Chương 42: Khô Trúc Mượn Mệnh
Đăng: 09/07/2026 11:21
3,660 từ
1 lượt đọc
Mùi lưu huỳnh gay gắt trộn lẫn tử khí xộc thẳng vào khoang mũi, mang theo tính ăn mòn kịch liệt khiến vòm họng Lâm Mặc nếm ngay vị tanh ngọt của máu. Lưỡi dao địa chấn xé toạc mặt đất dưới chân, ép hắn phải đạp mạnh mũi giày lên một đoạn rễ Tử Trúc đang khô héo để mượn lực lùi lại. Nhưng tốc độ lan tràn của hắc thủy còn nhanh hơn hắn tưởng tượng. Dòng nước đen ngòm đặc quánh như bùn lầy sủi bọt xèo xèo, men theo mạng lưới rễ cây chằng chịt rủ xuống vực sâu, điên cuồng cắn nuốt từng chút sinh cơ cuối cùng của linh mạch cấp hai.
Thần thức Lâm Mặc vừa thả ra dò xét mặt đất đang nứt toác, lập tức bị một cỗ oán niệm lạnh lẽo cắn trả khiến đầu óc đau nhói như hàng vạn cây kim đồng loạt đâm vào. Hắn cắn chặt chóp lưỡi, mượn cơn đau xé rát để giữ thanh tỉnh, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào trận văn bảo vệ gốc Tử Trúc ngàn năm. Những đường linh chỉ màu vàng nhạt vốn đan xen chặt chẽ dưới lớp đất bùn nay đã nứt nẻ quá nửa. Mỗi khi hắc thủy nhỏ xuống một giọt, một đoạn trận văn lại bốc khói xám xịt, linh khí bên trong bị cưỡng chế chuyển hóa thành tử khí.
Nếu để cỗ ma khí bổn nguyên này chạm đến lõi địa mạch cách đó ba mươi trượng, toàn bộ linh mạch Nam Cương của Lâm gia sẽ triệt để hóa thành ma thổ. Hàng trăm mẫu linh dược đang ươm trồng trên đỉnh núi sẽ chết khô trong một đêm, thế hệ chữ Tự vừa mới bắt đầu tu luyện cũng sẽ đứt đoạn con đường trường sinh, toàn bộ mười mấy năm tâm huyết vãn hồi cục diện của hắn coi như đổ sông đổ bể.
Tiểu bối, để lão phu xem ngươi cứu cái mạng quèn của mình, hay cứu lấy linh mạch của cả gia tộc!
Giọng nói the thé vọng lên từ dưới lớp hắc thủy, mang theo vẻ trào phúng tàn độc. Lão quái vật biết rõ điểm yếu cốt tử của tu sĩ gia tộc chính là căn cơ truyền thừa, nên mới dốc toàn bộ tàn dư lực lượng đánh một đòn đồng quy vu tận.
Lâm Mặc không đáp lời, sắc mặt trầm như nước đọng. Hắn biết rõ tu vi Luyện Khí viên mãn của mình căn bản không đủ tư cách ngạnh kháng oán niệm ngàn năm. Khắc chế duy nhất lúc này chỉ có thể là sinh cơ vô tận từ Mộc Bản Nguyên. Không chút do dự, hắn giơ cánh tay trái đã hóa gỗ lên cao, tay phải vận chuyển mười phần linh lực điểm mạnh vào ba đại huyệt trên kinh mạch cánh tay. Phập một tiếng trầm đục, một ngụm tinh huyết đỏ sẫm từ miệng hắn phun thẳng lên bề mặt lớp vỏ gỗ sần sùi.
Hạt giống Mộc Bản Nguyên nằm sâu trong đan điền nhận được tinh huyết hiến tế, lập tức bộc phát ra một luồng sáng lục lam chói mắt. Từng vòng mộc khí thuần túy từ cánh tay trái tràn ra, hóa thành vô số sợi tơ linh lực đâm thẳng vào vách đất đang sụp lở. Những sợi tơ này như có sinh mệnh, nhanh chóng đan dệt thành một tấm lưới khổng lồ chặn ngang lưng chừng vực sâu, vừa vặn bao bọc lấy phần lõi địa mạch đang thoi thóp.
Hắc thủy ầm ầm đổ xuống, va chạm mãnh liệt với tấm lưới lục lam. Hai cỗ lực lượng cực mộc và cực ma điên cuồng cắn xé nhau. Âm thanh xèo xèo chói tai vang lên liên miên bất tuyệt, sương mù xám và xanh cuộn trào che khuất cả tầm nhìn, đẩy nhiệt độ dưới đáy vực xuống mức đóng băng.
Chỉ trong ba nhịp thở ngắn ngủi, đan điền Lâm Mặc đã trống rỗng hoàn toàn. Linh lực hao hụt với tốc độ khủng khiếp khiến kinh mạch toàn thân hắn co rút, đau đớn như bị lưỡi cưa cùn kéo qua kéo lại. Tấm lưới lục lam bắt đầu xuất hiện dấu hiệu rạn nứt trước sức ép ngút ngàn của bổn nguyên ma khí. Khí tức tử vong men theo những sợi tơ linh lực dội ngược trở lại bản thể, khiến nửa thân trái của hắn nhanh chóng kết lại một lớp sương giá màu đen hôi thối.
Lâm Mặc hiểu rõ, nếu tiếp tục giằng co tiêu hao theo cách này, không quá mười nhịp thở nữa, thân tử đạo tiêu là cái kết duy nhất dành cho hắn, mà linh mạch gia tộc cuối cùng cũng không thể giữ nổi. Ánh mắt hắn lóe lên một tia quyết tuyệt, bàn tay phải dính đầy máu tươi run rẩy thò vào túi trữ vật bên hông. Hắn lôi ra ba tấm bùa chú màu vàng sậm, trên mặt vẽ chi chít những đường chu sa đỏ như máu, tản mát ra khí tức khô nóng dị thường.
t đỏ sậm phun thẳng lên lớp da vỏ cây sần sùi. Tinh huyết vừa chạm vào, cánh tay trái lập tức bộc phát ra một luồng sáng lục lam chói mắt, cuồn cuộn sinh cơ dâng trào như vỡ đê. Lâm Mặc mím chặt môi, thần thức phân làm mười luồng, điên cuồng dẫn dắt linh lực từ Mộc Bản Nguyên đan dệt thành một tấm võng ánh sáng khổng lồ chắn ngang giữa hố sâu. Kình phong va chạm tàn nhẫn, tấm võng lục lam vừa giăng ra đã đụng ngay phải luồng hắc thủy đang ầm ầm đổ xuống.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên liên hồi khi sinh cơ tinh thuần và ma khí tử vong cắn xé lẫn nhau. Mỗi một giọt hắc thủy bị tịnh hóa thành khói xám, linh lực trong đan điền Lâm Mặc lại hao hụt đi một đoạn lớn. Kinh mạch toàn thân hắn căng phồng lên như sắp đứt đoạn, cỗ phản chấn từ sự đối kháng cấp bậc cao khiến lục phủ ngũ tạng truyền đến từng cơn đau thắt. Cánh tay trái hóa gỗ bắt đầu phát ra những tiếng rắc rắc rợn người, từng khe nứt nhỏ rỉ ra dịch xanh nhạt quyện lẫn máu tươi.
Không thể cứ thế này ngạnh kháng, linh lực Luyện Khí kỳ của ta không chống đỡ nổi thời gian nửa nén nhang.
Lâm Mặc cắn răng đánh giá thế cục, đồng tử co rụt lại khi nhận ra một điểm dị thường. Thần thức của hắn cảm nhận được luồng hắc thủy kia không hề chảy tràn lan một cách vô thức. Dòng nước đen ngòm đang chủ động len lỏi qua những rãnh nứt của trận văn phong ấn cũ, mượn chính các mắt trận đã vỡ nát làm cừ đạo để tăng tốc độ xâm nhập. Lão quái vật căn bản không tốn sức cày xới đất đá, mà đang dùng tàn trận của tổ tiên Lâm gia để dẫn đường cho ma khí đâm thẳng vào lõi địa mạch.
Phát hiện ra rồi sao? Tiểu bối, thần thức của ngươi quả thật nhạy bén hơn tu sĩ Luyện Khí bình thường rất nhiều.
Giọng nói the thé lại vang lên từ dưới lớp bùn lầy, lần này mang theo sự đắc ý tột độ. Lão quái vật hiển nhiên không sợ bị nhìn thấu, bởi đây là một cái dương mưu tàn độc.
Trận đồ này vốn dùng để giam cầm lão phu, nay rễ trận đã đứt, nó chính là con đường ngắn nhất dẫn đến linh mạch. Ngươi muốn cản, trừ phi băm vỡ toàn bộ nền móng của Tử Trúc Lĩnh!
Đáy mắt Lâm Mặc lóe lên một tia ngoan tuyệt. Hắn không lùi lại để bảo toàn tính mạng, mà trực tiếp cắm sâu năm ngón tay trái đã hóa thành móng vuốt gỗ xuống lớp đất bùn đang tản ra tử khí. Nếu lão quái vật muốn mượn đường trận văn, hắn sẽ dùng Mộc Bản Nguyên đoạt lại quyền khống chế mạng lưới rễ cây đang bám dọc theo tàn trận.
Trận văn nứt vỡ thì ta sẽ dùng rễ trúc làm trận văn mới!
Hắn gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, điên cuồng rút kiệt hai phần ba lượng linh lực còn lại từ đan điền, rót thẳng vào cội nguồn Tử Trúc. Hàng ngàn sợi rễ cây khô héo bên dưới lớp đất sâu bỗng nhiên sáng bừng lên sắc lục lam. Dưới sự thôi thúc bất chấp hậu quả của Mộc Bản Nguyên, bộ rễ Tử Trúc vươn dài ra như vô số xúc tu, ghim chặt vào các mắt trận đã vỡ nát để lấp kín lỗ hổng. Những nơi hắc thủy chảy qua lập tức bị rễ trúc quấn lấy, mượn sinh cơ cường đại để cưỡng chế phong tỏa.
Thế nhưng, cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Hơn ba mươi giọt Tử Trúc Linh Dịch quý giá tích cóp mười năm qua trong gốc cây mẹ nháy mắt bốc hơi sạch sẽ, để lại một mảng thân trúc chuyển sang màu xám xịt. Thọ nguyên của chính Lâm Mặc cũng mơ hồ bị thiêu đốt, mái tóc đen nhánh xuất hiện vài sợi bạc trắng, da dẻ tái nhợt không còn giọt máu. Đổi lại, sự can thiệp bá đạo của Mộc Bản Nguyên khiến tốc độ rơi của hắc thủy khựng lại ở khoảng cách mười trượng so với lõi địa mạch.
Dòng nước đen bị ép tụ lại thành một vũng lớn đang sôi sục, không ngừng xói mòn lớp phòng ngự bằng rễ cây. Đúng lúc thế trận giằng co tưởng chừng như tạm thời được ổn định, thông qua mối liên kết thần thức với bộ rễ sâu nhất, Lâm Mặc bỗng nhiên rùng mình kinh hãi. Hắn mơ hồ chạm tới một luồng khí tức hoàn toàn xa lạ.
Ẩn giấu ngay bên dưới lõi địa mạch cấp hai của gia tộc, hoàn toàn không phải là nền đá tảng thông thường, mà là một tầng cấm chế thứ hai cực kỳ cổ xưa. Tầng cấm chế này không tỏa ra linh khí thanh bình của Lâm gia, mà mang đậm hơi thở thượng cổ tang thương. Điều khiến da đầu Lâm Mặc tê dại là, tầng cấm chế cổ xưa kia không hề bài xích hắc thủy, ngược lại đang chậm rãi mở ra từng khe nứt, giống như một chiếc miệng khổng lồ đói khát bắt đầu tham lam cắn nuốt chính ma khí bổn nguyên của lão quái vật.
Máu tươi từ khóe miệng Lâm Mặc rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống mu bàn tay trái đang cắm ngập trong tầng bùn nhão nhoét. Dưới sự thúc giục của hai phần ba lượng linh lực cuối cùng, hạt giống Mộc Bản Nguyên điên cuồng bốc lên thanh quang rực rỡ, men theo từng đường kinh mạch sưng tấy truyền thẳng vào lòng đất. Hàng ngàn sợi rễ Tử Trúc vốn đã khô héo bỗng nhiên rung lên bần bật, tróc đi lớp vỏ xám xịt bên ngoài để lộ ra mầm non xanh biếc. Chúng đan cài vào nhau với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tạo thành một tấm lưới sinh cơ khổng lồ, hung hăng cắm phập vào những rãnh nứt của phong ấn cũ đang bị hắc thủy ăn mòn.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên liên miên bất tuyệt khi sinh cơ và tử khí va chạm. Hắc thủy đặc quánh mang theo oán niệm ngàn năm vừa chạm vào lớp rễ mới liền bốc lên những cột khói tanh tưởi, ý đồ cưỡng ép thâm nhập vào lõi địa mạch lập tức bị chặn đứng. Sắc mặt Lâm Mặc tái nhợt như giấy, mồ hôi lạnh ướt đẫm vạt áo đạo bào. Mỗi một tấc hắc thủy bị tịnh hóa, đan điền của hắn lại truyền đến một cơn đau nhói như bị xé rách, linh lực trong cơ thể bốc hơi với tốc độ kinh hoàng.
Trong vũng hắc thủy bên dưới, tiếng cười the thé của lão quái vật bỗng nhiên im bặt, thay vào đó là một tiếng hừ lạnh mang theo nộ khí ngút trời.
Khá khen cho một tên tiểu bối Luyện Khí, lại dám dùng nhục thân làm trạm trung chuyển sinh cơ! Nếu ngươi đã muốn bồi táng cùng linh mạch, lão phu liền thành toàn cho ngươi!
Vừa dứt lời, dòng hắc thủy đang chảy tràn lan dưới đáy vực đột ngột đổi hướng. Thay vì tiếp tục đào sâu xuống địa mạch, toàn bộ oán niệm ngưng tụ lại thành một mũi nhọn đen kịt, men theo chính mạng lưới rễ Tử Trúc mà Lâm Mặc vừa giăng ra, hung hăng trào ngược trở lên. Lão quái vật nhạy bén nhận ra điểm yếu chí mạng của đối phương, Mộc Bản Nguyên tuy khắc chế tà khí, nhưng bản thân tu vi của Lâm Mặc quá thấp, căn bản không chịu nổi sự cọ xát của nguồn năng lượng khổng lồ.
Một cỗ hàn khí thấu xương nháy mắt truyền dọc từ đầu ngón tay trái lên tận bả vai Lâm Mặc. Lớp vỏ gỗ bảo vệ cánh tay hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt chân chim, từ bên trong rỉ ra thứ dịch mủ màu đen hôi thối. Hắc thủy không chỉ phá hủy kinh mạch mà còn mang theo tà niệm ăn mòn thần thức, hóa thành vô số ảo ảnh ác quỷ gào thét cắn xé trong thức hải. Lâm Mặc kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình lảo đảo chực ngã, tay phải vội vã bấm niệm pháp quyết định cắt đứt kết nối.
Nhưng đã muộn, lực hút từ hắc thủy gắt gao khóa chặt lấy Mộc Bản Nguyên, tạo thành một vòng tuần hoàn tử thần. Nếu hắn rút tay lúc này, hắc thủy đã tích tụ dồn nén sẽ lập tức vỡ đê, triệt để dìm ngập lõi linh mạch cấp hai bên dưới chỉ trong nửa nhịp thở. Không rút tay, tà khí sẽ xông thẳng vào tâm mạch, biến hắn thành một cỗ ma thi mất đi ý thức.
Đáy mắt Lâm Mặc lóe lên một tia tàn nhẫn, hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ sẫm phủ kín lên mặt ngọc giản trước ngực. Đây là trận bài khống chế tàn trận của Lâm gia mà hắn vừa dùng thần thức đoạt được. Không thể dùng sinh cơ để ngạnh kháng, hắn quyết định mượn đao giết người.
Tụ sát, nghịch chuyển, trảm mạch!
Hắn gầm lên một tiếng khàn đặc, ngón tay phải vẽ ra một đạo huyết phù giữa không trung rồi vỗ mạnh vào bả vai trái của chính mình. Những đường linh chỉ màu vàng nhạt của tàn trận vốn đang vỡ nát dưới đất bỗng nhiên sáng bừng lên, sát khí từ phong ấn cũ bị cưỡng chế hội tụ lại, hóa thành một lưỡi đao vô hình chém thẳng vào khớp vai trái của hắn. Lâm Mặc chủ động tự phế bỏ toàn bộ đường kinh mạch kết nối từ vai xuống cánh tay, tạo ra một vùng tử địa cô lập hoàn toàn với tâm mạch.
Máu đen trào ra như suối, cánh tay trái của hắn hoàn toàn mất đi cảm giác, triệt để hóa thành một khúc gỗ khô mục nát, bị hắc thủy nhuộm thành một màu đen kịt. Thế nhưng, nhờ vùng tử địa này, đà tiến công của tà khí bị khựng lại ngay tại bả vai, không thể xâm nhập vào đan điền. Lão quái vật dưới vực sâu phát ra một tiếng rống giận dữ vì bị tính kế, toàn bộ tàn hồn vội vã bám theo luồng hắc thủy cuối cùng, điên cuồng lao thẳng vào cánh tay trái đã hóa đen của Lâm Mặc để tranh đoạt Mộc Bản Nguyên đang bị nhốt bên trong.
Nếu hắn cưỡng ép rút tay lúc này, lực phản phệ từ sự chênh lệch cảnh giới sẽ lập tức kéo tuột Mộc Bản Nguyên ra khỏi cơ thể, đồng thời rót thẳng ma khí vào tâm mạch. Nhưng nếu tiếp tục duy trì thế giằng co, không tới nửa nén nhang, tu vi Luyện Khí viên mãn của hắn sẽ bị hút cạn, biến thành chất dinh dưỡng cho tàn hồn ác quỷ. Hắc thủy đã lan đến cùi chỏ tay trái, lớp da gỗ bong tróc từng mảng, rỉ ra những giọt mủ đen hôi thối ăn mòn cả xương cốt bên trong. Trong thức hải, từng bầy ác quỷ nhe nanh múa vuốt xé rách lớp phòng ngự thần thức mỏng manh, ép Lâm Mặc phải nếm trải cơn đau xẻ thịt lóc xương.
Lão cẩu, ngươi tính toán rất khá, nhưng lại đánh giá sai sự tàn nhẫn của tu sĩ Lâm gia!
Lâm Mặc gầm lên một tiếng rỉ máu qua kẽ răng. Hắn không lùi mà tiến, chân phải đạp mạnh xuống nền đá đang nứt nẻ, ghim chặt thân hình ngay bên miệng vực. Bàn tay phải của hắn vung lên, không chút do dự cắm phập ba ngón tay mang theo linh lực sắc bén như kiếm khí vào chính bả vai trái của mình. Một tiếng xé rách trầm đục vang lên, máu tươi đỏ sẫm bắn vọt ra ngoài, nhuộm đỏ cả vạt áo đạo bào. Hắn đang chủ động dùng thủ pháp Tự Đoạn Kinh Mạch, trực tiếp bóp nát ba đường linh mạch nối liền cánh tay trái với đan điền, triệt để cắt đứt đường lui của chính mình.
Mày điên rồi! Dám tự phế căn cơ?
Giọng nói the thé của lão quái vật lần đầu tiên lộ ra vẻ hoảng loạn. Lão không ngờ tên tiểu bối này lại quyết đoán đến mức tự hủy hoại đạo cơ tu luyện để ngăn chặn ma khí xâm nhập. Mất đi sự liên kết linh lực từ đan điền, cánh tay trái hóa gỗ của Lâm Mặc lập tức trở thành một vật chứa độc lập. Hạt giống Mộc Bản Nguyên bị nhốt bên trong cánh tay chết không còn đường lùi, bản năng sinh tồn khiến nó bùng nổ ra ánh sáng lục lam chói mắt gấp chục lần ban nãy. Sinh cơ khổng lồ hóa thành hàng vạn sợi tơ mộc linh, điên cuồng đâm xuyên qua lớp hắc thủy, ghim chặt lấy mạng lưới rễ Tử Trúc đang mục nát.
Trận đồ ngũ hành, mượn mộc khóa ma, phong!
Lâm Mặc sắc mặt trắng bệch như giấy, há miệng phun ra một ngụm tinh huyết cuối cùng lên tấm bùa chú vàng rực vừa rút ra từ túi trữ vật. Tấm phù lục bậc hai thượng phẩm mang tên Khốn Linh Phù bốc cháy phừng phực, hóa thành một xiềng xích phù văn quấn chặt lấy phần rễ cây giao thoa giữa hắc thủy và tơ mộc linh. Sự kết hợp giữa phù lục, Mộc Bản Nguyên và cánh tay phế tàn của hắn tạo thành một bức tường thành sinh tử, triệt để phong kín con đường đi xuống địa mạch của ma khí. Hắc thủy dội ngược trở lại, va chạm kịch liệt với tơ mộc linh tạo ra những tiếng xèo xèo chói tai, khói độc bốc lên mịt mù che khuất cả đáy vực.
Không! Mưu đồ ba ngàn năm của bản tọa, không thể hủy trong tay một tên Luyện Khí giun dế!
Tiếng gầm rú tuyệt vọng của bộ hài cốt vang vọng khắp không gian, nương theo đó là tiếng xương cốt vỡ vụn răng rắc. Oán niệm không có chỗ xả bờ, lại bị Mộc Bản Nguyên vắt kiệt, khiến tàn hồn của lão quái vật bắt đầu sụp đổ. Thế nhưng, ngay khi Lâm Mặc vừa định thở phào, một biến số nằm ngoài dự tính của cả hắn lẫn tàn hồn kia đột ngột xuất hiện. Lực lượng va chạm giữa cực mộc và cực ma ngay tại lõi cấm địa đã vô tình phá vỡ một tầng cấm chế cổ xưa ẩn giấu sâu dưới lớp đá ong. Từ trong đống tàn tích của bộ hài cốt vừa hóa thành tro bụi, một vật thể hình thoi đen ngòm to bằng nắm tay từ từ bay lên. Vật này không tỏa ra ma khí, cũng chẳng có linh lực, nhưng ngay khi nó xuất hiện, toàn bộ không gian xung quanh đáy vực dường như bị bóp nghẹt.
Huyết dịch Lâm gia... Khế ước... Mở...
Một âm thanh cổ xưa, khàn đục không rõ nam nữ đột ngột vang lên thẳng trong đầu Lâm Mặc, hoàn toàn khác biệt với giọng nói của lão quái vật ban nãy. Vật thể hình thoi bắt đầu xoay tròn, mỗi vòng xoay lại hút lấy một giọt máu tươi đang chảy ròng ròng từ bả vai trái của hắn. Trên bề mặt vật thể dần nứt ra những đường vân đỏ rực, tỏa ra một cỗ uy áp hoang cổ vượt xa trí tưởng tượng của một tu sĩ Luyện Khí. Khe nứt địa mạch dưới chân Lâm Mặc vốn đã ngừng sụp lún nay lại bắt đầu rung lên bần bật, nhưng lần này không phải sụp đổ, mà là đang bị một lực lượng vô hình kéo toạc ra thành một cánh cổng không gian vặn vẹo. Ở phía bên kia cánh cổng, một con mắt khổng lồ màu hổ phách, lạnh lẽo vô tình đang chậm rãi mở ra, nhìn chằm chằm vào thân ảnh đẫm máu của hắn.
Thần thức Lâm Mặc vừa thả ra dò xét mặt đất đang nứt toác, lập tức bị một cỗ oán niệm lạnh lẽo cắn trả khiến đầu óc đau nhói như hàng vạn cây kim đồng loạt đâm vào. Hắn cắn chặt chóp lưỡi, mượn cơn đau xé rát để giữ thanh tỉnh, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào trận văn bảo vệ gốc Tử Trúc ngàn năm. Những đường linh chỉ màu vàng nhạt vốn đan xen chặt chẽ dưới lớp đất bùn nay đã nứt nẻ quá nửa. Mỗi khi hắc thủy nhỏ xuống một giọt, một đoạn trận văn lại bốc khói xám xịt, linh khí bên trong bị cưỡng chế chuyển hóa thành tử khí.
Nếu để cỗ ma khí bổn nguyên này chạm đến lõi địa mạch cách đó ba mươi trượng, toàn bộ linh mạch Nam Cương của Lâm gia sẽ triệt để hóa thành ma thổ. Hàng trăm mẫu linh dược đang ươm trồng trên đỉnh núi sẽ chết khô trong một đêm, thế hệ chữ Tự vừa mới bắt đầu tu luyện cũng sẽ đứt đoạn con đường trường sinh, toàn bộ mười mấy năm tâm huyết vãn hồi cục diện của hắn coi như đổ sông đổ bể.
Tiểu bối, để lão phu xem ngươi cứu cái mạng quèn của mình, hay cứu lấy linh mạch của cả gia tộc!
Giọng nói the thé vọng lên từ dưới lớp hắc thủy, mang theo vẻ trào phúng tàn độc. Lão quái vật biết rõ điểm yếu cốt tử của tu sĩ gia tộc chính là căn cơ truyền thừa, nên mới dốc toàn bộ tàn dư lực lượng đánh một đòn đồng quy vu tận.
Lâm Mặc không đáp lời, sắc mặt trầm như nước đọng. Hắn biết rõ tu vi Luyện Khí viên mãn của mình căn bản không đủ tư cách ngạnh kháng oán niệm ngàn năm. Khắc chế duy nhất lúc này chỉ có thể là sinh cơ vô tận từ Mộc Bản Nguyên. Không chút do dự, hắn giơ cánh tay trái đã hóa gỗ lên cao, tay phải vận chuyển mười phần linh lực điểm mạnh vào ba đại huyệt trên kinh mạch cánh tay. Phập một tiếng trầm đục, một ngụm tinh huyết đỏ sẫm từ miệng hắn phun thẳng lên bề mặt lớp vỏ gỗ sần sùi.
Hạt giống Mộc Bản Nguyên nằm sâu trong đan điền nhận được tinh huyết hiến tế, lập tức bộc phát ra một luồng sáng lục lam chói mắt. Từng vòng mộc khí thuần túy từ cánh tay trái tràn ra, hóa thành vô số sợi tơ linh lực đâm thẳng vào vách đất đang sụp lở. Những sợi tơ này như có sinh mệnh, nhanh chóng đan dệt thành một tấm lưới khổng lồ chặn ngang lưng chừng vực sâu, vừa vặn bao bọc lấy phần lõi địa mạch đang thoi thóp.
Hắc thủy ầm ầm đổ xuống, va chạm mãnh liệt với tấm lưới lục lam. Hai cỗ lực lượng cực mộc và cực ma điên cuồng cắn xé nhau. Âm thanh xèo xèo chói tai vang lên liên miên bất tuyệt, sương mù xám và xanh cuộn trào che khuất cả tầm nhìn, đẩy nhiệt độ dưới đáy vực xuống mức đóng băng.
Chỉ trong ba nhịp thở ngắn ngủi, đan điền Lâm Mặc đã trống rỗng hoàn toàn. Linh lực hao hụt với tốc độ khủng khiếp khiến kinh mạch toàn thân hắn co rút, đau đớn như bị lưỡi cưa cùn kéo qua kéo lại. Tấm lưới lục lam bắt đầu xuất hiện dấu hiệu rạn nứt trước sức ép ngút ngàn của bổn nguyên ma khí. Khí tức tử vong men theo những sợi tơ linh lực dội ngược trở lại bản thể, khiến nửa thân trái của hắn nhanh chóng kết lại một lớp sương giá màu đen hôi thối.
Lâm Mặc hiểu rõ, nếu tiếp tục giằng co tiêu hao theo cách này, không quá mười nhịp thở nữa, thân tử đạo tiêu là cái kết duy nhất dành cho hắn, mà linh mạch gia tộc cuối cùng cũng không thể giữ nổi. Ánh mắt hắn lóe lên một tia quyết tuyệt, bàn tay phải dính đầy máu tươi run rẩy thò vào túi trữ vật bên hông. Hắn lôi ra ba tấm bùa chú màu vàng sậm, trên mặt vẽ chi chít những đường chu sa đỏ như máu, tản mát ra khí tức khô nóng dị thường.
t đỏ sậm phun thẳng lên lớp da vỏ cây sần sùi. Tinh huyết vừa chạm vào, cánh tay trái lập tức bộc phát ra một luồng sáng lục lam chói mắt, cuồn cuộn sinh cơ dâng trào như vỡ đê. Lâm Mặc mím chặt môi, thần thức phân làm mười luồng, điên cuồng dẫn dắt linh lực từ Mộc Bản Nguyên đan dệt thành một tấm võng ánh sáng khổng lồ chắn ngang giữa hố sâu. Kình phong va chạm tàn nhẫn, tấm võng lục lam vừa giăng ra đã đụng ngay phải luồng hắc thủy đang ầm ầm đổ xuống.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên liên hồi khi sinh cơ tinh thuần và ma khí tử vong cắn xé lẫn nhau. Mỗi một giọt hắc thủy bị tịnh hóa thành khói xám, linh lực trong đan điền Lâm Mặc lại hao hụt đi một đoạn lớn. Kinh mạch toàn thân hắn căng phồng lên như sắp đứt đoạn, cỗ phản chấn từ sự đối kháng cấp bậc cao khiến lục phủ ngũ tạng truyền đến từng cơn đau thắt. Cánh tay trái hóa gỗ bắt đầu phát ra những tiếng rắc rắc rợn người, từng khe nứt nhỏ rỉ ra dịch xanh nhạt quyện lẫn máu tươi.
Không thể cứ thế này ngạnh kháng, linh lực Luyện Khí kỳ của ta không chống đỡ nổi thời gian nửa nén nhang.
Lâm Mặc cắn răng đánh giá thế cục, đồng tử co rụt lại khi nhận ra một điểm dị thường. Thần thức của hắn cảm nhận được luồng hắc thủy kia không hề chảy tràn lan một cách vô thức. Dòng nước đen ngòm đang chủ động len lỏi qua những rãnh nứt của trận văn phong ấn cũ, mượn chính các mắt trận đã vỡ nát làm cừ đạo để tăng tốc độ xâm nhập. Lão quái vật căn bản không tốn sức cày xới đất đá, mà đang dùng tàn trận của tổ tiên Lâm gia để dẫn đường cho ma khí đâm thẳng vào lõi địa mạch.
Phát hiện ra rồi sao? Tiểu bối, thần thức của ngươi quả thật nhạy bén hơn tu sĩ Luyện Khí bình thường rất nhiều.
Giọng nói the thé lại vang lên từ dưới lớp bùn lầy, lần này mang theo sự đắc ý tột độ. Lão quái vật hiển nhiên không sợ bị nhìn thấu, bởi đây là một cái dương mưu tàn độc.
Trận đồ này vốn dùng để giam cầm lão phu, nay rễ trận đã đứt, nó chính là con đường ngắn nhất dẫn đến linh mạch. Ngươi muốn cản, trừ phi băm vỡ toàn bộ nền móng của Tử Trúc Lĩnh!
Đáy mắt Lâm Mặc lóe lên một tia ngoan tuyệt. Hắn không lùi lại để bảo toàn tính mạng, mà trực tiếp cắm sâu năm ngón tay trái đã hóa thành móng vuốt gỗ xuống lớp đất bùn đang tản ra tử khí. Nếu lão quái vật muốn mượn đường trận văn, hắn sẽ dùng Mộc Bản Nguyên đoạt lại quyền khống chế mạng lưới rễ cây đang bám dọc theo tàn trận.
Trận văn nứt vỡ thì ta sẽ dùng rễ trúc làm trận văn mới!
Hắn gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, điên cuồng rút kiệt hai phần ba lượng linh lực còn lại từ đan điền, rót thẳng vào cội nguồn Tử Trúc. Hàng ngàn sợi rễ cây khô héo bên dưới lớp đất sâu bỗng nhiên sáng bừng lên sắc lục lam. Dưới sự thôi thúc bất chấp hậu quả của Mộc Bản Nguyên, bộ rễ Tử Trúc vươn dài ra như vô số xúc tu, ghim chặt vào các mắt trận đã vỡ nát để lấp kín lỗ hổng. Những nơi hắc thủy chảy qua lập tức bị rễ trúc quấn lấy, mượn sinh cơ cường đại để cưỡng chế phong tỏa.
Thế nhưng, cái giá phải trả vô cùng thảm liệt. Hơn ba mươi giọt Tử Trúc Linh Dịch quý giá tích cóp mười năm qua trong gốc cây mẹ nháy mắt bốc hơi sạch sẽ, để lại một mảng thân trúc chuyển sang màu xám xịt. Thọ nguyên của chính Lâm Mặc cũng mơ hồ bị thiêu đốt, mái tóc đen nhánh xuất hiện vài sợi bạc trắng, da dẻ tái nhợt không còn giọt máu. Đổi lại, sự can thiệp bá đạo của Mộc Bản Nguyên khiến tốc độ rơi của hắc thủy khựng lại ở khoảng cách mười trượng so với lõi địa mạch.
Dòng nước đen bị ép tụ lại thành một vũng lớn đang sôi sục, không ngừng xói mòn lớp phòng ngự bằng rễ cây. Đúng lúc thế trận giằng co tưởng chừng như tạm thời được ổn định, thông qua mối liên kết thần thức với bộ rễ sâu nhất, Lâm Mặc bỗng nhiên rùng mình kinh hãi. Hắn mơ hồ chạm tới một luồng khí tức hoàn toàn xa lạ.
Ẩn giấu ngay bên dưới lõi địa mạch cấp hai của gia tộc, hoàn toàn không phải là nền đá tảng thông thường, mà là một tầng cấm chế thứ hai cực kỳ cổ xưa. Tầng cấm chế này không tỏa ra linh khí thanh bình của Lâm gia, mà mang đậm hơi thở thượng cổ tang thương. Điều khiến da đầu Lâm Mặc tê dại là, tầng cấm chế cổ xưa kia không hề bài xích hắc thủy, ngược lại đang chậm rãi mở ra từng khe nứt, giống như một chiếc miệng khổng lồ đói khát bắt đầu tham lam cắn nuốt chính ma khí bổn nguyên của lão quái vật.
Máu tươi từ khóe miệng Lâm Mặc rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống mu bàn tay trái đang cắm ngập trong tầng bùn nhão nhoét. Dưới sự thúc giục của hai phần ba lượng linh lực cuối cùng, hạt giống Mộc Bản Nguyên điên cuồng bốc lên thanh quang rực rỡ, men theo từng đường kinh mạch sưng tấy truyền thẳng vào lòng đất. Hàng ngàn sợi rễ Tử Trúc vốn đã khô héo bỗng nhiên rung lên bần bật, tróc đi lớp vỏ xám xịt bên ngoài để lộ ra mầm non xanh biếc. Chúng đan cài vào nhau với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tạo thành một tấm lưới sinh cơ khổng lồ, hung hăng cắm phập vào những rãnh nứt của phong ấn cũ đang bị hắc thủy ăn mòn.
Tiếng xèo xèo chói tai vang lên liên miên bất tuyệt khi sinh cơ và tử khí va chạm. Hắc thủy đặc quánh mang theo oán niệm ngàn năm vừa chạm vào lớp rễ mới liền bốc lên những cột khói tanh tưởi, ý đồ cưỡng ép thâm nhập vào lõi địa mạch lập tức bị chặn đứng. Sắc mặt Lâm Mặc tái nhợt như giấy, mồ hôi lạnh ướt đẫm vạt áo đạo bào. Mỗi một tấc hắc thủy bị tịnh hóa, đan điền của hắn lại truyền đến một cơn đau nhói như bị xé rách, linh lực trong cơ thể bốc hơi với tốc độ kinh hoàng.
Trong vũng hắc thủy bên dưới, tiếng cười the thé của lão quái vật bỗng nhiên im bặt, thay vào đó là một tiếng hừ lạnh mang theo nộ khí ngút trời.
Khá khen cho một tên tiểu bối Luyện Khí, lại dám dùng nhục thân làm trạm trung chuyển sinh cơ! Nếu ngươi đã muốn bồi táng cùng linh mạch, lão phu liền thành toàn cho ngươi!
Vừa dứt lời, dòng hắc thủy đang chảy tràn lan dưới đáy vực đột ngột đổi hướng. Thay vì tiếp tục đào sâu xuống địa mạch, toàn bộ oán niệm ngưng tụ lại thành một mũi nhọn đen kịt, men theo chính mạng lưới rễ Tử Trúc mà Lâm Mặc vừa giăng ra, hung hăng trào ngược trở lên. Lão quái vật nhạy bén nhận ra điểm yếu chí mạng của đối phương, Mộc Bản Nguyên tuy khắc chế tà khí, nhưng bản thân tu vi của Lâm Mặc quá thấp, căn bản không chịu nổi sự cọ xát của nguồn năng lượng khổng lồ.
Một cỗ hàn khí thấu xương nháy mắt truyền dọc từ đầu ngón tay trái lên tận bả vai Lâm Mặc. Lớp vỏ gỗ bảo vệ cánh tay hắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt chân chim, từ bên trong rỉ ra thứ dịch mủ màu đen hôi thối. Hắc thủy không chỉ phá hủy kinh mạch mà còn mang theo tà niệm ăn mòn thần thức, hóa thành vô số ảo ảnh ác quỷ gào thét cắn xé trong thức hải. Lâm Mặc kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình lảo đảo chực ngã, tay phải vội vã bấm niệm pháp quyết định cắt đứt kết nối.
Nhưng đã muộn, lực hút từ hắc thủy gắt gao khóa chặt lấy Mộc Bản Nguyên, tạo thành một vòng tuần hoàn tử thần. Nếu hắn rút tay lúc này, hắc thủy đã tích tụ dồn nén sẽ lập tức vỡ đê, triệt để dìm ngập lõi linh mạch cấp hai bên dưới chỉ trong nửa nhịp thở. Không rút tay, tà khí sẽ xông thẳng vào tâm mạch, biến hắn thành một cỗ ma thi mất đi ý thức.
Đáy mắt Lâm Mặc lóe lên một tia tàn nhẫn, hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ sẫm phủ kín lên mặt ngọc giản trước ngực. Đây là trận bài khống chế tàn trận của Lâm gia mà hắn vừa dùng thần thức đoạt được. Không thể dùng sinh cơ để ngạnh kháng, hắn quyết định mượn đao giết người.
Tụ sát, nghịch chuyển, trảm mạch!
Hắn gầm lên một tiếng khàn đặc, ngón tay phải vẽ ra một đạo huyết phù giữa không trung rồi vỗ mạnh vào bả vai trái của chính mình. Những đường linh chỉ màu vàng nhạt của tàn trận vốn đang vỡ nát dưới đất bỗng nhiên sáng bừng lên, sát khí từ phong ấn cũ bị cưỡng chế hội tụ lại, hóa thành một lưỡi đao vô hình chém thẳng vào khớp vai trái của hắn. Lâm Mặc chủ động tự phế bỏ toàn bộ đường kinh mạch kết nối từ vai xuống cánh tay, tạo ra một vùng tử địa cô lập hoàn toàn với tâm mạch.
Máu đen trào ra như suối, cánh tay trái của hắn hoàn toàn mất đi cảm giác, triệt để hóa thành một khúc gỗ khô mục nát, bị hắc thủy nhuộm thành một màu đen kịt. Thế nhưng, nhờ vùng tử địa này, đà tiến công của tà khí bị khựng lại ngay tại bả vai, không thể xâm nhập vào đan điền. Lão quái vật dưới vực sâu phát ra một tiếng rống giận dữ vì bị tính kế, toàn bộ tàn hồn vội vã bám theo luồng hắc thủy cuối cùng, điên cuồng lao thẳng vào cánh tay trái đã hóa đen của Lâm Mặc để tranh đoạt Mộc Bản Nguyên đang bị nhốt bên trong.
Nếu hắn cưỡng ép rút tay lúc này, lực phản phệ từ sự chênh lệch cảnh giới sẽ lập tức kéo tuột Mộc Bản Nguyên ra khỏi cơ thể, đồng thời rót thẳng ma khí vào tâm mạch. Nhưng nếu tiếp tục duy trì thế giằng co, không tới nửa nén nhang, tu vi Luyện Khí viên mãn của hắn sẽ bị hút cạn, biến thành chất dinh dưỡng cho tàn hồn ác quỷ. Hắc thủy đã lan đến cùi chỏ tay trái, lớp da gỗ bong tróc từng mảng, rỉ ra những giọt mủ đen hôi thối ăn mòn cả xương cốt bên trong. Trong thức hải, từng bầy ác quỷ nhe nanh múa vuốt xé rách lớp phòng ngự thần thức mỏng manh, ép Lâm Mặc phải nếm trải cơn đau xẻ thịt lóc xương.
Lão cẩu, ngươi tính toán rất khá, nhưng lại đánh giá sai sự tàn nhẫn của tu sĩ Lâm gia!
Lâm Mặc gầm lên một tiếng rỉ máu qua kẽ răng. Hắn không lùi mà tiến, chân phải đạp mạnh xuống nền đá đang nứt nẻ, ghim chặt thân hình ngay bên miệng vực. Bàn tay phải của hắn vung lên, không chút do dự cắm phập ba ngón tay mang theo linh lực sắc bén như kiếm khí vào chính bả vai trái của mình. Một tiếng xé rách trầm đục vang lên, máu tươi đỏ sẫm bắn vọt ra ngoài, nhuộm đỏ cả vạt áo đạo bào. Hắn đang chủ động dùng thủ pháp Tự Đoạn Kinh Mạch, trực tiếp bóp nát ba đường linh mạch nối liền cánh tay trái với đan điền, triệt để cắt đứt đường lui của chính mình.
Mày điên rồi! Dám tự phế căn cơ?
Giọng nói the thé của lão quái vật lần đầu tiên lộ ra vẻ hoảng loạn. Lão không ngờ tên tiểu bối này lại quyết đoán đến mức tự hủy hoại đạo cơ tu luyện để ngăn chặn ma khí xâm nhập. Mất đi sự liên kết linh lực từ đan điền, cánh tay trái hóa gỗ của Lâm Mặc lập tức trở thành một vật chứa độc lập. Hạt giống Mộc Bản Nguyên bị nhốt bên trong cánh tay chết không còn đường lùi, bản năng sinh tồn khiến nó bùng nổ ra ánh sáng lục lam chói mắt gấp chục lần ban nãy. Sinh cơ khổng lồ hóa thành hàng vạn sợi tơ mộc linh, điên cuồng đâm xuyên qua lớp hắc thủy, ghim chặt lấy mạng lưới rễ Tử Trúc đang mục nát.
Trận đồ ngũ hành, mượn mộc khóa ma, phong!
Lâm Mặc sắc mặt trắng bệch như giấy, há miệng phun ra một ngụm tinh huyết cuối cùng lên tấm bùa chú vàng rực vừa rút ra từ túi trữ vật. Tấm phù lục bậc hai thượng phẩm mang tên Khốn Linh Phù bốc cháy phừng phực, hóa thành một xiềng xích phù văn quấn chặt lấy phần rễ cây giao thoa giữa hắc thủy và tơ mộc linh. Sự kết hợp giữa phù lục, Mộc Bản Nguyên và cánh tay phế tàn của hắn tạo thành một bức tường thành sinh tử, triệt để phong kín con đường đi xuống địa mạch của ma khí. Hắc thủy dội ngược trở lại, va chạm kịch liệt với tơ mộc linh tạo ra những tiếng xèo xèo chói tai, khói độc bốc lên mịt mù che khuất cả đáy vực.
Không! Mưu đồ ba ngàn năm của bản tọa, không thể hủy trong tay một tên Luyện Khí giun dế!
Tiếng gầm rú tuyệt vọng của bộ hài cốt vang vọng khắp không gian, nương theo đó là tiếng xương cốt vỡ vụn răng rắc. Oán niệm không có chỗ xả bờ, lại bị Mộc Bản Nguyên vắt kiệt, khiến tàn hồn của lão quái vật bắt đầu sụp đổ. Thế nhưng, ngay khi Lâm Mặc vừa định thở phào, một biến số nằm ngoài dự tính của cả hắn lẫn tàn hồn kia đột ngột xuất hiện. Lực lượng va chạm giữa cực mộc và cực ma ngay tại lõi cấm địa đã vô tình phá vỡ một tầng cấm chế cổ xưa ẩn giấu sâu dưới lớp đá ong. Từ trong đống tàn tích của bộ hài cốt vừa hóa thành tro bụi, một vật thể hình thoi đen ngòm to bằng nắm tay từ từ bay lên. Vật này không tỏa ra ma khí, cũng chẳng có linh lực, nhưng ngay khi nó xuất hiện, toàn bộ không gian xung quanh đáy vực dường như bị bóp nghẹt.
Huyết dịch Lâm gia... Khế ước... Mở...
Một âm thanh cổ xưa, khàn đục không rõ nam nữ đột ngột vang lên thẳng trong đầu Lâm Mặc, hoàn toàn khác biệt với giọng nói của lão quái vật ban nãy. Vật thể hình thoi bắt đầu xoay tròn, mỗi vòng xoay lại hút lấy một giọt máu tươi đang chảy ròng ròng từ bả vai trái của hắn. Trên bề mặt vật thể dần nứt ra những đường vân đỏ rực, tỏa ra một cỗ uy áp hoang cổ vượt xa trí tưởng tượng của một tu sĩ Luyện Khí. Khe nứt địa mạch dưới chân Lâm Mặc vốn đã ngừng sụp lún nay lại bắt đầu rung lên bần bật, nhưng lần này không phải sụp đổ, mà là đang bị một lực lượng vô hình kéo toạc ra thành một cánh cổng không gian vặn vẹo. Ở phía bên kia cánh cổng, một con mắt khổng lồ màu hổ phách, lạnh lẽo vô tình đang chậm rãi mở ra, nhìn chằm chằm vào thân ảnh đẫm máu của hắn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.