Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 480: Giao Dịch Của Ta

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,980 từ 2 lượt đọc
Lâm Khác cẩn trọng đón lấy khối vật chứng mang theo khí tức giả mạo. Bề mặt nứt nẻ của nó tản ra một luồng hàn ý âm lãnh, nhưng đã bị phong bế hoàn toàn bởi phù văn nhị giai mờ ảo. Lão gật đầu, cất giấu cẩn thận vào trong tay áo, rồi xoay người bước nhanh ra khỏi điện nghị sự, chìm hẳn vào bóng tối mịt mùng đang bao trùm lấy Tử Trúc Lĩnh.

Bên trong gian phòng tĩnh mịch, Lâm Mặc vẫn ngồi nguyên tại chỗ, ngón tay khẽ miết lên mép bàn gỗ tử đàn. Thần thức của hắn chìm vào ngọc giản ghi chép sổ sách tháng này, bắt đầu tính toán những lỗ hổng tài nguyên sắp phát sinh. Kế hoạch mượn đao giết người đã định, nhưng cái giá phải trả để che giấu hiện trường không hề nhỏ, gia tộc bắt buộc phải siết chặt chi tiêu trong thời gian tới.

Tại tầng hai của bảo khố gia tộc, Lâm Tuyền, vị trưởng lão quản kho với mái tóc hoa râm, đang nhíu chặt đôi mày. Lão nhìn chằm chằm vào lệnh bài gia chủ trong tay Lâm Khác, ngón tay khô khốc gõ từng nhịp nặng nề lên mặt bàn đá thanh ngọc.

"Năm mươi cân quặng Hắc Diệu? Ngươi có biết số lượng này bằng toàn bộ lợi nhuận từ phường thị trong ba tháng không?" Lâm Tuyền lẩm bẩm, trong lòng không khỏi xót xa. Lão vốn là người bảo thủ, mỗi viên linh thạch xuất kho đều ghi chép rành mạch, sợ nhất là gia chủ trẻ tuổi vung tay quá trán, làm cạn kiệt nội hàm mỏng manh của gia tộc.

"Đây là quyết sách khẩn cấp, không thể chậm trễ." Lâm Khác trầm giọng giải thích, đồng thời ném ra một túi trữ vật trống. "Dược điền sườn đông đã cháy rụi, nếu không dùng thứ vật liệu cách tuyệt thần thức này đắp tường giả, sáng mai nhãn tuyến của Tôn gia trên đỉnh Vọng Nguyệt sẽ nhìn thấu sự suy yếu của chúng ta."

Lâm Tuyền cắn răng, cuối cùng cũng xoay người mở cấm chế rương sắt góc tường. Từng tảng đá đen tuyền nặng nề được chuyển ra, tỏa ra dao động ức chế linh khí đặc trưng. Lão lấy bút son ghi mạnh một nét vào sổ công huân khố phòng, chính thức xác nhận việc thấu chi quỹ dự phòng, phong xuất năm mươi cân tài nguyên quý giá để xây dựng lớp bình phong che mắt địch nhân.

Hành động này đồng nghĩa với việc toàn bộ đệ tử Luyện Khí hậu kỳ tháng này sẽ bị cắt giảm một nửa đan dược cung cấp. Sự bất mãn chắc chắn sẽ dấy lên trong lớp trẻ, nhưng so với nguy cơ diệt tộc đang cận kề, chút phàn nàn của tiểu bối đành phải dùng gia quy cứng rắn mà đè xuống.

Cùng lúc đó, tại một góc khuất dưới chân núi, một đạo hắc ảnh vô thanh vô tức lướt qua lớp sương mù chướng khí. Ám vệ mang mã số Bính Tam giấu kỹ món đồ nứt nẻ kia trong ngực áo, vận dụng thân pháp liễm tức dung nhập vào bóng đêm, hướng thẳng về phía phường thị cách đó trăm dặm.

Nhiệm vụ của gã được giao phó cực kỳ khắt khe: Tuyệt đối không được dùng linh lực bay lượn, chỉ được dùng khinh công phàm tục luồn lách qua các trạm gác, lén lút ném đồ vật kia xuống cái giếng cạn. Lâm Mặc đã tính toán cực kỳ chi li, tu sĩ Trúc Cơ tuần tra thường có thói quen dùng thần thức rà soát linh khí dao động, lại rất dễ bỏ qua những chuyển động thuần túy của phàm nhân. Đây chính là tử huyệt trong hệ thống phòng ngự của Vương Hạc mà Lâm gia có thể lợi dụng.

Ngay khi mạng lưới mưu đồ đang lặng lẽ vận hành trơn tru, một trận chấn động khẽ khàng bất ngờ truyền đến từ sâu dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh. Lâm Mặc nhướng mày, ngọc giản trong tay khẽ kêu lên một tiếng răng rắc do lực bóp đột ngột. Hắn đứng phắt dậy, vạt áo bào bay lượn, bước nhanh ra ngoài điện, hướng thẳng về phía cấm địa sau núi.

Nơi đó, gốc linh mộc ngàn năm đang khẽ lay động kịch liệt, lá trúc cọ xát vào nhau phát ra âm thanh sàn sạt đầy bất an. Trận hỏa hoạn ở sườn đông không chỉ thiêu rụi linh dược, mà dư chấn của nó đã làm nứt một đoạn trận văn Tụ Linh dẫn mạch, khiến linh khí dưới lòng đất chảy ngược, trực tiếp xông thẳng vào gốc rễ của bảo vật trấn tộc.

Nếu để tình trạng cuồng bạo này tiếp diễn, sản lượng linh dịch quý giá của mười năm tới sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Đây là một cái giá nằm ngoài dự tính, một biến số sinh ra từ sự va chạm của hỏa hệ pháp thuật lên mạng lưới địa mạch yếu ớt của Nam Cương.

"Truyền lệnh xuống, lập tức phong tỏa toàn bộ cấm địa sau núi." Lâm Mặc quyết đoán ra lệnh cho hai gã thị vệ đang tái mặt canh gác. "Mở kho tầng một, rút ba ngàn khối linh thạch hạ phẩm từ quỹ tu luyện, khảm thẳng vào chín ô trận vị quanh gốc linh mộc. Phải dùng linh lực nhân tạo để ép dòng địa mạch ổn định trở lại trước lúc bình minh, bằng mọi giá không được để tổn hao đến bản nguyên."

Bóng tối bao trùm lấy phường thị tĩnh lặng. Chỉ còn lác đác vài ngọn linh đăng leo lét hắt bóng lên vách đá. Ám vệ Bính Tam hóa thành một vệt hắc ảnh, men theo khe hở của trận pháp phòng ngự ngoại vi. Hắn lặng lẽ áp sát trạm giao dịch của Vương gia. Trong ngực áo, khối kim loại nứt nẻ mang theo tàn dư linh khí giả mạo đang nằm im lìm. Lớp bùa chú nhị giai phong ấn chặt chẽ mọi chấn động. Gia chủ đã dặn dò vô cùng kỹ lưỡng, cấm tuyệt đối việc sử dụng linh lực hệ Hỏa.

Bính Tam nín thở, cẩn thận quan sát màn sương mỏng lờ mờ giăng mắc quanh miệng giếng cạn phía sau viện. Lời cảnh báo của Lâm Mặc hoàn toàn chuẩn xác. Vương Hạc quả nhiên đã bí mật bố trí Thủy Kính Trận. Từng sợi thủy linh lực mỏng như tơ nhện đan chéo trong không trung. Chỉ cần hơi thở người lạ chạm vào, trận văn dưới đất lập tức sẽ kích hoạt báo động. Nếu dùng man lực phá giải, tu sĩ Trúc Cơ bên trong chắc chắn sẽ nhận ra dị thường.

Bính Tam cắn chặt răng, rút ra tấm Ẩn Thổ Phù nhất giai thượng phẩm. Hắn truyền một tia pháp lực mỏng manh vào lá bùa, ép sát nó lên bề mặt chiếc áo choàng tàng hình. Âm thanh xèo xèo nhỏ xíu vang lên. Đột nhiên, sương mù quanh giếng cuộn trào. Thủy Kính Trận cảm ứng được dị vật tàng hình, lập tức biến đổi từ trạng thái dò xét sang trói buộc. Những sợi tơ nước cấp tốc đông đặc, hóa thành hàng chục sợi băng ti sắc bén lao vút về phía bóng đen.

Biến cố bất ngờ buộc Bính Tam phải thay đổi đấu pháp. Hắn không lùi mà tiến, ngón tay điểm nhanh lên mi tâm. Một luồng thần thức sắc bén ngưng tụ thành châm, đâm thẳng vào mắt trận đang phát sáng mờ ảo dưới nền đất. Đồng thời, hắn kích phát toàn bộ linh tính của tấm áo choàng. Mạch lạc trận văn trên vải lập tức nứt toác. Sự xung đột thuộc tính Thủy - Thổ tạo ra một vệt mù ngắn ngủi, cản lại đợt công kích đầu tiên.

Để duy trì sự đồng hóa bùn đất bước qua lớp băng ti trong ba nhịp thở, Bính Tam phải trả giá đắt. Thần hồn hắn rung lên bần bật, một mảng ký ức ngắn hạn liên quan đến khứu giác bị thiêu rụi hoàn toàn. Hắn vĩnh viễn mất đi khả năng ngửi mùi vị, máu từ hốc mũi rỉ ra đen ngòm. Bất chấp cơn đau buốt óc, Bính Tam lách mình xuyên qua khe hở rào chắn. Đứng bên mép giếng cạn, hắn vung tay thả khối tang vật xuống đáy sâu mù mịt.

Tiếng va chạm trầm đục vang lên, nhanh chóng bị tiếng gió rít qua khe núi nuốt chửng. Ngay khi vật chứng rời tay, Bính Tam lập tức bóp nát một viên Tật Phong Châu. Linh lực hệ Phong bạo phát dữ dội. Hắn mượn lực đẩy của luồng gió xoáy lao vút ra ngoài ranh giới phường thị, ngay trước khi lớp ngụy trang hoàn toàn sụp đổ. Mảnh mồi lửa nguy hiểm nhất đã yên vị, chờ đợi Tôn Lệ tự mình bói toán tìm đến. Sáng mai, mũi nhọn oán hận của Tôn gia sẽ đâm thẳng vào mạng lưới của Vương Hạc.

Cùng lúc đó, tại sân viện dành cho đệ tử Luyện Khí hậu kỳ trên lưng chừng núi Tử Trúc, không khí chìm trong xôn xao đè nén. Chấp sự Lâm Hữu tay cầm cuốn sổ bìa xanh, trán rịn mồ hôi hột. Lão vừa đối chiếu danh sách phân phát đan dược từ đài nghị sự. Mệnh lệnh cắt giảm một nửa lượng Hồi Khí Đan của ba mươi đệ tử tinh anh quả nhiên gây ra sóng gió. Những thiếu niên đang ở giai đoạn xung kích bình cảnh xì xào bàn tán, ánh mắt lộ rõ vẻ hoang mang.

Một thiếu niên mang song linh căn tên Lâm Viễn bước lên nửa bước. Khí tức Luyện Khí tầng tám trên người hắn dao động bất ổn. Hắn nắm chặt vỏ kiếm bên hông, giọng điệu gấp gáp truy hỏi về lý do kho tộc đột ngột siết chặt tài nguyên. "Chấp sự, vãn bối sắp chạm tới ngưỡng cửa đột phá. Nếu thiếu linh dược bồi bổ, linh căn sẽ xuất hiện vết nứt, ngộ tính hao tổn khó lòng bù đắp!" Lời phàn nàn của hắn kéo theo sự đồng tình của mười mấy đệ tử phía sau.

Lâm Hữu không buồn cất lời giải thích về bức tường đá Hắc Diệu đang được xây dựng giấu giếm trên đỉnh Vọng Nguyệt. Lão lẳng lặng vỗ nhẹ vào túi trữ vật, lấy ra một tấm Lệnh Bài Chấp Pháp đúc bằng đồng thau nặng trịch. Bàn tay khô ráp của lão truyền một đạo pháp quyết vào lệnh bài. Trận văn kết nối trực tiếp với linh mạch nhị giai dưới chân núi lập tức sáng lên. Lão ném mạnh tín vật lên mặt bàn đá giữa sân.

"Keng!" Một tiếng động thanh thúy vang lên. Uy áp lạnh lẽo từ trận pháp sơn môn mượn qua lệnh bài nháy mắt bao trùm toàn bộ không gian. Khí tức của Lâm Viễn bị ép ngược trở lại, khiến hắn lùi liền ba bước, mặt mày trắng bệch. Mọi âm thanh phàn nàn bị nuốt ngược vào trong. Lâm Hữu cao giọng ban bố Lệnh Cấm Túc Khẩn Cấp. Tất cả những ai chưa đạt Trúc Cơ phải lập tức về thạch thất bế quan, chuyển sang hấp thụ linh khí tự nhiên.

"Kể từ khắc này, kẻ nào tự ý rời khỏi sân viện nửa bước, lập tức bị tước bổng lộc ba tháng." Giọng Lâm Hữu vang vọng, không cho phép bất cứ ai phản bác. Đồng thời, hình phạt sẽ được khắc thẳng thành khoản nợ ba trăm điểm công huân vào thẻ ngọc cá nhân. Kẻ vi phạm phải làm nhiệm vụ dọn dẹp hầm chứa thi thể yêu thú độc hại để bù đắp. Sự uất ức nội bộ này chính là cái giá thiết thực mà Lâm gia gánh chịu, đổi lấy sự im lặng tuyệt đối cho ván cờ mượn đao của gia chủ.

Bính Tam ép sát lưng vào vách tường rêu phong, cố gắng đồng bộ nhịp tim với tiếng gió rít qua khe ngói. Hắn lẩn sâu vào góc khuất tối tăm nhất phía sau trạm giao dịch.

Dưới đáy giếng cạn cách đó ba trượng vừa vang lên một tiếng "cạch" trầm đục. Khối vật chứng ngụy tạo mang khí tức hỏa hệ đã nằm yên vị trí, cắm chặt vào ngay điểm yếu nhất của mắt trận.

Ngay khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào ngọc giản truyền tống, mặt đất dưới chân đột ngột chấn động. Một dải sáng lam nhạt từ hư không gợn sóng lan tỏa, mang theo hơi lạnh buốt xương cắt ngang màn đêm phường thị.

Bố cục Thủy Kính Trận do đích thân Vương Hạc thiết lập để bảo vệ mạch ngầm quả nhiên đã bị kích phát. Tốc độ phản ứng của cấm chế này hoàn toàn khớp với những gì gia chủ Lâm gia đã tính toán trên sa bàn.

"Kẻ nào to gan lảng vảng quanh địa bàn Vương gia vào giờ cấm giới?"

Một giọng nói khàn đục vang lên, nương theo đó là uy áp cường hãn của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ ập xuống. Từ trên mái ngói lưu ly phủ đầy sương đêm, một lão giả mặc trường bào thêu hình sóng nước lạnh lùng vung tay.

Một tấm lưới dệt bằng tơ linh tằm óng ánh lam quang được phóng ra. Lớp võng sáng uốn lượn giữa không trung, nháy mắt phân hóa thành ba tầng, phong tỏa toàn bộ lối thoát hiểm ở ngã tư hẻm nhỏ.

Dòng thủy linh lực sắc bén ép tới, khiến lớp áo choàng ngụy trang trên người gã ám vệ bắt đầu bốc khói. Những tiếng xèo xèo khô khốc vang lên liên tục, tựa như nước đá hắt thẳng vào chảo dầu đang sôi sùng sục.

Người của Lâm gia không hề lộ vẻ hoảng loạn. Bính Tam vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, ba thanh đoản kiếm lóe lên hàn quang lập tức bay vút lên không trung, tạo thành hình chữ phẩm cản hậu.

Đây chỉ là đòn nhử, mục đích để kéo dãn khoảng cách an toàn trước uy áp của tu sĩ cảnh giới cao hơn. Lão giả họ Vương hừ lạnh một tiếng, ngón tay điểm nhẹ một đạo pháp quyết vào hư không.

Tấm lưới linh tằm lập tức cuộn lại, sinh ra lực xiết kinh người. Chỉ nghe "rắc" một tiếng, ba món pháp khí hạ phẩm bị nghiền nát bấy, rơi lả tả xuống mặt đường đất nện thành những đống mạt sắt vụn vặt.

Nhận ra kẻ đột nhập chỉ mang tu vi Luyện Khí đỉnh phong, lão giả lập tức thay đổi ứng biến. Tránh dùng pháp thuật diện rộng dễ gây náo động đội tuần tra phường thị, lão thu hồi tơ lưới.

Thay vào đó, vị chấp sự này mở rộng thần thức tạo thành một lồng giam vô hình bủa vây bốn phía. Đồng thời, một chiếc la bàn định vị bằng đồng thau được tế ra, kim chỉ nam xoay tít tỏa ra từng vòng sóng âm nhằm phong bế triệt để đường lui.

Đúng lúc lồng giam thần thức sắp khép kín thành một khối, Bính Tam cắn nát đầu lưỡi. Hắn vung tay bóp vụn viên ngọc xám giấu sẵn trong ống tay áo.

Đây chính là Hỏa Cảnh Phù phẩm giai cực phẩm mà Lâm Mặc đã cấp phát từ kho dự phòng. Lực lượng hỏa diệm cuồng bạo bùng nổ, nhưng không hướng về phía Trúc Cơ tu sĩ mà cắm phập xuống mắt trận dẫn linh ngay dưới phiến đá xanh.

Linh mạch hệ Thổ bên dưới bị hỏa khí kích động đột ngột, sinh ra phản ứng ngũ hành tương khắc. Một cột bụi mù mịt pha lẫn tia lửa đỏ rực bùng lên dữ dội, xé toạc màn đêm tĩnh lặng.

Khí tức nóng rực đặc trưng của công pháp hỏa hệ nháy mắt bao trùm toàn bộ hiện trường. Lớp hỏa chướng này cắn nuốt và che khuất hoàn toàn dao động linh lực hệ mộc nguyên bản của Bính Tam.

Đổi lại một nhịp thở sinh tử này, cái giá hắn phải gánh chịu cực kỳ thê thảm. Lớp áo choàng Ẩn Nặc trị giá ba trăm linh thạch triệt để vỡ vụn thành từng mảnh tro tàn, không còn khả năng hồi phục.

Đáng sợ hơn, tàn dư khí lạnh từ la bàn đồng thau dội ngược vào cánh tay trái. Huyết nhục từ khuỷu tay trở xuống tức tốc hoại tử, kết tủa thành một khối băng lam nhạt bốc khói lạnh ngắt.

Lớp băng tủy này không đánh nát kinh mạch, nhưng lại làm đóng băng vĩnh viễn hệ thống dây thần kinh cảm giác. Nếu không có Hỏa Liên Dịch tẩy tủy đắp vào, cánh tay này coi như phế bỏ hoàn toàn khả năng kết ấn thi triển pháp thuật.

Nén cơn đau buốt óc, Bính Tam mượn sóng xung kích từ vụ nổ, hóa thành một đạo tàn ảnh. Hắn trượt qua khe hở cấm chế vừa bị ngọn lửa xé rách, lao vụt ra ngoài vòng vây trước khi la bàn kịp định vị lại.

Lão giả họ Vương phất tay áo xua tan đám bụi mù. Sắc mặt lão trở nên âm trầm tột độ khi thần thức quét qua hiện trường và hoàn toàn mất dấu mục tiêu.

Bước tới vị trí kẻ đột nhập vừa đứng, lão khom người nhặt lên một mảnh vải cháy dở. Bề mặt sém đen vẫn còn vương lại chút ba động linh lực bạo liệt, khô nóng đến mức làm không khí xung quanh vặn vẹo.

Cảm nhận ngọn lửa âm ỉ mang theo độc tính cắn nuốt đầu ngón tay, đồng tử vị chấp sự co rụt lại. Trong đầu lão lập tức hiện lên hình ảnh những tên tu sĩ hung hãn của Tôn gia.

Khắp phương viên trăm dặm, chỉ có đám người Tôn gia mới tu luyện loại công pháp hỏa độc bá đạo này. Mảnh tàn y mang hỏa độc này chính là bằng chứng thép để Vương Hạc tin rằng kẻ thù truyền kiếp vừa cử người đến phá hoại.

Cùng lúc đó, tại gian phòng tĩnh mịch trên Tử Trúc Lĩnh. Khối ngọc bài đặt bên mép bàn gỗ tử đàn của Lâm Mặc đột nhiên nứt ra một đường nhỏ, ánh sáng chuyển sang màu ảm đạm.

Màn kịch mượn đao giết người đã hoàn thành khâu cuối cùng. Ánh mắt vị gia chủ trẻ tuổi tĩnh lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, chờ đợi cơn bão sắp sửa càn quét qua toàn bộ phường thị.

Lưới thần thức của lão giả Trúc Cơ họ Vương mang theo uy áp nặng nề, tựa như một tấm võng vô hình bủa vây lấy từng tấc không gian trong con hẻm khuất. Bính Tam cảm nhận rõ hô hấp của mình đình trệ, linh lực rít gào trong đan điền đang bị ép ngược trở lại. Hắn không hề rút ra pháp khí phòng ngự như bản năng sinh tồn thông thường, mà đột ngột vung tay ném mạnh mảnh trận bàn Ảo Ảnh của chính mình về phía vách tường bên trái.

Lão giả họ Vương hừ lạnh một tiếng, lập tức nhận ra động tác nhử mồi thô thiển này. Quỹ đạo thần thức của lão nháy mắt biến đổi, từ vây khốn diện rộng chuyển sang ngưng tụ thành một đạo linh xà đâm thẳng vào vị trí chân thân của kẻ địch bên phải. Lão muốn đánh xuyên đan điền, phong bế triệt để mọi đường lui để bắt sống kẻ dám lẻn vào trạm giao dịch.

Ngay tại sát na đạo linh xà chạm tới biên giới hộ thể, Bính Tam cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm bùa chú màu tím đã giấu sẵn trong lòng bàn tay. Đây là Tử Lôi Độn Phù, át chủ bài duy nhất Lâm Mặc giao phó trước lúc khởi hành. Mặt giấy bùa vỡ vụn, một luồng lôi quang chói lòa bùng nổ, mượn sức đẩy từ chính công kích của đối phương để cưỡng ép xé rách lồng giam.

Cái giá phải trả cho việc vượt cấp độn thổ lập tức giáng xuống. Toàn bộ kinh mạch cánh tay phải của Bính Tam cháy đen thành than, tu vi vĩnh viễn rớt xuống một tiểu cảnh giới, triệt để mất đi khả năng thi triển ấn quyết phức tạp. Thân ảnh hắc y nhân mượn lôi quang biến mất không lưu lại chút dấu vết, chỉ bỏ lại hiện trường một mảng hỗn độn mịt mù khói bụi.

Lão giả họ Vương đáp xuống nền đất lạnh lẽo, sắc mặt âm trầm nhìn những mảnh vỡ trận bàn vương vãi góc tường. Trên những tàn tích pháp khí kia, từng luồng hỏa linh lực đặc trưng của công pháp Tôn gia đang chậm rãi tản ra, hoàn toàn trùng khớp với khí tức lưu lại từ miệng giếng cạn phía sau lưng.

Tôn Lệ quả nhiên đã không nhịn được mà vươn vòi bạch tuộc vào trạm giao dịch của ta. Lão giả gằn từng chữ, phất tay áo cuốn lấy dị vật mang hàn ý âm lãnh dưới đáy giếng lên. Bức màn bình phong Lâm Mặc cất công dàn dựng đã vận hành hoàn hảo không tì vết. Vương gia giờ đây đã đích thân khai quật được chứng cứ vật lý về việc phe đối địch phái người phá hoại, mọi mũi nhọn điều tra lập tức chuyển hướng thẳng về phía ngọn núi của Tôn gia.

Cùng lúc đó, tại đài nghị sự Lâm gia, ngọn nến mỡ giao nhân chợt bùng lên một tia lửa xanh nhạt. Lâm Mặc vươn tay bắt lấy luồng truyền âm vừa xuyên qua trận pháp phòng ngự, khóe môi cuối cùng cũng giãn ra. Kế hoạch mượn đao giết người đã hoàn tất khâu niêm phong cuối cùng. Hắn lập tức lấy ra cuốn sổ công huân bọc da thú, trầm ổn hạ ngòi bút son.

Truyền lệnh cho đội tuần tra, từ khắc này khởi động Lệnh Phong Tỏa Nội Vi, rút toàn bộ trạm gác tại sườn đông về cố thủ quanh linh mạch chính. Thanh âm Lâm Mặc vang lên trong ngọc giản truyền tin, mang theo sự lạnh lẽo tuyệt đối.

Ghi nợ Bính Tam ba ngàn điểm công huân vì làm mất trận bàn, nhưng thưởng đặc cách cho hắn quyền tiến vào Linh Trì dưỡng thương sáu tháng. Hắn tiếp tục ra lệnh, ngón tay miết nhẹ lên dòng chữ đỏ vừa khô mực.

Đêm nay, trưởng lão Vương gia đã nắm được khối vật chứng nứt nẻ mang theo lửa giận ngút trời, còn Tôn Lệ chuẩn bị đón nhận một đòn trả đũa khốc liệt không rõ nguyên do. Về phần Tử Trúc Lĩnh, cái giá của màn kịch này là năm mươi cân quặng cách tuyệt thần thức bị thấu chi cùng một ám vệ tinh nhuệ phế bỏ cánh tay. Sáng ngày mai, tộc nghị sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ của nhóm trưởng lão khi phát hiện kho dự phòng trống rỗng, và cuốn Sổ Ghi Nợ Chữ Đỏ vừa được Lâm Mặc đặt lên bàn chính là ngòi nổ cho một cuộc thanh lọc quyền lực nội bộ sắp sửa bắt đầu.
0