Chương 59: Tiếng Vang Trầm Đục Búng Máu Tươi
Đăng: 09/07/2026 11:21
3,767 từ
1 lượt đọc
Cỗ uy áp khủng khiếp bạo phát từ khe nứt sâu hoắm hung hăng nghiền ép xuống, tựa như một ngọn núi Thái Sơn vô hình đè thẳng lên lưng Lâm Mặc. Lồng ngực hắn truyền đến một tiếng vang trầm đục, búng máu tươi nghẹn nơi cổ họng rốt cuộc không kìm được mà trào ra, mang theo cả vụn nội tạng đỏ thẫm. Mảnh vỡ Thi Đan đang ghim sát tâm mạch đột ngột phản ứng kịch liệt với luồng linh khí huyết sắc bên ngoài. Nó rung lên bần bật, điên cuồng phóng thích tử khí hắc ám hòng bảo vệ lãnh địa nhục thân mà nó đang chiếm đóng. Hai luồng sức mạnh tà dị một trong một ngoài mượn cơ thể hắn làm chiến trường mà cắn xé lẫn nhau, khiến hệ thống kinh mạch vốn đã tơi tả nay càng thêm đứt đoạn.
Nền đá tảng sủi bọt dưới lưng hắn bắt đầu sụt lún diện rộng, vỡ vụn thành từng mảng lớn rồi rơi rụng xuống hố sâu đen ngòm. Lâm Mặc cắn chặt răng đến rỉ máu, cưỡng ép đè nén cơn đau xé rách linh hồn, vắt kiệt chút linh lực hệ Mộc ít ỏi còn sót lại trong đan điền. Hắn vung tay phải chưa bị liệt, ném vút ra một tấm Dây Leo Phù đã sờn mép. Lục quang yếu ớt lóe lên, một sợi đằng mạn thô to bằng cổ tay xé gió lao đi, quấn siết lấy một khối nhũ đá nhô ra trên vách hầm cách đó ba trượng. Lực kéo giật ngược thân thể hắn văng lên không trung, vừa vặn thoát khỏi miệng vực đang mở rộng ngay dưới chân.
Thân thể lơ lửng bám víu trên vách đá, Lâm Mặc còn chưa kịp thở dốc thì làn sương đỏ quạch nặc mùi máu loãng đã cuồn cuộn dâng lên ngang tầm mắt. Thứ sương mù này căn bản không phải linh khí thiên địa, mà là Huyết Sát chi khí ngưng tụ từ sát nghiệp hàng trăm năm bị ép dưới địa mạch. Vừa chạm vào mép áo bào, lớp vải dệt từ sợi linh tằm nhất giai lập tức bốc khói xèo xèo, bị ăn mòn thành một mảng tro đen rỉ nước vàng ố.
Tuyệt đối không thể để thứ này ngấm vào nhục thân!
Hắn gầm lên một tiếng trong yết hầu, ngón tay bấm niệm pháp quyết, dứt khoát cắn chót lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt chiếc khiên đồng rỉ sét. Đây là món pháp khí phòng ngự thượng phẩm duy nhất hắn mang theo khi rời gia tộc, vốn đã chịu tổn hại từ trước. Mặt khiên hấp thụ huyết khí, ong ong rung động kịch liệt, miễn cưỡng phóng ra một lớp màn sáng màu hoàng thổ bao bọc lấy toàn thân. Huyết sát chi khí đập vào màn sáng, tạo ra những tiếng xèo xèo chói tai như mỡ nóng đổ vào chảo lửa. Linh lực trên khiên đồng tiêu hao với tốc độ kinh hoàng, chỉ trong ba nhịp thở, trên bề mặt pháp khí đã xuất hiện từng đường nứt nẻ chân chim kêu răng rắc.
Mượn ánh sáng đỏ rực hắt lên từ đáy vực, thần thức Lâm Mặc hóa thành từng sợi mỏng manh rà soát đạo trận văn cổ xưa đang biến dạng. Những đường nét ngoằn ngoèo sủi bọt không hề bị hủy diệt, mà đang mượn huyết khí để tự động tái tổ hợp. Huyết dịch đặc quánh chảy dọc theo các rãnh khắc, dần dần phác họa ra hình dáng của một đồ án khổng lồ. Đồng tử Lâm Mặc co rút lại, nhận ra đây là một biến thể của Tế Huyết Tỏa Mạch Trận. Trận pháp này không dùng để giam giữ ma vật, mà là cắm rễ vào thẳng linh mạch cấp hai của Tử Trúc Lĩnh để cưỡng ép rút lấy địa khí.
Tiếng xích sắt va chạm chói tai lại một lần nữa vang lên, lần này mang theo sự rung chấn xuyên thấu cả tầng phòng ngự của khiên đồng. Lâm Mặc kinh hãi phát hiện ra, những sợi xích to bằng cánh tay kia không hề trói buộc một cự thú hồng hoang nào dưới đáy vực. Đầu xích được rèn liền với chín thanh kiếm đồng loang lổ rỉ sét, chính là chín mắt xích của Tỏa Hồn Trận đã ghim chặt bộ hài cốt lúc trước. Bây giờ, khi Tỏa Hồn Trận mất đi sự cân bằng, chín thanh kiếm đang bị lực lượng của Tế Huyết Tỏa Mạch Trận kéo tuột xuống vực sâu, cắm phập vào mạch máu của địa mạch.
Nếu để chín thanh kiếm này hoàn toàn chìm vào bể máu, linh mạch của Lâm gia trên đỉnh núi sẽ bị ô nhiễm triệt để, cả gia tộc sẽ hóa thành vùng đất chết.
Ngay khoảnh khắc màn sáng hoàng thổ trên khiên đồng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, bàn tay trái đang tê liệt của hắn bỗng nhiên giật nảy. Sợi rễ Tử Trúc ma quỷ bám chặt trên mu bàn tay đột ngột chuyển sang màu huyết dụ, dường như cảm ứng được nguồn năng lượng khổng lồ từ Tế Huyết Tỏa Mạch Trận. Cùng lúc đó, giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong linh đài rung lên một tiếng thanh thúy, truyền đến một tia khao khát thôn phệ điên cuồng, chỉ thẳng về phía mắt trận đang xoáy sâu thành một vòng xoáy máu dưới đáy vực.
xèo xèo nhức óc, bề mặt đồng thau nhanh chóng xỉn màu rồi rạn nứt thành từng đường chân chim lởm chởm. Lâm Mặc cắn răng, luồng thần thức suy yếu tựa như ngọn nến trước gió men theo ánh đỏ dưới đáy vực quét xuống, bất ngờ phát hiện ra một đạo hạch tâm trận văn hình lục giác đang chậm rãi xoay tròn. Trận văn này không được khắc trên mặt đá, mà lơ lửng giữa vùng sương máu quỷ dị, làm điểm neo cho chín sợi xích sắt khổng lồ thòng xuống từ khoảng không phía trên. Mỗi khi xích sắt va chạm, một lượng lớn Huyết Sát chi khí lại bị ép dồn vào hạch tâm, qua quá trình vặn xoắn của trận pháp liền chuyển hóa thành từng giọt chất lỏng đặc sệt đỏ sẫm nhỏ lách tách xuống địa mạch.
Hắn nhíu chặt đôi mày, đại não điên cuồng vận chuyển giữa cơn đau xé rách kinh mạch. Mộc linh lực trong đan điền đã triệt để khô cạn, tấm khiên đồng thượng phẩm nhiều nhất chỉ trụ được ba nhịp thở nữa sẽ hoàn toàn phế bỏ. Nếu tiếp tục tử thủ bám trên vách đá, kết cục duy nhất là bị Huyết Sát chi khí ăn mòn đến mức hài cốt không còn. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia tàn nhẫn, hắn quyết định đánh cược một phen với mảnh vỡ Thi Đan đang ghim sát tâm mạch. Thay vì dùng chút linh lực ít ỏi cuối cùng để duy trì khiên đồng, hắn chủ động thu hồi màn sáng hoàng thổ, mở rộng lỗ chân lông trên cánh tay trái đã liệt rũ để trực tiếp đón nhận luồng sương máu.
Lớp sương đỏ quạch vừa chạm vào da thịt liền phát ra tiếng xì xèo tàn độc, nhục thân nháy mắt bị ăn mòn bốc khói, tấc thịt bên ngoài tan chảy lộ ra cả lớp màng xương trắng ở cẳng tay. Đổi lại cơn đau thấu tận linh hồn, Huyết Sát chi khí hung hăng tràn vào kinh mạch, lập tức lao vào cắn xé tử khí hắc ám của Thi Đan đang rục rịch phát tác. Hai luồng tà lực bá đạo va chạm ngay trong cơ thể hắn sinh ra một cỗ lực lượng bài xích cực mạnh, trực tiếp đẩy dạt lớp sương máu xung quanh Lâm Mặc tạo thành một khoảng chân không ngắn ngủi. Lợi dụng khe hở sinh tử chỉ tồn tại trong chớp mắt này, tay phải hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, dứt khoát lấy ra ba viên Hỏa Lôi Tử cỡ hạt nhãn.
Đây là hỏa khí dùng một lần do các vị luyện khí sư đời trước của Lâm gia chế tác từ quặng Hỏa Đồng xỉ khai thác ở cấm địa, uy lực không tính là kinh thiên động địa nhưng cực kỳ tiêu hao thần thức để dẫn nổ. Lâm Mặc không chút do dự, rót mớ thần thức tàn tạ cuối cùng vào ba viên Hỏa Lôi Tử, vung tay ném thẳng về phía hạch tâm trận văn hình lục giác bên dưới. Ba vệt xích quang xé rách màn sương máu, bay theo ba quỹ đạo vòng cung khác nhau nhằm phong tỏa góc độ di chuyển của trận nhãn. Hắn căn bản không mong loại vũ khí cấp thấp này có thể phá hủy một đạo cổ trận không rõ phẩm giai, mà chỉ muốn mượn hỏa hệ linh lực thuần dương bạo phát để ép trận văn bộc lộ thuộc tính chân thực.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Ba tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên liên tiếp, ngọn lửa đỏ rực bùng phát tạo thành một quả cầu lửa đường kính hơn trượng nuốt trọn hạch tâm lục giác. Hỏa khí bạo liệt thiêu đốt Huyết Sát chi khí sinh ra khói đen mù mịt, mùi khét lẹt xộc thẳng lên mũi. Thế nhưng, thông qua sợi dây liên kết yếu ớt của thần thức, đồng tử Lâm Mặc đột ngột co rụt lại. Hạch tâm trận văn hoàn toàn không bị hao tổn mảy may, ngược lại, ngọn lửa cuồng bạo từ Hỏa Lôi Tử giống như hòn đá ném xuống mặt hồ, bị nó há miệng nuốt chửng không còn một mảnh. Những ký tự viễn cổ trên mặt trận văn bỗng sáng rực lên một thứ ánh sáng yêu dị, triệt để lột bỏ lớp vỏ bọc màu đỏ thẫm, chuyển sang một màu xanh lục u ám mang theo sinh cơ nồng đậm đến mức nực cười.
Hắn nhận ra rồi, thứ đang vận hành dưới đáy vực căn bản không phải là phong ấn trận pháp như bề ngoài. Chín sợi xích sắt và Huyết Sát chi khí cuồn cuộn chỉ là vỏ bọc ngụy trang thô thiển, bản chất của đạo trận văn kia là một cái cự đại Tụ Linh Trận mang thuộc tính Mộc cực đoan, chuyên môn cắn nuốt vạn vật để tinh lọc thành thứ sinh cơ vặn vẹo. Ngay khoảnh khắc ngọn lửa bị cắn nuốt, hạch tâm lục giác tựa như một con dã thú bị chọc giận bởi thứ thức ăn tạp nham. Chín sợi xích sắt đồng loạt rung lên bần bật, từ trong lõi xích rỗng tuếch bất ngờ phun ra vô số sợi tơ máu mỏng như mạng nhện, đan dệt thành một tấm lưới khổng lồ mang theo linh áp áp đảo của Trúc Cơ kỳ vọt thẳng lên vách đá nơi Lâm Mặc đang treo mình.
...xèo xèo chói tai, vắt kiệt từng tia linh lực hệ Mộc cuối cùng trong đan điền. Lâm Mặc hiểu rõ, màn sáng hoàng thổ này sụp đổ chỉ là chuyện trong ba nhịp thở. Ánh mắt hắn lóe lên một tia ngoan tuyệt, tay phải run rẩy vỗ mạnh vào bên hông, lôi từ trong túi trữ vật ra ba viên châu tròn vo đỏ rực. Đây là Hỏa Lôi Tử do chính tay đại trưởng lão Lâm gia tiêu phí tâm huyết luyện chế, uy lực bạo phát đồng thời có thể xé rách lớp phòng ngự của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.
Không màng đến kinh mạch tay phải đang co giật vì quá tải, hắn cắn nát một tấm Cự Lực Phù giấu sẵn dưới tay áo. Chút linh lực bạo tăng ngắn ngủi tràn vào cánh tay, Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, dốc toàn lực ném mạnh ba viên Hỏa Lôi Tử xé gió lao thẳng xuống trung tâm hạch tâm trận pháp hình lục giác đang không ngừng phun trào sương máu bên dưới.
Ba luồng xích quang chớp lóe trong làn sương đỏ quạch, chuẩn xác nện thẳng vào mắt trận. Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng lên, hỏa quang ngút trời cuộn xoáy cùng Huyết Sát chi khí tạo thành một cơn lốc bạo liệt quét ngang toàn bộ đáy vực. Sóng xung kích khổng lồ dội ngược lên vách đá, hung hăng đập nát lớp màn sáng bảo vệ của chiếc khiên đồng. Món pháp khí thượng phẩm rên rỉ một tiếng bi ai rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn kim loại, cắm phập vào vách hầm lởm chởm.
Mượn chính luồng phản lực cuồng bạo này, Lâm Mặc cong người lại, ý đồ hất văng cơ thể lên cao sát vách đá để né tránh tâm chấn. Thế nhưng, hắn đã đánh giá thấp sự quỷ dị của cấm địa ngàn năm. Hỏa Lôi Tử bạo liệt không những không phá nát được hạch tâm lục giác, mà hỏa khí thuần dương lại như củi khô thêm vào lửa đỏ, triệt để đánh thức sát trận.
Từ dưới khe nứt sâu hoắm, những sợi xích sắt to bằng cánh tay đột ngột tuôn ra huyết quang chói lòa. Chúng vung lên như những con cự mãng bằng kim loại, hung hăng quật nát cơn lốc lửa. Một đoạn xích sắt mang theo kình phong ẩn chứa tính ăn mòn quất sượt qua vách đá. Sợi đằng mạn đang treo lơ lửng cơ thể Lâm Mặc nháy mắt đứt phựt, hóa thành tro bụi. Điểm tựa duy nhất biến mất, cả người hắn mất đà, rơi tự do thẳng xuống hố sâu đen ngòm ngập ngụa sát khí.
Gió rít gào bên tai, hơi nóng tanh tưởi phả thẳng vào mặt. Trong khoảnh khắc tử vong giáng lâm, thần thức mờ mịt của Lâm Mặc lóe lên một suy tính điên cuồng.
Nếu Huyết Sát chi khí này bài xích vạn vật, vậy cứ để nó đối ngạnh với tử khí của ma thi!
Hắn cắn nát đầu lưỡi để giữ cho linh đài thanh minh, dứt khoát thu hồi luồng linh lực cuối cùng đang bao bọc tâm mạch, hoàn toàn buông bỏ phòng ngự đối với mảnh vỡ Thi Đan. Cùng lúc đó, hắn dang rộng cánh tay trái rũ rượi đã lộ cả xương trắng, chủ động điều chỉnh tư thế rơi, dùng chính lồng ngực mình đón nhận luồng sương máu đậm đặc nhất đang trào lên từ đáy vực.
Giây phút Huyết Sát chi khí va chạm với tử khí hắc ám đang bành trướng nơi ngực trái, nhục thân Lâm Mặc tức khắc biến thành lò nung cho hai cỗ lực lượng tà dị cắn xé. Một chuỗi âm thanh xèo xèo rợn người vang lên từ sâu trong tủy xương. Huyết khí bá đạo điên cuồng vây ráp mảng tử khí đen ngòm, hai bên triệt tiêu lẫn nhau tạo ra những bọt khí tanh tưởi bốc khói nghi ngút xuyên qua lớp da thịt.
Cơn đau đớn như vạn kiến phệ tâm vượt quá giới hạn chịu đựng của phàm nhân khiến đồng tử Lâm Mặc dại đi. Hệ thống kinh mạch vốn đã tơi tả nay tấc tấc đứt gãy, đan điền khô cạn xuất hiện vô số vết rạn nứt nhỏ bé. Thế nhưng, chính sự bạo phát triệt tiêu giữa hai luồng sức mạnh này lại tạo ra một cỗ lực đẩy xốp nhẹ ngay sát bề mặt cơ thể, cưỡng ép hãm lại tốc độ rơi tự do của hắn.
Phịch một tiếng trầm đục, cơ thể tàn tạ của Lâm Mặc nặng nề nện xuống nền đá tảng lạnh lẽo dưới đáy vực. Cú va chạm khiến hắn nôn ra một ngụm máu đen ngòm, xen lẫn những mảnh vụn li ti của Thi Đan đã bị Huyết Sát chi khí ăn mòn phân nửa. Hắn nằm rạp trên mặt đất, lồng ngực phập phồng từng nhịp đứt quãng, tầm mắt nhòe đi vì máu tươi tuôn trào từ thất khiếu.
Xung quanh hắn không phải là đất đá bình thường, mà là vô số bộ xương cốt yêu thú đã hóa thạch, được xếp đặt theo một quỹ đạo trận pháp huyền ảo. Ngay trước mặt hắn cách đó không xa, hạch tâm lục giác không hề bị hủy diệt. Lớp ngụy trang bằng đá bùn bên ngoài đã bong tróc hoàn toàn dưới uy lực của Hỏa Lôi Tử, lộ ra chân diện mục.
Ở trung tâm trận pháp, một khối tinh thạch màu máu to bằng đầu người đang đập lên xuống theo nhịp điệu của trái tim. Bên trong khối tinh thạch đỏ quạch ấy, thình lình phong ấn một đoạn rễ trúc màu tím bầm. Đoạn rễ tản ra mộc linh khí thuần khiết đến mức khó tin, nhưng lại đang bị vô số sợi tơ máu từ tinh thạch cắm ngập vào, không ngừng rút lấy sinh cơ. Mộc Bản Nguyên trong linh đài Lâm Mặc bỗng nhiên chấn động kịch liệt, truyền đến một cỗ khát khao cắn nuốt mãnh liệt chưa từng có.
Tiếng xèo xèo chói tai chỉ kéo dài được đúng ba nhịp thở trước khi mặt khiên đồng rạn nứt thành từng mảng hình mạng nhện. Huyết sát chi khí ăn mòn lớp phòng ngự hoàng thổ tựa như dòi bọ gặm nhấm xác chết, trực tiếp cắn nát món pháp khí thượng phẩm thành vô số mảnh vụn bã sắt lả tả rơi xuống. Cùng lúc đó, sợi dây leo bám trên vách đá cũng bị sương máu nung chảy thành một vũng nước xanh hôi thối. Điểm tựa cuối cùng biến mất, thân thể Lâm Mặc hoàn toàn mất trọng lượng, rơi tự do xuống hố sâu vạn trượng đang cuồn cuộn sát khí đỏ quạch.
Gió rít gào bên tai, kéo theo luồng áp suất mang mùi máu tanh tưởi cọ xát vào da thịt khiến từng tấc lỗ chân lông như bị kim châm. Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong, đan điền đã cạn kiệt linh lực hệ Mộc không cho phép hắn tung ra bất kỳ pháp thuật phòng ngự nào nữa. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia ngoan tuyệt, tay phải chưa bị liệt không do dự vung lên, điểm thẳng ba đại huyệt quanh ngực trái. Thay vì tiếp tục dùng tàn dư thần thức để phong ấn mảnh vỡ Thi Đan, hắn quyết định đánh cược mạng sống, chủ động triệt tiêu lực cản, mở toang tâm mạch để nghênh đón thứ tử khí hắc ám tàn độc kia.
Ngay khi huyệt đạo được giải phóng, mảnh vỡ Thi Đan như con dã thú thoát lồng, điên cuồng phóng thích ra một lượng tử khí đen ngòm đặc quánh. Hắc khí men theo huyết quản trào ra ngoài, nháy mắt đan dệt thành một lớp kén tằm màu mực bao bọc lấy toàn thân hắn. Đây là một quyết định điên rồ, dùng độc công độc, mượn sức mạnh của ma thi Trúc Cơ kỳ để chống lại trận pháp rỉ máu dưới lòng đất. Khi lớp kén đen vừa hình thành, thân thể hắn cũng hung hăng chìm vào tầng sương máu dày đặc nhất dưới đáy vực.
Hai cỗ lực lượng chí âm chí tà va chạm trực diện giữa không trung, tạo ra một tiếng nổ trầm đục không phát ra âm thanh nhưng lại chấn động thẳng vào linh hồn. Huyết sát chi khí đỏ rực mang theo oán niệm ngàn năm điên cuồng cắn xé lớp kén tử khí đen ngòm, làm bùng lên những tia lửa ma trơi màu lục nhạt văng tung tóe khắp vách đá. Từng mảng không gian xung quanh vặn vẹo kịch liệt, trận văn phong ấn dưới đáy vực bị kích thích liền sáng rực lên, kéo căng những sợi xích sắt to bằng cánh tay đến mức phát ra tiếng rắc rắc rợn người.
Bên trong lớp kén, Lâm Mặc phải trả một cái giá cực kỳ thảm liệt. Hắc khí tuy cản được sương máu bên ngoài, nhưng lại nhân cơ hội triệt để phế bỏ cánh tay trái của hắn, biến lớp da thịt nơi đó thành màu xám ngoét, teo rúp lại khô khốc như vỏ cây chết. Cú va chạm năng lượng tạo ra một luồng phản lực đẩy văng thân thể hắn đập mạnh xuống nền đá lạnh lẽo. Xương sườn gãy nát mấy chiếc, đâm ngược vào phổi khiến hơi thở của hắn trở nên đứt quãng, khóe miệng rỉ ra bọt máu đen kịt.
Ngay khoảnh khắc sinh mệnh chi hỏa sắp tắt lụi vì độc tố phản phệ, giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong linh đài rốt cuộc cũng bị ép đến cực hạn. Nó nhỏ xuống một giọt chất lỏng màu xanh lục nhạt, hóa thành một lớp màng mỏng manh bao bọc lấy tâm mạch và đan điền, cưỡng ép giữ lại cho hắn một hơi tàn cuối cùng giữa vòng vây của tử khí.
Lâm Mặc gian nan chống tay phải xuống mặt đất nhầy nhụa máu loãng, cố gắng nâng nửa thân trên dậy. Vụ nổ năng lượng vừa rồi đã tạm thời xua tan lớp sương mù đỏ quạch dưới đáy hố, phơi bày ra chân tướng thực sự của thứ đang phát ra tiếng nhịp tim trầm đục. Đó căn bản không phải là một con yêu thú hồng hoang, mà là một trái tim khổng lồ được đẽo gọt từ một khối Huyết Tinh Thạch nguyên vẹn. Trái tim bằng đá ấy được cố định lơ lửng giữa không trung bởi chín mươi chín sợi xích sắt khắc đầy phù văn trấn áp.
Lúc này, do dư chấn từ tử khí ma thi xâm nhập, một vết nứt dài bằng nửa thân người thình lình xé dọc bề mặt khối Huyết Tinh Thạch. Từ bên trong khe nứt đỏ lòm ấy, một bàn tay khô quắt chỉ còn da bọc xương chậm rãi vươn ra. Ngón tay nhọn hoắt dính đầy dịch nhầy bất ngờ xuyên qua lớp hư không, chỉ thẳng về phía vị trí giọt Mộc Bản Nguyên đang tỏa sáng yếu ớt trong lồng ngực Lâm Mặc.
Nền đá tảng sủi bọt dưới lưng hắn bắt đầu sụt lún diện rộng, vỡ vụn thành từng mảng lớn rồi rơi rụng xuống hố sâu đen ngòm. Lâm Mặc cắn chặt răng đến rỉ máu, cưỡng ép đè nén cơn đau xé rách linh hồn, vắt kiệt chút linh lực hệ Mộc ít ỏi còn sót lại trong đan điền. Hắn vung tay phải chưa bị liệt, ném vút ra một tấm Dây Leo Phù đã sờn mép. Lục quang yếu ớt lóe lên, một sợi đằng mạn thô to bằng cổ tay xé gió lao đi, quấn siết lấy một khối nhũ đá nhô ra trên vách hầm cách đó ba trượng. Lực kéo giật ngược thân thể hắn văng lên không trung, vừa vặn thoát khỏi miệng vực đang mở rộng ngay dưới chân.
Thân thể lơ lửng bám víu trên vách đá, Lâm Mặc còn chưa kịp thở dốc thì làn sương đỏ quạch nặc mùi máu loãng đã cuồn cuộn dâng lên ngang tầm mắt. Thứ sương mù này căn bản không phải linh khí thiên địa, mà là Huyết Sát chi khí ngưng tụ từ sát nghiệp hàng trăm năm bị ép dưới địa mạch. Vừa chạm vào mép áo bào, lớp vải dệt từ sợi linh tằm nhất giai lập tức bốc khói xèo xèo, bị ăn mòn thành một mảng tro đen rỉ nước vàng ố.
Tuyệt đối không thể để thứ này ngấm vào nhục thân!
Hắn gầm lên một tiếng trong yết hầu, ngón tay bấm niệm pháp quyết, dứt khoát cắn chót lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt chiếc khiên đồng rỉ sét. Đây là món pháp khí phòng ngự thượng phẩm duy nhất hắn mang theo khi rời gia tộc, vốn đã chịu tổn hại từ trước. Mặt khiên hấp thụ huyết khí, ong ong rung động kịch liệt, miễn cưỡng phóng ra một lớp màn sáng màu hoàng thổ bao bọc lấy toàn thân. Huyết sát chi khí đập vào màn sáng, tạo ra những tiếng xèo xèo chói tai như mỡ nóng đổ vào chảo lửa. Linh lực trên khiên đồng tiêu hao với tốc độ kinh hoàng, chỉ trong ba nhịp thở, trên bề mặt pháp khí đã xuất hiện từng đường nứt nẻ chân chim kêu răng rắc.
Mượn ánh sáng đỏ rực hắt lên từ đáy vực, thần thức Lâm Mặc hóa thành từng sợi mỏng manh rà soát đạo trận văn cổ xưa đang biến dạng. Những đường nét ngoằn ngoèo sủi bọt không hề bị hủy diệt, mà đang mượn huyết khí để tự động tái tổ hợp. Huyết dịch đặc quánh chảy dọc theo các rãnh khắc, dần dần phác họa ra hình dáng của một đồ án khổng lồ. Đồng tử Lâm Mặc co rút lại, nhận ra đây là một biến thể của Tế Huyết Tỏa Mạch Trận. Trận pháp này không dùng để giam giữ ma vật, mà là cắm rễ vào thẳng linh mạch cấp hai của Tử Trúc Lĩnh để cưỡng ép rút lấy địa khí.
Tiếng xích sắt va chạm chói tai lại một lần nữa vang lên, lần này mang theo sự rung chấn xuyên thấu cả tầng phòng ngự của khiên đồng. Lâm Mặc kinh hãi phát hiện ra, những sợi xích to bằng cánh tay kia không hề trói buộc một cự thú hồng hoang nào dưới đáy vực. Đầu xích được rèn liền với chín thanh kiếm đồng loang lổ rỉ sét, chính là chín mắt xích của Tỏa Hồn Trận đã ghim chặt bộ hài cốt lúc trước. Bây giờ, khi Tỏa Hồn Trận mất đi sự cân bằng, chín thanh kiếm đang bị lực lượng của Tế Huyết Tỏa Mạch Trận kéo tuột xuống vực sâu, cắm phập vào mạch máu của địa mạch.
Nếu để chín thanh kiếm này hoàn toàn chìm vào bể máu, linh mạch của Lâm gia trên đỉnh núi sẽ bị ô nhiễm triệt để, cả gia tộc sẽ hóa thành vùng đất chết.
Ngay khoảnh khắc màn sáng hoàng thổ trên khiên đồng vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, bàn tay trái đang tê liệt của hắn bỗng nhiên giật nảy. Sợi rễ Tử Trúc ma quỷ bám chặt trên mu bàn tay đột ngột chuyển sang màu huyết dụ, dường như cảm ứng được nguồn năng lượng khổng lồ từ Tế Huyết Tỏa Mạch Trận. Cùng lúc đó, giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong linh đài rung lên một tiếng thanh thúy, truyền đến một tia khao khát thôn phệ điên cuồng, chỉ thẳng về phía mắt trận đang xoáy sâu thành một vòng xoáy máu dưới đáy vực.
xèo xèo nhức óc, bề mặt đồng thau nhanh chóng xỉn màu rồi rạn nứt thành từng đường chân chim lởm chởm. Lâm Mặc cắn răng, luồng thần thức suy yếu tựa như ngọn nến trước gió men theo ánh đỏ dưới đáy vực quét xuống, bất ngờ phát hiện ra một đạo hạch tâm trận văn hình lục giác đang chậm rãi xoay tròn. Trận văn này không được khắc trên mặt đá, mà lơ lửng giữa vùng sương máu quỷ dị, làm điểm neo cho chín sợi xích sắt khổng lồ thòng xuống từ khoảng không phía trên. Mỗi khi xích sắt va chạm, một lượng lớn Huyết Sát chi khí lại bị ép dồn vào hạch tâm, qua quá trình vặn xoắn của trận pháp liền chuyển hóa thành từng giọt chất lỏng đặc sệt đỏ sẫm nhỏ lách tách xuống địa mạch.
Hắn nhíu chặt đôi mày, đại não điên cuồng vận chuyển giữa cơn đau xé rách kinh mạch. Mộc linh lực trong đan điền đã triệt để khô cạn, tấm khiên đồng thượng phẩm nhiều nhất chỉ trụ được ba nhịp thở nữa sẽ hoàn toàn phế bỏ. Nếu tiếp tục tử thủ bám trên vách đá, kết cục duy nhất là bị Huyết Sát chi khí ăn mòn đến mức hài cốt không còn. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia tàn nhẫn, hắn quyết định đánh cược một phen với mảnh vỡ Thi Đan đang ghim sát tâm mạch. Thay vì dùng chút linh lực ít ỏi cuối cùng để duy trì khiên đồng, hắn chủ động thu hồi màn sáng hoàng thổ, mở rộng lỗ chân lông trên cánh tay trái đã liệt rũ để trực tiếp đón nhận luồng sương máu.
Lớp sương đỏ quạch vừa chạm vào da thịt liền phát ra tiếng xì xèo tàn độc, nhục thân nháy mắt bị ăn mòn bốc khói, tấc thịt bên ngoài tan chảy lộ ra cả lớp màng xương trắng ở cẳng tay. Đổi lại cơn đau thấu tận linh hồn, Huyết Sát chi khí hung hăng tràn vào kinh mạch, lập tức lao vào cắn xé tử khí hắc ám của Thi Đan đang rục rịch phát tác. Hai luồng tà lực bá đạo va chạm ngay trong cơ thể hắn sinh ra một cỗ lực lượng bài xích cực mạnh, trực tiếp đẩy dạt lớp sương máu xung quanh Lâm Mặc tạo thành một khoảng chân không ngắn ngủi. Lợi dụng khe hở sinh tử chỉ tồn tại trong chớp mắt này, tay phải hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, dứt khoát lấy ra ba viên Hỏa Lôi Tử cỡ hạt nhãn.
Đây là hỏa khí dùng một lần do các vị luyện khí sư đời trước của Lâm gia chế tác từ quặng Hỏa Đồng xỉ khai thác ở cấm địa, uy lực không tính là kinh thiên động địa nhưng cực kỳ tiêu hao thần thức để dẫn nổ. Lâm Mặc không chút do dự, rót mớ thần thức tàn tạ cuối cùng vào ba viên Hỏa Lôi Tử, vung tay ném thẳng về phía hạch tâm trận văn hình lục giác bên dưới. Ba vệt xích quang xé rách màn sương máu, bay theo ba quỹ đạo vòng cung khác nhau nhằm phong tỏa góc độ di chuyển của trận nhãn. Hắn căn bản không mong loại vũ khí cấp thấp này có thể phá hủy một đạo cổ trận không rõ phẩm giai, mà chỉ muốn mượn hỏa hệ linh lực thuần dương bạo phát để ép trận văn bộc lộ thuộc tính chân thực.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Ba tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên liên tiếp, ngọn lửa đỏ rực bùng phát tạo thành một quả cầu lửa đường kính hơn trượng nuốt trọn hạch tâm lục giác. Hỏa khí bạo liệt thiêu đốt Huyết Sát chi khí sinh ra khói đen mù mịt, mùi khét lẹt xộc thẳng lên mũi. Thế nhưng, thông qua sợi dây liên kết yếu ớt của thần thức, đồng tử Lâm Mặc đột ngột co rụt lại. Hạch tâm trận văn hoàn toàn không bị hao tổn mảy may, ngược lại, ngọn lửa cuồng bạo từ Hỏa Lôi Tử giống như hòn đá ném xuống mặt hồ, bị nó há miệng nuốt chửng không còn một mảnh. Những ký tự viễn cổ trên mặt trận văn bỗng sáng rực lên một thứ ánh sáng yêu dị, triệt để lột bỏ lớp vỏ bọc màu đỏ thẫm, chuyển sang một màu xanh lục u ám mang theo sinh cơ nồng đậm đến mức nực cười.
Hắn nhận ra rồi, thứ đang vận hành dưới đáy vực căn bản không phải là phong ấn trận pháp như bề ngoài. Chín sợi xích sắt và Huyết Sát chi khí cuồn cuộn chỉ là vỏ bọc ngụy trang thô thiển, bản chất của đạo trận văn kia là một cái cự đại Tụ Linh Trận mang thuộc tính Mộc cực đoan, chuyên môn cắn nuốt vạn vật để tinh lọc thành thứ sinh cơ vặn vẹo. Ngay khoảnh khắc ngọn lửa bị cắn nuốt, hạch tâm lục giác tựa như một con dã thú bị chọc giận bởi thứ thức ăn tạp nham. Chín sợi xích sắt đồng loạt rung lên bần bật, từ trong lõi xích rỗng tuếch bất ngờ phun ra vô số sợi tơ máu mỏng như mạng nhện, đan dệt thành một tấm lưới khổng lồ mang theo linh áp áp đảo của Trúc Cơ kỳ vọt thẳng lên vách đá nơi Lâm Mặc đang treo mình.
...xèo xèo chói tai, vắt kiệt từng tia linh lực hệ Mộc cuối cùng trong đan điền. Lâm Mặc hiểu rõ, màn sáng hoàng thổ này sụp đổ chỉ là chuyện trong ba nhịp thở. Ánh mắt hắn lóe lên một tia ngoan tuyệt, tay phải run rẩy vỗ mạnh vào bên hông, lôi từ trong túi trữ vật ra ba viên châu tròn vo đỏ rực. Đây là Hỏa Lôi Tử do chính tay đại trưởng lão Lâm gia tiêu phí tâm huyết luyện chế, uy lực bạo phát đồng thời có thể xé rách lớp phòng ngự của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.
Không màng đến kinh mạch tay phải đang co giật vì quá tải, hắn cắn nát một tấm Cự Lực Phù giấu sẵn dưới tay áo. Chút linh lực bạo tăng ngắn ngủi tràn vào cánh tay, Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục, dốc toàn lực ném mạnh ba viên Hỏa Lôi Tử xé gió lao thẳng xuống trung tâm hạch tâm trận pháp hình lục giác đang không ngừng phun trào sương máu bên dưới.
Ba luồng xích quang chớp lóe trong làn sương đỏ quạch, chuẩn xác nện thẳng vào mắt trận. Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng lên, hỏa quang ngút trời cuộn xoáy cùng Huyết Sát chi khí tạo thành một cơn lốc bạo liệt quét ngang toàn bộ đáy vực. Sóng xung kích khổng lồ dội ngược lên vách đá, hung hăng đập nát lớp màn sáng bảo vệ của chiếc khiên đồng. Món pháp khí thượng phẩm rên rỉ một tiếng bi ai rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn kim loại, cắm phập vào vách hầm lởm chởm.
Mượn chính luồng phản lực cuồng bạo này, Lâm Mặc cong người lại, ý đồ hất văng cơ thể lên cao sát vách đá để né tránh tâm chấn. Thế nhưng, hắn đã đánh giá thấp sự quỷ dị của cấm địa ngàn năm. Hỏa Lôi Tử bạo liệt không những không phá nát được hạch tâm lục giác, mà hỏa khí thuần dương lại như củi khô thêm vào lửa đỏ, triệt để đánh thức sát trận.
Từ dưới khe nứt sâu hoắm, những sợi xích sắt to bằng cánh tay đột ngột tuôn ra huyết quang chói lòa. Chúng vung lên như những con cự mãng bằng kim loại, hung hăng quật nát cơn lốc lửa. Một đoạn xích sắt mang theo kình phong ẩn chứa tính ăn mòn quất sượt qua vách đá. Sợi đằng mạn đang treo lơ lửng cơ thể Lâm Mặc nháy mắt đứt phựt, hóa thành tro bụi. Điểm tựa duy nhất biến mất, cả người hắn mất đà, rơi tự do thẳng xuống hố sâu đen ngòm ngập ngụa sát khí.
Gió rít gào bên tai, hơi nóng tanh tưởi phả thẳng vào mặt. Trong khoảnh khắc tử vong giáng lâm, thần thức mờ mịt của Lâm Mặc lóe lên một suy tính điên cuồng.
Nếu Huyết Sát chi khí này bài xích vạn vật, vậy cứ để nó đối ngạnh với tử khí của ma thi!
Hắn cắn nát đầu lưỡi để giữ cho linh đài thanh minh, dứt khoát thu hồi luồng linh lực cuối cùng đang bao bọc tâm mạch, hoàn toàn buông bỏ phòng ngự đối với mảnh vỡ Thi Đan. Cùng lúc đó, hắn dang rộng cánh tay trái rũ rượi đã lộ cả xương trắng, chủ động điều chỉnh tư thế rơi, dùng chính lồng ngực mình đón nhận luồng sương máu đậm đặc nhất đang trào lên từ đáy vực.
Giây phút Huyết Sát chi khí va chạm với tử khí hắc ám đang bành trướng nơi ngực trái, nhục thân Lâm Mặc tức khắc biến thành lò nung cho hai cỗ lực lượng tà dị cắn xé. Một chuỗi âm thanh xèo xèo rợn người vang lên từ sâu trong tủy xương. Huyết khí bá đạo điên cuồng vây ráp mảng tử khí đen ngòm, hai bên triệt tiêu lẫn nhau tạo ra những bọt khí tanh tưởi bốc khói nghi ngút xuyên qua lớp da thịt.
Cơn đau đớn như vạn kiến phệ tâm vượt quá giới hạn chịu đựng của phàm nhân khiến đồng tử Lâm Mặc dại đi. Hệ thống kinh mạch vốn đã tơi tả nay tấc tấc đứt gãy, đan điền khô cạn xuất hiện vô số vết rạn nứt nhỏ bé. Thế nhưng, chính sự bạo phát triệt tiêu giữa hai luồng sức mạnh này lại tạo ra một cỗ lực đẩy xốp nhẹ ngay sát bề mặt cơ thể, cưỡng ép hãm lại tốc độ rơi tự do của hắn.
Phịch một tiếng trầm đục, cơ thể tàn tạ của Lâm Mặc nặng nề nện xuống nền đá tảng lạnh lẽo dưới đáy vực. Cú va chạm khiến hắn nôn ra một ngụm máu đen ngòm, xen lẫn những mảnh vụn li ti của Thi Đan đã bị Huyết Sát chi khí ăn mòn phân nửa. Hắn nằm rạp trên mặt đất, lồng ngực phập phồng từng nhịp đứt quãng, tầm mắt nhòe đi vì máu tươi tuôn trào từ thất khiếu.
Xung quanh hắn không phải là đất đá bình thường, mà là vô số bộ xương cốt yêu thú đã hóa thạch, được xếp đặt theo một quỹ đạo trận pháp huyền ảo. Ngay trước mặt hắn cách đó không xa, hạch tâm lục giác không hề bị hủy diệt. Lớp ngụy trang bằng đá bùn bên ngoài đã bong tróc hoàn toàn dưới uy lực của Hỏa Lôi Tử, lộ ra chân diện mục.
Ở trung tâm trận pháp, một khối tinh thạch màu máu to bằng đầu người đang đập lên xuống theo nhịp điệu của trái tim. Bên trong khối tinh thạch đỏ quạch ấy, thình lình phong ấn một đoạn rễ trúc màu tím bầm. Đoạn rễ tản ra mộc linh khí thuần khiết đến mức khó tin, nhưng lại đang bị vô số sợi tơ máu từ tinh thạch cắm ngập vào, không ngừng rút lấy sinh cơ. Mộc Bản Nguyên trong linh đài Lâm Mặc bỗng nhiên chấn động kịch liệt, truyền đến một cỗ khát khao cắn nuốt mãnh liệt chưa từng có.
Tiếng xèo xèo chói tai chỉ kéo dài được đúng ba nhịp thở trước khi mặt khiên đồng rạn nứt thành từng mảng hình mạng nhện. Huyết sát chi khí ăn mòn lớp phòng ngự hoàng thổ tựa như dòi bọ gặm nhấm xác chết, trực tiếp cắn nát món pháp khí thượng phẩm thành vô số mảnh vụn bã sắt lả tả rơi xuống. Cùng lúc đó, sợi dây leo bám trên vách đá cũng bị sương máu nung chảy thành một vũng nước xanh hôi thối. Điểm tựa cuối cùng biến mất, thân thể Lâm Mặc hoàn toàn mất trọng lượng, rơi tự do xuống hố sâu vạn trượng đang cuồn cuộn sát khí đỏ quạch.
Gió rít gào bên tai, kéo theo luồng áp suất mang mùi máu tanh tưởi cọ xát vào da thịt khiến từng tấc lỗ chân lông như bị kim châm. Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong, đan điền đã cạn kiệt linh lực hệ Mộc không cho phép hắn tung ra bất kỳ pháp thuật phòng ngự nào nữa. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia ngoan tuyệt, tay phải chưa bị liệt không do dự vung lên, điểm thẳng ba đại huyệt quanh ngực trái. Thay vì tiếp tục dùng tàn dư thần thức để phong ấn mảnh vỡ Thi Đan, hắn quyết định đánh cược mạng sống, chủ động triệt tiêu lực cản, mở toang tâm mạch để nghênh đón thứ tử khí hắc ám tàn độc kia.
Ngay khi huyệt đạo được giải phóng, mảnh vỡ Thi Đan như con dã thú thoát lồng, điên cuồng phóng thích ra một lượng tử khí đen ngòm đặc quánh. Hắc khí men theo huyết quản trào ra ngoài, nháy mắt đan dệt thành một lớp kén tằm màu mực bao bọc lấy toàn thân hắn. Đây là một quyết định điên rồ, dùng độc công độc, mượn sức mạnh của ma thi Trúc Cơ kỳ để chống lại trận pháp rỉ máu dưới lòng đất. Khi lớp kén đen vừa hình thành, thân thể hắn cũng hung hăng chìm vào tầng sương máu dày đặc nhất dưới đáy vực.
Hai cỗ lực lượng chí âm chí tà va chạm trực diện giữa không trung, tạo ra một tiếng nổ trầm đục không phát ra âm thanh nhưng lại chấn động thẳng vào linh hồn. Huyết sát chi khí đỏ rực mang theo oán niệm ngàn năm điên cuồng cắn xé lớp kén tử khí đen ngòm, làm bùng lên những tia lửa ma trơi màu lục nhạt văng tung tóe khắp vách đá. Từng mảng không gian xung quanh vặn vẹo kịch liệt, trận văn phong ấn dưới đáy vực bị kích thích liền sáng rực lên, kéo căng những sợi xích sắt to bằng cánh tay đến mức phát ra tiếng rắc rắc rợn người.
Bên trong lớp kén, Lâm Mặc phải trả một cái giá cực kỳ thảm liệt. Hắc khí tuy cản được sương máu bên ngoài, nhưng lại nhân cơ hội triệt để phế bỏ cánh tay trái của hắn, biến lớp da thịt nơi đó thành màu xám ngoét, teo rúp lại khô khốc như vỏ cây chết. Cú va chạm năng lượng tạo ra một luồng phản lực đẩy văng thân thể hắn đập mạnh xuống nền đá lạnh lẽo. Xương sườn gãy nát mấy chiếc, đâm ngược vào phổi khiến hơi thở của hắn trở nên đứt quãng, khóe miệng rỉ ra bọt máu đen kịt.
Ngay khoảnh khắc sinh mệnh chi hỏa sắp tắt lụi vì độc tố phản phệ, giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong linh đài rốt cuộc cũng bị ép đến cực hạn. Nó nhỏ xuống một giọt chất lỏng màu xanh lục nhạt, hóa thành một lớp màng mỏng manh bao bọc lấy tâm mạch và đan điền, cưỡng ép giữ lại cho hắn một hơi tàn cuối cùng giữa vòng vây của tử khí.
Lâm Mặc gian nan chống tay phải xuống mặt đất nhầy nhụa máu loãng, cố gắng nâng nửa thân trên dậy. Vụ nổ năng lượng vừa rồi đã tạm thời xua tan lớp sương mù đỏ quạch dưới đáy hố, phơi bày ra chân tướng thực sự của thứ đang phát ra tiếng nhịp tim trầm đục. Đó căn bản không phải là một con yêu thú hồng hoang, mà là một trái tim khổng lồ được đẽo gọt từ một khối Huyết Tinh Thạch nguyên vẹn. Trái tim bằng đá ấy được cố định lơ lửng giữa không trung bởi chín mươi chín sợi xích sắt khắc đầy phù văn trấn áp.
Lúc này, do dư chấn từ tử khí ma thi xâm nhập, một vết nứt dài bằng nửa thân người thình lình xé dọc bề mặt khối Huyết Tinh Thạch. Từ bên trong khe nứt đỏ lòm ấy, một bàn tay khô quắt chỉ còn da bọc xương chậm rãi vươn ra. Ngón tay nhọn hoắt dính đầy dịch nhầy bất ngờ xuyên qua lớp hư không, chỉ thẳng về phía vị trí giọt Mộc Bản Nguyên đang tỏa sáng yếu ớt trong lồng ngực Lâm Mặc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.