy, Ngọc Rễ là nơi tích tụ toàn bộ bằng chứng về sự tồn tại và quá trình ký sinh của thực thể hoa sen đen,” Lâm Mặc đáp, giọng nói trầm xuống. “Nó giống như một cuốn biên niên sử tự nhiên của địa mạch, ghi lại mọi biến động, mọi sự xâm nhập. Nếu thực thể kia thành công nuốt chửng Ngọc Rễ, không chỉ linh mạch Tử Trúc Lĩnh sẽ hoàn toàn cạn kiệt, mà mọi dấu vết về sự tồn tại của nó cũng sẽ bị xóa bỏ vĩnh viễn.”
Lâm Chính Nguyên đứng bật dậy, vẻ mặt biến sắc.
“Điều đó có nghĩa là… chúng ta phải hành động ngay lập tức.”
“Chính xác,” Lâm Mặc gật đầu. “Nhưng để tiếp cận Ngọc Rễ, chúng ta phải vượt qua trận pháp cổ xưa kia, đồng thời đối phó với sự phản kháng của thực thể hoa sen đen đang ở trạng thái ‘thức tỉnh’. Và có một điều nữa…”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Lâm Chính Nguyên, ánh mắt sắc như dao.
“Khẩu Sổ cũng ghi nhận, trận pháp cổ xưa che giấu Ngọc Rễ, có một điểm yếu. Một điểm yếu chỉ xuất hiện khi linh khí khu mộ tổ đạt đến một cực hạn suy yếu nhất định. Nó giống như một cánh cửa, chỉ mở khi linh mạch cạn kiệt đến mức báo động.”
Lâm Chính Nguyên nhắm mắt lại, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Một cánh cửa chỉ mở khi thảm họa đã cận kề. Và điều đó có nghĩa là, để có được bằng chứng, họ có thể phải đối mặt với sự hủy diệt.
Trong linh mạch địa phương. Mỗi khi nó hấp thu, một phần năng lượng tinh túy của linh mạch sẽ bị chuyển hóa thành thứ năng lượng dị biệt này, đồng thời để lại một ‘dấu vết’ vô hình. Dấu vết này, với Khẩu Sổ, hiển thị dưới dạng đóa sen đen.
Hắn khẽ vuốt ve bìa sổ. Những đường vân mạch máu trên Khẩu Sổ giờ đây không chỉ nổi lên mà còn nhấp nháy một cách có quy luật, như một nhịp đập sống động.
Nó không chỉ hút linh lực đơn thuần, mà còn ăn mòn căn cơ của linh mạch, Lâm Mặc tiếp tục, giọng trầm xuống. Nó không quan tâm đến sự luân chuyển tự nhiên của linh khí, mà chỉ vơ vét, để lại phía sau một sự suy kiệt không thể hồi phục hoàn toàn.
Lâm Chính Nguyên cau mày, vẻ mặt nặng nề. Suy kiệt không thể hồi phục? Ngươi nói nghiêm trọng đến mức đó sao? Tử Trúc Lĩnh của chúng ta, linh mạch đã suy yếu rất nhanh trong ba mươi năm qua, ta cứ nghĩ là do thời gian và việc khai thác quá độ. Chẳng lẽ… tất cả đều do nó?
Khẩu Sổ đã đọc được lịch sử năng lượng của linh mạch, Lâm Mặc đáp, ngón tay hắn gõ nhẹ lên bìa sổ. Từ khi gia tộc chúng ta lập nghiệp tại đây, linh mạch vẫn luôn có dấu hiệu bị hao tổn bất thường, nhưng không đáng kể. Ba mươi năm trước, có một sự kiện lớn xảy ra, khiến nó thức tỉnh mạnh mẽ hơn, và bắt đầu tăng tốc độ hấp thụ. Đó cũng là lý do vì sao linh mạch cấp hai của chúng ta mãi không thể thăng cấp, thậm chí có nguy cơ tụt xuống cấp một.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Chính Nguyên. Ba mươi năm trước… đó là thời điểm phụ thân ông, vị tộc trưởng tiền nhiệm, vẫn lạc trong một trận chiến bảo vệ linh mạch. Những lời đồn đại về việc ông bị thương nặng, sau đó linh mạch bị ảnh hưởng, đã che lấp đi một sự thật kinh hoàng hơn.
Sự kiện gì? Lâm Chính Nguyên hỏi, giọng ông khàn đặc. Và làm sao ngươi biết được những chuyện này?
Lâm Mặc không trực tiếp trả lời câu hỏi về sự kiện. Hắn khẽ lật Khẩu Sổ. Trang giấy bên trong không phải là chữ viết, mà là một đồ hình phức tạp, màu mực đen tuyền, tái hiện lại bản đồ linh mạch của Tử Trúc Lĩnh. Nhưng lần này, trên bản đồ không phải là những đường vân linh khí xanh biếc quen thuộc, mà là những sợi tơ đen mỏng manh, như rễ cây, len lỏi khắp nơi, tập trung dày đặc nhất ở khu mộ tổ.
Đây là những gì Khẩu Sổ hiển thị về ‘dấu vết’ của nó, Lâm Mặc giải thích, chỉ vào đồ hình. Nó không có hình dạng vật lý cụ thể, nhưng những sợi tơ năng lượng này là sự hiện diện của nó. Chúng hút linh lực từ mọi ngóc ngách của Tử Trúc Lĩnh, chuyển về một điểm trung tâm ở sâu bên dưới mộ tổ.
Vậy ra, nó là nguyên nhân khiến linh mạch của chúng ta khô cạn, Lâm Chính Nguyên thốt lên, giọng điệu đầy phẫn nộ. Một kẻ hút máu vô hình, ẩn mình ngay dưới chân chúng ta, mà Lâm gia lại không hề hay biết!
Nó rất khôn ngoan, Lâm Mặc nói. Nó không hút cạn hoàn toàn một chỗ, mà phân tán sự hấp thụ, khiến chúng ta lầm tưởng là do tự nhiên. Hơn nữa, những dấu vết năng lượng này rất khó nhận biết bằng các trận pháp thông thường. Chỉ Khẩu Sổ, với khả năng ‘đọc’ bản chất của sự vật, mới có thể phơi bày nó.
Lâm Chính Nguyên nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Vậy chúng ta phải làm gì? Để nó tiếp tục hút cạn Tử Trúc Lĩnh sao? Chẳng lẽ không có cách nào tiêu diệt nó?
Tiêu diệt nó không phải là việc dễ dàng, Lâm Mặc lắc đầu. Nó đã tồn tại hàng ngàn năm, là một phần của linh mạch địa phương. Việc tiêu diệt nó có thể gây ra phản ứng dữ dội, thậm chí hủy hoại cả linh mạch của Tử Trúc Lĩnh. Hơn nữa, nó không phải là yêu thú hay tà vật có thân thể hữu hình để chúng ta có thể công kích trực diện. Nó là một thực thể năng lượng thuần túy.
Vậy là chúng ta bó tay sao? Lâm Chính Nguyên hỏi, giọng ông trầm xuống, chứa đựng sự bất lực và lo lắng.
Không phải bó tay, Lâm Mặc đáp, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng kiên định. Khẩu Sổ đã đọc được điểm yếu của nó. Nó cần sinh khí và linh lực để tồn tại, nhưng nó cũng sợ hãi một loại năng lượng nhất định: Mộc Bản Nguyên. Đặc biệt là Mộc Bản Nguyên được tôi luyện từ Tử Trúc Linh Dịch.
Lâm Chính Nguyên ngẩng đầu, ánh mắt ông lộ rõ sự kinh ngạc. Tử Trúc Linh Dịch? Ngươi nói linh dịch từ cây Tử Trúc ngàn năm trong cấm địa của chúng ta?
Lâm Mặc gật đầu. Chính xác. Mộc Bản Nguyên trong Tử Trúc Linh Dịch có một đặc tính thanh tẩy và trấn áp cực mạnh đối với loại ký sinh này. Nó không thể tiêu diệt hoàn toàn, nhưng có thể làm suy yếu, thậm chí tạm thời phong tỏa sự hấp thụ của nó.
Phong tỏa? Lâm Chính Nguyên lặp lại, như thể đang cân nhắc từng từ một. Ngươi có ý gì?
Nếu chúng ta có thể tạo ra một trận pháp đặc biệt, lấy Mộc Bản Nguyên của Tử Trúc Linh Dịch làm trận nhãn, chúng ta có thể tạo ra một ‘vùng chết’ năng lượng xung quanh khu mộ tổ, Lâm Mặc giải thích. Nơi đó, ký sinh sẽ không thể hấp thu linh lực, buộc nó phải rơi vào trạng thái ngủ đông, hoặc ít nhất là giảm tốc độ suy yếu linh mạch đến mức tối thiểu.
Một trận pháp lấy Tử Trúc Linh Dịch làm trận nhãn… Lâm Chính Nguyên lẩm bẩm, ánh mắt ông nhìn chăm chú vào đồ hình trên Khẩu Sổ, nơi những sợi tơ đen đang co rút lại khi Lâm Mặc chạm vào. Nhưng Tử Trúc Linh Dịch cực kỳ quý hiếm, sản lượng lại thấp. Chúng ta làm sao có đủ để duy trì một trận pháp lớn như vậy?
Lâm Mặc khẽ thở dài. Đây là vấn đề cốt lõi. Chúng ta cần một lượng lớn Tử Trúc Linh Dịch. Và để có được nó, chúng ta phải… đầu tư.
Đầu tư? Lâm Chính Nguyên hỏi, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Đầu tư vào đâu?
Đầu tư vào Dược Viên, đầu tư vào việc chăm sóc và bồi dưỡng cây Tử Trúc ngàn năm. Và quan trọng hơn cả, đầu tư vào một phương pháp mới để tối ưu hóa sản lượng linh dịch, Lâm Mặc đáp. Khẩu Sổ cũng đã đọc được một vài phương pháp cổ xưa để kích thích sinh trưởng và ngưng tụ linh dịch của những linh thực đặc biệt. Nhưng những phương pháp đó đòi hỏi tài nguyên khổng lồ và công sức không nhỏ.
Lâm Chính Nguyên đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm. Trăng đã lên cao, rọi ánh bạc xuống những mái ngói cổ kính của Tử Trúc Lĩnh. Nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt ông.
Vậy ra, không phải chúng ta chỉ phải xây dựng lại linh mạch, mà còn phải chiến đấu với một kẻ thù vô hình, ông nói, giọng trầm đục. Và cái giá cho cuộc chiến này… là toàn bộ tài nguyên của Lâm gia, thậm chí là tương lai của cả gia tộc.
Ông quay lại nhìn Lâm Mặc. Ngươi đã suy nghĩ kỹ chưa? Nếu chúng ta thất bại, Tử Trúc Lĩnh sẽ thực sự biến thành một vùng đất chết.
Lâm Mặc không nao núng. Chúng ta không có lựa chọn nào khác. Để gia tộc tồn tại và phát triển, chúng ta phải đối mặt với sự thật này. Và đây cũng là lý do vì sao hệ thống Điểm Cống Hiến lại quan trọng đến vậy. Nó sẽ là động lực để toàn thể tộc nhân dốc sức vì mục tiêu chung, vì linh mạch của gia tộc.
Hắn khép Khẩu Sổ lại, nhưng ánh mắt kiên định vẫn không rời Lâm Chính Nguyên. Trận pháp phong tỏa cần được xây dựng ngay lập tức. Và việc đầu tư vào Dược Viên, vào cây Tử Trúc, cũng không thể trì hoãn.
Lâm Chính Nguyên im lặng. Ông nhìn Lâm Mặc rất lâu, như thể đang tìm kiếm một dấu hiệu của sự nghi hoặc, một chút sợ hãi. Nhưng ông chỉ thấy sự quyết tâm không gì lay chuyển.
Được, Lâm Chính Nguyên cuối cùng nói, giọng dứt khoát. Nếu đã vậy, thì Lâm gia sẽ cùng ngươi đi đến cùng. Nhưng ngươi phải đảm bảo, mọi nguồn lực đổ vào dự án này đều phải minh bạch, và phải có hiệu quả rõ rệt. Ta sẽ triệu tập các trưởng lão Trận Pháp Cung và Dược Viên đến đây ngay trong đêm nay để bàn bạc chi tiết. Ngươi… sẽ phải trình bày kế hoạch một cách cụ thể nhất.
Lâm Mặc gật đầu. Ta đã chuẩn bị.
Lâm Chính Nguyên quay lưng lại, ánh mắt ông hướng về phía khu mộ tổ, nơi bóng đêm bao phủ. Một mối đe dọa cổ xưa đã bị phơi bày, và một cuộc chiến cam go, lặng thầm, vừa mới bắt đầu. Cái giá để giữ lấy linh mạch, giữ lấy căn cơ của gia tộc, có lẽ còn lớn hơn những gì ông từng tưởng tượng.
g linh mạch. Khẩu Sổ gọi nó là một loại phù văn sinh mệnh, một chân linh ký sinh đã vượt qua giới hạn của sự tồn tại vật chất thông thường để bám rễ vào bản nguyên của linh mạch địa phương. Nó không chỉ hút linh lực, mà còn chuyển hóa linh lực đó thành một dạng năng lượng khác, vô hình và khó cảm nhận hơn, để tự nuôi dưỡng và phát triển.”
Lâm Chính Nguyên cau mày. “Chuyển hóa? Vậy nó chuyển hóa thành cái gì?”
“Thành một dạng ấn ký,” Lâm Mặc đáp, giọng trầm thấp. “Một loại dấu vết năng lượng có thể lây lan. Ba mươi năm trước, khi phụ thân ngài đột ngột vẫn lạc, Khẩu Sổ đã ghi nhận một sự kiện đặc biệt tại khu mộ tổ.” Lâm Mặc nhấn nhẹ ngón tay lên bìa Khẩu Sổ. Một luồng sáng mờ ảo lại hiện lên, nhưng lần này, nó không hiển thị bản đồ linh mạch, mà là một chuỗi phù văn phức tạp, xoắn xuýt vào nhau như những sợi dây leo đen.
“Đây là ‘bệnh án’ của phụ thân ngài,” Lâm Mặc nói, chỉ vào một điểm sáng nhấp nháy giữa chuỗi phù văn. “Không phải là tẩu hỏa nhập ma như mọi người vẫn nghĩ. Mà là sự xâm thực của phù văn sinh mệnh này. Nó đã tấn công trực tiếp vào linh căn và bản nguyên của phụ thân ngài, hút cạn sinh cơ và biến linh lực của ông thành chất dinh dưỡng cho chính nó.”
Một tiếng hít sâu rất khẽ thoát ra từ Lâm Chính Nguyên. Vẻ mặt ông trắng bệch, đôi mắt già nua lộ rõ sự kinh hoàng. Ba mươi năm qua, cái chết đột ngột của phụ thân vẫn là một nỗi ám ảnh, một vết sẹo khó lành trong tâm trí ông và toàn bộ Lâm gia. Giờ đây, sự thật được phơi bày còn tàn khốc hơn mọi suy đoán.
“Vậy là, cái chết của phụ thân không phải do tu luyện sai lầm, mà là bị… bị nó nuốt chửng?” Lâm Chính Nguyên thì thầm, giọng ông khàn đặc.
Lâm Mặc gật đầu. “Chính xác. Và sau đó, nó đã ẩn mình sâu hơn, đồng hóa một phần linh mạch của khu mộ tổ thành một bộ phận của mình. Những sợi đen mà Khẩu Sổ hiển thị chính là những ‘rễ’ của nó, lan rộng khắp nơi để tìm kiếm nguồn linh lực mới. Việc linh mạch của Lâm gia suy yếu dần không phải là tự nhiên, mà là hậu quả của sự ký sinh này. Nó đã hút cạn sinh khí của Tử Trúc Lĩnh suốt ba thập kỷ qua.”
Một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Lâm Chính Nguyên. Ông lùi lại một bước, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa chính đường, hướng về phía khu mộ tổ, nơi linh hồn của bao thế hệ tiền bối đang yên nghỉ. Nơi đó, không phải là đất lành, mà là một cạm bẫy chết người.
“Vậy nếu chúng ta cố gắng loại bỏ nó… sẽ có chuyện gì xảy ra?” Lâm Chính Nguyên hỏi, giọng ông căng thẳng.
Lâm Mặc khép Khẩu Sổ lại, ánh sáng tắt đi, trả lại vẻ tĩnh mịch cho quyển sổ. “Đây là phần khó nhất. Sau ba mươi năm, nó đã hoàn toàn hòa nhập với linh mạch của khu mộ tổ. Việc rút bỏ nó không khác gì rút bỏ một phần mạch máu của chính Tử Trúc Lĩnh. Nếu không cẩn thận, toàn bộ linh mạch có thể bị tổn hại nghiêm trọng, thậm chí là băng liệt. Khi đó, không chỉ khu mộ tổ, mà cả Tử Trúc Lĩnh này sẽ trở thành một vùng đất chết.”
Đây chính là cản trở lớn nhất. Không thể đơn giản phá hủy. Không thể lơ là. Việc xử lý thực thể này đã trở thành một nhiệm vụ tối quan trọng, một cuộc phẫu thuật trên chính linh mạch của gia tộc, đòi hỏi sự tinh vi và chính xác tuyệt đối.
Lâm Chính Nguyên nhắm mắt lại. “Nghĩa là, nếu chúng ta thất bại, Lâm gia sẽ mất đi căn cơ vĩnh viễn.”
“Không chỉ vậy,” Lâm Mặc tiếp lời, giọng hắn ẩn chứa vẻ nghiêm trọng. “Khẩu Sổ còn ghi nhận một điều khác. Cái chết của phụ thân ngài, không phải là kết thúc cho sự xâm thực của phù văn sinh mệnh. Mà là một sự khởi đầu. Nó đã để lại một ‘hạt giống’ năng lượng trong mỗi tộc nhân Lâm gia sinh ra sau biến cố đó. Một ‘hạt giống’ đang ngủ yên, nhưng có thể bị kích hoạt nếu linh mạch của Tử Trúc Lĩnh suy yếu đến cực điểm, hoặc nếu chúng ta cố gắng loại bỏ nó một cách thô bạo. Khi đó, không chỉ là linh mạch, mà chính các tộc nhân của chúng ta cũng có thể trở thành vật chủ cho sự ký sinh tiếp theo.”
Cục diện đã thay đổi hoàn toàn. Từ việc đối phó với một kẻ hút máu vô hình, giờ đây Lâm gia phải đối mặt với một mối đe dọa tiềm tàng, ẩn chứa trong chính dòng máu của mình. Sự sợ hãi không còn chỉ là linh mạch bị hủy hoại, mà là sự diệt vong của cả huyết mạch gia tộc.
Lâm Chính Nguyên mở mắt, ánh nhìn sắc như dao. “Ngươi đã có kế sách gì chưa?”
...trong lịch sử linh mạch của chúng ta.” Hắn dừng lại một chút, để những lời này thấm vào không khí nặng nề. “Nó không chỉ hút linh lực đơn thuần. Nó còn đồng hóa, biến đổi linh mạch, biến nó thành một phần cơ thể của chính nó. Ba mươi năm qua, linh mạch Tử Trúc Lĩnh đã bị nó chiếm đoạt một phần ba, trở thành rễ cây cho đóa sen đen đó, ăn sâu vào từng mạch ngầm, từng điểm tụ linh.”
Lâm Chính Nguyên nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Nỗi kinh hoàng về cái chết của người anh trai, phụ thân Lâm Mặc, dâng lên trong lòng ông một lần nữa, hòa lẫn với sự giận dữ tột cùng. “Vậy thì, chúng ta phải nhổ tận gốc nó! Dù có phải trả giá thế nào!” Giọng ông trầm đục, đầy quyết đoán, nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ hoang mang. “Tại sao không ai phát hiện ra chuyện này suốt ba mươi năm qua? Ngươi đã đọc được điều gì mà chúng ta không thể?”
Lâm Mặc khẽ lắc đầu. “Không đơn giản như vậy, tộc trưởng.” Hắn khẽ thở dài. “Khẩu Sổ đã ghi chép lại mọi di biến của thực thể này. Nó đã bám sâu vào nền tảng địa mạch, vào cả Ngọc Rễ mà tổ tiên đã dùng để củng cố trận pháp mộ tổ. Nếu chúng ta cố gắng loại bỏ nó bằng vũ lực, hoặc thậm chí là dùng các loại linh dược chuyên biệt, linh mạch của Tử Trúc Lĩnh sẽ mất đi điểm tựa, và có khả năng... sụp đổ hoàn toàn.”
Một sự im lặng chết chóc bao trùm chính đường. Sụp đổ hoàn toàn. Lâm Chính Nguyên cảm thấy như một tảng đá đè nặng lên ngực. Điều đó có nghĩa là Lâm gia sẽ mất đi căn cơ tu luyện, sẽ trở thành một gia tộc phàm nhân trong một đêm. Hơn nữa, những linh dược quý giá mà Lâm gia đã dày công bồi dưỡng cũng sẽ héo tàn, những pháp khí đang được luyện chế sẽ trở thành phế liệu. Mọi thứ sẽ tan biến.
“Vậy chúng ta phải làm gì?” Lâm Chính Nguyên hỏi, giọng ông khàn đặc. “Để mặc nó tiếp tục hút cạn sinh khí của Tử Trúc Lĩnh sao? Chờ đợi đến khi gia tộc lụi tàn?”
Lâm Mặc nhắm mắt lại, rồi mở ra. Ánh sáng lóe lên trong đồng tử hắn, không phải của sự liều lĩnh, mà là của một sự tính toán lạnh lùng và dứt khoát. Hắn đặt tay lên bìa Khẩu Sổ, và một bản đồ linh mạch nhỏ lại hiện lên trên đó. Lần này, một đường nét màu xanh lam nhạt chạy dọc theo thân cây sen đen, như một dòng chảy đối nghịch, đồng thời, những điểm sáng li ti bắt đầu nhấp nháy ở những vị trí chiến lược xung quanh khu mộ tổ.
“Khẩu Sổ đã cho ta thấy một con đường khác,” Lâm Mặc từ tốn nói. “Chúng ta không thể nhổ nó. Nhưng có thể... điều khiển nó. Biến nó thành một phần của trận pháp, không còn là kẻ hút máu, mà là một công cụ để cường hóa linh mạch, thậm chí là để thu thập linh lực từ những nguồn khác mà trước đây chúng ta không thể tiếp cận.” Hắn chỉ vào bản đồ. “Những điểm sáng này là những mạch ngầm bị phong tỏa, do chính thực thể kia gây ra. Nếu chúng ta có thể đảo ngược dòng chảy, buộc nó phải nhả ra những gì đã nuốt chửng, và sau đó, dẫn dụ nó liên kết với những mạch ngầm này, linh mạch Tử Trúc Lĩnh không chỉ được phục hồi, mà còn có thể thăng cấp.”
Lâm Chính Nguyên nhìn chằm chằm vào bản đồ, rồi lại nhìn Lâm Mặc. “Điều khiển một thứ đã giết chết phụ thân ta? Ngươi có chắc không, Lâm Mặc? Hay đây chỉ là một sự đánh cược với vận mệnh của toàn gia tộc?” Ông không thể chấp nhận việc dung túng kẻ thù đã gây ra bi kịch cho gia tộc mình.
“Đây là canh bạc duy nhất chúng ta có thể thắng, tộc trưởng.” Lâm Mặc đáp, giọng hắn không hề dao động. “Lâm gia đã mất đi quá nhiều trong ba mươi năm qua. Chúng ta không thể tiếp tục lụi tàn. Hơn nữa, việc này không chỉ là kiểm soát, mà là biến nó thành một lá chắn. Khẩu Sổ cho thấy, thực thể này có một đặc tính phòng ngự cực kỳ mạnh mẽ, có thể hấp thụ và chuyển hóa công kích. Nếu được điều khiển đúng cách, nó có thể bảo vệ Tử Trúc Lĩnh khỏi những mối đe dọa từ bên ngoài, thậm chí là những đợt thú triều sắp tới.”
Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Chính Nguyên. “Đây là một con đường chưa từng có tiền lệ. Nó đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về trận pháp, về linh mạch, và cả về bản chất của thực thể ký sinh. Ghi Sổ Cung sẽ phải làm việc không ngừng nghỉ để theo dõi mọi biến động, Trận Pháp Cung và Đan Dược Cung sẽ phải hợp lực để tìm ra phương pháp dẫn dụ và điều khiển. Và tôi, với tư cách tộc trưởng, sẽ phải chịu trách nhiệm hoàn toàn cho kế hoạch này. Nếu có sai sót, không chỉ điểm cống hiến của tôi sẽ bị trừ, mà tôi nguyện sẽ gánh chịu mọi hậu quả, kể cả việc phải trả giá bằng sinh mệnh.”
Lâm Chính Nguyên hít một hơi thật sâu. Ông nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Mặc, nhìn vào bản đồ linh mạch đang phát sáng trên Khẩu Sổ. Một kế hoạch điên rồ, nhưng lại là hy vọng duy nhất. Một sự đảo ngược hoàn toàn tư duy, không phải chiến đấu mà là đồng hóa, không phải diệt trừ mà là lợi dụng. Nhưng cái giá phải trả, và sự rủi ro của nó, là không thể đong đếm.
“Ngươi đã có ý tưởng gì về việc bắt đầu chưa?” Lâm Chính Nguyên hỏi, giọng ông đã trở nên trầm tĩnh hơn, nhưng vẫn ẩn chứa sự căng thẳng tột độ. "Và ai sẽ là người đầu tiên phải đối mặt với nó?"
Lâm Mặc khép Khẩu Sổ lại. Ánh sáng tắt dần, bản đồ linh mạch biến mất, nhưng hình ảnh đóa sen đen và những mạch ngầm xanh lam vẫn in hằn trong tâm trí hai người.
“Việc đầu tiên,” Lâm Mặc nói, ánh mắt hắn liếc về phía cửa chính đường, nơi bóng đêm đang dần buông xuống. “Là phải tìm ra một người đủ mạnh, đủ tin cậy, và đủ... liều lĩnh, để trở thành điểm neo đầu tiên cho quá trình đồng hóa ngược này. Một người có thể chịu đựng được sự cộng hưởng với một thực thể cổ xưa, và kiềm chế được nó.”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.