Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 435: Tộc Tháng Này

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,875 từ 1 lượt đọc
Ánh sáng nhạt của buổi bình minh chưa kịp xua tan sương mù Nam Cương, từng đợt linh khí chấn động từ hướng phường thị vẫn liên tục dội về cấm địa Lâm gia. Lâm Mặc ngồi lặng lẽ sau án thư bằng gỗ lim, đầu ngón tay nhịp nhàng gõ lên mặt bàn. Hắn không vội vã, chỉ lẳng lặng nhìn nửa mảnh ngọc bài sứt mẻ đang tỏa ra luồng khí tức âm hàn hỗn loạn trước mặt. Đêm qua, tiếng nổ từ Vạn Bảo Cầm Đồ đã hoàn thành xuất sắc vai trò mồi lửa, thiêu rụi toàn bộ dấu vết cắn trả của trận pháp.


Cửa thư phòng khẽ đẩy ra, chấp sự ngoại vụ Lâm Đình cẩn trọng bước vào, trên y phục vẫn còn vương chút tro tàn của khói bụi cấm chế. Sắc mặt gã tái nhợt, hơi thở hỗn loạn do phải di chuyển gấp rút trong đêm, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ hưng phấn khó giấu. Gã khom lưng, hai tay dâng lên một tấm bùa truyền âm đã cháy đen một góc. Phía hội đồng phường thị đã phái ba vị Trúc Cơ đi tuần tra hiện trường, phong tỏa toàn bộ khu vực phía nam.


"Thái độ của bọn họ thế nào?" Lâm Mặc nhàn nhạt cất lời, thanh âm không mang theo chút gợn sóng.


Lâm Đình vội vã bẩm báo, giọng nói đè thấp xuống mức tối đa. "Đúng như tộc trưởng dự liệu, dư khí tà ma để lại quá nồng đậm, khiến mấy vị trưởng lão chấp pháp tức điên. Người của Vương gia định vào dập lửa cứu vãn tài sản, lập tức bị đánh trọng thương vứt ra ngoài. Hiện tại, không một kẻ nào dám đứng ra bảo lãnh cho bọn chúng."


Lâm Mặc khẽ gật đầu, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Vương gia xưa nay ỷ vào việc cung cấp sáu thành lượng linh thảo cấp thấp cho phường thị nên luôn kiêu ngạo, hội đồng cũng vì lợi ích mà nhắm mắt làm ngơ. Nếu chỉ dùng chứng cứ bình thường tố cáo chúng cướp đoạt mạch nước ngầm, đám lão quái vật kia chắc chắn sẽ hòa hoãn để ép giá cả hai bên. Nhưng một khi dính đến ma tu tà đạo phá hoại linh mạch chung, động chạm trực tiếp đến ranh giới an toàn của toàn bộ tu sĩ Nam Cương, không ai dám đứng ra bênh vực.


Hắn vươn tay, thu lấy tín vật định tội trên bàn, ném thẳng vào ngực Lâm Đình. Cầm lấy thứ này, đúng giờ Thìn mang đến gõ trống kêu oan tại chấp pháp đường. Đồng thời, truyền lệnh của ta xuống kho linh dược số hai. Bắt đầu từ canh giờ này, phong tỏa toàn bộ ba vạn gốc Thanh Diệp Thảo chuẩn bị giao cho Bách Bảo Các.


Lâm Đình giật mình, vội vàng chụp lấy khối ngọc lưu ảnh vỡ nát, vẻ mặt thoáng hiện nét do dự. "Tộc trưởng, nếu chúng ta cắt đứt nguồn cung lúc này, e rằng sẽ phải bồi thường ba ngàn khối hạ phẩm linh thạch theo khế ước. Hơn nữa, trưởng lão giữ kho bên kia vừa mới lập sổ sách xong, đột ngột niêm phong sợ rằng sẽ gây bất mãn trong nội bộ, cho rằng ngài lạm quyền."


"Cứ báo ra ngoài rằng mạch nước ngầm sườn đông bị Vương gia dẫn tà khí xâm nhập, linh dược của Lâm gia có nguy cơ nhiễm độc, cần phải cách ly kiểm tra toàn diện." Lâm Mặc đứng dậy, ánh mắt sắc lẹm nhìn xuyên qua khung cửa sổ. "Tiền bồi thường khế ước cứ trích thẳng từ quỹ công huân của ta. Ta muốn xem, khi toàn bộ nguồn cung linh thảo trong phường thị đứt đoạn cùng lúc, đám người chấp pháp kia sẽ lôi ai ra làm dê thế tội để trấn an dư luận."


Đây chính là một đạo bùa đòi mạng vô hình, ép chặt đám người cầm cân nảy mực vào thế không thể không phạt nặng đối thủ. Lâm Đình nghe xong liền đổ mồ hôi lạnh, bấy giờ mới hiểu rõ mưu đồ thâm độc phía sau lệnh phong kho. Gã cẩn thận cất kỹ chứng vật mang theo sát khí vào túi trữ vật, dập đầu nhận lệnh rồi nhanh chóng lui ra ngoài. Trong thư phòng chỉ còn lại một mình Lâm Mặc, hắn xoay người bước về phía sa bàn địa thế Nam Cương, ngón tay nhẹ nhàng nhấc đi một quân cờ màu đỏ tượng trưng cho sản nghiệp của kẻ địch.


Đôi mắt Lâm Đình trừng lớn, hai bàn tay run rẩy bám chặt lấy mảnh ngọc lưu ảnh nứt vỡ đang tỏa ra hàn khí buốt xương. "Tộc trưởng, ba vạn gốc Thanh Diệp Thảo là giao dịch cốt lõi của chúng ta trong quý này. Nếu hôm nay tự ý niêm phong khố phòng, Bách Bảo Các chắc chắn sẽ vin vào điều khoản vi phạm khế ước, ép gia tộc bồi thường ba ngàn khối linh thạch hạ phẩm!"


Lâm Mặc không đáp lời ngay, chỉ chậm rãi nâng chén trà linh sâm đã nguội lạnh trên án thư. Ánh mắt hắn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, hoàn toàn đối lập với vẻ hoảng loạn của gã chấp sự ngoại vụ. "Ngươi cho rằng, Bách Bảo Các hiện tại còn tâm trí để mang sổ sách đi đòi nợ chúng ta sao?"


Nam nhân trẻ tuổi đặt mạnh chén trà xuống mặt gỗ lim, âm thanh khô khốc vang lên cắt đứt nhịp thở dồn dập của đối phương. "Vương gia đang bị bủa vây bởi cáo buộc cấu kết tà ma, toàn bộ nguồn cung linh dược từ cấm địa của bọn chúng đã bị hội đồng phường thị gạch tên. Nếu ngay lúc này, Lâm gia cũng tuyên bố linh mạch bị tà khí xâm nhiễm, dược điền khô héo mà đóng cửa kho, toàn bộ thị trường đan dược cấp thấp tại Nam Cương sẽ lập tức đứt gãy."


Một trận gió lạnh lùa qua khe cửa, thổi tung vạt áo bào xám tro của Lâm Mặc. Hắn đứng dậy, chắp tay sau lưng nhìn về phía sa bàn địa thế đặt giữa phòng. "Đến lúc đó, đám quản sự của trung tâm giao thương không những không dám mở miệng phạt tiền, mà còn phải mang theo lễ vật đến tận sơn môn, quỳ cầu chúng ta mở lại trận pháp xuất kho."


Lâm Đình nuốt khan một ngụm nước bọt, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán nhưng vẫn cắn răng bẩm báo một biến số vừa nhận được. "Nhưng thưa tộc trưởng, ám vệ tuyến bắc vừa truyền tin hỏa tốc bằng phù lục. Đêm qua, Vương Hạc đã nhìn ra tử huyệt này. Lão ta bí mật sai con trai trưởng mang theo một bản Huyết Khế đến phủ đệ của tổng quản Bách Bảo Các, nguyện ý thế chấp tám thành sản lượng linh điền trong mười năm tới để đổi lấy sự che chở từ hội đồng."


Khóe môi Lâm Mặc nhếch lên một độ cong trào phúng. Hắn đã sớm đoán được con cáo già họ Vương sẽ không ngồi chờ chết, tất nhiên sẽ dùng lợi ích khổng lồ để mua chuộc trọng tài nhằm lật ngược ván cờ. "Tám thành sản lượng? Vương Hạc quả nhiên dám cắt thịt. Đáng tiếc, lão ta đã đánh giá quá cao giá trị của một tờ giấy lộn."


Hắn lật tay phải, một khối Lệnh Bài Trấn Mạch đúc bằng huyền thiết đen ngòm xuất hiện giữa lòng bàn tay, ném thẳng về phía gã chấp sự. "Truyền lệnh của ta cho tam trưởng lão đang canh giữ sườn đông. Lập tức đảo ngược trận văn của Cửu Cung Tụ Linh Trận, tự bạo ba mắt trận cốt lõi. Mở toang lỗ hổng, dẫn dụ toàn bộ chướng khí từ đầm lầy tràn thẳng vào sâu trong lòng đất khu vực canh tác."


Sắc mặt Lâm Đình cắt không còn hột máu, cả thân thể lùi lại nửa bước như bị sét đánh. "Tộc trưởng suy xét! Làm như vậy, toàn bộ linh mạch hạ phẩm ở sườn đông sẽ hóa thành tử địa ít nhất ba tháng. Hơn hai mươi tộc nhân đang mượn linh khí bế quan xung kích Trúc Cơ sẽ bị chấn động thần thức, phản phệ kinh mạch, tiến độ tu luyện của cả thế hệ chữ Tự phải đình trệ!"


"Ghi toàn bộ tổn thất linh lực và thương thế của bọn họ vào Sổ Công Huân tháng này, trích xuất đan dược từ khố phòng số một bồi thường gấp ba." Giọng nói của Lâm Mặc lạnh lẽo như băng ngàn năm, mang theo uy áp bất dung kháng cự ép thẳng lên lồng ngực người đối diện. "Chỉ khi Lâm gia chúng ta thực sự đổ máu, chịu tổn thất nặng nề đến mức tàn phế căn cơ, sự phẫn nộ của hội đồng phường thị đối với tà ma mới biến thành sát cơ chĩa thẳng vào đầu Vương gia."


Một khế ước máu hứa hẹn tương lai vĩnh viễn không thể đọ lại với một đống hoang tàn đang bốc mùi tử khí ngay trước mắt. Bách Bảo Các là dân buôn, chúng sẽ không bao giờ bảo vệ một kẻ vừa gián tiếp phá nát hoàn toàn chuỗi cung ứng hiện tại của chúng.


Lâm Mặc híp mắt, chỉ tay vào tín vật định tội đang nằm gọn trong tay gã chấp sự. "Cầm lấy mảnh vỡ lưu ảnh đó, mang theo cả quyển Sổ Công Huân ghi chép thiệt hại bạo trận đêm nay, đến thẳng chấp pháp đường. Ta muốn trước giờ Tỵ, toàn bộ tu sĩ Nam Cương đều tận mắt thấy Vương gia vì mưu đồ đoạt mạch, đã tự tay bóp nát một nửa nguồn sống của phường thị như thế nào."


Lâm Đình giật mình, bàn tay đang cầm ngọc bài khẽ run lên một nhịp. Bách Bảo Các là thế lực thương hội trải dài khắp Nam Cương, đắc tội bọn họ vào lúc này chẳng khác nào tự chặn đứng đường lui của gia tộc.


Thấy rõ sự do dự của thuộc hạ, Lâm Mặc chậm rãi đứng dậy, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ cạn.


Vương gia đã bí mật thế chấp tám thành sản lượng linh thảo trong mười năm tới cho Bách Bảo Các để đổi lấy sự bảo hộ ngầm. Nếu chúng ta tiếp tục giao hàng, thương hội kia sẽ có đủ tài nguyên để xoay vòng, từ đó âm thầm dìm vụ án này xuống. Nhưng nếu nguồn cung của Lâm gia đột ngột đứt đoạn, Bách Bảo Các sẽ đứng trước nguy cơ vỡ nợ hợp đồng với các tông môn lớn.


Lâm Đình hít sâu một ngụm khí lạnh, mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo. Gã đã hiểu ra vòng xoáy chết người mà tộc trưởng vừa giăng xuống. Khi lợi ích bị đe dọa nghiêm trọng, Bách Bảo Các tuyệt đối không ra mặt bảo lãnh cho Vương gia, mà sẽ lập tức trở mặt, phái người siết nợ để bù đắp tổn thất.


Lâm Mặc lật tay phải, một tấm Lệnh Bài Trấn Mạch đúc từ huyền thiết xuất hiện, tỏa ra hàn khí nhàn nhạt.


Cầm lấy vật này, lập tức chạy đến đầm lầy sườn đông. Kích hoạt Cửu Cung Trận, rút cạn linh lực ở ba mắt trận phòng ngự, sau đó tự bạo toàn bộ khu vực trung tâm. Phải mở toang lỗ hổng địa mạch, để luồng tà khí dưới lòng đất phun trào thẳng lên trời.


Lâm Đình cắn răng nhận lấy tín vật, thân ảnh hóa thành một đạo thanh quang lao vút vào màn sương mù dày đặc.


Nửa canh giờ sau, tại khu vực đầm lầy sườn đông, bùn lầy sủi bọt ùng ục mang theo mùi hôi thối đặc trưng của chướng khí. Lâm Đình đứng trên một ngọn cây khô héo, cẩn trọng truyền pháp lực vào miếng huyền thiết. Chín cột sáng mờ ảo từ từ dâng lên từ lòng đất, đan xen thành một mạng lưới trận văn phức tạp.


Đúng lúc gã chuẩn bị bóp nát ba mắt trận cốt lõi, một cỗ thần thức cường đại mang theo sát ý lạnh buốt đột ngột từ chân trời quét tới.


Đám chuột nhắt Lâm gia các ngươi quả nhiên đang giở trò.


Thanh âm già nua của Vương Hạc nổ tung trong thức hải Lâm Đình khiến gã lảo đảo suýt ngã. Lão quái vật Trúc Cơ kỳ này đã nhận ra mưu kế hãm hại, lập tức bỏ qua hiện trường phường thị để đích thân đến sườn đông, ý đồ cưỡng ép xóa bỏ mọi dấu vết tà tu mà đối thủ vừa ngụy tạo. Một bàn tay khổng lồ ngưng tụ từ hỏa linh lực xé toạc sương mù, hung hăng ấn xuống vị trí trận nhãn nhằm phong bế toàn bộ địa mạch.


Đối diện với uy áp của tu sĩ cao giai, Lâm Đình không hề hoảng loạn chống đỡ hay bỏ chạy. Gã nhớ kỹ lời dặn của tộc trưởng, khóe môi nhếch lên một nụ cười điên cuồng, trực tiếp cắm phập Lệnh Bài Trấn Mạch vào vết nứt trên mặt đồng của la bàn khống chế.


Thay vì phòng ngự, gã đảo ngược chiều vận hành của Cửu Cung Trận, biến toàn bộ linh lực tích tụ thành một lực hút khổng lồ.


Bàn tay lửa của Vương Hạc vừa chạm vào màng hào quang, lập tức bị kéo tuột vào trung tâm vòng xoáy. Lão chưa kịp biến chiêu phong tỏa, ba vị trí cốt lõi dưới lòng bùn lầy đã đồng loạt nổ tung. Một cột nước đen ngòm pha lẫn huyết sát tà khí bị áp suất địa mạch ép chặt bấy lâu, nay mượn chính hỏa linh lực của kẻ địch làm ngòi nổ, bắn vọt lên chín tầng không.


Uy lực phản phệ từ sự va chạm giữa trận pháp tự hủy và thần thức ép xuống tạo ra một đợt sóng xung kích san phẳng bán kính trăm trượng.


Ở cách đó mười dặm, Vương Hạc kêu thảm một tiếng, vội vã cắt đứt luồng dò xét. Thần thức bị mảng trận văn vỡ vụn cắn nuốt khiến thức hải của lão nứt nẻ, linh lực chấn động làm tổn thương trực tiếp đến căn cơ. Lão muốn tế xuất pháp bảo hình khiên để bưng bít luồng khí tức, nhưng đã quá muộn. Động tĩnh khổng lồ này giống như ngọn hải đăng trong đêm, lập tức thu hút sự chú ý của ba vị trưởng lão chấp pháp đang lùng sục tại phường thị.


Cái giá mà Lâm gia phải trả cho đòn nhử này cũng được khắc rõ ràng vào hệ thống gia tộc. Toàn bộ ba lá cờ trận chủ lực hóa thành bột mịn, hai mẫu linh điền thượng hạng ven đầm lầy bị nước tà nhiễm mặn, vĩnh viễn mất đi khả năng canh tác. Tấm lệnh bài huyền thiết cũng xuất hiện một vết nứt dài, linh tính tổn hao nặng nề.


Nhưng đổi lại, cục diện đã bị đóng đinh hoàn toàn theo đúng kịch bản của Lâm Mặc.


Cột tà khí từ sườn đông Lâm gia và tàn tích vụ nổ tại Vạn Bảo Cầm Đồ đã vẽ nên một đường thẳng hoàn hảo dưới lòng đất. Bằng chứng thép về việc Vương gia đào hầm ngầm, dẫn tà mạch phá hoại linh điền đã phơi bày trước mắt toàn bộ tu sĩ Nam Cương. Cuốn sổ công huân trong ngực Lâm Đình khẽ rung lên, tự động ghi nhận một khoản nợ hai ngàn điểm cống hiến do tự tay phá hủy tài nguyên, chờ đợi tộc nghị tháng sau định đoạt hình phạt.


Bàn tay rực lửa của lão quái vật họ Vương xé toạc màn sương độc, mang theo uy áp Trúc Cơ đè ép toàn bộ không gian xung quanh đầm lầy. Vương Hạc cười gằn, gã nhận ra tên chấp sự ngoại vụ của Lâm gia căn bản không có ý định bỏ chạy. Hỏa ấn trên không trung đột ngột biến ảo, từ một đòn sát thủ chuyển sang thế bóp nghẹt, nhắm thẳng vào bả vai đối phương nhằm bắt sống và cướp lấy tín vật. Gã thừa hiểu, chỉ cần hủy đi vật chứng mang tà khí kia, Lâm gia sẽ triệt để mất đi tư cách lên tiếng tại phường thị.


Nhưng ngay khoảnh khắc hỏa ấn sắp chạm vào vạt áo, nụ cười trên môi Lâm Đình càng thêm điên cuồng. Hắn không lùi mà tiến, tay trái dứt khoát cắm phập mảnh ngọc bài sứt mẻ xuống tảng đá đen dưới chân. Một tiếng nứt vỡ khô khốc vang lên, mười ngón tay Lâm Đình rỉ máu tươi, nhưng hắn đã thành công kích hoạt mắt xích cuối cùng của Cửu Cung Trận. Đây vốn không phải trận pháp phòng ngự, mà là một kíp nổ được Lâm Mặc cẩn thận chôn vùi từ ba ngày trước, nối thẳng vào phần linh mạch hạ phẩm đã chết khô của sườn đông.


Vương Hạc biến sắc, nhận ra luồng linh lực cuồng bạo đang đảo nghịch dưới lòng đất. Gã gầm lên một tiếng, vội vã thu hồi hỏa ấn để lùi lại, đồng thời tế ra một chiếc mai rùa chắn trước ngực. Đáng tiếc, tốc độ phản ứng của một tu sĩ Trúc Cơ cũng không thể nhanh hơn sự bạo phát của địa mạch. Mắt trận vỡ nát làm đôi, kéo theo toàn bộ tà khí Huyết Sát bị nén chặt dưới bùn lầy nổ tung thành một cột hắc quang đâm thẳng lên trời.


Không gian chấn động dữ dội, bùn đất pha lẫn oán khí văng tứ tung. Lâm Đình cắn chặt răng, hy sinh hoàn toàn tấm Tử Trúc Mộc Thuẫn hộ thân để đổi lấy một luồng lực đẩy văng mình ra khỏi tâm chấn. Cái giá phải trả không hề nhỏ, mộc thuẫn rạn nứt rồi vỡ vụn thành mùn cưa, dăm gỗ găm sâu vào phế phủ khiến hắn ho ra một ngụm máu đen ngòm. Hắc khí men theo vết thương xâm nhập thẳng vào tủy cốt, ép hắn phải phế bỏ một phần ba lượng linh lực tích lũy suốt năm năm qua để miễn cưỡng phong bế kinh mạch.


Phía bên kia, Vương Hạc hứng trọn luồng sóng xung kích mang đậm tính ăn mòn. Chiếc pháp khí hộ tâm rạn nứt chằng chịt, tà khí như giòi trong xương bám chặt lấy đạo bào và thiêu rụi một mảng da thịt trên cánh tay trái của gã. Lão quái vật không dám nán lại thêm nửa nhịp, ôm theo thương thế và luồng oán khí không thể tẩy rửa, hóa thành một vệt độn quang tháo chạy về hướng Vạn Bảo Cầm Đồ. Gã không hề biết rằng, việc mang theo tà khí bỏ trốn chính là bước đi cốt lõi mà gia chủ họ Lâm đã tính toán sẵn.


Gió đêm rít gào qua khu đầm lầy giờ đây chỉ còn là một hố sâu hoang tàn. Lâm Đình lảo đảo đứng dậy, cẩn thận dùng một chiếc hộp gỗ đào thu lấy tàn tích còn sót lại dưới hố. Nhiệm vụ đã hoàn thành, mồi nhử đã được đối thủ tự mình nuốt trọn vào bụng. Hắn nuốt xuống một viên đan dược cầm máu, thu liễm khí tức rồi nhanh chóng mượn bóng tối rút lui.


Sáng hôm sau, tại nghị sự đường của Lâm gia, không khí trầm mặc đến mức có thể nghe rõ tiếng sương rơi ngoài hiên. Lâm Mặc ngồi trên ghế chủ vị, ánh mắt lướt qua cuốn Sổ Công Huân bìa da thú đang mở sẵn trên bàn. Đứng bên dưới, trưởng lão quản kho Lâm Bách đổ mồ hôi hột, hai tay run rẩy dâng lên bản báo cáo tổn thất. Đêm qua, gia tộc chính thức mất đi quyền kiểm soát ba mẫu linh điền sườn đông, đồng thời một kiện pháp khí phòng ngự cấp cao đã bị hủy hoại hoàn toàn.


Lâm Mặc không nhìn đến vẻ mặt xót của của vị trưởng lão già, lạnh lạt cất giọng ban bố mệnh lệnh.


"Ghi công giáp đẳng cho Lâm Đình, mở khố phòng số hai, xuất ra ba bình Tẩy Tủy Linh Dịch để hắn trục xuất tà khí."


Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, thanh âm vang lên đều đặn nhưng mang theo áp lực nặng nề.


"Đồng thời, trừ đi năm trăm điểm cống hiến của đội tuần tra sườn đông vì tội chậm trễ tiếp ứng. Bắt đầu từ hôm nay, sửa đổi luật canh gác, toàn bộ tộc nhân rút khỏi bán kính mười dặm quanh đầm lầy, tuyệt đối không được bước vào khu vực đã bị oán khí ô nhiễm."


Lâm Bách vội vã ghi chép, trong lòng thầm tính toán khoản hụt thu của kho tộc tháng này, nhưng tuyệt nhiên không dám hé răng oán thán. Lão hiểu rõ, vị gia chủ trước mắt chưa bao giờ làm việc lỗ vốn. Cùng lúc đó, Lâm Mặc vươn tay cầm lấy chiếc hộp chứa nửa mảnh ngọc bài tàn khuyết. Vật này giờ đây không chỉ là dấu vết của một trận chiến, mà là lưỡi dao đã được mài giũa sắc bén, sẵn sàng kề vào cổ những kẻ đang ngồi chễm chệ tại hội đồng phường thị.


Hắn ném chiếc hộp sang cho một tên ám vệ đang quỳ trong góc khuất, trầm giọng căn dặn.


"Mang thứ này cùng bản dập trận văn tại hiện trường giao cho kẻ trung gian của Bách Bảo Các. Cứ nói rằng, Lâm gia tự nguyện từ bỏ sáu thành lợi nhuận linh thảo mùa này, đổi lấy việc họ đệ trình vật chứng lên chấp pháp đường."


Vương Hạc hiện tại đang mang trên người vết thương tà ma, chỉ cần Bách Bảo Các vì lợi ích mà ra mặt ép hội đồng kiểm tra khí tức, Vương gia sẽ vĩnh viễn không còn đường chối cãi. Tên ám vệ nhận lệnh, thân ảnh hóa thành một làn khói mờ nhạt tan vào không trung.


Lâm Mặc chậm rãi tựa lưng vào ghế, khóe môi hiện lên một nét cười đầy toan tính. Bố cục đã hoàn tất, Vương gia mất đi danh tiếng và chỗ đứng, Bách Bảo Các bị cuốn vào thế đối đầu, còn Lâm gia chỉ việc lùi về sau thu thập tàn cuộc. Sáng ngày mai, khi chấp pháp đường chính thức phát lệnh khám xét Vạn Bảo Cầm Đồ, mảnh trận bàn điều khiển mạch nước ngầm được giấu kín trong mật thất của đối thủ mới thực sự bắt đầu phát huy tác dụng đoạt mạng của nó.

0