Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 78: Lộ Ra Một Khuôn Mặt Người Thu

Đăng: 11/07/2026 09:15 4,058 từ 2 lượt đọc
gai xương nhọn hoắt, mang theo lớp dịch nhầy đỏ thẫm từ từ trườn ra khỏi tà cốt. Lưng con cổ trùng nứt nẻ, lộ ra một khuôn mặt người thu nhỏ đang vặn vẹo thống khổ, ngũ quan thối rữa phát ra tiếng rít the thé xé rách màng nhĩ. Âm thanh này không tác động vào thính giác mà hóa thành từng mũi dùi vô hình đâm thẳng vào thức hải, ép thần thức của Lâm Mặc phải co rút lại thành một đoàn phòng ngự. Cùng lúc đó, nhịp đập của khối tà cốt đột ngột tăng tốc, kéo theo trái tim trong lồng ngực hắn nảy lên điên cuồng như muốn xé rách lồng ngực mà thoát ra ngoài.

Huyết quang từ ấn ký cành trúc trên trán càng lúc càng thịnh, lan tỏa ra những đường gân máu li ti bò dọc xuống khóe mắt, ghim chặt toàn bộ kinh mạch tứ chi. Lâm Mặc hiểu rõ, nếu để nhịp tim hoàn toàn đồng hóa, đan điền của hắn sẽ vỡ nát, toàn thân tu vi hóa thành chất dinh dưỡng nuôi dưỡng tà vật. Không thể cử động ngón tay để bấm quyết, hắn dứt khoát nhắm mắt, cưỡng ép đảo ngược quỹ đạo vận hành của Tử Trúc Trường Thanh Quyết. Linh lực mộc thuộc tính vốn dĩ ôn hòa trong đan điền bỗng chốc hóa thành dòng cuồng lưu bạo loạn, hung hăng va đập vào các vách kinh mạch đang bị phong tỏa.

Đau đớn do kinh mạch rạn nứt truyền đến bứt rứt tận óc, nhưng cái giá này đổi lại được một luồng linh khí sắc bén xông thẳng lên mi tâm. Lực lượng bản nguyên thanh thuần mượn thế va chạm kịch liệt với tà khí của ấn ký huyết trúc, phát ra tiếng xèo xèo như ngọc thạch nung đỏ ném vào chậu nước lạnh. Khớp xương cánh tay phải của Lâm Mặc kêu răng rắc, mượn nhờ một sát na cấm chế bị xung đột làm cho lỏng lẻo, hắn điên cuồng vắt kiệt tia sức lực cuối cùng nâng tay áo lên.

Tuyệt đối không thể để thứ này chạm vào cơ thể.

Ngay khoảnh khắc tay phải hắn vừa nhúc nhích, con tà cổ mang khuôn mặt người bỗng gập thân lại như một chiếc cung căng hết cỡ, rồi bắn vọt xé gió lao thẳng tới ấn đường của hắn. Tốc độ của nó nhanh đến mức để lại một vệt tàn ảnh đỏ sậm trong không trung, mang theo mùi tử khí nồng nặc muốn ăn mòn lớp linh khí hộ thể mỏng manh còn sót lại. Lâm Mặc không hề lùi bước, ngón trỏ và ngón giữa bàn tay phải kẹp chặt một tấm bùa màu xanh sẫm đã giấu sẵn trong rãnh tay áo từ trước. Trận văn trên lá bùa lóe lên ánh chớp chói mắt, không cần niệm chú, hắn trực tiếp bóp nát Thanh Mộc Lôi Phù ngay trước mặt mình.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, lôi đình mang theo sinh cơ mộc thuộc tính cuồng bạo nổ tung, hóa thành một tấm lưới điện đánh bật con tà cổ văng ngược trở lại vách đá. Lực phản chấn khổng lồ từ vụ nổ ở cự ly gần xé rách toạc ống tay áo đạo bào của Lâm Mặc, khiến da thịt cánh tay hắn nứt nẻ, rỉ máu tươi đầm đìa. Tuy nhiên, mượn lực đẩy này, hắn thành công lùi về sau ba trượng, triệt để thoát khỏi phạm vi khống chế của ma âm nhịp tim.

Hắn lảo đảo chống một tay xuống nền đất, thở dốc kịch liệt, ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía trung tâm tế đàn. Con tà cổ bị lôi điện cháy đen một nửa thân hình nhưng vẫn ngoan cường bò lết về phía khối tà cốt, phát ra tiếng kêu gào thê lương. Thế nhưng, điều khiến sắc mặt Lâm Mặc triệt để trầm xuống là những sợi tơ máu từ khối tà cốt không hề bị vụ nổ ảnh hưởng. Chúng đã hoàn toàn cắm ngập vào trận nhãn bằng bạch ngọc của gia tộc, bắt đầu điên cuồng bơm thứ sương mù màu máu tanh hôi vào sâu bên trong địa mạch.

Trận văn bảo vệ linh mạch cấp hai của Lâm gia vốn tỏa ra ánh sáng thanh khiết, nay đang dần bị nhuộm thành một màu đỏ quỷ dị, linh khí xung quanh bắt đầu xuất hiện dấu hiệu bạo loạn. Từng mảng đá cốt dừa trên trần thạch thất bắt đầu bong tróc, rơi lả tả xuống nền đất. Nếu để thứ ô uế này triệt để dung nhập vào linh mạch, không chỉ trận pháp hộ tộc sụp đổ, mà toàn bộ cội nguồn tu luyện của Tử Trúc Lĩnh sẽ biến thành một mảnh tử địa. Lâm Mặc gạt đi vệt máu trên khóe môi, tay trái chậm rãi vỗ vào túi trữ vật, lôi ra một trận bàn bằng đồng xanh đã sứt mẻ.

ệm chú, linh lực bạo loạn trong kinh mạch trực tiếp kích nổ Thanh Mộc Lôi Phù. Một tiếng oanh minh trầm đục nổ tung ngay trước mặt, lôi quang màu xanh lục mang theo sinh cơ ngang ngược điên cuồng cắn nuốt tử khí. Khoảng cách quá gần, lực phản chấn hung hăng xé toạc ống tay áo đạo bào của Lâm Mặc. Huyết nhục trên cánh tay phải văng tung tóe, ba đường kinh mạch chính gánh chịu lôi uy nháy mắt rạn nứt, truyền đến cảm giác đau đớn như bị vạn dặm gai nhọn cạo sát tận xương.

Dưới uy lực khắc chế của mộc lôi, con tà cổ bị đánh bật ngược trở lại, hung hăng va đập vào vách đá phía sau. Khói lôi đình mỏng dần, Lâm Mặc lảo đảo lùi lại nửa bước, cắn chặt khớp hàm đến rỉ máu để duy trì một tia thanh minh. Đan điền của hắn lúc này chẳng khác nào một vũng bùn sôi sục, linh lực bạo loạn va chạm lung tung tàn phá căn cơ. Không rảnh bận tâm đến cánh tay phải đang rủ xuống vô lực, tay trái hắn nhanh như chớp điểm liên tiếp bảy đại huyệt trước ngực. Hắn mượn nhờ thần thức mạnh mẽ phong bế luồng linh khí đang đảo ngược, cưỡng ép ép trụ thương thế không để tu vi rớt cảnh giới.

Ánh mắt hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào vách đá, hô hấp hơi đình trệ. Con tà cổ không hề chết. Lớp vỏ ngoài của nó bị lôi quang thiêu rụi một nửa, bốc lên mùi hôi thối nôn mửa, nhưng khuôn mặt người trên lưng nó lại đang há hốc miệng. Nó điên cuồng hút lấy từng sợi tơ máu từ khối tà cốt giữa đàn tế truyền tới. Dưới sự bồi đắp của huyết khí, những cái gai xương mới nhú lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lớp dịch nhầy đỏ thẫm lại một lần nữa bao phủ toàn thân nó.

Nó không lao về phía Lâm Mặc nữa. Con súc sinh dường như sinh ra linh trí, nhận ra kẻ trước mặt là một khúc xương khó gặm, lập tức xoay chuyển thân hình tàn tạ trườn thẳng về phía mắt trận bảo vệ linh mạch dưới nền đá. Tốc độ của nó nhanh như chớp giật, bỏ qua mọi sự phòng ngự hòng tiếp cận trung tâm thạch thất.

"Mượn cổ phá trận, lấy huyết ô uế linh mạch."

Lâm Mặc khàn giọng lẩm bẩm, đồng tử rụt lại như kim châm. Hắn rốt cuộc nhìn thấu ý đồ chân chính của thủ đoạn này. Khối tà cốt kia vốn dĩ không rảnh rỗi để nhắm vào hắn, mục tiêu từ đầu đến cuối của kẻ bày cục chính là dùng tà cổ làm cầu nối, cắm thẳng vào cốt lõi linh mạch Tử Trúc Lĩnh. Nếu để con tà cổ chạm vào trận nhãn, toàn bộ linh khí ngầm của Lâm gia sẽ bị tà hóa. Tu sĩ trong tộc khi bế quan hít phải luồng linh khí này, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì trực tiếp biến thành huyết khôi lỗi mặc người điều khiển.

Tuyệt đối không thể để nó chạm đất.

Lâm Mặc quát khẽ một tiếng trong lòng, thần thức vốn đã co rút bỗng nhiên bùng nổ, hóa thành một thanh gai nhọn vô hình đâm phập vào thức hải của chính mình. Cơn đau xé rách thần hồn đổi lấy một cái chớp mắt tỉnh táo tuyệt đối, xua tan đi ma âm đang quấy nhiễu. Tay trái hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, một đoạn rễ Tử Trúc khô héo bay vọt ra. Đây là đoạn rễ tàn tạ hắn thu thập được từ sâu trong cấm địa, vốn định dùng để bồi dưỡng làm mộc trâm hộ thần, nay cục diện ngàn cân treo sợi tóc chỉ có thể đem ra tế cờ.

Hắn không dùng linh lực, mà trực tiếp cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ sẫm lên đoạn rễ trúc. Tinh huyết vừa chạm vào vỏ cây liền bốc cháy hừng hực. Mượn nhờ khí tức đồng nguyên với Mộc Bản Nguyên trong cơ thể, đoạn rễ khô nháy mắt sống lại, bề mặt nổi lên vô số trận văn tự nhiên màu xanh biếc. Đoạn rễ hóa thành một sợi mộc đằng to bằng ngón tay sắc bén như kiếm, xé gió lao tới ghim phập con tà cổ xuống nền đá ngay sát mép trận nhãn, cách ranh giới linh mạch chỉ đúng một thốn.

Con tà cổ bị đóng đinh điên cuồng vặn vẹo thân hình, khuôn mặt người thét lên những tiếng chói tai đầy oán độc. Cùng lúc đó, khối tà cốt trung tâm dường như cảm ứng được nguy cơ, nhịp đập của nó bỗng nhiên khựng lại một sát na. Ngay sau đó, một luồng uy áp mang theo oán khí ngập trời từ trong lõi tà cốt bùng nổ. Sương máu xung quanh ngưng tụ lại, hóa thành một bàn tay máu khổng lồ hư ảo, hung hăng vồ lấy sợi mộc đằng đang ghim chặt tà cổ.

Tiếng xèo xèo ăn mòn vang lên kịch liệt dội vào vách đá. Sợi mộc đằng được nuôi bằng tinh huyết của Lâm Mặc bắt đầu bốc khói đen sầm sì, sinh cơ bị tử khí cắn nuốt nhanh chóng, mặt ngoài hiện lên vô số vết nứt rạn. Khóe miệng Lâm Mặc tràn ra một tia máu tươi, sắc mặt trắng bệch như giấy, nhưng ánh mắt lại tĩnh lặng đến đáng sợ.

"Lâm gia tiểu bối, chút mạt rệp tu vi Luyện Khí của ngươi, cản không được Huyết Sát Hủ Cốt Đại Trận đâu."

Một đạo thần niệm âm lãnh mượn nhờ bàn tay máu truyền thẳng vào óc Lâm Mặc, mang theo sự khinh miệt tột cùng và sát cơ thực chất. Đó không phải là giọng của gã tu sĩ Tôn gia đã chết, mà là tàn hồn của một lão quái vật nào đó đang mượn nhờ tà cốt để giáng lâm. Lực lượng áp chế khiến đầu gối trái của Lâm Mặc vang lên tiếng xương cốt rạn nứt, huyết

ệm chú, linh lực mộc thuộc tính bạo động trong kinh mạch ồ ạt tràn vào mặt giấy. Tấm bùa nổ tung, hóa thành một tấm lưới đan bện từ hàng trăm sợi dây leo gai góc màu lục nhạt, hung hăng bọc lấy con tà cổ. Đây là Thanh Mộc Tỏa Hồn Phù, pháp bảo bảo mệnh giai đoạn Trúc Cơ do đại trưởng lão tự tay luyện chế, chuyên dùng mộc khí thanh thuần để giam cầm tà vật. Lưới dây leo vừa chạm vào lớp dịch nhầy đỏ thẫm trên lưng con cổ trùng, một tiếng xèo xèo chói tai vang lên, sương mù độc hại bốc lên mù mịt. Lực cắn nuốt qua lại giữa hai luồng khí tức trái ngược tạo ra một vụ nổ linh lực quy mô nhỏ, hất văng những mảnh đá vụn xung quanh.

Lực phản chấn truyền ngược theo sợi thần thức kết nối với phù lục, hung hăng giáng thẳng vào thức hải của hắn. Hổ khẩu tay phải Lâm Mặc rách toạc, máu tươi tuôn trào, toàn bộ xương cánh tay vang lên những tiếng nứt gãy vụn vặt, triệt để buông thõng xuống mất đi cảm giác. Thế nhưng, con tà cổ không hề bị giam cầm như dự tính. Nhận ra mộc khí khắc chế kịch liệt, khuôn mặt người vặn vẹo trên lưng nó phát ra một tiếng rít mang theo ý chí quyết tuyệt. Thân hình mập mạp của nó đột ngột phình to, huyết quang chói lóa lóe lên rồi ầm ầm tự bạo ngay giữa không trung.

Huyết nhục văng tung tóe ăn mòn tan tành lưới phòng ngự, nhưng cốt lõi của vụ nổ lại ngưng tụ thành một giọt máu đen đặc kịt, sền sệt như hắc ín. Giọt hắc huyết này mang theo oán khí ngập trời, hoàn toàn bỏ qua nhục thể đang kiệt quệ của Lâm Mặc. Nó mượn lực đẩy xé gió đổi hướng, cắm phập xuống phiến đá khắc trận nhãn cốt lõi của thạch thất ngay dưới chân hắn. Kẻ địch căn bản không định đoạt xá hay giết hắn ngay lập tức, mà dùng tà cổ làm mồi nhử ép hắn phòng thủ, từ đó giáng đòn chí mạng vào gốc rễ của Lâm gia.

Ngươi dám!

Lâm Mặc gầm lên một tiếng khàn đặc, hai mắt vằn vện tơ máu. Giọt hắc huyết vừa chạm vào trận văn, toàn bộ thạch thất lập tức rung chuyển kịch liệt. Linh khí nồng đậm vốn đang lưu chuyển nhịp nhàng từ địa mạch Tử Trúc Lĩnh bỗng nhiên khựng lại, phát ra những tiếng gầm gừ u ám từ sâu dưới lòng đất. Những đường vân trận pháp bảo vệ linh mạch vốn tỏa ánh sáng vàng nhạt giờ đây bị nhuộm thành một màu xám xịt mục nát. Tà khí thông qua giọt máu đen hóa thành vô số xúc tu nhơm nhớp, điên cuồng xuyên thủng lớp đá tảng, trực tiếp cắm rễ vào mạch nước ngầm mang linh khí cấp hai đang thoi thóp bên dưới.

Nếu linh mạch ô uế, toàn bộ trận pháp hộ sơn sẽ sụp đổ, hàng trăm tộc nhân Lâm gia trên núi mất đi lớp bảo vệ sẽ trực tiếp biến thành huyết khôi lỗi cho tà tu. Kế hoạch dùng phù lục kéo dài thời gian đã hoàn toàn đổ vỡ, cục diện bị ép vào thế tử địa. Không còn đường lui, Lâm Mặc vung cánh tay trái còn nguyên vẹn, ngón cái hung hăng bấm ngập vào lòng bàn tay đến mức bật máu. Hắn dứt khoát thiêu đốt năm năm thọ nguyên cùng ba giọt tinh huyết bản mệnh, đổi lấy một luồng linh lực bạo phát ngắn ngủi, cưỡng ép đè bẹp ấn ký huyết trúc đang tác oai tác quái trên trán.

Lấy thân làm trận, dẫn mộc quy nguyên!

Hắn quát lớn, tay trái đẫm tinh huyết hung hăng vỗ mạnh xuống mặt đất, đè thẳng lên vị trí giọt hắc huyết vừa xâm nhập. Thần thức của hắn vượt qua giới hạn chịu đựng, điên cuồng câu thông với giọt Mộc Bản Nguyên đang ẩn nấp sâu trong đan điền. Một luồng sinh cơ màu xanh ngọc bích mang theo sinh mệnh lực thuần túy nhất từ lòng bàn tay hắn trào ra, men theo những vết nứt của nền đá, dũng mãnh lao xuống lòng đất. Khí tức thanh thuần của Mộc Bản Nguyên lập tức ngưng tụ thành một mảng rễ trúc hư ảnh, hung hăng siết chặt lấy những xúc tu tà khí đang bám lấy linh mạch.

Hai luồng sức mạnh cấp bậc bản nguyên va chạm ngay trong mắt trận, biến nền đá dưới chân Lâm Mặc thành một lò luyện điên cuồng giằng co. Hắc khí và lục quang cắn xé lẫn nhau, từng mảng linh lực bạo tạc dội ngược lên trên. Mỗi một tấc linh mạch được rễ trúc thanh tẩy lại kéo theo một ngụm máu tươi trào ra từ khóe miệng Lâm Mặc. Kinh mạch toàn thân hắn đang bị ép biến thành chiến trường trung chuyển, đan điền rạn nứt những đường tơ máu li ti, căn cơ Luyện Khí đỉnh phong bắt đầu lung lay chực sụp đổ. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mộc khí ép lùi tà huyết tấc cuối cùng, từ sâu trong khe nứt của linh mạch, một đạo phù văn hình mai rùa màu vàng sẫm mang đậm hơi thở tuế nguyệt cổ xưa chậm rãi trồi lên, tản mát ra uy áp trấn áp hoàn toàn xa lạ với công pháp truyền thừa của Lâm gia.

ệm chú, trực tiếp thiêu đốt một giọt tinh huyết trên đầu lưỡi để kích phát. Tấm Thanh Mộc Tỏa Linh Phù nháy mắt bốc cháy, hóa thành một tấm lưới dệt từ vô số sợi linh mộc tỏa ra ánh sáng xanh biếc, mang theo sinh cơ bừng bừng giăng kín không gian chật hẹp trước mặt. Con tà cổ mang khuôn mặt người đâm sầm vào lưới mộc, lập tức phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn chói tai. Những sợi linh mộc quấn chặt lấy thân hình nó, trận văn thanh tẩy điên cuồng bào mòn lớp dịch nhầy đỏ thẫm.

Thế nhưng, ngũ quan thối rữa trên lưng con cổ trùng đột nhiên nhếch lên một nụ cười quỷ dị. Nó không hề giãy giụa, mà dứt khoát tự bạo.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, thân thể con tà cổ nổ tung thành một đám sương máu đặc quánh, mang theo kịch độc tà uế trực tiếp xé rách màng lưới linh mộc. Sương máu không tấn công Lâm Mặc mà mượn lực đẩy từ vụ nổ, hóa thành hàng trăm mũi tên máu li ti bắn ngược xuống nền đá. Thần thức Lâm Mặc truyền đến cơn đau nhức như bị kim châm, nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, hắn bỗng dưng hiểu ra ý đồ thực sự của kẻ bày mưu. Con tà cổ kia ngay từ đầu chỉ là mồi nhử để ép hắn dùng bùa chú phòng ngự, che khuất tầm nhìn và đánh lạc hướng thần thức.

Xuyên qua lớp sương máu đang tan rã, đồng tử Lâm Mặc co rút lại khi nhìn thấy biến hóa bên dưới. Khối tà cốt đang đập thình thịch bỗng nhiên teo tóp lại, toàn bộ tinh hoa tà ác ngưng tụ thành một giọt hắc huyết to bằng hạt đậu, tản mát ra tử khí ngập trời. Giọt hắc huyết mang theo sức nặng ngàn cân, xé rách không khí, nhỏ thẳng xuống vết nứt của Tụ Linh Bàn bằng ngạch ngọc trắng muốt nằm ngay dưới đáy trận nhãn. Bề mặt ngọc thạch vốn dĩ tinh khiết chỉ vừa tiếp xúc với luồng uế khí tỏa ra từ hắc huyết đã lập tức chuyển sang màu tro xám, những đường vân trận pháp mờ đi nhanh chóng.

Nếu để thứ này rơi hẳn vào lõi Tụ Linh Bàn, tam giai linh mạch của Lâm gia sẽ triệt để bị ô nhiễm. Đến lúc đó, đại trận hộ tộc vỡ nát, hàng ngàn tộc nhân trên Tử Trúc Lĩnh sẽ hóa thành huyết khôi lỗi cung cấp chất dinh dưỡng cho kẻ địch.

Cánh tay phải đã hoàn toàn phế bỏ, linh lực trong đan điền bạo loạn không thể ngưng tụ thành pháp thuật. Lâm Mặc không còn đường lùi.

Hắn cắn chặt răng đến bật máu, cưỡng ép thu hồi toàn bộ thần thức đang phòng ngự bên ngoài, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào chân trái. Lấy thân thể làm vũ khí, hắn đạp mạnh xuống nền đá, thân ảnh như một mũi tên rời cung lao thẳng về phía trận nhãn. Khoảng cách quá ngắn, tốc độ của giọt hắc huyết lại quá nhanh, không một kiện pháp khí nào có thể kịp thời tế xuất. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Mặc vung bàn tay trái lên, trực tiếp dùng da thịt phàm nhân của mình hứng trọn giọt hắc huyết ngay phía trên Tụ Linh Bàn.

Một tiếng xèo chói tai vang lên, kèm theo mùi thịt khét lẹt và tử khí xộc thẳng vào mũi.

Giọt hắc huyết vừa chạm vào lòng bàn tay trái, một luồng hàn khí thấu xương lập tức bùng nổ. Lớp da thịt trên tay hắn nháy mắt chuyển sang màu đen kịt, rữa nát bong tróc, lộ ra cả bạch cốt âm u. Tử khí như hàng vạn con kiến điên cuồng cắn nuốt sinh cơ, men theo kinh mạch cánh tay trái xông thẳng về phía tâm mạch và đan điền. Ấn ký cành trúc trên trán Lâm Mặc rực sáng ánh đỏ yêu dị, dường như đang hưng phấn nghênh đón đồng loại.

Tuyệt đối không thể để thứ này xâm nhập vào tâm mạch.

Lâm Mặc gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, điên cuồng thôi động giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong lồng ngực. Giọt linh dịch xanh biếc rung lên bần bật, trút ra toàn bộ lực lượng bản nguyên thanh thuần cuối cùng, hóa thành một bức tường sinh cơ vững chắc chặn ngang bả vai trái. Sinh khí vạn năm của Tử Trúc và tử khí ngưng tụ từ tà cốt lấy kinh mạch cánh tay trái của hắn làm chiến trường, bắt đầu một cuộc giằng co tàn khốc. Lực lượng sinh tử va chạm sinh ra lực phản chấn kinh khủng, trực tiếp xé rách da thịt bả vai hắn, máu tươi phun trào nhuộm đỏ một mảng đạo bào.

Dưới áp lực của Mộc Bản Nguyên, giọt hắc huyết không thể tiến thêm, đành phải ngưng tụ lại thành một viên hạt châu màu đỏ sậm găm chặt vào giữa những đốt xương lòng bàn tay trái của hắn. Nó giống như một con mắt ác ma đang say ngủ, không ngừng tỏa ra những sợi tơ máu bám rễ vào kinh mạch, biến cánh tay trái của hắn thành một món vật chứa tà ác.

Lâm Mặc lảo đảo quỳ rạp xuống bên cạnh Tụ Linh Bàn, hộc ra một ngụm máu đen ngòm lẫn lộn cặn nội tạng. Hắn đã tạm thời cứu được trận nhãn, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ kinh mạch hai tay đều bị phế, linh lực cạn kiệt, sinh cơ xói mòn nghiêm trọng.

Chưa kịp để hắn thở dốc, khối tà cốt mất đi giọt tinh huyết hạch tâm bỗng phát ra những tiếng răng rắc giòn giã. Những vết nứt lan rộng trên bề mặt tà cốt, sau đó vỡ vụn thành bột mịn. Cùng lúc đó, toàn bộ trận văn phòng ngự trên vách đá của thạch thất đồng loạt tắt lịm, mất đi ánh sáng. Nền đá cốt dừa dưới chân Lâm Mặc vốn đã nứt nẻ giờ đây triệt để sụt lún, để lộ ra một thông đạo tối tăm sâu hun hút kéo dài thẳng xuống lòng đất.

Từ trong thông đạo đen ngòm ấy, một luồng âm phong lạnh lẽo thổi thốc lên, mang theo mùi nhang đèn trầm hương đặc trưng của cấm địa tổ từ Lâm gia, nhưng lại pha lẫn mùi rỉ sét của máu tươi.

Lâm Mặc ôm lấy cánh tay trái đang rỉ máu đen, cố gắng ngẩng đầu nhìn xuống. Trong bóng tối sâu thẳm của thông đạo, một đốm sáng màu lục u ám đột ngột được thắp lên. Nương theo ánh đèn lồng lờ mờ, tiếng bước chân lộc cộc của giày gỗ đạp trên nền đá vang lên đều đặn, chậm rãi tiến về phía thạch thất, mang theo một cỗ uy áp Kim Đan kỳ tàn khuyết nhưng đủ sức nghiền nát mọi hy vọng sống sót cuối cùng của hắn.
0