Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 455: Lệnh Xuống Kho Tộc

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,794 từ 1 lượt đọc
Mùi khét lẹt của trầm hương nạm vàng thoảng qua lại trong thư phòng, quyện cùng chút hơi lạnh từ đỉnh núi bốc lên. Lâm Mặc gập mạnh cuốn sổ bìa đen lại, âm thanh khô khốc vang lên cắt đứt sự tĩnh lặng của canh ba. Ngọn nến hồn đăng vừa tắt trên án thư vẫn còn vương lại một luồng khói xám nhạt, lượn lờ quanh đài ngọc trước khi tan biến hoàn toàn vào hư không.


Khối trận bàn mồi nhử đã vỡ nát tại hẻm Lạc Hồn, kéo theo sợi thần thức liên kết mỏng manh bị chặt đứt không thương tiếc. Vị gia chủ trẻ tuổi khẽ day trán, hít sâu một hơi để áp chế cỗ linh lực đang cuộn trào hỗn loạn trong kinh mạch. Phản phệ từ việc chủ động vỡ nát pháp khí phòng ngự cấp hai không hề dễ chịu, nhưng cái giá rạn nứt đan điền tạm thời này hoàn toàn xứng đáng với cục diện vừa được mở ra.


Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa viện phá vỡ dòng suy tưởng. Chấp sự ngoại vụ Lâm Đình không đợi truyền gọi đã đẩy cửa bước vào, vạt áo bào xám còn vương đầy sương đêm sũng nước. Lão thở dốc, mồ hôi rịn ra trên trán bất chấp cái lạnh buốt xương của Nam Cương lúc rạng sáng.


"Gia chủ, linh mạch ngoại vi phía tây nam vừa xuất hiện chấn động. Dư âm từ vụ nổ hỏa hệ cường liệt đã làm nứt ba đạo cấm chế che giấu của chúng ta." Lão cắn răng báo cáo, ánh mắt lộ rõ vẻ xót xa tột độ.


Hơn mười mẫu linh điền trồng mộc hương thảo quanh khu vực đó chắc chắn sẽ bị sụt giảm sản lượng nghiêm trọng do linh khí rò rỉ. Lâm Đình vốn là người quản lý kho bãi, nhìn thấy tài nguyên gia tộc bốc hơi chỉ trong một đêm, trong lòng không khỏi rỉ máu. Lão chắp tay, ngữ khí mang theo sự thúc giục không che giấu.


"Có cần gọi đội tuần tra số Ba mang theo phù lục cấp bách xuống núi? Chỉ cần trận sư ra tay trấn áp mạch nhãn, vá lại lỗ hổng ngay trong đêm nay, chúng ta có thể cứu vãn được sáu phần mộc hương thảo sắp đến kỳ thu hoạch."


Lâm Mặc lắc đầu, đầu ngón tay gõ nhẹ từng nhịp lên mặt bàn gỗ tử đàn. Hắn đã hạ lệnh rút toàn bộ nhân thủ về sơn môn, há có thể vì một chút linh điền rò rỉ mà phá hỏng bố cục hiện trường hoàn hảo vừa cất công dàn dựng.


"Giữ nguyên hiện trạng. Cứ để linh khí hỗn loạn, cấm chế nứt vỡ phơi bày ra đó."


Ánh mắt hắn sắc lạnh, vung tay ném ra một mặt ngọc bài lệnh tiễn màu thanh thiên. Vật phẩm đại diện cho quyền uy tối cao bay vút qua không trung, rơi chuẩn xác vào lòng bàn tay đầy vết chai sần của vị chấp sự.


"Ngươi lập tức cầm lệnh này đến kho tộc, trích xuất sáu trăm khối hạ phẩm linh thạch, cộng thêm hai mươi bình Hồi Huyết Đan cấp một. Sáng mai bảo trưởng lão giữ kho ghi vào sổ công huân là quỹ dự phòng cứu trợ khẩn cấp."


Lâm Đình ngẩn người, suýt chút nữa đánh rơi miếng ngọc. Số tài nguyên khổng lồ này tương đương với thu nhập ròng nửa năm của một gian hàng đan dược tại phường thị, xuất ra vào thời điểm gia tộc đang thắt lưng buộc bụng quả thực là cắt thịt lấy máu.


"Gia chủ, gia tộc đang thiếu hụt linh thạch mua sắm vật liệu luyện khí, tự dưng mở kho lúc này e rằng các vị trưởng lão sẽ dị nghị..."


"Mang toàn bộ số vật phẩm này đến trạm dịch ngoại vi hẻm Lạc Hồn." Lâm Mặc lạnh nhạt ngắt lời, giọng nói không chứa nửa điểm gợn sóng cho phép cự tuyệt. "Đêm nay cường giả Vương gia ra tay tàn độc, không ít thương đội tán tu bị vạ lây. Ngươi lấy danh nghĩa Lâm gia, phân phát toàn bộ đan dược trị thương và linh thạch bồi thường cho bọn họ."


Lão chấp sự giật mình, môi mấp máy định phản bác nhưng rồi đột ngột sững lại. Lời căn dặn tiếp theo của gia chủ chậm rãi vang lên, mang theo hơi thở lạnh lẽo thấu xương.


"Nhớ kỹ, lúc giao đồ phải nói rõ đây là chút lòng thành an ủi vì gia tộc chúng ta lực mỏng, không thể duy trì trận pháp bảo vệ chu toàn tuyến đường giao thương. Phải để bọn họ hiểu, kẻ phá nồi đập bát chính là mồi lửa hừng hực đang cháy ngoài kia."


Đến lúc này, Lâm Đình mới rùng mình hiểu ra thâm ý tàn nhẫn giấu sau lớp vỏ bọc nhân nghĩa. Sáu trăm khối linh thạch này hoàn toàn không phải đi làm từ thiện, mà là phí bịt miệng, hay đúng hơn là tiền mua lời khai định hướng dư luận.


Sáng ngày mai, khi chấp pháp đội của liên minh phường thị phái người đến điều tra tàn tích, họ sẽ đối mặt với hàng chục thương nhân phẫn nộ. Những tán tu này vừa nhận ân huệ cứu mạng của Lâm gia, lại vừa bị thiêu rụi hàng hóa bởi công pháp hệ Hỏa đặc trưng, chắc chắn sẽ trở thành những nhân chứng sống cắn chết đối thủ không buông.


"Đã rõ thưa gia chủ." Lâm Đình thu hồi toàn bộ vẻ xót của, cẩn thận cất kỹ khối lệnh bài vào ngực áo, cung kính khom người lùi ra ngoài.


Cửa thư phòng khép lại, trả lại không gian tĩnh mịch cho đỉnh Tử Trúc Lĩnh. Lâm Mặc vươn tay, nhấc lên một mảnh ngọc giản truyền âm màu đỏ sậm đã được chuẩn bị sẵn từ chiều. Kế hoạch dùng tài nguyên mua đứt nhân chứng đã hoàn tất, bước tiếp theo chính là ném mồi nhử này cho vị trưởng lão quản lý hình phạt của liên minh, kẻ vốn luôn thèm khát cổ phần mỏ quặng mà Vương tộc đang nắm giữ.


Lão chấp sự luống cuống chụp lấy lệnh bài xuất kho bằng thanh đồng. Bề mặt kim loại khắc chằng chịt trận văn hối đoái lạnh buốt, truyền thẳng vào lòng bàn tay khiến lão rùng mình. Sáu trăm khối linh thạch hạ phẩm cùng hai mươi bình Hồi Khí Đan tuyệt đối không phải con số nhỏ. Lượng tài nguyên này gần như rút cạn một phần ba ngân quỹ dự phòng của gia tộc trong quý này.


Lâm Đình ngẩng phắt đầu lên, đôi môi mấp máy định mở lời khuyên can. Thế nhưng, đập vào mắt lão là dị trạng đáng sợ của vị gia chủ trẻ tuổi. Đầu ngón tay Lâm Mặc bấu chặt vào thành án thư đến mức xương đốt ngón tay trắng bệch, phát ra những tiếng "răng rắc" chói tai. Do cưỡng ép cắt đứt thần thức liên kết với trận bàn trước đó, linh hồn hắn đang phải chịu đựng ma sát kịch liệt.


Ký hiệu phù văn hình ngọn lửa nhỏ giữa trán Lâm Mặc mờ dần, kéo theo thị lực hai mắt hắn đột ngột suy giảm. Khóe mắt vị thanh niên rỉ ra hai vệt huyết lệ đỏ sẫm, tí tách rơi xuống mặt giấy tuyên chỉ. Cái giá của việc thao túng cục diện từ xa chính là thần hồn hao tổn nghiêm trọng, dẫn đến ngũ quan tạm thời bế tắc, đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên vỏ não.


Bất chấp cơn đau xé rách nhận thức, giọng nói của Lâm Mặc vẫn lạnh lẽo như băng ngàn năm. "Cầm lấy số tài nguyên này, lập tức đến khu chợ đen tại phường thị Hắc Thủy. Tìm cho ta mười tên tán tu liều mạng nhất, tu vi không cần cao, chỉ cần Luyện Khí trung kỳ là đủ."


Hắn vung tay áo, một đạo linh lực mỏng manh nhưng sắc bén xẹt qua không trung, cuốn lấy xấp bùa chú màu vàng sậm ném về phía lão chấp sự. "Giao cho bọn chúng Ẩn Tức Phù cấp một này. Lệnh cho mười tên đó phân tán, nằm vùng tại các ngóc ngách dẫn vào hẻm Lạc Hồn. Nhiệm vụ duy nhất là vô tình nhặt những mảnh vỡ pháp khí mang theo linh áp hỏa hệ văng ra từ hiện trường."


Lâm Mặc ngừng lại một nhịp, cắn chót lưỡi lấy chút tỉnh táo, rồi tiếp tục bố trí. "Vương gia làm việc vô cùng cẩn trọng. Bọn chúng dọn dẹp tàn cuộc chắc chắn sẽ dùng Ảo Ảnh Trận Bàn che đậy, đồng thời thả ra Phệ Linh Trùng để cắn nuốt dao động của bùa truyền tin. Ngươi phải giao thêm cho lũ tán tu Tán Hồn Hương, dặn chúng bôi lên bùa tín hiệu trước khi kích nổ. Khói hương sẽ khiến đám linh trùng mất phương hướng trong ba hơi thở, đủ để pháo sáng vọt lên tận mây xanh."


Đây là một vòng lặp tử huyệt được Lâm Mặc tính toán vô cùng tỉ mỉ, hoàn toàn dựa trên thói quen hành sự của kẻ địch. Nguồn tin tình báo thu thập từ tuần trước đã xác nhận Vương gia luôn cử đội tinh anh Hắc Y Vệ đi xóa dấu vết ngay trong đêm. Bọn chúng ỷ vào trận pháp che mắt để lấp liếm mọi tội ác.


Nếu Lâm gia tự mình ra mặt bảo vệ hiện trường lúc này, đối phương sẽ mượn cớ tư thù gia tộc để chối bay chối biến. Thậm chí, chúng có thể vu oan ngược lại rằng Tử Trúc tiên tộc tự biên tự diễn. Các trưởng lão chấp sự của Liên minh Tán tu sẽ chỉ đứng ngoài xem kịch vui, tuyệt đối không nhúng tay vào ân oán giữa hai thế lực ngang tầm.


Nhưng nước cờ sẽ hoàn toàn đảo lộn khi dùng mười tên tán tu độc lập làm bình phong. Khi những kẻ thấp cổ bé họng này mang theo vật chứng rành rành, chạy thẳng đến cửa Liên minh cầu cứu vì bị sát thủ tập kích, tính chất sự việc sẽ thay đổi. Nó sẽ biến thành một vụ án điểm vi phạm hiệp ước cấm chiến, buộc lực lượng chấp pháp phải can thiệp.


Nghe xong kế hoạch, sống lưng Lâm Đình ướt đẫm mồ hôi lạnh, không rõ vì kinh hãi tâm cơ của gia chủ hay vì xót của. Lão siết chặt lệnh bài thanh đồng, giọng nói khàn đặc mang theo chút run rẩy sợ hãi. "Gia chủ, mưu kế tuy tuyệt diệu, nhưng dùng một phần ba quỹ dự phòng chỉ để thuê người bêu rếu, cái giá này liệu có quá đắt?"


Lão lùi lại nửa bước, ánh mắt đảo về phía cửa sổ hướng ra ngoại vi tây nam. "Hơn nữa, mười mẫu Mộc Hương Thảo dưới núi đang nứt cấm chế. Nếu không gọi trận sư vá lại lỗ hổng linh mạch ngay bây giờ, linh khí tản mạn sẽ khiến toàn bộ dược liệu héo úa. Chút lợi thế ép Vương gia bồi thường từ Liên minh, chưa chắc đã bù đắp nổi thiệt hại hiện tại của gia tộc!"


Lâm Mặc nhắm nghiền đôi mắt rỉ máu, ngón tay cái miết mạnh lên vết nứt của chén trà sứ trên bàn. Một tia linh quang nhạt tỏa ra từ lòng bàn tay hắn, tạm thời phong bế cảm giác đau nhức ở các khớp xương. Sự im lặng bao trùm thư phòng, chỉ còn lại tiếng gió núi rít gào bên ngoài, mang theo mùi sương đêm lạnh lẽo như đang thử thách giới hạn chịu đựng của cả hai người.


Sương đêm lạnh lẽo cuộn trào qua hẻm Lạc Hồn, mang theo mùi khét lẹt của hỏa linh khí chưa tan hết. Ba đạo hắc ảnh tựa như quỷ mị lướt qua những tảng đá cháy đen, cẩn trọng dừng lại trước hố sâu nơi khối trận bàn mồi nhử vừa nổ tung. Kẻ đi đầu gạt chiếc nón lá, để lộ đôi mắt ưng xếch ngược của Vương Hạc, thống lĩnh Hắc Y Vệ Vương gia. Hắn đảo mắt nhìn quanh, thần thức nhạy bén cấp tốc rà quét từng tấc đất đang bị cấm chế nứt vỡ của Lâm tộc phơi bày.


"Lâm gia quả nhiên là đám nhát gan, thà bỏ mặc linh điền sụt giảm sản lượng cũng không dám cử người xuống vá trận." Vương Hạc cười gằn, vung tay ném ra một chiếc túi da thú xỉn màu. Miệng túi vừa mở, hàng ngàn đốm sáng xanh lục bay túa ra, phát ra những tiếng vo ve chói tai. Đây chính là Phệ Linh Trùng, ác chủ bài chuyên dùng để cắn nuốt tàn dư pháp thuật. Hắn nhận lệnh từ gia chủ, phải xóa sạch mọi dấu vết công pháp của Tam trưởng lão để lại hiện trường trước khi trời sáng.


Vương Hạc đinh ninh rằng chỉ cần bầy trùng này ăn no, cơn thịnh nộ của liên minh phường thị vào sáng mai sẽ trở thành trò cười vô bằng cớ. Hắn chắp tay đứng nhìn đàn linh trùng lao xuống lớp đất cháy, trong lòng thầm khinh bỉ sự yếu kém của kẻ thù. Thế nhưng, vị thống lĩnh lão luyện hoàn toàn không biết luồng hỏa linh khí đang bốc lên ngùn ngụt kia vốn dĩ không phải là tàn dư tự nhiên. Nó là thứ đã được ngụy tạo tinh vi từ vụ nổ của món pháp khí cấp hai.


Ngay khoảnh khắc con Phệ Linh Trùng đầu tiên cắm răng vào mạch đất, một tiếng nứt vỡ giòn giã vang lên từ sâu dưới lòng hẻm Lạc Hồn. Chín ô trận vị ẩn sâu dưới lớp bùn lầy đồng loạt đảo ngược quy luật vận hành. Trận pháp phòng ngự vốn dĩ đã vỡ nát, nay lại bị kích hoạt theo một phương thức tự hủy cực đoan. Nó điên cuồng hút cạn linh khí từ mười mẫu linh điền mộc hương thảo trên sườn núi, tạo thành một cơn lốc mộc khí khổng lồ đổ ập xuống hiện trường.


Sự tương sinh tương khắc của ngũ hành lập tức phát huy tác dụng trí mạng. Mộc sinh Hỏa, ngọn lửa tàn tạ dưới đất bùn đột ngột bùng lên dữ dội, thiêu đốt lớp vỏ ngoài của bầy côn trùng. Ngay sau đó, trận văn dưới đất biến ảo, ngưng kết toàn bộ luồng linh khí hỗn loạn thành những khối tinh thể trong suốt. Hàng ngàn con sâu tham lam bị đóng băng ngay tại chỗ, giam giữ vĩnh viễn hơi thở hỏa hệ của Vương gia và cả khí tức ám toán đặc trưng của Hắc Y Vệ bên trong.


"Mắc bẫy rồi! Trận nhãn kia là mồi nhử! Rút mau!" Vương Hạc biến sắc, rốt cuộc cũng nhận ra mưu kế mượn lực đả lực tàn độc của vị gia chủ trẻ tuổi họ Lâm. Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm khiên đồng hộ thể để đổi lấy một nhịp thở sinh cơ. Hai tay hắn điên cuồng kết ấn, cưỡng ép chặt đứt mối liên hệ thần thức với bầy linh trùng. Phản phệ từ việc xé rách khế ước khiến kinh mạch tay phải của hắn nứt toác, một cánh tay gần như phế bỏ.


Không dám chần chừ nhặt lại túi da thú, Vương Hạc tung ra một tấm độn thổ phù, mang theo hai tên thuộc hạ trọng thương chui lủi vào màn đêm. Cái giá hắn phải trả không chỉ là thương thế trên nhục thân, mà là toàn bộ pháp bảo chuyên dụng của Hắc Y Vệ đã nằm lại chiến trường. Bọn chúng vừa rời đi chưa đầy nửa khắc, tiếng bước chân lộn xộn đã vang lên từ phía đầu hẻm, mang theo ánh đuốc sáng rực cả một góc trời Nam Cương.


Cùng lúc đó, tại khu chợ đen Hắc Thủy cách đó ba mươi dặm, Lâm Đình vừa hoàn tất bước chốt hạ cuối cùng của ván cờ. Lão không dùng số ngân quỹ hao hụt kia để thuê sát thủ, mà ném thẳng lên bàn của mười tên tán tu chuyên nghề nhặt mót chiến lợi phẩm. Một bản khế ước bằng giấy da thú đã được ký kết, yêu cầu họ lập tức đến hẻm Lạc Hồn thu gom phế liệu trận pháp. Mười kẻ hám lợi này chính là những nhân chứng trung lập hoàn hảo nhất, bị đồng tiền ép bước vào cục diện.


Lâm Đình cẩn thận cất tờ huyết khế vào ngực áo, lấy bút lông chu sa gạch một đường đỏ chót vào cuốn sổ chi tiêu. Khoản linh thạch khổng lồ xuất kho đêm nay đã mua trọn vẹn sự sụp đổ danh tiếng của địch thủ. Sáng mai, những khối tinh thể chứa đầy tội chứng kia sẽ được đám tán tu mang đi rao bán khắp phường thị. Vương gia sẽ không bao giờ ngờ tới, chính nỗ lực dọn dẹp hiện trường của họ lại tự tay đúc thành bằng chứng thép dâng lên bàn nghị sự liên minh.


Gió lạnh gào thét qua hẻm Lạc Hồn, cuốn theo mùi máu tanh tưởi của kẻ vừa thi triển huyết độn tháo chạy. Nam tử mặc thanh sam chậm rãi hạ tay xuống, để lộ khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của Tứ trưởng lão Lâm Uy. Lão cẩn thận thu gọn hàng ngàn khối băng tinh lấp lánh vào một chiếc túi trữ vật bằng da thú, ánh mắt lướt qua bãi chiến trường hoang tàn. Trận pháp khốn địch cấp hai được chôn sẵn dưới lòng đất đã vỡ nát hoàn toàn, để lại một hố sâu hoắm tỏa ra hắc khí vẩn đục.


"Ba mươi sáu khối linh thạch trung phẩm làm mắt trận, cứ thế mà hóa thành tro bụi."


Lâm Uy lẩm bẩm, khóe môi giật giật vì xót của. Dù biết rõ đây là cái giá bắt buộc phải trả để ép Vương Hạc phải dùng đến cấm thuật, lão vẫn không khỏi đau lòng. Khối trận bàn vỡ nát này vốn được rút ra từ kho dự trữ phòng thủ của nhánh thứ tư. Sáng mai, khi sổ sách được lật ra, lão chắc chắn sẽ phải đứng ra gánh vác trách nhiệm làm thất thoát tài nguyên trước toàn thể tộc nghị.


Không chần chừ thêm, Lâm Uy lấy ra một viên truyền âm ngọc giản, rót linh lực vào trong. Lão báo cáo ngắn gọn về số lượng tang vật thu thập được, đồng thời xác nhận mục tiêu đã trốn thoát về hướng tây như dự tính. Bóp nát viên ngọc, lão vung tay ném thêm vài lá bùa bạo viêm cấp thấp xuống hố sâu. Ngọn lửa bùng lên, xóa sạch mọi dấu vết thi triển công pháp mộc hệ của lão, chỉ để lại tàn dư cháy khét đặc trưng của hỏa hệ và hàn khí âm lãnh từ lũ côn trùng bị đóng băng.


Tại thư phòng trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, vụn ngọc giản truyền âm lả tả rơi xuống mặt bàn gỗ tử đàn. Lâm Mặc mỉm cười, vươn tay gạch bỏ cái tên Vương Hạc khỏi danh sách những biến số nguy hiểm. Hắn đẩy tấm lệnh bài gia chủ sang cho chấp sự Lâm Đình đang đứng cung kính bên cạnh.


"Truyền lệnh xuống kho tộc. Ghi nhận nhánh thứ tư tổn thất một bộ trận bàn khốn địch cấp hai do tàn dư yêu thú phá hoại. Bù đắp cho Tứ trưởng lão năm trăm điểm công huân, tạm thời phong tỏa toàn bộ ngân sách mua sắm pháp khí của nhánh này trong nửa năm."


Lâm Đình giật mình, hai tay run run đỡ lấy mặt ngọc bài. Việc phong tỏa ngân sách nửa năm là một hình phạt cực kỳ nghiêm khắc, đủ khiến đám tiểu bối nhánh thứ tư oán thán ngút trời. Nhưng kết hợp với khoản bồi thường công huân khổng lồ, đây rõ ràng là một nước cờ che mắt hoàn hảo. Không một ai trong gia tộc, kể cả các trưởng lão khác, có thể nghi ngờ việc Tứ trưởng lão vừa lén lút hạ sơn để thực thi một nhiệm vụ bí mật. Lão vội vã cúi đầu nhận lệnh, lui nhanh ra khỏi thư phòng để điều chỉnh lại luật tuần tra đêm nay.


Khi cánh cửa gỗ khép lại, Lâm Mặc mới chậm rãi rút từ trong tay áo ra một chiếc hộp ngọc dán đầy bùa niêm phong. Đây không phải là chiến lợi phẩm từ hẻm Lạc Hồn, mà là thứ hắn đã nhờ một thế lực trung gian chuẩn bị từ ba ngày trước. Bên trong chứa một mảnh vỡ giáp trụ mang đậm khí tức của Hắc Y Vệ, được tẩm thêm một loại kịch độc vô sắc vô vị. Vật chứng giả này sẽ được ám vệ lén lút tuồn vào điểm giao nhận hàng hóa của liên minh phường thị ngay trong rạng sáng.


Đến hừng đông, khi Vương gia cuống cuồng tìm cách che đậy vết thương do huyết độn gây ra, bọn chúng sẽ nhận được tin báo về hàng ngàn khối tinh thể bị phát hiện. Mọi sự chú ý của liên minh sẽ đổ dồn vào hẻm núi phía tây. Bọn chúng tuyệt đối không ngờ rằng, chiếc hộp ngọc chứa mảnh giáp trụ có độc kia mới thực sự là lưỡi đao chí mạng. Món đồ này sẽ âm thầm cắt đứt đường lui cuối cùng của chúng trên bàn đàm phán, ép Vương tộc phải bồi thường một cái giá cắt cổ.


Thế nhưng, ngay khi Lâm Mặc định cất món đồ đi, một tiếng rắc khẽ vang lên từ bên trong. Tấm bùa niêm phong dán trên nắp hộp đột nhiên chuyển sang màu đen kịt, tỏa ra một luồng sát khí cuồn cuộn không thuộc về Nam Cương. Ánh mắt vị gia chủ trẻ tuổi lập tức đanh lại, ngón tay lơ lửng giữa không trung. Thứ kịch độc hắn bôi lên mảnh giáp trụ vốn dĩ chỉ để ngụy tạo chứng cứ, nay lại đang bị một cỗ lực lượng thần bí nào đó cắn nuốt ngược lại.

0