Chương 386: Lệnh Bài Gia Chủ
Bẩm Tộc trưởng, kẻ đó đã chạy trốn về hướng phường thị Lạc Hà. Ám vệ số Ba hạ giọng báo cáo, hô hấp có chút bất ổn do phản phệ từ việc ép cường độ ẩn nấp lên mức tối đa. Thuộc hạ đã làm theo phân phó, cố tình nương tay ở nhịp kiếm thứ ba, để gã kịp thiêu đốt tinh huyết kích phát Huyết Độn Thuật. Khối tàn ngọc mang khí tức của chúng ta đã được gã mang theo, hiện tại chắc chắn đám thám tử sườn đông đang bám đuổi gắt gao đoạn manh mối giả mạo này.
Lâm Mặc khẽ gật đầu, vung tay áo cuốn lấy chiếc túi trữ vật đứt chỉ. Thần thức cường đại lướt qua lớp cấm chế mỏng manh, hắn dễ dàng nhận ra vài viên linh thạch hạ phẩm đã cạn kiệt linh khí và một tấm lệnh bài bằng gỗ mộc bị bóp nát một nửa. Bọn Tôn gia vốn đa nghi, nếu để chúng thấy tận mắt Lâm gia ra tay truy sát, chúng sẽ sinh lòng phòng bị, cho rằng chúng ta đang cố tình diệt khẩu. Hắn nhặt nửa miếng gỗ vụn lên, dùng một ngọn lửa linh lực nhỏ thiêu rụi nó thành tro tàn rơi lả tả xuống mặt đất. Nhưng nếu chúng vô tình nhặt được tàn tích từ một kẻ bị sát hại tàn độc bằng thủ pháp tà môn, mũi nhọn nghi ngờ tự khắc chuyển hướng sang một kẻ thù giấu mặt khác.
Ngươi mang ống ngọc chứa khế ước này rời núi ngay trong đêm. Lâm Mặc đẩy vật chứng về phía bóng đen, ánh mắt lóe lên sự lạnh lẽo tuyệt đối. Đem giấu nó dưới gốc cây Hắc Tùng khô tàn ở cửa vào Mỏm Hắc Nham, nhớ kỹ phải dùng pháp quyết hệ Thổ để chôn vùi, chỉ chừa lại một tia sát khí mỏng manh của thứ tà vật kia xuy ra ngoài. Sáng mai, khi đội dò đường của Tôn gia sử dụng trận bàn thám trắc đi qua, la bàn của chúng nhất định sẽ bắt được luồng khí tức dị biệt này, tự động dẫn chúng bước vào cái bẫy nghi ngờ.
Ám vệ số Ba cung kính nhận lấy đồ vật, nhưng sự chần chừ vẫn xẹt qua đáy mắt, bàn tay cầm ống ngọc hơi siết lại. Nếu làm vậy, danh tiếng của gia tộc tại phường thị Lạc Hà sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Lời đồn chúng ta bao che cho ma tu họ Vương một khi lan rộng, e rằng các thương đội vãng lai sẽ lập tức hủy bỏ khế ước thu mua linh dược tháng sau, tạo thành tổn thất không nhỏ cho kho khố.
Đó chính là cái giá bắt buộc phải trả để đổi lấy cục diện làm chủ bàn cờ. Lâm Mặc chắp tay sau lưng, giọng nói trầm ổn không chứa nửa điểm dao động, tựa như sự sống chết của vài tuyến thương mại đã sớm nằm trong dự tính. Sáng mai tại Tộc nghị, ngươi truyền lệnh của ta đến Chấp sự đường, ghi nợ ba mươi điểm công huân của trưởng lão Lâm Viễn phụ trách ngoại giao vì tội quản lý tình báo lỏng lẻo, để lọt tin đồn thất thiệt gây hoang mang nhân tâm.
Hắn dừng lại một nhịp, ngón tay miết nhẹ lên hoa văn trên mặt rương sắt. Đồng thời, truyền lệnh phong tỏa toàn bộ cửa hàng bán đan dược ở sườn nam, treo biển đóng cửa với lý do kiểm kê linh thảo hao hụt. Chúng ta phải diễn cho trọn vai một gia tộc đang hoảng loạn, sợ hãi bị lộ tẩy bí mật động trời, mới đủ sức ép đám sài lang đang rình rập ngoài kia vội vã cắn câu, bỏ qua sự cẩn trọng thường ngày.
Bóng đen chắp tay lĩnh mệnh, thân ảnh mờ dần rồi hóa thành một làn khói nhạt tan vào luồng gió núi buốt giá đang rít gào bên ngoài thạch thất. Không gian lúc này chỉ còn lại một mình vị Tộc trưởng trẻ tuổi cùng sự tĩnh lặng lạnh lẽo. Hắn vươn tay, chậm rãi truyền một tia linh lực hệ Mộc vào ổ khóa đồng xỉn màu trên nắp rương sắt. Một cỗ sương mù đỏ sậm tức thì tràn ra, mang theo oán khí ngút ngàn của món ám khí tà môn, thứ sắp trở thành lưỡi dao vô hình đâm ngược lại chính những kẻ đang nhăm nhe chia cắt linh mạch Tử Trúc.
Ám vệ số Ba cung kính nhận lấy đồ vật, nhưng mười ngón tay bọc trong găng da hắc mãnh thú lại hơi siết chặt, để lộ ra một tia chần chừ hiếm thấy. Hắn dập đầu sát mặt đất, thanh âm khàn khàn mang theo sự lo ngại vô hình đối với tương lai gia tộc.
Bẩm Tộc trưởng, thuộc hạ không sợ chết, nhưng nếu thứ oán khí này bộc phát tại Mỏm Hắc Nham, ngoại giới sẽ đồn đại Lâm gia chúng ta âm thầm cấu kết ma tu.
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ kiên quyết bảo vệ thanh danh gia tộc.
Đến lúc đó, ba nhà buôn lớn ở Lạc Hà phường thị có thể mượn cớ xé bỏ khế ước thu mua linh dược. Uy tín trăm năm của gia tộc, lập trường của các vị trưởng lão trong Tộc nghị hội hủy hoại chỉ trong một đêm.
Lâm Mặc không hề phật ý trước sự chất vấn này, ngược lại, khóe môi hắn khẽ nhếch lên tạo thành một đường cung lạnh nhạt. Hắn vươn tay rót một chén linh trà đã nguội lạnh, chậm rãi thưởng thức vị đắng chát xông thẳng lên não bộ.
Ngươi nhìn thấy tầng thứ nhất, đám trưởng lão bảo thủ ngày mai cũng sẽ hoảng sợ ở tầng thứ nhất, và đó chính là bức bình phong hoàn hảo nhất.
Ánh mắt Lâm Mặc sắc lẹm như mũi kiếm xuyên thấu màn đêm, gõ nhẹ đốt ngón tay lên mặt bàn đá. Tôn gia không phải kẻ ngốc, nếu ta cố tình bày ra một cái bẫy hoàn mỹ êm đềm, chúng tuyệt đối không bước vào.
Hắn dừng lại một nhịp, mượn tiếng gió rít ngoài cửa sổ để nhấn mạnh từng trọng âm.
Nhưng nếu chúng ta luống cuống che giấu, nội bộ lục đục vì sợ hãi danh tiếng sứt mẻ, chúng mới tin rằng Lâm gia thực sự đang ôm một củ khoai lang nóng bỏng tay. Kẻ thù sẽ không nghĩ chúng ta tu ma, mà sẽ cho rằng Lâm gia vô tình đào được di vật tà đạo của Vương gia và muốn nuốt trọn.
Tiếng lách cách vang lên, Lâm Mặc ném ra một lệnh bài bằng thanh đồng, mặt trên khắc chữ Dược đã mờ đi vài phần theo năm tháng.
Truyền lệnh của ta, đêm nay tự tay ngươi phá hủy ba mắt trận Tụ Linh ở rìa Mỏm Hắc Nham, làm cho linh khí bạo loạn giả tạo thành hiện trường phản phệ. Ghi nợ vào sổ công huân của Nhị trưởng lão sáu mươi điểm vì tội lơ là canh gác.
Ám vệ số Ba chấn động trong lòng, hiểu rõ cái giá này chân thực đến mức nào. Phá hủy ba mắt trận đồng nghĩa với việc sản lượng Xích Huyết Sâm quý giá mùa này sẽ sụt giảm ba thành. Đồng thời, mệnh lệnh tiếp theo của Tộc trưởng càng khóa chết mọi sự nghi ngờ.
Niêm phong toàn bộ kho linh thảo bậc một trong ba ngày tới, cấm tuyệt đối bất kỳ ai xuất nhập viện cớ kiểm tra.
Thuộc hạ đã rõ, tuyệt đối không để lại dấu vết nhân tạo.
Hắn cắn răng nhận lấy lệnh bài thanh đồng, thân ảnh hóa thành một vệt sương mỏng dung nhập vào bóng tối. Ống ngọc chứa thứ tà vật kia được bọc kín trong lớp linh lực hệ Ám, lao thẳng về phía tây nam Tử Trúc Lĩnh.
Tại cửa vào Mỏm Hắc Nham, sương lạnh buốt xương, địa mạch hệ Thổ nơi này cuồn cuộn chảy bên dưới lớp nham thạch. Trạng thái tự nhiên của linh mạch tạo thành một lớp kháng cự vô hình, liên tục đẩy lùi những luồng khí tức không thuộc về mảnh đất này.
Ám vệ số Ba vừa đặt ống ngọc xuống rễ cây Hắc Tùng, trận văn tự nhiên của linh mạch lập tức trồi lên. Những sợi chỉ vàng mang theo sinh cơ mộc hệ quấn lấy luồng sát khí mỏng manh định cắn nuốt sạch sẽ.
Nếu để linh mạch tịnh hóa hết oán khí, cái bẫy dẫn đường cho la bàn Tôn gia sẽ hoàn toàn thất bại. Toàn bộ mưu đồ mượn dao giết người của Tộc trưởng sẽ đổ sông đổ biển.
Không chút do dự, bóng đen rút ra một tờ Trấn Thổ Phù bậc hai, cắn nát đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết thuần túy nhất để cưỡng ép kích hoạt. Phù lục bốc cháy rực rỡ, không phát ra tiếng động nhưng lại hóa thành một đạo gông cùm bằng bùn lầy phong tỏa một góc địa mạch.
Một lỗ hổng vừa vặn được mở ra, cho phép oán khí từ ống ngọc từ từ thẩm thấu vào lòng đất. Đổi lại, linh lực phản chấn từ địa mạch hung hăng đánh ngược lên cánh tay trái của Ám vệ số Ba.
Tiếng xương cốt rạn nứt vang lên lạo xạo, kinh mạch hệ Mộc dọc cánh tay hoàn toàn đứt gãy. Tu vi ẩn nấp của hắn tạm thời rớt xuống một đại cảnh giới, phải mất ít nhất ba tháng tĩnh dưỡng mới mong hồi phục.
Hắn nén tiếng rên rỉ, dùng pháp quyết hệ Thổ lấp lại lớp đất tàn, cẩn thận chôn vùi ống ngọc nhạt màu rêu phong. Ngay khoảnh khắc ba mắt trận Tụ Linh bị cưỡng chế đánh vỡ, một luồng ba động hỗn loạn xé toạc màn đêm tĩnh lặng.
Cách đó mười dặm, trên đài quan sát bằng đá xanh của Tôn gia, viên ngọc khảm nạm trên mặt la bàn thám trắc bỗng nhiên nứt toác một đường chân tóc. Kim chỉ nam bằng hắc thiết điên cuồng xoay vòng, cuối cùng cắm phập về hướng Mỏm Hắc Nham, phát ra tiếng ong ong đầy quỷ dị.
Gió đêm rít gào qua sườn đông Tử Trúc Lĩnh, mang theo mùi ngai ngái của linh thổ bị thiêu rụi. Tôn Trạch, gã thám tử lão luyện của Tôn gia, ép sát thân mình xuống một phiến đá rêu phong, dốc toàn lực duy trì hiệu quả của tấm Quy Tức Phù đang dán trước ngực. Mấy ngày nay, phường thị tán tu liên tục lan truyền lời đồn Lâm gia đang lục đục nội bộ vì cạn kiệt tài nguyên, uy tín của gia tộc họ Lâm trong mắt ngoại nhân đã giảm sút nghiêm trọng. Chướng mắt trước sự hưng thịnh giả tạo, Tôn Trạch được phái đến đây để tìm kiếm khe hở, và cảnh tượng hỗn loạn dưới chân núi lúc này dường như đang chứng minh cho sự suy tàn đó.
Ngay giữa khu vực cấm chế sứt mẻ, giọng nói mang theo linh lực phẫn nộ của Nhị trưởng lão Lâm Khác vang dội cả một góc rừng.
Lập tức phong bế kho đan dược tầng hai cho lão phu, kẻ nào dám hé răng nửa lời về việc hỏng trận đêm nay sẽ bị xử theo phản tộc quy!
Sắc mặt Lâm Khác nhợt nhạt dưới ánh trăng, hai tay lão run rẩy kết ấn, thô bạo nhổ một cây Trấn Mạch Kỳ cắm sâu dưới lòng đất lên. Hành động ép buộc rút pháp khí hộ trận này lập tức tạo ra một chuỗi phản phệ dây chuyền, khiến ba mắt trận liên kết xung quanh đồng loạt nổ tung. Linh khí bạo loạn tạo thành một luồng xoáy cắt đứt hoàn toàn sinh cơ của khu vực xung quanh.
Ba mẫu Xích Huyết Sâm đang độ sinh trưởng mạnh nhất nháy mắt héo rũ, toàn bộ tinh hoa linh dược bị địa mạch đứt gãy hút ngược trở lại lòng đất. Sự đánh đổi này quá mức tàn nhẫn, toàn bộ tổn thất lập tức được ghi vào sổ sách gia tộc như một khoản nợ khổng lồ mà đường khẩu luyện đan phải gánh chịu trong ba năm tới. Từ trên cao nhìn xuống, Tôn Trạch khẽ nheo mắt, gã hiểu rõ không một gia tộc tu tiên nào lại điên cuồng hy sinh tài nguyên bồi dưỡng Trúc Cơ chân thật đến vậy chỉ để diễn kịch. Sự hoảng loạn của Lâm Khác và cái giá đắt đỏ kia càng củng cố niềm tin trong gã rằng Lâm gia đang thực sự đối mặt với một tai ương chí mạng.
Gã thám tử cẩn thận lấy từ trong tay áo ra một chiếc Đồng Oản Thám Khí, bề mặt món pháp bảo rải rác những vết rạn nhỏ do sử dụng quá độ. Để vượt qua tầng nhiễu loạn của trận văn Lâm gia, Tôn Trạch cắn chóp lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết nhỏ thẳng vào lòng bát đồng. Trả giá bằng ba tháng thọ nguyên và sự khô kiệt của kinh mạch cánh tay phải, mặt nước trong bát lập tức sôi trào, kim chỉ nam điên cuồng xoay tít rồi dừng lại ở một góc độ kỳ lạ. Nó không chỉ về phía khu vực linh điền sụp đổ, mà lại hắt ra một luồng ánh sáng đỏ thẫm mỏng như sợi chỉ, hướng thẳng về phía Mỏm Hắc Nham.
Khí tức của tà vật huyết đạo, bọn chúng không phải đang bắt trộm, mà là đang tuyệt vọng che giấu một món đồ cấm kỵ.
Tôn Trạch thầm nghĩ, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo khi tự cho rằng mình đã nhìn thấu toàn bộ bố cục vụng về của tộc trưởng Lâm gia. Gã nhận định Lâm Mặc đang cố gắng dùng việc hỏng linh điền làm bình phong, ép Nhị trưởng lão gánh tội thất trách để đánh lạc hướng sự chú ý của các tông môn lớn khỏi tà vật kia. Nếu Tôn gia có thể đoạt được vật chứng mang đầy oán khí này trước, họ hoàn toàn có cớ danh chính ngôn thuận bẩm báo lên thượng tông, mượn đao diệt trừ triệt để cái gai trong mắt ở Tử Trúc Lĩnh.
Không chút do dự, Tôn Trạch quyết định từ bỏ nhiệm vụ vẽ lại sơ đồ tuần tra ban đầu để chuyển sang chiến thuật truy vết đoạt bảo. Gã lôi ra một khối Lưu Quang Toái Ảnh ngọc giản, không ngần ngại bóp nát món pháp khí truyền tin dùng một lần có giá trị liên thành này. Một luồng thần thức được mã hóa tinh vi nương theo ánh sáng vỡ vụn, xé gió bay thẳng về hướng chấp sự đường của Tôn gia, mang theo tọa độ và mệnh lệnh điều động khẩn cấp.
Mục tiêu đang di chuyển về Mỏm Hắc Nham, lập tức xuất động đội tinh anh mang theo trận bàn phong tỏa, tuyệt đối không để Lâm gia kịp tiêu hủy vật chứng.
Gã lẩm bẩm, phủi lớp bụi ngọc tàn tạ khỏi lòng bàn tay, sau đó tung người hòa vào màn đêm, bám sát theo tia sáng đỏ thẫm trên bát đồng. Tôn Trạch không hề hay biết, luồng suy luận sắc bén và quyết định thay đổi chiến thuật chớp nhoáng của gã đã nằm trọn trong vòng tính toán thứ hai của Lâm Mặc. Khối ngọc giản truyền tin vừa vỡ nát kia chính là chiếc chìa khóa cuối cùng, chính thức mở ra cánh cửa dẫn toàn bộ đội tinh anh Tôn gia bước vào sát cục đã được chôn sẵn dưới gốc Hắc Tùng.
Tia sáng đỏ thẫm từ mặt đồng rạn nứt phóng thẳng vào lớp sương mù, chiếu rọi một con Huyết Sát Cổ Trùng đang thoi thóp bám trên phiến đá nứt nẻ. Tôn Trạch gắt gao cắn chặt răng, nén lại cơn đau nhức thấu xương từ cánh tay phải đã khô quắt do thiêu đốt tinh huyết. Hắn nhận ra mưu kế của kẻ thù không nhằm vào mình, mà con bọ hút máu kia chính là tàn dư từ kẻ vừa tập kích Mỏm Hắc Nham. Đổi chiến thuật từ ẩn nấp phòng ngự sang chủ động thu thập tình báo, gã thám tử cắn răng vỗ mạnh vào ngực, bức ra một giọt tâm huyết cuối cùng rỏ xuống khí cụ. Linh lực cuồng bạo tràn vào trận văn trên mặt bát đồng, ép nó duy trì tia sáng truy vết dù những vết nứt đang ngày một lan rộng.
Linh lực cạn kiệt khiến bước chân Tôn Trạch lảo đảo, nhưng ánh sáng dẫn đường lại chỉ thẳng về phía gốc Hắc Tùng cằn cỗi nơi cửa vào khu mỏ. Hắn cẩn trọng dán một tấm Thổ Độn Phù rẻ tiền lên chân, lặn xuống tầng đất mỏng nhằm tránh tai mắt của đội tuần tra Lâm gia đang lùng sục phía trên. Vừa chạm đến rễ cây, một cỗ sát khí âm hàn mang đậm phong cách tà tu lập tức xộc thẳng vào thức hải, khiến thần hồn gã chấn động kịch liệt. Tôn Trạch hoảng hốt thu hồi thần thức, vội vã dùng tay trái bới lớp đất mùn, để lộ ra một khe hở nhỏ đang rỉ ra luồng oán khí đặc quánh từ một vật thể bị chôn vùi.
Hương vị máu tanh này tuyệt đối không phải công pháp mộc hệ thanh thuần của Tử Trúc Lĩnh. Tôn Trạch giật mình lùi lại, trong đầu chớp nhoáng hiện lên tin đồn về tà vật của Vương gia râm ran dạo gần đây. Hắn không dám đào sâu thêm để lấy vật chứng bên dưới, sợ rằng cấm chế phong tỏa oán khí sẽ nổ tung làm bại lộ tung tích. Một bước thối lui khôn ngoan được đưa ra, gã quyết định từ bỏ việc bám đuôi kẻ thù, lấy ngọc giản ghi lại dao động tà ác này rồi dồn toàn bộ linh lực còn sót lại kích hoạt ngọc bội truyền tống. Hắn tin chắc rằng, thông tin Lâm gia bị Vương gia âm thầm đâm lén sẽ là công trạng khổng lồ đủ để đổi lấy đan dược tục mệnh.
Ngay khi trận văn không gian vừa sáng lên, chiếc bát đồng thám trắc trên tay Tôn Trạch triệt để vỡ vụn thành bột mịn, cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ pháp bảo. Khí tức tà ác phản phệ theo luồng linh lực xông thẳng vào kinh mạch, khiến cánh tay phải của hắn triệt để hoại tử, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép dòm ngó bí mật cấp cao đã vĩnh viễn phế bỏ căn cơ Trúc Cơ của gã. Cùng lúc đó, tại thạch thất âm u của Lâm gia, một đạo phù văn cảnh báo dán trên mặt bàn đá đột nhiên hóa thành tro bụi. Lâm Mặc đứng chắp tay nhìn tàn tro bay lả tả, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo, biết rõ mồi nhử tại gốc tùng khô đã có kẻ cắn câu.
Kẻ địch đã mang theo sự ngộ nhận hoàn hảo nhất rời đi, hiện tại là lúc gia tộc phải diễn nốt vở kịch suy yếu để hợp thức hóa cục diện. Lâm Mặc quay sang Nhị trưởng lão đang đứng im lặng bên cạnh, trực tiếp ban hạ lệnh bài gia chủ, âm thanh trầm ổn vang lên trong không gian tĩnh mịch.
Truyền lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực sườn đông, lấy cớ oán khí rò rỉ làm ô nhiễm linh mạch, đình chỉ thu hoạch năm mẫu linh điền trong một tháng tới.
Giọng nói của hắn không mang theo chút gợn sóng, nhưng từng chữ đều định đoạt số phận của vô số tài nguyên.
Ghi nợ ba mươi điểm công huân đối với đội tuần tra đêm nay vì tội sơ xuất để lọt tà khí, bắt buộc bọn họ phải tự bỏ linh thạch bồi thường tổn thất phân bón.
Nhị trưởng lão nhận lấy thanh đồng lệnh bài, tay hơi run lên, ánh mắt lộ rõ vẻ xót xa khi nghĩ đến sản lượng linh dược bị đình trệ, nhưng vẫn cắn răng tuân
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.