Chương 482: Lệnh Xuống Đài Chấp Sự
Đăng: 30/08/2026 18:40
3,860 từ
2 lượt đọc
Cuốn sổ hạch toán bọc da thú trên bàn đá ném ra một đạo hư ảnh màu đỏ ối, hắt thứ ánh sáng nhức nhối lên khuôn mặt già nua của Lâm Tuyền. Vị trưởng lão quản lý linh điền run rẩy nâng chén trà, nhưng lớp nước sóng sánh đã tố cáo sự bất an đang cuộn trào trong lòng lão. Ba trăm cân Tử Diệp Thảo buộc phải thối rữa dưới bùn sâu vì lệnh phong tỏa bến đò, tương đương với việc bốc hơi một ngàn hai trăm khối linh thạch hạ phẩm. Khoản thâm hụt khổng lồ này dư sức khiến toàn bộ chi phí đan dược của thế hệ chữ Tự trong tháng tới bị cắt đứt hoàn toàn, đồng thời biến lão thành tội nhân lớn nhất tại đài nghị sự hôm nay.
Gia chủ, nếu cứ tiếp tục án binh bất động, linh khí trong đất sẽ bị dược tính thối rữa cắn trả, làm hỏng mất ba mẫu linh điền giáp ranh cấm địa. Lâm Tuyền dè dặt lên tiếng, ánh mắt lấm lét nhìn sang dãy ghế trống bên phải điện thờ. Hay là chúng ta trích trước một nửa quỹ dự phòng của đội tuần tra để dọn dẹp tàn cuộc bù đắp vào sổ sách? Dẫu sao dạo này phong sơn bế quan, bọn họ cũng không tiêu hao phù lục hay pháp khí mài mòn, để tiền không trong kho cũng là một sự lãng phí.
Lâm Mặc ngồi ngay ngắn trên chủ tọa, ngón tay chậm rãi miết lên mép ngọc giản truyền âm vừa nhận được từ ám vệ. Đề xuất của lão nhân quản kho hoàn toàn nằm trong dự tính của hắn ngay từ khi hạ lệnh đình trệ thu hoạch. Lâm Tuyền sợ phải gánh trách nhiệm làm hỏng linh mạch, tất nhiên sẽ tìm mọi cách vơ vét tài nguyên từ các đường khẩu khác để lấp liếm sự yếu kém của bản thân. Nhưng đây chính là bước đệm hoàn hảo nhất để hắn danh chính ngôn thuận siết chặt lại quyền phân bổ vật tư toàn tộc mà không gây ra sự phản kháng từ các nhánh phụ.
Quỹ tuần tra không được phép chạm tới, đó là ranh giới sống còn nếu kẻ địch chó cùng rứt giậu đánh lén sơn môn. Thanh âm của Lâm Mặc lạnh nhạt vang lên, mang theo uy áp vô hình ép thẳng xuống không gian tĩnh mịch. Thay vào đó, ta muốn ông lập tức lấy danh nghĩa trưởng lão quản kho, hạ lệnh niêm phong toàn bộ kho hạt giống và trận bàn dưỡng thổ, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai cải tạo lại khu đất vừa hỏng.
Lâm Tuyền sững sờ, suýt nữa đánh rơi chén trà tráng men xanh xuống nền gạch. Việc đóng băng kho dự trữ nông nghiệp đồng nghĩa với việc gia tộc tự tay bóp nghẹt nguồn thu cốt lõi trong ít nhất nửa năm tới, phơi bày sự suy yếu ra trước mắt toàn bộ tu sĩ Nam Cương. Lão vội vàng lấy ra một tấm lệnh bài bằng đồng thau, định dùng thân phận trưởng lão để can gián quyết định điên rồ này.
Cứ ghi rõ vào mặt sau của cuốn sổ đỏ, khoản thâm hụt và quyết định đình trệ này do đích thân ta hạ lệnh, mọi trách nhiệm trước liệt tổ liệt tông ta tự gánh vác. Lâm Mặc không để lão kịp mở lời, trực tiếp ném ra một khối tinh thạch lưu ảnh. Nhưng đổi lại, từ khắc này, mượn cớ tài nguyên cạn kiệt, bất kỳ kẻ nào dùng danh nghĩa cá nhân lén lút xuất kho dù chỉ một gốc linh dược để bán ra chợ đen, lập tức phế bỏ tu vi, đày vào hầm quặng Hắc Diệu lao dịch đến chết.
Khối tinh thạch lăn lông lốc trên mặt bàn, tỏa ra hàn khí buốt xương khiến Lâm Tuyền vội vã nuốt ngược lời khuyên can vào bụng. Lão nhanh chóng nhận ra vị gia chủ trẻ tuổi không hề quan tâm đến ba trăm cân cỏ dại kia, mà đang mượn cớ để thiết lập một đạo luật thép, thanh lọc những kẻ có ý đồ tư lợi tuồn hàng ra ngoài trong thời điểm giá thuốc đang tăng phi mã. Miếng đồng thau quyền hạn đành ngậm ngùi thu lại vào tay áo, thay vào đó là động tác gật đầu vội vã, vội vàng cầm bút son gạch chéo lên danh sách phân bổ tài nguyên tháng tới.
Ngay khi đạo luật phong kho vừa được thiết lập thành văn bản, ngọc giản trong tay Lâm Mặc khẽ lóe lên một dải sáng màu tro tàn. Tin tức từ Thất Tinh truyền về cực kỳ sắc bén: mồi nhử đã được cá lớn đớp trọn, một nhóm tu sĩ lạ mặt vừa lén lút tiếp cận khu vực giếng cạn phía sau trạm giao dịch. Tấm lưới vô hình mà hắn dùng danh tiếng gia tộc dệt nên suốt ba ngày qua, rốt cuộc cũng bắt đầu siết chặt vào yết hầu của những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối.
Ngòi bút lông thỏ trong tay Lâm Tuyền run lên bần bật, vệt mực đỏ chu sa nhỏ xuống trang giấy da thú tạo thành một vết loang lổ chói mắt. Lão cắn chặt khớp hàm, biết rõ nét bút này hạ xuống chính là tự tay bóp nghẹt nguồn sống của chi thứ trong suốt ba năm tới. Nhưng dưới áp lực thần thức lạnh lẽo đang tỏa ra từ ghế chủ tọa, vị trưởng lão quản kho không dám hé răng phản bác nửa lời. Từng dòng chữ ghi chú việc phong tỏa toàn bộ hạt giống và trận bàn dưỡng thổ được viết ra, chính thức biến khu vực sườn đông thành một mảnh đất chết. Cuốn sổ hạch toán khép lại cái rụp, ấn định một khoản nợ khổng lồ giáng thẳng xuống đầu ban nông vụ, đồng thời niêm phong quyền tiếp cận vật tư của hơn ba mươi hộ tộc nhân.
Lâm Tuyền lui về vị trí cũ, mồ hôi lạnh ướt đẫm mảng lưng áo đạo bào, trong lòng ngổn ngang những toan tính tự bảo vệ bản thân khỏi cơn thịnh nộ của các trưởng bối khác. Đúng lúc này, một bóng đen không tiếng động lướt qua khe cửa khép hờ, quỳ một chân giữa đại điện u tối. Ám vệ mang mã số Bính Nhị dâng lên một mảnh ngọc giản truyền tin đã phai màu, bề mặt còn vương lại chút cặn linh khí hệ thủy đặc trưng của phường thị.
Bẩm gia chủ, nhãn tuyến tại trạm giao dịch báo về, Vương Hạc đã cắn câu. Bính Nhị hạ thấp giọng, thanh âm khàn đục lọt thỏm giữa không gian tĩnh mịch. Bọn chúng không tin Tôn gia hoàn toàn vô can, nhưng cũng nghi ngờ sự suy yếu đột ngột của chúng ta là một cái bẫy. Kẻ địch vừa thuê ba tên tán tu am hiểu độn thổ, mang theo pháp khí dò xét địa mạch, dự kiến canh ba đêm nay sẽ men theo đường mòn sườn đông để bòn rút thông tin từ khu vực linh điền thối rữa.
Ánh mắt Lâm Mặc vẫn bình thản tựa mặt hồ thu, ngón tay thon dài gõ nhẹ từng nhịp lên tay vịn ghế bằng gỗ tử đàn. Nếu Tử Trúc Lĩnh phái người vây giết đám chuột nhắt này, Vương Hạc sẽ ngay lập tức nhận ra thực lực của gia tộc chưa hề sứt mẻ, từ đó thu mình lại chờ thời. Ngược lại, nếu để mặc chúng tự do thăm dò, những tên tán tu lão luyện kia thừa sức nhìn thấu lớp ngụy trang thối rữa bên trên, phát hiện linh mạch cốt lõi bên dưới vẫn đang vận hành trơn tru. Muốn lừa được một con cáo già đa nghi như Vương gia, mồi nhử không thể chỉ là vài luống thảo dược hỏng, mà phải là một vết thương chí mạng đang rỉ máu chân thực.
Lâm Viễn, bước ra đây nhận lệnh. Nam tử mặc áo bào xanh sẫm lập tức tiến lên từ hàng ghế bên trái, gương mặt góc cạnh lộ rõ vẻ sát khí kìm nén của người dẫn đầu đội tuần tra.
Gia chủ cứ phân phó, thuộc hạ sẽ dẫn người chặt đứt chân lũ chuột nhắt dám bén mảng đến ranh giới sơn môn.
Ngươi không những không được giết chúng, mà còn phải chủ động mở ra một lỗ hổng trên tuyến phòng ngự thứ hai. Lâm Mặc phất ống tay áo, đẩy một vật thể hình tròn sứt mẻ trượt dọc theo mặt bàn đá về phía trước. Đây là phần lõi hư hại của trận pháp Tụ Linh từng bị yêu thú phá hủy năm ngoái. Đêm nay, khi đám người kia chạm đến mép khu đất hỏng, ngươi hãy kích hoạt thứ phế phẩm này, vờ như đang tuyệt vọng dùng nó để vá víu sự rò rỉ của địa mạch.
Đồng tử Lâm Viễn co rút mãnh liệt, bàn tay thô ráp ngập ngừng chạm vào bề mặt nứt nẻ của khối kim loại. Việc ép một vật dẫn đã hỏng kết nối với linh mạch sẽ tạo ra phản phệ cực lớn, trực tiếp làm ô nhiễm vĩnh viễn một mẫu linh điền giáp ranh cấm địa. Cái giá phải trả này không chỉ là linh thạch, mà là cắt đứt hoàn toàn khả năng phục hồi của dải đất màu mỡ nhất sườn đông. Hắn ngẩng phắt đầu lên, định mở miệng khuyên can, nhưng chạm phải ánh mắt sâu thẳm không chút dao động của người ngồi trên cao, lời nói lập tức nghẹn lại nơi cổ họng.
Chỉ khi tận mắt chứng kiến trận vệ của chúng ta hoảng loạn rút lui, để lại một hiện trường linh khí bạo loạn không thể cứu vãn, Vương Hạc mới tin rằng Lâm gia thực sự đã cạn kiệt tài nguyên. Lâm Mặc nhàn nhạt giải thích, giọng nói mang theo sự tính toán tàn nhẫn của một người cầm kỳ. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ngươi tự đến Hình đường nhận phạt ba mươi roi vì tội lơ là chức trách, giáng chức xuống làm đội phó tuần tra sườn tây. Sổ công huân tháng này sẽ ghi rõ, đội tuần tra làm mất trận vị phòng ngự, phải đền bù hai ngàn điểm.
Thuộc hạ tuân mệnh. Lâm Viễn nghiến răng tiếp nhận món đồ tản linh, cất bước lùi nhanh ra khỏi cửa điện, mang theo sự uất ức giả tạo nhưng tổn thất lại là thật.
Lâm Tuyền chứng kiến toàn bộ màn giao dịch máu thịt này, sống lưng lạnh toát, vội vã cúi gầm mặt không dám thở mạnh. Đêm nay, ba tên tán tu sẽ mang về cho Vương gia một bằng chứng hoàn hảo về sự sụp đổ của Tử Trúc Lĩnh, gián tiếp thúc đẩy liên minh phường thị dồn toàn lực tấn công Tôn gia để tranh giành miếng bánh béo bở. Về phần Lâm gia, cái giá của màn kịch này là một phần tư diện tích đất trồng linh dược bị phế bỏ hoàn toàn, cùng một bản án kỷ luật treo lơ lửng trên đầu đội tuần tra tinh nhuệ nhất. Bố cục đã bày xong, chỉ chờ những con cờ mù quáng tự bước chân vào tử địa.
nghẹt chút hy vọng phục hồi cuối cùng trong năm nay.
Lâm Mặc bồi thêm một câu, triệt để đánh tan ý định giấu giếm của vị trưởng lão. Lâm Tuyền lau mồ hôi lạnh, lảo đảo lùi lại bái tạ rồi lui hẳn vào bóng tối. Ngay khi cánh cửa điện khép lại, một thân ảnh vận hắc y từ sau bình phong bước ra, sát khí nồng đậm đến mức làm ngọn nến lưu ly trên bàn đá chao đảo. Lâm Viễn chắp tay, thanh âm khàn đục mang theo khao khát chém giết.
Ba tên tán tu do Vương gia thuê mướn đã dùng bùa độn thổ tiếp cận sườn đông.
Bọn chúng đi theo hướng linh mạch đứt gãy, muốn mượn tử khí từ đám linh thảo thối rữa để che giấu hành tung. Lâm Viễn siết chặt chuôi kiếm hắc thiết, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào khoảng không.
Xin gia chủ cho phép bủa lưới. Ám vệ đã vào vị trí, nội trong nửa nén nhang sẽ mang về ba cái đầu lâu để cảnh cáo phường thị.
Lâm Mặc khẽ lắc đầu, ngón tay ngừng gõ lên mặt bàn, đuôi mắt không gợn chút sát cơ nào. Giết chúng lúc này chỉ khiến Vương Hạc sinh nghi, cho rằng chúng ta đang cố che đậy một cái hố không đáy.
Hắn ném ra một khối ngọc giản cháy sém một nửa, bên trong cố tình dùng thần thức khắc dở dang lệnh điều động vật tư khẩn cấp của đài chấp sự.
Rút toàn bộ ám vệ về, một mình ngươi mang trận bàn Ảo Mộc ra canh giữ mắt trận thứ tư. Nhiệm vụ không phải là giết, mà là diễn một màn tử thủ ép bọn chuột nhắt kia phải liều mạng cướp lấy thứ này mang về.
Dưới lớp bùn lầy sườn đông, ba đạo hoàng quang xé đất chui lên, mang theo mùi hôi thối của rễ Tử Diệp Thảo phân hủy. Tên tán tu cầm đầu vung tay ném ra một xấp phù lục dò xét, phát hiện màng lọc linh lực xung quanh cực kỳ mỏng manh, phòng ngự gần như tê liệt. Hắn nhếch mép đắc ý, ra hiệu cho đồng bọn phân tán đào bới tìm kiếm dấu vết kho tàng mà chủ nhân ám chỉ. Bọn chúng không hề hay biết, từng bước chân đạp lên lớp đất nhão đều kích hoạt những sợi tơ mộc linh mỏng tang nối thẳng đến đài khống chế trong tay Lâm Viễn.
Ngay khi tên cầm đầu chạm tay vào khối ngọc giản sém đen vùi dưới gốc cây khô, dị biến nổi lên.
Lâm Viễn ấn mạnh ngón tay vào trận bàn, chín ô trận vị lập tức đảo chiều. Mộc khí cuồng bạo từ cội trúc ngàn năm mượn đường hắt tới, hóa thành một lồng giam xanh biếc úp sọt cả ba. Tên tán tu nhạy bén nhận ra sát cơ, lập tức gầm lên cảnh báo đồng bọn.
Đây không phải cấm chế bảo vệ, là trận pháp vây khốn, mau liều mạng phá vây.
Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun tinh huyết lên một tấm bùa Phá Giáp giai đoạn hai, quyết đoán từ bỏ việc phòng ngự để dồn lực xé rách một góc lồng giam. Ánh sáng bùa chú chói lòa va chạm dữ dội với mộc khí, tạo ra một trận vặn xoắn linh lực khiến không gian sườn đông rung bần bật. Lâm Viễn vốn có thể xoay chuyển trục kim loại trên trận bàn để khóa chết lỗ hổng, nhưng nhớ lại lời dặn của gia chủ, hắn cố tình thu hồi thần thức ở hướng tây nam.
Đổi lại, hắn kích phát bạo hỏa tuyến bên trong trận bàn Ảo Mộc. Mặt ngọc nứt toác, bắn ra hàng chục luồng linh lực sắc bén ghim thẳng vào bả vai và đùi hai tên đồng bọn, ép chúng phải thét lên đau đớn. Tên cầm đầu lợi dụng khoảnh khắc trận văn đình trệ, vươn tay túm lấy khối ngọc giản giả mạo, kéo theo hai thủ hạ hóa thành một luồng khói đất tháo chạy thục mạng khỏi ranh giới Tử Trúc Lĩnh.
Đêm nay, ba kẻ đột nhập đã thành công mang về một bằng chứng mang theo vết máu và sự truy kích gắt gao.
Tại hiện trường, Lâm Viễn ho ra một ngụm máu bầm do chủ động ngắt kết nối thần thức với pháp khí đang nổ tung, sắc mặt tái nhợt nhìn trận bàn vỡ vụn trên tay. Cái giá cho màn kịch này được tính toán cực kỳ chi li. Một đoạn linh mạch phụ trách tưới tiêu ở sườn đông đã bị bùa phá trận đánh gãy, khiến năng lực hồi phục của khu đất này giảm sút vĩnh viễn ba thành. Hắn lấy sổ công huân ra, tự tay dùng chu sa ghi một nét trừ đi năm trăm điểm của bản thân vì tội bảo quản trận nhãn bất lực.
Sáng ngày mai, khi Vương Hạc cầm trên tay khối ngọc giản nhuốm máu kia, lão sẽ đinh ninh rằng Lâm gia đang âm thầm dồn tài nguyên mở cấm địa, từ đó dốc toàn lực đối phó Tôn gia. Mũi giáo nghi ngờ đã hoàn toàn chệch hướng khỏi Tử Trúc Lĩnh, nhưng sổ sách gia tộc lại vừa ghi nhận thêm một lỗ hổng phòng ngự thực sự. Lâm Mặc ngồi trong đại điện đón nhận phi kiếm truyền tin báo về, ngón tay chậm rãi mở ra danh sách chấp sự tuần tra, chuẩn bị cho một cuộc thanh lọc nhân sự quy mô lớn nhằm hợp thức hóa sự suy yếu này trước con mắt của toàn bộ thành viên trong tộc.
Ánh sáng chói lòa từ bùa Phá Giáp xé toạc màn sương mù sườn đông, hung hăng va đập vào vách ngăn của Ảo Mộc trận. Lớp màng lục sắc bảo vệ bên ngoài vặn vẹo kịch liệt, tạo ra những tiếng nứt vỡ chói tai như thủy tinh bị nghiền nát. Lâm Viễn đứng khuất sau một gốc tử trúc già, hai tay bấm niệm pháp quyết, thần thức gắt gao khóa chặt biến động của chín ô trận vị. Hắn cắn răng chịu đựng từng đợt chấn động dội ngược về, cố tình thu hồi ba phần linh lực ở chốt khảm hướng nam. Một khe hở cỡ nửa người lập tức xuất hiện, nhấp nháy ánh sáng bất ổn như thể trận pháp đã đạt đến giới hạn chịu đựng.
Gã tán tu cầm đầu khứu giác cực kỳ nhạy bén, ngay lập tức bắt được sơ hở lướt qua trong chớp mắt này. Hắn không hề biết bản thân đang bước vào một cái bẫy đã được giăng sẵn, chỉ đinh ninh rằng đòn tấn công liều mạng vừa rồi thực sự xé rách được phòng tuyến của Lâm gia. Thay vì tiếp tục oanh kích diện rộng, kẻ đột nhập quyết đoán vứt bỏ tấm khiên đồng trung phẩm đang cầm trên tay, ném thẳng vào khe hở của lồng giam. Khối pháp khí nổ tung thành vô số mảnh vụn, triệt để phá nát mắt xích phòng ngự yếu nhất mà Lâm Viễn vừa cố tình nới lỏng.
Lợi dụng luồng khí lãng hỗn loạn, gã cuộn mình lại như một con dơi dạ hành, mang theo khối ngọc giản chứa tình báo giả lao vút ra ngoài màn đêm. Nhìn bóng đen khuất dần sau rặng cây, Lâm Viễn không hạ lệnh truy kích mà lập tức đánh ra một đạo linh quyết để dập tắt trận bàn. Ba lá cờ trận cắm quanh gốc trúc đồng loạt bốc cháy thành tro bụi, linh khí sườn đông nháy mắt sụt giảm một đoạn dài. Việc giả vờ thất thủ không thể chỉ dùng ảo ảnh, cái giá thực tế phải trả là cụm trận văn phòng ngự góc nam đã hoàn toàn phế bỏ.
"Đội trưởng, trận nhãn nứt rồi, chúng ta có đuổi theo không?"
Một gã tộc nhân trẻ tuổi chạy tới, hốt hoảng nhìn mảng đất cháy đen. Lâm Viễn lạnh lùng lắc đầu, rút cuốn sổ công huân bọc da thú từ trong tay áo ra, cẩn thận ghi lại khoản nợ năm trăm linh thạch cho tổn thất khí cụ đêm nay. Hắn vung tay ném một đạo bùa truyền âm lên không trung, để nó hóa thành một vệt sáng mờ nhạt bay thẳng về phía đỉnh núi. Nhiệm vụ của đội tuần tra sườn đông đến đây là kết thúc, phần còn lại phụ thuộc vào sự phán xét từ đài nghị sự.
Tại chính điện Tử Trúc Lĩnh, ngọn nến mỡ giao nhân khẽ bập bùng khi đạo bùa truyền âm xé gió bay vào, ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng bàn tay Lâm Mặc. Thần thức lướt qua thông điệp ngắn gọn, khóe môi vị gia chủ trẻ tuổi khẽ nhếch lên thành một đường cong nhạt. Mồi nhử đã được con chuột nhắt mang đi thành công, lớp vỏ bọc cuối cùng của vở kịch cũng vừa vặn hoàn tất. Hắn quay sang nhìn Lâm Tuyền, người vẫn đang thấp thỏm đứng chờ lệnh bên cạnh dãy ghế trưởng lão.
"Sườn đông vừa bị ngoại địch phá vây, tổn thất ba cây cờ trận và rò rỉ một phần linh mạch."
Lâm Mặc bình thản thông báo, giọng nói không mang theo nửa điểm kinh hoảng.
"Truyền lệnh xuống đài chấp sự, tước bỏ ba tháng bổng lộc của đội tuần tra khu vực này vì tội lơ là phòng bị. Đồng thời, lấy danh nghĩa gia chủ, công bố hình phạt giam lỏng Lâm Viễn tại Hậu Sơn nửa tháng để răn đe toàn tộc."
Lâm Tuyền rùng mình, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm hai bên thái dương. Lão không ngốc đến mức tin rằng một đội tuần tra tinh nhuệ, được trang bị đầy đủ trận bàn lại dễ dàng để lọt lưới kẻ gian ngay tại sân nhà. Việc xử phạt công khai này thực chất là một lớp bình phong hoàn hảo, biến sự cố thất thoát vật chứng trở thành một tai nạn do năng lực yếu kém của tiểu bối. Sáng ngày mai, khi thám tử của đối thủ cài cắm trong phường thị thu thập được tin tức Lâm gia lục đục nội bộ vì mất trộm, bọn chúng sẽ càng tin tưởng tuyệt đối vào độ xác thực của món đồ vừa cướp được.
Cuốn sổ hạch toán trên bàn đá được Lâm Mặc gập lại, chính thức khép lại khâu chuẩn bị cho một vòng xoáy nhân quả mới. Đêm nay, tên tán tu trọng thương kia sẽ dâng lên bàn nghị sự của Vương Hạc khối ngọc giản chứa đầy tin tức giả mạo, chỉ đích danh Tôn gia đang âm thầm cấu kết với thế lực hải ngoại. Đổi lại, Tử Trúc Lĩnh phải gánh chịu sự hao hụt linh khí tại sườn đông và án phạt treo lơ lửng trên đầu một vị đội trưởng. Sáng mai, khi canh giờ Dần điểm, trưởng lão quản kho bắt buộc phải mở niêm phong vũ khí cấp hai, điều động toàn bộ tinh anh chữ Tự chuyển sang trạng thái tử thủ, chờ đợi cơn cuồng phong từ sự hiểu lầm chết chóc giữa hai đại gia tộc dội xuống.
Gia chủ, nếu cứ tiếp tục án binh bất động, linh khí trong đất sẽ bị dược tính thối rữa cắn trả, làm hỏng mất ba mẫu linh điền giáp ranh cấm địa. Lâm Tuyền dè dặt lên tiếng, ánh mắt lấm lét nhìn sang dãy ghế trống bên phải điện thờ. Hay là chúng ta trích trước một nửa quỹ dự phòng của đội tuần tra để dọn dẹp tàn cuộc bù đắp vào sổ sách? Dẫu sao dạo này phong sơn bế quan, bọn họ cũng không tiêu hao phù lục hay pháp khí mài mòn, để tiền không trong kho cũng là một sự lãng phí.
Lâm Mặc ngồi ngay ngắn trên chủ tọa, ngón tay chậm rãi miết lên mép ngọc giản truyền âm vừa nhận được từ ám vệ. Đề xuất của lão nhân quản kho hoàn toàn nằm trong dự tính của hắn ngay từ khi hạ lệnh đình trệ thu hoạch. Lâm Tuyền sợ phải gánh trách nhiệm làm hỏng linh mạch, tất nhiên sẽ tìm mọi cách vơ vét tài nguyên từ các đường khẩu khác để lấp liếm sự yếu kém của bản thân. Nhưng đây chính là bước đệm hoàn hảo nhất để hắn danh chính ngôn thuận siết chặt lại quyền phân bổ vật tư toàn tộc mà không gây ra sự phản kháng từ các nhánh phụ.
Quỹ tuần tra không được phép chạm tới, đó là ranh giới sống còn nếu kẻ địch chó cùng rứt giậu đánh lén sơn môn. Thanh âm của Lâm Mặc lạnh nhạt vang lên, mang theo uy áp vô hình ép thẳng xuống không gian tĩnh mịch. Thay vào đó, ta muốn ông lập tức lấy danh nghĩa trưởng lão quản kho, hạ lệnh niêm phong toàn bộ kho hạt giống và trận bàn dưỡng thổ, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai cải tạo lại khu đất vừa hỏng.
Lâm Tuyền sững sờ, suýt nữa đánh rơi chén trà tráng men xanh xuống nền gạch. Việc đóng băng kho dự trữ nông nghiệp đồng nghĩa với việc gia tộc tự tay bóp nghẹt nguồn thu cốt lõi trong ít nhất nửa năm tới, phơi bày sự suy yếu ra trước mắt toàn bộ tu sĩ Nam Cương. Lão vội vàng lấy ra một tấm lệnh bài bằng đồng thau, định dùng thân phận trưởng lão để can gián quyết định điên rồ này.
Cứ ghi rõ vào mặt sau của cuốn sổ đỏ, khoản thâm hụt và quyết định đình trệ này do đích thân ta hạ lệnh, mọi trách nhiệm trước liệt tổ liệt tông ta tự gánh vác. Lâm Mặc không để lão kịp mở lời, trực tiếp ném ra một khối tinh thạch lưu ảnh. Nhưng đổi lại, từ khắc này, mượn cớ tài nguyên cạn kiệt, bất kỳ kẻ nào dùng danh nghĩa cá nhân lén lút xuất kho dù chỉ một gốc linh dược để bán ra chợ đen, lập tức phế bỏ tu vi, đày vào hầm quặng Hắc Diệu lao dịch đến chết.
Khối tinh thạch lăn lông lốc trên mặt bàn, tỏa ra hàn khí buốt xương khiến Lâm Tuyền vội vã nuốt ngược lời khuyên can vào bụng. Lão nhanh chóng nhận ra vị gia chủ trẻ tuổi không hề quan tâm đến ba trăm cân cỏ dại kia, mà đang mượn cớ để thiết lập một đạo luật thép, thanh lọc những kẻ có ý đồ tư lợi tuồn hàng ra ngoài trong thời điểm giá thuốc đang tăng phi mã. Miếng đồng thau quyền hạn đành ngậm ngùi thu lại vào tay áo, thay vào đó là động tác gật đầu vội vã, vội vàng cầm bút son gạch chéo lên danh sách phân bổ tài nguyên tháng tới.
Ngay khi đạo luật phong kho vừa được thiết lập thành văn bản, ngọc giản trong tay Lâm Mặc khẽ lóe lên một dải sáng màu tro tàn. Tin tức từ Thất Tinh truyền về cực kỳ sắc bén: mồi nhử đã được cá lớn đớp trọn, một nhóm tu sĩ lạ mặt vừa lén lút tiếp cận khu vực giếng cạn phía sau trạm giao dịch. Tấm lưới vô hình mà hắn dùng danh tiếng gia tộc dệt nên suốt ba ngày qua, rốt cuộc cũng bắt đầu siết chặt vào yết hầu của những kẻ đang ẩn nấp trong bóng tối.
Ngòi bút lông thỏ trong tay Lâm Tuyền run lên bần bật, vệt mực đỏ chu sa nhỏ xuống trang giấy da thú tạo thành một vết loang lổ chói mắt. Lão cắn chặt khớp hàm, biết rõ nét bút này hạ xuống chính là tự tay bóp nghẹt nguồn sống của chi thứ trong suốt ba năm tới. Nhưng dưới áp lực thần thức lạnh lẽo đang tỏa ra từ ghế chủ tọa, vị trưởng lão quản kho không dám hé răng phản bác nửa lời. Từng dòng chữ ghi chú việc phong tỏa toàn bộ hạt giống và trận bàn dưỡng thổ được viết ra, chính thức biến khu vực sườn đông thành một mảnh đất chết. Cuốn sổ hạch toán khép lại cái rụp, ấn định một khoản nợ khổng lồ giáng thẳng xuống đầu ban nông vụ, đồng thời niêm phong quyền tiếp cận vật tư của hơn ba mươi hộ tộc nhân.
Lâm Tuyền lui về vị trí cũ, mồ hôi lạnh ướt đẫm mảng lưng áo đạo bào, trong lòng ngổn ngang những toan tính tự bảo vệ bản thân khỏi cơn thịnh nộ của các trưởng bối khác. Đúng lúc này, một bóng đen không tiếng động lướt qua khe cửa khép hờ, quỳ một chân giữa đại điện u tối. Ám vệ mang mã số Bính Nhị dâng lên một mảnh ngọc giản truyền tin đã phai màu, bề mặt còn vương lại chút cặn linh khí hệ thủy đặc trưng của phường thị.
Bẩm gia chủ, nhãn tuyến tại trạm giao dịch báo về, Vương Hạc đã cắn câu. Bính Nhị hạ thấp giọng, thanh âm khàn đục lọt thỏm giữa không gian tĩnh mịch. Bọn chúng không tin Tôn gia hoàn toàn vô can, nhưng cũng nghi ngờ sự suy yếu đột ngột của chúng ta là một cái bẫy. Kẻ địch vừa thuê ba tên tán tu am hiểu độn thổ, mang theo pháp khí dò xét địa mạch, dự kiến canh ba đêm nay sẽ men theo đường mòn sườn đông để bòn rút thông tin từ khu vực linh điền thối rữa.
Ánh mắt Lâm Mặc vẫn bình thản tựa mặt hồ thu, ngón tay thon dài gõ nhẹ từng nhịp lên tay vịn ghế bằng gỗ tử đàn. Nếu Tử Trúc Lĩnh phái người vây giết đám chuột nhắt này, Vương Hạc sẽ ngay lập tức nhận ra thực lực của gia tộc chưa hề sứt mẻ, từ đó thu mình lại chờ thời. Ngược lại, nếu để mặc chúng tự do thăm dò, những tên tán tu lão luyện kia thừa sức nhìn thấu lớp ngụy trang thối rữa bên trên, phát hiện linh mạch cốt lõi bên dưới vẫn đang vận hành trơn tru. Muốn lừa được một con cáo già đa nghi như Vương gia, mồi nhử không thể chỉ là vài luống thảo dược hỏng, mà phải là một vết thương chí mạng đang rỉ máu chân thực.
Lâm Viễn, bước ra đây nhận lệnh. Nam tử mặc áo bào xanh sẫm lập tức tiến lên từ hàng ghế bên trái, gương mặt góc cạnh lộ rõ vẻ sát khí kìm nén của người dẫn đầu đội tuần tra.
Gia chủ cứ phân phó, thuộc hạ sẽ dẫn người chặt đứt chân lũ chuột nhắt dám bén mảng đến ranh giới sơn môn.
Ngươi không những không được giết chúng, mà còn phải chủ động mở ra một lỗ hổng trên tuyến phòng ngự thứ hai. Lâm Mặc phất ống tay áo, đẩy một vật thể hình tròn sứt mẻ trượt dọc theo mặt bàn đá về phía trước. Đây là phần lõi hư hại của trận pháp Tụ Linh từng bị yêu thú phá hủy năm ngoái. Đêm nay, khi đám người kia chạm đến mép khu đất hỏng, ngươi hãy kích hoạt thứ phế phẩm này, vờ như đang tuyệt vọng dùng nó để vá víu sự rò rỉ của địa mạch.
Đồng tử Lâm Viễn co rút mãnh liệt, bàn tay thô ráp ngập ngừng chạm vào bề mặt nứt nẻ của khối kim loại. Việc ép một vật dẫn đã hỏng kết nối với linh mạch sẽ tạo ra phản phệ cực lớn, trực tiếp làm ô nhiễm vĩnh viễn một mẫu linh điền giáp ranh cấm địa. Cái giá phải trả này không chỉ là linh thạch, mà là cắt đứt hoàn toàn khả năng phục hồi của dải đất màu mỡ nhất sườn đông. Hắn ngẩng phắt đầu lên, định mở miệng khuyên can, nhưng chạm phải ánh mắt sâu thẳm không chút dao động của người ngồi trên cao, lời nói lập tức nghẹn lại nơi cổ họng.
Chỉ khi tận mắt chứng kiến trận vệ của chúng ta hoảng loạn rút lui, để lại một hiện trường linh khí bạo loạn không thể cứu vãn, Vương Hạc mới tin rằng Lâm gia thực sự đã cạn kiệt tài nguyên. Lâm Mặc nhàn nhạt giải thích, giọng nói mang theo sự tính toán tàn nhẫn của một người cầm kỳ. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ngươi tự đến Hình đường nhận phạt ba mươi roi vì tội lơ là chức trách, giáng chức xuống làm đội phó tuần tra sườn tây. Sổ công huân tháng này sẽ ghi rõ, đội tuần tra làm mất trận vị phòng ngự, phải đền bù hai ngàn điểm.
Thuộc hạ tuân mệnh. Lâm Viễn nghiến răng tiếp nhận món đồ tản linh, cất bước lùi nhanh ra khỏi cửa điện, mang theo sự uất ức giả tạo nhưng tổn thất lại là thật.
Lâm Tuyền chứng kiến toàn bộ màn giao dịch máu thịt này, sống lưng lạnh toát, vội vã cúi gầm mặt không dám thở mạnh. Đêm nay, ba tên tán tu sẽ mang về cho Vương gia một bằng chứng hoàn hảo về sự sụp đổ của Tử Trúc Lĩnh, gián tiếp thúc đẩy liên minh phường thị dồn toàn lực tấn công Tôn gia để tranh giành miếng bánh béo bở. Về phần Lâm gia, cái giá của màn kịch này là một phần tư diện tích đất trồng linh dược bị phế bỏ hoàn toàn, cùng một bản án kỷ luật treo lơ lửng trên đầu đội tuần tra tinh nhuệ nhất. Bố cục đã bày xong, chỉ chờ những con cờ mù quáng tự bước chân vào tử địa.
nghẹt chút hy vọng phục hồi cuối cùng trong năm nay.
Lâm Mặc bồi thêm một câu, triệt để đánh tan ý định giấu giếm của vị trưởng lão. Lâm Tuyền lau mồ hôi lạnh, lảo đảo lùi lại bái tạ rồi lui hẳn vào bóng tối. Ngay khi cánh cửa điện khép lại, một thân ảnh vận hắc y từ sau bình phong bước ra, sát khí nồng đậm đến mức làm ngọn nến lưu ly trên bàn đá chao đảo. Lâm Viễn chắp tay, thanh âm khàn đục mang theo khao khát chém giết.
Ba tên tán tu do Vương gia thuê mướn đã dùng bùa độn thổ tiếp cận sườn đông.
Bọn chúng đi theo hướng linh mạch đứt gãy, muốn mượn tử khí từ đám linh thảo thối rữa để che giấu hành tung. Lâm Viễn siết chặt chuôi kiếm hắc thiết, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào khoảng không.
Xin gia chủ cho phép bủa lưới. Ám vệ đã vào vị trí, nội trong nửa nén nhang sẽ mang về ba cái đầu lâu để cảnh cáo phường thị.
Lâm Mặc khẽ lắc đầu, ngón tay ngừng gõ lên mặt bàn, đuôi mắt không gợn chút sát cơ nào. Giết chúng lúc này chỉ khiến Vương Hạc sinh nghi, cho rằng chúng ta đang cố che đậy một cái hố không đáy.
Hắn ném ra một khối ngọc giản cháy sém một nửa, bên trong cố tình dùng thần thức khắc dở dang lệnh điều động vật tư khẩn cấp của đài chấp sự.
Rút toàn bộ ám vệ về, một mình ngươi mang trận bàn Ảo Mộc ra canh giữ mắt trận thứ tư. Nhiệm vụ không phải là giết, mà là diễn một màn tử thủ ép bọn chuột nhắt kia phải liều mạng cướp lấy thứ này mang về.
Dưới lớp bùn lầy sườn đông, ba đạo hoàng quang xé đất chui lên, mang theo mùi hôi thối của rễ Tử Diệp Thảo phân hủy. Tên tán tu cầm đầu vung tay ném ra một xấp phù lục dò xét, phát hiện màng lọc linh lực xung quanh cực kỳ mỏng manh, phòng ngự gần như tê liệt. Hắn nhếch mép đắc ý, ra hiệu cho đồng bọn phân tán đào bới tìm kiếm dấu vết kho tàng mà chủ nhân ám chỉ. Bọn chúng không hề hay biết, từng bước chân đạp lên lớp đất nhão đều kích hoạt những sợi tơ mộc linh mỏng tang nối thẳng đến đài khống chế trong tay Lâm Viễn.
Ngay khi tên cầm đầu chạm tay vào khối ngọc giản sém đen vùi dưới gốc cây khô, dị biến nổi lên.
Lâm Viễn ấn mạnh ngón tay vào trận bàn, chín ô trận vị lập tức đảo chiều. Mộc khí cuồng bạo từ cội trúc ngàn năm mượn đường hắt tới, hóa thành một lồng giam xanh biếc úp sọt cả ba. Tên tán tu nhạy bén nhận ra sát cơ, lập tức gầm lên cảnh báo đồng bọn.
Đây không phải cấm chế bảo vệ, là trận pháp vây khốn, mau liều mạng phá vây.
Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun tinh huyết lên một tấm bùa Phá Giáp giai đoạn hai, quyết đoán từ bỏ việc phòng ngự để dồn lực xé rách một góc lồng giam. Ánh sáng bùa chú chói lòa va chạm dữ dội với mộc khí, tạo ra một trận vặn xoắn linh lực khiến không gian sườn đông rung bần bật. Lâm Viễn vốn có thể xoay chuyển trục kim loại trên trận bàn để khóa chết lỗ hổng, nhưng nhớ lại lời dặn của gia chủ, hắn cố tình thu hồi thần thức ở hướng tây nam.
Đổi lại, hắn kích phát bạo hỏa tuyến bên trong trận bàn Ảo Mộc. Mặt ngọc nứt toác, bắn ra hàng chục luồng linh lực sắc bén ghim thẳng vào bả vai và đùi hai tên đồng bọn, ép chúng phải thét lên đau đớn. Tên cầm đầu lợi dụng khoảnh khắc trận văn đình trệ, vươn tay túm lấy khối ngọc giản giả mạo, kéo theo hai thủ hạ hóa thành một luồng khói đất tháo chạy thục mạng khỏi ranh giới Tử Trúc Lĩnh.
Đêm nay, ba kẻ đột nhập đã thành công mang về một bằng chứng mang theo vết máu và sự truy kích gắt gao.
Tại hiện trường, Lâm Viễn ho ra một ngụm máu bầm do chủ động ngắt kết nối thần thức với pháp khí đang nổ tung, sắc mặt tái nhợt nhìn trận bàn vỡ vụn trên tay. Cái giá cho màn kịch này được tính toán cực kỳ chi li. Một đoạn linh mạch phụ trách tưới tiêu ở sườn đông đã bị bùa phá trận đánh gãy, khiến năng lực hồi phục của khu đất này giảm sút vĩnh viễn ba thành. Hắn lấy sổ công huân ra, tự tay dùng chu sa ghi một nét trừ đi năm trăm điểm của bản thân vì tội bảo quản trận nhãn bất lực.
Sáng ngày mai, khi Vương Hạc cầm trên tay khối ngọc giản nhuốm máu kia, lão sẽ đinh ninh rằng Lâm gia đang âm thầm dồn tài nguyên mở cấm địa, từ đó dốc toàn lực đối phó Tôn gia. Mũi giáo nghi ngờ đã hoàn toàn chệch hướng khỏi Tử Trúc Lĩnh, nhưng sổ sách gia tộc lại vừa ghi nhận thêm một lỗ hổng phòng ngự thực sự. Lâm Mặc ngồi trong đại điện đón nhận phi kiếm truyền tin báo về, ngón tay chậm rãi mở ra danh sách chấp sự tuần tra, chuẩn bị cho một cuộc thanh lọc nhân sự quy mô lớn nhằm hợp thức hóa sự suy yếu này trước con mắt của toàn bộ thành viên trong tộc.
Ánh sáng chói lòa từ bùa Phá Giáp xé toạc màn sương mù sườn đông, hung hăng va đập vào vách ngăn của Ảo Mộc trận. Lớp màng lục sắc bảo vệ bên ngoài vặn vẹo kịch liệt, tạo ra những tiếng nứt vỡ chói tai như thủy tinh bị nghiền nát. Lâm Viễn đứng khuất sau một gốc tử trúc già, hai tay bấm niệm pháp quyết, thần thức gắt gao khóa chặt biến động của chín ô trận vị. Hắn cắn răng chịu đựng từng đợt chấn động dội ngược về, cố tình thu hồi ba phần linh lực ở chốt khảm hướng nam. Một khe hở cỡ nửa người lập tức xuất hiện, nhấp nháy ánh sáng bất ổn như thể trận pháp đã đạt đến giới hạn chịu đựng.
Gã tán tu cầm đầu khứu giác cực kỳ nhạy bén, ngay lập tức bắt được sơ hở lướt qua trong chớp mắt này. Hắn không hề biết bản thân đang bước vào một cái bẫy đã được giăng sẵn, chỉ đinh ninh rằng đòn tấn công liều mạng vừa rồi thực sự xé rách được phòng tuyến của Lâm gia. Thay vì tiếp tục oanh kích diện rộng, kẻ đột nhập quyết đoán vứt bỏ tấm khiên đồng trung phẩm đang cầm trên tay, ném thẳng vào khe hở của lồng giam. Khối pháp khí nổ tung thành vô số mảnh vụn, triệt để phá nát mắt xích phòng ngự yếu nhất mà Lâm Viễn vừa cố tình nới lỏng.
Lợi dụng luồng khí lãng hỗn loạn, gã cuộn mình lại như một con dơi dạ hành, mang theo khối ngọc giản chứa tình báo giả lao vút ra ngoài màn đêm. Nhìn bóng đen khuất dần sau rặng cây, Lâm Viễn không hạ lệnh truy kích mà lập tức đánh ra một đạo linh quyết để dập tắt trận bàn. Ba lá cờ trận cắm quanh gốc trúc đồng loạt bốc cháy thành tro bụi, linh khí sườn đông nháy mắt sụt giảm một đoạn dài. Việc giả vờ thất thủ không thể chỉ dùng ảo ảnh, cái giá thực tế phải trả là cụm trận văn phòng ngự góc nam đã hoàn toàn phế bỏ.
"Đội trưởng, trận nhãn nứt rồi, chúng ta có đuổi theo không?"
Một gã tộc nhân trẻ tuổi chạy tới, hốt hoảng nhìn mảng đất cháy đen. Lâm Viễn lạnh lùng lắc đầu, rút cuốn sổ công huân bọc da thú từ trong tay áo ra, cẩn thận ghi lại khoản nợ năm trăm linh thạch cho tổn thất khí cụ đêm nay. Hắn vung tay ném một đạo bùa truyền âm lên không trung, để nó hóa thành một vệt sáng mờ nhạt bay thẳng về phía đỉnh núi. Nhiệm vụ của đội tuần tra sườn đông đến đây là kết thúc, phần còn lại phụ thuộc vào sự phán xét từ đài nghị sự.
Tại chính điện Tử Trúc Lĩnh, ngọn nến mỡ giao nhân khẽ bập bùng khi đạo bùa truyền âm xé gió bay vào, ngoan ngoãn nằm gọn trong lòng bàn tay Lâm Mặc. Thần thức lướt qua thông điệp ngắn gọn, khóe môi vị gia chủ trẻ tuổi khẽ nhếch lên thành một đường cong nhạt. Mồi nhử đã được con chuột nhắt mang đi thành công, lớp vỏ bọc cuối cùng của vở kịch cũng vừa vặn hoàn tất. Hắn quay sang nhìn Lâm Tuyền, người vẫn đang thấp thỏm đứng chờ lệnh bên cạnh dãy ghế trưởng lão.
"Sườn đông vừa bị ngoại địch phá vây, tổn thất ba cây cờ trận và rò rỉ một phần linh mạch."
Lâm Mặc bình thản thông báo, giọng nói không mang theo nửa điểm kinh hoảng.
"Truyền lệnh xuống đài chấp sự, tước bỏ ba tháng bổng lộc của đội tuần tra khu vực này vì tội lơ là phòng bị. Đồng thời, lấy danh nghĩa gia chủ, công bố hình phạt giam lỏng Lâm Viễn tại Hậu Sơn nửa tháng để răn đe toàn tộc."
Lâm Tuyền rùng mình, mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm hai bên thái dương. Lão không ngốc đến mức tin rằng một đội tuần tra tinh nhuệ, được trang bị đầy đủ trận bàn lại dễ dàng để lọt lưới kẻ gian ngay tại sân nhà. Việc xử phạt công khai này thực chất là một lớp bình phong hoàn hảo, biến sự cố thất thoát vật chứng trở thành một tai nạn do năng lực yếu kém của tiểu bối. Sáng ngày mai, khi thám tử của đối thủ cài cắm trong phường thị thu thập được tin tức Lâm gia lục đục nội bộ vì mất trộm, bọn chúng sẽ càng tin tưởng tuyệt đối vào độ xác thực của món đồ vừa cướp được.
Cuốn sổ hạch toán trên bàn đá được Lâm Mặc gập lại, chính thức khép lại khâu chuẩn bị cho một vòng xoáy nhân quả mới. Đêm nay, tên tán tu trọng thương kia sẽ dâng lên bàn nghị sự của Vương Hạc khối ngọc giản chứa đầy tin tức giả mạo, chỉ đích danh Tôn gia đang âm thầm cấu kết với thế lực hải ngoại. Đổi lại, Tử Trúc Lĩnh phải gánh chịu sự hao hụt linh khí tại sườn đông và án phạt treo lơ lửng trên đầu một vị đội trưởng. Sáng mai, khi canh giờ Dần điểm, trưởng lão quản kho bắt buộc phải mở niêm phong vũ khí cấp hai, điều động toàn bộ tinh anh chữ Tự chuyển sang trạng thái tử thủ, chờ đợi cơn cuồng phong từ sự hiểu lầm chết chóc giữa hai đại gia tộc dội xuống.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.