Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 30: Tước Bỏ Linh Dịch

Đăng: 09/07/2026 11:21 3,992 từ 1 lượt đọc
xét thêm một nhịp thở dài, rồi chậm rãi thu lại sự sắc bén. Lâm Chính Nguyên chống mạnh cây gậy gỗ lê xuống mặt gạch Thanh Thạch, âm thanh gõ vang lên khô khốc cắt đứt dòng xì xào của các vị trưởng lão xung quanh. Ông gật đầu, nếp nhăn trên trán xô lại thành một đường rãnh sâu hoắm, biểu thị sự thỏa hiệp nhưng cũng đầy áp lực. Việc một vị tộc trưởng tự đem căn cơ tu luyện và tài nguyên phân bổ của mình ra làm vật thế chấp là chuyện chưa từng có tiền lệ tại Tử Trúc Lĩnh.

Ghi vào gia phả. Lâm Chính Nguyên khàn giọng lên tiếng, nhấc tay ra hiệu cho vị chấp sự phụ trách Ghi Sổ Cung. Từ giờ khắc này, hệ thống Điểm Cống Hiến chính thức khởi động. Tộc trưởng Lâm Mặc nhận lệnh bồi hoàn mạch ngầm số bốn. Nếu trong vòng ba ngày không ép được tử khí luân chuyển trở lại, toàn bộ quyền điều phối Tử Trúc Linh Dịch của hắn sẽ bị tước bỏ.

Lâm Mặc chắp tay thi lễ, nét mặt không mảy may gợn sóng. Hắn vung ống tay áo, một luồng linh lực hệ mộc thanh thuần tuôn ra, cuốn lấy tấm lệnh bài bằng đồng đen đặt giữa bàn nghị sự. Ký hiệu hoa sen sáu cánh trên lệnh bài lóe lên ánh sáng nhạt, chính thức khóa chặt khế ước. Các trưởng lão khác nhìn nhau, trong mắt vừa có sự nhẹ nhõm vì đùn đẩy được trách nhiệm, vừa có sự lo âu tột độ trước biến cố đang chực chờ bùng phát dưới chân.

Chưa để đám người kịp tản đi, nhiệt độ trong chính đường đột ngột hạ xuống mức đóng băng. Khe nứt sâu hoắm chia đôi mặt gạch từ đêm qua bỗng nhiên phát ra một tiếng rít cọ xát chói tai. Lớp sương mù màu xanh lam vốn dĩ chỉ lởn vởn quanh miệng hố nay cuộn trào dữ dội, bốc lên mùi bùn lầy thối rữa xen lẫn mùi máu tanh nồng nặc.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất. Chiếc lư hương bằng đồng lớn đặt trước ngai vị gia chủ rung bần bật, tro nhang đổ ập ra ngoài, phủ xám xịt cả một góc thảm đỏ. Lâm Mặc nhíu mày, lập tức cắn nát đầu ngón tay, vẩy một giọt tinh huyết lên khống trận bàn đang giắt bên hông. Mặt ngọc bích của trận bàn không hiện ra bản đồ linh mạch như thường lệ, mà bị bao phủ bởi một mảng sương đen kịt. Tại vị trí góc tây bắc của Tử Trúc Lĩnh, một chấm đỏ tươi đang nhấp nháy điên cuồng, báo hiệu ranh giới sinh tử đang bị phá vỡ.

Mạch ngầm số bốn lại sụt lở. Trưởng lão Trận Pháp Cung thất thanh kêu lên, vội vã lùi lại phía sau khi một tia hắc khí từ khe nứt bắn vọt lên không trung. Tử khí đã vượt qua lớp rào chắn thứ nhất. Bọn chúng không chỉ ăn mòn linh khí, mà đang chủ động tấn công vào lõi trận pháp bảo vệ cấm địa.

Lâm Mặc tiến lên một bước, gót giày đạp mạnh xuống ngay rìa khe nứt. Một luồng chân nguyên Luyện Khí kỳ đỉnh phong bùng nổ, ép luồng hắc khí tản ra xung quanh. Hắn lật tay, rút ra ba lá bùa màu vàng sậm, dán phập xuống mặt đất. Những đường chu sa đỏ rực trên mặt bùa lập tức vỡ vụn, hóa thành một mảng lưới lửa mỏng manh tạm thời phong ấn miệng hố, nhưng ngọn lửa chập chờn như có thể tắt ngấm bất cứ lúc nào.

Không thể đợi ba ngày. Lâm Mặc ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt đang tái nhợt trong chính đường. Dòng tử khí này mang theo oán niệm rất nặng, giống hệt như loại chướng khí sinh ra từ xác yêu thú bậc hai ở sâu trong Nam Cương. Ai đó, hoặc thứ gì đó, đang mượn đường mạch ngầm bị vỡ để đẩy thứ ô uế này thẳng vào gốc Tử Trúc ngàn năm của chúng ta.

Không khí trong phòng tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng cắn răng trèo trẹo. Gốc Tử Trúc là sinh cơ duy nhất của Lâm gia, nếu nó bị ô nhiễm, nguồn Tử Trúc Linh Dịch sẽ cạn kiệt. Toàn tộc sẽ mất đi hy vọng bồi dưỡng tu sĩ Trúc Cơ, chờ đợi họ chỉ có con đường bị các gia tộc khác xâu xé. Lâm Chính Nguyên siết chặt cây gậy, gân xanh nổi đầy mu bàn tay, ánh mắt già nua hằn lên tia máu đỏ lựng.

Đan Dược Cung lập tức xuất kho mười viên Thanh Tâm Hoàn, Trận Pháp Cung mang theo ba bộ Tụ Linh Trận cấp một. Lâm Mặc dứt khoát hạ lệnh, giọng nói sắc lạnh cắt ngang sự hoang mang của đám đông. Chúng ta không thủ ở đây nữa. Ta cần năm người có tu vi Luyện Khí tầng sáu trở lên, theo ta trực tiếp đi xuống mạch ngầm số bốn để vá trận pháp.

Hắn giơ cao khống trận bàn, dõng dạc tuyên bố. Kẻ nào tham gia, điểm cống hiến thưởng thẳng hai ngàn điểm, được ưu tiên đổi đan dược đột phá. Nếu bất hạnh bỏ mạng, gia tộc sẽ dùng điểm cống hiến đó nuôi dưỡng hậu duệ đến hết đời.

Mệnh lệnh vừa dứt, ánh sáng từ khống trận bàn trong tay Lâm Mặc bỗng nứt ra một tiếng giòn tan. Một mảnh ngọc nhỏ vỡ vụn rơi xuống đất, lăn lóc bên cạnh vệt tro tàn. Rào chắn thứ hai dưới lòng đất vừa chính thức sụp đổ, chứng minh thời gian của bọn họ không còn tính bằng ngày, mà chỉ còn tính bằng từng nén nhang.

êu lên. Một đạo thanh quang chói lòa bùng phát từ lòng bàn tay Lâm Mặc, cắt ngang tiếng la hoảng loạn. Hắn không chần chừ, gót chân đạp mạnh xuống nền đá, mượn lực phóng vút lên không trung.

Hai tay hắn kết ấn liên tục, mười ngón tay đan chéo tạo thành tàn ảnh. Tử Trúc Tỏa Mạch Quyết được thi triển đến mức tận cùng. Ba gốc trúc tím ảo ảnh ngưng tụ từ mộc linh lực cắm phập xuống ba góc của khe nứt chằng chịt dưới sàn.

Hắc khí va chạm với linh lực mang đậm sinh cơ, phát ra tiếng xèo xèo như mỡ đổ vào chảo lửa. Sắc mặt Lâm Mặc tái đi. Khí tức nghẹn lại ở lồng ngực, linh lực trong đan điền bị rút đi một phần ba chỉ trong nháy mắt. Làn sương đen kia dường như có sinh mệnh, nó uốn éo vươn những xúc tu mờ ảo quấn lấy ảo ảnh linh trúc, điên cuồng cắn nuốt để tìm đường thoát ra.

"Trận Pháp Cung lập tức khởi động Tứ Tượng Tụ Linh Trận, rút linh khí từ Dược Viên đắp vào chính đường bảo vệ trận tâm!" Lâm Mặc quát lớn, mũi chân điểm nhẹ lên mép khe nứt vừa được tạm thời phong ấn.

"Tộc trưởng, Dược Viên đang ở kỳ thu hoạch, rút linh khí lúc này sẽ hỏng mất một nửa sản lượng gốc!" Lão giả phụ trách Đan Dược Cung bước lên cản lại, mặt mũi xám ngoét vì xót của.

"Mất linh dược thì thắt lưng buộc bụng trồng lại, vỡ trận tâm thì cả cái Tử Trúc Lĩnh này làm bình địa cho yêu thú chà đạp!" Lâm Mặc lạnh lùng liếc nhìn đám người đang run rẩy. "Làm ngay. Kẻ nào chậm trễ, trục xuất khỏi gia phả."

Không đợi các trưởng lão phản ứng thêm, bóng dáng hắn đã hóa thành một vệt tàn ảnh màu xanh, lao vút ra khỏi cửa chính đường. Đích đến là góc tây bắc, nơi tọa lạc khu mộ tổ, cũng là điểm rạn nứt chí mạng của mạch ngầm số bốn.

Gió đêm thốc vào mặt lạnh buốt, nhưng không giấu được mùi tử khí nồng nặc đang bốc lên từ lòng đất. Khu rừng trúc bao quanh mộ tổ vốn xanh tốt nay đã héo úa một mảng lớn. Những thân trúc đen sì, nứt nẻ, chảy ra dòng nhựa đặc quánh như máu bầm tẩm đẫm mặt cỏ.

Lâm Mặc đáp xuống trước bia đá lớn nhất thuộc về vị gia chủ đời thứ hai. Hắn lật tay, lấy ra một chiếc kim châm dài cỡ nửa thước, toàn thân làm từ ngọc bích thấu quang. Đây là Thám Mạch Châm, pháp khí đo lường linh áp chuyên dụng của Lâm gia.

Hắn vận linh lực, cắm phập cây châm xuống lớp đất mềm xốp đang sủi bọt khí xám xịt. Một luồng ánh sáng xanh chạy dọc thân châm, len lỏi sâu xuống đáy mạch ngầm để thăm dò tình trạng kết giới.

Một tiếng va đập giòn giã vang lên từ lòng đất, truyền thẳng qua cán châm làm bàn tay Lâm Mặc tê rần. Ánh sáng xanh trên Thám Mạch Châm vụt tắt, thay vào đó là một màu đen tuyền từ dưới mũi châm bò ngược lên trên, ăn mòn cả ngọc bích.

Không phải sụt lở tự nhiên, có thứ gì đó đang chủ động cắn nuốt linh mạch. Hắn cắn chặt răng, cố gắng đẩy thêm linh lực để giành lại quyền kiểm soát pháp khí nhưng vô vọng.

Lâm Mặc quyết định mạo hiểm thử dò xét giới hạn của thứ bên dưới. Một giọt mộc linh dịch tinh thuần được ép ra từ đầu ngón tay, nhỏ thẳng vào chuôi Thám Mạch Châm. Linh dịch mang theo sinh cơ khổng lồ dội xuống, hung hăng va chạm với thế lực hắc ám đang ẩn nấp.

Mặt đất rung lên bần bật. Từ dưới lớp bùn lầy, một sợi rễ cây màu đen tuyền, to bằng bắp tay, đột ngột đâm toạc mặt đất lao thẳng về phía mặt hắn. Sợi rễ mang theo hình dáng của một xúc tu hoa sen, vảy sừng nhọn hoắt, chém rách cả không khí tạo ra tiếng rít chói tai.

Lâm Mặc vội vã lùi lại, tay trái rút ngang thanh đoản kiếm bên hông chém mạnh xuống. Lưỡi kiếm mang theo mộc cương khí sắc bén cắt đứt đoạn rễ đen. Nhưng vết cắt không rỉ nhựa, mà phun ra một luồng hắc khí đậm đặc, tạt thẳng vào cánh tay phải của hắn.

Lớp hộ thể của tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong vỡ nát ngay lập tức. Ống tay áo của Lâm Mặc rách bươm, da thịt lộ ra lập tức xám xịt, khô khốc như vỏ cây chết. Cơn đau nhức chạy thẳng vào kinh mạch, ép hắn phải lùi thêm ba trượng, vứt bỏ luôn Thám Mạch Châm đang bốc khói đen xèo xèo trên nền đất.

Lâm Mặc ôm lấy cánh tay phải đang dần mất đi cảm giác, ánh mắt ghim chặt vào miệng hố vừa bị cày xới. Kẻ thù dưới lòng đất không chỉ có ý thức, nó còn biết ngụy trang và phản kích cực kỳ chính xác. Dùng cường công thuần túy để trấn áp như cách các đời gia chủ trước từng làm đã hoàn toàn vô dụng. Hắn cúi nhìn đoạn rễ đen đang giãy giụa trên mặt cỏ úa, một dòng suy nghĩ sắc lạnh xẹt qua tâm trí, buộc hắn phải đưa ra một lựa chọn tàn nhẫn hơn để cứu vãn cục diện.

kêu lên, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào la bàn định vị đang bốc khói đen khét lẹt.

Không đợi lão giả nói hết câu, Lâm Mặc đã hóa thành một đạo thanh quang, lao vút ra khỏi chính đường. Gió lạnh quất vào mặt hắn như dao cắt, mang theo thứ hàn khí thấu xương từ hướng tây bắc thổi tới. Khu mộ tổ nằm lẩn khuất sau rặng Tử Trúc ngàn năm, lúc này đã bị bao trùm bởi một tầng sương mù màu mặc ngọc đặc quánh. Tiếng nứt vỡ râm ran truyền đến từ sâu dưới lòng đất, giống như có hàng vạn con bọ cạp khổng lồ đang cắn xé lớp đá tảng bảo vệ linh mạch.

Lâm Mặc đáp xuống trước bia đá khắc tên liệt tổ liệt tông, sắc mặt âm trầm đến cực điểm. Hắn lật tay phải, một cây Thám Mạch Châm dài ba tấc, tỏa ra ánh sáng bích lục chói lóa hiện ra giữa lòng bàn tay. Không chút do dự, hắn vận chuyển toàn bộ linh lực hệ mộc, hung hăng cắm phập cây châm xuống tâm điểm của vòng xoáy sương đen.

Mặt đất rung lên bần bật. Một luồng phản lực cực kỳ cuồng bạo từ dưới sâu dội ngược lên, va chạm thẳng vào lòng bàn tay hắn.

Cảm giác tê rần chạy dọc từ đầu ngón tay lên đến tận bả vai, khiến nửa thân người Lâm Mặc suýt nữa mất đi tri giác. Hắn cắn răng chịu đựng, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Thám Mạch Châm. Chỉ trong chớp mắt, pháp khí bậc trung vốn dĩ kiên cố này đã bị nhuộm thành một màu đen tuyền. Lớp rỉ sét quỷ dị bám đầy trên thân châm, ăn mòn cả những đạo trận văn phòng ngự được khắc tỉ mỉ.

Thứ đang ẩn nấp bên dưới không chỉ đơn thuần là tử khí rò rỉ, mà là một thực thể tà ác có ý thức. Nó đang trực tiếp dùng sức mạnh nguyên thủy nhất để va đập, phá vỡ kết giới mạch ngầm từ bên trong.

Ngay khi Lâm Mặc định rút châm lui lại, mặt đất quanh khu mộ tổ đột nhiên nứt toác thành hình mạng nhện. Từ những khe nứt sâu hoắm, hắc khí bục lên như suối phun, hóa thành hàng chục xúc tu mờ ảo quấn chặt lấy hai chân hắn. Hắn gầm lên một tiếng, linh lực trong đan điền bùng nổ, rễ của gốc Tử Trúc ngàn năm phía sau lưng cũng rung lên, truyền đến một tia sinh cơ mỏng manh giúp hắn duy trì sự tỉnh táo.

Cùng lúc đó, ngọc bài trưởng lão đeo bên hông hắn phát ra tiếng nứt vỡ thanh thúy. Âm thanh này không đại diện cho trận pháp mộ tổ, mà là tín hiệu cảnh báo khẩn cấp truyền đến từ Dược Viên nằm ở sườn núi phía đông.

"Tộc trưởng, linh khí ở khu giâm cành đột nhiên đảo lộn."

Giọng nói hoảng loạn của Lâm Tuyền truyền đến qua ngọc bài truyền âm, kèm theo tiếng ho rũ rượi vì hít phải chướng khí.

"Hơn ba mẫu Huyết Tinh Thảo sắp đến kỳ thu hoạch đã héo rũ toàn bộ, rễ cây thối rữa biến thành nước đen. Sinh cơ của chúng đang bị hút cạn về hướng tây bắc. Sản lượng vụ này mất trắng hơn một nửa rồi."

Đồng tử Lâm Mặc co rút mãnh liệt, hơi thở cũng trở nên nặng nề. Kế hoạch dùng Huyết Tinh Thảo để đổi lấy đan dược Trúc Cơ, hòng làm phần thưởng cốt lõi cho hệ thống Điểm Cống Hiến vừa được thông qua, nay đã hoàn toàn đổ sông đổ biển. Đây không phải là sự cố tự nhiên. Thực thể bên dưới mộ tổ đang áp dụng thủ đoạn rút củi đáy nồi. Nó không thể ngay lập tức phá vỡ phong ấn, nên đã chuyển hướng, tước đoạt sinh cơ của linh mạch số bốn thông qua hệ thống rễ cây của Dược Viên để tự bổ sung lực lượng.

Tổn thất này đối với Lâm gia hiện tại không khác gì một đòn chí mạng. Mất đi một nửa sản lượng linh dược, gia tộc lấy gì để trả khoản nợ linh thạch sắp đến hạn cho Tôn gia. Hệ thống cống hiến vừa lập ra sẽ lấy tài nguyên đâu để vận hành.

"Rút toàn bộ đệ tử canh gác Dược Viên lùi về tuyến hai, phong tỏa khu vực giâm cành."

Lâm Mặc lạnh lùng hạ lệnh qua ngọc bài, âm điệu không mang theo chút thỏa hiệp nào, tay trái nhanh chóng bấm pháp quyết phong bế lục thức.

"Không ai được phép tiếc rẻ số linh dược đã héo. Kẻ nào cố tình chạm vào lớp nước đen đó, lập tức trục xuất khỏi gia tộc."

Hắn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên Thám Mạch Châm, mượn sức mạnh huyết mạch cưỡng ép cắt đứt luồng hắc khí đang lan tràn lên cánh tay. Thân hình Lâm Mặc mượn lực đẩy bật ngược về sau chừng mười trượng, thoát khỏi phạm vi của những khe nứt đang không ngừng mở rộng. Quần áo trên người hắn ướt đẫm mồ hôi lạnh, ống tay áo bên phải đã bị tử khí ăn mòn rách tơi tả.

Ngay khi gót chân hắn vừa chạm xuống nền đất an toàn, lớp gạch Thanh Thạch cuối cùng bảo vệ cửa hầm mộ tổ nổ tung. Một cỗ quan tài bằng đồng thau rỉ sét, được quấn chặt bởi vô số sợi xích sắt khắc đầy bùa chú màu đỏ máu, từ từ trồi lên khỏi mặt đất. Âm thanh kim loại ma sát vào nhau rít lên chói tai, mang theo một áp lực nặng nề ép thẳng lên lồng ngực Lâm Mặc, báo hiệu cục diện tại Tử Trúc Lĩnh đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát.

Trưởng lão Trận Pháp Cung thất thanh kêu lên, nhưng âm thanh của ông chưa kịp dứt thì một đạo hắc khí từ khe nứt giữa chính đường phóng vọt lên. Nó không tản mạn như sương mù mà vặn xoắn lại thành hình thù một cái xúc tu trơn trượt, mang theo hàn khí buốt xương. Mục tiêu của nó không phải ai khác mà chính là Lâm Mặc. Tốc độ của hắc khí nhanh đến mức để lại tàn ảnh, chớp mắt đã quấn chặt lấy cổ chân trái của hắn.

Một luồng lực kéo cực mạnh giật ngược Lâm Mặc về phía miệng hố đen ngòm. Lớp da thịt nơi cổ chân hắn lập tức phát ra tiếng xèo xèo như mỡ sôi trên chảo nóng. Tử khí đang điên cuồng cắn nuốt linh lực bảo thể, men theo kinh mạch muốn ăn mòn thẳng vào đan điền. Lâm Mặc nghiến răng, sắc mặt không hề lộ ra nửa điểm hoảng loạn. Hắn lật cổ tay, thanh phi kiếm giắt bên hông lập tức tuốt khỏi vỏ. Linh lực hệ mộc luân chuyển tối đa, thân kiếm bọc trong một tầng bích lục nhạt thuần túy, mang theo sức sống mãnh liệt hung hăng chém thẳng xuống đạo hắc khí.

Kiếm quang xẹt qua, xúc tu hắc khí đứt phăng làm đôi. Khúc đuôi rớt xuống mặt gạch Thanh Thạch rồi xèo xèo tan thành một vũng bùn đen hôi thối, bốc khói khét lẹt. Lâm Mặc lộn vòng trên không trung, mượn lực đẩy lùi lại mười trượng, gót chân cắm phập xuống nền đất cày lên một vệt dài để giữ thăng bằng. Hắn vừa ngẩng đầu lên, định vung tay hạ lệnh kết trận phong tỏa toàn bộ chính đường, thì một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên từ bên hông.

Âm thanh nhỏ bé ấy lọt thỏm giữa tiếng ầm ĩ của từ trường đang bạo loạn, nhưng lại khiến đồng tử Lâm Mặc co rút kịch liệt. Khối ngọc bài truyền tin nạm viền vàng, biểu tượng của Trưởng lão Dược Viên mà hắn luôn mang theo bên người, vừa nứt toác ra thành từng mảnh vụn. Từ trong lõi ngọc bài đang rơi rụng, một giọng nói khàn đặc, đầy hoảng loạn của Lâm Tuyền truyền ra, mang theo tiếng thở dốc tuyệt vọng.

Tộc trưởng, cứu mạng. Dược Viên phía đông bị tập kích.

Giọng Lâm Tuyền đứt quãng, xen lẫn tiếng sột soạt của cỏ cây đang héo úa hàng loạt.

Trận pháp hộ viện không cản được. Ba mẫu Huyết Tinh Thảo đột nhiên sùi bọt, toàn bộ rễ cây đã hóa thành nước đen. Thám Mạch Châm bị phế bỏ hoàn toàn. Dưới lòng đất... có thứ gì đó đang phá đất chui lên.

Giọng nói vụt tắt khi mảnh ngọc bài cuối cùng hóa thành bột phấn, rũ xuống mặt thảm đỏ. Cả chính đường rơi vào một khoảng im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng rít gào của khe nứt dưới chân. Sắc mặt Lâm Chính Nguyên trắng bệch, tay nắm chặt gậy gỗ lê đến mức các khớp xương nhô lên trắng ởn. Ba mẫu Huyết Tinh Thảo là nguồn thu lớn nhất của gia tộc trong năm nay, là tiền đề duy nhất để trả khoản nợ đan dược cho Tôn gia vào tháng tới. Nếu mất đi số linh dược này, Lâm gia sẽ triệt để cạn kiệt tài nguyên, không cần kẻ thù đánh tới cũng tự động sụp đổ.

Lâm Mặc đứng sững giữa hai ngã rẽ sinh tử. Dưới chân hắn, khe nứt của mạch ngầm số bốn đang tiếp tục mở rộng. Tiếng gầm gừ của một thực thể tà ác có ý thức bắt đầu vang vọng từ sâu trong mộ tổ, đe dọa nuốt chửng toàn bộ linh mạch cốt lõi của Tử Trúc Lĩnh. Còn ở phía đông, Dược Viên đang bị tàn phá, mang theo mạng sống của những tộc nhân đang canh giữ và hy vọng sinh tồn của cả gia tộc. Tử khí ở cả hai nơi bùng phát cùng một thời điểm, thủ đoạn tàn độc và chính xác đến mức tuyệt đối không phải là sự trùng hợp.

Đây là sát cục nhắm thẳng vào căn cơ, muốn chặt đứt cả đường sống lẫn đường lui của gia tộc họ Lâm. Lâm Mặc hít một hơi thật sâu, cưỡng ép đè xuống luồng khí huyết đang cuộn trào trong ngực do phản phệ từ tử khí. Hắn lật tay, ném thẳng khống trận bàn đang nhấp nháy ánh đỏ cho Lâm Chính Nguyên, đồng thời rút từ trong nhẫn trữ vật ra ba lá bùa vàng rực, dán phập lên miệng khe nứt đang bốc khói.

Đại trưởng lão, ngài dẫn người của Trận Pháp Cung tử thủ tại chính đường.

Lâm Mặc quát lớn, giọng nói mang theo chân ngôn uy áp của tu sĩ Trúc Cơ khiến đám đông đang hoảng loạn phải bừng tỉnh.

Dùng Bát Quái Tỏa Linh Trận phong ấn miệng hố, tuyệt đối không cho hắc khí tràn ra ngoài nửa bước. Ta sẽ đích thân đến Dược Viên phía đông xem kẻ nào dám giở trò.

Không đợi Lâm Chính Nguyên đáp lời, Lâm Mặc vung tay áo, đạp gió lao vút ra khỏi cửa chính đường. Thân ảnh hắn hóa thành một đạo thanh quang, hướng thẳng về phía đông đang bị bao phủ bởi một vầng mây đen kịt. Nhưng ngay khi bóng lưng hắn vừa khuất sau rặng trúc phòng ngự, ba lá bùa vàng dán trên miệng khe nứt đột nhiên bốc cháy phừng phừng. Lớp tro tàn chưa kịp rơi xuống đã bị một luồng gió lạnh từ dưới hố hút ngược trở lại. Từ sâu dưới lòng đất, một âm thanh khô khốc, chậm rãi vang lên. Đó không phải là tiếng gầm gừ của thú hoang hay ma quỷ vô tri, mà là tiếng một người già nua đang lẩm nhẩm đọc từng câu chú ngữ dẫn khí cổ xưa, thứ pháp môn bí truyền vốn dĩ chỉ dành riêng cho gia chủ đời trước của Lâm gia.
0