Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 397: Lệnh Gia Chủ

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,749 từ 1 lượt đọc
Sương lạnh rạng sáng còn chưa kịp tan, sườn nam Tử Trúc Lĩnh đã nghênh đón một đợt chấn động ngầm. Lâm Uyên đứng trước cột đá cắm cờ trận, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại lóe lên sự quyết tuyệt. Lão giơ cao tín vật quản hạt mang màu mực sẫm, dứt khoát ấn mạnh vào lõi trận đồ hình bát quái. Một tiếng vỡ vụn khẽ vang lên, lớp màn sáng nhạt bảo vệ ba mẫu linh điền trồng Huyết Sâm lập tức tắt ngấm. Mùi bùn đất tanh nồng hòa cùng linh khí dật tán bốc lên, báo hiệu khu vực này đã hoàn toàn trở thành vùng trắng không người canh gác.


Đứng phía sau lão, chấp sự ngoại viện Lâm Quản run rẩy lấy ra một viên ngọc giản ghi chép. Gã lén lút nhìn quanh, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán dù trời đang độ rét mướt. Việc tự tay triệt thoái hàng rào bảo vệ tài sản gia tộc là đại tội tước đoạt thân phận, gã không muốn gánh cái nồi đen này nếu Tộc nghị ngày mai lật lọng. Bàn tay mập mạp của gã thoăn thoắt rót thần thức vào mặt ngọc, tỉ mỉ ghi lại cảnh tượng trận pháp sụp đổ cùng mệnh lệnh ép buộc từ cấp trên.


Ghi chép cho kỹ vào, đừng bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.


Lâm Uyên lạnh lùng cất giọng, không hề ngăn cản hành động lén lút của tên thủ hạ.


Trưởng lão minh xét, tiểu nhân chỉ làm theo quy củ đối chiếu khố phòng.


Lâm Quản giật mình, vội vàng khom lưng biện minh, nhịp tim đập thịch thịch liên hồi.


Gia chủ đã có lệnh, khoản nợ công huân do hao hụt ba mẫu linh điền này sẽ đổ thẳng lên đầu toàn bộ tu sĩ canh gác sườn nam.


Lâm Uyên thu hồi mảnh kim loại đen nhánh, cẩn thận cất vào túi áo sát ngực. Lão híp mắt nhìn về phía cánh rừng rậm rạp mờ sương phía xa, nơi những bóng đen phe phái đối lập chắc chắn đang rình rập.


Ngươi cứ việc đem khối ngọc giản này nộp lên Ám Vệ Đường, để bọn họ đóng dấu niêm phong làm bằng chứng định tội.


Đây chính là nước cờ tàn nhẫn mà vị gia chủ trẻ tuổi đã dặn dò từ đêm qua. Kẻ địch không bao giờ tin vào một cái bẫy trống không, chúng chỉ tin vào những thứ tự tay đoạt được hoặc tình cờ nhìn trộm. Khối đồ vật ghi lại sự bất mãn và sợ hãi của một tên chấp sự ngoại viện chính là mồi nhử hoàn hảo nhất. Tôn gia vốn luôn cài cắm nhãn tuyến quanh sườn nam, chắc chắn sẽ bắt được luồng thần thức dao động từ việc sao chép bằng chứng này. Chúng sẽ đinh ninh rằng Lâm gia thực sự cạn kiệt nhân lực, phải cắn răng bỏ đất để dồn quân bảo vệ nội viện.


Bên dưới lòng đất, tàng mạch linh khí bắt đầu sinh ra dị biến khi mất đi trận pháp áp chế. Từng luồng địa hỏa nhàn nhạt len lỏi qua các kẽ nứt, âm thầm thiêu đốt rễ của đám Huyết Sâm chưa đến tuổi thu hoạch. Lâm Quản nhìn những chiếc lá linh dược dần héo úa mà xót xa đến ứa máu, nhưng luật lệnh bãi bỏ canh gác đã ban xuống, gã tuyệt đối không dám bước lên nửa bước để cứu vãn. Cái giá phải trả cho cục diện này không chỉ là tài sản hiện hữu, mà là sự rạn nứt lòng tin có chủ đích trong nội bộ những kẻ không nắm được cốt lõi kế hoạch.


Lập tức rút toàn bộ mười sáu đệ tử tuần tra về tuyến hai, đóng chặt cổng sườn.


Lâm Uyên phất tay áo, xoay người bước đi không chút lưu luyến. Mảnh ngọc lục bảo trong tay tên chấp sự nay đã hoàn thành sứ mệnh làm bình phong, chuẩn bị được đưa vào kho lưu trữ như một lời thú tội hoàn hảo. Chỉ chờ đám trinh sát Tôn gia cắn câu bước qua ranh giới bùn đất kia, linh mạch dưới chân chúng sẽ chính thức hóa thành lò mổ không lối thoát.


Lửa đỏ từ địa mạch âm thầm luồn qua lớp đất tơi xốp. Từng đợt khói hăng hắc bốc lên, mang theo linh khí dật tán nồng nặc. Lâm Quản trân trối nhìn ba mẫu Huyết Sâm đang độ chín muồi dần héo rũ.


Những chiếc lá đỏ thẫm vỡ vụn thành vô số hạt tro xám xịt bay lả tả. Sự xót xa hiện rõ trên khuôn mặt mập mạp của gã chấp sự. Đây là tài nguyên mà ngoại viện đã dốc sức tưới tắm bằng linh dịch suốt ba năm ròng rã.


Hắn cắn chặt khớp hàm, nén lại cảm giác hụt hẫng. Một tiếng "rắc" giòn giã vang lên. Rễ chính của gốc linh dược lâu năm nhất đã bị hỏa độc thiêu rụi hoàn toàn. Hắn cúi xuống, nhặt một mẩu rễ cháy đen bỏ vào vạt áo, chính thức ghi thêm một khoản thâm hụt khổng lồ vào sổ sách gia tộc.


Đã đến lúc phải diễn nốt vở kịch. Lâm Quản siết chặt khối ngọc lưu ảnh trong tay áo, vội vã xoay người. Gã cắm đầu chạy về phía hạp cốc sương mù, con đường duy nhất dẫn tới lối vào Ám Vệ Đường.


Bước chân của gã cố tình nện mạnh xuống nền sỏi lởm chởm. Âm thanh hoảng loạn đứt quãng vang vọng, hệt như một kẻ mang trọng tội đang tìm đường tẩu thoát.


Đúng như dự liệu từ trước của vị gia chủ trẻ tuổi, đoạn đường giao thương vắng vẻ này chưa bao giờ thiếu những đôi mắt dòm ngó. Vừa đi được nửa canh giờ, sương mù xung quanh đột ngột đặc quánh lại. Sát khí lạnh lẽo nhanh chóng khóa chặt lấy khí cơ của tên quản sự.


Vút! Một đạo phong nhận xé gió lao tới. Lưỡi đao mang theo ánh sáng xanh lam chém thẳng vào tử huyệt sau gáy gã. Lâm Quản hốt hoảng lăn vòng xuống lớp bùn lầy, điên cuồng vỗ vào túi trữ vật bên hông.


Một tấm khiên mai rùa thô ráp bay ra. Gã vội vã rót linh lực vào, kích hoạt ba mươi sáu đạo trận văn phòng ngự khắc chìm trên mặt bảo vật. Tiếng va chạm chát chúa nổ tung. Sóng chấn động ép gã lùi lại năm bước dài.


Kẻ tập kích vận hắc y từ trên cành cây cao đáp xuống. Chân hắn đạp thanh phong ngoa, quanh người lượn lờ từng luồng gió sắc bén. Ánh mắt gã sát thủ lộ rõ vẻ trào phúng khi nhìn thấu tu vi Luyện Khí tầng năm ốm yếu của đối thủ.


Tên áo đen không hề vội vã hạ sát thủ. Hắn vung tay tung ra ba lá bùa hỏa đạn cấp thấp. Ba quả cầu lửa bùng lên, ép Lâm Quản phải dồn toàn bộ thần thức vào lớp màn sáng mỏng manh của pháp khí để chống đỡ.


Ngay khi ngọn lửa đỏ rực che khuất hoàn toàn tầm nhìn, kẻ địch bất ngờ thay đổi đấu pháp. Hắn không dùng mộc tính nữa mà vận chuyển linh mạch hệ thủy, tụ lại thành một trảo mang theo hàn khí buốt giá nhắm thẳng vào ngực con mồi.


Cú nhử bằng hỏa phù đã thành công đánh lừa phản xạ của kẻ yếu thế. Lâm Quản hoảng loạn lùi bước, lóng ngóng vấp phải một rễ cây trồi lên mặt đất. Gã lảo đảo, cố tình để lộ sơ hở chí mạng ở mạn sườn trái.


Bàn tay lạnh lẽo của hắc y nhân xé toạc lớp vải bích họa. Trảo phong chuẩn xác đoạt lấy khối ngọc giản mang theo dao động ghi hình vừa được sao chép ban nãy.


Mất đi vật chứng quan trọng, Lâm Quản phẫn nộ gầm lên. Gã dứt khoát kích phát cấm chế tự hủy được giấu kín dưới đáy tấm khiên mai rùa. Món đồ trấn phái của ngoại viện bốc cháy ngùn ngụt, tung ra một luồng linh quang chói lòa hất văng kẻ địch ra xa mười trượng.


Cái giá phải trả cho đòn ngụy trang này vô cùng tàn khốc. Sóng xung kích từ trận pháp vỡ nát dội ngược lại, cắn trả trực tiếp vào thức hải của Lâm Quản. Hai sợi thần niệm liên kết với pháp khí đứt phựt.


Thị giác mắt phải của gã lập tức tối sầm lại, máu tươi rỉ ra từ khóe mi, tầm nhìn chỉ còn là một mảng sương mù đỏ ngòm đau nhức. Cùng lúc đó, mặt khiên nứt toác thành ba mảnh, triệt để biến thành phế liệu.


Theo đúng điều ba mươi bảy trong Tộc quy, làm hỏng vật phẩm bảo lãnh sẽ tự động ghi nợ ba trăm điểm công huân. Khoản nợ nặng nề này giờ đây đã chắc chắn giáng xuống danh tự của gã.


Kẻ cướp đoạt lộn vòng trên không trung, tiếp đất vô cùng vững vàng. Bàn tay hắn nắm chặt lấy chiến lợi phẩm, hoàn toàn không bận tâm đến chút dư chấn từ vụ nổ.


Hắn nhanh chóng rót một tia dò xét quét qua bề mặt ngọc giản. Khóe môi gã nhếch lên nụ cười đắc ý khi nhận ra hình ảnh bên trong. Đó chính là cảnh tượng hàng rào sườn nam bị Lâm Uyên tự tay triệt thoái.


Tên sát thủ đã tự động điền vào chỗ trống trong toàn bộ bố cục. Hắn tin chắc đây là bằng chứng nội bộ Lâm gia lục đục, ép bức một tên thuộc hạ thấp kém phải hủy điền sản để chạy tội.


Không hề ham chiến thêm nửa khắc, hắc y nhân lập tức bóp nát một tấm độn thổ phù. Phù văn màu vàng đất lóe lên, bao bọc lấy cơ thể hắn rồi hóa thành một làn khói lặn mất tăm xuống lòng đất.


Khu rừng sương mù nhanh chóng trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Không gian chỉ còn vương lại mùi khét lẹt của đồ vật vỡ vụn hòa cùng mùi tanh nồng từ hốc mắt Lâm Quản.


Gã lảo đảo quỳ xuống, dùng bàn tay run rẩy thu dọn những mảnh mai rùa cháy đen cất vào túi. Khóe miệng gã khẽ nhếch lên một nụ cười khổ sở xen lẫn sự kính sợ tột độ đối với trí tuệ của cấp trên.


Bố cục của Gia chủ đã hoàn hảo vận hành. Ngài cố tình mượn tay một kẻ nhát gan như gã để đường hoàng đưa thông tin giả vào mạng lưới tình báo của Tôn gia. Mồi nhử đã được kẻ thù nuốt trọn vào bụng.


Bước tiếp theo chính là chờ đợi Tộc nghị ngày mai chính thức ban bố lệnh trừng phạt. Lâm Quản ôm lấy nửa khuôn mặt đang rỉ máu, lê từng bước chân nặng nhọc trở về, sẵn sàng đón nhận án phạt phong tước quyền quản lý kho bãi.


Cú vấp ngã của Lâm Quản thoạt nhìn như sự luống cuống của một tên tu sĩ Luyện Khí sợ chết, nhưng thực chất mũi giày gã đã dẫm đúng vào mắt trận thứ bảy giấu dưới lớp bùn lầy. Đạo hàn trảo mang theo hơi thở buốt giá của phong thủy tương dung xé rách sương mù, cắm phập xuống vị trí cổ họng gã.


Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tấm bùa vàng dán sẵn trong lớp áo lót bỗng rực sáng.


Một tiếng nổ khô khốc vang lên giữa hạp cốc tĩnh lặng. Lớp linh quang hệ Thổ mỏng manh vỡ vụn thành từng đốm sáng li ti, triệt để tiêu tán vào không trung. Lực phản chấn hất văng thân thể mập mạp của gã lăn lông lốc trên nền đất ẩm, để lại một vết cào sâu hoắm xé rách lớp pháp bào ngoại viện. Hơi lạnh tà dị lập tức xâm nhập dọc theo bả vai, đóng băng ba luồng kinh mạch phụ khiến cánh tay phải của gã hoàn toàn tê liệt.


Kẻ tập kích ẩn trong bóng tối khẽ ồ lên một tiếng kinh ngạc.


Hắn là một gã tán tu lão luyện được Tôn gia ngầm mua chuộc, lập tức nhận ra điểm bất thường của con mồi. Tên mập này không hề vận khởi công pháp phản kích, mà cố tình mượn lực đẩy từ đòn đánh để lăn về phía ranh giới an toàn.


"Muốn kéo dài thời gian chờ trận pháp khởi động sao? Nằm mơ!"


Bóng đen hừ lạnh, dứt khoát thay đổi chiến thuật. Hắn không dùng phong nhận cắn giết từ xa nữa, mà vung tay ném ra một tấm lưới đan bằng gân thủy xà. Tấm lưới tản ra lam quang nhạt, lao vút tới nhằm phong tỏa toàn bộ không gian lùi bước của Lâm Quản. Mục tiêu của đòn này không dập tắt sinh cơ, mà nhắm thẳng vào vạt áo đang phồng lên chứa khối ngọc giản ghi chép lỗ hổng phòng ngự.


Đúng lúc này, tấm bia mộ bằng đá xanh mà Lâm Quản vừa vấp phải bỗng bừng lên những đường vân đỏ rực.


Một luồng hỏa khí nồng đậm từ dưới lòng đất phun trào, hóa thành ba sợi xích lửa quấn chặt lấy tấm lưới lam quang. Từ trên ngọn cây khô héo, một hắc y nhân thuộc Ám Vệ Đường lặng lẽ hạ xuống. Ngón tay gã vừa bóp nát một viên Hỏa Linh Thạch hạ phẩm để cưỡng chế kích hoạt trận nhãn, mượn địa mạch phản phệ ngăn cản thế công của kẻ địch.


"Lấy vật chứng rồi rút, không dưa leo!"


Tên tán tu gầm lên quyết đoán khi thấy viện binh xuất hiện. Hắn cắn chót lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết dung nhập vào kiện pháp khí hình phi đao. Lưỡi đao mỏng tang xé gió chém đứt một đoạn xích lửa, đồng thời lướt qua ống tay áo rộng thùng thình của tên chấp sự đang nằm dưới đất.


Khối ngọc giản ghi lại cảnh triệt thoái hàng rào sườn nam văng ra không trung, lập tức bị lực hút từ lòng bàn tay kẻ địch thu lấy.


Kẻ địch đắc thủ, không màng đến việc bồi thêm sát chiêu, lập tức bóp nát một tấm Độn Thổ Phù tẩu thoát khỏi hiện trường. Hắn mang theo món đồ chứa đựng điểm yếu chí mạng của Lâm gia lẩn khuất vào màn sương, đinh ninh rằng Tôn gia đã nắm được thóp của đối thủ trong cuộc đàm phán ngày mai.


Hắc y nhân không đuổi theo, chỉ lạnh nhạt tiến lại gần tên chấp sự đang ôm cánh tay đóng băng rên rỉ.


Gã rút từ bên hông ra một cuốn sổ nhỏ viền đen, ngòi bút lông chấm mực chu sa cẩn thận hạ xuống mặt giấy da thú.


"Chấp sự Lâm Quản làm mất ngọc giản khố phòng, phạt trừ mười điểm công huân. Tổn thất một tấm Hậu Thổ Phù cấp thấp, ghi nợ ba mươi linh thạch hạ phẩm vào quỹ bổng lộc tháng tới."


Lâm Quản nghe đọc phán quyết, nhịn cảm giác buốt tận xương tủy mà nhếch mép cười thảm.


"Nhưng lấy thân làm mồi, dẫn dụ thành công nhãn tuyến Tôn gia bước vào bẫy rập, thưởng sáu mươi điểm công huân." Hắc y nhân bình thản nói tiếp, gấp lại cuốn sổ.


Mưu đồ của vị gia chủ trẻ tuổi đang ngồi tại Nghị Sự Đường đã hoàn thành xuất sắc thông qua một chuỗi đánh đổi tàn nhẫn. Viên ngọc lưu ảnh chân chính vẫn nằm im lìm trong chiếc túi gấm khâu kín dưới đế giày của Lâm Quản, ghi lại trọn vẹn sát chiêu mang đậm dấu ấn phong thủy của kẻ thù.


Ngày mai tại Tộc nghị, khi Tôn gia hí hửng vạch trần sự dối trá của Lâm gia bằng khối ngọc giản cướp được kia, chính đoạn lưu ảnh giấu dưới đế giày này sẽ trở thành đòn phản phệ chí mạng. Bắt đầu từ giờ khắc này, luật tuần tra ngoại viện sẽ có cớ chính đáng để thắt chặt, hợp thức hóa việc giam lỏng toàn bộ tai mắt của các gia tộc đối địch đang trà trộn tại Tử Trúc Lĩnh.


Ánh sáng đỏ quạch từ lá bùa nổ tung, cuốn lấy thân ảnh gã sát thủ gầy gò định chìm sâu vào lòng đất. Hắc y nhân của Ám Vệ Đường không chút do dự, cổ tay rung lên đánh ra một dải lụa xám xịt. Đây không phải pháp khí công kích cường lực, mà là Tốn Phong Tỏa Linh Hạc chuyên dùng để giam cầm linh khí xung quanh. Thay vì nhắm thẳng vào yết hầu kẻ địch, dải lụa lại cắm phập xuống ba tấc đất ngay dưới chân gã, tạo thành một vòng xoáy phong tỏa chặt đứt địa mạch.


Gã sát thủ biến sắc, nhận ra lối thoát độn thổ đã bị phong bế hoàn toàn. Gã cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết hòa vào luồng sáng đỏ, quyết đoán thay đổi chiến thuật. Thay vì cố chấp chìm xuống, gã mượn lực phản chấn từ vòng xoáy trận văn, vặn vẹo cơ thể phóng vọt lên không trung như một con dơi khổng lồ. Trong khoảnh khắc cọ xát giữa hai luồng linh lực hệ phong và huyết độn, một tiếng rạn nứt giòn giã vang lên. Bề mặt Tốn Phong Tỏa Linh Hạc xuất hiện vô số vết nứt chân chim, triệt để hỏng hóc sau một lần cưỡng ép vận chuyển vượt ranh giới chịu đựng.


Cái giá phải trả cho một nhịp trì hoãn này hoàn toàn nằm trong dự tính. Hắc y nhân lùi lại nửa bước, dường như vì pháp khí tổn hại mà khí tức hơi khựng lại, cố tình để lộ một khe hở bằng nửa bao diêm. Gã sát thủ đắc ý cười gằn, bàn tay nắm chặt khối ngọc giản lạnh lẽo, mượn màn sương mù dày đặc trốn thoát về hướng bắc. Hắn đinh ninh rằng Ám Vệ của Lâm gia vì muốn cứu mạng tên chấp sự béo ú đang gục ngã kia nên mới chần chừ, tự tay ném đi cơ hội đoạt lại bí mật phòng ngự.


Lâm Quản ôm lấy cánh tay phải đang đông cứng vì hàn độc, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy nỉ. Gã run rẩy quỳ rạp xuống nền đất sũng nước, dập đầu thỉnh tội với bóng đen trước mặt. Đồ vật ghi chép toàn bộ điểm yếu của sườn nam đã bị cướp đi, tội danh làm thất thoát bí mật gia tộc này đủ để gã bị lôi ra Chấp Pháp Đường đánh nát đan điền. Hắc y nhân không vội đáp lời, chỉ bình thản thu hồi dải lụa xám đã vỡ nát vào túi trữ vật, ánh mắt lạnh lẽo nhìn theo hướng luồng huyết khí vừa tan biến.


Mọi chuyện đều diễn ra chuẩn xác theo từng nét bút chu sa mà gia chủ đã vạch sẵn trên sa bàn đêm qua. Nếu không có màn kịch tổn thất một kiện pháp khí phòng ngự cấp trung và một kẻ trọng thương tàn phế, đám cáo già Tôn gia làm sao dám tin khối mồi nhử kia là hàng thật. Hắc y nhân rút ra một cuốn sổ nhỏ viền đen, dùng ngòi bút tẩm linh sa nắn nót ghi lại diễn biến hiện trường. Món đồ vật chứa đựng cạm bẫy nay đã thuận lợi đổi chủ, mang theo hy vọng lật lọng của kẻ thù tiến thẳng vào tử địa.


Ngươi làm rất tốt, hàn độc này tuy sâu nhưng không tổn hại đến tâm mạch.


Hắc y nhân ném xuống một viên Xích Hỏa Đan cấp thấp, giọng nói khô khốc vang lên giữa màn sương tĩnh lặng.


Theo lệnh gia chủ, từ giờ phút này ngươi chính thức bị cách chức chấp sự ngoại viện, giáng xuống làm tạp dịch tại Dược Viên.


Lâm Quản nuốt viên đan dược mang theo hỏa hầu nóng rực vào bụng, cảm nhận từng luồng khí ấm áp xua tan cái lạnh thấu xương. Gã vội vàng dập đầu tạ ơn, trong lòng tuy xót xa cho vị trí béo bở vừa mất nhưng lại thầm thở phào nhẹ nhõm. Khoản nợ công huân điều trị hàn độc sẽ do khố phòng chi trả trước, sau đó trừ dần vào bổng lộc hàng tháng của gã. Đây là hình phạt công khai để che mắt thế gian, cũng là tấm bùa hộ mệnh giữ mạng cho gã khỏi sự truy cứu của các trưởng lão bảo thủ.


Việc luân chuyển tài nguyên sau trận chiến cũng phải tuân thủ nghiêm ngặt theo thiết luật mới. Hắc y nhân lấy ra một tấm lệnh bài bằng gỗ đào, khắc ấn ký niêm phong lên khu vực giao tranh đầy vết máu. Bắt đầu từ bình minh, toàn bộ ngân sách tuần tra vòng ngoài sẽ bị cắt giảm một nửa. Số linh thạch dôi dư này lập tức chuyển thẳng vào khố phòng nội viện, dùng để đền bù cho sự hao hụt pháp khí của Ám Vệ Đường. Gia tộc không nuôi kẻ vô dụng, nhưng cũng tuyệt đối không để người chịu thiệt thòi vì đại cục phải ngậm đắng nuốt cay.


Gió lạnh thổi qua mang theo mùi sương đêm hòa cùng hương bùn đất tanh nồng. Cuốn sổ viền đen trong tay Ám Vệ khép lại, chính thức xác nhận việc phân quyền và trách nhiệm của đêm nay đã hoàn tất. Ngày mai tại Tộc nghị, Lâm Mặc sẽ dùng chính cánh tay phế bỏ của Lâm Quản và mảnh trận văn vỡ nát này làm cớ để phát động lệnh cấm túc toàn diện. Nắm giữ bằng chứng sai lệch trong tay, Tôn gia chắc chắn sẽ dốc toàn lực tấn công vào ba mẫu linh điền, nơi những chiếc nanh độc của Bách Dược Cốc đã được âm thầm mài giũa chờ sẵn.

0