Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 450: Lại Một Mình Dưới Núi

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,517 từ 1 lượt đọc
Ở sâu trong lớp trận văn mờ nhạt của chiếc ống đồng, một luồng linh khí âm hàn đang chầm chậm rỉ ra, mang theo mùi vị tanh nồng đặc trưng của Hắc Thủy Đầm Lầy. Lâm Mặc vươn hai ngón tay thon dài, ngưng tụ một tầng thanh mộc chân nguyên mỏng nhẹ, cẩn thận miết dọc theo vết nứt trên bề mặt pháp khí. Thần thức của hắn không xâm nhập vào trong mà chỉ dò xét bên ngoài, e ngại kích hoạt cấm chế tự hủy. Quả nhiên, bên dưới lớp ngụy trang hỏa thuộc tính thô thiển, chín điểm sáng nhỏ li ti xếp thành hình thoi đang thoi thóp chớp tắt. Đây căn bản không phải là vũ khí công kích như Vương gia phô trương, mà là một trận bàn định vị cỡ nhỏ chuyên dùng để vận chuyển tài nguyên hắc ám.


Hắn thu hồi ngón tay, khóe môi hơi nhếch lên tạo thành một đường cung lạnh lẽo. Nhị trưởng lão Vương gia đường đường là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, lại mang theo vật định vị của phường thị ngầm ngay trong đêm tập kích Tử Trúc Lĩnh. Nếu đem vật này giao cho liên minh phường thị, kẻ địch cùng lắm chỉ bồi thường một khoản linh thạch rồi đổ tội cho cá nhân làm bậy. Nhưng nếu lợi dụng luồng khí tức âm hàn này, tương kế tựu kế dẫn dắt đám tà tu Hắc Thủy Đầm Lầy tưởng rằng đối thủ đang giữ bản đồ kho báu của chúng, thế cục sẽ hoàn toàn đảo lộn. Lâm Mặc không định làm người tốt đi báo tin, hắn muốn mượn đao giết người.


Lâm Mặc gõ nhẹ khớp ngón tay xuống mặt bàn gỗ linh mộc, phát ra ba tiếng trầm đục. Từ trong góc tối của thư phòng, một đạo hắc ảnh không tiếng động tách ra khỏi vách tường, quỳ một chân trên mặt đất. Người tới mang mặt nạ che khuất nửa khuôn mặt, áo bào xám tro hoàn toàn hòa lẫn vào bóng đêm, chính là ám vệ số chín của gia tộc. Hắn không phát ra chút thanh âm nào, chỉ cúi đầu chờ đợi gia chủ ban phát mệnh lệnh.


Cầm lấy thứ này, lập tức đến kho tộc tìm trưởng lão Lâm Nghiệp.


Lâm Mặc hất tay áo, đẩy chiếc ống đồng nứt nẻ bọc trong một tầng mộc linh khí xanh biếc bay thẳng về phía bóng đen.


Nói với Thất thúc, trích xuất ba lạng Tức Nhưỡng từ quỹ dự phòng bí mật, dùng trận pháp che giấu phong ấn hoàn toàn khí tức của vật này. Sau đó, ngươi mang nó đến giao lộ hẻm núi Quỷ Sầu, chôn sâu dưới gốc hòe già cỗi ba thước. Nhớ kỹ, trên đường đi phải cố tình để lộ một tia linh lực hệ hỏa đặc trưng, tuyệt đối không được dùng công pháp bản tộc.


Ám vệ số chín hai tay cung kính đỡ lấy vật chứng, ánh mắt dưới lớp mặt nạ lóe lên một tia ngưng trọng. Hắn hiểu rõ Tức Nhưỡng là tài nguyên chiến lược cấp hai, mỗi năm gia tộc chỉ thu thập được chưa tới nửa cân, dùng một lạng liền ít đi một lạng. Thế nhưng mệnh lệnh của gia chủ là tuyệt đối, hắn nhanh chóng cất kỹ món đồ vào túi trữ vật, dập đầu một cái rồi hóa thành một luồng khói xám tản đi. Thư phòng lại trở về vẻ tĩnh mịch vốn có, chỉ còn lại ngọn linh đăng chập chờn tỏa sáng.


Nửa canh giờ sau, tại tầng hai của thạch động chứa kho tộc, Lâm Nghiệp vuốt chòm râu bạc, sắc mặt xanh mét nhìn ám vệ vừa truyền lệnh. Lão trưởng lão quản kho đau lòng nhìn chiếc hộp ngọc chứa thứ đất đen xì tản mát linh quang, tay run run cầm lấy chiếc cân tiểu ly. Ba lạng Tức Nhưỡng, tương đương với sản lượng cực khổ tích cóp suốt sáu tháng của linh điền chữ Thiên, nay lại phải dùng để bọc lấy một món chiến lợi phẩm tàn phế. Trong lòng lão dâng lên muôn vàn nghi hoặc, nhưng nhìn thấy lệnh bài gia chủ chữ Lâm khắc hình Tử Trúc tỏa ra uy áp nhàn nhạt, lão đành cắn răng thi hành.


Sổ công huân và sổ xuất nhập tài nguyên lập tức được mở ra. Lâm Nghiệp tự tay cầm bút lông chấm chu sa, ghi rõ khoản thâm hụt khổng lồ vào mục hao tổn chiến trận, đồng thời ấn định luật mới tước bỏ quyền tiếp cận kho dự phòng của nhánh phụ trong ba tháng tới để bù đắp. Bằng chứng định vị đã được niêm phong hoàn tất, chính thức trở thành mồi nhử chết chóc nằm chờ dưới đáy hẻm núi Quỷ Sầu. Kẻ thù vẫn đinh ninh pháp khí đã hủy trong trận chiến, hoàn toàn không biết một tấm lưới vô hình dệt bằng luật lệ và tài nguyên đang lặng lẽ trùm xuống đầu bọn chúng.


Ám vệ số chín tiếp nhận mật lệnh, thân ảnh hóa thành một vệt khói xám không tiếng động hòa vào bức tường. Một nén nhang sau, gã đã xuất hiện trước cửa kho linh vật ngầm của gia tộc. Trưởng lão Lâm Nghiệp khoác áo choàng dày, sắc mặt ngưng trọng nhìn chiếc ống đồng nứt nẻ tỏa ra hàn khí trên khay ngọc. Lão run run vươn tay lấy ra một chiếc hộp gỗ đào, bên trong chứa đúng ba lạng bùn đất vàng óng, tỏa ra sinh cơ bừng bừng.


Ghi vào sổ công huân mật, chi xuất ba lạng Tức Nhưỡng cấp hai, hao hụt vĩnh viễn không hoàn lại.


Lâm Nghiệp cắn răng hạ bút, đóng con dấu hình lá trúc đỏ chót lên trang giấy da thú. Sự đánh đổi này quá mức chát chúa đối với ngân sách eo hẹp của Lâm tộc, tương đương với sản lượng linh thạch ba tháng của toàn bộ mạch nước ngầm. Nhưng vị trưởng lão quản kho hiểu rõ mưu đồ của gia chủ, mồi câu càng đắt đỏ, bọc càng kín kẽ, con cá cắn câu mới càng không sinh nghi. Kẻ thi hành nhiệm vụ nhận lấy chiếc hộp, thuần thục dùng linh lực nhào nặn lớp đất bọc chặt lấy vật chứng, triệt để phong bế luồng khí tức âm hàn.


Gió đêm rít gào qua những vách đá dựng đứng tại hẻm núi Quỷ Sầu, mang theo mùi sương độc nhàn nhạt. Ám vệ số chín đáp xuống bên cạnh gốc hòe già cỗi, ngón tay nhanh chóng bấm niệm pháp quyết. Hắn không dùng mộc hệ quen thuộc mà cố tình ép đan điền nghịch chuyển, bức ra một tia hỏa linh lực nóng rực, thô bạo thiêu rụi lớp cỏ dại xung quanh. Động tác này lập tức khiến kinh mạch ở cánh tay phải của gã co giật kịch liệt, tạo thành một vết nội thương chân thực, nhưng gã vẫn cắn răng đào sâu xuống nền đất lạnh lẽo đúng ba thước.


Ngay khoảnh khắc khối linh vật được lấp lại, sương mù phía xa bỗng nhiên cuộn trào mãnh liệt. Ba đạo u hồn nhạt màu mang theo sát khí lạnh lẽo từ trong bóng tối lao vút ra, hiển nhiên là quỷ vật dò đường của đám tà tu Hắc Thủy Đầm Lầy đã đánh hơi được dị động. Ám vệ híp mắt, biết rõ thời khắc quyết định đã tới. Nếu gã rút lui quá hoàn hảo, đối phương sẽ nhận ra đây là bẫy rập, cục diện mượn đao giết người của Lâm Mặc sẽ tan thành mây khói.


Gã không lùi mà tiến, vung tay ném ra ba tấm Viêm Hỏa Phù cấp một, tạo thành một bức tường lửa ngùn ngụt chắn ngang lối đi. Đám quỷ vật khựng lại trong giây lát, kẻ thao túng chúng ẩn trong bóng tối dường như nhận ra uy lực của thuộc tính khắc chế, lập tức huýt một tiếng sáo dài. Ba con u hồn đổi chiến thuật, không lao thẳng vào lửa mà tản ra ba hướng, nương theo địa mạch âm hàn để vòng qua công kích kẹp góc.


Kẻ mặc áo bào xám cười lạnh, cố tình bước hụt một nhịp trên chín ô trận vị Càn Khảm, để lộ sơ hở ở sườn trái. Một con u hồn chớp lấy thời cơ, vươn móng vuốt xám xịt cào thẳng vào lớp phòng ngự. Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai, gã quyết đoán vứt bỏ tấm khiên gỗ thiết mộc đang cầm trên tay, mặc cho oán khí ăn mòn tấm chắn thành một đống mùn cưa.


Mượn lực phản chấn từ đòn tấn công, gã phun ra một ngụm máu tươi mang theo hỏa linh lực nồng đậm, giả vờ kinh hoàng bứt tốc lao thẳng về hướng lãnh địa của Vương gia. Bóng tối nhanh chóng nuốt chửng kẻ bỏ chạy, bỏ lại đám tà vật đang xoay quanh vũng máu đỏ sậm bốc khói xèo xèo.


Một lát sau, từ trong màn sương độc, một gã tu sĩ gầy gò khoác áo bào đen bước ra, ánh mắt âm trầm nhìn chằm chằm vào tàn tích bùa chú cùng mảnh pháp khí rạn nứt. Khí tức cuồng bạo và đường lối tẩu thoát đều chỉ thẳng về phía cường giả hỏa hệ của Vương tộc. Mồi nhử đã được chôn thành công, tổn thất một kiện pháp khí phòng ngự cấp một cùng nội thương của người thi hành chính thức được ghi vào danh sách đánh đổi, vòng vây tử thần bằng mưu kế nhắm vào kẻ địch đã khép lại một nửa.


Ám vệ số chín gót chân vừa chạm vào vị trí Càn, luồng linh lực hệ mộc dưới chân đột ngột đình trệ, để lộ ra một kẽ hở bằng nửa nhịp thở. Kẻ địch ẩn nấp trong bóng tối hiển nhiên là một tay lão luyện, lập tức nắm bắt cơ hội. Một vệt ô quang mang theo mùi bùn lầy hôi thối xé rách màn đêm, hung hăng cắn phập vào bả vai phải của hắc ảnh. Tiếng vỡ nát chói tai vang lên, chiếc giáp vai bằng mộc ngọc thượng phẩm chỉ kịp lóe lên ánh sáng xanh nhạt rồi lập tức nứt toác thành hàng chục mảnh vụn.


Hàn khí âm độc từ vệt ô quang không phá hủy đan điền mà trực tiếp đóng băng toàn bộ khớp xương cánh tay phải. Ám vệ số chín cắn chặt khớp hàm, cảm nhận rõ ràng từng luồng linh lực đang vận chuyển qua vai bị ép phải đình chỉ, khiến nửa thân trên gần như bất toại. Đây chính là cái giá thực sự cho màn kịch bước hụt trận vị. Hắn mượn lực đẩy từ đòn đánh, lảo đảo lùi về phía sau ba trượng, tư thế vô cùng chật vật, cố tình để lộ ra vẻ hoảng loạn của kẻ vừa bị trọng thương đang ôm đồ bỏ chạy.


Trong sương mù hôi tanh, một gã tu sĩ gầy gò mặc áo choàng đen cất tiếng cười khùng khục, từ từ bước ra khỏi góc khuất. Lão ta vốn định bồi thêm một đòn kết liễu, nhưng khi thấy mục tiêu loạng choạng rút lui về hướng giao lộ thay vì liều mạng phản kích, ánh mắt lão bỗng lóe lên sự nghi ngờ. Kẻ này thà chịu phế một cánh tay chứ quyết không bộc lộ át chủ bài, dường như đang cố gắng bảo vệ một thứ gì đó vô cùng quan trọng. Gã tà tu lập tức đổi thủ ấn, thu hồi thanh chủy thủ tẩm độc, thay vào đó phóng ra một tấm lưới đan bằng gân yêu thú bậc hai nhằm bắt sống con mồi.


Tấm võng màu xám tro tỏa ra thần thức trói buộc, bao trùm lấy không gian xung quanh hẻm núi Quỷ Sầu. Nhận thấy thế trận thay đổi đúng như dự tính, ám vệ số chín không hề luống cuống, bàn tay trái giấu trong tay áo khẽ bóp nát một tấm Mộc Độn Phù. Linh mạch bậc một dưới lòng đất liền sinh ra cảm ứng, một luồng sinh khí khô héo từ gốc hòe già cỗi bùng lên, nuốt chửng lấy thân ảnh áo xám. Ngay trước khi tấm lưới gân thú ập xuống, hắc ảnh đã hóa thành vô số tàn lá khô tản đi trong gió, triệt để biến mất khỏi hiện trường.


Gã tà tu hừ lạnh một tiếng, vung tay thu hồi pháp khí trói buộc rồi tiến đến gốc hòe già. Ánh mắt âm trầm của lão quét qua những chiếc lá khô đang vương vãi trên mặt đất. Thần thức của một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ cẩn thận lan tỏa, rất nhanh liền phát hiện ra một tia linh lực hệ hỏa vô cùng quen thuộc cố tình bị xóa mờ. Không chỉ vậy, sâu dưới lớp đất đá ba thước, một cỗ khí tức âm hàn đặc trưng của đầm lầy đang cực lực giằng co với tầng phong ấn, phát ra những tiếng vo ve trầm đục.


Năm ngón tay gầy guộc của tà tu vung lên, một luồng hắc khí cuộn trào đào xới mặt đất, kéo lên một khối bùn tỏa ánh sáng vàng nhạt. Lão híp mắt nhìn chằm chằm vào lớp Tức Nhưỡng bậc hai đang bao bọc lấy vật phẩm bên trong. Bàn tay lão vừa chạm vào, lớp đất phong ấn đắt đỏ lập tức tan rã, để lộ ra vật định vị nứt nẻ mang theo dấu ấn công pháp của Vương gia. Kẻ thù đã hoàn toàn cắn câu, đinh ninh rằng tu sĩ Vương tộc vừa trộm bảo vật của chúng rồi mang chôn giấu tại đây để trốn tránh truy sát.


Cùng lúc đó, tại mật thất dưới lòng Tử Trúc Lĩnh, lệnh bài truyền tin trên bàn đá khẽ rung lên bần bật. Lâm Mặc vươn tay cầm lấy ngọc giản, thần thức lướt qua dòng mật báo vừa được truyền về từ ngoại vi. Hắn gật đầu, cầm lấy bút son gạch một đường dứt khoát vào cuốn sổ công huân bọc da thú. Kế hoạch mượn đao giết người đã hoàn tất bước gieo hạt, tà tu Hắc Thủy Đầm Lầy giờ phút này đang cầm trong tay bằng chứng thép, chắc chắn sẽ dồn toàn bộ hận thù lên đầu thế gia đối địch.


Tuy nhiên, để đổi lấy sự ngộ nhận hoàn hảo này, gia tộc phải gánh chịu tổn thất không hề nhỏ. Trừ đi ba lạng đất linh phong ấn, quỹ dự phòng lập tức bị hao hụt một khoản lớn, đồng thời kho dược liệu phải mở ra để cấp phát Hồi Cốt Đan chữa trị cánh tay phế tàn cho người thi hành nhiệm vụ. Lâm Mặc lạnh lùng cất giọng, truyền âm ra bên ngoài mật thất.


Lệnh cho trưởng lão Lâm Nghiệp, đem số lượng Tức Nhưỡng tiêu hao ghi vào sổ nợ của nhánh ngoại vụ, đồng thời ban hành lệnh cấm túc toàn bộ trinh sát.


Bắt đầu từ canh ba đêm nay, trận pháp hộ sơn chuyển sang trạng thái phòng ngự tuyệt đối. Vật chứng định vị đã đổi chủ, màn kịch đẫm máu tiếp theo giữa phường thị ngầm và Vương gia chính thức bắt đầu, còn Lâm tộc chỉ việc đóng chặt cửa ải tọa sơn quan hổ đấu.


Thư phòng tĩnh lặng chợt xao động bởi một cỗ huyết khí nhàn nhạt xen lẫn mùi bùn lầy thối rữa. Ám vệ số chín lảo đảo hiện thân từ vách tường, gối phải quỳ rạp xuống nền gỗ trúc phát ra một tiếng trầm đục. Cánh tay phải của gã rủ xuống mềm nhũn, kinh mạch dọc bả vai đã bị một luồng âm hỏa thiêu rụi hoàn toàn, lớp vải xám tro dính chặt vào da thịt cháy đen. Không phát ra nửa tiếng rên rỉ, hắc y nhân chỉ dùng tay trái run rẩy dâng lên một mảnh ngọc giản truyền tin đã nứt góc, bên trên còn vương vài giọt máu bầm.


Lâm Mặc hờ hững phất tay, một luồng thanh mộc chân nguyên nhu hòa bứt ra từ đầu ngón tay, chuẩn xác bao bọc lấy miệng vết thương của thuộc hạ. Khí tức sinh mệnh lập tức phong bế độc tính âm hàn đang chực chờ ăn sâu vào tâm mạch.


"Bẩm gia chủ, mồi nhử đã hạ xong tại hẻm Quỷ Sầu." Giọng nói khàn đặc của hắc ảnh vang lên sau lớp mặt nạ kim loại.


"Tên tà tu Trúc Cơ kia quả nhiên cắn câu. Hắn đã đào được vật định vị chôn dưới gốc hòe già. Luồng hỏa linh lực ngụy tạo của Vương gia cũng được hắn cẩn thận thu thập vào ngọc bình, đinh ninh rằng đó là bằng chứng cướp đoạt."


Ánh mắt vị gia chủ trẻ tuổi không chút gợn sóng, ngón tay thon dài tiếp nhận khối ngọc giản nứt nẻ. Mọi chuyện diễn ra chính xác như những gì hắn tính toán trên bàn cờ. Tên tà tu kia vốn đa nghi tàn nhẫn, nếu để lộ manh mối quá dễ dàng, đối phương chắc chắn sinh lòng cảnh giác. Phải có một trận giao phong ngắn ngủi, cộng thêm cái giá là một cánh tay của tử sĩ, kẻ địch mới hoàn toàn tin tưởng rằng chúng vừa đoạt lại được trọng bảo từ tay thám tử đối phương. Lớp bình phong thứ nhất đã giăng xong, mũi nhọn thù hận nay đã chuyển hướng hoàn toàn sang thế gia họ Vương.


"Ngươi làm rất tốt, lui xuống Dược các dưỡng thương." Lâm Mặc trầm giọng ra lệnh, tay trái lật mở cuốn sổ công huân bìa đen quen thuộc trên bàn.


"Ghi chú rõ ràng, ám vệ số chín hy sinh cánh tay phải vì bảo vệ bí mật gia tộc, thưởng năm trăm điểm. Lệnh cho trưởng lão Lâm Nghiệp mở phong ấn kho tộc tầng hai, trích xuất một viên Sinh Cốt Đan và ba mươi khối linh thạch bậc trung làm phí bồi thường. Từ nay, ngươi chuyển sang quản lý ám trạm tình báo tuyến trong, không cần xuất chiến ngoại vi nữa."


Đáy mắt hắc ảnh lóe lên một tia kích động khó che giấu, gã dập đầu ba cái thật sâu rồi hóa thành một làn khói mỏng tản đi. Đối với ám vệ, tàn phế thường đồng nghĩa với việc bị vứt bỏ, nhưng quy tắc vận hành của Lâm tộc lại dùng tài nguyên cụ thể để mua lấy lòng trung thành tuyệt đối. Lão trưởng lão giữ kho sáng mai hẳn sẽ xót xa càu nhàu vì hao hụt đan dược quý, nhưng quyết định này đã trở thành án lệ mới, bảo chứng cho mạng sống của những kẻ đang âm thầm làm việc trong bóng tối.


Trong thư phòng chỉ còn lại một mình, Lâm Mặc mới chậm rãi truyền thần thức vào khối ngọc giản vừa nhận được. Đây là tin tức tối mật do nhãn tuyến cài cắm tại phường thị gửi về. Trạng thái của khối trận bàn định vị giấu trong ống đồng kia đã thay đổi. Chín điểm sáng hình thoi đang bùng lên dữ dội, di chuyển với tốc độ cực nhanh hướng thẳng về phía mỏ quặng linh thạch mà Vương tộc vừa chiếm đoạt. Đám ác thú Hắc Thủy Đầm Lầy đã ngửi thấy mùi máu ngụy tạo, bắt đầu dốc toàn lực lao về phía con mồi xui xẻo.


Bố cục mượn đao giết người rốt cuộc cũng hoàn thành bước khóa đuôi vĩnh viễn. Kẻ địch cắn nuốt lẫn nhau, hoàn toàn không biết luồng khí tức âm hàn kia chỉ là mồi nhử. Lâm Mặc vươn tay, dứt khoát ấn xuống một viên ngọc ấn màu máu lên mặt bàn. Lệnh bài gia chủ lập tức tỏa ra gợn sóng vô hình, truyền đạt một đạo tử lệnh mới nhất đến toàn bộ mười đội tuần tra ngoại vi.


Bắt đầu từ canh ba đêm nay, đại trận hộ sơn chuyển sang trạng thái ẩn nấp mai rùa, thu liễm toàn bộ linh khí tản mác. Mọi giao dịch tại sáu gian hàng đan dược tạm thời đóng băng, quỹ dự phòng đình chỉ xuất kho. Bất kỳ tộc nhân nào dám tự ý rời khỏi phạm vi mười dặm quanh linh mạch, lập tức tước bỏ thân phận, trục xuất khỏi gia phả. Cuốn sổ công huân khép lại đánh một tiếng trầm đục, khóa chặt sinh tử của toàn tộc vào thế phòng thủ tuyệt đối, chuẩn bị đón nhận một cơn bão máu tanh không thể vãn hồi đang đổ ập xuống phe đối địch.

0