Chương 436: Giao Thương Mấu Chốt
Bẩm tộc trưởng, kẻ trung gian đã cắn câu. Lâm Đình vội vã chắp tay, hạ giọng bẩm báo. Sáng nay, Bách Bảo Các bất ngờ niêm phong toàn bộ quầy hàng đan dược của Vương gia với lý do kiểm tra phẩm chất linh thảo. Bọn họ hoàn toàn không đả động gì đến chuyện tà tu hay ma khí, chỉ tung tin rằng chất lượng hàng hóa có vấn đề nghiêm trọng.
Lâm Mặc ngồi nhấp ngụm trà linh diệp đã nguội ngắt, nét mặt bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Hắn khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ lim, nơi đặt một cuốn sổ bìa đen ghi chép ngọc giản khố phòng. Sự im lặng của đám thương nhân kia nằm trọn trong dự tính của hắn. Một thế lực tham lam sẽ không bao giờ vội vàng lật bài ngửa khi chưa ép kiệt giá trị của cả kẻ thù lẫn đồng minh.
Lâm Bách trưởng lão phản ứng thế nào về vụ khế ước nhượng bộ lợi nhuận? Lâm Mặc nhàn nhạt cất lời, không trực tiếp đáp lại sự hưng phấn của kẻ đối diện.
Lâm Đình khẽ rùng mình, nhớ lại vẻ mặt xám xịt của vị trưởng lão quản lý tài nguyên. Tứ thúc tức đến mức đập vỡ cả nghiên mực khắc trận văn. Ông ấy nói giao nộp sáu thành sản lượng linh thảo quý này chẳng khác nào tự cắt đứt đường sống của thế hệ chữ Tự đang chờ Trúc Cơ đan. Trong tộc đang râm ran lời đồn ngài vì sợ hãi Vương gia trả thù nên mới hèn nhát dâng nạp tài sản cho ngoại nhân để cầu xin che chở. Thậm chí vài tán tu khách khanh đã rục rịch muốn rời đi.
Đó chính là lớp bình phong hoàn hảo nhất mà người đứng đầu gia tộc muốn giăng ra. Lâm gia càng tỏ ra hèn mọn, càng chịu thiệt thòi về mặt danh tiếng, đối thủ sẽ càng chủ quan. Vương gia tuyệt đối không ngờ rằng, thứ mà Bách Bảo Các đang cất giữ không chỉ là tờ huyết khế nhượng lợi nhuận, mà còn kèm theo một mảnh tàn y nhiễm Huyết Sát khí được cắt ra từ chính vạt áo của Vương Hạc.
Truyền lệnh xuống, phong tỏa kho số hai, tạm đình chỉ cấp phát linh thạch tháng này cho mọi tiểu bối. Lâm Mặc lạnh lùng ban bố quyết định, trực tiếp ghim một nhát dao vào hệ thống vận hành của gia tộc. Cứ để bọn họ oán thán, cấm bất kỳ ai ra ngoài đính chính. Phải có sự phẫn nộ thật sự từ nội bộ, ngoại nhân mới tin rằng chúng ta đã cùng đường tuyệt lộ.
Lâm Đình sững sờ, bàn tay bấu chặt vào vạt áo nhưng không dám lên tiếng phản bác. Cái giá phải trả cho mưu kế này quá đắt, nó bào mòn trực tiếp vào lòng tin của tộc nhân và uy tín của chính Tộc trưởng trên sổ công huân. Nhưng chưa dừng lại ở đó, Lâm Mặc lật ngửa một tấm trận bàn cỡ nhỏ trên án thư, chỉ tay vào một điểm sáng đang nhấp nháy yếu ớt tượng trưng cho trận nhãn phòng ngự.
Cầm lệnh bài của ta đến gặp đội trưởng tuần tra, truyền chỉ thị sửa đổi lộ trình canh gác. Giọng nói của hắn mang theo luồng sát khí vô hình. Đêm nay, rút toàn bộ trạm gác ở mỏ quặng phía tây nam, mở toang một con đường không người tiến vào cấm địa. Chúng ta sẽ dùng chính linh mạch hạ phẩm của gia tộc làm mồi nhử.
Vương Hạc hiện tại đang chịu sự phản phệ từ ma công, vết thương trên người hắn không thể dùng đan dược thông thường để chữa trị. Kẻ mang tà khí bắt buộc phải tìm đến nơi có nguồn nước âm hàn để áp chế sự cắn trả của kinh mạch. Bách Bảo Các càng ép chặt con đường buôn bán, đối thủ sẽ càng phát điên tìm cách khôi phục thực lực để chuẩn bị cho một cuộc lật đổ bằng vũ lực.
Vật chứng rỉ máu trong tay đại chưởng quỹ chỉ là bước khóa mõm dư luận, còn cái bẫy chân chính đã được đào sẵn tại mỏ quặng tây nam. Sổ công huân của gia tộc lập tức ghi nhận khoản nợ khổng lồ do thất thoát linh thảo, nhưng bù lại, một mẻ lưới chí mạng đang từ từ khép lại. Lâm Mặc nhắm mắt lại, tĩnh lặng chờ đợi con mồi tự bước chân vào tử địa mà không hề hay biết bản thân đã rơi vào bàn cờ của kẻ khác.
số hai, ép những kẻ đang rục rịch phản trắc kia phải bị dồn vào đường cùng.
Nửa nén nhang sau, trước cửa khố phòng số hai, không khí căng như dây đàn. Hơn mười tên tán tu khách khanh vây kín lối vào, vũ khí trên tay thi nhau tỏa ra linh quang nhàn nhạt. Kẻ đứng đầu là Tạ quản sự, một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ chuyên phụ trách áp tải linh thảo. Lão ta ném mạnh tấm ngọc bài thân phận xuống bậc thềm đá xanh, lớn tiếng đòi thanh toán tiền công huân để rời khỏi Tử Trúc Lĩnh. Lão tuyên bố không muốn chết chìm cùng một gia tộc nhu nhược, sẵn sàng quỳ gối dâng tài sản cho ngoại nhân chỉ vì sợ hãi.
Lâm Bách đứng chắn trước cánh cửa đồng thau, sắc mặt đen sầm nhưng bàn tay gắt gao siết chặt một viên Mộc Tinh thạch. Dù trong lòng phẫn nộ với quyết sách lùi bước ban sáng của tộc trưởng, ông vẫn tuyệt đối tuân thủ quân lệnh. Tứ thúc nhớ lại lời dặn dò mập mờ của Lâm Mặc lúc rời thư phòng: "Kẻ nào mượn cớ danh tiếng gia tộc suy giảm để đòi phá kho đầu tiên, cứ mở hé trận pháp mộc hành, để hắn tự lộ đuôi cáo". Lâm Bách hừ lạnh, ngón tay điểm nhẹ vào viên tinh thạch, khiến dải sáng xanh bao phủ khố phòng hơi mờ đi một góc.
Tạ quản sự thấy trận văn phòng ngự xuất hiện sơ hở, khóe mắt liền xẹt qua một tia giảo hoạt. Lão không hề tiến lên nhận sổ sách đối soát, mà bất ngờ rút từ trong tay áo ra một tấm Viêm Bạo Phù bậc hai. Hỏa linh lực bùng lên dữ dội, hóa thành một mũi giáo lửa đâm thẳng vào nhãn trận đang suy yếu. Lão muốn mượn cớ xô xát để hủy đi toàn bộ ngọc giản ghi chép nợ nần của khách khanh, đồng thời tạo ra một lỗ hổng để trộm lấy đợt tài nguyên cuối cùng rồi tẩu thoát.
Thế nhưng, mũi giáo lửa chưa kịp chạm vào cánh cửa đồng đã bị một lực lượng vô hình bẻ ngoặt quỹ đạo. Lâm Bách không hề dùng linh lực ngạnh kháng hay xuất chiêu đối chọi. Ông trực tiếp rút Mộc Tinh thạch ra khỏi rãnh khảm, chủ động từ bỏ tầng phòng ngự ngoài cùng. Viêm Bạo Phù mất đi mục tiêu khắc chế, theo đà lao thẳng vào chiếc rương gỗ lim đặt sẵn ngay lối đi. Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, rương gỗ vỡ nát, làm tung tóe hàng trăm gốc Tinh Lộ Thảo hạ phẩm ra tứ phía.
Trong làn khói khét lẹt, một luồng sương mù đỏ sậm mang theo mùi máu tanh tưởi từ đáy rương bất ngờ trào ra, cuốn chặt lấy cánh tay phải của Tạ quản sự. Lão ta rú lên thảm thiết, vội vã vận chuyển linh lực áp chế nhưng thứ khí tức âm hàn kia đã bám rễ vào kinh mạch. Đây hoàn toàn không phải sát chiêu phản phệ của Lâm gia. Luồng ác niệm nhơm nhớp này giống hệt loại tà công mà tên tu sĩ họ Vương đã để lại tại hiện trường phường thị đêm qua.
Đám khách khanh xung quanh đồng loạt lùi lại mấy trượng, ánh mắt nhìn Tạ quản sự tràn đầy kinh hãi và đề phòng. Lâm Bách lúc này mới bừng tỉnh ngộ, hiểu rõ bố cục thâm sâu của người đứng đầu gia tộc. Lâm Mặc cố tình rêu rao sự nhượng bộ hèn nhát, chính là mồi lửa để dụ dỗ những kẻ ăn cây táo rào cây sung tự mình nhảy ra. Chiếc rương chứa tàn dư tà khí kia vốn là bẫy rập hoàn hảo, ép kẻ gian phải dùng hỏa thuộc tính công kích mới phá vỡ được phong ấn ngầm bên trong.
Ghi chép vào sổ công huân. Lâm Bách lạnh lùng vung tay, giọng nói uy nghiêm vang vọng khắp tiền sảnh. Tạ quản sự nhận hối lộ của ngoại địch, mang theo tà công xâm nhập khố phòng gia tộc. Phạt bồi thường ba trăm khối linh thạch hạ phẩm cho số linh thảo đã cháy rụi, lập tức tước bỏ thân phận khách khanh.
Tạ quản sự ôm cánh tay đang dần hoại tử đen ngòm, quỳ rạp xuống đất run rẩy không nói nên lời. Mọi đường lui của lão đã bị chặt đứt, cái giá phải trả không chỉ là phế bỏ một thân tu vi, mà còn gánh luôn tội danh cấu kết ma đạo. Sáng ngày mai, khi đám người này rời khỏi Tử Trúc Lĩnh, tin tức về việc Vương gia cài cắm nội gián dùng tà thuật phá hoại Lâm gia sẽ tự động lan truyền khắp Nam Cương, trở thành đòn chí mạng thứ hai giáng xuống đầu kẻ thù.
Sương máu xèo xèo bốc lên từ cánh tay phải của Tạ quản sự, tỏa ra thứ mùi hôi thối đặc trưng của uế khí. Gã lùi lại vài bước, đập mạnh lưng vào cánh cửa khố phòng bằng gỗ thiết mộc, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn đến tột cùng. Lớp da thịt dưới tác động của cấm chế phản chấn đang lở loét với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lộ ra cả mảng xương trắng bợt. Đám tán tu khách khanh vừa tụ tập đòi quyền lợi ban nãy lập tức dạt ra xa, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hãi. Bọn họ kinh hoảng khi nhìn thấy dấu vết tà tu rành rành trên người kẻ luôn tự xưng là người phát ngôn, đại diện đấu tranh bảo vệ quyền lợi cho ngoại nhân.
Lâm Bách bước tới, tay siết chặt Trấn Mạch Ba Trận Bàn, linh lực hệ thổ cuồn cuộn rót vào mặt đồng xỉn màu. Ông đã nhận mật lệnh của tộc trưởng từ canh ba, cố tình thả lỏng cấm chế vòng ngoài để dụ con chuột nhắt này tự mò đến phá hoại. Lớp trận văn bảo vệ kho dược không hề bị lỗi do thiếu hụt linh thạch như lời đồn, mà đã được Lâm Mặc âm thầm thay đổi thuộc tính từ ba ngày trước. Nó hiện tại là một cái bẫy chuyên biệt, chỉ kích hoạt phản phệ cắn nuốt những kẻ mang mầm mống Huyết Sát trên người.
Tạ quản sự, ngươi nhận của Vương gia bao nhiêu linh thạch để xúi giục ngoại nhân bạo động, tìm cách phá hỏng mắt trận phòng ngự?
Lâm Bách lạnh lùng cất giọng, từng chữ vang lên rành rọt mang theo uy áp của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ ép thẳng xuống đỉnh đầu đám đông.
Khối uế khí đang ăn mòn kinh mạch trên tay ngươi chính là bằng chứng, còn muốn ngụy biện rằng Lâm gia ép uổng khách khanh sao?
Biết không thể tiếp tục đóng kịch, đáy mắt Tạ quản sự lóe lên tia tàn nhẫn của kẻ bị dồn vào đường cùng. Gã cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đen ngòm thẳng vào lá bùa giấu trong tay áo trái. Uế khí bùng lên dữ dội, hóa thành ba mũi Huyết Cốt Châm xé gió lao thẳng về phía đám tán tu đang đứng xem nhằm tạo cảnh thảm sát để tẩu thoát. Đây là đòn nhử thâm độc, ép vị trưởng lão họ Lâm phải chọn giữa việc đuổi bắt hung thủ hay tiêu hao pháp lực bảo vệ mạng sống của những kẻ làm thuê.
Lâm Bách hừ lạnh, ngón tay cái miết mạnh lên rãnh nứt thứ ba của mặt đồng trên tay, hoàn toàn không mắc mưu lao ra cản phá bằng nhục thân. Ông trực tiếp kích hoạt linh mạch dưới lòng đất, cưỡng chế thay đổi địa hình chiến đấu. Ba khối Thanh Cương Nham từ mặt sân đột ngột trồi lên, tạo thành bức tường đá dày cộp chắn ngang quỹ đạo bay của luồng sát khí. Tiếng va chạm nổ tung, đất đá văng tung tóe, uế khí bị vách đá chặn đứng nhưng cũng ăn mòn thủng một lỗ lớn.
Thấy đòn nhử thất bại, Tạ quản sự lập tức đổi chiến thuật, thân hình hóa thành một vũng máu loãng định mượn Huyết Độn Thuật hòa vào lòng đất. Thế nhưng, gã vừa chạm chân xuống bùn đã thấy ánh sáng rực rỡ của chín ô trận vị màu vàng đất bùng lên. Trọng lực tại khu vực trước cửa kho đột ngột tăng gấp mười lần, đè gã ngã sấp xuống phiến đá lạnh lẽo, xương cốt toàn thân kêu răng rắc. Khí tức tà ma bị trận pháp hệ thổ khắc chế gắt gao, triệt để đánh tan lớp huyết vụ.
Cái giá phải trả cho việc thay đổi địa hình tức thời cũng không hề nhỏ. Mặt đồng của Trấn Mạch Ba Trận Bàn xuất hiện thêm một vết nứt dài, kéo theo việc linh khí tại khu vực sườn đông lập tức sụt giảm một thành do rút cạn địa mạch quá mức. Từ trong ngực áo kẻ phản đồ lăn ra một viên Truyền Âm Châu màu đỏ sẫm, bề mặt còn lưu lại dao động thần thức chưa kịp phát đi.
Lâm Bách thu lấy viên châu, dùng thần thức rà soát qua lớp phong ấn mỏng manh, sắc mặt liền trở nên vô cùng tàn nhẫn.
Hủy bỏ tư cách khách khanh của Tạ Bình, phế bỏ tu vi, giam vào Thủy Lao chờ tộc nghị định đoạt.
Ông dõng dạc tuyên bố trước ánh mắt run rẩy của đám tán tu, đồng thời ban bố quyết định trừng phạt đi kèm để chấn chỉnh kỷ cương.
Ghi sổ công huân, tháng này toàn bộ đội tuần tra khu đông bị trừ nửa kỳ bổng lộc vì tội lơ là, để gián điệp mang tà vật lọt vào tận cửa kho. Khố phòng số hai tạm thời phong bế, chờ thợ trận pháp đến tu bổ lại cấm chế.
Sự
Tiếng rít gào thê lương xé toạc màn đêm tĩnh lặng trước khu vực cấm địa. Tạ quản sự biết rõ bản thân đã rơi vào tử cục, hai mắt gã vằn lên những tia máu đen ngòm đặc quánh. Thay vì lao vào liều mạng với vị trưởng lão đang chắn ngang đường, gã bất ngờ xoay gót. Bàn tay gầy guộc tung ra ba lá bùa xám xịt nhắm thẳng vào đám tán tu đang đứng sững sờ phía xa. Âm phong rít gào, mùi hôi thối của uế khí bùng nổ tạo thành một bức tường sương mù dày đặc.
Đám tu sĩ hốt hoảng lùi lại, dẫm đạp lên nhau để né tránh luồng tà mạn. Lợi dụng khoảnh khắc đội hình vòng ngoài hỗn loạn, thân ảnh kẻ cùng đường vặn vẹo một góc khó tin. Gã biến thành một vệt huyết quang lao thẳng về phía mắt trận yếu nhất nằm ở góc đông nam vách đá. Kẻ này muốn dùng uế khí ăn mòn trận văn bảo vệ để mở ra một đường máu tẩu thoát.
Thế nhưng, khóe môi Lâm Bách lại nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo mang đậm phong thái của người cầm quyền. Lão không vội vã truy kích, mà quyết đoán bóp nát khối ngọc phù màu lam nhạt giấu sẵn trong tay áo. Chín ô trận vị quanh vách đá đột ngột đổi chiều vận hành. Trận pháp không hề phát ra sát chiêu mà trực tiếp rút cạn linh khí từ ba mẫu linh điền hạ phẩm nằm ở sườn đồi phía sau.
Hàng loạt gốc linh thảo nháy mắt héo úa, rễ cây khô nứt vỡ vụn, hóa thành tro bụi bay lả tả trong gió. Đổi lại cái giá tàn khốc đó, một bức tường nước ngầm mang theo áp lực nặng nề của địa mạch dâng lên, hoàn toàn bít kín lỗ hổng góc đông nam. Vệt huyết quang va chạm mãnh liệt với bức tường thủy linh, phát ra âm thanh xèo xèo rợn người như mỡ đổ vào chảo lửa.
Lực phản chấn khổng lồ dội ngược lại khiến mặt la bàn bằng đồng thau trong tay Lâm Bách nứt toác thành ba mảnh. Pháp khí trấn mạch hư hỏng, linh tính hoàn toàn tiêu tán, nhưng dư ba của trận pháp đã thành công ép chặt kẻ thù xuống nền đất lạnh lẽo. Tạ quản sự gào lên đau đớn, uế khí trên người bị thanh tẩy đến mức bốc khói nghi ngút. Lớp áo ngoài của tên tà tu rách bươm, văng ra một khối lệnh bài bằng hắc thiết khắc nổi hình con hạc, tỏa ra hơi thở tà ác không thể che giấu.
Đám tán tu xung quanh trố mắt nhìn vật chứng rành rành rơi trên mặt đất, tiếng xì xầm bàn tán lập tức nổi lên như ong vỡ tổ. Lâm Bách cố nén cơn khí huyết đang cuộn trào trong lồng ngực, bước tới dùng mũi kiếm gẩy khối hắc thiết lên. Lão cất giọng oai nghiêm, cố tình dùng linh lực khuếch đại âm thanh vang vọng khắp sườn núi.
Mọi người đều đã thấy rõ, kẻ này mang theo tín vật của gia tộc họ Vương, lén lút tu luyện tà pháp, ý đồ phá hoại mạch nước ngầm của chúng ta. Lời đồn gia tộc ta hèn nhát nhượng bộ lợi nhuận ban sáng, hóa ra chỉ là cái cớ để đám ma tu này ỷ thế làm càn, ép người quá đáng.
Bố cục của vị tộc trưởng trẻ tuổi đến bước này đã hoàn toàn khớp nối. Sự nhượng bộ về danh tiếng, chấp nhận mang tiếng ươn hèn trước ngoại nhân chính là mồi nhử hoàn hảo nhất. Đối thủ nảy sinh ảo giác tự mãn, lầm tưởng Lâm gia đang suy yếu nên mới phái kẻ tay sai trà trộn vào hàng ngũ tán tu nhằm đục nước béo cò. Vương gia vĩnh viễn không ngờ rằng, chính sự chủ quan đó đã tự tay dâng lên bằng chứng định tội trí mạng.
Lâm Bách quay sang đám chấp sự đang đứng câm lặng, dõng dạc ban bố quyết định xử lý hậu quả hiện trường.
Ghi chép tổn thất ba mẫu linh điền vào sổ công huân của ta, đồng thời niêm phong khu vực vách đá này trong vòng nửa tháng. Lệnh cho đội hộ vệ tăng cường gấp đôi số lượng tuần tra viên ở các tuyến đường giao thương mấu chốt, kẻ nào tự ý rời vị trí lập tức phế bỏ tu vi.
Lão cẩn thận dùng một tấm bùa phong ấn bọc lấy khối lệnh bài hắc thiết, giao thẳng cho một tên ám vệ vừa hiện thân từ trong bóng tối.
Không cần mang về bẩm báo thư phòng, lập tức đem thứ này cùng mười khối linh thạch trung phẩm đến giao tận tay kẻ trung gian của thế lực nắm giữ phòng đấu giá. Cứ nói rằng, đây là thành ý bồi thường của Lâm gia cho những rủi ro ngoài ý muốn trong khế ước.
Đêm nay, bí mật tày trời của kẻ địch đã chính thức đổi chủ, nằm gọn trong tay một thế lực trung lập tham lam. Khi ánh bình minh chiếu rọi, những kẻ cầm cân nảy mực tại phường thị sẽ vì lợi ích mà buộc phải mở ra một cuộc thanh trừng đẫm máu. Toàn bộ đường lui của Vương gia đã bị cắt đứt, và Lâm gia chỉ việc đứng lùi lại phía sau, lặng lẽ chờ đợi thời cơ thu thập tàn cuộc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.