Chương 456: Trận Pháp Phong Ấn Căn Phòng
Khí tức của Ma tu Trung Châu? Lâm Mặc khẽ lẩm bẩm, đuôi chân mày giật nhẹ. Hắn vốn dĩ chỉ định dùng mảnh kim loại rạn nứt kia làm bằng chứng tố cáo Vương tộc lén lút gài bẫy, ép đối phương nhả ra ba phần lợi tức từ mỏ linh thạch. Thế nhưng, sự xuất hiện của đạo tà khí này đã hoàn toàn lật ngược bàn cờ. Nếu liên minh phường thị đánh hơi được việc có kẻ tu luyện ma công ngoại lai trà trộn vào khu vực, tính chất sự việc sẽ không còn là xích mích thế lực nhỏ. Danh tiếng của kẻ nào dính líu tới thứ dị vật này sẽ lập tức trở thành mục tiêu bị toàn bộ chính đạo tru diệt.
Không một chút do dự, hắn rút ra ba tấm Trấn Tà Phù bậc hai, dán chồng lên mặt bùa đã đen kịt. Linh lực thuộc tính Mộc cuồn cuộn rót vào, cưỡng ép đẩy ngược luồng sát khí trở lại bên trong vật chứa. Trước khi phong ấn khép kín hoàn toàn, Lâm Mặc khéo léo dùng thần thức cắt lấy một tia hắc khí mỏng như sợi tóc, bọc chặt nó vào trong một viên lưu ảnh ngọc giản trống rỗng. Quá trình bóc tách diễn ra vô cùng hung hiểm, thần thức bị tà khí cắn trả sinh ra cảm giác đau nhói như kim châm, ép buộc kinh mạch phải tiêu hao một lượng lớn linh lực để ngăn chặn hàn độc xâm nhập.
Món đồ chứng tang mang tính hủy diệt này không thể cứ thế phơi bày từ tay Lâm gia, nếu không sẽ rước lấy sự nghi ngờ ngược lại từ các tông môn lớn. Hắn cần một người ngoài cuộc, một kẻ đủ uy tín để vô tình phát hiện ra nó. Hắn gõ nhẹ ba nhịp lên thành ghế, một bóng đen không tiếng động từ góc khuất thư phòng quỳ một chân xuống đất. Đó là Lâm Ảnh, kẻ chuyên phụ trách mạng lưới tai mắt ám vệ của gia tộc.
Giao viên ngọc giản này cho đường dây của tên thương nhân họ Cổ ở phường thị. Lâm Mặc đẩy vật phẩm vừa chế tác ra mép bàn, giọng nói lạnh nhạt không mang theo chút nhiệt độ. Nhớ kỹ, không được trực tiếp đưa. Hãy ném nó vào rương hàng phế phẩm mà hắn chuẩn bị thu mua từ trạm gác của Vương gia ở hẻm Lạc Hồn.
Gia chủ muốn dùng lão Cổ làm bình phong? Lâm Ảnh ngước lên, ánh mắt lộ ra vẻ chần chừ. Lão ta vốn là người của Vạn Bảo Lâu, tính tình giảo hoạt, lỡ như truy ra dấu vết linh lực của chúng ta thì mọi chuyện sẽ đổ bể.
Chính vì lão là người của Vạn Bảo Lâu nên lời nói mới có trọng lượng. Hắn ngắt lời, ngón tay miết nhẹ lên viền áo bào. Lão Cổ luôn thèm khát danh tiếng phát hiện ra manh mối tà tu để lĩnh thưởng công huân từ liên minh. Khi thấy tia khí tức âm hàn này dính trên hàng hóa của Vương tộc, lão sẽ tự mình thêu dệt nên câu chuyện hoàn hảo nhất mà không cần chúng ta phải mớm lời. Ngươi chỉ cần dùng trận bàn che giấu khí tức, tuyệt đối không để lại bất kỳ ba động nào thuộc về Tử Trúc Lĩnh.
Lâm Ảnh cúi đầu nhận lệnh, cẩn thận cất vật chứng vào hộp chì cách linh rồi hóa thành một luồng hắc yên tan biến. Còn lại một mình trong phòng, Lâm Mặc mở cuốn sổ công huân trên án thư, gạch bỏ kế hoạch đàm phán ban đầu. Hắn cầm bút chu sa, dứt khoát viết xuống một đạo gia lệnh mới truyền thẳng đến kho tộc.
Kể từ khắc này, sổ công huân lập tức ghi nhận khoản chi ba ngàn linh thạch hạ phẩm để khẩn cấp mở kho, xuất ra hai mươi bộ pháp khí thanh tẩy. Toàn bộ đệ tử tuần tra nhánh phía đông phải đình chỉ sử dụng phù lục hệ hỏa, chuyển sang mang theo trận bàn dò xét ma khí. Đồng thời, luật tuần tra ngoại vi bị ép thay đổi, các tiểu đội phải rút ngắn lộ trình, cố tình để lộ khoảng trống phòng ngự sát biên giới. Cái giá phải trả cho việc thu hẹp không gian sinh tồn tuy ảnh hưởng trực tiếp đến sản lượng linh điền, nhưng nó là bước đệm bắt buộc. Chỉ khi Lâm gia chủ động tỏ ra yếu thế và phòng bị, sự trong sạch của Tử Trúc Lĩnh mới được bảo chứng tuyệt đối trước cơn bão dư luận sắp sửa quét qua Nam Cương.
Lâm Ảnh nhận lấy khối vật chứng lạnh lẽo, đầu ngón tay hơi run lên khi cảm nhận được tia khí tức âm hàn mỏng manh xuyên thấu qua lớp vỏ bọc. Gã ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ chần chừ dưới lớp mặt nạ vải đen.
"Gia chủ, tên lái buôn họ Cổ vốn là kẻ tham lam xảo trá, chuyên ăn hai mang giữa các thế lực. Nếu giao thứ chí mạng này cho hắn, lỡ như hắn đem giấu đi để tống tiền kẻ thù thì sao?"
Lâm Mặc chậm rãi tựa lưng vào thành ghế, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh nhạt. Sự xảo trá của đối phương chính là điểm mấu chốt trong toàn bộ bố cục lần này.
"Ta chính là muốn hắn tống tiền Vương tộc. Kẻ thù đang trong thế bí, đột nhiên có người nắm thóp mang tà vật đến uy hiếp, bọn chúng sẽ phản ứng thế nào?"
Bóng đen quỳ dưới đất khẽ giật mình, lập tức hiểu ra vấn đề. Một khi Vương gia bị dồn vào đường cùng, bọn chúng tuyệt đối không chấp nhận để một tên thương nhân hèn mọn nắm giữ nhược điểm diệt môn. Bọn chúng chắc chắn sẽ ra tay diệt khẩu.
"Gia chủ muốn mượn đao sát hại Cổ chưởng quỹ? Nhưng làm vậy thì manh mối sẽ đứt đoạn."
"Hắn không phải kẻ ngốc, dám tống tiền ắt sẽ để lại hậu thủ tại đài chấp sự của liên minh. Đối thủ càng ra tay tàn độc, bùn nhơ dính lên người chúng càng không thể rửa sạch."
Nói đến đây, ngón tay Lâm Mặc gõ nhẹ lên mặt bàn, ban bố một quyết định gia tộc mang tính đánh đổi.
"Truyền lệnh cho đội vận chuyển số hai, sáng mai xuất kho ba trăm gốc Huyết Tham mười năm tuổi, ngụy trang thành chuyến hàng bí mật đi qua Hắc Hùng Lâm. Đem khối ngọc chứa hắc khí này giấu vào đáy hộp gỗ đựng linh sâm."
Lâm Ảnh hít sâu một hơi, hiểu rõ đây là mồi nhử đắt giá để hợp thức hóa nguồn gốc tang vật. Ba trăm gốc Huyết Tham tương đương với một phần tư sản lượng linh điền sườn đông năm nay, tổn thất này lập tức sẽ bị ghi vào sổ nợ của quỹ dự phòng. Thế nhưng, chỉ có món lợi nhuận khổng lồ như vậy mới đủ sức dụ dỗ mạng lưới đạo tặc dưới trướng họ Cổ cắn câu. Bọn chúng sẽ cướp chuyến hàng, vô tình vớ được đoạn tà khí, rồi tự mình bước vào cửa tử.
"Thuộc hạ đã rõ, sẽ lập tức an bài trạm gác rút lui để bọn cướp dễ dàng đắc thủ."
Gã chắp tay nhận lệnh, nhưng chưa vội rời đi mà lấy từ trong ngực ra một mật thư niêm phong bằng sáp đỏ.
"Còn một chuyện nữa. Tai mắt từ phường thị vừa truyền tin, Nhị trưởng lão của đối thủ đang ráo riết thu mua Hồi Xuân Đan số lượng lớn, đồng thời bí mật liên hệ với trận pháp sư của liên minh."
Tin tức này khiến ánh mắt vị gia chủ trẻ tuổi lóe lên tia sáng sắc bén. Hắn dễ dàng nhìn thấu mưu đồ của kẻ địch. Đối phương mua đan dược trị thương quy mô lớn chứng tỏ tổn thất từ vụ nổ mồi nhử trước đó nghiêm trọng hơn dự kiến. Việc tìm kiếm người am hiểu trận đạo chắc chắn là muốn mượn tay ngoại nhân để xóa bỏ dấu vết tà công còn sót lại tại hiện trường hẻm Lạc Hồn. Bọn chúng muốn tẩy trắng trước khi liên minh cử người xuống điều tra.
"Không thể để bọn chúng có thời gian dọn dẹp tàn cuộc."
Lâm Mặc đứng phắt dậy, rút ra một tấm lệnh bài viền bạc ném thẳng về phía ám vệ.
"Đem lệnh này đến kho tộc, yêu cầu Ngũ thúc lập tức xuất ra bộ Tỏa Linh Trận Bàn tàn khuyết. Ngươi đích thân dẫn ba gã tử sĩ, nội trong đêm nay lén lút chôn chín cọc trận vị xung quanh hẻm Lạc Hồn. Không cần sát thương, chỉ cần phong tỏa toàn bộ cục diện không cho khí tức tản mác thoát ra ngoài."
Sắc mặt Lâm Ảnh biến đổi, gã biết rõ bộ khí cụ tàn khuyết kia là di vật của gia chủ đời trước, một khi khởi động ép buộc sẽ triệt để vỡ nát. Hơn nữa, việc chôn cọc ngay sát mũi kẻ địch đòi hỏi người thi hành phải đốt cháy hai giọt tinh huyết để che giấu hành tung. Cái giá phải trả cho một nhịp giằng co này hoàn toàn không hề rẻ, sổ công huân sẽ phải ghi nhận một khoản đền bù thọ nguyên cực lớn cho nhóm tử sĩ.
Tuy nhiên, lợi ích đổi lại chính là một cái lồng giam hoàn hảo. Sáng ngày mai, khi ngoại nhân đến nơi, thứ chờ đón bọn họ không phải là hiện trường đã được dọn dẹp, mà là một vùng không gian ngập ngụa dị tượng bị khóa chặt. Lâm Mặc xoay người nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, bàn tay siết chặt lại. Cuốn sổ bìa đen của gia tộc đêm nay đã hy sinh tài nguyên khổng lồ cùng một kiện di vật, nhưng bù lại, một sợi dây thừng vô hình đã quấn chặt lấy cổ Vương tộc, chỉ chờ tên lái buôn tham lam kia đá văng chiếc ghế dưới chân bọn chúng.
Bóng đen cất kỹ ngọc giản, thi lễ một cái rồi không tiếng động tan biến vào vách tường đá. Thư phòng khép kín chỉ còn lại âm thanh tàn dư của trận pháp đang chậm rãi hạ nhiệt. Lâm Mặc thu hồi ánh mắt, ngón tay vươn tới đài nghiên mực, nhấc lên một phong thư niêm phong bằng sáp đỏ. Dấu sáp vỡ vụn dưới lực đạo tinh chuẩn, để lộ ra mật báo khẩn cấp vừa truyền về từ tuyến tình báo ngoại vi.
Nhị trưởng lão Vương gia đang điên cuồng thu gom Hồi Xuân Đan tại chợ ngầm, đồng thời dùng giá cao bí mật phát thư mời đến vị trận pháp sư danh tiếng của liên minh phường thị. Ánh mắt vị gia chủ trẻ tuổi lóe lên tia suy tính sắc lạnh. Mua lượng lớn đan dược trị thương chứng tỏ tà khí trong hộp ngọc lúc trước đã bùng phát, cắn trả nội bộ kẻ địch vô cùng nghiêm trọng. Ba trăm gốc Huyết Tham dùng làm mồi nhử trót lọt quả nhiên đã ép đối thủ vào đường cùng.
Thế nhưng, việc mời trận pháp sư ngoại viện lại là một nước cờ phản kích nằm ngoài dự liệu. Nếu để kẻ này thuận lợi tiến vào sơn môn Vương gia ngay lúc này, mảng lưới phòng ngự rạn nứt của bọn chúng sẽ được vá víu. Tệ hơn nữa, vị khách khanh của liên minh kia hoàn toàn có thể nhận ra dấu vết ma công, sau đó vì lợi ích mà ra tay che đậy, biến tang vật tà tu thành một tai nạn nổ lò luyện khí thông thường.
Không thể để đối thủ có cơ hội thở dốc, cũng không thể trực tiếp phái người tập kích giữa đường. Lâm Mặc vung tay áo, một luồng linh lực đánh thẳng vào chiếc chuông đồng nhỏ góc phòng. Tiếng chuông trầm đục vang lên, chỉ chốc lát sau, quản sự ngoại viện Lâm Uy đã đẩy cửa bước vào, thần sắc mang theo nét căng thẳng thường trực.
Đem khối trận bàn nứt vỡ ở hẻm Lạc Hồn hôm qua ra đây. Lâm Mặc gõ ngón tay lên mặt bàn, giọng điệu bình thản nhưng không cho phép cự tuyệt. Lấy danh nghĩa Tử Trúc Tiên Tộc, chính thức đệ đơn lên liên minh phường thị, cáo buộc nhánh phụ Tôn gia lấn chiếm mạch nước ngầm. Yêu cầu đích danh vị trận pháp sư kia đến phân xử.
Lâm Uy biến sắc, vội vàng chắp tay can ngăn. Gia chủ, nếu làm vậy, chúng ta phải chủ động cắt đứt một đoạn linh mạch cấp một ở sườn đông để tạo hiện trường giả. Khí mắt trận vị tại đó sẽ sụp đổ, sản lượng linh điền tháng này chắc chắn sụt giảm ba thành. Sự hy sinh này có quá lớn không?
Ghi toàn bộ tổn thất vào quỹ dự phòng, đồng thời hạ lệnh phong cấm kho chứa hạt giống sườn đông. Hắn ném ra một tấm lệnh bài màu thanh lục, cắt ngang lời vị quản sự. Chỉ cần dùng luật lệ tranh chấp kéo chân tên trận pháp sư đó ở lại ranh giới hai ngày. Khi Vương gia không đợi được viện binh, nội bộ chúng tất sinh biến, tự bộc lộ sơ hở.
Đây chính là một đòn nhử mượn thế hoàn hảo trên bàn cờ danh tiếng. Kẻ địch muốn dùng uy tín của liên minh để lấp liếm tử huyệt, hắn liền dùng chính quy tắc của liên minh để chặt đứt đường lui của chúng. Đánh đổi một đoạn linh mạch cấp một lấy danh chính ngôn thuận giam lỏng cứu tinh của đối phương, cái giá này tuy xót xa nhưng lại đâm trúng điểm yếu chí mạng.
Vị quản sự già cắn răng nhận lệnh, hai tay cung kính đỡ lấy vật chứng rồi lui ra ngoài. Hệ thống vận hành của gia tộc lập tức xoay chuyển theo một quỹ đạo khắc nghiệt mới. Sổ công huân tại kho tộc hiện lên một dòng nợ đỏ chót, đánh dấu quyết định tự hủy tài nguyên đầy tàn nhẫn của người cầm quyền.
Sáng ngày mai, khi danh tiếng của Vương tộc bắt đầu bị những lời đồn thổi tà ác từ mạng lưới thương nhân họ Cổ gặm nhấm, kẻ thù sẽ hoảng loạn phát hiện ra lối thoát duy nhất đã bị một vụ án lấn chiếm bùn lầy chặn đứng. Bọn chúng sẽ phải tự mình đối mặt với luồng sát khí cuồn cuộn đang ăn mòn từ bên trong, mà không hề biết rằng kẻ giật dây vẫn luôn an tọa trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh.
Bóng đen nhận lấy vật phẩm tản mác hàn khí, im lặng cúi đầu rồi hóa thành một vệt khói mờ tan vào vách tường. Lâm Mặc thu hồi ánh mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ tử đàn, dứt khoát đẩy một khối lệnh bài viền đỏ về phía trước. Khối ngọc thạch mang theo tử lệnh lập tức truyền tin tức đến sườn đông Tử Trúc Lĩnh. Kế hoạch mượn đao giết người đã bày ra, nhưng để lưỡi đao vung xuống tự nhiên nhất, toàn bộ khu vực này phải trở thành một hiện trường hỗn loạn. Hắn cần một cái cớ hoàn hảo nhằm ngăn cản bất kỳ vị trận pháp sư nào của liên minh tiến vào chi viện cho Vương gia.
Tại hẻm núi phía đông, Lâm Uy siết chặt lệnh bài vừa nhận được, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên quyết. Lão nghiến răng, vận chuyển toàn bộ linh lực Trúc Cơ kỳ, đánh xuống một chưởng mang theo hỏa diễm nóng rực. Chưởng phong không hướng về phía kẻ địch mà nện thẳng vào mắt trận bảo vệ linh mạch cấp hai của chính gia tộc. Một tiếng ầm trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất, kéo theo những trận văn phòng ngự màu vàng đất nứt toác thành từng mảnh vụn.
Linh khí bản nguồn vốn đang êm đềm nuôi dưỡng hơn ba mươi mẫu linh điền lập tức bạo động, hóa thành những lưỡi dao gió xé rách từng tấc đất. Hàng loạt gốc linh thảo Tử Diệp đang độ thu hoạch úa tàn chỉ trong chớp mắt, cành lá rũ xuống rồi hóa thành tro bụi. Ba thành sản lượng dược liệu của gia tộc cứ thế bị bốc hơi dưới quyết định tàn nhẫn của vị gia chủ trẻ tuổi.
Lâm Uy lùi lại vài bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi do phản phệ từ việc cưỡng ép phá hủy trận nhãn. Lão vuốt ngực, nén lại cơn khí huyết cuồn cuộn, lập tức lấy ra ngọc giản truyền âm, khàn giọng quát lớn về phía đội tuần tra ngoại vi.
Sườn đông xảy ra dị biến, linh mạch sụp đổ, chướng khí tràn vào! Lập tức phong tỏa toàn bộ tuyến đường giao thương qua hẻm Lạc Hồn. Bất kỳ tu sĩ ngoại lai nào dám bước vào phạm vi mười dặm, quy vào tội danh phá hoại cấm địa, giết không tha!
Mệnh lệnh vừa ban xuống, toàn bộ đại trận hộ sơn của Tử Trúc Lĩnh lập tức biến đổi. Ánh sáng thanh lục nhường chỗ cho một màu đỏ sậm mang tính cảnh báo, triệt để đóng băng khu vực. Cùng lúc đó, cách hẻm Lạc Hồn không xa, đội ngũ cầu viện của Vương gia đang điên cuồng bóp nát bùa tăng tốc. Tên chấp sự dẫn đầu cõng theo một rương linh thạch, định dùng cái giá cắt cổ để mời trận pháp sư liên minh về áp chế vết thương do tà khí gây ra cho các trưởng lão.
Thế nhưng, gã tuyệt vọng nhìn bức tường linh lực đỏ rực chắn ngang lối đi duy nhất, bên trong là cát bụi mù mịt và sát khí ngút trời của tuần tra viên Lâm gia. Mọi ngả đường tiếp viện ngắn nhất đã bị đối thủ dùng chính sự cố tự hủy linh mạch để danh chính ngôn thuận cắt đứt. Nếu đi đường vòng qua đầm lầy hắc ám, ít nhất phải mất thêm hai ngày, một khoảng thời gian đủ để tà độc cắn nuốt toàn bộ tu vi của những kẻ đang thoi thóp ở nhà.
Ở một diễn biến khác, tại góc khuất của phường thị trung tâm, viên ngọc giản chứa sợi hắc khí đã nằm yên vị trên bàn đá của Cổ chấp sự. Lão thương nhân vuốt ve vật phẩm nặc danh vừa được mạng lưới chợ đen tuồn vào, thần thức tò mò vừa chạm tới liền hoảng hốt rụt tay lại. Sắc mặt lão trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra khi cảm nhận được hơi thở cuồng bạo tàn độc bên trong.
Không dám chậm trễ nửa nhịp, Cổ chấp sự vội vàng kích hoạt trận pháp phong ấn căn phòng. Lão lập tức nhét vật chứng vào một hộp chì cách linh, đích thân mang theo nó chạy thẳng đến phân đà của đội chấp pháp liên minh. Một món đồ mang theo dấu vết của ma tu ngoại lai, nếu báo cáo kịp thời, công lao nhận được đủ để lão thăng tiến thêm một bậc trong thương hội.
Trở lại thư phòng tĩnh lặng, Lâm Mặc lật mở cuốn sổ công huân bìa đen. Ngòi bút lông chấm chu sa chậm rãi gạch bỏ tên của ba mươi mẫu linh điền sườn đông. Một khoản nợ tài nguyên khổng lồ chính thức được ghi nhận vào quỹ dự phòng, buộc kho tộc phải ban bố lệnh cắt giảm phân nửa bổng lộc của toàn bộ trưởng lão trong vòng ba năm tới để bù đắp.
Cái giá phải trả vô cùng đắt đỏ, đổi lại là sự im lặng tuyệt đối trên bề mặt Tử Trúc Lĩnh. Sáng ngày mai, Vương tộc sẽ mỏi mòn chờ đợi một vị cứu tinh vĩnh viễn không thể vượt qua bức tường phong tỏa, trong khi liên minh phường thị sẽ mang theo cơn thịnh nộ cùng lệnh bài tru diệt giáng xuống đầu chúng vì tội danh chứa chấp ma tu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.