Chương 481: Gia Xuống Đáy Vực Phản Bội
Đăng: 30/08/2026 18:40
3,758 từ
2 lượt đọc
Sương mù trên Tử Trúc Lĩnh chưa kịp tan, tiếng chuông đồng từ Vọng Nguyệt Đài đã dồn dập vang lên ba hồi, báo hiệu tin tức khẩn cấp. Lâm Mặc ngồi tĩnh tọa trong điện, mười ngón tay đan chéo, ánh mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm vào một tấm bùa truyền âm đang bốc cháy dở dang trên mặt bàn đá. Tro tàn rụng lả tả, mang theo luồng khí tức cuồng bạo đặc trưng của tu sĩ Hỏa linh căn, tỏa ra mùi khét lẹt chói mũi.
Gia chủ, tai mắt tại phường thị vừa gửi hỏa tốc mật báo. Lâm Khác đẩy cửa bước vào, vạt áo xám còn vương đầy sương lạnh, sắc mặt ngưng trọng xen lẫn một tia khẩn trương. Vương Hạc đã hoàn toàn cắn câu. Lão vừa lấy danh nghĩa trưởng lão thương hội, ban bố lệnh phong tỏa toàn bộ cửa hàng đan dược của Tôn gia ở khu vực phía nam.
Lâm Mặc không vội đáp, chỉ vươn tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Lớp ngụy trang bằng quặng cách tuyệt thần thức đêm qua đã phát huy tác dụng hoàn hảo. Tàn vật sứt mẻ kia thành công dẫn dắt lửa giận của Vương gia chĩa thẳng vào Tôn Lệ, biến một màn kịch mượn đao giết người thành sự thật hiển nhiên trong mắt ngoại nhân.
Tôn Lệ phản ứng thế nào? Hắn cất giọng trầm thấp, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt trong đại điện.
Mụ ta đang điên cuồng thanh minh, thậm chí lấy danh dự gia tộc ra thề độc trước mặt bá quan phường thị rằng không hề phái người tập kích mỏ quặng. Lâm Khác cười lạnh, lấy từ trong tay áo ra một khối ngọc bài ghi hình đặt lên bàn. Nhưng Vương Hạc làm sao tin được, khi chính mắt lão nhìn thấy mảnh trận văn cốt lõi của Tôn gia vương vãi ngay cạnh thi thể chất đống ở sườn đông.
Lâm Mặc khẽ nheo mắt, thần thức đảo qua bề mặt nhẵn bóng của khối ngọc. Bên trong lưu lại cảnh tượng hỗn loạn tại cổng phường thị, nơi tu sĩ hai nhà đang giằng co gay gắt, sát khí ngập trời. Đây chính là thế cục hắn dày công tính toán: mượn tính đa nghi của Vương Hạc và thói ngạo mạn của Tôn gia để tự chúng hủy hoại uy tín lẫn nhau.
Chút mâu thuẫn này chưa đủ để chúng khai chiến toàn diện. Tôn Lệ không ngu, mụ sẽ sớm nhận ra có kẻ ẩn trong bóng tối châm ngòi. Lâm Mặc đứng dậy, vung tay áo hất bay đám tro tàn. Phải dùng chính danh tiếng của chúng để chặt đứt hoàn toàn đường lui, ép chúng vào thế không thể không đánh.
Lâm Khác ngập ngừng, ánh mắt lộ ra vẻ e dè của một người luôn lo sợ rủi ro. Ý gia chủ là chúng ta tiếp tục phái ám vệ đi rải thêm vật chứng? Nếu làm vậy, tỷ lệ bại lộ sẽ tăng vọt. Ám vệ Bính Tam đêm qua đã phế một tay, lực lượng cơ động của chúng ta hiện tại rất mỏng.
Không cần người của chúng ta ra mặt. Lâm Mặc lắc đầu, rút ra một tấm lệnh bài bằng gỗ mun khắc chữ Mật ném cho đối phương. Truyền lệnh cho mạng lưới trung gian, lập tức tung tin đồn Tôn gia đang bí mật khai thác một mạch khoáng tinh thiết cấp hai tại Hắc Thạch Cốc. Nhớ kỹ, tuyệt đối không dùng tai mắt của Tử Trúc Lĩnh.
Vị trưởng lão giật mình, lập tức hiểu ra thâm ý sâu xa. Hắc Thạch Cốc vốn là vùng đệm tranh chấp giữa Vương gia và Tôn gia bao năm nay. Nếu lời đồn này lan ra, kết hợp với tàn vật mang hỏa độc đêm qua, Vương Hạc chắc chắn sẽ cho rằng Tôn Lệ cướp đoạt tài nguyên để dồn lực khai thác mạch khoáng mới. Một khi dư luận phường thị tin vào điều đó, Tôn gia có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Bỏ ra năm trăm khối linh thạch, thông qua chợ đen thuê đám tán tu chuyên buôn bán tin tức ở tửu lâu làm bình phong. Lâm Mặc tiếp tục bố trí, từng lời nói như đinh đóng cột. Để bọn chúng tự lan truyền. Vương Hạc càng điều tra nguồn gốc tin đồn, sẽ chỉ thấy dấu vết của đám cò mồi tham tiền, hoàn toàn đứt đoạn với Lâm gia.
Ta sẽ đích thân đi quỹ phòng xuất linh thạch. Lâm Khác chắp tay, mồ hôi rịn trên trán vì áp lực, nhưng vẫn cắn răng lên tiếng bộc bạch tâm tư. Nhưng gia chủ, nếu rút số lượng lớn như vậy, quỹ chung tháng này sẽ thâm hụt nặng. Trưởng lão quản kho chắc chắn sẽ dị nghị, ảnh hưởng đến việc phân bổ đan dược tu luyện.
Ghi nợ trực tiếp vào sổ công huân của phòng tình báo, đồng thời ban bố lệnh cắt giảm ba thành linh thạch cấp phát cho đệ tử ngoại môn trong quý tới. Lâm Mặc dứt khoát quyết định, không mảy may do dự trước cái giá kinh tế này. Dùng tài nguyên đổi lấy thời gian thở dốc cho gia tộc, ép kẻ địch tự cắn xé nhau, khoản đầu tư này không thể tiết kiệm.
Quyết định vừa được đóng mộc, một vệt sáng đỏ rực đột ngột xé toạc bầu trời xám xịt phía xa, đâm thẳng về phía lớp sương mù bao phủ trận pháp Ẩn Linh của Tử Trúc Lĩnh. Cuốn sổ công huân trên bàn bỗng rung lên bần bật, báo hiệu một biến số mới vừa hung hãn đập vào biên giới lãnh địa gia tộc.
"Gia chủ, ám vệ của chúng ta hiện tại tử thương quá nửa, Bính Tam lại vừa bị phế." Lâm Khác nuốt nước bọt, giọng nói khàn đi vì lo lắng, cố gắng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. "Nếu tiếp tục phái người tung tin đồn, một khi Tôn Lệ dùng linh khuyển đánh hơi được tàn dư pháp lực, mọi sự sẽ bại lộ."
Lâm Mặc không đáp, chỉ thong thả lật ngửa bàn tay. Khối lệnh bài bằng gỗ mun đen nhánh, tỏa ra hàn khí nhàn nhạt, thình lình xuất hiện giữa lòng bàn tay hắn. Trên bề mặt vật phẩm này khắc chìm hình ảnh một con giao long cụt sừng, chính là tín vật cao nhất của Hắc Thị dưới đáy phường thị.
"Ai nói chúng ta sẽ tự mình tung tin đồn?" Khóe môi hắn nhếch lên, ngón tay cái miết nhẹ lên vết nứt trên thân giao long. "Tôn Lệ đang ráo riết thu mua tịnh hóa đan dược để ép xuống nội thương do phản phệ đêm qua. Mụ ta không thể đi cửa chính, tất nhiên phải nhờ đến đường dây của Độc Cửu."
Lâm Khác biến sắc, lờ mờ đoán ra ý đồ điên rồ của vị gia chủ trẻ tuổi. Lão liếc nhìn tấm thẻ bài nọ, trong lòng thầm kinh hãi không biết Lâm Mặc đã đoạt được thứ này từ lúc nào, lại còn định dùng nó để khuấy đục nước.
"Ta muốn ngươi gọi Bính Thất tới đây." Lâm Mặc ném vật phẩm bằng gỗ mun lên bàn, âm thanh lạch cạch vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Giao thẻ bài này cho hắn, dặn hắn ngụy trang thành tán tu, lén lút tiếp xúc với tâm phúc của Độc Cửu. Lấy danh nghĩa Tôn gia, yêu cầu mua gấp toàn bộ số Lệ Huyết Đan trong kho để chuẩn bị khai chiến."
"Nhưng Độc Cửu là kẻ thấy thỏ mới thả ưng, không có linh thạch đặt cọc, hắn tuyệt đối không xuất hàng." Lâm Khác nhíu mày, nhắc nhở về quy củ khắt khe của thế giới ngầm. "Hơn nữa, nếu Vương Hạc phát hiện ra Tôn gia đang mua vật tư chiến tranh, lão sẽ không ngồi yên."
"Chính là muốn Vương Hạc không thể ngồi yên." Lâm Mặc ngắt lời, ánh mắt lóe lên tia tính kế sắc lạnh. "Độc Cửu có một quy tắc, hễ giao dịch trên vạn linh thạch, hắn sẽ dùng truyền âm phù loại đặc biệt để báo trước địa điểm nhận hàng. Bính Thất chỉ cần làm một việc: cố tình để lộ quỹ đạo bay của đạo bùa đó cho trạm gác Vương gia nhìn thấy."
Nói đến đây, Lâm Mặc rút ra một tấm ngọc giản màu đỏ thẫm, rót một tia thần thức vào trong rồi đẩy về phía mép bàn.
"Truyền lệnh mở kho tầng hai, lập tức rút ba trăm cân Huyết Trúc Diệp vụ mùa này ra làm vật thế chấp." Hắn lạnh lùng ban bố quyết định gia tộc, không màng đến sắc mặt trắng bệch của vị trưởng lão. "Mang toàn bộ số linh dược này giao cho Bính Thất, dùng nó làm tiền cọc trả cho Độc Cửu."
"Ba trăm cân? Đó là toàn bộ sản lượng để luyện chế Tụ Khí Đan cho tiểu bối trong nửa năm tới!" Lâm Khác hít sâu một hơi, giọng nói không giấu nổi sự xót xa. "Nếu mang số tài nguyên này ném vào hắc thị, các vị tộc lão phụ trách dược đường chắc chắn sẽ náo loạn. Việc tu hành của mười mấy đứa trẻ chữ Tự thế hệ mới sẽ bị đình trệ hoàn toàn."
"Ghi nợ vào sổ công huân của ta, đồng thời ban lệnh phong tỏa dược đường trong một tháng." Lâm Mặc đứng chắp tay sau lưng, uy áp Trúc Cơ kỳ nhàn nhạt tỏa ra, triệt để đè ép sự phản kháng của đối phương. "Cái giá phải trả cho việc nhổ cỏ tận gốc chưa bao giờ là rẻ. Mất đi ba trăm cân linh dược, đổi lấy việc Vương Hạc tự tay dẫn đội phục kích lô hàng của Tôn gia, vụ làm ăn này rất đáng."
Thấy gia chủ đã hạ quyết tâm, Lâm Khác chỉ đành cắn răng chắp tay nhận lệnh. Lão cẩn thận thu hồi khối ngọc giản đỏ thẫm cùng tín vật giao long, xoay người lùi bước vào bóng tối, đi chuẩn bị gọi ám vệ.
Trong đại điện tĩnh mịch, Lâm Mặc khẽ nhắm mắt, thần thức lan tràn ra ngoài bao phủ lấy một góc Tử Trúc Lĩnh. Hắn biết rõ, bước đi này là một canh bạc lớn, dùng tài nguyên huyết mạch của gia tộc để dựng lên một vở kịch không kẽ hở. Đem linh dược thật đi đổi lấy đan dược giả, mượn đường dây hắc thị làm bình phong che mắt, cuối cùng ép Vương Hạc phải ra đòn sinh tử.
Đêm nay, ba trăm cân Huyết Trúc Diệp sẽ vĩnh viễn bốc hơi khỏi kho tàng Lâm gia, đổi lại một tấm lưới tử thần giăng sẵn tại phường thị. Bính Thất mang theo khối tín vật hắc ám kia dấn thân vào hiểm địa, trở thành quân cờ mấu chốt quyết định thành bại của cả cục diện. Sáng ngày mai, khi Tôn Lệ vội vã đến điểm hẹn nhận thuốc chữa thương, thứ mụ ta đón nhận sẽ không phải đan dược, mà là cơn lôi đình thịnh nộ của toàn bộ liên minh Vương gia.
Lâm Khác ngập ngừng, ánh mắt lộ ra vẻ e dè của một người luôn đặt sự an nguy của kho tàng lên hàng đầu. Hắn cắn răng, hai tay chắp lại giấu trong tay áo khẽ run lên.
Gia chủ, ba trăm cân Huyết Trúc Diệp là toàn bộ sản lượng mười năm qua của linh điền chữ Đinh. Nếu đem toàn bộ giao cho một tên ám vệ mang vào Hắc Thị, lỡ như bị kẻ gian cướp đoạt, Đan Dược các của gia tộc chúng ta sẽ phải đình trệ ròng rã suốt một năm. Thậm chí việc luyện chế Bổ Khí Đan cho đội tuần tra cũng sẽ cạn kiệt nguyên liệu.
Lâm Mặc lạnh nhạt gạt đi sự lo lắng của vị trưởng lão quản kho, ngón tay điểm nhẹ lên một tấm lệnh bài đen tuyền khắc hình quỷ diện.
Truyền lệnh mở kho ngầm sườn Tây, xuất đủ số lượng không thiếu một lạng. Tôn Lệ đang bị thương nặng ở kinh mạch, mụ tất nhiên sẽ âm thầm thu mua linh dược bổ huyết để giấu giếm sự suy yếu trước mặt Vương Hạc. Nếu chúng ta không thả mồi ngon, làm sao con cá lớn chịu cắn câu.
Hắn dừng một nhịp, đẩy khối lệnh bài về phía mép bàn đá.
Bính Thất sẽ mang theo ngọc bài Hắc Thị này, ngụy trang thành tâm phúc của Tôn gia đi bán tháo Huyết Trúc Diệp. Độc Cửu là kẻ cầm đầu mạng lưới chợ đen tại phường thị, bản tính đa nghi nhưng lại tham lam tột độ. Khi thấy đối phương lén lút bán đi linh dược quý giá, lão nhất định sẽ báo tin cho Vương Hạc để ăn tiền thưởng từ cả hai đầu. Chúng ta mượn tay Độc Cửu để biến lời đồn thành sự thật.
Nhận lấy quỷ diện lệnh bài từ tay gia chủ, Lâm Khác dù xót xa đến nhỏ máu trong lòng vẫn phải tuân mệnh lui ra. Nửa canh giờ sau, tại một con hẻm nhơ nhớp sương độc phía tây phường thị, Bính Thất trong bộ hắc y tơi tả đã thành công tiếp cận trạm giao dịch ngầm. Hắn cố tình để lộ ra một góc ngọc bội chạm khắc gia huy của Tôn gia, đồng thời ném chiếc túi trữ vật căng phồng lên bàn đá trước mặt Độc Cửu.
Độc Cửu nheo đôi mắt tam giác, thần thức lạnh lẽo như rắn độc nháy mắt đảo qua đống linh dược. Lão không vội nhận hàng, mà âm thầm kích hoạt chín ô trận vị của Tỏa Linh Trận dưới lớp gạch nền. Một luồng ám kình mang theo kịch độc vô thanh vô tức luồn qua gót chân Bính Thất, phong tỏa toàn bộ linh khí hệ mộc xung quanh. Nếu kẻ tới giao dịch thực sự là tinh anh Tôn gia, đối phương bắt buộc phải dùng công pháp Liệt Dương Quyết đặc trưng để hóa giải luồng âm hàn này.
Bính Thất đã được dặn dò kỹ lưỡng từ trước, hoàn toàn không né tránh mà trực tiếp cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm Huyết Độn Phù giấu trong tay áo. Hắn giả vờ hoảng loạn, cố tình để luồng độc khí ăn mòn một phần kinh mạch ở chân trái, tạo ra phản ứng đau đớn chân thực nhất của một kẻ đang bị truy sát cố che giấu thân phận. Linh lực bạo phát, trận văn Tỏa Linh vừa sáng lên đã bị huyết quang xé rách một mảng lớn.
Giữa khói mù mịt, Bính Thất mượn lực phản chấn lao vút ra ngoài màn đêm, cố ý đánh rơi lại một tấm bùa truyền âm cấp thấp trên mặt đất. Độc Cửu hừ lạnh một tiếng, vươn tay chộp lấy tờ bùa đang lập lòe linh quang. Thần thức lão vừa quét qua, sắc mặt lập tức biến đổi khi nhận ra ấn ký liên lạc độc quyền của Tôn Lệ được khắc họa tinh vi bên trong. Không một ai trong Hắc Thị biết rằng, thứ tín vật rởm này do chính tay thợ rèn Lâm gia cẩn thận đục đẽo từ ba ngày trước.
Đứng từ xa quan sát qua trận bàn giám sát tại Tử Trúc Lĩnh, Lâm Mặc khẽ gật đầu khi thấy chấm đỏ đại diện cho Bính Thất đang rút lui với tốc độ giảm sút rõ rệt. Cái giá phải trả cho màn kịch này là Bính Thất tổn thương kinh mạch chân trái, buộc phải ghi nợ sáu trăm điểm công huân vào sổ sách của đài ám vệ để đổi lấy Tục Cốt Đan điều trị. Nhưng đổi lại, vật chứng ngụy tạo kia đã an vị trong tay Độc Cửu, chuẩn bị trở thành nhát dao chí mạng đâm thẳng vào uy tín của Tôn gia.
Sáng ngày mai, khi Vương Hạc nhận được tin báo từ Hắc Thị, gia tộc họ Tôn sẽ chính thức bị gắn mác kẻ phản bội đang bán tháo tài nguyên để tháo chạy. Còn Lâm gia, chỉ với một quyết định hy sinh linh dược tạm thời, đã hoàn toàn rút chân khỏi vòng xoáy điều tra của liên minh phường thị.
Ánh sáng đỏ thẫm bùng lên từ tấm bùa nổ tung trong tay Bính Thất, xé rách mảng sương mù u ám của chợ đen. Hắn dứt khoát cắn nát một rễ linh sâm ngậm sẵn dưới lưỡi, cưỡng ép nghịch chuyển luồng chân khí hệ Mộc để tạo ra ảo ảnh tẩu hỏa nhập ma. Cái giá phải trả là một phần ba linh lực trong đan điền bốc hơi ngay tắp lự, khiến sắc mặt hắn trắng bệch như giấy. Lợi dụng khoảnh khắc huyết vụ che khuất tầm nhìn, Bính Thất ném phịch chiếc túi trữ vật căng phồng xuống nền đất ẩm ướt, mượn lực đẩy từ phù văn cuồng bạo lao vút vào hẻm tối.
Chạy đi đâu!
Độc Cửu gầm lên, tay vung mạnh một dải lụa đen ngòm mùi chướng khí định quấn lấy tàn ảnh đối phương. Thế nhưng, mục tiêu thực sự của gã lập tức khựng lại khi thần thức va phải đống vật phẩm bị vứt bỏ giữa vũng bùn. Sợi lụa đen ngoặt quỹ đạo, cuộn chặt lấy chiếc túi vải thô ráp kéo ngược về phía sau. Lớp cấm chế lỏng lẻo trên miệng túi dễ dàng bị gã dùng độc công ăn mòn, lập tức rách toạc, để lộ ra hàng đống dược liệu tỏa ánh đỏ gai góc.
Độc Cửu hít sâu một hơi, ánh mắt lóe lên sự tham lam tột độ khi nhận ra phẩm giai của đống Huyết Trúc Diệp. Lẫn trong đám lá sắc lẹm ấy, một nửa khối ngọc bội chạm trổ hoa văn kỳ lân rớt ra, phát ra tiếng lanh canh sắc lạnh. Gã nhặt vật chứng lên, cẩn thận dùng linh lực bọc lấy để tránh ám khí, nụ cười nham hiểm dần nở rộ trên môi. Kẻ vừa trốn thoát mang thân thủ quỷ dị, lại tàng trữ số lượng lớn tài nguyên cấm kỵ cùng tín vật của gia tộc họ Tôn, chứng tỏ lời đồn đại mấy ngày nay không hề sai lệch.
Không chần chừ thêm nửa nhịp, Độc Cửu thu gọn toàn bộ chiến lợi phẩm, thi triển ngự phong quyết hướng thẳng về phía tổng đài thương hội. Gã tính toán rất nhanh, ngần này tang vật đủ để Vương Hạc ban thưởng cho gã một viên Trúc Cơ Đan phẩm chất thượng thừa. Cục diện giằng co giữa hai đại gia tộc tại phường thị giờ đây đã có một đòn bẩy hoàn hảo để lật nhào mọi sự cân bằng. Lão ma tu hoàn toàn không nhận ra, bước chân vội vã của mình đang giẫm đúng vào ô tử môn trên bàn cờ do kẻ khác cất công bày biện.
Cùng lúc đó, tại Vọng Nguyệt Đài trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, ngọn nến hồn đăng thứ bảy đặt trên giá gỗ tử đàn bỗng nhiên leo lét rồi chuyển sang màu xanh lục. Lâm Mặc nhướng mày, vung tay áo dập tắt ngọn lửa nhỏ, khóe môi hiện lên một nét trầm tĩnh thường ngày. Ám vệ đã hoàn thành nhiệm vụ, thành công bỏ lại mồi nhử tại chợ đen mà không để lộ thân phận. Hắn quay sang nhìn vị trưởng lão đang đứng khoanh tay chờ lệnh, giọng nói vang lên đều đều nhưng mang theo uy áp không thể chối cãi.
Truyền lệnh cho Khố phòng, trích xuất hai ngàn điểm công huân bồi thường cho vết thương nghịch chuyển linh lực của Bính Thất.
Lâm Mặc rút ra một tấm mộc bài trống, dùng đầu ngón tay khắc nhanh vài đường trận văn phong ấn.
Đồng thời, ban bố lệnh Cấm Vận Dược Liệu giai đoạn ba. Toàn bộ linh điền sườn tây lập tức ngừng thu hoạch, phong tỏa trận pháp bảo vệ, cấm tuyệt đối tộc nhân mang thảo mộc ra ngoài giao dịch.
Lâm Khác giật mình, vội vã đưa tay đỡ lấy tấm mộc bài vừa được ném tới. Lão hiểu rõ cái giá của quyết định này là dòng tiền của gia tộc sẽ đứt đoạn ít nhất ba tháng tới, kéo theo vô vàn lời oán thán từ các nhánh phụ đang chờ tài nguyên phân phát.
Trưởng lão không cần lo lắng về sự thiếu hụt trước mắt.
Lâm Mặc gạt tàn tro trên bàn xuống một chiếc lư hương bằng đồng, ánh mắt thâm thúy nhìn ra màn đêm.
Khi Vương Hạc mang đống vật chứng kia ra chất vấn, Tôn gia sẽ buộc phải dùng khoáng thạch để mua chuộc sự im lặng của các thế lực trung lập. Lúc đó, giá linh dược cứu thương trên thị trường sẽ tăng gấp ba lần, đủ để chúng ta bù đắp mọi tổn thất.
Lâm Khác hít sâu một hơi, rốt cuộc cũng hiểu rõ mấu chốt của toàn bộ ván cờ, cung kính khom lưng rồi bước nhanh ra ngoài cửa điện.
Đêm nay, Độc Cửu đã đắc ý dâng nộp số tài nguyên cấm cùng khối tín vật kỳ lân cho Vương Hạc, chính thức đẩy danh tiếng của Tôn gia xuống đáy vực phản bội. Tôn Lệ sẽ sớm nhận được hung tin về việc tâm phúc giả mạo của mình bị phục kích, mất sạch hàng hóa mà không rõ kẻ thù thực sự là ai. Về phần Tử Trúc Lĩnh, cuốn sổ hạch toán tháng này buộc phải ghi nhận khoản thâm hụt khổng lồ từ việc đình trệ ba trăm cân thảo dược thượng phẩm. Sáng ngày mai, đài nghị sự sẽ phải đối mặt với áp lực giải trình cực lớn, khi toàn bộ đội tuần tra được lệnh rút về trấn thủ cấm địa, chờ đợi cơn bão máu sắp quét qua Nam Cương.
Gia chủ, tai mắt tại phường thị vừa gửi hỏa tốc mật báo. Lâm Khác đẩy cửa bước vào, vạt áo xám còn vương đầy sương lạnh, sắc mặt ngưng trọng xen lẫn một tia khẩn trương. Vương Hạc đã hoàn toàn cắn câu. Lão vừa lấy danh nghĩa trưởng lão thương hội, ban bố lệnh phong tỏa toàn bộ cửa hàng đan dược của Tôn gia ở khu vực phía nam.
Lâm Mặc không vội đáp, chỉ vươn tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Lớp ngụy trang bằng quặng cách tuyệt thần thức đêm qua đã phát huy tác dụng hoàn hảo. Tàn vật sứt mẻ kia thành công dẫn dắt lửa giận của Vương gia chĩa thẳng vào Tôn Lệ, biến một màn kịch mượn đao giết người thành sự thật hiển nhiên trong mắt ngoại nhân.
Tôn Lệ phản ứng thế nào? Hắn cất giọng trầm thấp, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt trong đại điện.
Mụ ta đang điên cuồng thanh minh, thậm chí lấy danh dự gia tộc ra thề độc trước mặt bá quan phường thị rằng không hề phái người tập kích mỏ quặng. Lâm Khác cười lạnh, lấy từ trong tay áo ra một khối ngọc bài ghi hình đặt lên bàn. Nhưng Vương Hạc làm sao tin được, khi chính mắt lão nhìn thấy mảnh trận văn cốt lõi của Tôn gia vương vãi ngay cạnh thi thể chất đống ở sườn đông.
Lâm Mặc khẽ nheo mắt, thần thức đảo qua bề mặt nhẵn bóng của khối ngọc. Bên trong lưu lại cảnh tượng hỗn loạn tại cổng phường thị, nơi tu sĩ hai nhà đang giằng co gay gắt, sát khí ngập trời. Đây chính là thế cục hắn dày công tính toán: mượn tính đa nghi của Vương Hạc và thói ngạo mạn của Tôn gia để tự chúng hủy hoại uy tín lẫn nhau.
Chút mâu thuẫn này chưa đủ để chúng khai chiến toàn diện. Tôn Lệ không ngu, mụ sẽ sớm nhận ra có kẻ ẩn trong bóng tối châm ngòi. Lâm Mặc đứng dậy, vung tay áo hất bay đám tro tàn. Phải dùng chính danh tiếng của chúng để chặt đứt hoàn toàn đường lui, ép chúng vào thế không thể không đánh.
Lâm Khác ngập ngừng, ánh mắt lộ ra vẻ e dè của một người luôn lo sợ rủi ro. Ý gia chủ là chúng ta tiếp tục phái ám vệ đi rải thêm vật chứng? Nếu làm vậy, tỷ lệ bại lộ sẽ tăng vọt. Ám vệ Bính Tam đêm qua đã phế một tay, lực lượng cơ động của chúng ta hiện tại rất mỏng.
Không cần người của chúng ta ra mặt. Lâm Mặc lắc đầu, rút ra một tấm lệnh bài bằng gỗ mun khắc chữ Mật ném cho đối phương. Truyền lệnh cho mạng lưới trung gian, lập tức tung tin đồn Tôn gia đang bí mật khai thác một mạch khoáng tinh thiết cấp hai tại Hắc Thạch Cốc. Nhớ kỹ, tuyệt đối không dùng tai mắt của Tử Trúc Lĩnh.
Vị trưởng lão giật mình, lập tức hiểu ra thâm ý sâu xa. Hắc Thạch Cốc vốn là vùng đệm tranh chấp giữa Vương gia và Tôn gia bao năm nay. Nếu lời đồn này lan ra, kết hợp với tàn vật mang hỏa độc đêm qua, Vương Hạc chắc chắn sẽ cho rằng Tôn Lệ cướp đoạt tài nguyên để dồn lực khai thác mạch khoáng mới. Một khi dư luận phường thị tin vào điều đó, Tôn gia có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Bỏ ra năm trăm khối linh thạch, thông qua chợ đen thuê đám tán tu chuyên buôn bán tin tức ở tửu lâu làm bình phong. Lâm Mặc tiếp tục bố trí, từng lời nói như đinh đóng cột. Để bọn chúng tự lan truyền. Vương Hạc càng điều tra nguồn gốc tin đồn, sẽ chỉ thấy dấu vết của đám cò mồi tham tiền, hoàn toàn đứt đoạn với Lâm gia.
Ta sẽ đích thân đi quỹ phòng xuất linh thạch. Lâm Khác chắp tay, mồ hôi rịn trên trán vì áp lực, nhưng vẫn cắn răng lên tiếng bộc bạch tâm tư. Nhưng gia chủ, nếu rút số lượng lớn như vậy, quỹ chung tháng này sẽ thâm hụt nặng. Trưởng lão quản kho chắc chắn sẽ dị nghị, ảnh hưởng đến việc phân bổ đan dược tu luyện.
Ghi nợ trực tiếp vào sổ công huân của phòng tình báo, đồng thời ban bố lệnh cắt giảm ba thành linh thạch cấp phát cho đệ tử ngoại môn trong quý tới. Lâm Mặc dứt khoát quyết định, không mảy may do dự trước cái giá kinh tế này. Dùng tài nguyên đổi lấy thời gian thở dốc cho gia tộc, ép kẻ địch tự cắn xé nhau, khoản đầu tư này không thể tiết kiệm.
Quyết định vừa được đóng mộc, một vệt sáng đỏ rực đột ngột xé toạc bầu trời xám xịt phía xa, đâm thẳng về phía lớp sương mù bao phủ trận pháp Ẩn Linh của Tử Trúc Lĩnh. Cuốn sổ công huân trên bàn bỗng rung lên bần bật, báo hiệu một biến số mới vừa hung hãn đập vào biên giới lãnh địa gia tộc.
"Gia chủ, ám vệ của chúng ta hiện tại tử thương quá nửa, Bính Tam lại vừa bị phế." Lâm Khác nuốt nước bọt, giọng nói khàn đi vì lo lắng, cố gắng phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. "Nếu tiếp tục phái người tung tin đồn, một khi Tôn Lệ dùng linh khuyển đánh hơi được tàn dư pháp lực, mọi sự sẽ bại lộ."
Lâm Mặc không đáp, chỉ thong thả lật ngửa bàn tay. Khối lệnh bài bằng gỗ mun đen nhánh, tỏa ra hàn khí nhàn nhạt, thình lình xuất hiện giữa lòng bàn tay hắn. Trên bề mặt vật phẩm này khắc chìm hình ảnh một con giao long cụt sừng, chính là tín vật cao nhất của Hắc Thị dưới đáy phường thị.
"Ai nói chúng ta sẽ tự mình tung tin đồn?" Khóe môi hắn nhếch lên, ngón tay cái miết nhẹ lên vết nứt trên thân giao long. "Tôn Lệ đang ráo riết thu mua tịnh hóa đan dược để ép xuống nội thương do phản phệ đêm qua. Mụ ta không thể đi cửa chính, tất nhiên phải nhờ đến đường dây của Độc Cửu."
Lâm Khác biến sắc, lờ mờ đoán ra ý đồ điên rồ của vị gia chủ trẻ tuổi. Lão liếc nhìn tấm thẻ bài nọ, trong lòng thầm kinh hãi không biết Lâm Mặc đã đoạt được thứ này từ lúc nào, lại còn định dùng nó để khuấy đục nước.
"Ta muốn ngươi gọi Bính Thất tới đây." Lâm Mặc ném vật phẩm bằng gỗ mun lên bàn, âm thanh lạch cạch vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Giao thẻ bài này cho hắn, dặn hắn ngụy trang thành tán tu, lén lút tiếp xúc với tâm phúc của Độc Cửu. Lấy danh nghĩa Tôn gia, yêu cầu mua gấp toàn bộ số Lệ Huyết Đan trong kho để chuẩn bị khai chiến."
"Nhưng Độc Cửu là kẻ thấy thỏ mới thả ưng, không có linh thạch đặt cọc, hắn tuyệt đối không xuất hàng." Lâm Khác nhíu mày, nhắc nhở về quy củ khắt khe của thế giới ngầm. "Hơn nữa, nếu Vương Hạc phát hiện ra Tôn gia đang mua vật tư chiến tranh, lão sẽ không ngồi yên."
"Chính là muốn Vương Hạc không thể ngồi yên." Lâm Mặc ngắt lời, ánh mắt lóe lên tia tính kế sắc lạnh. "Độc Cửu có một quy tắc, hễ giao dịch trên vạn linh thạch, hắn sẽ dùng truyền âm phù loại đặc biệt để báo trước địa điểm nhận hàng. Bính Thất chỉ cần làm một việc: cố tình để lộ quỹ đạo bay của đạo bùa đó cho trạm gác Vương gia nhìn thấy."
Nói đến đây, Lâm Mặc rút ra một tấm ngọc giản màu đỏ thẫm, rót một tia thần thức vào trong rồi đẩy về phía mép bàn.
"Truyền lệnh mở kho tầng hai, lập tức rút ba trăm cân Huyết Trúc Diệp vụ mùa này ra làm vật thế chấp." Hắn lạnh lùng ban bố quyết định gia tộc, không màng đến sắc mặt trắng bệch của vị trưởng lão. "Mang toàn bộ số linh dược này giao cho Bính Thất, dùng nó làm tiền cọc trả cho Độc Cửu."
"Ba trăm cân? Đó là toàn bộ sản lượng để luyện chế Tụ Khí Đan cho tiểu bối trong nửa năm tới!" Lâm Khác hít sâu một hơi, giọng nói không giấu nổi sự xót xa. "Nếu mang số tài nguyên này ném vào hắc thị, các vị tộc lão phụ trách dược đường chắc chắn sẽ náo loạn. Việc tu hành của mười mấy đứa trẻ chữ Tự thế hệ mới sẽ bị đình trệ hoàn toàn."
"Ghi nợ vào sổ công huân của ta, đồng thời ban lệnh phong tỏa dược đường trong một tháng." Lâm Mặc đứng chắp tay sau lưng, uy áp Trúc Cơ kỳ nhàn nhạt tỏa ra, triệt để đè ép sự phản kháng của đối phương. "Cái giá phải trả cho việc nhổ cỏ tận gốc chưa bao giờ là rẻ. Mất đi ba trăm cân linh dược, đổi lấy việc Vương Hạc tự tay dẫn đội phục kích lô hàng của Tôn gia, vụ làm ăn này rất đáng."
Thấy gia chủ đã hạ quyết tâm, Lâm Khác chỉ đành cắn răng chắp tay nhận lệnh. Lão cẩn thận thu hồi khối ngọc giản đỏ thẫm cùng tín vật giao long, xoay người lùi bước vào bóng tối, đi chuẩn bị gọi ám vệ.
Trong đại điện tĩnh mịch, Lâm Mặc khẽ nhắm mắt, thần thức lan tràn ra ngoài bao phủ lấy một góc Tử Trúc Lĩnh. Hắn biết rõ, bước đi này là một canh bạc lớn, dùng tài nguyên huyết mạch của gia tộc để dựng lên một vở kịch không kẽ hở. Đem linh dược thật đi đổi lấy đan dược giả, mượn đường dây hắc thị làm bình phong che mắt, cuối cùng ép Vương Hạc phải ra đòn sinh tử.
Đêm nay, ba trăm cân Huyết Trúc Diệp sẽ vĩnh viễn bốc hơi khỏi kho tàng Lâm gia, đổi lại một tấm lưới tử thần giăng sẵn tại phường thị. Bính Thất mang theo khối tín vật hắc ám kia dấn thân vào hiểm địa, trở thành quân cờ mấu chốt quyết định thành bại của cả cục diện. Sáng ngày mai, khi Tôn Lệ vội vã đến điểm hẹn nhận thuốc chữa thương, thứ mụ ta đón nhận sẽ không phải đan dược, mà là cơn lôi đình thịnh nộ của toàn bộ liên minh Vương gia.
Lâm Khác ngập ngừng, ánh mắt lộ ra vẻ e dè của một người luôn đặt sự an nguy của kho tàng lên hàng đầu. Hắn cắn răng, hai tay chắp lại giấu trong tay áo khẽ run lên.
Gia chủ, ba trăm cân Huyết Trúc Diệp là toàn bộ sản lượng mười năm qua của linh điền chữ Đinh. Nếu đem toàn bộ giao cho một tên ám vệ mang vào Hắc Thị, lỡ như bị kẻ gian cướp đoạt, Đan Dược các của gia tộc chúng ta sẽ phải đình trệ ròng rã suốt một năm. Thậm chí việc luyện chế Bổ Khí Đan cho đội tuần tra cũng sẽ cạn kiệt nguyên liệu.
Lâm Mặc lạnh nhạt gạt đi sự lo lắng của vị trưởng lão quản kho, ngón tay điểm nhẹ lên một tấm lệnh bài đen tuyền khắc hình quỷ diện.
Truyền lệnh mở kho ngầm sườn Tây, xuất đủ số lượng không thiếu một lạng. Tôn Lệ đang bị thương nặng ở kinh mạch, mụ tất nhiên sẽ âm thầm thu mua linh dược bổ huyết để giấu giếm sự suy yếu trước mặt Vương Hạc. Nếu chúng ta không thả mồi ngon, làm sao con cá lớn chịu cắn câu.
Hắn dừng một nhịp, đẩy khối lệnh bài về phía mép bàn đá.
Bính Thất sẽ mang theo ngọc bài Hắc Thị này, ngụy trang thành tâm phúc của Tôn gia đi bán tháo Huyết Trúc Diệp. Độc Cửu là kẻ cầm đầu mạng lưới chợ đen tại phường thị, bản tính đa nghi nhưng lại tham lam tột độ. Khi thấy đối phương lén lút bán đi linh dược quý giá, lão nhất định sẽ báo tin cho Vương Hạc để ăn tiền thưởng từ cả hai đầu. Chúng ta mượn tay Độc Cửu để biến lời đồn thành sự thật.
Nhận lấy quỷ diện lệnh bài từ tay gia chủ, Lâm Khác dù xót xa đến nhỏ máu trong lòng vẫn phải tuân mệnh lui ra. Nửa canh giờ sau, tại một con hẻm nhơ nhớp sương độc phía tây phường thị, Bính Thất trong bộ hắc y tơi tả đã thành công tiếp cận trạm giao dịch ngầm. Hắn cố tình để lộ ra một góc ngọc bội chạm khắc gia huy của Tôn gia, đồng thời ném chiếc túi trữ vật căng phồng lên bàn đá trước mặt Độc Cửu.
Độc Cửu nheo đôi mắt tam giác, thần thức lạnh lẽo như rắn độc nháy mắt đảo qua đống linh dược. Lão không vội nhận hàng, mà âm thầm kích hoạt chín ô trận vị của Tỏa Linh Trận dưới lớp gạch nền. Một luồng ám kình mang theo kịch độc vô thanh vô tức luồn qua gót chân Bính Thất, phong tỏa toàn bộ linh khí hệ mộc xung quanh. Nếu kẻ tới giao dịch thực sự là tinh anh Tôn gia, đối phương bắt buộc phải dùng công pháp Liệt Dương Quyết đặc trưng để hóa giải luồng âm hàn này.
Bính Thất đã được dặn dò kỹ lưỡng từ trước, hoàn toàn không né tránh mà trực tiếp cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm Huyết Độn Phù giấu trong tay áo. Hắn giả vờ hoảng loạn, cố tình để luồng độc khí ăn mòn một phần kinh mạch ở chân trái, tạo ra phản ứng đau đớn chân thực nhất của một kẻ đang bị truy sát cố che giấu thân phận. Linh lực bạo phát, trận văn Tỏa Linh vừa sáng lên đã bị huyết quang xé rách một mảng lớn.
Giữa khói mù mịt, Bính Thất mượn lực phản chấn lao vút ra ngoài màn đêm, cố ý đánh rơi lại một tấm bùa truyền âm cấp thấp trên mặt đất. Độc Cửu hừ lạnh một tiếng, vươn tay chộp lấy tờ bùa đang lập lòe linh quang. Thần thức lão vừa quét qua, sắc mặt lập tức biến đổi khi nhận ra ấn ký liên lạc độc quyền của Tôn Lệ được khắc họa tinh vi bên trong. Không một ai trong Hắc Thị biết rằng, thứ tín vật rởm này do chính tay thợ rèn Lâm gia cẩn thận đục đẽo từ ba ngày trước.
Đứng từ xa quan sát qua trận bàn giám sát tại Tử Trúc Lĩnh, Lâm Mặc khẽ gật đầu khi thấy chấm đỏ đại diện cho Bính Thất đang rút lui với tốc độ giảm sút rõ rệt. Cái giá phải trả cho màn kịch này là Bính Thất tổn thương kinh mạch chân trái, buộc phải ghi nợ sáu trăm điểm công huân vào sổ sách của đài ám vệ để đổi lấy Tục Cốt Đan điều trị. Nhưng đổi lại, vật chứng ngụy tạo kia đã an vị trong tay Độc Cửu, chuẩn bị trở thành nhát dao chí mạng đâm thẳng vào uy tín của Tôn gia.
Sáng ngày mai, khi Vương Hạc nhận được tin báo từ Hắc Thị, gia tộc họ Tôn sẽ chính thức bị gắn mác kẻ phản bội đang bán tháo tài nguyên để tháo chạy. Còn Lâm gia, chỉ với một quyết định hy sinh linh dược tạm thời, đã hoàn toàn rút chân khỏi vòng xoáy điều tra của liên minh phường thị.
Ánh sáng đỏ thẫm bùng lên từ tấm bùa nổ tung trong tay Bính Thất, xé rách mảng sương mù u ám của chợ đen. Hắn dứt khoát cắn nát một rễ linh sâm ngậm sẵn dưới lưỡi, cưỡng ép nghịch chuyển luồng chân khí hệ Mộc để tạo ra ảo ảnh tẩu hỏa nhập ma. Cái giá phải trả là một phần ba linh lực trong đan điền bốc hơi ngay tắp lự, khiến sắc mặt hắn trắng bệch như giấy. Lợi dụng khoảnh khắc huyết vụ che khuất tầm nhìn, Bính Thất ném phịch chiếc túi trữ vật căng phồng xuống nền đất ẩm ướt, mượn lực đẩy từ phù văn cuồng bạo lao vút vào hẻm tối.
Chạy đi đâu!
Độc Cửu gầm lên, tay vung mạnh một dải lụa đen ngòm mùi chướng khí định quấn lấy tàn ảnh đối phương. Thế nhưng, mục tiêu thực sự của gã lập tức khựng lại khi thần thức va phải đống vật phẩm bị vứt bỏ giữa vũng bùn. Sợi lụa đen ngoặt quỹ đạo, cuộn chặt lấy chiếc túi vải thô ráp kéo ngược về phía sau. Lớp cấm chế lỏng lẻo trên miệng túi dễ dàng bị gã dùng độc công ăn mòn, lập tức rách toạc, để lộ ra hàng đống dược liệu tỏa ánh đỏ gai góc.
Độc Cửu hít sâu một hơi, ánh mắt lóe lên sự tham lam tột độ khi nhận ra phẩm giai của đống Huyết Trúc Diệp. Lẫn trong đám lá sắc lẹm ấy, một nửa khối ngọc bội chạm trổ hoa văn kỳ lân rớt ra, phát ra tiếng lanh canh sắc lạnh. Gã nhặt vật chứng lên, cẩn thận dùng linh lực bọc lấy để tránh ám khí, nụ cười nham hiểm dần nở rộ trên môi. Kẻ vừa trốn thoát mang thân thủ quỷ dị, lại tàng trữ số lượng lớn tài nguyên cấm kỵ cùng tín vật của gia tộc họ Tôn, chứng tỏ lời đồn đại mấy ngày nay không hề sai lệch.
Không chần chừ thêm nửa nhịp, Độc Cửu thu gọn toàn bộ chiến lợi phẩm, thi triển ngự phong quyết hướng thẳng về phía tổng đài thương hội. Gã tính toán rất nhanh, ngần này tang vật đủ để Vương Hạc ban thưởng cho gã một viên Trúc Cơ Đan phẩm chất thượng thừa. Cục diện giằng co giữa hai đại gia tộc tại phường thị giờ đây đã có một đòn bẩy hoàn hảo để lật nhào mọi sự cân bằng. Lão ma tu hoàn toàn không nhận ra, bước chân vội vã của mình đang giẫm đúng vào ô tử môn trên bàn cờ do kẻ khác cất công bày biện.
Cùng lúc đó, tại Vọng Nguyệt Đài trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, ngọn nến hồn đăng thứ bảy đặt trên giá gỗ tử đàn bỗng nhiên leo lét rồi chuyển sang màu xanh lục. Lâm Mặc nhướng mày, vung tay áo dập tắt ngọn lửa nhỏ, khóe môi hiện lên một nét trầm tĩnh thường ngày. Ám vệ đã hoàn thành nhiệm vụ, thành công bỏ lại mồi nhử tại chợ đen mà không để lộ thân phận. Hắn quay sang nhìn vị trưởng lão đang đứng khoanh tay chờ lệnh, giọng nói vang lên đều đều nhưng mang theo uy áp không thể chối cãi.
Truyền lệnh cho Khố phòng, trích xuất hai ngàn điểm công huân bồi thường cho vết thương nghịch chuyển linh lực của Bính Thất.
Lâm Mặc rút ra một tấm mộc bài trống, dùng đầu ngón tay khắc nhanh vài đường trận văn phong ấn.
Đồng thời, ban bố lệnh Cấm Vận Dược Liệu giai đoạn ba. Toàn bộ linh điền sườn tây lập tức ngừng thu hoạch, phong tỏa trận pháp bảo vệ, cấm tuyệt đối tộc nhân mang thảo mộc ra ngoài giao dịch.
Lâm Khác giật mình, vội vã đưa tay đỡ lấy tấm mộc bài vừa được ném tới. Lão hiểu rõ cái giá của quyết định này là dòng tiền của gia tộc sẽ đứt đoạn ít nhất ba tháng tới, kéo theo vô vàn lời oán thán từ các nhánh phụ đang chờ tài nguyên phân phát.
Trưởng lão không cần lo lắng về sự thiếu hụt trước mắt.
Lâm Mặc gạt tàn tro trên bàn xuống một chiếc lư hương bằng đồng, ánh mắt thâm thúy nhìn ra màn đêm.
Khi Vương Hạc mang đống vật chứng kia ra chất vấn, Tôn gia sẽ buộc phải dùng khoáng thạch để mua chuộc sự im lặng của các thế lực trung lập. Lúc đó, giá linh dược cứu thương trên thị trường sẽ tăng gấp ba lần, đủ để chúng ta bù đắp mọi tổn thất.
Lâm Khác hít sâu một hơi, rốt cuộc cũng hiểu rõ mấu chốt của toàn bộ ván cờ, cung kính khom lưng rồi bước nhanh ra ngoài cửa điện.
Đêm nay, Độc Cửu đã đắc ý dâng nộp số tài nguyên cấm cùng khối tín vật kỳ lân cho Vương Hạc, chính thức đẩy danh tiếng của Tôn gia xuống đáy vực phản bội. Tôn Lệ sẽ sớm nhận được hung tin về việc tâm phúc giả mạo của mình bị phục kích, mất sạch hàng hóa mà không rõ kẻ thù thực sự là ai. Về phần Tử Trúc Lĩnh, cuốn sổ hạch toán tháng này buộc phải ghi nhận khoản thâm hụt khổng lồ từ việc đình trệ ba trăm cân thảo dược thượng phẩm. Sáng ngày mai, đài nghị sự sẽ phải đối mặt với áp lực giải trình cực lớn, khi toàn bộ đội tuần tra được lệnh rút về trấn thủ cấm địa, chờ đợi cơn bão máu sắp quét qua Nam Cương.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.