Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 441: Gian Đang Tĩnh Lặng Như Tờ

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,679 từ 1 lượt đọc
Sương lạnh chướng khí Nam Cương chưa kịp tan, trước cửa phường thị Bách Bảo Các đã xôn xao những lời bàn tán. Ba cỗ xe thú kéo nặng nề dừng lại, mang theo mùi hôi thối của linh dược thối rữa xộc thẳng vào mũi đám đông tán tu. Lâm Uyên bước xuống xe, vạt áo bào xám điểm những vết máu đen khô khốc, sắc mặt tái nhợt như vừa trải qua một trận ác chiến vắt kiệt thọ nguyên. Lão cố tình để lộ linh lực dao động bất ổn, khiến đám đông xung quanh xì xào phỏng đoán Lâm gia Tử Trúc Lĩnh đêm qua đã bị tàn phá nặng nề đến mức nào.


Đứng trước ánh mắt dò xét của ngoại nhân, trong lòng vị ngoại vụ trưởng lão lại bình tĩnh đến đáng sợ. Mọi biểu cảm suy sụp này đều nằm trong kịch bản mà gia chủ Lâm Mặc đã vạch ra từ nửa canh giờ trước. Đêm qua, Tôn gia đắc ý bòn rút linh mạch sườn đông, không ngờ Lâm gia tương kế tựu kế tự hủy đi toàn bộ Huyết Sâm để tạo hiện trường giả. Giờ phút này, thân phận nạn nhân đã được thiết lập hoàn hảo, chỉ chờ một mồi lửa để dẫn dắt dư luận phường thị chĩa mũi giáo về phía kẻ thù.


Từ trong lầu các, một gã chấp sự họ Phùng phe phẩy quạt ngọc bước ra, đuôi mắt xếch lên mang theo vài phần trào phúng. Gã vốn nhận không ít linh thạch hối lộ của Tôn gia để nhắm mắt làm ngơ trước những vụ chèn ép nhỏ lẻ ở khu vực ngoại vi.


Phùng chấp sự phất tay, giọng điệu lạnh nhạt cất lên.

Lâm trưởng lão, phường thị có quy củ của phường thị, các người mang một đống rác rưởi đến đây làm ô uế cửa hàng, chẳng lẽ muốn hội đồng bồi thường cho sự vô dụng của gia tộc các người sao?


Lâm Uyên không đáp trả, chỉ chậm rãi lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gỗ lim đã cháy sém một góc. Lão bật nắp, để lộ một mảnh vỡ trận bàn xám xịt, bên trên dính chặt một vệt máu đen ngòm tỏa ra hàn khí buốt xương.


Phùng đạo hữu hiểu lầm rồi, Lâm gia không xin bồi thường, mà đến để nộp lại vật chứng theo đúng điều thứ bảy của phường thị khế ước.


Giọng lão khàn đặc, cố tình vận dụng một chút thần thức khuếch đại âm thanh để toàn bộ tán tu trên phố đều nghe rõ.


Tử Trúc Lĩnh đêm qua bị tà tu tập kích, đây là thứ duy nhất chúng ta liều mạng giữ lại được từ tay kẻ thủ ác.


Vừa nghe đến hai chữ tà tu, nụ cười trên môi Phùng chấp sự lập tức cứng đờ. Gã nheo mắt phóng xuất một luồng thần thức thăm dò vào khối vật chất trong hộp gỗ. Ngay lập tức, một cỗ khí tức tà ác hung hãn cắn trả khiến thức hải gã đau nhói, ép thân hình mập mạp phải lảo đảo lùi lại nửa bước. Vệt máu đen kia không phải thứ gì khác, chính là tà khí được Lâm Mặc âm thầm trích xuất từ cuộn khế ước thu được đêm qua, khéo léo dung hợp vào tàn tích phòng ngự của gia tộc.


Đây là một thủ đoạn di hoa tiếp mộc không tì vết. Lâm gia mượn cớ tà ma ngoại đạo để ép Bách Bảo Các phải đứng ra điều tra, dùng chính luật lệ hà khắc của Nam Cương phá vỡ thế trung lập giả tạo của chúng. Sắc mặt Phùng chấp sự chuyển từ trắng bệch sang xanh mét, gã thừa hiểu dính líu đến tà tu là trọng tội có thể khiến cả phân đà bị tông môn tuyến trên thanh trừng.


Gã vội vàng vung tay đánh ra một đạo phù lục cách âm, phong tỏa hiện trường, thái độ hống hách ban nãy hoàn toàn biến mất.

Lâm trưởng lão, chuyện này liên quan trọng đại, mời ngài vào trong mật thất nói chuyện.


Lâm Uyên gật đầu bước theo, khóe môi khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ. Bên ngoài cửa lớn, tiếng xì xào của đám đông đã bùng nổ thành một cơn bão tin đồn không thể kiểm soát, trực tiếp đánh thẳng vào danh tiếng của Tôn gia. Không ai biết rằng, món đồ tà môn kia vốn dĩ là bí mật của kẻ thù, nay lại trở thành thòng lọng siết chặt cổ chúng dưới danh nghĩa bảo vệ an nguy phường thị.


Cùng lúc đó, tại nghị sự đường Tử Trúc Lĩnh, Lâm Mặc gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, chính thức ban bố lệnh phong tỏa vĩnh viễn toàn bộ linh điền sườn đông vào sổ công huân. Quyết định hy sinh tài nguyên đã xong, tổn thất đã được hạch toán, giờ là lúc mượn đao giết người. Một mạng lưới vô hình đã giăng ra, ép hội đồng chấp sự phường thị phải tự tay lục soát kho hàng của Tôn gia trước buổi trưa ngày hôm nay.


Một luồng uy áp Kim Đan kỳ mờ nhạt từ tầng ba lầu các đột ngột giáng xuống, trực tiếp đánh tan luồng hàn khí đang ăn mòn thức hải của gã quản sự họ Phùng. Từ trong bóng râm của dãy hành lang, một lão giả mặc trường bào thêu kim tuyến chậm rãi bước ra, ánh mắt sắc như dao lướt qua đám đông đang xôn xao. Tề trưởng lão, người nắm giữ quyền sinh sát của đội chấp pháp phường thị, rốt cuộc cũng không thể ngồi yên trước biến số mang tên tà tu. Lão phất tay áo, một đạo linh lực hệ hỏa thuần hậu hóa thành lưới võng, cẩn thận bao bọc lấy tàn phiến xám xịt trong hộp gỗ.


Phùng quản sự lùi lại phía sau, trán đẫm mồ hôi lạnh, không dám thở mạnh. Tề trưởng lão thu hồi vật mang tà khí, đầu ngón tay lướt nhẹ trên những đường vân nứt nẻ, sắc mặt dần trở nên ngưng trọng.


Lâm đạo hữu, thứ này mang theo sát khí của Huyết Sát Tông đã tuyệt tích trăm năm, không phải chuyện đùa. Tề trưởng lão hạ giọng, âm thanh được bọc trong một tầng thần thức chỉ truyền thẳng vào tai Lâm Uyên. Ngươi công khai mang vật này đến đây, là muốn ép Bách Bảo Các chúng ta phải ra mặt gánh vác rắc rối sao?


Lâm Uyên khẽ cúi đầu, nhưng lưng vẫn thẳng tắp. Trước khi xuất phát, gia chủ Lâm Mặc đã dự đoán chính xác phản ứng của vị cao tầng này. Tề trưởng lão là kẻ trọng danh tiếng phường thị hơn sinh mệnh tán tu, lão tuyệt đối không muốn tin đồn tà tu lọt vào tai các tông môn lớn làm ảnh hưởng đến nguồn thu. Mũi dao này nếu muốn mượn, Lâm gia bắt buộc phải trả một cái giá đủ để lấp đầy lòng tham của đối phương, đồng thời chừa cho họ một cái cớ hoàn hảo.


Tề tiền bối minh xét, Lâm gia chúng ta thế cô lực mỏng, làm sao dám mưu tính phường thị. Lâm Uyên cung kính đáp lời, tay lấy ra một khối ngọc giản truyền âm đã được đóng dấu triện của gia chủ. Gia chủ chúng ta có lệnh, chỉ cần chấp pháp đường chịu lập án điều tra khí tức trên vật chứng này, Lâm gia nguyện ý giao ra ba năm quyền phân phối linh thảo tại khu vực sườn tây cho Bách Bảo Các. Toàn bộ lợi nhuận thu được, coi như phí tổn để phường thị duy trì an ninh.


Đám đông tán tu bên ngoài không nghe được cuộc trao đổi, chỉ thấy Tề trưởng lão vuốt râu, ánh mắt lóe lên sự toan tính kịch liệt. Ba năm quyền phân phối linh thảo của một dải linh mạch cấp hai không phải là con số nhỏ, đủ để bù đắp mọi rủi ro nếu phải đối đầu với một thế lực ngầm. Khối ngọc giản lập tức bị lão thu vào tay áo, thay thế cho sự ngập ngừng ban đầu là thái độ uy nghiêm thường thấy.


Phùng quản sự đứng cạnh vẫn chưa cam lòng, lén lút phóng ra một tia thần thức mang theo huyễn thuật định nhiễu loạn tâm trí Lâm Uyên, hòng tìm kẽ hở vạch trần vụ giao dịch. Nhưng tia thần thức vừa chạm đến vạt áo của vị ngoại vụ trưởng lão, một đạo phù văn ẩn giấu dưới lớp vải thô lập tức lóe sáng. Phù lục phản chấn phát động, mượn chính linh lực xung quanh cửa hàng hóa thành một luồng kim quang nhỏ xé rách huyễn thuật.


Phùng quản sự lảo đảo lùi thêm ba bước, thức hải chấn động kịch liệt khiến khóe môi rỉ ra một tia máu tươi, sắc mặt trắng bệch. Tề trưởng lão lạnh lùng trừng mắt nhìn gã thủ hạ ngu ngốc, trực tiếp phất tay phong bế huyệt đạo của gã để tránh sinh thêm rắc rối, đồng thời che đậy sự lúng túng của nội bộ phường thị.


Lâm gia quả nhiên hiểu quy củ. Tề trưởng lão cất cao giọng để toàn bộ đường phố đều nghe thấy. Bách Bảo Các tuyệt đối không dung túng cho tà ma ngoại đạo hoành hành tại Nam Cương. Đội chấp pháp sẽ dùng Truy Khí Bàn để dò xét ngọn nguồn tà khí này, trả lại cho Tử Trúc Lĩnh một cái công đạo!


Lời vừa dứt, quyết định gia tộc đã chính thức được thiết lập. Sổ sách tại kho tộc Lâm gia giờ phút này chắc chắn đã gạch bỏ khoản thu nhập khổng lồ từ sườn tây, một sự hy sinh tài nguyên chân thật đổi lấy tấm bùa hộ mệnh pháp lý. Vật chứng mang khí tức Huyết Sát Tông nay đã yên vị trong tay thế lực trung lập lớn nhất Nam Cương. Tôn gia hiện tại có mọc thêm cánh cũng không thể ngờ, thứ chiến lợi phẩm chúng cướp được đêm qua lại chính là mồi lửa dẫn đường cho đội chấp pháp rầm rộ kéo đến tận cửa.


Tia thần thức mang theo huyễn thuật của Phùng quản sự hóa thành một cây kim mỏng tang, âm thầm luồn lách qua lớp không khí đặc quánh trong đại sảnh. Mục tiêu của gã rất rõ ràng, muốn đánh thẳng vào thức hải của Lâm Uyên để ép lão thu hồi lời tố cáo. Thế nhưng, vị ngoại vụ trưởng lão họ Lâm không hề hoảng loạn, chỉ khẽ miết ngón tay lên một tấm hoàng phù giấu sẵn trong tay áo. Bề mặt lá bùa lóe lên ánh sáng nhạt, tạo ra một tầng gợn sóng vừa vặn cản lại mũi kim vô hình, đồng thời phát ra tiếng vỡ vụn giòn giã. Âm thanh nhỏ bé ấy giữa không gian tĩnh lặng lại chói tai vô cùng, lập tức bóc trần thủ đoạn đánh lén hèn hạ trước hàng chục cặp mắt đang đổ dồn vào.


Tề trưởng lão sầm mặt, nếp nhăn trên trán giật liên hồi. Lão vốn đã cất gọn ngọc giản giao dịch, xác định món hời từ đồ vật dính dáng đến tà tu sẽ mang lại công lao cực lớn cho bản thân. Hành động phá đám của kẻ cấp dưới chẳng khác nào hất đổ chén cơm của lão ngay giữa bàn tiệc. Không cần nhiều lời, Tề trưởng lão hừ lạnh một tiếng, tay áo vung lên tạo thành một luồng linh lực hệ kim sắc bén chém thẳng xuống.


Khí tức Trúc Cơ trung kỳ bùng nổ, dễ dàng xé toạc lớp phòng ngự mỏng manh của tên quản sự. Phùng quản sự kêu lên một tiếng thảm thiết, lùi lại ba bước, chiếc quạt ngọc trên tay nứt toác thành từng mảnh vụn rơi lả tả. Sắc mặt gã trắng bệch, phần thần hồn vừa phóng ra đã bị chém đứt triệt để khiến sáu giác quan chấn động dữ dội. Trừng phạt kẻ làm càn xong, vị trưởng lão áo bào thêu kim tuyến quay sang nhìn đám đông, dõng dạc tuyên bố tước bỏ thân phận quản sự của kẻ vừa ra tay, giao thẳng cho chấp pháp đường xử lý.


Lâm Uyên ho khan vài tiếng, mượn cớ thương thế chưa lành để lui về sau nửa bước, khóe mắt khẽ rủ xuống che đi tia giễu cợt. Mọi biến số đều không nằm ngoài dự tính của gia chủ Lâm Mặc khi bàn giao nhiệm vụ. Gia chủ đã dặn, kẻ nhận hối lộ tất sẽ sinh lòng dạ hẹp hòi, chỉ cần dồn ép bằng đại nghĩa phường thị, đối phương ắt tự loạn trận tuyến. Hiện tại, Bách Bảo Các vì muốn giữ gìn uy tín trung lập mà buộc phải thanh trừng nội bộ, gián tiếp chặt đứt cái vòi bạch tuộc mà Tôn gia đã cất công nuôi dưỡng nhiều năm. Lời đồn đãi bên ngoài bắt đầu đổi hướng, những ánh mắt nghi kỵ ban đầu dần chuyển thành sự đồng tình dành cho một chi tộc nhỏ bé vừa chịu tổn thất nặng nề.


Ngay lúc cục diện tưởng chừng đã an bài, một giọng nói già nua mang theo uy áp nhàn nhạt từ tầng hai vọng xuống.


Lâm đạo hữu nói món đồ kia mang sát khí tà tu, nhưng ai dám chắc đó không phải là thứ gia tộc các ngươi tự ngụy tạo để vu oan giá họa?


Một lão giả mặc áo bào xám tro, ngực thêu huy hiệu hỏa diệm chậm rãi bước ra ban công. Kẻ này chính là Tôn Hạc, vị khách khanh luôn túc trực tại phường thị để nghe ngóng động tĩnh. Nhìn thấy con cờ họ Phùng bị phế, lão lập tức thay đổi chiến thuật, không dùng vũ lực che đậy mà dùng chính quy củ để ép người.


Nếu đã muốn lập án, chi bằng ngay tại đây mở lò giám định công khai. Tôn Hạc vuốt râu, ánh mắt sắc như dao găm ghim chặt vào chiếc hộp gỗ lim. Cứ để luyện khí sư của Bách Bảo Các kiểm tra chất liệu và niên đại, nếu phát hiện có dấu vết trận văn mới khắc lên trong vòng một tháng, Lâm gia các ngươi phải chịu tội lừa gạt phường thị!


Chiêu cờ này của Tôn Hạc vô cùng thâm độc, muốn mượn tay người ngoài lột trần vỏ bọc nạn nhân của đối thủ. Lão tin chắc tàn phiến kia chỉ là đồ giả mạo được chế tác vội vàng để đổ tội. Thế nhưng, Lâm Uyên lại thở phào nhẹ nhõm, bởi đây chính là cánh cửa cuối cùng mà gia chủ muốn kẻ địch tự tay mở ra. Không chút do dự, vị ngoại vụ trưởng lão cắn chóp lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết dung nhập vào khối ngọc bài tùy thân, cưỡng ép cắt đứt liên kết thần thức với vật chứng.


Được thôi, cứ làm theo lời Tôn đạo hữu.


Lâm Uyên suy yếu tựa người vào khung cửa, đẩy thẳng chiếc hộp lên đài giám định bằng đá thanh thạch. Cái giá cho việc tự trảm thần thức khiến kinh mạch cánh tay phải của lão co giật liên hồi, linh lực ứ đọng không thể lưu thông, ít nhất ba tháng tới không thể vận công thi triển pháp thuật. Tuy nhiên, sự hy sinh này đã đổi lấy một thế cờ hoàn hảo. Tôn Hạc căn bản không biết, khối tàn phiến kia vốn dĩ là hàng thật được Lâm Mặc khai quật từ một cấm địa cũ, sau đó dùng thủ pháp cấy ghép mảng trận văn hỏa thuộc tính đan xen vào sâu bên trong lõi. Lò giám định một khi bốc cháy, thứ bộc lộ ra sẽ không phải là dấu vết làm giả, mà là bằng chứng thép trói chặt công pháp của Tôn gia vào cái danh cấu kết ma đạo.


Áp lực vô hình từ tầng hai ập xuống như một ngọn núi Thái Sơn, hung hăng đè ép toàn bộ không gian trước cửa phường thị. Một bàn tay ngưng tụ từ hỏa linh lực đỏ rực xé gió lao tới, mục tiêu không phải là Lâm Uyên mà chính là chiếc hộp gỗ lim đang chứa mảnh vỡ trận bàn. Kẻ giấu mặt muốn dùng chiêu bài bạo lực để hủy thi diệt tích, triệt để biến vật chứng thành tro bụi trước mặt hàng trăm tán tu. Lão giả uy nghiêm cất giọng lạnh lẽo, gán cho Lâm gia tội danh ngụy tạo đồ tà tu nhằm mục đích hãm hại đồng đạo.


Đối mặt với đòn đánh phủ đầu mang tính hủy diệt, Lâm Uyên không hề lui bước, bàn tay giấu trong tay áo đột ngột bóp nát một viên châu mờ đục. Đây vốn là Hẫn Lôi Châu được gia chủ Lâm Mặc đặc biệt chuẩn bị, bên trong khắc sẵn một đạo trận văn đồng bộ với cấm chế phòng ngự của chính Bách Bảo Các. Bàn tay lửa vừa chạm đến khoảng không trước mặt vị ngoại vụ trưởng lão, lập tức kích hoạt hệ thống tự vệ của lầu các, tạo ra một bức tường ánh sáng vàng kim kiên cố cản lại. Tiếng va chạm trầm đục vang lên, linh khí chấn động khiến mấy cỗ xe thú phía sau lùi lại vài bước, nhưng vật chứng trên tay Lâm Uyên vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ.


Tào Côn, vị thất trưởng lão đang ngồi trên tầng hai, khẽ ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc khi nhận ra thế trận vừa thay đổi. Lão nhanh chóng hiểu ra mưu kế mượn lực đả lực của đối phương, liền lập tức thu hồi hỏa linh lực, chuyển sang phóng xuất một đạo thần thức sắc bén như kim châm. Đòn tấn công vật lý bị chặn, Tào Côn đổi chiến thuật dùng thần thức cường đại của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ xâm nhập vào chiếc hộp, định âm thầm tịnh hóa sạch sẽ luồng hàn khí hắc ám dính trên khối tàn trận. Chỉ cần khí tức tà ma biến mất, thứ Lâm gia mang đến sẽ chỉ là một mớ phế liệu vô giá trị, lời cáo buộc ngụy tạo lập tức trở thành sự thật.


Thế nhưng, nụ cười nửa miệng đã kịp hiện lên trên khuôn mặt nhăn nheo của Lâm Uyên, bởi phản ứng này hoàn toàn nằm trong dự tính của vị gia chủ trẻ tuổi tọa trấn tại Tử Trúc Lĩnh. Thứ hắc huyết dính trên mặt đồng nứt nẻ kia căn bản không phải tà khí thông thường, mà đã được Lâm Mặc bí mật hòa trộn cùng một giọt Tử Trúc Linh Dịch phiên bản chưa qua tinh lọc. Ngay khi thần thức của Tào Côn vừa chạm vào, dược tính thuần dương của linh dịch lập tức sinh ra phản ứng bài xích kịch liệt với hàn khí tà ma. Một cột sáng màu tím đen nổ tung từ trong chiếc hộp, bắn thẳng lên không trung, tỏa ra thứ uy áp tà ác khiến toàn bộ tán tu trên phố phải lùi lại trong kinh hãi.


Đa tạ Tào trưởng lão đã đích thân dùng thần thức giám định, giúp vạn người ở đây chứng kiến rõ ràng sự tồn tại của tà tu.


Lâm Uyên cất giọng dõng dạc, từng chữ như búa nện vào không gian đang tĩnh lặng như tờ, thành công ép buộc kẻ địch bước vào cái bẫy danh tiếng đã giăng sẵn.


Dựa theo quy tắc thứ ba của phường thị khế ước, một khi phát hiện vật phẩm mang năng lượng tà ác uy hiếp an nguy chung, Bách Bảo Các có trách nhiệm niêm phong và khởi động điều tra toàn diện.


Trên tầng hai, Tào Côn nghiến răng ken két, sắc mặt xám xịt khi biết bản thân vừa tự tay kích hoạt bằng chứng rành rành trước bàn dân thiên hạ. Lão muốn thiên vị Tôn gia, nhưng hiện tại hàng trăm con mắt đang đổ dồn vào Bách Bảo Các, nếu từ chối tiếp nhận, uy tín hàng trăm năm của lầu các sẽ đổ sông đổ bể. Không còn cách nào khác, Tào Côn phất tay áo bay từ trên lầu xuống, vung ra một chiếc Khóa Linh Hạp bằng ngọc thạch, hậm hực hút lấy khối tàn trận đang tỏa ra hắc khí vào trong. Tiếng nắp hộp đóng lại vang lên khô khốc, chính thức đánh dấu việc tín vật định tội đã đổi chủ, chuyển giao trách nhiệm giải quyết sang tay hội đồng phường thị.


Để đổi lấy nhịp lật bàn hoàn hảo này, Lâm Uyên phải trả giá bằng việc kinh mạch cánh tay trái bị luồng tà khí phản chấn làm cho tê liệt hoàn toàn, ít nhất nửa năm không thể vận dụng linh lực. Trong đám đông, một tên ám tử của Tôn gia sắc mặt trắng bệch, vội vã lùi lại rồi quay lưng chạy thục mạng về hướng đông để báo tin dữ. Kẻ địch hoàn toàn không biết rằng, ngay khi Khóa Linh Hạp được niêm phong, Bách Bảo Các buộc phải đình chỉ mọi tuyến đường giao thương của Tôn gia để phục vụ công tác tra xét. Cùng lúc đó, đội hậu cần của Lâm gia mang theo sổ công huân đã âm thầm tập kết ở ngoại vi, chuẩn bị tiến hành quyết định thu tóm toàn bộ những mỏ quặng vừa bị bỏ ngỏ ngay trong đêm nay.

0