Chương 385: Huyết Sát Đinh Của Vương Gia Ra
Bên trong thạch thất tại tầng chót Khảo Công Các, Lâm Mặc chậm rãi thu hồi luồng thần thức vừa rót vào lệnh bài. Ngón tay hắn miết nhẹ lên mặt bàn bằng đá thanh ngọc, nơi đang đặt một tấm bản đồ da thú vẽ chi tiết địa hình Nam Cương. Hắn không vội đáp lời, ánh mắt thâm thúy lướt qua những điểm đỏ được đánh dấu chi chít quanh khu vực tài nguyên cốt lõi của gia tộc. Kế hoạch thả mồi câu đã hoàn tất bước đầu, nhưng để bầy sài lang cẩn trọng kia triệt để cắn câu, một món đồ chơi vô hồn bị vứt lại là chưa đủ sức nặng.
Đứng cách đó không xa, chấp sự đường kho tàng Lâm Đình khẽ lau mồ hôi lạnh rịn trên trán. Lão lén lút liếc nhìn ba mươi tư lá bùa Hỏa Cầu bậc một và hai bộ trận bàn Tụ Linh vừa bị thiêu rụi hoàn toàn để tạo ra hiện trường giả đêm nay. Chi phí này tương đương với ba tháng bổng lộc của toàn bộ đệ tử ngoại môn. Nếu Tộc nghị ngày mai chất vấn, đường kho tàng của lão chắc chắn sẽ gánh tội lãng phí tài nguyên, thậm chí bị trừ sạch điểm cống hiến tích lũy cả năm qua.
Tộc trưởng, hiện trường tại khe núi đã dọn dẹp theo đúng quy củ, không để lại bất kỳ dao động pháp lực nào của Lâm gia. Lâm Đình cẩn trọng lên tiếng, cố ý nhấn mạnh vào mức độ thiệt hại để dò xét thái độ. Chỉ là số lượng linh thạch hao hụt để duy trì huyễn trận che mắt thám tử đối phương quá lớn. Nếu không sớm đưa khối tà mộc kia vào danh sách vật chứng công khai, e rằng lòng người trong tộc sẽ sinh ra dị nghị, cho rằng chúng ta đang phung phí nội hàm.
Lâm Mặc hiểu rõ tâm tư sợ gánh trách nhiệm của vị chấp sự già, nhưng khóe môi hắn chỉ khẽ nhếch lên một đường vòng cung lạnh nhạt. Nếu công khai ngay, kẻ địch dẫu có đa nghi đến mấy cũng sẽ nhận ra sự cố tình phô trương của Lâm gia. Tôn gia vốn quen thói dùng ám toán, chúng chỉ tin vào những gì chúng tự moi móc được từ kẽ hở nội bộ, chứ tuyệt đối không tin vào bề mặt bình yên hay sự tức giận công khai. Hắn cần một lớp bình phong đủ kín kẽ, mượn chính sự bất mãn thực sự để làm tăng độ chân thực cho màn kịch suy yếu này.
Khối vật dẫn đường nứt vỡ đó tạm thời không được đưa vào kho chung. Lâm Mặc buông lời, giọng nói không chứa chút cảm xúc dư thừa. Truyền lệnh cho ám vệ, lập tức dùng bùa dán kín tà khí, mang thẳng xuống đáy Hàn Đàm ở cấm địa phía sau núi. Bất kỳ ai hỏi đến, cứ nói rằng đêm nay không thu hoạch được gì ngoài vài mảnh pháp khí phế thải.
Lâm Đình ngẩn người, bàn tay đang cầm bút lông khẽ run lên. Ém nhẹm chiến lợi phẩm quan trọng nhất, đồng nghĩa với việc cuộc phục kích đêm nay hoàn toàn là một thất bại nặng nề trên sổ sách.
Đồng thời, ngươi lập tức mở sổ công huân. Lâm Mặc gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn, đưa ra phán quyết tàn nhẫn. Ghi rõ đội tuần tra số ba tại mỏ quặng lơ là chức trách, dẫn đến rò rỉ linh khí trận pháp. Phạt mỗi người hai mươi điểm công huân, cắt giảm một nửa đan dược cung cấp trong tháng này, lấy lý do bù đắp vào số linh thạch đã thâm hụt tại hiện trường.
Vị chấp sự già hít một ngụm khí lạnh. Phạt nặng đội tuần tra ngay lúc nước sôi lửa bỏng chẳng khác nào tự chặt đi một cánh tay phòng ngự. Nhưng ngay sau đó, não bộ lão nhanh chóng nảy số, hiểu ra tầng sâu xa trong quyết sách này. Bọn thám tử giấu mặt không thể tiếp cận cốt lõi gia tộc, nhưng chúng hoàn toàn có thể dùng linh thạch mua chuộc đám tạp dịch ngoại vi để dò hỏi về biến động đan dược. Thái độ bất mãn, sự oán than của những kẻ bị phạt oan sẽ là minh chứng sống động nhất cho việc Lâm gia thực sự đã gánh chịu một vố đau điếng.
Tuân mệnh. Lão vội vã chấm mực, dứt khoát khắc những dòng chữ đỏ chót lên thẻ tre ghi chép, chính thức biến một đội đệ tử tinh anh thành những con cờ thí chốt trên bàn cờ dư luận.
Cùng lúc đó, một đạo linh quang mỏng manh từ ngọc giản trên bàn chợt lóe sáng, báo hiệu trận pháp cảnh báo ở vòng ngoài cấm địa vừa bị một luồng thần thức lạ mặt chạm vào. Khối mộc điêu mang linh hồn ấn ký của Tôn gia tuy đã bị ngắt kết nối, nhưng Lâm Mặc đã sớm tính đến việc kẻ địch sẽ dùng bí thuật truy nguyên để dò tìm tọa độ cuối cùng. Hắn cố tình để hở một góc của Tụ Linh Trận, rải thêm ba giọt Tử Trúc Linh Dịch pha loãng hòa vào mạch nước ngầm.
Luồng thần thức lạ mặt kia vừa chạm vào lớp sương mù nhân tạo, lập tức bị linh khí tinh thuần mang theo mộc thuộc tính cuồng bạo cắn nuốt. Một tiếng rên rỉ trầm đục vang lên từ trong ngọc giản, chứng tỏ kẻ đang rình rập ngoài xa kia đã phải trả giá bằng một vết nứt trên thần hồn. Lâm Mặc lạnh nhạt phất tay, ném ra một tấm Ẩn Tức Phù che lấp hoàn toàn dao động vừa phát sinh. Hắn không cần đuổi tận giết tuyệt ngay lúc này, vết thương thần hồn kia chính là mồi lửa cuối cùng, buộc ngoại địch phải tin rằng Lâm gia đang co cụm phòng thủ bằng một sát trận thượng cổ tàn khuyết.
Ánh sáng nhạt nhòa của buổi sớm luồn qua khe cửa đại điện Nghị Sự, mang theo cái lạnh buốt xương của cấm địa. Tam trưởng lão Lâm Tranh đập mạnh cuốn sổ bìa đen xuống mặt bàn gỗ lim, âm thanh chát chúa cắt ngang bầu không khí đặc quánh. Lão chỉ thẳng tay vào mặt chấp sự đường kho tàng, khóe mắt giật liên hồi vì xót xa trước những con số vừa được công bố.
Ba mươi tư tấm bùa Hỏa Cầu, hai bộ trận bàn Tụ Linh bậc một cứ thế bốc hơi chỉ trong một đêm! Lâm Đình, ngươi quản lý tài nguyên kiểu gì mà để đội tuần tra tiêu hao một lượng lớn vật tư như vậy ở khe núi vắng vẻ?
Lâm Đình quỳ một chân trên phiến đá lạnh, mồ hôi ướt đẫm mảng lưng áo bào. Lão không cần diễn, sự hoảng sợ này là thật, bởi hình phạt trừ điểm cống hiến đang treo lơ lửng trên đầu.
Bẩm Tam trưởng lão, đêm qua sương chướng đột ngột dày đặc, trận nhãn phòng ngự có dấu hiệu rạn nứt. Thuộc hạ buộc phải xuất kho khẩn cấp để vá lỗ hổng linh mạch, hoàn toàn làm theo quy củ ứng biến.
Trên ghế chủ tọa, Lâm Mặc chậm rãi xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc bích trên ngón cái, ánh mắt tĩnh lặng như mặt nước Hàn Đàm. Hắn chưa vội lên tiếng thì một âm thanh xé gió rít gào truyền tới, một đạo bùa truyền âm màu lam nhạt cắm phập vào cột trụ giữa điện. Trận pháp phòng hộ bên ngoài không hề ngăn cản, chứng tỏ đây là tin tức từ đường dây liên lạc hợp pháp của gia tộc.
Nhị trưởng lão Lâm Khác bước tới rút lấy lá bùa, thần thức vừa quét qua, sắc mặt liền trầm xuống. Lão siết chặt vật phẩm mang tin, giọng nói nhuốm vẻ lo âu xen lẫn tức giận.
Là thư hủy khế ước từ Phạm chưởng quỹ ở phường thị trung gian. Hắn viện cớ nghe phong thanh linh mạch Tử Trúc Lĩnh chúng ta bất ổn, không thể đảm bảo sản lượng Xích Huyết Sâm, nên đơn phương ngừng thu mua đợt linh dược tháng tới.
Tôn gia quả nhiên đã hành động, hơn nữa còn đi đúng nước cờ mà Lâm Mặc dự tính. Chúng không đánh thẳng vào núi, mà mượn tay kẻ khác để thử thăm dò dòng tiền và tài nguyên của Lâm gia. Nếu lúc này Lâm gia tỏ ra hào phóng đền bù hoặc phô trương thực lực, cái bẫy đêm qua sẽ lập tức đổ vỡ. Kẻ địch muốn thấy một Lâm gia kiệt quệ, nội bộ cắn xé vì tổn thất, thì hắn sẽ cho chúng xem một vở kịch trọn vẹn.
Phạm chưởng quỹ muốn hủy ước, cứ để hắn hủy, không cần níu kéo.
Lâm Mặc cất giọng trầm bổng, uy áp Trúc Cơ kỳ khẽ tỏa ra ép xuống toàn trường khiến những tiếng xì xầm lập tức im bặt. Hắn ném một khối lệnh bài bằng đồng thau lên bàn, mặt trên khắc chữ Phạt đỏ rực.
Chấp sự Lâm Đình xuất kho thiếu cẩn trọng, gây thất thoát tài nguyên trầm trọng. Nay tước quyền quản lý chìa khóa kho tàng tầng hai, ghi nợ tám mươi điểm công huân vào sổ Khảo Công. Lấy danh nghĩa gia tộc, tuyên bố phong tỏa ba ngọn núi phía nam để tu bổ trận văn rạn nứt, cấm tuyệt đối ngoại nhân lai vãng.
Lâm Đình cắn chặt môi, run rẩy dập đầu nhận lệnh, trong lòng thầm kêu khổ nhưng không dám hé răng oán thán nửa lời. Sự trừng phạt công khai này chính là lớp bình phong hoàn hảo nhất. Ngay khi lệnh cấm và tin tức trừ điểm được ban bố, những tai mắt đang trà trộn trong hàng ngũ tạp dịch chắc chắn sẽ tuồn tin về cho chủ nhân của chúng.
Đồng thời, ghi vào sổ lưu trữ công khai, đội tuần tra đã đánh mất một khối dị vật mang sát khí tại khe núi sườn đông trong lúc hỗn loạn.
Lâm Mặc bồi thêm một nhát dao quyết định vào cục diện. Hắn biết rõ, chỉ khi món đồ chơi vô hồn kia bị công khai ghi nhận là thất lạc, đám thám tử Tôn gia mới điên cuồng bám theo dấu vết giả mà hắn đã cẩn thận rải xuống đáy Hàn Đàm.
Còn về lá bùa truyền âm hủy khế ước kia.
Lâm Mặc hất cằm về phía Lâm Khác, khóe môi ẩn giấu một mạt tính kế sâu xa.
Đưa nó cho đội ám vệ số Chín. Cầm vật này đến phường thị hắc ám, dùng danh nghĩa tán tu mua lại đúng số lượng Xích Huyết Sâm bằng giá cao gấp rưỡi. Ta muốn toàn bộ Nam Cương lầm tưởng rằng, Lâm gia hiện tại túng quẫn đến mức phải cắn răng mua linh dược trôi nổi để bù đắp lỗ hổng.
Món đồ mang tin tức ép giá nay chính thức đổi chủ, nằm gọn trong tay ám vệ, trở thành mồi lửa châm ngòi cho một cuộc chiến tiêu hao tài nguyên. Bằng việc chấp nhận thâm hụt linh thạch để gom hàng, Lâm gia đã chính thức ép Tôn gia phải tự mình bước vào vòng xoáy đấu giá vô hình nhằm cắt đứt nguồn cung của đối thủ.
suy kiệt này. Lâm Mặc thu hồi ánh mắt khỏi tấm bản đồ, đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn thanh ngọc tạo ra những tiếng trầm đục.
Hắn đột ngột vung tay, một tấm Hắc Thiết Lệnh bài mang theo hàn khí quật mạnh xuống nền đá ngay dưới chân Lâm Đình.
"Truyền lệnh phạt. Chấp sự đường kho tàng Lâm Đình tự ý tiêu hao vật tư không báo cáo, làm gián đoạn chuỗi cung ứng Xích Huyết Sâm. Tạm thời tước quyền quản lý kho tầng hai, giáng xuống trông coi linh điền sườn tây sáu tháng."
Lâm Đình giật mình, sắc mặt lập tức tái nhợt nhưng rất nhanh hiểu ra ẩn ý. Lão cắn răng, nhặt lấy lệnh bài vỡ một góc, dập đầu tạ tội rồi lui ra ngoài. Dáng vẻ uất ức, bước chân lảo đảo của một kẻ vừa bị tước đoạt quyền lực được lão diễn vô cùng trọn vẹn. Những tai mắt được Tôn gia mua chuộc cài cắm ở vòng ngoài chắc chắn sẽ nhanh chóng truyền tin tức này về, xác nhận việc Lâm gia đang lục đục vì thiếu hụt tài nguyên.
Lâm Mặc không nhìn theo bóng lưng vị chấp sự già, mà hướng thần thức vào mảnh ngọc giản truyền âm vẫn đang lập lòe ánh sáng nhạt.
"Bắt đầu thu lưới. Ám vệ số ba, chuyển Trận bàn Tụ Linh số bốn sang trạng thái nghịch đảo, mở ra một khe hở bằng miệng giếng tại ranh giới phường thị."
Tại một cánh rừng sương mù cách Tử Trúc Lĩnh ba mươi dặm, nhóm thám tử Tôn gia đang cẩn thận bám theo tàn khí của cỗ mộc điêu mặt quỷ. Tên dẫn đầu cầm trên tay một la bàn định vị, kim chỉ nam rung bần bật khi nhận thấy luồng linh khí từ trận pháp bảo vệ của Lâm gia đột nhiên xìu xuống.
"Trận nhãn sườn nam của bọn chúng quả nhiên đã cạn kiệt linh thạch! Lão Phạm xé bỏ khế ước thu mua Xích Huyết Sâm đã đánh trúng tử huyệt kinh tế của Lâm gia."
Tên thám tử nhếch mép, lập tức bóp nát một tấm Phá Cấm Phù bậc hai, hóa thành một đạo hắc quang lao thẳng vào khe hở vừa xuất hiện. Hắn muốn tranh thủ cắm xuống một cây Huyết Sát Đinh để triệt để làm hỏng linh mạch cấp hai của đối thủ, ép Lâm gia phải cuống cuồng điều động nhân thủ vá víu.
Thế nhưng, ngay khi hắc quang vừa chạm vào ranh giới, khe hở mỏng manh kia đột ngột vặn vẹo. Đây hoàn toàn không phải là lỗ hổng do thiếu hụt linh lực, mà là một cái phễu tụ sát khí được ngụy trang hoàn hảo từ chín ô trận vị.
"Không ổn! Là Trận Vị Đảo Ngược, mau rút!"
Tên dẫn đầu gầm lên, lập tức biến đổi chiến thuật. Hắn từ bỏ việc đâm thủng linh mạch, ném ra một mặt thuẫn cốt thú để cản lại lực hút đang điên cuồng cắn xé từ dưới lòng đất. Đồng thời, gã quyết đoán kích phát bí thuật, đốt cháy mười năm thọ nguyên để đổi lấy một nhịp không gian ngưng trệ, hòng kéo thân thể lùi về sau.
Đáng tiếc, sự chuẩn bị của Lâm Mặc còn thâm độc hơn. Ngay vị trí mặt thuẫn cốt thú vừa vỡ vụn thành từng mảnh cốt phấn, một đạo phù văn màu đỏ sậm được chôn sẵn dưới lớp linh thổ bỗng bùng nổ.
Đó không phải sát chiêu, mà là Ấn Ký Truy Tung được vẽ bằng máu của chính cỗ mộc điêu mặt quỷ ban nãy. Luồng sáng đỏ găm chặt vào cổ tay tên thám tử, phát ra tiếng xèo xèo khét lẹt. Khí tức tà môn trực tiếp phế bỏ hoàn toàn cảm quan thần thức bên cánh tay phải của gã, khiến việc điều khiển pháp khí trong thời gian ngắn trở nên bất khả thi.
Kẻ đột kích cắn răng nuốt tiếng la hét, mang theo thân thể tàn tạ cùng ấn ký không thể xóa nhòa lẩn trốn vào bóng tối. Chúng tin rằng mình vừa thoát chết khỏi một trận pháp phòng ngự đang suy tàn, mà không biết bản thân đã trở thành vật dẫn đường sống.
Tại Khảo Công Các, Lâm Mặc nhìn chấm đỏ mờ nhạt vừa xuất hiện trên bản đồ da thú, khóe môi hiện lên nét cười lạnh lẽo. Trạng thái của Ấn Ký Truy Tung đã được kích hoạt, dấu vết này sẽ dẫn thẳng đến một cứ điểm ngầm của Tôn gia. Sổ công huân ngày mai sẽ ghi thêm một khoản chi phí mười khối linh thạch trung phẩm cho việc sửa chữa trận bàn, nhưng bù lại, gia tộc họ Lâm đã nắm trong tay tọa độ chính xác để giáng đòn phản công.
Đạo sát cơ lạnh lẽo kia không phải kiếm khí thông thường, mà là ba luồng Thủy Tiễn ngưng tụ từ âm hàn chi khí của mạch ngầm, chuẩn xác găm thẳng vào đan điền và bả vai gã thám tử Tôn gia. Tiếng gào thảm thiết định bật ra liền bị sương mù chướng khí nuốt chửng ngay tắp lự. Đòn nhử bằng Trận Vị Đảo Ngược trước đó đã thành công ép gã dồn toàn bộ linh lực vào tấm bùa độn thổ, hoàn toàn bỏ ngỏ tầng phòng ngự phía trên không.
Kẻ thù cắn răng tự bạo một kiện pháp khí hộ tâm bằng ngọc tủy, mượn lực phản chấn cuồng bạo văng vỡ vòng vây của trận pháp để thoát thân. Gã bảo toàn được tính mạng, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ cánh tay trái chứa ấn ký gia tộc bị nghiền nát, lưu lại một mảng huyết nhục bốc khói đen xì trên mặt rêu ẩm.
Từ trong góc tối, Ám vệ số Bảy chậm rãi bước ra, thu hồi lại mặt trận bàn đang rạn nứt vì quá tải. Hắn dùng một chiếc mộc kẹp bằng gỗ linh tùng, cẩn thận gắp lấy nửa khối ngọc bội vỡ nát rơi lẫn trong vũng máu tàn dư, tuyệt đối không để dính dấp chút khí tức cá nhân nào.
"Bẩm Tộc trưởng, cá đã đứt vây. Đổi lại một kiện pháp khí phòng ngự vỡ vụn, gã đã mang theo vết thương trí mạng chạy về hướng địa giới Tôn gia."
Thanh âm lạnh lẽo của ám vệ truyền qua ngọc giản, vang lên rõ mồn một bên trong thạch thất tại Khảo Công Các. Lâm Mặc khẽ vuốt ve bề mặt nhám của tấm bản đồ da thú, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt. Kế hoạch thả mồi đã hoàn tất mảnh ghép cuối cùng.
Một kẻ địch lành lặn trở về mang theo tin tức sẽ khiến Tôn gia sinh lòng nghi ngờ, sợ bị gài bẫy. Nhưng một kẻ tàn phế, đốt cả thọ nguyên và pháp khí hộ thân mới trốn thoát được, lại mang theo tình báo về sự cạn kiệt của Lâm gia, chắc chắn sẽ trở thành lời khẳng định đanh thép nhất đánh vào lòng tham của bọn chúng.
Hắn quay sang vị chấp sự đường kho tàng đang thấp thỏm lau mồ hôi, thanh âm bình đạm nhưng mang theo uy áp không thể làm trái.
"Lâm Đình, sáng mai lập tức dán cáo thị tại ngoại viện. Lấy cớ tuần tra sườn nam lơ là, để lọt một đầu Yêu Hổ bậc một cắn phá linh điền, ghi nợ đội tuần tra hai mươi điểm công huân."
Lâm Mặc đẩy một bản danh sách trúc giản về phía mép bàn, ngón tay gõ nhịp có quy luật.
"Đồng thời, ban lệnh phong tỏa toàn bộ kho linh thảo tầng ba. Xuất mười cân Băng Tinh Khoáng bù vào trận nhãn vừa tổn hao đêm nay, ghi rõ vào sổ sách là hao hụt do duy trì phòng ngự sương chướng. Mọi thủ tục phải làm thật kín kẽ, nhưng đủ để những kẻ có tâm tư tra ra dấu vết."
Lâm Đình giật mình, vội vàng chắp tay nhận lệnh. Lão làm việc nhiều năm, lập tức hiểu ra sự thâm độc trong chuỗi mệnh lệnh này. Việc niêm phong kho linh thảo chính là đòn tung hỏa mù chí mạng, kết hợp hoàn hảo với màn kịch thất thủ tại sườn nam.
Tôn gia khi nhận được tin báo từ tên thám tử tàn phế, lại cho người ngầm cài cắm trong phường thị xác minh được động thái giấu giếm nguồn dược liệu của Lâm gia, chắc chắn sẽ tin rằng mạch ngầm tại Tử Trúc Lĩnh thực sự đã sụp đổ. Sự thật về việc Lâm gia tự tay đốt tài nguyên, dùng ba mươi tư lá bùa Hỏa Cầu để tạo hiện trường giả, sẽ bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo của một gia tộc đang cố gắng bưng bít sự suy yếu.
"Khối tà mộc chạm mặt quỷ và nửa miếng ngọc bội vỡ kia, ngươi tự tay niêm phong vào hộp cách linh, giao thẳng cho Nhị trưởng lão mang vào cấm địa."
Lâm Mặc tiếp tục hạ lệnh, ánh mắt lóe lên một tia u ám.
"Tuyệt đối không được để lộ ra ngoài. Hãy để những kẻ lắm lời trong tộc tự mình đi nghe ngóng, tự mình phỏng đoán. Bọn chúng càng hoang mang, Tôn gia bên ngoài sẽ càng đắc ý."
Lão chấp sự gật đầu lia lịa, vội vã lấy ra con dấu bằng đồng thau, cẩn trọng đóng lên mặt trúc giản để hợp thức hóa việc xuất kho khoáng thạch. Cục diện đã được định hình, mọi tổn thất về tài nguyên đêm nay đều được biến thành những con số hợp lý trong hệ thống vận hành của gia tộc, không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho ngoại nhân tra xét.
Lâm Mặc chậm rãi đứng lên, đi về phía bức tường đá phía sau bàn làm việc. Hắn ấn nhẹ vào một viên gạch nhô ra, tiếng cơ quan lạch cạch vang lên, để lộ một hốc tối nhỏ hẹp. Từ bên trong, hắn rút ra một tờ huyết khế cũ kỹ, mép giấy đã ố vàng, tỏa ra mùi máu tanh nhàn nhạt.
"Mồi đã thả, lưới đã giăng, nhưng để bầy sài lang kia triệt để cắn xé lẫn nhau, chúng ta cần thêm một chút gia vị."
Ngón tay Lâm Mặc miết dọc theo dòng chữ đỏ thẫm trên tờ khế ước.
"Ngày mai tại Tộc nghị, khi Tôn gia rục rịch điều động nhân thủ đến thăm dò Mỏm Hắc Nham như dự đoán, chúng ta sẽ công khai mở cái rương sắt chứa Huyết Sát Đinh của Vương gia ra."
Không gian thạch thất bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Việc lôi kéo thêm một thế lực thứ ba vào bàn cờ, dùng chính tín vật của Vương gia làm bình phong chắn đao, mới là bước cờ sát thủ cuối cùng mà Lâm Mặc đã tính toán từ nửa tháng trước. Tổn thất một cánh tay của tên thám tử, mười cân Băng Tinh Khoáng và lệnh phong tỏa kho linh thảo, tất cả chỉ là tấm thảm đỏ trải đường cho một cuộc thanh trừng mượn đao giết người sắp diễn ra ngoài vòng kiểm soát của kẻ địch.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.