Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 77: Khói Đen Che Trúc Ảnh

Đăng: 11/07/2026 09:15 3,873 từ 1 lượt đọc
Uy áp Trúc Cơ sơ kỳ tựa như một ngọn núi đá tảng ầm ầm nện xuống vai Lâm Mặc. Đầu gối hắn uốn cong tạo thành một góc quỷ dị, xương cốt toàn thân phát ra tiếng răng rắc chói tai, dường như chỉ một cái chớp mắt nữa sẽ vỡ vụn. Luồng linh lực ít ỏi còn sót lại trong đan điền nháy mắt ngưng trệ, ngay cả hô hấp cũng bị cướp đoạt mười phần. Ấn ký cành trúc khô héo trên trán hắn bị áp lực bên ngoài kích thích, lại bắt đầu rỉ ra từng tia hàn khí buốt giá ăn mòn kinh mạch. Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau nhói và vị tanh mặn tràn ngập khoang miệng để cưỡng ép giữ lại một tia thanh minh trong thần thức.

Không thể cứ thế lùi bước, hắn điên cuồng thúc giục giọt Mộc Bản Nguyên đang ảm đạm nơi lồng ngực. Một tia sinh cơ màu xanh lục nhạt mang theo hơi thở viễn cổ chật vật luồn lách qua các huyệt đạo đang bế tắc, trực tiếp tràn vào tấm bùa chú dán sẵn trong tay áo trái. Phanh một tiếng trầm đục, tấm Mộc Thuẫn Phù bậc một thượng phẩm nổ tung thành vô số đốm sáng, đan dệt thành một mặt mộc bài hư ảo chắn ngang đỉnh đầu. Mặt thuẫn vừa thành hình liền kịch liệt vặn vẹo dưới uy áp của tu sĩ Trúc Cơ, từng khe nứt lan rộng nương theo tiếng mộc tơ đứt gãy.

Lão cẩu Tôn gia, một cái xác khô mượn thi hoàn hồn cũng dám xưng uy?

Giọng nói của Lâm Mặc khàn đặc nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như băng tuyết Nam Cương. Dưới sự chống đỡ của Mộc Thuẫn Phù, hắn rốt cuộc nhìn rõ chân tướng của gã tu sĩ trung niên Tôn gia. Làn da gã xám xịt nhăn nheo, linh khí dao động trên người hoàn toàn không phải phát ra từ đan điền, mà mượn từ mạng lưới rễ cây quỷ dị đang cắm phập vào lưng gã. Huyết dịch của ba cỗ thi thể trên mặt đất chính là chất dinh dưỡng duy trì thứ uy áp giả tạo này. Chiếc hộp ngọc trong tay gã tuy tỏa hào quang, nhưng hoa văn trên hộp lại khắc ngược, rõ ràng là một trận nhãn hút máu tà môn chứ không phải kỳ trân dị bảo gì.

Gã tu sĩ Tôn gia không có linh trí để tức giận trước lời châm chọc. Khóe miệng gã vẫn giữ nguyên nụ cười cứng đờ, nhưng cái cổ lại vặn vẹo một trăm tám mươi độ phát ra tiếng rắc rắc rợn người. Bàn tay khô quắt của gã buông lơi chiếc hộp ngọc, trực tiếp cắm thẳng vào vũng máu dưới chân. Một luồng huyết quang nồng nặc bốc lên, dung hợp với sát khí từ mạng lưới rễ cây, hóa thành ba sợi huyết đằng to bằng cánh tay vút xé gió lao về phía Lâm Mặc. Không gian chật hẹp của đường hầm lập tức bị phong tỏa, mùi tanh hôi tàn phá khứu giác khiến thần thức của hắn sinh ra từng trận choáng váng.

Huyết đằng mang theo tính ăn mòn cực cường, nếu dùng pháp khí phòng ngự ngạnh kháng chắc chắn sẽ bị hao tổn linh tính đến phế bỏ. Lâm Mặc híp chặt mắt, bàn tay phải nhanh chóng rút ra một thanh đoản kiếm màu đen nhám. Đây không phải pháp khí tấn công chủ lực, mà là một thanh Trận Nhận chuyên dùng để khắc họa trận văn đã bị mẻ lưỡi. Hắn không lùi lại để né tránh, mà dậm mạnh chân phải xuống mặt nền đá tảng, mượn lực đẩy toàn thân trượt sát trên mặt đất lao thẳng về phía trước. Mục tiêu của hắn không phải là cỗ thi thể Tôn gia, mà là trung tâm vũng máu nơi rễ cây cắm xuống.

Ba sợi huyết đằng sượt qua đỉnh đầu, trực tiếp đánh nát dư ảnh của mặt mộc thuẫn, dư ba nện xuống nền đá tạo thành ba hố sâu hoắm bốc khói xèo xèo. Lâm Mặc chịu đựng luồng kình phong sượt qua làm rách toạc đạo bào bên vai trái, một mảng da thịt bị tước đi khiến máu tươi tuôn ra ướt đẫm. Ngay khoảnh khắc trượt đến rìa vũng máu, hắn điên cuồng rót linh lực mộc thuộc tính vào thanh Trận Nhận, tàn nhẫn cắm ngập lưỡi kiếm mẻ vào một đường vân nứt ẩn giấu dưới lớp bùn máu. Đó chính là một điểm yếu trong mạch luân chuyển linh khí giữa rễ cây và thi thể mà thần thức hắn vừa may mắn bắt được.

Một tiếng gầm rú the thé không giống tiếng người bùng nổ từ sâu trong lòng đất. Đoản kiếm đen nhám rung lên bần bật rồi nổ tung thành vô số mảnh vụn kim loại, găm phập vào cánh tay phải của Lâm Mặc khiến hắn kêu lên một tiếng đau đớn kìm nén. Nhưng cái giá phải trả này hoàn toàn xứng đáng. Đường truyền huyết khí bị cắt đứt đột ngột, uy áp Trúc Cơ đang giáng lâm lập tức sụp đổ như thủy triều rút. Gã tu sĩ Tôn gia mất đi nguồn cung cấp, thân hình lảo đảo lùi lại nửa bước, đôi mắt trắng dã lóe lên một tia hoảng loạn mang tính bản năng. Chiếc hộp ngọc lăn lóc trên mặt đất bỗng nhiên nứt ra một đường, từ bên trong tràn ra một mùi hương linh dược thanh u dị thường, hoàn toàn đối lập với tử khí xung quanh.

hóa thành ba sợi huyết đằng to bằng cánh tay, mang theo mùi tanh tưởi xé gió vút tới. Không gian đường hầm vốn đã chật hẹp, ba sợi dây leo xòe ra như một tấm lưới đỏ rực, phong tỏa hoàn toàn mọi góc độ né tránh của Lâm Mặc. Tấm Mộc Thuẫn Phù vốn đã rạn nứt rốt cuộc không chịu nổi sự ăn mòn của huyết khí, phát ra một tiếng vỡ vụn giòn giã rồi hóa thành những đốm linh quang ảm đạm. Làn sương máu tản ra từ dây leo lướt qua ống tay áo Lâm Mặc, trực tiếp biến lớp vải pháp y tơ tằm xám thành một vũng nước đục ngầu, bốc khói xèo xèo.

Đỡ không được, lui cũng không xong. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên sự quyết đoán, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một thanh đoản kiếm rèn từ Thiết Tinh hạ phẩm bay vọt ra, nhưng hắn không hề điều động nó chém về phía huyết đằng. Chút linh lực mỏng manh còn sót lại trong đan điền điên cuồng rót vào thân kiếm, khiến nó rít lên một tiếng chói tai rồi hóa thành một vệt sáng bạc, lao thẳng về phía chiếc hộp ngọc đang nằm lăn lóc giữa vũng máu. Hắn muốn cược một ván, cược xem đám rễ cây tà môn này trọng yếu diệt sát kẻ thù hay trọng yếu bảo vệ trận nhãn.

Quả nhiên, gã tu sĩ Tôn gia phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục không giống tiếng người. Hai trong số ba sợi huyết đằng đang lao tới Lâm Mặc đột ngột khựng lại, vội vã gập đôi tạo thành một tấm khiên máu chắn ngang trước hộp ngọc. Keng một tiếng chát chúa vang lên, đoản kiếm Thiết Tinh va chạm với huyết đằng, không những không thể xuyên thủng mà còn bị huyết khí bám chặt. Những đạo trận văn phòng ngự khắc trên thân kiếm nhấp nháy vài cái rồi tắt ngấm, rỉ sét lan tràn bóp nát linh tính của pháp khí chỉ trong một nhịp thở. Đoản kiếm mất đi quang mang, rơi lạch cạch xuống nền đá, triệt để biến thành một đống phế đồng nát sắt.

Thế nhưng, sự đánh đổi này cũng buộc Lâm Mặc phải trả một cái giá đắt. Sợi huyết đằng thứ ba không bị cản trở, vẫn giữ nguyên quỹ đạo hung hăng quất thẳng vào sườn trái của hắn. Lâm Mặc cố gắng vặn mình né tránh theo bản năng, nhưng trong không gian chật hẹp, mũi gai nhọn hoắt trên dây leo vẫn xé toạc lớp giáp da mỏng manh. Một mảng huyết nhục bị xới tung, máu tươi vừa rỉ ra đã bị sợi dây leo quỷ dị tham lam hút lấy. Cảm giác suy nhược ập đến như thủy triều, ấn ký cành trúc khô héo trên trán hắn lại nhói lên bần bật, hàn khí thừa cơ xâm nhập sâu hơn, trực tiếp đóng băng hai đường kinh mạch chính ở cánh tay trái.

Thì ra chỉ là mượn mộc sinh huyết, một cái trận văn tà đạo thô lậu!

Lâm Mặc gắt gao mím môi, nuốt ngược ngụm máu tanh trở lại cổ họng. Đòn thăm dò vừa rồi đã giúp hắn nhìn thấu quy luật vận hành của thứ tà thuật này. Rễ cây quỷ dị bản chất vẫn là mộc thuộc tính, chỉ là bị huyết khí làm cho ô uế để điều khiển xác chết. Hắn thu hồi tay phải, ngón trỏ và ngón giữa khép lại bóp nát một viên Hồi Khí Đan, mượn dược lực cuồng bạo ép ra một giọt tinh huyết đầu quả tim. Giọt tinh huyết đỏ sẫm lơ lửng giữa không trung, lập tức được dung hợp cùng tia sinh cơ thuần túy từ Mộc Bản Nguyên đang chập chờn nơi lồng ngực.

Thay vì dùng hỏa diễm thiêu đốt hay kim khí chém giết, Lâm Mặc lấy máu làm mực, lấy sinh cơ làm bút, hư không họa ra ba nét trận văn Tụ Linh cơ bản nhất của gia tộc. Hắn cắn răng vung tay, trực tiếp đánh mảng trận văn mang theo khí tức Mộc Bản Nguyên vào vách đá cắm đầy rễ cây bên cạnh. Sinh cơ viễn cổ thuần khiết của Tử Trúc ngàn năm vừa chạm vào vách đá, mạng lưới rễ cây ô uế lập tức sinh ra phản ứng bài xích kịch liệt. Chúng giống như những con đỉa bị dội vôi sống, điên cuồng vặn vẹo co rút lại, nhường chỗ cho luồng sinh cơ bá đạo cắn nuốt địa bàn. Mối liên kết mộc huyết cung cấp năng lượng cho cái xác khô bị cưỡng ép cắt đứt một góc.

Gã xác khô Tôn gia mất đi một phần linh lực tiếp tế từ địa mạch, thân hình cứng đờ lảo đảo lùi lại nửa bước. Uy áp Trúc Cơ sơ kỳ giả tạo trên người gã nháy mắt sụt giảm, mập mờ rớt xuống ranh giới Luyện Khí đại viên mãn. Đôi mắt trắng dã của gã lần đầu tiên lóe lên hung quang tàn độc mang theo sự kiêng kỵ. Nhận ra không thể tiếp tục dùng huyết đằng công kích trực diện kẻ nắm giữ sinh cơ khắc chế, gã đột ngột há cái miệng khô khốc rách toạc đến tận mang tai. Một luồng hắc hỏa lạnh lẽo trào ra, không tỏa nhiệt mà mang theo tử khí ngút trời, hóa thành một vòng tròn lửa đen bao vây lấy không gian xung quanh Lâm Mặc, triệt để chuyển từ đánh nhanh diệt gọn sang phong tỏa và luyện hóa thần thức.

hóa thành ba sợi huyết đằng to bằng cánh tay quật chéo tới. Đòn thăm dò vừa rồi đã giúp hắn nhìn thấu bản chất tà trận này, thực chất chỉ là một loại mượn mộc sinh huyết vô cùng thô lậu.

Trận pháp này dùng rễ cây Tử Trúc làm vật dẫn, cắn nuốt tu sĩ Tôn gia để tạo ra huyết khí, từ đó duy trì cái vỏ bọc uy áp Trúc Cơ giả tạo hòng áp chế tinh thần kẻ địch. Chừng nào vòng tuần hoàn mộc sinh huyết này chưa bị cắt đứt, cái xác khô trước mặt sẽ mãi mãi không biết mệt mỏi, trong khi linh lực của hắn đã sớm chạm đáy. Lâm Mặc hiểu rõ, ở nơi linh mạch Nam Cương mỏng manh lại tràn ngập chướng khí này, đánh tiêu hao chính là tự tìm đường chết.

Lâm Mặc đạp mạnh mũi chân lên vách đá, thân hình mượn lực trượt dài trên mặt đất nhão nhoét máu tươi. Ba sợi huyết đằng sượt qua đỉnh đầu hắn, mang theo kình phong xé rách một mảng da đầu, nện ầm vào vách hầm làm đá vụn rào rào rơi xuống. Hắn phớt lờ cơn đau nhói từ dẻ sườn trái đã gãy, dồn ép chút linh lực cuối cùng cọ rửa qua đan điền đang khô khốc. Nửa đoạn lưỡi kiếm rỉ sét giấu trong tay áo trượt xuống lòng bàn tay phải. Hắn bạo gan chích một tia Mộc Bản Nguyên mỏng manh từ lồng ngực truyền thẳng vào thân kiếm, khiến lớp rỉ sét bong tróc, lộ ra một luồng kiếm khí hệ mộc thuần túy cực độ.

Không lùi mà tiến, Lâm Mặc mượn thế trượt tới sát vũng máu, mũi kiếm không hướng về phía lồng ngực gã tu sĩ mà đâm xéo lên trên. Mục tiêu của hắn chính là chùm rễ cây màu đỏ sậm đang cắm phập vào gáy đối phương, nơi giao thoa yếu nhược nhất của trận nhãn.

Gã tu sĩ Tôn gia tuy chỉ là thi thể bị điều khiển, nhưng trận linh tà ác bên trong lập tức cảm nhận được thiên địch từ mộc khí tinh thuần. Cái cổ vặn vẹo của gã đột ngột gập xuống một góc độ quỷ dị. Gã từ bỏ việc tấn công bằng huyết đằng, trực tiếp dùng bờ vai gầy gò nát bươm của mình đỡ trọn mũi kiếm chứa Mộc Bản Nguyên. Âm thanh xèo xèo chói tai vang lên, huyết nhục Tôn gia dưới tác dụng thanh tẩy của mộc khí lập tức bốc khói xám, thối rữa với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nhưng cùng lúc đó, bàn tay còn lại của cái xác khô bất ngờ đập mạnh lên chiếc hộp ngọc trên mặt đất.

Vỏ hộp bằng ngọc thạch vỡ vụn, bên trong không hề có kỳ trân dị bảo nào xuất thế. Từ trong lõi hộp, một luồng chướng khí màu đỏ sậm đặc quánh như thủy ngân ồ ạt trào ra. Thứ này vừa tiếp xúc với không khí, linh mạch yếu ớt dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh lập tức phát ra tiếng rên rỉ u ám, dường như bị ô nhiễm nặng nề. Thần thức của Lâm Mặc vừa lan ra để dò xét liền bị chướng khí cắn nuốt, một cơn đau buốt óc lan thẳng từ ấn đường vào tận sâu trong thức hải, buộc hắn phải cắn nát môi để duy trì thanh minh.

Huyết Độc Sát! Tôn gia các ngươi vì dung hợp trận nhãn mà dùng tử đệ đồng tông luyện chế tà độc?

Lâm Mặc gằn từng chữ, tròng mắt vằn lên những tia máu đỏ rực.

Cái xác khô khục khặc cười, thanh âm rít qua kẽ răng đầy vụn xương tàn nhẫn. Nó không thể trả lời, chỉ vung tay áo đạo bào đã rách tươm, cuốn lấy toàn bộ chướng khí đỏ sậm tạo thành một lồng giam khép kín, trực tiếp phong tỏa mười trượng không gian xung quanh Lâm Mặc.

Khắp bốn bề hầm mỏ đều là vách đá cứng rắn, lui một bước chính là vạn kiếp bất phục. Lâm Mặc dứt khoát buông chuôi kiếm, tay phải cấp tốc vỗ vào túi trữ vật bên hông. Một tấm Viêm Hỏa Phù bậc một trung phẩm bay ra, nhưng hắn không dùng linh lực kích hoạt ngay. Hắn điều động tia Mộc Bản Nguyên vừa thu hồi lại, không đưa về lồng ngực tẩm bổ cơ thể mà tàn nhẫn ép thẳng vào lớp chu sa trên tấm bùa. Ngũ hành tương sinh, mộc sinh hỏa, lấy sinh cơ viễn cổ làm củi đốt, đây là cấm thuật bạo phát đoạt mệnh mà hắn từng đọc được trong tàng thư gia tộc.

Một ngọn lửa đỏ rực bùng lên, ngay sau đó bị mộc khí ép cho chuyển sang màu cam trắng chói lòa mang theo nhiệt độ kinh nhân. Lâm Mặc gầm lên một tiếng, dùng thần thức khóa chặt phương hướng, đẩy quả cầu lửa nghênh diện va chạm với lồng giam chướng khí. Hai luồng sức mạnh khắc kỷ chạm nhau không sinh ra tiếng nổ rung trời lở đất, mà là sự ăn mòn vặn vẹo đến cực điểm. Nhiệt độ cao nướng chín huyết khí, phát ra mùi hôi thối buồn nôn, vách đá xung quanh bị nung chảy thành từng giọt dung nham nhỏ tong tỏng xuống nền đất.

Hỏa phù bạo phát thành công xé rách một lỗ hổng trên lồng giam chướng khí, nhưng cái giá phải trả vô cùng thê thảm. Kinh mạch tay phải của Lâm Mặc không chịu nổi sự xung đột của hai luồng linh lực dị thường, trực tiếp nứt toác, máu tươi bắn ra nhuộm đỏ cả ống tay áo. Khí tức của hắn tụt dốc không phanh, lảo đảo lùi lại ba bước, lưng đập mạnh vào vách đá lạnh lẽo. Thế nhưng, nhờ luồng nhiệt lực bùng nổ càn quét qua cơ thể, hai đường kinh mạch tay trái vốn bị hàn khí phong tỏa bỗng nhiên tan chảy. Ngay khoảnh khắc tay trái hắn vừa khôi phục tri giác, từ trong đám tro tàn của chiếc hộp ngọc, một tiếng rít the thé xé rách màng nhĩ vang lên. Một cái bóng đen bằng cỡ nắm tay mang theo sát ý thực chất lao vút ra, nương theo bóng tối nhắm thẳng vào ấn ký cành trúc đang rỉ máu trên trán hắn.

hóa thành một cột huyết quang thô to như miệng giếng, trực tiếp đánh bật nắp hộp ngọc trên mặt đất. Một luồng huyết chướng khí đặc quánh mùi vạn thi thối rữa bùng nổ, mang theo vô số oan hồn rít gào, hóa thành một cái đầu lâu máu khổng lồ lao thẳng về phía Lâm Mặc. Tốc độ của huyết chướng khí nhanh đến mức thần thức Lâm Mặc vốn đang tê liệt bởi chướng độc hoàn toàn không kịp phản ứng. Không gian trong thạch thất bị ép tới mức nứt nẻ, linh khí ngũ hành thông thường nháy mắt bị tà khí cắn nuốt sạch sẽ.

Đan điền trống rỗng, linh lực đã khô cạn đến giọt cuối cùng, Lâm Mặc biết rõ không thể dùng pháp thuật chống đỡ cơn sóng dữ này. Trong khoảnh khắc sinh tử tồn vong, hắn quyết đoán vung tay phải đập mạnh vào ngực trái của mình. Một ngụm tinh huyết mang theo căn cơ thọ nguyên trào ra khỏi miệng, phun thẳng lên nửa đoạn rễ Tử Trúc vạn năm khô héo mà hắn luôn giấu sâu trong tay áo. Rễ trúc hút lấy tinh huyết, lại được một tia Mộc Bản Nguyên cuối cùng nơi lồng ngực kích phát, lập tức bành trướng sinh trưởng thành một lồng giam bằng gỗ gai góc bao bọc lấy toàn thân hắn.

Đầu lâu máu ầm ầm va chạm với lồng giam Tử Trúc, phát ra những tiếng xèo xèo ăn mòn đinh tai nhức óc. Gỗ trúc vốn mang đặc tính thanh lọc tà ma, nay được tinh huyết nhuộm đỏ liền bộc phát ra sinh cơ mãnh liệt, tử chiến chống lại sự xâm thực của huyết chướng khí. Thế nhưng, cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thôi động pháp bảo vượt cấp vô cùng thảm liệt. Huyết khí toàn thân Lâm Mặc bị lồng giam điên cuồng rút lấy để duy trì trận tuyến, khiến da thịt hắn nhanh chóng tái nhợt như giấy, kinh mạch hai cánh tay xuất hiện vô số vết rạn nứt nhỏ như tơ nhện.

Phá cho ta!

Lâm Mặc gầm lên một tiếng khàn đục, cưỡng ép vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của nhục thể, đẩy mạnh lồng giam Tử Trúc đang bốc khói đen nghi ngút về phía trước. Một tiếng nổ rung chuyển địa mạch vang lên, lồng giam vỡ nát thành ngàn vạn mạt cưa cháy đen, đồng thời xé toạc đầu lâu máu thành từng dải sương mù tản mác. Dư chấn của vụ nổ hất văng Lâm Mặc đập mạnh vào vách đá phía sau, khiến bả vai trái của hắn truyền đến tiếng xương gãy giòn giã. Huyết chướng khí tản ra xung quanh, bám vào vách hang, trực tiếp ăn mòn lớp đá cốt dừa cứng cáp thành những vũng bùn tanh tưởi.

Lớp ngụy trang của thạch thất hoàn toàn bị lột bỏ sau đòn va chạm, phơi bày ra chân tướng kinh hoàng ẩn sâu bên dưới Tử Trúc Lĩnh. Xuyên qua những mảng vách đá lở loét, Lâm Mặc nhìn thấy linh mạch căn cơ của gia tộc vốn tỏa ánh sáng trong trẻo nay đã bị mạng lưới rễ cây màu máu cắm chi chít. Từng luồng linh khí tinh thuần đang bị hút ngược vào trung tâm tế đàn, biến thành chất dinh dưỡng nuôi dưỡng tà vật. Thi thể của gã tu sĩ Tôn gia sau khi cạn kiệt huyết nhục đã hóa thành một đống tro bụi xám xịt, triệt để tan biến vào không khí tĩnh lặng.

Mọi ánh sáng u ám trong hang động lúc này đều tập trung vào chiếc hộp ngọc đang mở toang trên mặt đất. Bên trong hộp hoàn toàn không chứa đựng kỳ trân dị bảo hay truyền thừa công pháp, mà là một khối tà cốt mang hình dáng trái tim đang thình thịch đập. Mỗi một nhịp đập của khối tà cốt ấy lại bắn ra vô số sợi tơ máu, điên cuồng xuyên thấu nền đá để đâm sâu vào mắt trận bảo vệ linh mạch cốt lõi của Lâm gia. Càng đáng sợ hơn, nhịp đập của quả tim kia dường như mang theo một loại ma âm xuyên thấu thần hồn, trực tiếp cộng hưởng với ấn ký cành trúc khô héo trên trán Lâm Mặc.

Khối tà cốt đập một nhịp, lồng ngực Lâm Mặc liền đau đớn như bị búa tạ ngàn cân nện xuống. Ấn ký trên trán hắn đột ngột tỏa ra hồng quang rực rỡ, trực tiếp phong ấn hoàn toàn ngũ quan và tứ chi, ép hắn phải quỳ một chân xuống nền đá lạnh lẽo. Từ trong những lỗ hổng của khối tà cốt, một con cổ trùng to bằng ngón tay cái, toàn thân mọc đầy những con mắt nhỏ li ti từ từ bò ra, chậm rãi hướng về phía Lâm Mặc mà trườn tới. Mùi tử khí nồng nặc phả thẳng vào mặt, trong khi linh mạch dưới chân đang phát ra những tiếng gào thét bi ai của sự sụp đổ.
0