Chương 396: Gia Biết Tam Trưởng Lão Nhát Gan
Vật chứng này quá mức quen mắt, mặt trên còn khắc chìm một chữ Tôn sắc lẹm. Lữ Bằng hừ lạnh, ngón tay cái miết nhẹ lên bề mặt ngọc thạch đang tỏa ra hơi nóng râm ran. Gã vốn tưởng đêm qua có tán tu to gan lớn mật muốn trộm cắp linh dược, không ngờ kẻ ra tay lại là tinh nhuệ của Tôn gia. Chút máu đen đông cứng ngoài thông đạo bí mật bị gã tự động bỏ qua, bởi luồng linh lực hỏa hệ càn rỡ lưu lại trên tàn tích pháp khí phòng ngự đã chứng minh tất cả. Bọn dã thú Tôn gia hiển nhiên muốn mượn gió bẻ măng, nhân lúc Lâm gia suy yếu để thăm dò giới hạn chịu đựng của Bách Dược Cốc.
Ngay khi Lữ Bằng đang tính toán cách dùng vật trong tay để tống tiền kẻ thù, cánh cửa viện lạc đổ nát bỗng bị đẩy mạnh. Lâm Uyên dẫn theo một đội tuần tra ngoại viện hối hả chạy tới, vạt áo bào ướt đẫm sương đêm. Lão quản sự họ Lâm mồ hôi nhễ nhại, ánh mắt đảo nhanh qua mặt trận bàn nứt nẻ rồi lập tức quỳ sụp xuống nền đá lạnh lẽo. Lão dập đầu thình thịch, giọng nói mang theo sự hoảng loạn xen lẫn uất ức của một thế lực nhỏ bị chèn ép đến cùng cực.
Lữ đại nhân thứ tội, ngoại viện tuần tra sơ suất để lọt tặc tử, khiến ngài chịu kinh hãi!
Lữ Bằng híp mắt nhìn kẻ đang phủ phục dưới đất, hàn quang trong đáy mắt lóe lên. Gã vung tay áo, một cỗ linh lực Trúc Cơ kỳ ép thẳng xuống khiến bả vai Lâm Uyên kêu răng rắc.
Các ngươi canh gác kiểu gì? Cả một nhánh tinh nhuệ đột nhập phá hỏng cấm chế của ta, nếu không phải bản tọa cẩn thận chuẩn bị sẵn phù lục hộ thân, e rằng đêm nay đã táng mạng tại cái chốn khỉ ho cò gáy này!
Chịu đựng cơn đau xé rách màng nhĩ, Lâm Uyên vội vàng rút từ trong ngực ra một cuộn ngọc giản màu thanh thiên. Đây chính là quyết định điều chỉnh tộc quy khẩn cấp mà gia chủ trẻ tuổi vừa ban xuống lúc canh tư. Lão quản sự vốn sợ hãi việc bồi thường pháp khí sẽ bị trừ sạch điểm công huân tích lũy dưỡng lão, liền cắn răng ấn hạ dấu tay máu lên mặt ngọc giản. Lão tự nguyện ký kết huyết khế bảo lãnh, mượn ra một bộ trận bàn Huyễn Sa cấp một từ khố phòng nội viện để gia cố tạm thời cho khu vực khách nhân.
Đồng thời, gia tộc chính thức phong cấm toàn bộ sáu mẫu linh điền khu đông. Lâm Uyên lấy cớ đất đai nhiễm hỏa độc từ trận tập kích để tuyên bố đình chỉ giao nạp linh dược tháng này. Nghe đến việc Lâm gia phải tự cắt thịt mình để xoa dịu tình hình, sắc mặt Lữ Bằng mới hòa hoãn đôi chút. Gã thu lại uy áp, thầm đánh giá thái độ của đám người trước mặt. Một gia tộc nhỏ bé hèn mọn, ngay cả trưởng lão quản sự cũng hèn nhát rụt rè, quả thực không có gan tự biên tự diễn màn kịch ám toán nguy hiểm này.
Nguồn tin đồn đãi mấy ngày nay ở phường thị đều nói Lâm Mặc vì giữ ghế gia chủ mà phải vét cạn kho lẫm dâng lên tông môn. Nay nhìn cảnh bần hàn rách nát trước mắt, Lữ Bằng càng tin chắc danh tiếng thế cô lực mỏng của Lâm gia hoàn toàn là sự thật. Kẻ địch thực sự chỉ có thể là lũ khốn kiếp họ Tôn đang nhòm ngó mỏ quặng linh thạch, muốn mượn đường diệt Quắc.
Khối ngọc bích hỏa thuộc tính được Lữ Bằng cẩn thận cất vào túi trữ vật, chính thức trở thành bằng chứng thép không thể chối cãi. Lão quản sự Lâm Uyên lảo đảo đứng dậy, âm thầm thở phào vì giữ được cái mạng già cùng sổ công huân, hoàn toàn không biết bản thân vừa hoàn thành xuất sắc vai diễn bình phong. Quyết định phong cấm linh điền ngay lập tức được thi hành, đẩy toàn bộ áp lực sinh tồn của ngoại viện lên mức báo động đỏ. Bắt đầu từ buổi trưa hôm nay, thiết luật tuần tra mới sẽ buộc toàn bộ tu sĩ Lâm gia rút sâu vào nội viện, dọn sạch chiến trường để Bách Dược Cốc và Tôn gia danh chính ngôn thuận lao vào một cuộc đấu đá không khoan nhượng.
Bàn tay thô ráp của Lâm Uyên run lên bần bật dưới uy áp cường đại, nhưng ngón tay vẫn gắt gao nâng cuộn ngọc giản màu thanh thiên dâng lên ngang mày. Lão cắn chặt khớp hàm, mượn chút tỉnh táo từ cơn đau nhức xương cốt để ép luồng linh lực hỗn loạn trong kinh mạch lắng xuống. Đây là thư thỉnh tội do chính tay gia chủ Lâm Mặc trắng đêm soạn thảo, áp dụng điều lệ khẩn cấp của Tộc nghị. Bên trong ghi rõ ràng khoản bồi thường thiệt hại cho cấm chế bị vỡ, đồng thời khẩn thiết xin thượng tông làm chủ cho nỗi oan khuất của gia tộc.
Lữ Bằng hừ mũi, năm ngón tay khẽ vung lên thu hồi luồng uy áp Trúc Cơ kỳ đang đè nặng trên khoảng sân đổ nát. Gã vươn tay chộp lấy vật phẩm bồi tội, thần thức cấp tốc quét qua những dòng chữ bằng chu sa đỏ chót ẩn chứa bên trong. Khóe miệng gã chấp sự Bách Dược Cốc dần nhếch lên thành một nụ cười trào phúng. Bọn hèn nhát Tử Trúc Lĩnh này quả nhiên cạn kiệt đường sống, thế mà dám dâng lên toàn quyền thu hoạch của ba mẫu linh điền bậc một ở sườn nam trong vòng hai năm để đổi lấy sự bình an.
Gia chủ nhà ngươi ngược lại rất biết điều, nhưng chút tài nguyên cỏn con này sao đủ bù đắp mảng trận pháp tụ linh tàn tạ của ta?
Lữ Bằng lạnh nhạt lên tiếng, ánh mắt sắc như dao găm xoáy thẳng vào đỉnh đầu lão quản sự đang phủ phục. Gã cố tình ném khối ngọc bích mang dấu ấn kẻ thù xuống nền gạch, tạo ra tiếng vang thanh thúy.
Ngươi nhìn cho kỹ, kẻ thù đêm qua rành rành là tặc tử Tôn gia, Lâm tộc các ngươi định cứ thế ngậm bồ hòn làm ngọt, mượn danh nghĩa bản tọa để chắn tai họa hay sao?
Lâm Uyên dập đầu thêm một cái, trán rỉ máu tươi hòa lẫn với cát bụi, giọng điệu càng thêm bi phẫn.
Lữ đại nhân minh giám, Lâm gia chúng ta thế cô lực mỏng, gia chủ lại vừa mới tiếp nhận cơ nghiệp, lấy đâu ra can đảm đi chất vấn cường địch. Vật chứng này rơi vào tay kẻ hèn chỉ là hòn than nóng bỏng tay, nhưng nếu do ngài đứng ra chủ trì công đạo, Tôn gia tất nhiên phải kiêng dè uy danh của thượng tông mà cúi đầu bồi tội.
Gã chấp sự nheo mắt, ngón tay vuốt ve cằm suy tính thiệt hơn. Lời của lão già họ Lâm tuy sặc mùi xu nịnh, nhưng lại gãi đúng chỗ ngứa của gã. Chỉ bằng một mảnh tín vật mang hỏa khí đặc trưng này, gã hoàn toàn có thể quang minh chính đại đến gõ cửa Tôn gia, ép bọn chúng nôn ra một khoản linh thạch trung phẩm gấp mười lần ba mẫu linh điền kia. Đám kiến hôi Tử Trúc Lĩnh sợ phiền phức, lại vô tình dâng lên cho gã một thanh đao tống tiền tuyệt hảo. Uy tín của Lâm gia trong mắt ngoại nhân vốn đã rách nát, nay lại càng thêm hèn mạt.
Được, nể tình Lâm Mặc thức thời, khoản bồi thường này bản tọa nhận lấy.
Lữ Bằng phất tay áo, trực tiếp ép một giọt tinh huyết từ đầu ngón tay điểm lên mặt ngọc giản thanh thiên. Bản huyết khế chuyển nhượng tài nguyên lập tức thành hình, hóa thành một đạo lưu quang chui tọt vào túi trữ vật bên hông gã. Cùng lúc đó, một đạo linh phù truyền âm màu xám tro bay ngược về phía Lâm Uyên. Khoản nợ công huân tương đương sáu trăm linh thạch hạ phẩm chính thức giáng xuống đầu chi mạch ngoại viện, ép lão quản sự phải gánh vác mức phạt khổng lồ vì tội canh gác bất lực.
Lão quản sự run rẩy tiếp nhận ngọc bài chứng nhận nợ nần, trong lòng thầm kinh hãi trước diệu toán của vị gia chủ trẻ tuổi đang tĩnh tọa tại Nghị Sự Đường. Lâm Mặc đã đoán không sai một ly sự tham lam của kẻ đại diện thượng tông, dùng chính sự khinh miệt của kẻ địch làm lớp bình phong hoàn hảo. Khối ngọc bích khắc chữ thù địch kia nay đã đường hoàng nằm gọn trong tay Lữ Bằng, trở thành mũi giáo sắc bén nhất đâm thẳng vào khối liên minh ngầm của các thế lực chống đối. Ngày mai, khi tin tức Bách Dược Cốc cầm tín vật đến đòi nợ Tôn gia lan truyền, danh tiếng yếu nhược của Lâm tộc sẽ càng được củng cố, triệt để gỡ bỏ sự dòm ngó của ngoại giới khỏi bí mật thực sự dưới lòng đất Tử Trúc.
Lữ Bằng hừ một tiếng, thô bạo giật lấy cuộn ngọc giản màu thanh thiên từ tay lão quản sự. Thần thức lướt qua nội dung bên trong, khóe môi gã chấp sự Bách Dược Cốc bất giác nhếch lên một đường cong tham lam. Lời xin lỗi của Lâm gia không chỉ là lời nói suông, mà đi kèm với quyền thu hoạch toàn bộ ba mẫu linh điền sắp đến kỳ chín muồi ở sườn đông. Đối với một gia tộc hạng bét đang thoi thóp, đây chẳng khác nào cắt thịt xẻo gân, nhưng lại khiến cơn giận của gã vơi đi quá nửa.
Nể tình Lâm gia các ngươi còn biết thức thời, chuyện đêm nay bản tọa sẽ tự mình xử lý.
Lữ Bằng thong thả cất khế ước nhượng đất cùng tín vật hỏa thuộc tính vào túi trữ vật, ánh mắt nhìn Lâm Uyên mang theo sự khinh mạn không thèm che giấu.
Truyền lệnh xuống, từ giờ khắc này phong tỏa toàn bộ ngoại viện, bất kỳ kẻ nào của Lâm gia dám bén mảng đến gần khu vực cấm chế đều sẽ bị coi là đồng lõa của tặc tử. Còn đám chuột nhắt Tôn gia kia, Bách Dược Cốc ta tự có cách khiến chúng phải nôn ra cái giá gấp mười lần!
Đa tạ Lữ đại nhân khoan hồng, tiểu nhân lập tức cáo lui.
Lâm Uyên cắn răng dập đầu thêm một cái, cẩn thận che giấu tia trào phúng lạnh lẽo vừa xẹt qua đáy mắt. Lão lảo đảo đứng lên, bàn tay khô gầy ôm chặt lấy bả vai trái đã bị uy áp chấn cho trật khớp. Lão chậm chạp xoay người lùi khuất vào màn sương mù, bỏ lại phía sau một Lữ Bằng đang đắc ý tính toán món hời khổng lồ sắp tống tiền được từ kẻ thù. Tổn thất ba mẫu linh điền quả thực đau xót, nhưng đó chính là mồi lửa hoàn hảo nhất để thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của hai con mãnh thú.
Sâu dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh, ánh nến leo lét trong Mật Thất Tông Từ hắt lên sườn mặt trầm tĩnh của Lâm Mặc. Vị gia chủ trẻ tuổi không hề tỏ ra bất ngờ khi nghe Lâm Uyên bẩm báo lại toàn bộ diễn biến. Ngón tay thon dài của hắn gõ từng nhịp chậm rãi lên mặt bàn đá, nơi đang đặt một cuốn sổ bìa đen dùng để kiểm kê tài nguyên nội tộc. Theo đúng dự tính của hắn, lòng tham của vị chấp sự ngoại lai đã trở thành tấm bình phong vững chãi nhất.
Đám cáo già Tôn gia tuyệt đối không ngu ngốc đến mức tin rằng chúng ta có đủ thực lực mời Bách Dược Cốc giăng bẫy.
Lâm Mặc nhạt giọng phân tích, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào ngọn nến đang cháy dở.
Tôn Lệ mất một cánh tay, hao hụt tinh nhuệ, chắc chắn sẽ sinh nghi. Khi Lữ Bằng mang vật chứng đến tống tiền, chúng sẽ tự huyễn hoặc rằng Lâm gia đã vô tình phát hiện ra âm mưu, hèn mạt dâng trận địa cho ngoại nhân để mượn đao giết người. Nhưng để chắc chắn đây không phải là không thành kế, trong vòng ba ngày tới, Tôn gia tất nhiên sẽ phái thám tử đến dò xét ranh giới linh mạch của chúng ta nhằm tìm kiếm sơ hở.
Gia chủ, vậy chúng ta phải ứng phó thế nào? Tòa cấm trận ở ngoại viện vốn đã bị chiếm đoạt, nếu chúng ta không có động thái phòng bị, e rằng kẻ địch sẽ nhìn thấu sự giả tạo.
Lâm Uyên nhịn đau, trán rịn một tầng mồ hôi lạnh nhưng vẫn duy trì sự tỉnh táo để hỏi.
Lâm Mặc không đáp ngay, hắn vung tay áo, ném ra một tấm thẻ bài bằng hắc thiết lạnh lẽo. Mặt trên kim loại khắc chìm đồ án một gốc tử trúc đang rủ lá, tỏa ra dao động của cấm chế hạch tâm. Vật chứng quyền lực này rơi lạch cạch xuống mặt bàn, bị đẩy thẳng về phía vị quản sự già.
Cầm Hắc Thiết Trận Lệnh của ta đến thẳng Khố Phòng Nội Viện. Truyền xuống Quyết định gia tộc, lấy cớ ngoại viện bị tập kích khiến mạch ngầm chấn động, yêu cầu Nhị trưởng lão lập tức đóng kín ba trong số năm mắt trận Tụ Linh ở mặt nam.
Lâm Uyên biến sắc, bàn tay định vươn ra nhận lấy tấm lệnh bài khẽ run lên. Việc tự tay phong bế mắt trận đồng nghĩa với việc toàn bộ linh khí tích tụ trong tộc địa sẽ thất thoát ra ngoài. Sinh cơ của hàng chục mẫu dược viên cốt lõi sẽ đình trệ, tiến độ tu luyện của toàn bộ đệ tử Luyện Khí kỳ sẽ bị ép lùi lại ít nhất một tháng. Cái giá phải trả cho quyết định tự phế võ công này vượt xa sự hy sinh bề nổi ban nãy.
Chỉ có sự suy yếu chân thật nhất mới che mắt được những kẻ đang hoài nghi.
Giọng nói của Lâm Mặc không mang theo chút gợn sóng, hắn vạch một đường chu sa đỏ thẫm lên cuốn sổ đen.
Ghi rõ vào sổ công huân, khoản hao hụt linh khí tháng này là do gia chủ bất tài, buộc phải cắt thịt tự bảo vệ mình. Khi thám tử Tôn gia nhìn thấy linh quang của trận pháp xỉn màu, cảm nhận được sự hoảng loạn và uất ức thực sự của tộc nhân chúng ta, chúng mới hoàn toàn tin rằng Lâm gia đã sức tàn lực kiệt. Lúc đó, chúng sẽ dồn toàn lực đối phó với sự tống tiền của Bách Dược Cốc mà quên mất việc đề phòng một con thú hoang đang mài nanh vuốt.
Lão quản sự hít sâu một hơi, triệt để thu lại chút do dự cuối cùng. Lão cung kính cất tấm lệnh bài hắc thiết vào sát ngực, mang theo mệnh lệnh tàn nhẫn này rời khỏi mật thất. Cánh cửa đá nặng nề khép lại, chính thức đưa Lâm gia bước vào một tháng tự phong tỏa đầy ngột ngạt. Bố cục mượn đao đã thành, nay lại thêm một tầng sương mù che mắt, mũi nhọn tử vong đã hoàn toàn chệch hướng khỏi bầu trời Tử Trúc Lĩnh.
Bọn chúng tuyệt đối không cam tâm dâng nạp linh thạch cho Lữ Bằng mà không thu lại được chút tình báo nào. Ba ngày tới, Tôn gia tất nhiên sẽ mượn cớ truy bắt phản đồ để xua người lảng vảng quanh khu vực sườn nam, nhằm thăm dò xem Lâm gia chúng ta rốt cuộc đã cạn kiệt thực lực hay chưa.
Giọng nói bình thản của Lâm Mặc vang lên trong mật thất Tông Từ, nối tiếp mạch suy luận sắc bén hệt như một lưỡi đao vô hình cắt ngang lớp sương mù thế cục. Hắn ngồi ngay ngắn trước án thư bằng gỗ tử đàn, ngón tay thon dài khẽ miết lên bìa cuốn sổ công huân bọc da thú.
Lâm Uyên quỳ một chân trên mặt đất, bả vai trái vẫn còn lưu lại mảng bầm tím do uy áp Trúc Cơ của kẻ đại diện Bách Dược Cốc để lại. Lão quản sự hít sâu một ngụm khí lạnh, cố nén cơn đau nhức từ kinh mạch đang co rút, ánh mắt lộ rõ vẻ xót xa khi nhìn chằm chằm vào ngòi bút chu sa trong tay vị gia chủ trẻ tuổi.
Gạch bỏ ba mẫu linh điền thượng hạng ở sườn đông khỏi danh sách tài sản công. Phân bổ khoản thất thu này thành nợ công huân dài hạn, chia đều cho các nhánh thuộc ngoại viện gánh vác trong vòng năm năm.
Lâm Mặc không ngẩng đầu, từng nét chữ đỏ thẫm dứt khoát in hằn lên mặt giấy nhám. Mỗi một vạch mực hạ xuống là một khối tài nguyên khổng lồ bị cắt xén, trực tiếp đánh thẳng vào bát cơm của hàng chục tu sĩ Luyện Khí kỳ đang nương tựa vào bóng vóc gia tộc.
Gia chủ, cái giá này có phải quá mức nặng nề rồi không?
Lâm Uyên cắn răng lên tiếng, bàn tay già nua bấu chặt vào vạt áo bào ướt đẫm sương đêm. Lão vốn là người trực tiếp quản lý vật tư ngoại viện, hiểu rất rõ việc giảm trừ bổng lộc sẽ khiến đám tiểu bối sinh ra oán thán. Thậm chí một vài chấp sự có tâm tư riêng sẽ lợi dụng cơ hội này để vơ vét kho khuyết, gây ra nội loạn ngầm.
Nếu không tự tay cắt thịt, làm sao lừa được sài lang há miệng bước vào bẫy?
Lâm Mặc chậm rãi khép lại cuốn sổ ghi chép, tiện tay rút từ trong tay áo ra một khối lệnh bài đúc từ hắc thiết. Hắn ném vật chứng mang ý nghĩa phong tỏa tuyệt đối này lên mặt bàn, phát ra một tiếng lạch cạch khô khốc giữa không gian chật hẹp, bức bối.
Ngươi mang lệnh bài Phong Khố này đến sườn nam, giao tận tay Tam trưởng lão. Truyền đạt chỉ thị của ta, lấy cớ trận pháp sườn đông bị hao tổn cần tu bổ, yêu cầu ông ta lập tức rút toàn bộ mười sáu danh đệ tử tuần tra biên giới về canh gác Đan các.
Nghe đến mệnh lệnh này, đồng tử Lâm Uyên kịch liệt co rút. Tam trưởng lão vốn bản tính nhát gan sợ phiền phức, luôn muốn ôm khư khư chút quyền lợi mọn. Nếu nhận được vật chỉ huy này, ông ta chắc chắn sẽ mừng rỡ mượn cớ bế quan bảo vệ kho đan dược để trốn tránh việc đối đầu trực diện với ngoại địch.
Nhưng thưa gia chủ, sườn nam là nơi đặt một trong chín ô trận vị của Bát Quái Tụ Linh. Nếu chúng ta cố tình tạo ra lỗ hổng phòng ngự, thám tử Tôn gia chắc chắn sẽ nhân cơ hội chọc thủng màng ngăn linh khí để thâm nhập cấm địa!
Lâm Uyên vội vã phân tích, trong lòng thầm mắng vị trưởng lão giữ kho kia vô dụng, đồng thời lo sợ quyết sách của Lâm Mặc sẽ dẫn sói vào nhà. Thế nhưng, lão quản sự chợt khựng lại khi bắt gặp nụ cười lạnh nhạt vương trên khóe môi người thanh niên đối diện.
Ta chính là muốn bọn chúng quang minh chính đại bước vào.
Lâm Mặc đứng dậy, chắp tay sau lưng nhìn về phía sa bàn địa thế đặt ở góc phòng. Hắn đã tính toán tường tận từng bước đi của kẻ địch, không cần thiết phải tự mình ra mặt chém giết khi có thể dùng chính sự đa nghi của đối thủ làm vũ khí đoạt mạng.
Tôn gia biết Tam trưởng lão nhát gan, nay thấy sườn nam bỏ ngỏ sẽ tự động suy diễn rằng nội bộ Lâm gia đang hoảng loạn, vơ vét tài nguyên co cụm phòng thủ. Bọn chúng không hề biết, dưới lớp đất đá quanh chín ô trận vị kia, ta đã sai Ám Vệ Đường chôn sẵn ba mươi tấm Hỏa Lôi Phù loại phế phẩm.
Lâm Uyên sững người, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Phù lục phế phẩm có cấu trúc linh lực cực kỳ không ổn định, bình thường chẳng tu sĩ nào dám dùng. Thế nhưng, nếu bị thần thức mang hỏa thuộc tính mãnh liệt của Tôn gia thô bạo dò xét, nó sẽ lập tức cộng hưởng tạo thành chuỗi bạo tấu kinh hoàng.
Đến lúc đó, linh mạch sườn nam sẽ nứt vỡ, cắn nuốt toàn bộ tu sĩ thâm nhập. Kẻ địch sẽ chết không đối chứng, còn Tôn gia muốn trách tội cũng không có cửa, bởi chính móng vuốt của Bách Dược Cốc đang bóp chặt yết hầu bọn chúng thông qua vụ tống tiền.
Cục diện ván cờ đã được định đoạt bằng một chuỗi mưu tính thâm trầm. Khối lệnh bài hắc thiết chính thức đổi chủ, nằm gọn trong lòng bàn tay run rẩy của Lâm Uyên, mang theo trọng trách tái thiết lập toàn bộ quy tắc phòng ngự vòng ngoài.
Bắt đầu từ rạng sáng ngày mai, luật canh gác sườn nam chính thức bị bãi bỏ. Lâm gia sẽ cắn răng chịu tổn thất ba mẫu linh điền cùng một khoản nợ công huân đè nặng lên vai ngoại viện, đổi lấy việc giăng ra một tấm lưới tử thần không tì vết. Mọi ánh mắt tham lam của Tôn gia sẽ dồn hết vào khoảng trống phòng ngự giả tạo kia, hoàn toàn không hay biết bước chân tiếp theo của chúng sẽ đạp thẳng vào cửa tử.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.