Chương 485: Đài Chấp Sự
Người nọ vận y phục dạ hành, hơi thở mỏng manh đến mức gần như hòa làm một với bóng tối. Hắn dâng lên một chiếc hộp gỗ tùng đã sứt mẻ, bên trong trống rỗng, chỉ còn vương lại chút mùi máu tanh nhạt nhòa.
Bẩm gia chủ, vật chứng quan trọng nhất đã được gài vào thi thể của tên tán tu tại hẻm núi Hắc Hùng. Giọng Lâm Trạch khàn đặc, mang theo sự mệt mỏi sau một đêm bôn ba. Đúng như ngài dự liệu, đội tuần tra của Tôn gia đã phát hiện ra cái xác tàn tạ kia vào lúc đầu giờ Dần.
Lâm Mặc khẽ gật đầu, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn đá cẩm thạch. Hắn biết rõ thói quen đa nghi của Tôn Lệ, nếu cố tình ném tín vật Vương gia vào tận cửa, mụ tuyệt đối không tin. Nguồn tin giả phải được bọc trong một lớp vỏ bọc chết chóc mới đủ sức thuyết phục.
Một cỗ thi thể mang theo vết thương do kiếm khí đặc trưng của Vương Hạc, chết gục ngay trên đường rút lui, tay vẫn nắm chặt mảnh kim loại lạnh lẽo thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác. Tôn Lệ sẽ tự mình chắp vá những manh mối vỡ vụn ấy thành một thuyết âm mưu hoàn hảo.
Bọn chúng có thu hồi thứ đó không? Lâm Mặc cất tiếng hỏi, ánh mắt tĩnh lặng nhìn về phía rặng núi mờ sương.
Tên đội trưởng Tôn gia đã lén lút cất khối thẻ bài vào túi trữ vật, đồng thời hạ lệnh đốt xác phi tang. Lâm Trạch đáp lời, khóe môi hơi nhếch lên. Hắn tưởng rằng bản thân vớ được báu vật, lập tức tách đoàn chạy thẳng về phía mỏ quặng linh thạch để báo công với gia chủ nhà hắn.
Mọi chuyện đang đi đúng hướng, nhưng lưới vẫn cần siết lại. Lâm Mặc xoay người, lấy từ trong tay áo ra một tấm trận bàn bằng ngọc thạch đã tiêu hao quá nửa linh vận. Mạng lưới tình báo đã hoàn thành nhiệm vụ mồi nhử, phần còn lại thuộc về sự vận hành của gia tộc.
Truyền lệnh phong cấm mới xuống đài chấp sự, lập tức rút toàn bộ đệ tử canh gác tại ba trạm gác tuyến ngoài hẻm núi Hắc Hùng về sườn đông. Hắn gằn từng chữ, thanh âm lạnh lẽo xé toạc màn đêm. Mở toang con đường máu này, tạo ra ảo giác trận pháp phòng ngự của chúng ta đang suy yếu vì dồn lực bảo vệ mỏ quặng giả.
Lâm Trạch sững sờ ngẩng đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ xót xa. Gia chủ, nếu rút người đột ngột, hơn năm mẫu linh điền trồng Xích Huyết Thảo ở vòng ngoài sẽ hoàn toàn phơi mình trước họng yêu thú bậc một. Chỉ trong một đêm, toàn bộ kỳ thu hoạch quý này coi như mất trắng, kho tộc sẽ thâm hụt nghiêm trọng.
Ghi khoản thiệt hại đó vào sổ công huân của ta, trừ thẳng vào phần tài nguyên tu luyện tháng tới. Lâm Mặc không chút dao động, ném tấm ngọc thạch xuống chân thuộc hạ. Dùng năm mẫu Xích Huyết Thảo đổi lấy sự bành trướng mù quáng của Tôn gia, cái giá này quá hời. Cầm vật này đến giao cho trưởng lão quản kho, yêu cầu xuất ba mươi tấm Huyễn Ảnh Phù cắm quanh khu vực bỏ trống.
Sự hy sinh tài nguyên thực tế mới đủ sức che mắt những kẻ cáo già. Nếu Lâm gia không biểu hiện ra sự cuống cuồng phòng thủ và tổn thất rõ ràng, Tôn Lệ sẽ lập tức sinh nghi.
Ám vệ cắn răng nhận lệnh, cẩn thận nhặt lấy khối ngọc thạch nứt nẻ rồi nhanh chóng lẩn vào bóng đêm, không dám chậm trễ thêm một khắc.
Cùng lúc này, tại một góc khuất của phường thị, tấm bùa truyền âm mang theo bí mật động trời về mỏ quặng không tồn tại đã chính thức bốc cháy trong tay Tôn Lệ. Mụ ta đã cắn câu, hoàn toàn tin rằng Vương gia đang âm thầm qua mặt mình để thâu tóm tài nguyên. Về phần Tử Trúc Lĩnh, lệnh phong cấm tuyến ngoài đã chính thức có hiệu lực, buộc gia tộc phải chấp nhận một khoản nợ công huân khổng lồ để đổi lấy thời cơ lật bàn.
Ảo giác phòng ngự sụp đổ? Lâm Trạch ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt hằn vằn đỏ lộ rõ vẻ xót xa. Gia chủ, nếu rút toàn bộ trạm gác phòng tuyến ngoài, năm mẫu linh điền đang độ thu hoạch sẽ hoàn toàn phơi mình trước họng bầy hắc lang. Đó là tâm huyết ba năm của đài chấp sự, cứ thế dâng cho yêu thú sao?
Lâm Mặc không đáp ngay, chậm rãi bước tới bên gốc tử trúc, bàn tay vuốt ve lớp vỏ sần sùi mang theo chút hơi lạnh của sương đêm. Hắn thừa hiểu sự tiếc nuối của thuộc hạ, nhưng trên ván cờ sinh tử, kẻ không dám cắt thịt rỉ máu sẽ vĩnh viễn làm mồi cho kẻ khác. Việc đối thủ lấy được món đồ giả mạo kia chỉ là bước khởi đầu. Nếu hiện trường không có dấu vết thảm liệt của một cuộc đột kích vớt vát tài nguyên, mụ cáo già nhà họ Tôn tuyệt đối sẽ sinh nghi. Nguồn tin giả phải được bọc trong một cái giá thật mới đủ sức che mắt thế gian.
Đài chấp sự xót của, thì lấy sổ công huân của ta ra bù đắp. Thanh âm nam tử bình thản nhưng mang theo uy áp không thể chối từ, dội thẳng vào thần thức người đối diện. Truyền lệnh cho trưởng lão quản kho, lập tức gạch bỏ hạn ngạch cung cấp đan dược chữa thương tháng này của toàn bộ phân nhánh sườn đông. Ghi rõ vào gia phả, tổn thất tài nguyên do tu sĩ Vương gia đánh lén phá hoại cấm chế.
Viên ám vệ cắn chặt khớp hàm, mùi máu tươi từ vết thương cũ trên vai rỉ ra hòa cùng sự bất lực. Hắn hiểu ý đồ của người đứng đầu, dùng chính sự hy sinh máu thịt để đổi lấy lòng tin tuyệt đối từ kẻ địch. Một khi sổ sách nội bộ Lâm gia cũng ghi nhận đây là do ngoại địch cướp bóc, thám tử của đối phương cắm rễ tại phường thị thu thập được tin này, bọn chúng mới hoàn toàn tự bước vào bẫy.
Chưa dừng lại ở đó. Lâm Mặc phất ống tay áo, một mảnh ngọc phiến mỏng tang mang theo hàn khí lạnh lẽo bay thẳng vào tay người đang quỳ. Bề mặt vật này khắc chi chít trận văn nghịch chuyển, chính là tàn phẩm của một bộ Tụ Linh Trận đã bị sửa đổi kết cấu. Ngươi đích thân đem thứ này chôn dưới gốc cây hòe già ở trung tâm khu vực dược điền. Nhớ kỹ, phải lấy máu hắc lang bậc một để kích hoạt trận nhãn.
Một khi cấm chế nghịch chuyển khởi động, linh khí không những không tụ lại mà sẽ bạo phát điên cuồng, biến toàn bộ khu vực thành một ngọn đuốc sáng rực trong mắt bầy yêu thú đói khát. Bọn chúng sẽ tràn xuống xéo nát mọi thứ, xóa sạch những dấu vết giàn dựng thô sơ của ám vệ. Đến lúc Tôn gia phái cao thủ quay lại dò xét thực hư hiện trường, thứ chúng nhận được chỉ là một vùng đất hoang tàn thấm đẫm yêu khí, hoàn toàn khớp với kịch bản một trận chiến tàn khốc vừa tàn lụi.
Thuộc hạ đã rõ, lập tức đi làm. Bóng đen dập đầu sát đất, cẩn thận cất kỹ khối tàn phẩm ngọc thạch vào lồng ngực.
Cái giá cho quyết định này quá đắt, không chỉ đánh mất nguồn thu nhập chính của gia tộc trong quý tới, mà việc linh khí bạo động còn làm đứt gãy trực tiếp đến một phần rễ phụ của địa mạch sườn đông. Tộc nghị ngày mai chắc chắn sẽ dậy sóng, đài chấp sự sẽ phải gánh chịu cơn thịnh nộ từ các trưởng lão bảo thủ vì đã để mất đi nguồn cung cấp đan dược thiết yếu.
Nhìn theo bóng lưng ám vệ vút đi như một vệt khói nhạt, Lâm Mặc khép lại cánh cửa từ đường, nhốt mình vào không gian tĩnh lặng. Vòng xoáy nhân quả đã chính thức thiết lập xong, tài nguyên đã ném ra làm mồi, giờ là lúc chờ đợi biến số từ phía con mồi. Hắn biết rõ, với tính cách tham lam của tên đội trưởng kia, khối thẻ bài mang khí tức vương giả tuyệt đối sẽ không được giao nộp một cách suôn sẻ lên bàn nghị sự, mà sẽ trở thành mầm mống phản loạn đâm ngược lại chính nội bộ bọn chúng.
Bóng đêm tại sườn đông Tử Trúc Lĩnh đặc quánh lại, thỉnh thoảng bị xé rách bởi những luồng linh lực va chạm ầm ĩ. Lâm Trạch ẩn mình sau một tảng đá ngưng huyết, nín thở quan sát trung tâm dược điền. Nơi đó, ngũ thúc tổ Lâm Nghiệp đang cắn răng thôi động một tấm chắn linh quang mỏng manh, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, cố gắng ngăn cản những đòn vuốt xé gió của một con Hắc Phong Lang yêu thú bậc một đỉnh phong.
Lão giả đã kiệt quệ pháp lực, khóe miệng rỉ máu nhưng tuyệt đối không lùi bước khỏi trận nhãn bảo vệ năm mẫu Huyền Sâm đang kỳ thu hoạch. Lâm Trạch nhíu mày, nhiệm vụ gia chủ giao phó là phải dùng máu con súc sinh này tế lên cấm chế, nhưng sự ngoan cường của ngũ thúc tổ lại vô tình trở thành biến số. Nếu trực tiếp ra tay bộc lộ thực lực ám vệ, màn kịch khổ nhục kế sẽ xuất hiện kẽ hở lớn, tai mắt của kẻ địch lẩn khuất ngoài ranh giới chắc chắn sẽ sinh nghi.
Nhớ lại lời dặn của Lâm Mặc trước lúc xuất phát, gia chủ đã sớm tính đến tính cách cứng nhắc của người giữ vườn. Hắn cắn răng rút ra tấm ngọc phiến mỏng manh mang theo từ từ đường. Vật này vốn là chìa khóa khống chế trận pháp sườn đông, nay đã được khắc thêm ba đạo nghịch văn tà dị. Lâm Trạch búng tay, một lá bùa Hỏa Cầu cấp thấp bay vút ra, nổ tung ngay trước mặt con yêu lang. Đòn nhử này không nhằm sát thương, mà chỉ cốt che khuất tầm nhìn của lão giả trong một cái chớp mắt, đồng thời tạo ra dao động linh khí hệ hỏa mang đậm phong cách cường công.
Con súc sinh cực kỳ nhạy bén, phát hiện hỏa khí ập tới liền gầm gừ đổi hướng. Thay vì tiếp tục cào xé lớp linh quang, nó mượn lực bật ngược về phía mạch nước ngầm dẫn linh khí, há to cái mõm đầy răng cưa định cắn nát đường ống. Đây chính là bản năng phá hoại được tu sĩ Tôn gia âm thầm in dấu ấn lên thần hồn yêu thú để dò đường. Lâm Trạch không bỏ lỡ thời cơ, thân ảnh hóa thành một vệt xám xẹt qua không trung, mũi chủy thủ trong tay xé gió đâm thẳng vào yết hầu con thú ngay tại vị trí mắt trận.
Máu tươi đen ngòm phun trào, nhưng không rơi xuống đất mà bị lực hút vô hình từ khối ngọc thạch trong tay trái Lâm Trạch kéo tuột vào trong. Bề mặt vật chứng sáng lên thứ ánh sáng đỏ quạch, ba đạo nghịch văn đồng loạt vỡ nát, dung nhập thẳng vào trận nhãn dưới lòng đất. Con yêu lang rống lên thê thảm rồi gục xuống, sinh cơ bị trận pháp rút cạn chỉ trong hai nhịp thở. Lớp bình phong hoàn hảo cho một vụ tập kích tàn bạo đã được thiết lập.
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Trận quang bảo vệ vốn đang mờ nhạt bỗng chốc đảo ngược chuyển động, hung hăng hút ngược linh khí từ năm mẫu dược điền. Những gốc Huyền Sâm xanh tốt nháy mắt khô héo, rễ cây nứt nẻ, biến thành một mảnh đất hoang tàn như vừa trải qua một trận ác chiến do tu sĩ ngoại tộc tàn phá. Lâm Trạch rên lên một tiếng, kinh mạch tay trái co rút kịch liệt vì phản phệ từ việc ép buộc thay đổi thuộc tính linh mạch, buông rơi mảnh vỡ nứt làm đôi xuống lớp bùn lầy.
Lâm Nghiệp ngơ ngác nhìn tâm huyết bao năm hóa thành tro bụi, lảo đảo ngã khuỵu xuống đất, đôi mắt vằn lên những tia máu uất hận. Lâm Trạch nén cơn đau, lạnh lùng bước tới đỡ lấy lão giả, cao giọng hét lớn đủ để những cái bóng đang dòm ngó quanh ranh giới nghe thấy.
"Ngũ thúc tổ! Tu sĩ Vương gia quá mức tàn độc, mượn thú triều phá hủy cấm địa, chúng ta không giữ được sườn đông nữa rồi, mau chóng rút lui!"
Đêm nay, cái giá để hoàn thiện ván cờ của Lâm Mặc chính là sự hy sinh vĩnh viễn của năm mẫu linh điền thượng phẩm và một phần tư linh vận tại nhánh mạch này. Sáng ngày mai, đài chấp sự sẽ phải ghi nhận khoản nợ hai ngàn điểm công huân lên đầu Lâm Trạch vì tội bảo vệ bất lực, chính thức ban hành lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực phía đông. Tôn Lệ khi nhận được mật báo từ thám tử về đòn đánh úp tàn nhẫn này, sẽ triệt để gạt bỏ mọi nghi ngờ, tin chắc rằng Vương Hạc đang muốn tuyệt đường sống của cả Lâm gia để che giấu tung tích mỏ quặng.
Tiếng thét tuyệt vọng của ngũ thúc tổ xé toạc màn đêm, hòa cùng tiếng nứt vỡ chói tai của cấm chế sườn đông. Trên không trung, ba bóng đen đạp trên phi kiếm, liên tục phóng ra hàng loạt Hóa Cốt Phù hòng ăn mòn màn hào quang bảo vệ. Trận quang đỏ rực như máu cuộn trào, xé rách từng đạo trận văn phòng ngự nguyên bản. Linh trận của Tử Trúc Lĩnh lập tức sinh ra phản kích, vô số sợi linh lực hệ mộc ngưng tụ thành gai nhọn bắn ngược lên trời, bao phủ toàn bộ không gian phía trên năm mẫu Huyền Sâm.
Tên cầm đầu hừ lạnh một tiếng, nhận ra cường công không ổn liền lập tức biến chiêu. Hắn thu hồi bùa chú, vỗ túi trữ vật tế ra một chiếc bình ngọc đen ngòm. Hắc thủy từ trong bình trút xuống như thác, mang theo hơi thở uế thổ hôi thối. Lớp gai nhọn linh lực vừa chạm vào hắc thủy liền xèo xèo bốc khói rồi mục nát. Tuy nhiên, trận pháp phản phệ cực kỳ hung hãn. Tên cầm đầu chưa kịp đắc ý đã phải trả một cái giá thảm khốc. Ba ngón tay bấm pháp quyết của hắn bỗng chốc héo rũ như cành khô, phần thịt thối rữa tuột khỏi xương, rớt lả tả xuống đất cùng móng tay đen ngòm. Hắn nén đau đớn, cắn răng ném thẳng bình ngọc vào vị trí cốt lõi của linh trận.
Máu yêu thú trong bình quyện cùng nghịch văn trận pháp đã triệt để phong tử trận nhãn. Dòng linh mạch ngầm bên dưới bị ép bẻ nhánh, tạo ra một cơn chấn động linh lực dữ dội lan truyền khắp bán kính mười dặm. Những gốc linh dược trăm năm tuổi vốn đang căng tràn nhựa sống thoắt cái héo rũ. Lá cây úa tàn rồi hóa thành bột mịn, lả tả rơi xuống lớp đất nay đã chuyển sang màu đen kịt. Ba đạo hắc ảnh đưa mắt nhìn nhau, xác nhận nhiệm vụ phá hoại đã thành công. Bọn chúng vội vã bóp nát độn phù, hóa thành luồng khói xám tản đi trong gió đêm.
Giữa đống tro tàn của dược điền, ngũ thúc tổ run rẩy quỳ gối. Đôi bàn tay già nua bới móc lớp đất khét lẹt, mặc kệ hơi nóng làm bỏng rát da thịt. Lão túm lấy một nửa củ sâm đã cháy đen thui, bề mặt hằn rõ những vệt tà khí ngoằn ngoèo do huyết sát ăn mòn. Đôi mắt lão vằn lên những tia máu đỏ lừ, lồng ngực phập phồng kịch liệt vì xót xa và hoảng sợ. Lão vốn là người phụ trách giám sát sản lượng quý này, nay toàn bộ cơ ngơi bị hủy. Tội danh làm thất thoát tài nguyên gia tộc chắc chắn sẽ đổ ụp xuống đầu.
Ánh mắt lão vội vã quét qua đám hộ vệ đang ngơ ngác xung quanh, lóe lên sự toan tính hèn nhát. Lão khẽ nhẩm tính trong đầu, định bụng sẽ thảo ngay một tờ ngọc giản, ghi rõ đội tuần tra tuyến ngoài lơ là chức trách dẫn đến thảm họa. Lão muốn dùng cách này hòng gỡ gạc lại chút thể diện, cố gắng giữ lại quyền mở kho đan dược tháng tới. Thế nhưng, lời đổ lỗi chưa kịp thốt ra khỏi miệng, một đạo kiếm quang màu thanh thiên đã xé gió lao tới, cắm phập xuống phiến đá vỡ nát trước mặt.
Chấp sự đài trưởng Lâm Khác bước ra từ bóng tối, khuôn mặt lạnh tanh không chút biểu cảm. Hắn giơ cao tấm lệnh bài gia chủ bằng ngọc bích, lớn tiếng tuyên đọc quyết định vừa được dập ấn truyền xuống từ từ đường. Bốn cây cờ trận bay ra từ tay áo hắn, cắm phập xuống bốn góc linh điền. Lệnh phong cấm lập tức có hiệu lực, một lớp kết giới mờ ảo dâng lên, cách tuyệt toàn bộ thần thức nhòm ngó từ bên ngoài.
Ngũ thúc tổ bị tước quyền quản lý linh điền ngay lập tức. Lão bị ghi nợ năm ngàn điểm công huân vào sổ hạch toán vì tội lơi lỏng trận pháp, đồng thời tạm phong tỏa tư cách nhận bổng lộc trong ba năm. Đội tuần tra tuyến ngoài không bị trách phạt, lập tức được điều động rút về cố thủ tại linh mạch chính. Từng lời nói của Lâm Khác như búa tảng nện xuống, chặt đứt hoàn toàn mọi tiểu tâm tư chối tội của vị trưởng lão già.
Lâm Khác bước tới, không nể nang mà vung tay đoạt lấy nửa củ sâm cháy đen từ tay ngũ thúc tổ. Hắn cẩn thận đặt vật chứng tàn tạ ấy vào một chiếc hộp ngọc bọc chì. Ba lớp bùa phong linh được dán chặt lên nắp hộp để ngăn tà khí tiếp tục phát tán. Đây không còn là phế phẩm linh dược, mà đã trở thành bằng chứng thép ghi nhận sự tàn phá của ngoại địch. Khối ngọc này chuẩn bị được đưa vào kho lưu trữ sâu nhất của đài chấp sự.
Ngũ thúc tổ thẫn thờ nhìn theo, hàm răng cắn chặt đến rỉ máu nhưng không dám phản bác nửa lời. Lão không hề biết rằng, chính sự phẫn nộ, oan ức và tuyệt vọng chân thật của lão đêm nay mới là điều Lâm Mặc cần. Đó là mảnh ghép hoàn hảo nhất để lừa gạt đám thám tử Tôn gia vừa rút lui, khiến chúng tin rằng Tử Trúc Lĩnh thực sự đang rơi vào hỗn loạn.
Ở một diễn biến khác, tại thư phòng được bảo vệ trùng trùng điệp điệp, Tôn Lệ đang đắc ý vuốt ve khối tín vật đoạt mệnh mang hình kỳ lân mà tên đội trưởng vừa dâng lên. Mụ ta phóng xuất một tia thần thức mỏng dò xét bề mặt kim loại, rõ ràng cảm nhận được luồng kiếm khí bá đạo đặc trưng của Vương gia lưu lại. Cộng thêm mật báo về sự sụp đổ của cấm chế sườn đông, mụ hoàn toàn tin tưởng rằng đối thủ đang chìm trong khủng hoảng nội bộ trầm trọng vì mất đi nguồn thu chủ lực.
Về phần Tử Trúc Lĩnh, cuốn sổ hạch toán bìa đen trên bàn đá của Lâm Mặc chính thức đóng lại. Nét mực đỏ chót đánh dấu một khoản thâm hụt khổng lồ và sự suy kiệt vĩnh viễn của một nhánh linh mạch phụ. Cái giá phải trả đắt đỏ đến mức khiến bất kỳ vị trưởng lão nào cũng phải xót xa. Nhưng sự hy sinh này đã thành công đắp lên một bức bình phong vững chắc, che giấu hoàn toàn sự dịch chuyển lực lượng tinh nhuệ của gia tộc.
Sáng ngày mai, đài nghị sự sẽ không bận tâm đến việc truy cứu nguyên nhân hỏa hoạn hay xoa dịu ngũ thúc tổ nữa, mà phải đối mặt với một mệnh lệnh tàn khốc hơn. Toàn tộc sẽ kích hoạt trận đồ phòng ngự cấp cao nhất, lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc Tôn gia ngạo mạn mang theo khối kim loại bùa chú kia bước thẳng vào tử cục do chính tay Vương Hạc giăng sẵn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.