Chương 60: Huyết Mạch Áp Chế Gắt Gao Khóa
Đăng: 09/07/2026 11:21
3,833 từ
1 lượt đọc
ỉa thẳng ra ngoài, năm ngón tay dài ngoẵng mang theo móng vuốt đen ngòm như chủy thủ hung hăng cắm phập vào khoảng không.
Một cỗ lực lượng thôn phệ tà ác từ lòng bàn tay ấy bạo phát. Sương máu dưới đáy hố vốn đang tản đi lập tức bị cuộn ngược trở lại, hóa thành một vòng xoáy đỏ sẫm tụ tập quanh cổ tay quái dị kia. Lâm Mặc cảm thấy lồng ngực đau nhói, mảnh vỡ Thi Đan đang ghim sát tâm mạch dường như bị lực lượng này hô ứng. Nó bắt đầu rục rịch rung lên, điên cuồng cắn nuốt sinh cơ mỏng manh còn sót lại của hắn để truyền về phía khối Huyết Tinh Thạch.
Chín mươi chín sợi xích sắt to bằng cánh tay đang neo giữ trái tim khổng lồ đồng loạt rung lên bần bật. Những đạo phù văn trấn áp màu vàng kim khắc trên thân xích thi nhau lóe sáng, nỗ lực áp chế luồng tà khí đang trào dâng. Nhưng tử khí từ cỗ ma thi ban nãy đã ăn mòn một phần trận cơ. Vài sợi xích ở gần khe nứt nhất bắt đầu xuất hiện vết rạn, phù văn chớp tắt liên hồi rồi vỡ vụn thành từng đốm linh quang ảm đạm.
Bàn tay khô quắt kia mượn thế vươn dài thêm nửa tấc, năm ngón tay gầy guộc bỗng nhiên kết thành một cái pháp ấn cổ quái.
"Huyết... Tế..."
Một âm thanh khàn đục, rin rít như ma sát giữa hai mảnh xương khô vang vọng thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Thần thức của hắn vốn đã suy yếu nay như bị búa tạ nện trúng. Lớp phòng ngự linh đài rạn nứt, hai hốc mắt và màng nhĩ đồng loạt ứa ra những dòng máu đen ngòm.
Hắn cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau xé rách thần kinh để giữ cho linh đài một tia thanh minh cuối cùng. Tình thế hiện tại đã vượt xa dự liệu của một tu sĩ Luyện Khí kỳ. Trái tim bằng Huyết Tinh Thạch này rõ ràng là trận nhãn của một tòa phong ấn quy mô lớn, mà sinh vật bên trong đang muốn mượn huyết nhục của hắn để bổ sung năng lượng phá trận.
Lâm Mặc không dám chần chừ, bàn tay phải run rẩy vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Ba tấm phù lục màu vàng sậm mang theo linh khí dao động mãnh liệt bay vọt ra, lơ lửng trước mặt. Đây là Kim Cương Phù bậc một thượng phẩm, vốn là át chủ bài hắn định dùng để bảo mệnh nếu gặp yêu thú bậc hai, nay đành phải dốc toàn lực lấy ra.
Linh lực khô cạn trong đan điền bị hắn mạnh mẽ ép vắt, hóa thành ba luồng sáng dung nhập vào phù lục. Ba lớp màn chắn ánh kim hình lục giác lập tức đan xen vào nhau, tạo thành một bức tường ánh sáng dày dặn che chắn ngay trước người. Cùng lúc đó, pháp ấn từ bàn tay khô quắt đã hoàn thành. Một đạo huyết quang mang theo tính ăn mòn cực mạnh ngưng tụ thành một mũi tên đỏ rực, xé gió bắn vụt tới.
Keng! Keng! Rắc!
Mũi tên máu va chạm với lớp màn Kim Cương tạo ra những tiếng nổ chát chúa. Lớp phòng ngự thứ nhất vỡ vụn chỉ sau một nhịp thở, hóa thành vô số mảnh linh khí tan biến. Lớp thứ hai kiên trì được ba nhịp rồi cũng nứt toác. Phản chấn từ phù trận bị hủy khiến kinh mạch tay phải của Lâm Mặc đứt đoạn thêm vài tấc, máu tươi rỉ ra ướt đẫm cả ống tay áo.
Đến lớp màn thứ ba, mũi tên máu tuy suy yếu nhưng vẫn ngoan cường khoan tới, phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn linh lực. Lâm Mặc biết rõ phòng thủ mù quáng lúc này chỉ là chờ chết. Ánh mắt hắn lóe lên tia tàn nhẫn, không lùi mà tiến. Mượn lực đẩy từ vụ nổ của lớp phòng ngự thứ hai, hắn lăn vòng sang trái, nhắm thẳng tới vị trí một sợi xích sắt vừa bị tử khí ăn mòn đứt gãy một nửa đang rủ xuống mặt đất.
Bàn tay phải dính đầy bùn đất và máu tươi gắt gao nắm lấy đầu sợi xích lạnh lẽo. Vừa chạm vào, một luồng sát khí cuồng bạo từ trận pháp cổ xưa dội ngược vào kinh mạch hắn. Cánh tay Lâm Mặc co giật kịch liệt, da thịt nứt nẻ rỉ máu, nhưng hắn gượng ép cắn răng chịu đựng.
Hắn điên cuồng dẫn động giọt Mộc Bản Nguyên trong linh đài, trích xuất ra một tia sinh cơ thuần túy nhất, men theo cánh tay rót thẳng vào bên trong sợi xích.
Hắn muốn mượn lực đả lực. Phù văn trên sợi xích vốn dĩ dùng để khắc chế tà vật, nay nhận được sinh cơ từ Mộc Bản Nguyên liền như nắng hạn gặp mưa rào. Những đạo trận văn màu vàng kim đang tắt ngấm bỗng nhiên bùng lên ngọn lửa linh lực chói lòa, men theo thân xích trườn ngược về phía khối trái tim khổng lồ với tốc độ kinh người.
Bàn tay khô quắt kia dường như cảm nhận được sự đe dọa trí mạng đối với bản thể. Nó vội vàng đánh tan mũi tên máu, đổi hướng chộp về phía ngọn lửa vàng kim đang bám theo sợi xích lan tới. Ngay khoảnh khắc hai cỗ lực lượng đối lập va chạm, không gian dưới đáy hố xuất hiện một trận vặn vẹo dữ dội.
Khối Huyết Tinh Thạch rung bần bật, vết nứt đỏ lòm bị lực lượng phong ấn ép thu hẹp lại một tấc, kẹp chặt lấy cổ tay của sinh vật bên trong. Nó phát ra một tiếng gào thét phẫn nộ không giống tiếng người, đồng thời từ trong khe nứt, một hạt châu màu xám tro to bằng quả nhãn bất ngờ bắn vọt ra ngoài, lăn lông lốc về phía chân Lâm Mặc.
ba lớp màn chắn ánh kim hình lục giác lập tức đan xen, tạo thành một bức tường đồng vách sắt cản trước thân thể. Nhưng mũi tên máu ngưng tụ từ Huyết Tế thuật vừa chạm vào, lớp khiên thứ nhất đã lõm sâu xuống, phát ra tiếng tạch tạch chói tai. Chỉ trụ được ba nhịp thở, phù văn trên tấm Kim Cương Phù ngoài cùng cháy đen, vỡ vụn thành vô số mảnh linh quang. Lực phản chấn truyền dọc theo thần thức khiến lồng ngực Lâm Mặc nghẹn lại, linh lực trong kinh mạch vốn đã khô cạn nay rít lên từng hồi đau đớn.
Lớp khiên thứ hai và thứ ba cũng chẳng cầm cự được bao lâu trước sự ăn mòn tà ác của sương máu. Huyết tiễn xoắn ốc điên cuồng khoan tới, mang theo oán khí đục khoét thẳng vào màng nhĩ, ý đồ đánh tan ý chí phản kháng cuối cùng của kẻ hấp hối. Lâm Mặc biết rõ, phòng ngự bị động lúc này chẳng khác nào chờ chết. Hắn gượng ép vặn vẹo cổ tay phải, rút từ trong tay áo ra một hạt giống Khô Mộc Đằng đen kịt. Đây vốn là linh chủng phế phẩm đã mất đi sinh cơ trong kho của gia tộc, nhưng trong hoàn cảnh đan điền trống rỗng, nó lại là vật dẫn duy nhất có thể chịu tải được thuộc tính mộc.
"Muốn nuốt huyết nhục của ta sao?"
Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, điên cuồng thúc giục sợi dây liên kết bản nguyên nơi linh đài. Một tia sinh cơ tinh thuần từ Mộc Bản Nguyên bị hắn mạnh mẽ bóc tách, hòa cùng một tia tử khí từ mảnh Thi Đan đang ghim ở tâm mạch, trực tiếp rót thẳng vào hạt giống. Khô Mộc Đằng nháy mắt bành trướng, nảy mầm ra những sợi dây leo xám ngoét mang theo gai nhọn rỉ máu, tản mát ra khí tức sinh tử đan xen cực kỳ quỷ dị.
Ngay khoảnh khắc lớp khiên Kim Cương Phù cuối cùng nổ tung, huyết tiễn sượt qua vai trái, xé rách một mảng áo bào cùng huyết nhục, để lộ cả mảng xương xẩu trắng ởn. Lâm Mặc không màng đến cơn đau xé rách, vung tay ném mạnh cụm dây leo về phía trước. Mục tiêu của hắn căn bản không phải là bàn tay khô quắt kia, mà là chỗ mắt xích đang rạn nứt trên sợi dây chuyền trấn áp gần khe nứt nhất. Nơi đó chính là điểm yếu nhất của toàn bộ trận pháp phong ấn hiện tại.
Quái vật bên trong Huyết Tinh Thạch tựa hồ sát giác được sự uy hiếp từ cỗ lực lượng dung hợp sinh tử này. Bàn tay gầy guộc vội vàng biến ảo pháp ấn, từ bỏ việc truy kích Lâm Mặc, gập ngón tay kéo ngược vòng xoáy sương máu về phòng thủ. Dây leo xám ngoét va chạm với bức tường máu, lập tức phát ra những tiếng xèo xèo như mỡ sôi. Gai nhọn mang theo Mộc Bản Nguyên cắm ngập vào sương máu, điên cuồng tịnh hóa tà khí, trong khi tử khí từ Thi Đan lại thuận thế xâm nhập, làm nhiễu loạn kết cấu của Huyết Tế thuật.
Một tiếng rú thảm thiết, không phân biệt được nam nữ vang lên từ sâu trong trái tim khổng lồ. Vòng xoáy sương máu sụp đổ, bàn tay khô quắt run rẩy rụt lại, trên mu bàn tay xuất hiện một vết cháy xém bốc khói xanh lè. Đòn thử nghiệm này đã cho Lâm Mặc đáp án rõ ràng. Cỗ tà vật này cực kỳ kiêng kị Mộc Bản Nguyên tinh thuần, đồng thời tầm vóc hoạt động của nó hoàn toàn bị giới hạn bởi chín mươi chín sợi xích sắt. Chỉ cần xích chưa đứt hết, nó không thể trực tiếp rời khỏi khối Huyết Tinh Thạch để oanh sát hắn.
Nhưng cái giá phải trả cho đòn phản công này cũng vô cùng thê thảm. Việc cưỡng ép dung hợp hai luồng sức mạnh bài xích nhau khiến mạch máu trên tay phải của Lâm Mặc nổ tung từng đoạn, máu tươi đầm đìa dọc theo cánh tay chảy nhỏ giọt xuống nền đất. Linh đài truyền đến một trận huyễn vựng kịch liệt, thần thức bị hao tổn quá độ khiến tầm nhìn của hắn bắt đầu xuất hiện tầng tầng ảo ảnh. Tệ hại hơn, dư ba của vụ va chạm vừa rồi đã đánh xộc thẳng vào tâm mạch. Mảnh vỡ Thi Đan mượn cơ hội phòng ngự buông lỏng, đâm sâu thêm một ly, triệt để cắm phập vào tâm khiếu.
…vào nhau, tạo thành một bức tường kiên cố cản lại huyết vụ. Nhưng "Huyết Tế" ấn quyết của lão quái vật mang theo pháp tắc vượt xa Luyện Khí kỳ, màn sương đỏ sậm lập tức hóa thành vô số tơ máu mang tính ăn mòn cực mạnh bám lấy mặt ngoài. Lớp Kim Cương Phù đầu tiên chỉ trụ được ba nhịp thở liền phát ra tiếng xèo xèo chói tai, linh quang ảm đạm rồi vỡ vụn.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, nếm được vị tanh nồng của máu tươi. Hắn hiểu rõ phòng ngự mù quáng lúc này chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình.
"Chỉ còn cách đánh cược một phen!"
Hắn điên cuồng vận chuyển một tia thần thức cuối cùng, không màng đến đan điền đã cạn kiệt, mà trực tiếp đâm thẳng vào khối Thi Đan đang ghim nơi tâm mạch. Sự can thiệp thô bạo này lập tức kinh động Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong linh đài. Để tự vệ, cội nguồn sinh cơ phóng ra một luồng khí tức tinh thuần giáng thẳng xuống lồng ngực. Hai cỗ lực lượng sinh - tử vốn đang giằng co trong cơ thể hắn nháy mắt mất đi thế cân bằng. Chúng mượn theo huyết nhục từ bả vai trái đang rách nát làm vật dẫn, bạo phát xé rách lớp da thịt lao ra ngoài.
Một đoạn dây leo kỳ dị mang hai màu lục - hắc quấn quýt lấy nhau thình lình vươn dài. Nó không mang theo linh khí thiên địa bình thường, mà tỏa ra một luồng ba động vặn vẹo, cuồn cuộn đâm sầm vào vòng xoáy sương máu đang bủa vây.
Khoảnh khắc dây leo sinh - tử va chạm với tơ máu, không hề có tiếng nổ đinh tai nhức óc, chỉ có âm thanh xèo xèo như dội nước băng vào chảo lửa. Lực lượng sinh cơ của Tử Trúc điên cuồng tịnh hóa tà khí, trong khi tử khí từ Thi Đan lại tham lam cắn nuốt oán niệm ẩn giấu bên trong huyết vụ. Hai luồng sức mạnh dị biệt dung hợp thế nhưng thật sự tạo ra hiệu quả khắc chế, ngạnh sinh sinh xé rách một lỗ hổng trên vòng xoáy Huyết Tế.
Bàn tay khô quắt khựng lại giữa không trung. Sinh vật bên trong khối Huyết Tinh Thạch hiển nhiên không ngờ tới một tên tu sĩ Luyện Khí nhỏ bé lại mang theo loại lực lượng có thể làm nhiễu loạn tà khí của nó.
Mượn lỗ hổng vừa hé mở, Lâm Mặc gầm lên một tiếng xé họng. Hắn không điều khiển dây leo tấn công quái vật, mà vung tay ép nó đổi hướng, hung hăng quất thẳng vào sợi xích sắt đang rạn nứt gần khe hở nhất. Quyết định chiến thuật vô cùng tàn nhẫn: hắn muốn dùng lực lượng nhiễu loạn này phá vỡ hoàn toàn mắt xích, mượn dư chấn phản phệ của trận pháp để bức lui đối phương.
"Rắc!"
Một tiếng giòn tan vang lên. Trận văn màu vàng kim trên thân xích bị lực lượng sinh - tử ăn mòn, nháy mắt mất đi linh tính rồi đứt phăng.
Mắt xích vừa đứt, toàn bộ hệ thống phong ấn cấu trúc từ chín mươi chín sợi xích lập tức mất đi sự cân bằng. Một cỗ dư chấn năng lượng khủng khiếp từ trận nhãn bùng nổ, hóa thành sóng xung kích quét ngang đáy hố. Hai lớp Kim Cương Phù còn lại trước mặt Lâm Mặc đồng loạt nổ tung thành bột mịn. Không còn bất cứ màng bảo vệ nào, cả người hắn như chiếc lá khô bị cuồng phong hất văng, đập mạnh vào vách đá nham nhở phía sau.
Kinh mạch toàn thân truyền đến từng trận co rút kịch liệt, đan điền trống rỗng đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm chọc. Máu tươi ồ ạt trào ra từ thất khiếu, nhuộm đỏ cả vạt áo rách nát.
Dù thành công ép bàn tay khô quắt kia phải rụt về để giữ vững trận nhãn, cái giá Lâm Mặc phải trả lại mở ra một cục diện tồi tệ hơn. Sợi xích sắt vừa đứt lìa mang theo tàn dư trận văn sắc bén quật ngược trở lại, cày xới mặt đất thành một rãnh sâu hoắm. Khí lãng bốc lên làm sụp đổ một mảng vách hang lớn, cắt đứt hoàn toàn đường lui duy nhất hướng lên trên.
Tệ hại hơn, từ chỗ đứt gãy của sợi xích, một giọt chất lỏng màu đen ngòm đặc sệt chậm rãi rỉ ra, lơ lửng giữa không trung. Đó không phải máu, mà là bản nguyên Huyết Sát chi khí đã bị nén chặt hàng ngàn năm dưới trận pháp, nay mượn khe hở thoát khỏi phong ấn.
Giọt Huyết Sát vừa xuất hiện, nhiệt độ dưới đáy hố sụt giảm đến mức đóng băng. Uy áp tanh tưởi nồng đậm gấp trăm lần trước đó ập tới, trực tiếp đè ép lên thần thức vốn đã nứt nẻ của Lâm Mặc. Dây leo sinh - tử nối từ vai trái hắn bắt đầu run rẩy kịch liệt. Lớp vỏ màu xanh lục nhanh chóng héo úa, lùi bước trước cấp bậc tà khí hoàn toàn chênh lệch. Đối phương căn bản không cần dùng thuật pháp, chỉ mượn uy áp từ một giọt bản nguyên rò rỉ cũng đủ để phong tỏa toàn bộ không gian, triệt để biến đáy hố thành một chiếc lồng giam tuyệt vọng.
Ba lớp màn chắn ánh kim hình lục giác vừa thành hình chưa được nửa nhịp thở đã phải đón nhận luồng tà khí từ pháp ấn Huyết Tế. Âm thanh vỡ vụn vang lên chát chúa như ngọc thạch ném xuống nền đá tảng. Tầng Kim Cương Phù thứ nhất nứt toác theo từng đường nét trận văn, tầng thứ hai lõm sâu tạo thành một vùng xoáy vặn vẹo, rồi tầng thứ ba triệt để nổ tung thành vô số điểm linh quang ảm đạm rơi lả tả. Lực phản chấn kinh người xuyên thấu qua tàn dư linh lực bảo hộ, hung hăng nện thẳng vào nửa người bên trái của Lâm Mặc. Máu tươi bắn vọt ra, bả vai trái của hắn vốn đã nứt nẻ nay rách toạc đến tận xương, lộ ra từng bó cơ co giật liên hồi dưới lớp đạo bào rách nát.
Phòng ngự thuần túy đối mặt với lực lượng vượt cấp chẳng khác nào sâu kiến cản xe. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ánh mắt lóe lên sự quyết tuyệt của một kẻ bị dồn vào chân tường. Hắn nhớ lại khoảnh khắc mầm Tử Trúc cắn nuốt oán khí ma thi ban nãy, sinh cơ vô tận của Mộc Bản Nguyên và tử khí cực đoan của Thi Đan vốn là hai thái cực bài xích, nhưng dưới áp lực sinh tử lại dung hợp thành một luồng lực lượng ăn mòn vạn vật. Không kịp suy tính đến cái giá phải trả cho căn cơ tu luyện, hắn điên cuồng vận chuyển Tử Trúc Trường Thanh Quyết. Hắn dứt khoát rút cạn tia Mộc Bản Nguyên cuối cùng đang hộ trụ linh đài, cưỡng ép đẩy ngược nó vào mảnh vỡ Thi Đan đang ghim sát tâm mạch.
Một tiếng gầm gừ đau đớn bật ra từ kẽ răng Lâm Mặc khi hai luồng năng lượng va chạm. Khối huyết nhục trước ngực hắn nháy mắt bốc khói xèo xèo, một nửa tái nhợt như xác chết cạn khô, một nửa lại tỏa ra lục quang bừng bừng sinh cơ tàn bạo. Hai cỗ sức mạnh cắn xé lẫn nhau dọc theo kinh mạch, biến đan điền hắn thành một lò luyện ngục chực chờ nổ tung. Mượn đúng khoảnh khắc cỗ lực lượng dị biến này bão hòa, hắn vung cánh tay phải ném thẳng một luồng hắc lục đan xen về phía sợi xích sắt đang rạn nứt gần khe nứt của Huyết Tinh Thạch nhất.
Luồng sức mạnh dung hợp Sinh Tử vừa chạm vào bề mặt xích sắt, những đạo phù văn trấn áp màu vàng kim lập tức bốc cháy rần rật. Lực lượng ăn mòn quỷ dị không trực tiếp phá hoại khối sắt tinh luyện, mà nhắm thẳng vào mắt trận linh mạch kết nối dưới đáy vách đá. Âm thanh đứt gãy giòn giã vang lên xé toạc không gian. Mắt xích vốn đã bị tà khí làm suy yếu nay mất đi linh khí cung cấp liền triệt để đứt lìa, văng mạnh vào vách động tạo thành một vệt lửa chói lòa, kéo theo một mảng vách đá sụp đổ.
Sự cân bằng hoàn mỹ của chín mươi chín sợi xích phong ấn nháy mắt bị phá vỡ hoàn toàn. Gánh nặng trận pháp đột ngột dồn sang chín mươi tám sợi còn lại khiến chúng đỏ rực lên như nung, phát ra tiếng rên rỉ chói tai. Một cỗ sóng xung kích mang theo uy áp hủy diệt từ tâm Huyết Tinh Thạch bạo phát, cuốn theo vô số mảnh vỡ trận văn và huyết thủy nhầy nhụa quét ngang qua đáy hố. Mặt đất nứt toác ra những rãnh sâu hoắm, linh mạch cấp thấp dưới lòng đất bị chấn động làm đứt gãy, linh khí hỗn loạn phun trào tạo thành những luồng cuồng phong cắt da cắt thịt.
Lâm Mặc giống như chiếc lá khô trong cơn bão lớn, bị hất văng ngược ra sau hơn mười trượng. Lưng hắn đập mạnh vào vách đá nạm đầy quặng mỏ thô ráp, lục phủ ngũ tạng như bị hàng ngàn thanh đao băm vằm. Hắn phun ra một ngụm máu đen đặc xen lẫn vụn nội tạng, trượt dài xuống nền đất lạnh lẽo. Thần thức hắn mờ mịt đến cực điểm, linh lực trong cơ thể hoàn toàn đình trệ, ngay cả một ngón tay lúc này cũng không thể nhúc nhích, chỉ còn thoi thóp duy trì một tia ý thức tàn tạ.
Nhưng dị biến trong hố sâu chưa hề dừng lại. Ngay khi sóng xung kích tản đi, khe nứt trên khối Huyết Tinh Thạch ầm ầm mở rộng, vỡ toác thành hai mảnh khổng lồ rơi rụng xuống lớp bùn lầy. Từ trong mớ huyết nhục bầy nhầy giữa tâm trái tim đá, sinh vật kia chậm rãi bước ra ngoài. Đó không phải là một ma thi thông thường, mà là một bóng người gầy gò khoác trên mình bộ đạo bào đã mục nát một nửa. Bàn tay khô quắt của kẻ đó vươn ra, giữa những ngón tay gầy guộc đang kẹp chặt một mặt ngọc bài hình nửa vầng trăng đã chuyển sang màu máu sẫm. Trên bề mặt ngọc bài, một đồ án lá trúc vặn vẹo ẩn hiện dưới lớp sương đỏ quỷ dị.
Khí tức của Tử Trúc...
Giọng nói khàn đục như tiếng cưa gỗ ma sát vào nhau vang lên. Âm thanh ấy không phải thông qua thần thức truyền âm, mà là phát ra từ chính cái miệng khô khốc của bóng người nọ. Hai hốc mắt trống rỗng của hắn bỗng nhiên lóe lên hai đốm lửa ma trơi xanh lè, ghim chặt lấy vị trí Lâm Mặc đang nằm gục. Mặt ngọc bài trong tay kẻ đó khẽ rung lên, một đạo huyết quang mỏng như sợi chỉ vô thanh vô tức bắn ra, trực tiếp xuyên thủng khoảng cách không gian, chui tọt vào ấn đường của Lâm Mặc trước khi hắn kịp có bất kỳ phản kháng nào. Nhiệt độ toàn bộ không gian dưới hầm ngầm tụt dốc không phanh, một cỗ sát cơ lạnh lẽo mang theo huyết mạch áp chế gắt gao khóa chặt lấy từng tấc da thịt người thanh niên họ Lâm.
Một cỗ lực lượng thôn phệ tà ác từ lòng bàn tay ấy bạo phát. Sương máu dưới đáy hố vốn đang tản đi lập tức bị cuộn ngược trở lại, hóa thành một vòng xoáy đỏ sẫm tụ tập quanh cổ tay quái dị kia. Lâm Mặc cảm thấy lồng ngực đau nhói, mảnh vỡ Thi Đan đang ghim sát tâm mạch dường như bị lực lượng này hô ứng. Nó bắt đầu rục rịch rung lên, điên cuồng cắn nuốt sinh cơ mỏng manh còn sót lại của hắn để truyền về phía khối Huyết Tinh Thạch.
Chín mươi chín sợi xích sắt to bằng cánh tay đang neo giữ trái tim khổng lồ đồng loạt rung lên bần bật. Những đạo phù văn trấn áp màu vàng kim khắc trên thân xích thi nhau lóe sáng, nỗ lực áp chế luồng tà khí đang trào dâng. Nhưng tử khí từ cỗ ma thi ban nãy đã ăn mòn một phần trận cơ. Vài sợi xích ở gần khe nứt nhất bắt đầu xuất hiện vết rạn, phù văn chớp tắt liên hồi rồi vỡ vụn thành từng đốm linh quang ảm đạm.
Bàn tay khô quắt kia mượn thế vươn dài thêm nửa tấc, năm ngón tay gầy guộc bỗng nhiên kết thành một cái pháp ấn cổ quái.
"Huyết... Tế..."
Một âm thanh khàn đục, rin rít như ma sát giữa hai mảnh xương khô vang vọng thẳng vào thức hải Lâm Mặc. Thần thức của hắn vốn đã suy yếu nay như bị búa tạ nện trúng. Lớp phòng ngự linh đài rạn nứt, hai hốc mắt và màng nhĩ đồng loạt ứa ra những dòng máu đen ngòm.
Hắn cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau xé rách thần kinh để giữ cho linh đài một tia thanh minh cuối cùng. Tình thế hiện tại đã vượt xa dự liệu của một tu sĩ Luyện Khí kỳ. Trái tim bằng Huyết Tinh Thạch này rõ ràng là trận nhãn của một tòa phong ấn quy mô lớn, mà sinh vật bên trong đang muốn mượn huyết nhục của hắn để bổ sung năng lượng phá trận.
Lâm Mặc không dám chần chừ, bàn tay phải run rẩy vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Ba tấm phù lục màu vàng sậm mang theo linh khí dao động mãnh liệt bay vọt ra, lơ lửng trước mặt. Đây là Kim Cương Phù bậc một thượng phẩm, vốn là át chủ bài hắn định dùng để bảo mệnh nếu gặp yêu thú bậc hai, nay đành phải dốc toàn lực lấy ra.
Linh lực khô cạn trong đan điền bị hắn mạnh mẽ ép vắt, hóa thành ba luồng sáng dung nhập vào phù lục. Ba lớp màn chắn ánh kim hình lục giác lập tức đan xen vào nhau, tạo thành một bức tường ánh sáng dày dặn che chắn ngay trước người. Cùng lúc đó, pháp ấn từ bàn tay khô quắt đã hoàn thành. Một đạo huyết quang mang theo tính ăn mòn cực mạnh ngưng tụ thành một mũi tên đỏ rực, xé gió bắn vụt tới.
Keng! Keng! Rắc!
Mũi tên máu va chạm với lớp màn Kim Cương tạo ra những tiếng nổ chát chúa. Lớp phòng ngự thứ nhất vỡ vụn chỉ sau một nhịp thở, hóa thành vô số mảnh linh khí tan biến. Lớp thứ hai kiên trì được ba nhịp rồi cũng nứt toác. Phản chấn từ phù trận bị hủy khiến kinh mạch tay phải của Lâm Mặc đứt đoạn thêm vài tấc, máu tươi rỉ ra ướt đẫm cả ống tay áo.
Đến lớp màn thứ ba, mũi tên máu tuy suy yếu nhưng vẫn ngoan cường khoan tới, phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn linh lực. Lâm Mặc biết rõ phòng thủ mù quáng lúc này chỉ là chờ chết. Ánh mắt hắn lóe lên tia tàn nhẫn, không lùi mà tiến. Mượn lực đẩy từ vụ nổ của lớp phòng ngự thứ hai, hắn lăn vòng sang trái, nhắm thẳng tới vị trí một sợi xích sắt vừa bị tử khí ăn mòn đứt gãy một nửa đang rủ xuống mặt đất.
Bàn tay phải dính đầy bùn đất và máu tươi gắt gao nắm lấy đầu sợi xích lạnh lẽo. Vừa chạm vào, một luồng sát khí cuồng bạo từ trận pháp cổ xưa dội ngược vào kinh mạch hắn. Cánh tay Lâm Mặc co giật kịch liệt, da thịt nứt nẻ rỉ máu, nhưng hắn gượng ép cắn răng chịu đựng.
Hắn điên cuồng dẫn động giọt Mộc Bản Nguyên trong linh đài, trích xuất ra một tia sinh cơ thuần túy nhất, men theo cánh tay rót thẳng vào bên trong sợi xích.
Hắn muốn mượn lực đả lực. Phù văn trên sợi xích vốn dĩ dùng để khắc chế tà vật, nay nhận được sinh cơ từ Mộc Bản Nguyên liền như nắng hạn gặp mưa rào. Những đạo trận văn màu vàng kim đang tắt ngấm bỗng nhiên bùng lên ngọn lửa linh lực chói lòa, men theo thân xích trườn ngược về phía khối trái tim khổng lồ với tốc độ kinh người.
Bàn tay khô quắt kia dường như cảm nhận được sự đe dọa trí mạng đối với bản thể. Nó vội vàng đánh tan mũi tên máu, đổi hướng chộp về phía ngọn lửa vàng kim đang bám theo sợi xích lan tới. Ngay khoảnh khắc hai cỗ lực lượng đối lập va chạm, không gian dưới đáy hố xuất hiện một trận vặn vẹo dữ dội.
Khối Huyết Tinh Thạch rung bần bật, vết nứt đỏ lòm bị lực lượng phong ấn ép thu hẹp lại một tấc, kẹp chặt lấy cổ tay của sinh vật bên trong. Nó phát ra một tiếng gào thét phẫn nộ không giống tiếng người, đồng thời từ trong khe nứt, một hạt châu màu xám tro to bằng quả nhãn bất ngờ bắn vọt ra ngoài, lăn lông lốc về phía chân Lâm Mặc.
ba lớp màn chắn ánh kim hình lục giác lập tức đan xen, tạo thành một bức tường đồng vách sắt cản trước thân thể. Nhưng mũi tên máu ngưng tụ từ Huyết Tế thuật vừa chạm vào, lớp khiên thứ nhất đã lõm sâu xuống, phát ra tiếng tạch tạch chói tai. Chỉ trụ được ba nhịp thở, phù văn trên tấm Kim Cương Phù ngoài cùng cháy đen, vỡ vụn thành vô số mảnh linh quang. Lực phản chấn truyền dọc theo thần thức khiến lồng ngực Lâm Mặc nghẹn lại, linh lực trong kinh mạch vốn đã khô cạn nay rít lên từng hồi đau đớn.
Lớp khiên thứ hai và thứ ba cũng chẳng cầm cự được bao lâu trước sự ăn mòn tà ác của sương máu. Huyết tiễn xoắn ốc điên cuồng khoan tới, mang theo oán khí đục khoét thẳng vào màng nhĩ, ý đồ đánh tan ý chí phản kháng cuối cùng của kẻ hấp hối. Lâm Mặc biết rõ, phòng ngự bị động lúc này chẳng khác nào chờ chết. Hắn gượng ép vặn vẹo cổ tay phải, rút từ trong tay áo ra một hạt giống Khô Mộc Đằng đen kịt. Đây vốn là linh chủng phế phẩm đã mất đi sinh cơ trong kho của gia tộc, nhưng trong hoàn cảnh đan điền trống rỗng, nó lại là vật dẫn duy nhất có thể chịu tải được thuộc tính mộc.
"Muốn nuốt huyết nhục của ta sao?"
Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, điên cuồng thúc giục sợi dây liên kết bản nguyên nơi linh đài. Một tia sinh cơ tinh thuần từ Mộc Bản Nguyên bị hắn mạnh mẽ bóc tách, hòa cùng một tia tử khí từ mảnh Thi Đan đang ghim ở tâm mạch, trực tiếp rót thẳng vào hạt giống. Khô Mộc Đằng nháy mắt bành trướng, nảy mầm ra những sợi dây leo xám ngoét mang theo gai nhọn rỉ máu, tản mát ra khí tức sinh tử đan xen cực kỳ quỷ dị.
Ngay khoảnh khắc lớp khiên Kim Cương Phù cuối cùng nổ tung, huyết tiễn sượt qua vai trái, xé rách một mảng áo bào cùng huyết nhục, để lộ cả mảng xương xẩu trắng ởn. Lâm Mặc không màng đến cơn đau xé rách, vung tay ném mạnh cụm dây leo về phía trước. Mục tiêu của hắn căn bản không phải là bàn tay khô quắt kia, mà là chỗ mắt xích đang rạn nứt trên sợi dây chuyền trấn áp gần khe nứt nhất. Nơi đó chính là điểm yếu nhất của toàn bộ trận pháp phong ấn hiện tại.
Quái vật bên trong Huyết Tinh Thạch tựa hồ sát giác được sự uy hiếp từ cỗ lực lượng dung hợp sinh tử này. Bàn tay gầy guộc vội vàng biến ảo pháp ấn, từ bỏ việc truy kích Lâm Mặc, gập ngón tay kéo ngược vòng xoáy sương máu về phòng thủ. Dây leo xám ngoét va chạm với bức tường máu, lập tức phát ra những tiếng xèo xèo như mỡ sôi. Gai nhọn mang theo Mộc Bản Nguyên cắm ngập vào sương máu, điên cuồng tịnh hóa tà khí, trong khi tử khí từ Thi Đan lại thuận thế xâm nhập, làm nhiễu loạn kết cấu của Huyết Tế thuật.
Một tiếng rú thảm thiết, không phân biệt được nam nữ vang lên từ sâu trong trái tim khổng lồ. Vòng xoáy sương máu sụp đổ, bàn tay khô quắt run rẩy rụt lại, trên mu bàn tay xuất hiện một vết cháy xém bốc khói xanh lè. Đòn thử nghiệm này đã cho Lâm Mặc đáp án rõ ràng. Cỗ tà vật này cực kỳ kiêng kị Mộc Bản Nguyên tinh thuần, đồng thời tầm vóc hoạt động của nó hoàn toàn bị giới hạn bởi chín mươi chín sợi xích sắt. Chỉ cần xích chưa đứt hết, nó không thể trực tiếp rời khỏi khối Huyết Tinh Thạch để oanh sát hắn.
Nhưng cái giá phải trả cho đòn phản công này cũng vô cùng thê thảm. Việc cưỡng ép dung hợp hai luồng sức mạnh bài xích nhau khiến mạch máu trên tay phải của Lâm Mặc nổ tung từng đoạn, máu tươi đầm đìa dọc theo cánh tay chảy nhỏ giọt xuống nền đất. Linh đài truyền đến một trận huyễn vựng kịch liệt, thần thức bị hao tổn quá độ khiến tầm nhìn của hắn bắt đầu xuất hiện tầng tầng ảo ảnh. Tệ hại hơn, dư ba của vụ va chạm vừa rồi đã đánh xộc thẳng vào tâm mạch. Mảnh vỡ Thi Đan mượn cơ hội phòng ngự buông lỏng, đâm sâu thêm một ly, triệt để cắm phập vào tâm khiếu.
…vào nhau, tạo thành một bức tường kiên cố cản lại huyết vụ. Nhưng "Huyết Tế" ấn quyết của lão quái vật mang theo pháp tắc vượt xa Luyện Khí kỳ, màn sương đỏ sậm lập tức hóa thành vô số tơ máu mang tính ăn mòn cực mạnh bám lấy mặt ngoài. Lớp Kim Cương Phù đầu tiên chỉ trụ được ba nhịp thở liền phát ra tiếng xèo xèo chói tai, linh quang ảm đạm rồi vỡ vụn.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, nếm được vị tanh nồng của máu tươi. Hắn hiểu rõ phòng ngự mù quáng lúc này chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình.
"Chỉ còn cách đánh cược một phen!"
Hắn điên cuồng vận chuyển một tia thần thức cuối cùng, không màng đến đan điền đã cạn kiệt, mà trực tiếp đâm thẳng vào khối Thi Đan đang ghim nơi tâm mạch. Sự can thiệp thô bạo này lập tức kinh động Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong linh đài. Để tự vệ, cội nguồn sinh cơ phóng ra một luồng khí tức tinh thuần giáng thẳng xuống lồng ngực. Hai cỗ lực lượng sinh - tử vốn đang giằng co trong cơ thể hắn nháy mắt mất đi thế cân bằng. Chúng mượn theo huyết nhục từ bả vai trái đang rách nát làm vật dẫn, bạo phát xé rách lớp da thịt lao ra ngoài.
Một đoạn dây leo kỳ dị mang hai màu lục - hắc quấn quýt lấy nhau thình lình vươn dài. Nó không mang theo linh khí thiên địa bình thường, mà tỏa ra một luồng ba động vặn vẹo, cuồn cuộn đâm sầm vào vòng xoáy sương máu đang bủa vây.
Khoảnh khắc dây leo sinh - tử va chạm với tơ máu, không hề có tiếng nổ đinh tai nhức óc, chỉ có âm thanh xèo xèo như dội nước băng vào chảo lửa. Lực lượng sinh cơ của Tử Trúc điên cuồng tịnh hóa tà khí, trong khi tử khí từ Thi Đan lại tham lam cắn nuốt oán niệm ẩn giấu bên trong huyết vụ. Hai luồng sức mạnh dị biệt dung hợp thế nhưng thật sự tạo ra hiệu quả khắc chế, ngạnh sinh sinh xé rách một lỗ hổng trên vòng xoáy Huyết Tế.
Bàn tay khô quắt khựng lại giữa không trung. Sinh vật bên trong khối Huyết Tinh Thạch hiển nhiên không ngờ tới một tên tu sĩ Luyện Khí nhỏ bé lại mang theo loại lực lượng có thể làm nhiễu loạn tà khí của nó.
Mượn lỗ hổng vừa hé mở, Lâm Mặc gầm lên một tiếng xé họng. Hắn không điều khiển dây leo tấn công quái vật, mà vung tay ép nó đổi hướng, hung hăng quất thẳng vào sợi xích sắt đang rạn nứt gần khe hở nhất. Quyết định chiến thuật vô cùng tàn nhẫn: hắn muốn dùng lực lượng nhiễu loạn này phá vỡ hoàn toàn mắt xích, mượn dư chấn phản phệ của trận pháp để bức lui đối phương.
"Rắc!"
Một tiếng giòn tan vang lên. Trận văn màu vàng kim trên thân xích bị lực lượng sinh - tử ăn mòn, nháy mắt mất đi linh tính rồi đứt phăng.
Mắt xích vừa đứt, toàn bộ hệ thống phong ấn cấu trúc từ chín mươi chín sợi xích lập tức mất đi sự cân bằng. Một cỗ dư chấn năng lượng khủng khiếp từ trận nhãn bùng nổ, hóa thành sóng xung kích quét ngang đáy hố. Hai lớp Kim Cương Phù còn lại trước mặt Lâm Mặc đồng loạt nổ tung thành bột mịn. Không còn bất cứ màng bảo vệ nào, cả người hắn như chiếc lá khô bị cuồng phong hất văng, đập mạnh vào vách đá nham nhở phía sau.
Kinh mạch toàn thân truyền đến từng trận co rút kịch liệt, đan điền trống rỗng đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm chọc. Máu tươi ồ ạt trào ra từ thất khiếu, nhuộm đỏ cả vạt áo rách nát.
Dù thành công ép bàn tay khô quắt kia phải rụt về để giữ vững trận nhãn, cái giá Lâm Mặc phải trả lại mở ra một cục diện tồi tệ hơn. Sợi xích sắt vừa đứt lìa mang theo tàn dư trận văn sắc bén quật ngược trở lại, cày xới mặt đất thành một rãnh sâu hoắm. Khí lãng bốc lên làm sụp đổ một mảng vách hang lớn, cắt đứt hoàn toàn đường lui duy nhất hướng lên trên.
Tệ hại hơn, từ chỗ đứt gãy của sợi xích, một giọt chất lỏng màu đen ngòm đặc sệt chậm rãi rỉ ra, lơ lửng giữa không trung. Đó không phải máu, mà là bản nguyên Huyết Sát chi khí đã bị nén chặt hàng ngàn năm dưới trận pháp, nay mượn khe hở thoát khỏi phong ấn.
Giọt Huyết Sát vừa xuất hiện, nhiệt độ dưới đáy hố sụt giảm đến mức đóng băng. Uy áp tanh tưởi nồng đậm gấp trăm lần trước đó ập tới, trực tiếp đè ép lên thần thức vốn đã nứt nẻ của Lâm Mặc. Dây leo sinh - tử nối từ vai trái hắn bắt đầu run rẩy kịch liệt. Lớp vỏ màu xanh lục nhanh chóng héo úa, lùi bước trước cấp bậc tà khí hoàn toàn chênh lệch. Đối phương căn bản không cần dùng thuật pháp, chỉ mượn uy áp từ một giọt bản nguyên rò rỉ cũng đủ để phong tỏa toàn bộ không gian, triệt để biến đáy hố thành một chiếc lồng giam tuyệt vọng.
Ba lớp màn chắn ánh kim hình lục giác vừa thành hình chưa được nửa nhịp thở đã phải đón nhận luồng tà khí từ pháp ấn Huyết Tế. Âm thanh vỡ vụn vang lên chát chúa như ngọc thạch ném xuống nền đá tảng. Tầng Kim Cương Phù thứ nhất nứt toác theo từng đường nét trận văn, tầng thứ hai lõm sâu tạo thành một vùng xoáy vặn vẹo, rồi tầng thứ ba triệt để nổ tung thành vô số điểm linh quang ảm đạm rơi lả tả. Lực phản chấn kinh người xuyên thấu qua tàn dư linh lực bảo hộ, hung hăng nện thẳng vào nửa người bên trái của Lâm Mặc. Máu tươi bắn vọt ra, bả vai trái của hắn vốn đã nứt nẻ nay rách toạc đến tận xương, lộ ra từng bó cơ co giật liên hồi dưới lớp đạo bào rách nát.
Phòng ngự thuần túy đối mặt với lực lượng vượt cấp chẳng khác nào sâu kiến cản xe. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, ánh mắt lóe lên sự quyết tuyệt của một kẻ bị dồn vào chân tường. Hắn nhớ lại khoảnh khắc mầm Tử Trúc cắn nuốt oán khí ma thi ban nãy, sinh cơ vô tận của Mộc Bản Nguyên và tử khí cực đoan của Thi Đan vốn là hai thái cực bài xích, nhưng dưới áp lực sinh tử lại dung hợp thành một luồng lực lượng ăn mòn vạn vật. Không kịp suy tính đến cái giá phải trả cho căn cơ tu luyện, hắn điên cuồng vận chuyển Tử Trúc Trường Thanh Quyết. Hắn dứt khoát rút cạn tia Mộc Bản Nguyên cuối cùng đang hộ trụ linh đài, cưỡng ép đẩy ngược nó vào mảnh vỡ Thi Đan đang ghim sát tâm mạch.
Một tiếng gầm gừ đau đớn bật ra từ kẽ răng Lâm Mặc khi hai luồng năng lượng va chạm. Khối huyết nhục trước ngực hắn nháy mắt bốc khói xèo xèo, một nửa tái nhợt như xác chết cạn khô, một nửa lại tỏa ra lục quang bừng bừng sinh cơ tàn bạo. Hai cỗ sức mạnh cắn xé lẫn nhau dọc theo kinh mạch, biến đan điền hắn thành một lò luyện ngục chực chờ nổ tung. Mượn đúng khoảnh khắc cỗ lực lượng dị biến này bão hòa, hắn vung cánh tay phải ném thẳng một luồng hắc lục đan xen về phía sợi xích sắt đang rạn nứt gần khe nứt của Huyết Tinh Thạch nhất.
Luồng sức mạnh dung hợp Sinh Tử vừa chạm vào bề mặt xích sắt, những đạo phù văn trấn áp màu vàng kim lập tức bốc cháy rần rật. Lực lượng ăn mòn quỷ dị không trực tiếp phá hoại khối sắt tinh luyện, mà nhắm thẳng vào mắt trận linh mạch kết nối dưới đáy vách đá. Âm thanh đứt gãy giòn giã vang lên xé toạc không gian. Mắt xích vốn đã bị tà khí làm suy yếu nay mất đi linh khí cung cấp liền triệt để đứt lìa, văng mạnh vào vách động tạo thành một vệt lửa chói lòa, kéo theo một mảng vách đá sụp đổ.
Sự cân bằng hoàn mỹ của chín mươi chín sợi xích phong ấn nháy mắt bị phá vỡ hoàn toàn. Gánh nặng trận pháp đột ngột dồn sang chín mươi tám sợi còn lại khiến chúng đỏ rực lên như nung, phát ra tiếng rên rỉ chói tai. Một cỗ sóng xung kích mang theo uy áp hủy diệt từ tâm Huyết Tinh Thạch bạo phát, cuốn theo vô số mảnh vỡ trận văn và huyết thủy nhầy nhụa quét ngang qua đáy hố. Mặt đất nứt toác ra những rãnh sâu hoắm, linh mạch cấp thấp dưới lòng đất bị chấn động làm đứt gãy, linh khí hỗn loạn phun trào tạo thành những luồng cuồng phong cắt da cắt thịt.
Lâm Mặc giống như chiếc lá khô trong cơn bão lớn, bị hất văng ngược ra sau hơn mười trượng. Lưng hắn đập mạnh vào vách đá nạm đầy quặng mỏ thô ráp, lục phủ ngũ tạng như bị hàng ngàn thanh đao băm vằm. Hắn phun ra một ngụm máu đen đặc xen lẫn vụn nội tạng, trượt dài xuống nền đất lạnh lẽo. Thần thức hắn mờ mịt đến cực điểm, linh lực trong cơ thể hoàn toàn đình trệ, ngay cả một ngón tay lúc này cũng không thể nhúc nhích, chỉ còn thoi thóp duy trì một tia ý thức tàn tạ.
Nhưng dị biến trong hố sâu chưa hề dừng lại. Ngay khi sóng xung kích tản đi, khe nứt trên khối Huyết Tinh Thạch ầm ầm mở rộng, vỡ toác thành hai mảnh khổng lồ rơi rụng xuống lớp bùn lầy. Từ trong mớ huyết nhục bầy nhầy giữa tâm trái tim đá, sinh vật kia chậm rãi bước ra ngoài. Đó không phải là một ma thi thông thường, mà là một bóng người gầy gò khoác trên mình bộ đạo bào đã mục nát một nửa. Bàn tay khô quắt của kẻ đó vươn ra, giữa những ngón tay gầy guộc đang kẹp chặt một mặt ngọc bài hình nửa vầng trăng đã chuyển sang màu máu sẫm. Trên bề mặt ngọc bài, một đồ án lá trúc vặn vẹo ẩn hiện dưới lớp sương đỏ quỷ dị.
Khí tức của Tử Trúc...
Giọng nói khàn đục như tiếng cưa gỗ ma sát vào nhau vang lên. Âm thanh ấy không phải thông qua thần thức truyền âm, mà là phát ra từ chính cái miệng khô khốc của bóng người nọ. Hai hốc mắt trống rỗng của hắn bỗng nhiên lóe lên hai đốm lửa ma trơi xanh lè, ghim chặt lấy vị trí Lâm Mặc đang nằm gục. Mặt ngọc bài trong tay kẻ đó khẽ rung lên, một đạo huyết quang mỏng như sợi chỉ vô thanh vô tức bắn ra, trực tiếp xuyên thủng khoảng cách không gian, chui tọt vào ấn đường của Lâm Mặc trước khi hắn kịp có bất kỳ phản kháng nào. Nhiệt độ toàn bộ không gian dưới hầm ngầm tụt dốc không phanh, một cỗ sát cơ lạnh lẽo mang theo huyết mạch áp chế gắt gao khóa chặt lấy từng tấc da thịt người thanh niên họ Lâm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.