Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 31: Dị Động Dưới Dược Viên

Đăng: 09/07/2026 11:21 3,996 từ 1 lượt đọc

Đó không phải là tiếng gầm thét của yêu thú, mà là tiếng lách cách của những đốt xương khô đang ma sát vào nhau, xen lẫn nhịp gõ nhịp nhàng lên một vách đá rỗng. Âm thanh ấy tuy nhỏ nhưng lại truyền thẳng vào thức hải, khiến màng nhĩ Lâm Chính Nguyên đau nhói. Ông cắn chặt răng, hai tay liên tục kết ấn, vung ra tám thanh trận kỳ cắm phập xuống xung quanh miệng hố.

Bát Quái Tỏa Linh Trận vừa được kích hoạt, tám luồng sáng vàng nhạt đan chéo nhau tạo thành một tấm lưới linh lực bao phủ lấy khe nứt. Nhưng lớp hắc khí từ dưới đáy sâu không hề bị ép xuống. Chúng hóa thành những sợi tơ mỏng, trườn dọc theo các vách gạch vỡ, âm thầm ăn mòn lớp linh quang phòng ngự.

Lâm Chính Nguyên nhổ ra một ngụm tinh huyết lên chiếc la bàn ngọc bích trên tay, ép trận pháp vận chuyển đến cực hạn. Mặt la bàn rung lên bần bật, một vết nứt nhỏ bắt đầu lan ra từ tâm điểm. Ông nhận ra ngay sự bất thường, luồng sức mạnh này không có ý định phá vỡ phong ấn để tràn lên chính đường. Chúng chỉ đang kéo dài thời gian, trói buộc vị trưởng lão Trúc Cơ duy nhất ở lại nơi này.

Cùng lúc đó, tại Dược Viên phía đông, Lâm Mặc hạ mũi chân xuống bề mặt một phiến đá Thanh Thạch rêu phong. Cảnh tượng trước mắt khiến sắc mặt hắn chìm vào một mảnh lạnh lẽo. Tầng mây đen kịt không trôi nổi trên không trung mà đang buông thõng xuống, hòa làm một với lớp sương mù chướng khí đặc trưng của Nam Cương.

Thanh Mộc Hộ Viện Trận, lớp phòng ngự kiên cố nhất của khu vực trồng linh dược, hiện tại chỉ còn là một màng sáng mỏng lấp lóe. Những đường vân trận pháp xanh lục đang bị từng mảng mốc đen gặm nhấm, phát ra tiếng xèo xèo như mỡ sôi đổ vào lửa đỏ. Mùi linh dược cháy khét xộc thẳng vào khoang mũi, mang theo một cỗ tử khí nồng nặc.

Lâm Mặc híp mắt, thần thức cấp tốc đảo qua toàn bộ ba mươi mẫu linh điền. Hắn không vội vàng lao vào trong mà lật tay, rút ra một thanh đoản kiếm tỏa ánh sáng xanh nhạt. Mũi kiếm khẽ chạm vào lớp màng phòng ngự đang thoi thóp. Một luồng lực phản chấn âm hàn truyền dọc theo thân kiếm, xộc thẳng lên cánh tay hắn.

Lục phủ ngũ tạng Lâm Mặc khẽ cuộn lên, linh lực trong đan điền cấp tốc vận chuyển mới đánh tan được luồng hàn khí kia. Hắn lùi lại nửa bước, ánh mắt ghim chặt vào khu vực trung tâm dược viên. Nơi đó vốn dĩ là một hồ nước nhỏ chứa linh tuyền, nguồn cung cấp sinh khí cho toàn bộ linh dược của Lâm gia.

Ngay lúc này, hồ linh tuyền đang sủi bọt đen ngòm. Những thân cây Xích Huyết Sâm trăm năm tuổi trồng quanh hồ đang khô héo với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Tinh hoa thảo mộc dường như bị một lực hút vô hình kéo tuột xuống lòng đất, để lại những thân cây xám xịt, giòn rụm như xác ve sầu.

Từ trong đám sương mù đen đặc, một bóng người loạng choạng bò ra. Đó là Lâm Nhị, tên đệ tử phụ trách canh gác ca đêm. Đạo bào trên người gã rách bươm, dính đầy bùn đất đen ngòm. Bàn tay phải của gã đang ôm chặt lấy ngực trái, nơi có một vệt máu đen rỉ ra, bốc khói nghi ngút.

"Cứu mạng. Trưởng lão. Cứu mạng."

Lâm Nhị thều thào, cố gắng vươn cánh tay trái về phía Lâm Mặc. Móng tay gã cào xước cả phiến đá cứng, để lại những vệt máu dài ảm đạm. Hơi thở của gã đứt quãng, đôi mắt trợn ngược chỉ còn tròng trắng dã, ẩn hiện những tia máu li ti đang đan chéo nhau thành hình một nụ hoa sen.

Lâm Mặc không bước tới đỡ. Hắn vung đoản kiếm, vạch một đường ranh giới sâu hoắm trên mặt đất, ngăn cách bản thân với tên đệ tử đang thoi thóp. Hắn lạnh lùng cất giọng.

"Kẻ nào đã động vào mắt trận linh tuyền?"

"Không có kẻ thù nào cả. Nó đến từ bên dưới. Từ trong dòng nước."

Lâm Nhị ho sặc sụa, từng ngụm máu đen trào ra khỏi miệng. Cơ thể gã co giật liên hồi, lớp da trên mặt bắt đầu khô quắt lại, in hằn những đường gân đen xì đang phồng rộp. Gã dùng chút sức lực cuối cùng, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Mặc, giọng nói đột nhiên thay đổi, trở nên khô khốc và chậm rãi y hệt âm thanh vang lên trong chính đường.

"Mạch ngầm đã thông. Dược viên này, coi như lễ vật ra mắt của Lâm gia đi."

Vừa dứt lời, lồng ngực Lâm Nhị nổ tung. Không có máu thịt văng tung tóe, mà chỉ có một đám rễ cây đen ngòm, trơn tuột như những con rắn nước lao vút ra, cắm phập xuống lớp đất trồng linh dược. Mặt đất dưới chân Lâm Mặc bắt đầu rung chuyển dữ dội. Toàn bộ ba mươi mẫu linh điền đồng loạt nứt toác, lộ ra những khe rãnh sâu hun hút, không ngừng phả ra thứ khí tức tử vong.

Lâm Mặc cắn răng, mũi chân điểm nhẹ, lùi gấp về phía sau mười trượng. Kế hoạch âm thầm bồi dưỡng linh dược để kiếm linh thạch trả nợ của hắn, chỉ trong một đêm, đã bị cắt đứt tận gốc. Kẻ thù vô hình giấu mặt dưới lòng đất không chỉ muốn cảnh cáo, mà đang thực sự rút cạn linh mạch sinh tồn của Tử Trúc Tiên Tộc.

viên, nơi hồ linh tuyền vốn dĩ trong vắt tĩnh lặng, nay đã hóa thành một đầm lầy sủi bọt đen ngòm.

Xung quanh bờ hồ, hơn chục gốc Xích Huyết Sâm trăm năm tuổi đang rũ rượi. Phiến lá đỏ thẫm đặc trưng của chúng giờ đây héo úa, chuyển sang màu tro xám tàn tạ. Từng tia mộc linh khí tinh thuần đang bị bóc tách khỏi thân sâm, hóa thành những luồng sương mờ nhạt bị hút tuột vào vòng xoáy đen kịt giữa lòng hồ.

"Muốn tuyệt tự rễ mọc của Lâm gia sao?"

Lâm Mặc cắn răng, không chần chừ thêm nửa nhịp. Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, ba lá trận kỳ màu bích ngọc bay vút ra, cắm phập xuống ba góc của hồ linh tuyền. Hai tay hắn kết ấn liên tục, tàn ảnh lướt đi trong không trung, đánh ra một đạo mộc linh lực dồi dào mang theo sinh cơ bừng bừng.

"Khởi!"

Ba lá trận kỳ rung lên, tạo thành một tam giác ánh sáng xanh lục, nỗ lực cắt đứt luồng lực hút quỷ dị từ dưới đáy hồ. Đạo mộc linh lực của Lâm Mặc hóa thành một tấm lưới mỏng, bao phủ lấy đám Xích Huyết Sâm, cưỡng ép khóa chặt dược tính đang bị rút kiệt của chúng.

Thế nhưng, thứ ẩn nấp dưới đáy nước hiển nhiên không định để hắn toại nguyện.

Ngay khi lưới linh lực vừa chạm vào mép hồ, mặt nước sủi bọt đột nhiên sôi sùng sục. Bốn cột nước đen ngòm từ dưới đáy bắn vọt lên, giữa không trung vặn vẹo biến hóa thành những xúc tu trơn trượt, nhắm thẳng vào vị trí Lâm Mặc đang đứng mà quất tới. Tốc độ của chúng nhanh đến mức xé rách cả không khí, mang theo mùi tanh tưởi buồn nôn.

Lâm Mặc hừ lạnh, thanh đoản kiếm trong tay vung lên, vẽ ra một đường cung hoàn mỹ. Kiếm khí sắc bén chém đứt đôi hai cái xúc tu đi đầu. Dịch đen bắn tung tóe lên mặt đất, lập tức ăn mòn những phiến đá Thanh Thạch thành từng hố sâu hoắm, bốc khói xèo xèo.

Nhưng hai xúc tu còn lại đã nhân cơ hội quấn chặt lấy tấm lưới linh lực bảo vệ Xích Huyết Sâm. Một cỗ lực lượng âm hàn, bạo ngược thông qua mộc linh lực truyền ngược thẳng vào kinh mạch Lâm Mặc.

Sắc mặt hắn tái nhợt, lồng ngực như bị một tảng đá ngàn cân đập trúng. Hắn lùi lại ba bước, mỗi bước chân lún sâu xuống nền đất, để lại những vết nứt hình mạng nhện.

Thứ tà môn này đang cắn nuốt cả linh thức!

Lâm Mặc thầm kinh hãi trong lòng. Hắn nhận ra nếu cứ tiếp tục giằng co, không chỉ Xích Huyết Sâm chết khô, mà ngay cả linh lực Trúc Cơ của hắn cũng sẽ bị hút cạn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, hắn buộc phải đưa ra một quyết định cắt thịt.

Đầu ngón tay cái miết mạnh qua nhẫn ngọc, một chiếc lọ sứ nhỏ bằng ngón tay xuất hiện. Lâm Mặc bật nắp, cắn răng búng ra một giọt chất lỏng màu tím nhạt.

Đó là Tử Trúc Linh Dịch đã qua pha loãng, thứ tài nguyên chiến lược mà toàn bộ Lâm gia phải chắt chiu từng giọt ròng rã suốt bao năm qua.

Giọt linh dịch vừa thoát ra ngoài, hương thơm thanh ngát lập tức xua tan tử khí xung quanh. Lâm Mặc bấm quyết, ép giọt linh dịch nổ tung thành một quầng sáng tím rực rỡ, lao thẳng vào giữa đám xúc tu đen ngòm.

"Phá cho ta!"

Ánh sáng tím va chạm với hắc thủy, giống như nước sôi dội thẳng vào tuyết lạnh. Những tiếng xèo xèo chói tai vang lên liên hồi. Đám xúc tu vặn vẹo điên cuồng, phát ra những thanh âm rít gào vô hình rồi tan chảy thành từng vũng bùn loãng.

Tận dụng luồng sinh cơ khổng lồ tỏa ra từ linh dịch, đám Xích Huyết Sâm rùng mình một cái. Chúng gượng gạo vươn thẳng những chiếc lá xám xịt, miễn cưỡng giữ lại được chút mầm sống cuối cùng nơi gốc rễ.

Nhưng cái giá phải trả khiến trái tim Lâm Mặc rỉ máu. Một giọt linh dịch này, đủ để bồi dưỡng ra hai gốc linh dược tam giai đột phá bình cảnh, nay lại phải ném ra chỉ để đổi lấy sự sống lay lắt của đám sâm nhị giai.

Hồ linh tuyền sau vụ nổ đã ngừng sủi bọt. Mực nước đen rút đi quá nửa, để lộ ra lớp bùn lầy nứt nẻ dưới đáy.

Lâm Mặc thu hồi đoản kiếm, nén cơn đau buốt nơi kinh mạch, bước đến sát mép hồ. Ánh mắt hắn sắc lại, đồng tử co rút mãnh liệt khi nhìn rõ vật thể đang cắm rễ sâu dưới lớp bùn.

Đó không phải là một pháp khí tà tu, cũng không phải trận bàn ám toán. Nằm chỏng chơ giữa lòng hồ cạn là một đoạn ngó sen khô héo, đen kịt như than củi. Từ những mắt sen sần sùi, vô số sợi rễ nhỏ li ti màu đỏ máu đang đâm xuyên qua lớp đá tảng, cắm phập thẳng vào lòng đất, hướng thẳng đến vị trí của linh mạch cấp hai dưới lòng Tử Trúc Lĩnh.

"Hắc Liên Tỏa Mạch..."

Giọng Lâm Mặc trầm đục, mang theo sát ý lạnh lẽo chưa từng có kể từ khi hắn tiếp quản Dược Viên. Đây hoàn toàn không phải là hành động cướp đoạt tinh hoa linh dược đơn thuần. Kẻ đứng sau đang dùng sinh cơ của linh dược để nuôi dưỡng đoạn ngó sen này, dùng nó làm cái cọc đinh đóng chết linh mạch của gia tộc.

viên, nơi tọa lạc của đầm linh tuyền duy nhất cung cấp mạch nước ngầm cho toàn bộ khu vực.

Mặt nước trong vắt ngày thường giờ đây sủi bọt đen ngòm, bốc lên từng đợt chướng khí hôi thối. Giữa trung tâm đầm nước, một gốc Huyết Ngọc Nhân Sâm ba trăm năm tuổi đang bị vô số những xúc tu nhầy nhụa, mang màu mực đặc quánh siết chặt. Lớp lưới linh lực phòng hộ mà Lâm Mặc tự tay bố trí quanh gốc sâm đang vỡ vụn từng mảng. Tiếng răng rắc vang lên liên hồi khi bộ rễ trân quý bắt đầu nứt nẻ.

Dư chấn từ luồng âm hàn ban nãy vẫn còn chạy dọc kinh mạch, ép Lâm Mặc phải lùi thêm ba bước dài mới triệt để ổn định được thân ảnh. Sắc mặt hắn tái nhợt, khóe môi rỉ ra một tia máu tươi. Dị vật dưới đáy đầm tuyệt đối không phải yêu thú thông thường, nó mang một loại thuộc tính tà môn cực kỳ quỷ dị, có thể trực tiếp cắn nuốt cả linh lực lẫn linh thức của kẻ nào dám chạm vào.

Không thể chần chừ thêm để mặc gốc linh dược hạch tâm bị hủy hoại, Lâm Mặc cắn chót lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết nhằm cường hóa tinh thần lực. Tay phải hắn lật xấp, từ trong nhẫn trữ vật bay ra một chiếc bình ngọc nhỏ xíu. Nắp bình bật mở, một giọt chất lỏng màu tím nhạt lơ lửng bay ra ngoài không trung.

Đây chính là Tử Trúc Linh Dịch đã được pha loãng vô số lần, thứ bảo vật cốt lõi mang theo sinh cơ mộc thuộc tính tinh thuần bậc nhất của gia tộc.

Phá.

Lâm Mặc quát khẽ, đầu ngón tay búng mạnh. Giọt linh dịch màu tím nhạt xé gió lao đi, vạch ra một đường sáng chói lóa giữa màn sương đen kịt, cắm phập thẳng vào khối xúc tu đang quấn siết gốc sâm.

Hắn vốn định dùng sinh cơ cực hạn để xua tan tử khí, mượn sức mạnh bản nguyên để thanh tẩy tà ma. Thế nhưng, cảnh tượng diễn ra tiếp theo lại khiến đồng tử Lâm Mặc co rút mãnh liệt, một cỗ hàn ý bốc lên từ tận gót chân.

Giọt linh dịch không hề thiêu rụi tà khí như hắn tính toán. Ngược lại, ngay khi bề mặt chất lỏng màu tím vỡ ra, đám xúc tu đen ngòm đột ngột phình to gấp đôi. Chúng vặn vẹo điên cuồng, phát ra tiếng rít chói tai tựa như dã thú đang chết khát vừa được ban cho luồng đại bổ.

Tà vật này không bị mộc linh khí khắc chế, nó đang trực tiếp đồng hóa sinh cơ.

Lớp bùn lầy dưới đáy đầm ầm ầm nổ tung. Hàng chục sợi xúc tu to bằng bắp tay người lớn từ dưới lớp nước đen ngòm lao vút lên không trung, đan chéo vào nhau tạo thành hình dáng của một nụ hoa sen đen khổng lồ. Cấu trúc này giống hệt với biểu tượng cấm kỵ đã xuất hiện trên cuốn Khẩu Sổ trong khu mộ tổ. Nụ sen đen vừa thành hình liền xoáy mạnh, tạo ra một vòng xoáy lực hút điên cuồng.

Toàn bộ mộc linh khí trong ba mươi mẫu linh điền bắt đầu tuôn trào về phía đầm nước. Những cây linh dược cấp thấp trồng ở vòng ngoài lấy tốc độ bằng mắt thường héo rũ, cành lá úa vàng rồi hóa thành tro bụi rơi lả tả. Lực hút tà môn kia không chỉ muốn cắn nuốt trọn vẹn Huyết Ngọc Nhân Sâm, mà còn đang men theo mạch nước ngầm, gián tiếp dò tìm vị trí của cội Tử Trúc ngàn năm trên đỉnh núi.

Phải lập tức cắt đứt mạch nước.

Lâm Mặc không màng đến nội thương đang xâu xé lồng ngực. Hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật, bảy thanh trận kỳ màu đỏ rực bay vút ra, cắm phập xuống bảy yếu huyệt xung quanh đầm linh tuyền. Hai tay hắn liên tục biến ảo, kết thành một đạo pháp ấn phức tạp mang theo hỏa thuộc tính cuồng bạo. Đoản kiếm thanh phong trong tay phải được truyền tối đa linh lực, hóa thành một đạo kiếm ảnh dài hơn ba trượng chém thẳng xuống nền đất cứng.

Một tiếng nổ vang dội rung chuyển cả khu vực Dược Viên, vách đá ngầm chứa mạch nước bên dưới đầm bị kiếm khí chẻ làm đôi. Nước trong đầm cạn đi nhanh chóng, kéo theo trận pháp hỏa diệm bùng lên thiêu đốt lớp bùn lầy.

Nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt đỏ. Toàn bộ hệ thống tưới tiêu của Dược Viên phía đông hoàn toàn bị phế bỏ. Hơn mười mẫu linh dược mất đi nguồn nuôi dưỡng và bị kiếm khí dư thừa quét qua, linh quang ảm đạm đi trông thấy, tổn thất ít nhất hàng ngàn khối linh thạch hạ phẩm.

Nụ sen đen mất đi nguồn cung cấp linh lực từ mạch nước, tốc độ xoay tròn chậm lại rõ rệt. Thế nhưng, những cái xúc tu nhọn hoắt của nó đã kịp găm sâu vào phần rễ của Huyết Ngọc Nhân Sâm, hút cạn sinh lực của gốc linh dược ba trăm năm tuổi chỉ trong một cái chớp mắt.

Từ trong cốt lõi của đóa sen đen đang rỉ ra thứ nước cốt sâm đỏ thẫm, một giọng nói khàn đục, mang theo âm hưởng của kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau, chậm rãi truyền thẳng vào thức hải Lâm Mặc.

Vị tanh ngọt xộc lên tận cổ họng, Lâm Mặc phun ra một ngụm máu bầm, thân hình lảo đảo lùi lại sát mép đầm linh tuyền. Vòng xoáy đen ngòm từ nụ sen quỷ dị kia vẫn đang điên cuồng cắn nuốt vạn vật xung quanh. Hắn đã tính toán sai lầm. Tử Trúc Linh Dịch mà hắn vừa vung ra không những không thể tịnh hóa tà khí, ngược lại còn trở thành chất dinh dưỡng thuần khiết nhất, ép nụ sen dị biến sinh trưởng thêm một đoạn. Từng cánh hoa màu mực bắt đầu hé nở, tỏa ra hàn khí thấu xương.

Ngay trung tâm vòng xoáy, gốc Huyết Ngọc Nhân Sâm ba trăm năm tuổi phát ra những tiếng nứt vỡ răng rắc. Từng sợi rễ đỏ chót như phỉ thúy đang héo rũ, tinh hoa mộc linh mạch bên dưới đầm nước bị rút cạn với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Nếu để nụ sen này nở rộ hoàn toàn, không chỉ Dược Viên phía đông bị hủy diệt, mà toàn bộ căn cơ linh mạch của Lâm gia cũng sẽ bị hút cạn.

Không thể tiếp tục dùng mộc linh lực để đối kháng, vạn vật mang sinh cơ lúc này chỉ là mồi ngon cho tà vật. Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau xốc lại tinh thần đang bị tử khí làm cho mê mẩn. Bàn tay hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, lôi ra một tấm bùa chú xỉn màu sấm sét. Đây là Tử Điện Phá Sát Phù, con bài tẩy bảo mệnh cấp hai thượng phẩm mà hắn phải tốn hơn một nửa gia tài mới đổi được từ phường thị ngầm. Vốn dĩ hắn định giữ lại làm đòn sát thủ cho cuộc chiến tranh đoạt mỏ quặng sắp tới, nhưng cục diện hiện tại không cho phép hắn chần chừ thêm nửa nhịp.

Phá cho ta!

Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, dồn toàn bộ linh lực Trúc Cơ còn sót lại trong đan điền rót thẳng vào tấm bùa. Hắn vung tay, ném mạnh lá bùa vào tâm điểm của vòng xoáy. Một tia sét màu tím to bằng miệng bát ầm ầm giáng xuống, xé toạc màn sương đen kịt bao phủ Dược Viên. Lôi đình mang theo uy áp cương dương chí cực đập thẳng vào nụ sen đen.

Một tiếng rít chói tai vang lên từ đáy đầm, tựa như hàng vạn oan hồn đang gào thét trong biển lửa. Vòng xoáy linh lực khổng lồ bị tia sét cắn đứt ngang. Lực hút đột ngột biến mất khiến luồng khí áp xô đẩy dữ dội, tạo ra một cơn cuồng phong hất văng Lâm Mặc đập mạnh lưng vào vách đá Thanh Thạch phía sau. Đất đá dưới chân rung chuyển dữ dội, trận pháp bảo vệ đầm linh tuyền vỡ nát thành từng mảnh ánh sáng lấp lánh.

Hắn ho khan vài tiếng, nén cơn đau xé rách lục phủ ngũ tạng, gượng gạo ngẩng đầu nhìn lại. Nụ sen đen đã bị lôi đình đánh cho tơi tả, hóa thành một vũng bùn lầy hôi thối chìm nghỉm xuống đáy đầm. Lớp sương mù chướng khí xung quanh cũng mỏng đi vài phần. Nhưng cái giá phải trả để dập tắt dị biến này quá đắt đỏ.

Gốc Huyết Ngọc Nhân Sâm, hy vọng lớn nhất để luyện chế Trúc Cơ Đan cho thế hệ trẻ, đã hoàn toàn vỡ nát. Từng mảnh nhân sâm khô khốc, xám xịt rơi rụng trên mặt bùn, không còn lấy một tia linh khí. Linh tuyền vốn trong vắt nay đục ngầu, sủi lên những bọt nước đen ngòm mang theo mùi thạch tín. Khu vực trung tâm của mộc linh mạch tại Dược Viên đã hoàn toàn phế bỏ, ít nhất phải mất trăm năm ôn dưỡng mới có thể phục hồi.

Lâm Mặc lê bước chân nặng nhọc tiến về phía mép đầm. Giữa vũng bùn đen nơi nụ sen vừa bị tiêu diệt, một vật thể lạ đang lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo, hoàn toàn không bị uy lực của Tử Điện Phá Sát Phù phá hủy. Hắn phất tay áo, tạo ra một luồng gió nhẹ thổi bay lớp bùn nhão, để lộ ra chân diện mục của vật kia.

Đó là một đoạn xương ngón tay trắng ởn, bề mặt được khắc chi chít những đường trận văn tinh xảo nhỏ như sợi tóc. Những nét khắc này tỏa ra dải ánh sáng xanh lam u ám, giống hệt với màu sắc của bản đồ mạch ngầm trong Khẩu Sổ tại khu mộ tổ. Ánh mắt Lâm Mặc co rút lại. Mạch ngầm của thực thể cấm kỵ này không phải tự nhiên sinh ra từ oán khí của đất trời, mà có kẻ đã dùng tà thuật gieo trồng nó ngay dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh từ rất lâu về trước.

Có kẻ muốn biến toàn bộ Lâm gia thành một cái lò ấp tà vật.

Chưa kịp nhặt đoạn xương ngón tay lên để xem xét kỹ hơn, một đạo bùa truyền âm màu đỏ thẫm từ hướng chính đường đột ngột xé gió lao tới. Lá bùa tản mát ra khí tức vội vã, nổ tung ngay trước mặt hắn, hóa thành những đốm lửa nhỏ. Giọng nói của Lâm Chính Nguyên truyền ra, mang theo sự hoảng loạn tột độ mà Lâm Mặc chưa từng nghe thấy ở vị trưởng bối điềm tĩnh này trong suốt mấy chục năm qua.

Mặc nhi, mau quay lại! Bát Quái Tỏa Linh Trận đã vỡ.

Tiếng sấm chớp trên bầu trời Nam Cương chợt rền vang, soi sáng khuôn mặt trắng bệch của Lâm Mặc. Giọng nói của Lâm Chính Nguyên đứt quãng trong tiếng gạch đá sụp đổ vang vọng từ tàn dư của lá bùa truyền âm.

Khí tức ở Dược Viên chỉ là mồi nhử. Mạch ngầm thứ tư không hướng về phía đông, nó đang cắn nuốt thẳng vào cấm địa Tử Trúc!

0