Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 401: Lệnh Xuống Khố Phòng Trong Tộc Nghị

Đăng: 30/08/2026 18:40 4,111 từ 1 lượt đọc
Gió lạnh canh ba rít gào qua những rặng tử trúc đan xen nhau, mang theo hơi sương buốt giá tạt thẳng vào cửa Linh Tuyền Động. Lâm Hàn đang ngồi gật gù bên ngọn đèn linh thạch mờ ảo, bàn tay nhăn nheo vô thức vuốt ve cuốn sổ ghi chép bổng lộc tháng này. Lão vốn định lén trích ra ba viên linh thạch hạ phẩm từ phần dư để mua một viên Tụ Khí Đan cho đứa cháu nội vừa đột phá. Đột nhiên, một bóng đen từ trên xà nhà im lìm buông xuống như chiếc lá khô đứt cuống.


Ám vệ mang mặt nạ quỷ dạ xoa không nói một lời, trực tiếp ném vật trong tay cắm phập xuống mặt bàn gỗ lim. Đó là một khối lệnh bài hắc thiết, viền khắc hoa văn mây lửa đặc trưng của gia chủ, tỏa ra hàn khí bức người. Ánh sáng đỏ rực từ nét chu sa trên mặt kim loại hắt lên khuôn mặt già nua đang tái nhợt của viên chấp sự. Lâm Hàn run rẩy cầm lấy vật chứng mang tính quyết định này, thần thức vừa chạm vào, hai mắt lão lập tức trợn trừng kinh hãi.


"Phong tỏa toàn diện? Cắt giảm một nửa bổng lộc của tu sĩ Luyện Khí trung kỳ trở lên?"


Giọng lão rít lên qua kẽ răng, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm vạt áo đạo bào. Tên ám vệ chỉ lạnh lùng gật đầu, vung tay ném thêm một cuộn ngọc giản màu xám tro chứa danh sách những kẻ phải nộp phạt. Hắn lưu lại một câu nói khô khốc trước khi chìm lại vào bóng tối.


"Gia chủ có lệnh, canh ba khắc hai chính thức khởi động Cửu Cung Tỏa Linh Trận. Kẻ nào dám bước ra khỏi động phủ nửa bước, lập tức đánh gãy hai chân, phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả."


Lâm Hàn nuốt khan, cõi lòng dâng lên một cỗ oán khí xen lẫn sợ hãi. Lão biết rõ nền tảng linh mạch dạo gần đây có chút bất ổn, nhưng dùng cách cực đoan này chẳng khác nào ép thế hệ trẻ vào chỗ chết. Đám tiểu bối kia vốn đã bất mãn vì tài nguyên eo hẹp, nay lại bị tước đoạt trắng trợn, ngày mai Tộc nghị chắc chắn sẽ lật tung cả nóc Nghị Sự Đường. Nhưng pháp lệnh đã ban, gia quy như núi, lão thân là chấp sự vòng ngoài tuyệt đối không dám làm trái.


Lão nghiến răng, lảo đảo bước ra khỏi phòng trực, truyền linh lực vào một chiếc chuông đồng treo trước cửa động. Tiếng chuông trầm đục vang vọng xé toạc màn đêm tĩnh lặng của sườn núi. Chỉ mốc thời gian nửa nén hương, hàng chục bóng người khoác áo choàng mỏng vội vã lao ra từ các thạch thất, khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ ngái ngủ và bực dọc.


"Lâm chấp sự, giữa đêm hôm khuya khoắt ngài gọi chúng ta ra đây làm gì? Ngày mai ta còn phải đi tuần tra dược viên!"


Một gã thanh niên vóc dáng vạm vỡ, tu vi Luyện Khí tầng sáu bực bội lên tiếng, ánh mắt đảo quanh đầy vẻ bất mãn. Lâm Hàn không đáp, trực tiếp giơ cao khối kim loại màu đen trong tay. Linh lực kích phát, nét chữ chu sa phóng đại giữa không trung, hóa thành một bản cáo thị đỏ rực mang theo uy áp của người đứng đầu gia tộc. Đám đông bên dưới lập tức bùng nổ. Những tiếng xì xào, chửi thề, và cả những tiếng thở dài thảng thốt đan xen vào nhau tạo thành một mớ âm thanh hỗn loạn.


"Một nửa bổng lộc? Dựa vào cái gì! Bọn ta bán mạng ngoài rừng rậm chướng khí, giờ lại bị trừ tài nguyên tu luyện?"


"Nghe nói gia chủ dạo này hành sự phi lý, sợ bóng sợ gió. Linh mạch bị dòm ngó thì phái người đi tra, cớ sao lại lôi đầu người nhà ra gánh tội?"


Giữa đám đông đang sục sôi phẫn nộ, không ai chú ý đến một gã đệ tử gầy gò đứng khuất ở góc tối. Gã tên là Lâm Dục, một kẻ vốn bị xem là tư chất kém cỏi, chuyên lo việc quét dọn sảnh ngoài. Nghe những lời oán thán xung quanh, khóe môi gã khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. Bàn tay gã giấu trong tay áo lén lút bóp nát một viên châu truyền âm cỡ nhỏ. Một luồng sóng dao động cực yếu, mắt thường không thể thấy, nương theo gió đêm bay thẳng về hướng lãnh địa của Tôn gia.


Đúng như những gì Lâm Mặc đã tính toán từ trong thư phòng, sự phẫn nộ chân thật của đám đông chính là tấm bình phong hoàn hảo nhất. Tín vật truyền tin kia mang theo thông điệp về sự lục đục nội bộ, về một vị gia chủ độc tài đang vắt kiệt sinh lực gia tộc. Tôn gia một khi bắt được nguồn tin này, chắc chắn sẽ nhận định Lâm gia đang tự hoảng loạn cắn xé lẫn nhau. Bọn chúng sẽ dồn toàn bộ nhãn tuyến về phía Linh Tuyền Động mà không hề biết rằng, ngay lúc này, đoạn rễ cây tẩm kịch độc kia đã thuận lợi vượt qua tầng cấm chế thứ hai của bảo khố Bách Dược Cốc.


Lâm Hàn đập mạnh cây gậy gỗ xuống nền đá tảng, uy áp Luyện Khí tầng tám bùng nổ, tạm thời đè ép âm thanh ồn ào. Lão cắn răng khởi động trận bàn phong tỏa. Chín cột sáng mờ ảo từ lòng đất vọt lên, đan chéo vào nhau tạo thành một lồng giam khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ khu vực. Tiếng lách cách vang lên liên hồi khi các khớp nối của trận pháp khóa chặt, triệt để cắt đứt luồng linh khí kết nối với bên ngoài.


Kể từ khoảnh khắc này, ba mươi hai tu sĩ tinh anh nhất của thế hệ trẻ chính thức bị giam lỏng. Trạng thái của khu vực cốt lõi đã chuyển từ phòng ngự sang cấm túc tuyệt đối. Cái giá phải trả không chỉ là sự đình trệ trong việc tu luyện, mà còn là sự rạn nứt lòng tin trầm trọng giữa các thành viên trong tộc. Cuốn sổ ghi nợ công huân trên tay viên chấp sự đã bắt đầu có những cái tên đầu tiên bị gạch chéo bằng bút đỏ, chuẩn bị cho một màn chất vấn nảy lửa tại Tộc nghị hừng đông ngày mai.


Ánh sáng đỏ rực từ khối lệnh bài trên tay Lâm Hàn hắt lên những khuôn mặt đang hầm hập phẫn nộ, ép luồng hàn khí chạy dọc sống lưng đám tu sĩ Luyện Khí. Lão ho khan một tiếng, dồn linh lực vào đan điền để âm thanh vang dội khắp vách đá, dõng dạc tuyên bố lệnh phong tỏa và quyết định cắt giảm bổng lộc. Lời vừa dứt, cả khoảng sân trước Linh Tuyền Động như bị ném vào một vạc dầu sôi. Hàng chục thanh âm oán thán gào thét vang lên, chửi rủa sự bất công của nội viện, thậm chí có kẻ còn đòi xông thẳng lên Nghị Sự Đường để chất vấn gia chủ.


Lâm Trạch bước lên phía trước, vạt áo xám phiêu động theo luồng linh lực đang bạo phát quanh người. Gã là hạt giống tốt nhất của nhánh ngoại viện, tu vi Luyện Khí tầng sáu, chỉ còn cách ranh giới đột phá một viên Tụ Khí Đan.


Bắt chúng ta nộp bổng lộc để bù đắp tổn thất do nội viện quản lý kém sao?


Giọng gã khàn đặc, ánh mắt hằn lên tia máu nhìn chằm chằm vào vị chấp sự già.


Nếu chuyện này truyền ra ngoài, danh tiếng khoan dung đãi ngộ của Lâm gia sẽ đổ sông đổ biển, tán tu nào còn dám bán mạng cho gia tộc nữa?


Lâm Hàn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một cỗ bi ai nhưng bàn tay vẫn siết chặt mặt kim loại lạnh lẽo. Lão hiểu rõ tiểu tâm tư của Lâm Trạch, gã không muốn lãng phí ba năm thọ nguyên quý giá chỉ vì một cái cớ vớ vẩn từ cấp trên. Nhưng mệnh lệnh của gia chủ là tuyệt đối, mạng lưới tình báo bên ngoài đang rình rập, một màn kịch nội bộ lục đục này bắt buộc phải diễn cho chân thật. Lão không đáp lời, trực tiếp truyền một đạo pháp quyết vào bàn đá dưới chân, khởi động mắt trận trung tâm.


Thấy vị chấp sự già không nhượng bộ, Lâm Trạch cắn răng, mũi chân điểm mạnh lên mặt đất tạo thành một đạo tàn ảnh lao vút về phía cửa hang. Gã không ngu ngốc đến mức tấn công Lâm Hàn, mà tung ra ba tấm Thủy Vụ Phù nhằm che khuất tầm nhìn, đồng thời mượn thế nước trượt qua khe hở phòng ngự. Đây là một đòn nhử hoàn hảo, ép người gác cổng phải lùi lại bảo vệ bản thân thay vì duy trì phong tỏa lối ra.


Lâm Hàn hừ lạnh, thần thức nhạy bén của tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ lập tức nhìn thấu quỹ đạo di chuyển của đối phương. Lão không thèm né tránh màn sương mù ẩm ướt, bàn tay già nua vỗ mạnh lên trận bàn điều khiển bằng gỗ tử đàn. Chín ô trận vị lập tức xoay chuyển, vách đá xung quanh rung lên bần bật, phun ra vô số sợi linh lực đan chéo nhau thành một tấm lưới khổng lồ bịt kín không gian.


Phát hiện sinh lộ bị chặn đứng, Lâm Trạch biến sắc, vội vã lật tay rút ra một tấm Phá Cấm Phù màu vàng sậm, dán thẳng vào điểm kết nối kim linh khí yếu nhất của vách đá. Gã muốn mượn uy lực bạo kích để xé rách một góc trận pháp, đổi lấy một nhịp thở thoát thân ra ngoài thỉnh cầu các trưởng lão. Nhưng gã đã đánh giá quá thấp sự tàn nhẫn trong bố cục mà vị gia chủ trẻ tuổi giăng ra.


Ngay khoảnh khắc bùa chú phát nổ, Lâm Hàn đã vặn ngược trục xoay trên mặt gỗ, dời điểm kim linh khí sang vị trí của thổ mạch dày đặc. Tiếng nổ trầm đục vang lên, uy lực của bùa phá cấm như bùn nhão ném vào tường đá, trượt đi rồi bật ngược trở lại. Luồng phản chấn từ linh mạch sườn núi dội thẳng vào ngực Lâm Trạch, khiến miếng ngọc bội bảo mệnh giắt bên hông gã phát ra tiếng rắc chói tai rồi nứt toác thành vô số mảnh vụn.


Gã thanh niên loạng choạng lùi lại bảy tám bước, ngã khuỵu xuống nền đất ẩm ướt, sắc mặt trắng bệch vì linh lực trong đan điền bị áp chế đến mức đình trệ. Cái giá phải trả cho sự bốc đồng không chỉ là một món pháp khí phòng ngự giá trị liên thành vừa bị hủy hoại. Luồng linh khí mỏng manh vốn dùng để nuôi dưỡng ba sào linh thảo mọc ven vách đá cũng bị hệ thống phòng ngự rút cạn để làm năng lượng cản phá, khiến đám lá xanh mướt lập tức héo úa, rũ xuống đầy thê thảm.


Lâm Hàn lôi từ trong tay áo ra cuốn sổ công huân bọc da thú, nhúng đầu bút lông vào nghiên mực chu sa đỏ thẫm. Dưới ánh nhìn khiếp đảm của đám đông, lão lạnh lùng gạch bỏ toàn bộ điểm tích lũy của kẻ vừa làm loạn.


Lâm Trạch mang tội chống đối lệnh cấm, tước đoạt tư cách nhận đan dược ba năm, phạt một trăm điểm công huân bồi thường linh thảo hư hại.


Giọng lão vang lên đều đều, không mang theo chút cảm xúc nào.


Kẻ nào còn muốn thử phá kỷ cương, cứ việc bước lên, sổ cái của gia tộc vẫn còn rất nhiều chỗ trống.


Cả khoảng sân chìm vào tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe đá như tiếng nức nở kìm nén. Đám tiểu bối rùng mình lùi lại, triệt để từ bỏ ý định phản kháng, ngoan ngoãn quay về thạch thất trong sự oán hận ngút trời. Bọn chúng không hề biết rằng, chính sự phẫn uất chân thực này sẽ hóa thành những lời đồn thổi sắc bén nhất. Sáng sớm ngày mai, tin tức về một Lâm gia đang kiệt quệ tài nguyên, ép bức tộc nhân đến mức bạo loạn sẽ theo chân những kẻ thu mua phế liệu tràn ra khắp các phường thị lân cận, hoàn thiện lớp bình phong cuối cùng che mắt kẻ địch.


Ánh sáng chói lòa từ lá Phá Cấm Phù bùng lên xé toạc bóng tối, mang theo uy năng cuồng bạo giáng thẳng vào trận nhãn Khảm Thủy của kết giới phong tỏa. Tiếng nổ trầm đục chấn động vách đá, khiến lớp sương mù linh khí mỏng manh bảo vệ Linh Tuyền Động rung lên bần bật, rạn ra vô số vết nứt nhỏ li ti. Đám đông ngoại viện đang phẫn nộ bỗng chốc im bặt, kinh hãi lùi lại trước luồng kình phong sắc lẹm cắt ngang mặt đất. Lâm Trạch mượn lực đẩy từ vụ nổ, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh lao vút về phía khe hở vừa thành hình. Gã cắn chặt răng, bàn tay giấu trong tay áo đã siết chặt một viên phù châu truyền tin, chỉ chờ thoát khỏi trận pháp sẽ lập tức phát tín hiệu cầu viện ra bên ngoài.


Lâm Hàn đứng cách đó mười trượng, khóe mắt giật liên hồi khi cảm nhận được linh mạch dưới chân đang gào thét vì phản phệ. Lão biết rõ nếu để khe nứt này mở rộng, vở kịch thanh trừng nội bộ sẽ biến thành một cuộc bạo loạn đẫm máu thật sự, hủy hoại hoàn toàn uy tín của gia tộc trong mắt đám tán tu nương nhờ. Không chút do dự, viên chấp sự già cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ thẫm rớt thẳng lên chiếc la bàn điều khiển trận pháp trên tay.


"Làm càn! Gia chủ đã ban lệnh phong tỏa, kẻ nào dám bạo động, giết không tha!"


Giọng nói khàn đục của lão hòa cùng uy áp Trúc Cơ kỳ nửa vời ập xuống. Chín đạo xiềng xích bằng linh khí ngưng tụ từ vách động phóng ra, đan chéo nhau tạo thành một tấm lưới khổng lồ chụp thẳng xuống đỉnh đầu kẻ đào tẩu.


Lâm Trạch hừ lạnh, dường như đã đoán trước được nước cờ này. Gã không hề lùi bước mà đột ngột vặn mình giữa không trung, vứt bỏ thanh phi kiếm đang cầm trên tay để nó đâm sầm vào tấm lưới linh khí. Cùng lúc đó, tay trái gã vung lên, ném ra ba viên hỏa lôi tử to bằng quả nhãn nhắm thẳng vào vị trí đám đông tiểu bối đang đứng co cụm. Đây chính là đòn nhử thâm độc nhất, nhằm mượn danh tiếng của gia tộc để bức ép đối thủ. Nếu Lâm Hàn chọn bảo vệ trận nhãn, đám ngoại viện sẽ thương vong nặng nề, tiếng ác của gia chủ sẽ triệt để không thể vãn hồi.


"Lão cẩu, xem ngươi chọn bảo vệ trận pháp hay cứu đám phế vật này!"


Nhưng gã nội gián đã đánh giá quá thấp sự chuẩn bị của kẻ đứng sau màn. Ngay khoảnh khắc ba viên hỏa lôi tử rít gào bay tới, khối lệnh bài viền mây lửa cắm trên bàn gỗ lim đột nhiên sáng rực nét chu sa. Một đạo trận văn ẩn giấu từ trước bị kích hoạt, mặt đất dưới chân đám tiểu bối sụp xuống nửa thước, hình thành một lớp thổ thuẫn dày cộm cản đứng toàn bộ hỏa lực. Tiếng nổ vang lên đinh tai nhức óc, bùn đất văng tung tóe, nhưng tuyệt nhiên không một ai mất mạng.


Lâm Trạch biến sắc, đồng tử co rụt lại. Gã lập tức nhận ra lệnh cướp đoạt bổng lộc chỉ là mồi nhử, toàn bộ sát cơ thực sự đã được bày sẵn ở lối ra duy nhất này để ép gã phải tự mình lộ diện.


Không để đối thủ có cơ hội đổi chiêu lần thứ hai, Lâm Hàn xoay mạnh mặt la bàn. Chín đạo xiềng xích linh khí chuyển hướng, găm phập vào chín huyệt đạo trên tứ chi và đan điền của kẻ phản bội. Tiếng gãy xương vang lên răng rắc, linh lực toàn thân Lâm Trạch bị phong bế triệt để, cả người gã ngã gục xuống nền đá lạnh lẽo.


Tuy nhiên, cái giá phải trả để khép lại vòng vây không hề nhỏ. Khí cụ trấn áp trong tay Lâm Hàn xuất hiện một vết nứt kéo dài từ tâm ra mép, linh tính hao hụt nghiêm trọng. Quan trọng hơn, một đoạn linh mạch phụ cấp hai trợ dưỡng cho Linh Tuyền Động đã bị vụ nổ ban nãy làm tổn thương cấu trúc, sản lượng linh khí chắc chắn sẽ giảm sút ba thành trong vòng năm năm tới.


Đám đông xung quanh vẫn chưa hết bàng hoàng, ánh mắt nhìn về phía viên chấp sự già càng thêm phần kính sợ xen lẫn phẫn uất. Bọn họ chỉ thấy thế lực nội viện ra tay tàn độc, trấn áp người kháng lệnh không nương tay, hoàn toàn không biết đến thân phận thật của kẻ vừa bị bắt. Lâm Hàn lạnh lùng bước tới, dùng mũi giày gạt vỏ bọc áo choàng của tên nội gián sang một bên, nhặt lên viên phù châu màu xám xịt đã nứt nẻ. Vật chứng này chính là chìa khóa để vạch mặt thế lực thù địch giật dây phía sau.


Lão ho khan vài tiếng, giấu nhẹm viên châu vào tay áo, sau đó lấy ra cuốn sổ viền đen ghi chép công huân.


"Ghi chép lại. Lâm Trạch kháng lệnh gia chủ, phá hoại trận pháp, tước đoạt toàn bộ tài nguyên, giam vào Hắc Thủy Lao chờ sáng mai Tộc nghị định đoạt. Tổn thất linh mạch hôm nay, lấy bổng lộc của toàn bộ người có mặt ở đây trừ đi một nửa để bù đắp!"


Lời tuyên án vang lên lạnh lẽo, chính thức đẩy mâu thuẫn giữa nội viện và ngoại viện lên đỉnh điểm. Bức bình phong hoàn hảo đã được dựng xong, chỉ chờ hừng đông ló rạng để vị gia chủ trẻ tuổi thu mẻ lưới cuối cùng.


Chín đạo xiềng xích linh khí siết chặt, vùi Lâm Trạch xuống mặt bùn lạnh lẽo. Gã cố gắng giãy giụa, nhưng trận văn của Cửu Cung Tỏa Linh Trận đã triệt để phong bế đan điền, biến luồng pháp lực Luyện Khí tầng bảy thành một vũng nước đọng. Từ trong bóng tối, một bóng người vận hắc y thong thả bước ra, mũi giày vải giẫm nát thanh phi kiếm đang rạn nứt trên mặt đất. Ám vệ mang mặt nạ dạ xoa không hề bận tâm đến ánh mắt oán độc của kẻ phản đồ. Bàn tay bọc trong găng da trăn lạnh lẽo thò vào ống tay áo bào đang rách bươm của gã, dứt khoát lôi ra một viên châu tròn trịa tỏa ánh sáng nhạt.


Vật chứng quan trọng nhất cuối cùng cũng lộ diện dưới ánh trăng mờ. Viên phù châu truyền tin này vốn là thứ Tôn gia giao cho ám tử, dùng để định vị tọa độ một khi việc phá hoại nền tảng linh mạch thành công. Đáng tiếc, mọi nước cờ của gã đều đã nằm gọn trong tính toán của vị gia chủ trẻ tuổi đang ngồi tại Nghị Sự Đường. Lâm Mặc đã cố tình hạ lệnh phong tỏa Linh Tuyền Động, mượn cớ cắt giảm bổng lộc để tạo ra một sức ép khổng lồ. Hắn biết rõ kẻ có tật giật mình như Lâm Trạch chắc chắn sẽ tìm cách tẩu thoát trong đêm nay để báo tin, tự mình bước vào vòng vây đã giăng sẵn.


Ám vệ cẩn thận đặt viên châu vào một hộp ngọc dán bùa phong ấn, khóa chặt luồng thần thức đang chực chờ bạo phát bên trong.


Phế bỏ tu vi, phán tội mưu sát đồng tộc, giam vào Hắc Thủy Lao chờ ngày mai Tộc nghị định đoạt.


Giọng nói khàn đục của hắc y nhân vang lên, mang theo mệnh lệnh không thể chối cãi từ người cầm quyền cao nhất. Hai gã chấp sự vòng ngoài vừa chạy tới hiện trường lập tức tiến lên, sắc mặt trắng bệch nhưng thủ pháp vô cùng tàn nhẫn. Bọn họ dùng đoản đao tẩm dược đâm xuyên qua hai tỳ huyệt trên lưng Lâm Trạch, trực tiếp đánh nát căn cơ tu luyện của gã. Tiếng hét thảm thiết xé toạc màn đêm, đánh dấu việc Lâm gia chính thức mất đi một chiến lực Luyện Khí hậu kỳ. Cái giá phải trả cho việc thanh lọc nội bộ không hề rẻ. Sổ công huân của Khố phòng sẽ phải gạch bỏ ba trăm điểm cống hiến tích lũy của nhánh sườn đông, đồng thời niêm phong toàn bộ tài nguyên đan dược của gia đình kẻ phản đồ để bù đắp tổn thất.


Nhưng sự hy sinh này là cần thiết để dọn đường cho một màn kịch lớn hơn. Tại sảnh đường cao nhất của ngọn núi, Lâm Mặc nhận lấy hộp ngọc từ tay thuộc hạ, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt. Hắn không hề bóp nát vật phẩm truyền tin, mà chậm rãi rót một tia thần thức nhọn hoắt vào bên trong. Vị gia chủ dùng một cây châm bạc khắc thêm vài đường trận văn giả mạo lên bề mặt nhẵn bóng của viên châu. Nguồn tin giả này đã bị bóp méo thành một lời kêu cứu khẩn cấp, chỉ điểm tọa độ chạy trốn hướng thẳng đến khu vực mỏ quặng phế thải ở phía tây Nam Cương. Đó chính là nơi Lâm gia đã bí mật chôn giấu hàng chục lá bùa nổ từ ba tháng trước.


Truyền lệnh xuống Khố phòng.


Lâm Mặc gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ lim, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía bóng tối.


Trích xuất ba mươi tấm Hỏa Xà Phù cấp một thượng phẩm, giao cho đội tuần tra số hai lập tức di chuyển đến mỏ quặng tây nam. Bắt đầu từ giờ Dần sáng nay, đổi luật canh gác vòng ngoài thành trạng thái nội khẩn ngoại lỏng. Cố tình để lộ sơ hở tại trạm gác sườn tây, tạo điều kiện cho thám tử đối phương dễ dàng thu thập được tin tức gia tộc ta đang lục đục nội bộ vì chuyện cắt giảm tài nguyên.


Viên chấp sự đứng bên cạnh đổ mồ hôi hột, vội vã ghi chép từng lời vào ngọc giản. Lão hiểu rõ gia chủ đang muốn dùng chính danh tiếng của gia tộc làm mồi nhử. Những lời đồn thổi về việc Lâm gia khắt khe tước bổng lộc, ép chết tộc nhân chắc chắn sẽ nhanh chóng lan truyền khắp phường thị vào rạng sáng. Kẻ thù sẽ tưởng rằng chúng đã nắm được điểm yếu chí mạng của Tử Trúc Lĩnh.


Vị gia chủ trẻ tuổi búng tay, vật chứng trong tay lóe lên một tia sáng đỏ quỷ dị rồi lao vút vào không trung, xé gió bay về hướng lãnh địa của kẻ địch. Tôn gia chắc chắn sẽ nhận được tín hiệu cầu viện giả mạo này, tự tin phái tinh anh bước chân vào cái bẫy mỏ quặng phế thải. Cục diện ván cờ đã chuyển sang một nấc thang mới. Mảnh ngọc giản ghi chép tội trạng của Lâm Trạch chính thức được chuyển giao cho Chấp Pháp Đường, chờ đợi khoảnh khắc bình minh. Ngày mai, khi Tộc nghị bắt đầu, một cơn bão máu thực sự mới chính thức kéo đến, quét sạch những kẻ đang mang dị tâm trong bóng tối.

0