Chương 495: Lại Vương Gia Tham Lam
Đăng: 31/08/2026 09:20
3,667 từ
1 lượt đọc
Tiếng chuông báo động đợt thứ ba vừa dứt, âm thanh trầm đục của đá cọ xát vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng trong mật thất. Lâm Mặc chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, trên tay vẫn cầm tờ khế ước ố vàng vệt máu. Hắn không vội vàng lao ra tiền tuyến như những gia chủ thiếu kinh nghiệm, mà bình thản phóng xuất một luồng thần thức mỏng nhẹ lướt qua khoảng sân trước mặt. Nơi đó, trưởng lão quản kho Lâm Tế đã đứng chực sẵn từ lúc nào, vạt áo bào xám đẫm sương đêm, mồ hôi lạnh rịn đầy trên trán.
Lâm Tế chắp tay hành lễ, mười ngón tay run rẩy siết chặt khối ngọc bài kiểm kê tài nguyên. Lão hạ giọng báo cáo, âm cuối mang theo sự xót xa không thể che giấu.
Bẩm gia chủ, toàn bộ mười sáu trạm gác ngoại vi đã rút ngầm về tuyến trong theo đúng mật lệnh. Nhưng linh điền Bích Lục ở sườn tây không kịp thu hoạch, ba mẫu linh thảo bậc một coi như dâng trắng cho dã thú giày xéo.
Một cái giá phải trả để đổi lấy sự tin tưởng của địch nhân. Lâm Mặc nhàn nhạt đáp lời, tiện tay ném tờ khế ước đẫm máu sang cho vị trưởng lão.
Cầm lấy vật này, lập tức quay về kho tộc tầng một. Ngươi tự tay dùng chu sa ghi vào sổ công huân, xác nhận khoản nợ ba ngàn linh thạch hạ phẩm của vị trưởng lão vừa tọa hóa.
Lâm Tế luống cuống đón lấy tờ giấy da thú, vừa lướt mắt qua những dòng chữ xiêu vẹo bên trên, đồng tử lão lập tức co rút. Nội dung khế ước ghi rõ vị trưởng lão kia vì muốn duy trì trận pháp phòng ngự ngoại vi đã lén lút rút ruột kho tộc, nay người chết nợ khó đòi, dẫn đến linh mạch thiếu hụt mà sụp đổ trận thế. Đây rõ ràng là một lời nói dối động trời, một bản án oan vĩnh viễn tước đoạt mọi phúc lợi của nhánh phụ thuộc vị trưởng lão nọ.
Gia chủ, nếu công bố vật này, nội bộ gia tộc tất sinh đại loạn. Nhánh của lão trưởng lão nhất định sẽ tụ tập khóc lóc kêu oan, thanh danh Lâm gia cũng theo đó mà nứt nẻ. Lâm Tế cắn răng nhắc nhở, trong lòng thầm tính toán xem bản thân có bị vạ lây khi quản lý kho lỏng lẻo hay không.
Lâm Mặc chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn xuyên qua màn đêm mù mịt hướng về phía vành đai tử địa. Hắn cần chính là sự đại loạn đó, một vở kịch nội bộ lục đục hoàn hảo để che mắt những kẻ đang dòm ngó.
Nếu nội bộ không loạn, đám thám tử Tôn gia đang nấp ngoài ranh giới Tử Trúc Lĩnh làm sao tin được trận pháp của chúng ta thực sự vỡ nát. Lâm Mặc rành rọt giải thích từng bước cờ. Ngươi cứ việc ban bố Lệnh Phong Kho toàn diện lấy cớ hao hụt tài nguyên, mặc kệ bọn họ khóc lóc. Áp lực dư luận càng lớn, Tôn gia càng đắc ý cho rằng chúng ta đã sức tàn lực kiệt.
Để màn kịch thêm phần chân thực, Lâm Mặc lấy từ trong túi trữ vật ra một khối Khảm Thủy Trận Bàn đã nứt nẻ quá nửa. Bề mặt pháp khí này chi chít những vết rạn cháy đen do linh lực cắn trả, bên trong lõi trận văn gần như đã khô cạn. Hắn truyền một đạo linh lực mộc thuộc tính vào trong, cố tình làm rối loạn cấu trúc ngũ hành của vật phẩm.
Mang khối trận bàn hỏng này vứt tại đống đổ nát ở sườn tây. Khi bình minh lên, đám chim lợn của Tôn gia mò vào thám thính chắc chắn sẽ nhặt được nó. Bọn chúng đều là những kẻ am hiểu trận đạo, chỉ cần nhìn vết nứt từ bên trong sẽ tự đưa ra kết luận rằng Lâm gia cạn kiệt linh thạch nên pháp khí tự bạo. Lâm Mặc lạnh lùng hạ lệnh, triệt để biến đối thủ thành kẻ tự chui đầu vào rọ thông qua những suy luận có vẻ hợp lý của chính chúng.
Lâm Tế ôm chặt trận bàn cùng khế ước vào ngực, sự lo lắng về trách nhiệm cá nhân đã vơi đi quá nửa. Có tờ giấy nợ máu kia làm bình phong, lão không còn sợ bị truy cứu tội thất thoát tài nguyên. Vị quản kho lập tức xoay người thi triển ngự phong quyết, hóa thành một đạo tàn ảnh lao về phía kho tộc, bắt đầu thực thi chuỗi mệnh lệnh tàn nhẫn nhưng cần thiết.
Ngay khi bóng lưng Lâm Tế khuất sau rặng trúc, Lâm Mặc mới khẽ nhăn mặt, đưa tay xoa nhẹ đan điền. Việc cưỡng ép phá hủy lõi trận văn của Khảm Thủy Trận Bàn vừa rồi khiến một tia thủy linh lực bạo động trào ngược, đánh thẳng vào kinh mạch cánh tay phải của hắn. Cơn đau âm ỉ nhắc nhở hắn rằng, mỗi một nước cờ lừa gạt thiên hạ đều đòi hỏi một cái giá thực tế bòn rút từ chính căn cơ của gia tộc.
ợc trận thế sụp đổ là do cạn kiệt tài nguyên?" Lâm Mặc dứt lời, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Hắn biết rõ Tôn gia vốn đa nghi, nếu Lâm gia chỉ lặng lẽ rút lui, bọn chúng chắc chắn sẽ án binh bất động để dò xét. Nhưng một khi nhánh phụ của vị trưởng lão kia làm loạn đòi công bằng, kết hợp với vành đai phòng ngự bị bỏ ngỏ, đối thủ sẽ tự động ghép nối các manh mối lại thành một bức tranh hoàn hảo.
Lâm Tế nghe đến đây, sống lưng chợt lạnh toát. Lão vội vã lật mặt sau của khối ngọc bài kiểm kê, truyền vào một đạo linh lực mỏng. Bề mặt ngọc thạch lập tức hiện lên ba điểm sáng đỏ rực đang nhấp nháy liên hồi tại khu vực sườn đông, kèm theo những gợn sóng linh khí hỗn loạn.
Gia chủ, ngài đoán không sai, thám tử của Tôn gia không chỉ đứng nhìn. Trận bàn giám sát báo về, có kẻ đang dùng Phá Cấm Phù giai đoạn hai liên tục oanh kích vào mắt trận số bảy. Giọng vị quản sự run lên, ánh mắt lộ vẻ khẩn trương. Nếu không phái chấp sự ra tay ngăn cản, chỉ nửa canh giờ nữa, toàn bộ ảo ảnh che giấu ở sườn đông sẽ bị xé rách, phơi bày việc chúng ta đã rút lui.
Lâm Mặc không hề biến sắc, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không đáy. Hắn vươn tay lấy ra một mảnh gỗ đào cháy sém từ trong túi trữ vật, ném thẳng xuống nền đá. Đây là tàn tích của pháp khí trấn mạch đã bị rút cạn linh khí từ tháng trước, bề mặt chằng chịt những vết nứt vỡ tàn tạ.
Không cần cản, cứ để chúng phá. Lâm Mặc gõ nhịp ngón tay lên vách tường ẩm ướt, âm thanh vang lên đều đặn. Ngươi lập tức kích hoạt Huyễn Mộc Trận tại mắt trận số bảy, sau đó chủ động cắt đứt liên kết với nhánh linh mạch ngầm bên dưới. Phải làm cho linh khí tản đi tự nhiên nhất, giống hệt như trận thế tự sụp đổ vì thiếu hụt linh thạch duy trì.
Động tác của Lâm Tế khựng lại, mồ hôi hột rơi tí tách xuống nền đá lạnh lẽo. Cắt đứt nhánh linh mạch ngầm đồng nghĩa với việc ba mẫu linh điền Bích Lục sẽ vĩnh viễn hóa thành đất hoang, không thể phục hồi trong vòng năm mươi năm tới. Cái giá này đối với một gia tộc đang thâm hụt ngân quỹ là vô cùng tàn khốc, tựa như tự cắt đi một miếng thịt trên chính cơ thể mình.
Ở cách đó mười dặm, tên thám tử Tôn gia dường như nhận ra sự phòng ngự lỏng lẻo bất thường, lập tức thay đổi chiến thuật. Hắn ngừng dùng bạo lực oanh kích, chuyển sang phóng xuất một tia thần thức mang theo hỏa độc, men theo khe nứt của trận văn để cắn nuốt linh khí. Đây là một đòn nhử mồi cực kỳ xảo quyệt, nhằm ép người điều khiển trận pháp bên trong phải xuất thủ phản kích bảo vệ mạch đất, từ đó lộ ra thực lực thật sự.
Thế nhưng, Lâm Mặc lại chọn cách khoanh tay đứng nhìn, hoàn toàn thu liễm khí tức. Hắn dùng mảnh gỗ đào cháy sém dưới đất làm vật dẫn, khéo léo dẫn dắt luồng hỏa độc kia đánh thẳng vào lõi mắt trận đang bị rút rỗng. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía xa, kéo theo chấn động truyền dọc qua nền đất, hất tung lớp sương mù dày đặc bao phủ Tử Trúc Lĩnh.
Trận pháp ngoại vi chính thức vỡ nát thành từng mảnh linh quang mờ nhạt. Tên thám tử bên ngoài đắc ý thu hồi pháp khí, hoàn toàn tin rằng Lâm gia đã sức cùng lực kiệt, không còn khả năng duy trì kết giới bảo vệ. Hắn nhanh chóng bóp nát bùa truyền âm, gửi tin tức sai lệch về cho thượng tầng, tự tay mở ra con đường chết cho đội quân tiên phong của Tôn gia bước vào cái bẫy đã giương sẵn.
Điểm công huân của nhánh phụ kia, cứ theo kế hoạch mà trừ sạch. Lâm Mặc phủi đi lớp bụi đá bám trên ống tay áo, giọng nói không mang theo chút nhiệt độ nào. Ghi rõ vào sổ sách, nhánh linh mạch sườn đông bị hủy diệt hoàn toàn là do sự tư lợi của bọn họ, làm hao hụt tài nguyên duy trì trận nhãn.
Lâm Tế cúi gập người lĩnh mệnh, cẩn thận cất mảnh gỗ đào vỡ vụn vào hộp ngọc để làm vật chứng đối chất. Lão hiểu rõ, bình minh ngày mai, đài nghị sự sẽ biến thành một chảo lửa sôi sục. Lệnh Phong Kho được dán lên không chỉ để trừng phạt một nhánh phụ, mà còn chính thức gông cùm toàn bộ thế hệ trẻ vào một khuôn khổ luật lệ mới, ép buộc họ phải đổ máu để chuộc lại lỗi lầm không phải do mình gây ra.
Thế nhưng, Lâm Mặc chưa vội bộc lộ toàn bộ ý đồ. Hắn phất tay áo, một luồng pháp lực đánh thẳng vào mặt gương đồng treo giữa mật thất, lập tức hiển hiện cảnh tượng tại mắt trận số bảy. Nơi đó, sương mù xám xịt của kết giới đang bị một ngọn lửa màu lục bẩn thỉu ăn mòn. Đám thám tử Tôn gia phi thường xảo quyệt, không dốc toàn lực công phá mà chỉ dùng hỏa độc chậm rãi thẩm thấu. Chúng muốn ép tu sĩ phòng thủ phải liên tục bơm linh lực vào duy trì, từ đó bóc trần xem nội tình kho tàng Lâm gia đã cạn kiệt đến mức nào.
Đứng cạnh sa bàn, chấp sự trận pháp Lâm Dực mồ hôi ướt đẫm lưng áo, vội vã thỉnh thị.
"Gia chủ, độc hỏa đã ngấm sâu ba tấc đất, trận văn cốt lõi đang rung lắc dữ dội. Nếu không xuất kho hai mươi tấm Thủy Ngự Phù để trung hòa, cấm chế này sẽ hoàn toàn sụp đổ."
Lâm Mặc lắc đầu, ngón tay điểm nhẹ lên một đường vân mạch màu lam nhạt trên sa bàn cẩm thạch. Hắn lạnh nhạt phủ quyết.
"Không được động đến bất kỳ bùa chú nào trong kho. Rút toàn bộ thủy linh khí từ mương tưới của ba mẫu linh điền Bích Lục sườn tây lên chống đỡ. Nhớ kỹ, thế trận phải gượng gạo, ban đầu dâng trào mạnh mẽ rồi nhanh chóng đứt đoạn, giống hệt như kẻ đang thoi thóp cố vùng vẫy."
Lâm Dực cắn răng tuân mệnh, mười ngón tay liên tục kết ấn pháp, cưỡng ép thay đổi dòng chảy của mạch nước ngầm. Trên mặt gương đồng, một dòng nước trong vắt miễn cưỡng tuôn ra từ lòng đất, chật vật bao bọc lấy ngọn lửa lục. Kẻ địch ẩn nấp ngoài bìa rừng lập tức nhận ra sự biến hóa khác thường. Tên thám tử Tôn gia hừ lạnh một tiếng, nhãn lực lão luyện dễ dàng đánh giá bọt nước tản mác kia hoàn toàn thiếu đi sự tinh thuần của linh thạch hộ trận. Hắn quyết đoán thay đổi chiến thuật, không thong thả thăm dò nữa mà trực tiếp bóp nát một viên Hỏa Hổ Đan cất giấu từ lâu.
Hỏa độc nháy mắt bùng lên gấp mười lần, hóa thành một đầu ác thú rực lửa lao thẳng vào trung tâm cấm chế. Cú va chạm kinh hoàng khiến toàn bộ sa bàn trong mật thất rung bần bật, chín ô trận vị đồng loạt nứt nẻ. Thủy linh khí phòng ngự lập tức bốc hơi khô cạn, kéo theo linh mạch dẫn nước ở sườn tây đứt gãy từng khúc. Dưới sức ép phản phệ, trận nhãn nổ tung thành một hố sâu hoắm.
Trên màn hình quan sát, hậu quả lập tức hiện rõ. Ba mẫu linh thảo bậc một đang thời kỳ thu hoạch bỗng chốc héo rũ, rễ cây cháy đen xì vì hỏa độc trào ngược theo mạch ngầm. Lâm Dực lùi lại nửa bước, khóe môi rỉ ra một tia máu tươi, nhưng cái giá xót xa hơn cả là sản lượng dược liệu quý giá của gia tộc năm tới đã hoàn toàn bị xóa sổ. Dòng thu nhập ổn định nhất để đổi lấy đan dược tu luyện cho thế hệ trẻ coi như đứt đoạn.
Từ trong đống đất đá cháy đen tại hiện trường văng ra một khối vật chất tỏa khói lờ mờ. Đó là một mảnh gỗ đào cháy sém, trên bề mặt vẫn còn vương lại vài nét bùa chú bôi xóa cẩu thả, hoàn toàn không phải vật liệu tiêu chuẩn. Tên thám tử Tôn gia nhanh như chớp lao tới thu lấy vật này, ánh mắt qua lớp khăn bịt mặt lóe lên sự đắc ý tột độ. Hắn cẩn thận cất giấu khối phù mộc vụn vào túi trữ vật, đinh ninh rằng bản thân đã nắm được bằng chứng thép. Việc Lâm gia phải dùng thứ phẩm thay thế linh ngọc trấn mạch hoàn toàn khớp với tin đồn nội bộ lục đục, rút ruột kho tàng.
Mọi diễn biến đều lọt vào tầm mắt sâu thẳm của vị gia chủ trẻ tuổi. Lâm Mặc vung tay thu hồi mặt đồng, triệt để phong tỏa mọi liên kết thần thức với khu vực vừa thất thủ. Hắn quay sang nhìn vị chấp sự đang ôm ngực thở dốc, dứt khoát ban bố quyết định.
"Ghi chép lại toàn bộ tổn thất đêm nay vào sổ luân chuyển. Sáng mai truyền lệnh xuống đài nghị sự, tước bỏ bổng lộc nửa năm của toàn bộ thành viên đội tuần tra sườn tây vì tội phòng thủ bất lực. Đồng thời, niêm phong quyền hối đoái của nhánh phụ đang trấn giữ khu vực đó."
Quyết định này tàn nhẫn gạt bỏ công sức của hàng chục người, nhưng lại là nét bút cuối cùng hoàn thiện bức tranh suy tàn giả tạo. Bắt đầu từ giờ khắc này, sổ công huân sẽ bị khóa chặt phần chi, không một ai được phép rút tài nguyên ra khỏi kho tộc cho đến khi có lệnh mới. Mảnh vỡ gỗ đào đã nằm gọn trong tay kẻ thù, trở thành mồi lửa kích động lòng tham của Tôn gia, ép chúng phải tự tin sải bước vào cái bẫy sâu hơn đang giăng sẵn ở phía trước.
ợc sự suy kiệt này là thật? Bọn chúng vốn bản tính đa nghi, chỉ có tiếng khóc than oán hận của chính người trong tộc mới đủ sức làm mồi nhử hoàn hảo nhất cho ván cờ đêm nay.
Lời vừa dứt, toàn bộ không gian bên trong mật thất cấm địa bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt. Bức tường đá khắc dày đặc phù văn phòng ngự lóe lên ánh sáng đỏ rực, sau đó nhanh chóng xám xịt lại như tro tàn. Phía góc phòng, thanh niên ám vệ Lâm Dực lảo đảo lui về sau ba bước, không kìm được phun ra một ngụm máu tươi đen ngòm. Sa bàn định vị cắm mấy chục lá cờ nhỏ trước mặt gã phát ra chuỗi âm thanh nứt vỡ giòn giã.
Mắt trận số bảy, nơi đại diện cho mạch đất sườn tây đã hoàn toàn sụp đổ. Linh khí xung quanh trở nên hỗn loạn, cuộn trào thành những luồng gió vô hình cắt vào da thịt. Ba mẫu linh điền Bích Lục chính thức bị hỏa độc thiêu rụi, tàn dư của trận pháp hộ viện bốc cháy ngùn ngụt, mang theo bao nhiêu tâm huyết chăm bón của gia tộc hóa thành tro bụi.
Lâm Dực vội vã vận chuyển linh lực ép xuống thương thế kinh mạch đang co rút. Sắc mặt gã trắng bệch, thanh âm khàn đặc báo cáo kết quả. Tôn Hạc đã cắn câu, đích thân lão ta dẫn theo ba tên tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ bước vào khu vực phong tỏa. Bọn chúng đang dùng thần thức rà soát từng tấc đất, thu thập tàn tro của linh thảo để mang về đối chiếu.
Lâm Mặc khẽ gật đầu, sự hy sinh ba mẫu tài nguyên cốt lõi cuối cùng cũng đổi lại một cơ hội xoay chuyển thế cục. Hắn chậm rãi vỗ nhẹ vào túi trữ vật, lấy ra một mảnh trận bàn làm bằng ngọc bích đã bị nứt làm đôi. Trên bề mặt pháp khí mỏng manh này vẫn còn vương lại một tia thần thức nhạt nhòa, mang đậm đặc tính công pháp thủy hệ của tu sĩ Vương gia.
Đây là thứ mà hắn đã âm thầm sắp xếp thuộc hạ nhặt nhạnh từ chiến trường giáp ranh tháng trước, dùng bí pháp phong ấn cất giấu cẩn thận cho đến tận bây giờ. Mảnh ngọc toái không có giá trị thực chiến, nhưng lại là một lời nói dối chí mạng.
Cầm lấy vật này, lập tức ném vào đống tro tàn ở ngoại vi sườn tây. Lâm Mặc lạnh lùng ra lệnh, vung tay đẩy mảnh ngọc về phía ám vệ đang bị thương. Nhớ kỹ, phải gỡ bỏ một lớp phong ấn, để lộ ra đúng một tia khí tức trận văn, vừa đủ để con chó già họ Tôn kia đánh hơi thấy sự bất thường.
Giao việc xong, hắn không để tâm đến sắc mặt kinh ngạc của Lâm Dực, tiếp tục an bài đường lui. Sau khi hoàn tất, ngươi lập tức rút vào Dược Cốc bế quan trị thương. Trừ phi có lệnh bài đích thân ta ban xuống, tuyệt đối không được bước ra ngoài nửa bước, cũng không được tiếp xúc với bất kỳ ai trong đội tuần tra.
Lâm Dực cẩn trọng cất kỹ nửa mảnh ngọc bích vào vạt áo, thân ảnh thoắt một cái đã dung nhập hoàn toàn vào bóng tối Nam Cương. Kế hoạch mượn đao giết người đã đi đến bước thu lưới cuối cùng. Tôn gia một khi tìm thấy vật chứng mang hơi hướm của Vương gia tại hiện trường, chắc chắn sẽ tự biên tự diễn ra một kịch bản tranh đoạt tài sản đẫm máu.
Chúng sẽ đinh ninh rằng Lâm gia đã kiệt quệ đến mức bị Vương gia cướp bóc mà không dám hé răng cắn trả. Một thế gia đang thoi thóp chờ chết sẽ không còn là mối bận tâm của Tôn Hạc, mà kẻ thù trước mắt lão giờ đây chỉ còn lại Vương gia tham lam.
Đứng bàng quan chứng kiến toàn bộ chuỗi mệnh lệnh tàn khốc này, lão quản sự Lâm Tế chỉ biết cúi gầm mặt. Hai bàn tay gầy guộc gắt gao ôm chặt tờ huyết khế oan nghiệt, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cái giá của ván cờ vây đêm nay đã được định đoạt rõ ràng bằng những con số máu trên sổ công huân.
Gia tộc vĩnh viễn mất đi ba mẫu linh điền thượng phẩm, gánh thêm một khoản nợ khống khổng lồ, và một nhánh tộc nhân sắp sửa bị tước đoạt toàn bộ tài nguyên bồi dưỡng. Sự tàn nhẫn của vị gia chủ trẻ tuổi vượt xa trí tưởng tượng của lão, biến chính đồng tộc thành những quân cờ thí mạng không thương tiếc.
Gió đêm thổi qua những tán Tử Trúc rít lên từng hồi thê lương, cuốn theo mùi khét lẹt của linh mạch cháy đen lan tỏa khắp không trung. Ngay rạng sáng mai, Lệnh Phong Kho Toàn Diện sẽ chính thức giáng xuống đài chấp sự, ép buộc toàn bộ thế hệ trẻ phải nộp lại một nửa số pháp khí hộ thân để bù đắp thâm hụt.
Và khi tiếng khóc than phẫn uất của nhánh phụ vang vọng khắp ngọn núi, nửa mảnh ngọc bích nứt nẻ kia sẽ yên vị trên bàn nghị sự của Tôn gia. Một tia thần thức giả mạo, một mảnh trận văn tàn tạ, sẽ chính thức châm ngòi cho một cuộc huyết chiến không thể vãn hồi giữa hai thế lực lớn nhất Nam Cương.
Lâm Tế chắp tay hành lễ, mười ngón tay run rẩy siết chặt khối ngọc bài kiểm kê tài nguyên. Lão hạ giọng báo cáo, âm cuối mang theo sự xót xa không thể che giấu.
Bẩm gia chủ, toàn bộ mười sáu trạm gác ngoại vi đã rút ngầm về tuyến trong theo đúng mật lệnh. Nhưng linh điền Bích Lục ở sườn tây không kịp thu hoạch, ba mẫu linh thảo bậc một coi như dâng trắng cho dã thú giày xéo.
Một cái giá phải trả để đổi lấy sự tin tưởng của địch nhân. Lâm Mặc nhàn nhạt đáp lời, tiện tay ném tờ khế ước đẫm máu sang cho vị trưởng lão.
Cầm lấy vật này, lập tức quay về kho tộc tầng một. Ngươi tự tay dùng chu sa ghi vào sổ công huân, xác nhận khoản nợ ba ngàn linh thạch hạ phẩm của vị trưởng lão vừa tọa hóa.
Lâm Tế luống cuống đón lấy tờ giấy da thú, vừa lướt mắt qua những dòng chữ xiêu vẹo bên trên, đồng tử lão lập tức co rút. Nội dung khế ước ghi rõ vị trưởng lão kia vì muốn duy trì trận pháp phòng ngự ngoại vi đã lén lút rút ruột kho tộc, nay người chết nợ khó đòi, dẫn đến linh mạch thiếu hụt mà sụp đổ trận thế. Đây rõ ràng là một lời nói dối động trời, một bản án oan vĩnh viễn tước đoạt mọi phúc lợi của nhánh phụ thuộc vị trưởng lão nọ.
Gia chủ, nếu công bố vật này, nội bộ gia tộc tất sinh đại loạn. Nhánh của lão trưởng lão nhất định sẽ tụ tập khóc lóc kêu oan, thanh danh Lâm gia cũng theo đó mà nứt nẻ. Lâm Tế cắn răng nhắc nhở, trong lòng thầm tính toán xem bản thân có bị vạ lây khi quản lý kho lỏng lẻo hay không.
Lâm Mặc chắp tay sau lưng, ánh mắt nhìn xuyên qua màn đêm mù mịt hướng về phía vành đai tử địa. Hắn cần chính là sự đại loạn đó, một vở kịch nội bộ lục đục hoàn hảo để che mắt những kẻ đang dòm ngó.
Nếu nội bộ không loạn, đám thám tử Tôn gia đang nấp ngoài ranh giới Tử Trúc Lĩnh làm sao tin được trận pháp của chúng ta thực sự vỡ nát. Lâm Mặc rành rọt giải thích từng bước cờ. Ngươi cứ việc ban bố Lệnh Phong Kho toàn diện lấy cớ hao hụt tài nguyên, mặc kệ bọn họ khóc lóc. Áp lực dư luận càng lớn, Tôn gia càng đắc ý cho rằng chúng ta đã sức tàn lực kiệt.
Để màn kịch thêm phần chân thực, Lâm Mặc lấy từ trong túi trữ vật ra một khối Khảm Thủy Trận Bàn đã nứt nẻ quá nửa. Bề mặt pháp khí này chi chít những vết rạn cháy đen do linh lực cắn trả, bên trong lõi trận văn gần như đã khô cạn. Hắn truyền một đạo linh lực mộc thuộc tính vào trong, cố tình làm rối loạn cấu trúc ngũ hành của vật phẩm.
Mang khối trận bàn hỏng này vứt tại đống đổ nát ở sườn tây. Khi bình minh lên, đám chim lợn của Tôn gia mò vào thám thính chắc chắn sẽ nhặt được nó. Bọn chúng đều là những kẻ am hiểu trận đạo, chỉ cần nhìn vết nứt từ bên trong sẽ tự đưa ra kết luận rằng Lâm gia cạn kiệt linh thạch nên pháp khí tự bạo. Lâm Mặc lạnh lùng hạ lệnh, triệt để biến đối thủ thành kẻ tự chui đầu vào rọ thông qua những suy luận có vẻ hợp lý của chính chúng.
Lâm Tế ôm chặt trận bàn cùng khế ước vào ngực, sự lo lắng về trách nhiệm cá nhân đã vơi đi quá nửa. Có tờ giấy nợ máu kia làm bình phong, lão không còn sợ bị truy cứu tội thất thoát tài nguyên. Vị quản kho lập tức xoay người thi triển ngự phong quyết, hóa thành một đạo tàn ảnh lao về phía kho tộc, bắt đầu thực thi chuỗi mệnh lệnh tàn nhẫn nhưng cần thiết.
Ngay khi bóng lưng Lâm Tế khuất sau rặng trúc, Lâm Mặc mới khẽ nhăn mặt, đưa tay xoa nhẹ đan điền. Việc cưỡng ép phá hủy lõi trận văn của Khảm Thủy Trận Bàn vừa rồi khiến một tia thủy linh lực bạo động trào ngược, đánh thẳng vào kinh mạch cánh tay phải của hắn. Cơn đau âm ỉ nhắc nhở hắn rằng, mỗi một nước cờ lừa gạt thiên hạ đều đòi hỏi một cái giá thực tế bòn rút từ chính căn cơ của gia tộc.
ợc trận thế sụp đổ là do cạn kiệt tài nguyên?" Lâm Mặc dứt lời, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Hắn biết rõ Tôn gia vốn đa nghi, nếu Lâm gia chỉ lặng lẽ rút lui, bọn chúng chắc chắn sẽ án binh bất động để dò xét. Nhưng một khi nhánh phụ của vị trưởng lão kia làm loạn đòi công bằng, kết hợp với vành đai phòng ngự bị bỏ ngỏ, đối thủ sẽ tự động ghép nối các manh mối lại thành một bức tranh hoàn hảo.
Lâm Tế nghe đến đây, sống lưng chợt lạnh toát. Lão vội vã lật mặt sau của khối ngọc bài kiểm kê, truyền vào một đạo linh lực mỏng. Bề mặt ngọc thạch lập tức hiện lên ba điểm sáng đỏ rực đang nhấp nháy liên hồi tại khu vực sườn đông, kèm theo những gợn sóng linh khí hỗn loạn.
Gia chủ, ngài đoán không sai, thám tử của Tôn gia không chỉ đứng nhìn. Trận bàn giám sát báo về, có kẻ đang dùng Phá Cấm Phù giai đoạn hai liên tục oanh kích vào mắt trận số bảy. Giọng vị quản sự run lên, ánh mắt lộ vẻ khẩn trương. Nếu không phái chấp sự ra tay ngăn cản, chỉ nửa canh giờ nữa, toàn bộ ảo ảnh che giấu ở sườn đông sẽ bị xé rách, phơi bày việc chúng ta đã rút lui.
Lâm Mặc không hề biến sắc, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không đáy. Hắn vươn tay lấy ra một mảnh gỗ đào cháy sém từ trong túi trữ vật, ném thẳng xuống nền đá. Đây là tàn tích của pháp khí trấn mạch đã bị rút cạn linh khí từ tháng trước, bề mặt chằng chịt những vết nứt vỡ tàn tạ.
Không cần cản, cứ để chúng phá. Lâm Mặc gõ nhịp ngón tay lên vách tường ẩm ướt, âm thanh vang lên đều đặn. Ngươi lập tức kích hoạt Huyễn Mộc Trận tại mắt trận số bảy, sau đó chủ động cắt đứt liên kết với nhánh linh mạch ngầm bên dưới. Phải làm cho linh khí tản đi tự nhiên nhất, giống hệt như trận thế tự sụp đổ vì thiếu hụt linh thạch duy trì.
Động tác của Lâm Tế khựng lại, mồ hôi hột rơi tí tách xuống nền đá lạnh lẽo. Cắt đứt nhánh linh mạch ngầm đồng nghĩa với việc ba mẫu linh điền Bích Lục sẽ vĩnh viễn hóa thành đất hoang, không thể phục hồi trong vòng năm mươi năm tới. Cái giá này đối với một gia tộc đang thâm hụt ngân quỹ là vô cùng tàn khốc, tựa như tự cắt đi một miếng thịt trên chính cơ thể mình.
Ở cách đó mười dặm, tên thám tử Tôn gia dường như nhận ra sự phòng ngự lỏng lẻo bất thường, lập tức thay đổi chiến thuật. Hắn ngừng dùng bạo lực oanh kích, chuyển sang phóng xuất một tia thần thức mang theo hỏa độc, men theo khe nứt của trận văn để cắn nuốt linh khí. Đây là một đòn nhử mồi cực kỳ xảo quyệt, nhằm ép người điều khiển trận pháp bên trong phải xuất thủ phản kích bảo vệ mạch đất, từ đó lộ ra thực lực thật sự.
Thế nhưng, Lâm Mặc lại chọn cách khoanh tay đứng nhìn, hoàn toàn thu liễm khí tức. Hắn dùng mảnh gỗ đào cháy sém dưới đất làm vật dẫn, khéo léo dẫn dắt luồng hỏa độc kia đánh thẳng vào lõi mắt trận đang bị rút rỗng. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía xa, kéo theo chấn động truyền dọc qua nền đất, hất tung lớp sương mù dày đặc bao phủ Tử Trúc Lĩnh.
Trận pháp ngoại vi chính thức vỡ nát thành từng mảnh linh quang mờ nhạt. Tên thám tử bên ngoài đắc ý thu hồi pháp khí, hoàn toàn tin rằng Lâm gia đã sức cùng lực kiệt, không còn khả năng duy trì kết giới bảo vệ. Hắn nhanh chóng bóp nát bùa truyền âm, gửi tin tức sai lệch về cho thượng tầng, tự tay mở ra con đường chết cho đội quân tiên phong của Tôn gia bước vào cái bẫy đã giương sẵn.
Điểm công huân của nhánh phụ kia, cứ theo kế hoạch mà trừ sạch. Lâm Mặc phủi đi lớp bụi đá bám trên ống tay áo, giọng nói không mang theo chút nhiệt độ nào. Ghi rõ vào sổ sách, nhánh linh mạch sườn đông bị hủy diệt hoàn toàn là do sự tư lợi của bọn họ, làm hao hụt tài nguyên duy trì trận nhãn.
Lâm Tế cúi gập người lĩnh mệnh, cẩn thận cất mảnh gỗ đào vỡ vụn vào hộp ngọc để làm vật chứng đối chất. Lão hiểu rõ, bình minh ngày mai, đài nghị sự sẽ biến thành một chảo lửa sôi sục. Lệnh Phong Kho được dán lên không chỉ để trừng phạt một nhánh phụ, mà còn chính thức gông cùm toàn bộ thế hệ trẻ vào một khuôn khổ luật lệ mới, ép buộc họ phải đổ máu để chuộc lại lỗi lầm không phải do mình gây ra.
Thế nhưng, Lâm Mặc chưa vội bộc lộ toàn bộ ý đồ. Hắn phất tay áo, một luồng pháp lực đánh thẳng vào mặt gương đồng treo giữa mật thất, lập tức hiển hiện cảnh tượng tại mắt trận số bảy. Nơi đó, sương mù xám xịt của kết giới đang bị một ngọn lửa màu lục bẩn thỉu ăn mòn. Đám thám tử Tôn gia phi thường xảo quyệt, không dốc toàn lực công phá mà chỉ dùng hỏa độc chậm rãi thẩm thấu. Chúng muốn ép tu sĩ phòng thủ phải liên tục bơm linh lực vào duy trì, từ đó bóc trần xem nội tình kho tàng Lâm gia đã cạn kiệt đến mức nào.
Đứng cạnh sa bàn, chấp sự trận pháp Lâm Dực mồ hôi ướt đẫm lưng áo, vội vã thỉnh thị.
"Gia chủ, độc hỏa đã ngấm sâu ba tấc đất, trận văn cốt lõi đang rung lắc dữ dội. Nếu không xuất kho hai mươi tấm Thủy Ngự Phù để trung hòa, cấm chế này sẽ hoàn toàn sụp đổ."
Lâm Mặc lắc đầu, ngón tay điểm nhẹ lên một đường vân mạch màu lam nhạt trên sa bàn cẩm thạch. Hắn lạnh nhạt phủ quyết.
"Không được động đến bất kỳ bùa chú nào trong kho. Rút toàn bộ thủy linh khí từ mương tưới của ba mẫu linh điền Bích Lục sườn tây lên chống đỡ. Nhớ kỹ, thế trận phải gượng gạo, ban đầu dâng trào mạnh mẽ rồi nhanh chóng đứt đoạn, giống hệt như kẻ đang thoi thóp cố vùng vẫy."
Lâm Dực cắn răng tuân mệnh, mười ngón tay liên tục kết ấn pháp, cưỡng ép thay đổi dòng chảy của mạch nước ngầm. Trên mặt gương đồng, một dòng nước trong vắt miễn cưỡng tuôn ra từ lòng đất, chật vật bao bọc lấy ngọn lửa lục. Kẻ địch ẩn nấp ngoài bìa rừng lập tức nhận ra sự biến hóa khác thường. Tên thám tử Tôn gia hừ lạnh một tiếng, nhãn lực lão luyện dễ dàng đánh giá bọt nước tản mác kia hoàn toàn thiếu đi sự tinh thuần của linh thạch hộ trận. Hắn quyết đoán thay đổi chiến thuật, không thong thả thăm dò nữa mà trực tiếp bóp nát một viên Hỏa Hổ Đan cất giấu từ lâu.
Hỏa độc nháy mắt bùng lên gấp mười lần, hóa thành một đầu ác thú rực lửa lao thẳng vào trung tâm cấm chế. Cú va chạm kinh hoàng khiến toàn bộ sa bàn trong mật thất rung bần bật, chín ô trận vị đồng loạt nứt nẻ. Thủy linh khí phòng ngự lập tức bốc hơi khô cạn, kéo theo linh mạch dẫn nước ở sườn tây đứt gãy từng khúc. Dưới sức ép phản phệ, trận nhãn nổ tung thành một hố sâu hoắm.
Trên màn hình quan sát, hậu quả lập tức hiện rõ. Ba mẫu linh thảo bậc một đang thời kỳ thu hoạch bỗng chốc héo rũ, rễ cây cháy đen xì vì hỏa độc trào ngược theo mạch ngầm. Lâm Dực lùi lại nửa bước, khóe môi rỉ ra một tia máu tươi, nhưng cái giá xót xa hơn cả là sản lượng dược liệu quý giá của gia tộc năm tới đã hoàn toàn bị xóa sổ. Dòng thu nhập ổn định nhất để đổi lấy đan dược tu luyện cho thế hệ trẻ coi như đứt đoạn.
Từ trong đống đất đá cháy đen tại hiện trường văng ra một khối vật chất tỏa khói lờ mờ. Đó là một mảnh gỗ đào cháy sém, trên bề mặt vẫn còn vương lại vài nét bùa chú bôi xóa cẩu thả, hoàn toàn không phải vật liệu tiêu chuẩn. Tên thám tử Tôn gia nhanh như chớp lao tới thu lấy vật này, ánh mắt qua lớp khăn bịt mặt lóe lên sự đắc ý tột độ. Hắn cẩn thận cất giấu khối phù mộc vụn vào túi trữ vật, đinh ninh rằng bản thân đã nắm được bằng chứng thép. Việc Lâm gia phải dùng thứ phẩm thay thế linh ngọc trấn mạch hoàn toàn khớp với tin đồn nội bộ lục đục, rút ruột kho tàng.
Mọi diễn biến đều lọt vào tầm mắt sâu thẳm của vị gia chủ trẻ tuổi. Lâm Mặc vung tay thu hồi mặt đồng, triệt để phong tỏa mọi liên kết thần thức với khu vực vừa thất thủ. Hắn quay sang nhìn vị chấp sự đang ôm ngực thở dốc, dứt khoát ban bố quyết định.
"Ghi chép lại toàn bộ tổn thất đêm nay vào sổ luân chuyển. Sáng mai truyền lệnh xuống đài nghị sự, tước bỏ bổng lộc nửa năm của toàn bộ thành viên đội tuần tra sườn tây vì tội phòng thủ bất lực. Đồng thời, niêm phong quyền hối đoái của nhánh phụ đang trấn giữ khu vực đó."
Quyết định này tàn nhẫn gạt bỏ công sức của hàng chục người, nhưng lại là nét bút cuối cùng hoàn thiện bức tranh suy tàn giả tạo. Bắt đầu từ giờ khắc này, sổ công huân sẽ bị khóa chặt phần chi, không một ai được phép rút tài nguyên ra khỏi kho tộc cho đến khi có lệnh mới. Mảnh vỡ gỗ đào đã nằm gọn trong tay kẻ thù, trở thành mồi lửa kích động lòng tham của Tôn gia, ép chúng phải tự tin sải bước vào cái bẫy sâu hơn đang giăng sẵn ở phía trước.
ợc sự suy kiệt này là thật? Bọn chúng vốn bản tính đa nghi, chỉ có tiếng khóc than oán hận của chính người trong tộc mới đủ sức làm mồi nhử hoàn hảo nhất cho ván cờ đêm nay.
Lời vừa dứt, toàn bộ không gian bên trong mật thất cấm địa bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt. Bức tường đá khắc dày đặc phù văn phòng ngự lóe lên ánh sáng đỏ rực, sau đó nhanh chóng xám xịt lại như tro tàn. Phía góc phòng, thanh niên ám vệ Lâm Dực lảo đảo lui về sau ba bước, không kìm được phun ra một ngụm máu tươi đen ngòm. Sa bàn định vị cắm mấy chục lá cờ nhỏ trước mặt gã phát ra chuỗi âm thanh nứt vỡ giòn giã.
Mắt trận số bảy, nơi đại diện cho mạch đất sườn tây đã hoàn toàn sụp đổ. Linh khí xung quanh trở nên hỗn loạn, cuộn trào thành những luồng gió vô hình cắt vào da thịt. Ba mẫu linh điền Bích Lục chính thức bị hỏa độc thiêu rụi, tàn dư của trận pháp hộ viện bốc cháy ngùn ngụt, mang theo bao nhiêu tâm huyết chăm bón của gia tộc hóa thành tro bụi.
Lâm Dực vội vã vận chuyển linh lực ép xuống thương thế kinh mạch đang co rút. Sắc mặt gã trắng bệch, thanh âm khàn đặc báo cáo kết quả. Tôn Hạc đã cắn câu, đích thân lão ta dẫn theo ba tên tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ bước vào khu vực phong tỏa. Bọn chúng đang dùng thần thức rà soát từng tấc đất, thu thập tàn tro của linh thảo để mang về đối chiếu.
Lâm Mặc khẽ gật đầu, sự hy sinh ba mẫu tài nguyên cốt lõi cuối cùng cũng đổi lại một cơ hội xoay chuyển thế cục. Hắn chậm rãi vỗ nhẹ vào túi trữ vật, lấy ra một mảnh trận bàn làm bằng ngọc bích đã bị nứt làm đôi. Trên bề mặt pháp khí mỏng manh này vẫn còn vương lại một tia thần thức nhạt nhòa, mang đậm đặc tính công pháp thủy hệ của tu sĩ Vương gia.
Đây là thứ mà hắn đã âm thầm sắp xếp thuộc hạ nhặt nhạnh từ chiến trường giáp ranh tháng trước, dùng bí pháp phong ấn cất giấu cẩn thận cho đến tận bây giờ. Mảnh ngọc toái không có giá trị thực chiến, nhưng lại là một lời nói dối chí mạng.
Cầm lấy vật này, lập tức ném vào đống tro tàn ở ngoại vi sườn tây. Lâm Mặc lạnh lùng ra lệnh, vung tay đẩy mảnh ngọc về phía ám vệ đang bị thương. Nhớ kỹ, phải gỡ bỏ một lớp phong ấn, để lộ ra đúng một tia khí tức trận văn, vừa đủ để con chó già họ Tôn kia đánh hơi thấy sự bất thường.
Giao việc xong, hắn không để tâm đến sắc mặt kinh ngạc của Lâm Dực, tiếp tục an bài đường lui. Sau khi hoàn tất, ngươi lập tức rút vào Dược Cốc bế quan trị thương. Trừ phi có lệnh bài đích thân ta ban xuống, tuyệt đối không được bước ra ngoài nửa bước, cũng không được tiếp xúc với bất kỳ ai trong đội tuần tra.
Lâm Dực cẩn trọng cất kỹ nửa mảnh ngọc bích vào vạt áo, thân ảnh thoắt một cái đã dung nhập hoàn toàn vào bóng tối Nam Cương. Kế hoạch mượn đao giết người đã đi đến bước thu lưới cuối cùng. Tôn gia một khi tìm thấy vật chứng mang hơi hướm của Vương gia tại hiện trường, chắc chắn sẽ tự biên tự diễn ra một kịch bản tranh đoạt tài sản đẫm máu.
Chúng sẽ đinh ninh rằng Lâm gia đã kiệt quệ đến mức bị Vương gia cướp bóc mà không dám hé răng cắn trả. Một thế gia đang thoi thóp chờ chết sẽ không còn là mối bận tâm của Tôn Hạc, mà kẻ thù trước mắt lão giờ đây chỉ còn lại Vương gia tham lam.
Đứng bàng quan chứng kiến toàn bộ chuỗi mệnh lệnh tàn khốc này, lão quản sự Lâm Tế chỉ biết cúi gầm mặt. Hai bàn tay gầy guộc gắt gao ôm chặt tờ huyết khế oan nghiệt, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cái giá của ván cờ vây đêm nay đã được định đoạt rõ ràng bằng những con số máu trên sổ công huân.
Gia tộc vĩnh viễn mất đi ba mẫu linh điền thượng phẩm, gánh thêm một khoản nợ khống khổng lồ, và một nhánh tộc nhân sắp sửa bị tước đoạt toàn bộ tài nguyên bồi dưỡng. Sự tàn nhẫn của vị gia chủ trẻ tuổi vượt xa trí tưởng tượng của lão, biến chính đồng tộc thành những quân cờ thí mạng không thương tiếc.
Gió đêm thổi qua những tán Tử Trúc rít lên từng hồi thê lương, cuốn theo mùi khét lẹt của linh mạch cháy đen lan tỏa khắp không trung. Ngay rạng sáng mai, Lệnh Phong Kho Toàn Diện sẽ chính thức giáng xuống đài chấp sự, ép buộc toàn bộ thế hệ trẻ phải nộp lại một nửa số pháp khí hộ thân để bù đắp thâm hụt.
Và khi tiếng khóc than phẫn uất của nhánh phụ vang vọng khắp ngọn núi, nửa mảnh ngọc bích nứt nẻ kia sẽ yên vị trên bàn nghị sự của Tôn gia. Một tia thần thức giả mạo, một mảnh trận văn tàn tạ, sẽ chính thức châm ngòi cho một cuộc huyết chiến không thể vãn hồi giữa hai thế lực lớn nhất Nam Cương.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.