Chương 454: Giao Thương Huyết Mạch
Gọi Lâm Viễn Thần tới đây.
Giọng nói bình thản vang lên trong thư phòng tĩnh lặng. Ám vệ ẩn nấp nơi góc khuất lập tức hóa thành một vệt hắc ảnh lao vút ra ngoài màn đêm. Chưa đầy nửa khắc sau, vị chấp sự phụ trách ngoại vụ của gia tộc đã đứng cúi đầu trước án thư, trán rịn một tầng mồ hôi mỏng. Áp lực vô hình từ vụ nổ bùa chú đêm qua vẫn còn đè nặng lên hệ thống vận hành của toàn tộc, khiến bất kỳ ai được triệu hoán lúc này đều không khỏi nơm nớp lo sợ.
Lâm Mặc đẩy tờ thiếp mạ kim sang mép bàn, gõ gõ ngón trỏ xuống mặt gỗ.
Sáng nay, ngươi đích thân dẫn đội tuần tra số Ba áp tải năm mươi rương gỗ lim chứa linh thạch đến thẳng phân đà liên minh. Nhớ kỹ, không dùng túi trữ vật. Phải chất lên xe kéo bằng linh thú, đi ngang qua trục đường sầm uất nhất của phường thị.
Lâm Viễn Thần khẽ giật mình, ngẩng phắt đầu lên. Vị chấp sự này vốn quen lối hành sự cẩn trọng, lập tức nhận ra điểm bất thường. Việc nộp phạt vốn là nỗi nhục của gia tộc, che giấu còn không kịp, cớ sao gia chủ lại muốn phô trương thanh thế đến mức độ này. Dù trong lòng đầy rẫy nghi hoặc và cảm thấy xót xa cho danh tiếng bao năm gầy dựng, gã vẫn cắn răng chắp tay nhận lệnh, tuyệt đối không dám chất vấn quyết sách từ bề trên.
Kẻ địch Vương gia chắc chắn đã cài cắm tai mắt dọc theo tuyến đường tiến vào phường thị. Khi nhìn thấy số lượng tài nguyên khổng lồ bị ép phải nộp ra dưới dạng xe kéo nề hà, bọn chúng sẽ đinh ninh rằng Lâm gia đang run sợ trước áp lực của liên minh. Một khi đối thủ sinh ra tâm lý kiêu ngạo, cho rằng phe mình đã nắm chắc phần thắng nhờ mượn được thế lực bên ngoài, chúng sẽ tự động buông lỏng cảnh giác ở những mặt trận khác.
Ngay khi mệnh lệnh được truyền xuống, kho tộc lập tức ầm ĩ tiếng lách cách mở khóa. Năm ngàn khối linh thạch vốn dĩ có thể nằm gọn trong vài chiếc túi càn khôn nay bị cố tình chia nhỏ, nhét đầy vào các rương gỗ bọc sắt nặng trịch. Tưởng chừng như một hành động thừa thãi, nhưng từng hàng chữ đỏ chót được ghi tạc vào sổ công huân đã đánh dấu khoản thâm hụt tài nguyên này là chi phí mồi nhử. Đội tuần tra số Ba nhận lệnh đổi ca đột xuất, nhanh chóng thắng yên cương cho ba đầu Hỏa Ngưu, chuẩn bị khởi hành khi trời vừa hửng sáng.
Trước khi Lâm Viễn Thần lui ra, một hộp ngọc dán bùa phong ấn được ném thẳng vào ngực gã.
Giao vật này cho vị trưởng lão luân trực của liên minh cùng với tờ thiếp. Nói với hắn, Lâm gia nhận tội dùng bùa nổ sai quy định, nhưng nguyên nhân là do phát hiện khí tức ma tu xâm nhập cấm địa.
Hộp ngọc lạnh toát chứa đựng thứ đồ vật cá nhân nứt nẻ của nhị trưởng lão Vương gia thu được từ đêm qua. Lớp bình phong nộp phạt đã dựng xong, mượn cớ nhận lỗi để hợp thức hóa việc đưa tang vật lên đài phán xét mà không mang tiếng vu khống. Khối vật chứng mang theo tử huyệt này một khi lọt vào tay liên minh dưới danh nghĩa báo cáo ma tu, Vương gia sẽ không còn cơ hội dùng tiền tài hay quan hệ để ém nhẹm.
Tiếng bánh xe gỗ nghiến lên mặt đường đá tảng bắt đầu vang vọng từ chân núi Tử Trúc Lĩnh. Hậu quả của quyết định mở kho không chỉ làm cạn kiệt một phần ba quỹ dự phòng, mà còn trực tiếp biến Lâm gia thành tâm điểm đàm tiếu của hàng vạn tán tu trong buổi sáng hôm nay. Thế nhưng, kẻ thù hoàn toàn không biết rằng, chính khối tài sản bồi thường đắt đỏ mang tính nhục nhã kia lại là thứ mua lấy lưỡi đao danh chính ngôn thuận, chuẩn bị trảm hạ uy tín của chúng ngay giữa công đường.
Tiếng bánh xe nặng trịch nghiến rào rạo trên phiến đá xanh khi đoàn xe rời khỏi cổng lớn, chính thức phơi mình giữa phố thị sầm uất. Năm mươi chiếc rương chứa tài nguyên được kéo đi bởi bầy thú thồ hàng tỏa ra linh khí nóng rực, thu hút vô số ánh mắt dòm ngó từ hai bên đường. Lâm Viễn Thần cưỡi trên lưng con thú dẫn đầu, thần thức trúc cơ kỳ âm thầm bung tỏa, bao trùm lấy toàn bộ đội hình. Gã cảm nhận rất rõ có ít nhất ba luồng khí tức âm lãnh đang bám theo sát gót, tựa như những con rắn độc chờ chực cắn xé.
Chấp sự, góc hẻm phía đông có dị động.
Một gã hộ vệ ép sát ngựa lại gần, truyền âm khẩn trương. Lâm Viễn Thần khẽ nheo mắt, ngón tay cái miết nhẹ lên một mảnh ngọc giấu kín trong tay áo. Theo đúng dự tính của gia chủ, kẻ địch tuyệt đối không can tâm nhìn số bồi thường này bình yên tiến vào phân đà liên minh mà không thử dò xét. Chúng cần xác nhận xem bên trong lớp vỏ bọc nhục nhã kia có ẩn giấu cạm bẫy sát trận nào hay không.
Vị chấp sự hiểu rõ, sự phô trương thanh thế bề ngoài phải đi kèm với sự bạc nhược giả tạo bên trong thì mới đủ sức đánh lừa đối thủ. Vừa dứt suy nghĩ, mặt đất dưới chân cỗ xe thứ ba đột ngột biến dạng, hóa thành một vũng bùn lầy sền sệt pha lẫn hắc khí. Một đạo trận văn hệ thổ cấp hai mang theo uy lực hất tung ván gỗ, từ dưới lòng đất mọc lên như mũi chông nhọn hoắt, thẳng tắp nhắm vào khóa rương mà phá tới.
Không gian xung quanh lập tức bị một cỗ thần thức chèn ép, khiến mấy con linh thú hoảng sợ rống lên điên cuồng. Kẻ ra tay giấu mặt vô cùng giảo hoạt, không bộc lộ sát cơ nhắm vào người, chỉ thuần túy muốn đánh vỡ vật chứa. Nếu Lâm Viễn Thần cản phá quá mức quyết liệt, bộc lộ thực lực thật sự, đối phương sẽ sinh nghi mà lùi bước. Cục diện giăng bẫy mà gia chủ cất công bày vẽ lập tức đứt đoạn ngay tại cửa ngõ phường thị.
Lâm Viễn Thần cắn chặt răng, đưa ra một quyết định đau đớn ngay trong chớp mắt. Gã không kích hoạt pháp bảo phòng ngự bản mệnh, mà chỉ hừ lạnh một tiếng, ném ra một tấm bùa chắn phẩm giai thấp nhất để chống đỡ chiếu lệ. Lớp màn sáng xanh lục vừa vặn chạm trán hắc khí liền vỡ nát thành từng điểm linh quang lả tả.
Lực phản chấn dư thừa hung hăng đập trúng cỗ xe, khiến nắp rương nứt toác. Hàng trăm viên hạ phẩm linh thạch tràn ra, lăn lóc xôn xao trên mặt đường đá tảng. Tổn thất này đối với một gia tộc đang thâm hụt tài nguyên là vô cùng xót xa, nhưng nó chính là cái mồi câu hoàn hảo nhất.
Kẻ ẩn nấp trong hẻm tối thu hồi thần thức, nhận ra đám hộ vệ Lâm gia phòng thủ lỏng lẻo đến thảm hại. Thay vì tiếp tục công kích, luồng khí tức âm lãnh lập tức chuyển hướng. Kẻ địch hối hả dùng độn pháp rút lui về phía tây để báo tin, hoàn toàn tin tưởng rằng sự hèn nhát của thế lực họ Lâm là sự thật.
Đám đông tán tu hai bên đường thấy tài nguyên rơi vãi liền đỏ mắt lao vào hôi của, tạo nên một trận hỗn loạn ầm ĩ. Lâm Viễn Thần vờ như hoảng loạn ra lệnh cho thuộc hạ bày trận xua đuổi, nhưng cố tình để thất thoát một lượng lớn khối đá phát sáng lẫn vào trong dòng người. Không một ai hay biết, giấu giữa đống đồ vật vừa bị cướp đoạt kia, có ba viên mỏ neo trận vị đã được khắc sẵn cấm chế định vị.
Thứ vật chứng mang theo tử khí này đã thuận lợi bám vào hơi người của đám tán tu và tai mắt kẻ địch, âm thầm vẽ ra một mạng lưới truy vết khổng lồ. Mảnh ngọc ghi hình trong tay áo Lâm Viễn Thần cũng đã thu thập đủ dao động linh lực của kẻ vừa ra tay, trở thành bằng chứng thép không thể chối cãi để nộp lên bàn nghị sự.
Ghi vào sổ công huân, đội tuần tra số Ba tự nguyện gánh chịu tổn thất ba trăm linh thạch hôm nay, trừ thẳng vào bổng lộc mười năm tới.
Lâm Viễn Thần lạnh lùng hạ lệnh, rút từ trong ngực ra một khối lệnh bài bằng đồng đã chuyển sang màu đỏ sậm. Gã ném vật chỉ huy này cho tên hộ vệ thân tín nhất, trầm giọng phân phó.
Mang thứ này luồn qua ngõ hẻm, quay về cấm địa báo cáo. Cá đã nuốt mồi, thỉnh gia chủ lập tức phong tỏa toàn bộ linh mạch sườn tây, khởi động bước thứ hai của sát cục.
Lâm Viễn Thần nghiến chặt khớp hàm, cắn răng quỳ một gối xuống nền đá phiến lạnh lẽo. Từng khối tinh thạch lấp lánh lăn lóc giữa bùn đất được gã cẩn thận nhặt lên, mặc cho những ánh mắt soi mói râm ran từ đám đông tán tu xung quanh. Cái giá phải trả cho màn kịch này chính là danh tiếng oai phong mà đội ngoại vụ dày công bồi đắp suốt năm năm qua, nay triệt để vỡ nát thành trò cười giữa chốn đông người. Thế nhưng, trong tay áo rộng thùng thình, ngón tay gã đang gắt gao siết lấy một mặt trận bàn hình bát giác. Khối pháp khí ghi hình này đã âm thầm phong ấn lại luồng thần thức dò xét mang đậm công pháp Hỏa hệ của kẻ thù vừa sượt qua.
Nhanh tay thu dọn tàn cuộc, kiểm kê lại số lượng rồi tiếp tục lên đường!
Giọng nói khàn đục của vị chấp sự vang lên, cố tình mang theo vài phần run rẩy và uất ức. Mấy tên hộ vệ phía sau vội vã phụ giúp, luống cuống nhét lại tài nguyên vào chiếc rương gỗ lim đã nứt toác. Bọn họ hoàn toàn không biết đến kế hoạch sâu xa của gia chủ, chỉ cảm thấy vinh quang gia tộc đang bị chà đạp tàn nhẫn. Viễn Thần hít sâu một hơi, phất tay ra hiệu cho toàn đội chuyển hướng, không đi theo trục đường chính mà rẽ vào con hẻm hẹp dẫn tới hậu viện phân đà liên minh. Quyết định thay đổi tuyến đường này vốn nằm trong mật lệnh, nhằm tạo ra một sơ hở chí mạng dụ con mồi bước tiếp vào tròng.
Cùng lúc đó, trên tầng ba của Vọng Nguyệt Lâu cách đó không xa, một bóng đen thoăn thoắt lách qua khe cửa khép hờ. Kẻ bám đuôi quỳ rạp xuống sàn gỗ, nhanh chóng bẩm báo lại toàn bộ sự tình vừa chứng kiến dưới phố. Ngồi sau bức bình phong họa tiết tùng cúc, tam trưởng lão Vương gia khẽ vuốt ve chén trà sứ men xanh, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng. Lão vốn là người đa nghi, nhưng việc Lâm tộc phải dùng đến xe kéo bằng thú lực, lại còn để rơi vãi đồ vật quý giá đã hoàn toàn đánh tan chút e dè cuối cùng.
Lâm Mặc rốt cuộc cũng chỉ là một tên tiểu bối miệng còn hôi sữa, đối mặt với áp lực từ liên minh lập tức cuống cuồng vơ vét kho tộc để cầu hòa.
Lão giả áo xám đắc ý lẩm bẩm, tin chắc rằng mình đã nhìn thấu toàn bộ cục diện. Nếu đối phương đã muốn dùng tài nguyên để mua lấy tư cách nguyên cáo, Vương gia tuyệt đối không thể để chúng thuận lợi nộp phạt. Lão vươn tay rút từ trong ngực áo ra một tấm ngọc giản truyền âm màu huyết dụ, truyền vào đó một đoạn thần niệm mang tính quyết định.
Truyền lệnh cho ám tiễn thủ đang mai phục tại hẻm Lạc Hồn. Không cần giết người, chỉ cần dùng Xuyên Giáp Phù đánh nát thêm ba cái rương nữa, ép luồng linh khí bạo động làm kinh động đến chấp pháp đội của phường thị.
Đây chính là nước cờ mượn dao giết người mà lão ta tự đắc vạch ra. Một khi năng lượng từ hàng ngàn viên đá hạ phẩm bùng nổ giữa khu dân cư, tội danh phá hoại an ninh sẽ trực tiếp giáng xuống đầu đội áp tải. Đến lúc đó, số tài sản bồi thường kia không những bị tịch thu toàn bộ, mà tư cách bẩm báo của Lâm gia cũng tan thành mây khói. Khối ngọc giản lập tức hóa thành một đạo hồng quang, xé gió lao về phía khu vực cấm chế ngoại vi. Lão trưởng lão hoàn toàn không nhận ra rằng, mệnh lệnh vừa ban xuống chính là biến số cuối cùng mà vị gia chủ trẻ tuổi tại Tử Trúc Lĩnh đã kiên nhẫn chờ đợi từ đêm qua.
Tại con hẻm Lạc Hồn ẩm thấp, đoàn xe kéo vừa tiến vào vị trí hẹp nhất thì biến cố dị thường lập tức phát sinh. Ba đạo phù văn mang theo ánh sáng đỏ rực từ trên mái ngói lao vút xuống, nhắm thẳng vào những thùng gỗ chở đầy tài nguyên. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc sát cơ ập tới, Lâm Viễn Thần không hề hoảng hốt rút kiếm nghênh chiến. Gã dứt khoát ấn mạnh ngón tay cái lên mặt trận bàn giấu trong tay áo, kích hoạt một cấm chế phản hựu đã được thiết lập từ trước. Toàn bộ năm mươi chiếc rương đồng loạt tỏa ra ánh sáng nhạt, hình thành một lớp màng chắn liên kết chặt chẽ.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, Xuyên Giáp Phù va chạm kịch liệt với màng chắn tạo ra những luồng sóng xung kích cắt nát vách tường hai bên hẻm. Kẻ địch trên mái ngói biến sắc, lập tức nhận ra thế trận không hề đơn giản như vẻ bề ngoài, vội vã thu liễm khí tức định bỏ trốn. Đáng tiếc, trận pháp bảo vệ này lại không dùng để phòng ngự. Nó cố tình mở ra một kẽ hở, hấp thu toàn bộ lực sát thương Hỏa hệ rồi tự bạo từ bên trong.
Hơn hai ngàn khối linh thạch nháy mắt hóa thành bột mịn, hòa cùng bụi đất mù mịt. Một cái giá quá đắt đỏ vừa được chi trả, hệ thống vận hành của Lâm gia chắc chắn sẽ ghi nhận một khoản thâm hụt nghiêm trọng không thể vãn hồi vào cuối ngày. Đổi lại, luồng linh khí cuồng bạo bùng phát đã thành công nhuộm đẫm khí tức bạo liệt đặc trưng của Vương gia, bám chặt lên những mảnh gỗ vỡ vụn và lan tràn khắp một góc phường thị. Bằng chứng rành rành về việc cản trở liên minh thu tiền phạt đã được ấn định, vĩnh viễn không thể tẩy xóa.
Mũi tên bọc Xuyên Giáp Phù xé toạc màn sương mù hẻm Lạc Hồn, găm thẳng vào rương gỗ lim đi đầu. Âm thanh vỡ vụn vang lên khô khốc, mang theo một luồng chấn động xé rách không gian tĩnh mịch. Khác với kỳ vọng về ánh sáng lấp lánh của hàng ngàn khối hạ phẩm linh thạch, thứ trào ra từ khe nứt lại là một luồng sương xám xịt, đặc quánh mùi lưu huỳnh.
Tam trưởng lão Vương gia đang đứng trên vách đá bỗng khựng lại, đồng tử co rút mãnh liệt. Lão vốn định dùng bạo kích để chấn nhiếp đội ngũ áp tải, ép Lâm Viễn Thần phải bỏ của chạy lấy người hòng dễ bề chiếm đoạt chiến lợi phẩm. Thế nhưng, luồng khí tức bạo loạn bốc lên từ cỗ xe kéo hoàn toàn không phải linh khí thuần khiết của tài nguyên, mà là sát cơ ngấm ngầm giấu kín.
"Không hay, là Phệ Linh Sa! Bọn chúng dùng mồi nhử, mau lui trận tuyến!"
Lão già họ Vương gầm lên, vội vã bấm niệm pháp quyết thu hồi thần thức đang tỏa ra xung quanh. Thay vì xông xuống cướp đoạt như kế hoạch ban đầu, gã lập tức đảo ngược linh lực, tế ra một tấm khiên mai rùa hòng phong tỏa dư chấn. Đám tu sĩ Vương gia ẩn nấp hai bên vách núi cũng luống cuống lùi lại, trận hình phục kích nháy mắt trở nên hỗn loạn. Bọn chúng rốt cuộc nhận ra mình đã cắn phải một cục sắt nung đỏ, nhưng đạo bùa xuyên giáp đã kích hoạt thì không thể vãn hồi.
Phía dưới đáy hẻm, Lâm Viễn Thần khóe môi rỉ ra một tia máu tươi, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo dị thường. Gã không bận tâm đến việc phòng ngự, dứt khoát truyền toàn bộ linh lực vào khối trận bàn bát giác trong tay. Ký hiệu trận văn trên mặt ngọc bùng lên ánh sáng gai mắt, trực tiếp kết nối với cấm chế tự hủy được giấu kín bên trong năm mươi chiếc rương.
Một tiếng nổ trầm đục vang vọng, kéo theo sự bạo động của toàn bộ địa mạch hẻm Lạc Hồn. Toàn bộ xe kéo đồng loạt vỡ tung, hàng vạn hạt bụi xám bị trận pháp ép nổ, cuốn theo tàn dư của đạo bùa tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng. Lớp chướng khí nghìn năm của hẻm núi bị luồng năng lượng này xáo trộn, điên cuồng ập về phía trận địa của kẻ tập kích.
Cái giá phải trả cho đòn lật bàn này không hề rẻ. Khối ngọc bàn trong tay Viễn Thần rạn nứt thành từng mảnh nhỏ, cắt đứt sự liên kết thần thức khiến gã lùi lại ba bước, linh hải chấn động dữ dội. Năm mươi rương gỗ lim cùng bầy linh thú kéo xe vốn là tài sản định giá hơn ba ngàn điểm công huân của gia tộc nay triệt để hóa thành tro bụi.
Thế nhưng, cục diện đã hoàn toàn thay đổi theo đúng quỹ đạo được tính toán. Cơn lốc bụi xám không sinh ra để giết địch, mà để tước đoạt và bảo lưu khí tức pháp lực. Nó bám chặt lấy tấm khiên mai rùa cùng những tàn tích linh lực mà Vương gia vừa tung ra, ghim chết dấu vết của kẻ tập kích tại hiện trường.
"Thu thập tàn tiễn, rút lui theo hầm ngầm số Bốn!"
Viễn Thần quả quyết hạ lệnh, phất tay thu lấy một nửa thân mũi tên đã cháy đen vương vãi trên mặt đất. Đội tuần tra số Ba không ham chiến, mượn lớp bụi mù mịt nhanh chóng tản mát vào các ngách đá đã được đào sẵn từ tháng trước. Bọn họ bỏ lại một bãi chiến trường ngổn ngang, nơi có đến chín phần khí tức thuộc về công pháp hệ Hỏa của Vương tộc đang bùng lên dữ dội giữa tuyến đường giao thương huyết mạch.
Cùng lúc đó, tại thư phòng trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, ngọn nến hồn đăng đại diện cho khối trận bàn mồi nhử vụt tắt. Lâm Mặc hờ hững gạch bỏ một dòng trong cuốn sổ bìa đen, chính thức ghi nhận khoản nợ tổn thất khí cụ cấp hai vào quỹ dự phòng. Luật tuần tra ngoại vi lập tức được thay đổi, toàn bộ nhân thủ rút về phòng thủ sơn môn, để mặc hẻm Lạc Hồn thành một hiện trường không thể chối cãi.
Nửa đoạn tiễn mang theo linh áp của Tam trưởng lão Vương gia đang trên đường gửi thẳng đến bàn nghị sự liên minh. Sáng ngày mai, Vương tộc sẽ phải đối mặt với cơn thịnh nộ từ phường thị vì tội danh ngang nhiên cướp đoạt tài sản nộp phạt. Bọn chúng hoàn toàn không biết chính mình đã tự tay đập nát cái bẫy bằng luật lệ do vị gia chủ trẻ tuổi giăng sẵn, vĩnh viễn đánh mất đi tư cách lên tiếng biện minh.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.