Chương 458: Linh Dược Rỗng Tuếch
Bất chợt, chín ô trận vị trên mặt khối đá đen đồng loạt lóe lên thứ ánh sáng đỏ rực như máu. Tốc độ càn quét linh khí từ xung quanh đột ngột tăng vọt lên gấp đôi, tạo thành một vòng xoáy nhỏ hút sạch bọt khí trong không trung.
Bẩm trưởng lão, trận pháp cắn nuốt đã đạt đến cực hạn.
Tên chấp sự đứng cạnh Vương Hạc vội vã lên tiếng, giọng nói không giấu nổi sự hưng phấn tột độ. Hắn chỉ tay về phía những đường vân đang nứt nẻ trên mặt đất xung quanh bệ đá, chứng minh cho lượng linh lực khổng lồ đang ồ ạt đổ về.
Đúng như gia chủ dự đoán, đám sâu kiến họ Lâm đã hoàn toàn rối trí.
Vương Hạc bật cười thành tiếng, nụ cười mang theo sự khinh miệt không che giấu. Gã vung tay áo, nhịp thở giãn ra đầy đắc ý khi nhìn chằm chằm vào trung tâm vòng xoáy.
Bọn chúng phát hiện linh điền trên mặt đất thối rữa, liền ngu ngốc xả thẳng linh thạch dự trữ vào mạch ngầm để cứu vãn mầm bệnh. Lượng linh khí béo bở này, Vương gia chúng ta xin nhận hết.
Đó chính là tầng bình phong hoàn hảo mà vị gia chủ trẻ tuổi tại sơn môn họ Lâm đã cẩn thận giăng ra. Lâm Mặc tính toán không sai một ly, từ việc phơi bày sự hoảng loạn giả tạo trên mặt đất, cho đến việc cố tình để hở một khe nứt tại mỏm đá phía tây. Mọi thông tin Vương Hạc nhận được đều là những mảnh ghép do chính tay đối thủ cắt gọt, buộc gã phải tự mình bước vào cái bẫy trí mạng mà cứ ngỡ đang chiếm thế thượng phong.
Nhanh chóng truyền lệnh xuống, kích hoạt toàn bộ Huyết Mạch Tỏa.
Vương Hạc quả quyết hạ lệnh, đồng thời rút từ trong tay áo ra một tấm bùa chú màu xám tro. Đây không phải là phù lục tấn công thông thường, mà là Tỏa Khí Phù giai đoạn hai, chuyên dùng để cưỡng chế cố định các điểm kết nối của trận pháp.
Trưởng lão, nếu dùng vật này, mười hai đường lui của trận nhãn sẽ bị khóa cứng, lỡ như có biến...
Tên chấp sự chần chừ nửa nhịp, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Việc tự tay phong tỏa đường lùi của chính mình trên địa bàn giáp ranh là một hành động mang tính rủi ro cực cao, nhất là khi đôi bên đang trong giai đoạn giằng co ngầm.
Ngu xuẩn, cơ hội ngàn năm có một để hút cạn căn cơ của Tử Trúc Lĩnh, ngươi còn sợ chúng có dư lực phản kháng sao?
Vương Hạc gắt gỏng ngắt lời, bàn tay thô ráp mang theo linh lực hệ Thổ hung hăng đập mạnh tấm phù lục xuống góc phải của khối Hắc Diệu Thạch Bàn. Tấm bùa xám tro lập tức bốc cháy, hóa thành những sợi xích vô hình cắm phập vào hư không. Đổi lại việc không thể tháo dỡ trận pháp trong ba ngày tới, lực hút từ bệ đá lập tức bạo tăng, điên cuồng cắn nuốt luồng năng lượng từ phía đối diện. Cục diện giằng co thăm dò đã chính thức bị Vương gia tự tay chặt đứt để chuyển sang tư thế tử chiến đoạt mồi.
Thế nhưng, gã hoàn toàn không nhận ra luồng linh khí đang cuồn cuộn chảy vào trận bàn không hề mang theo sự thanh thuần của mộc hệ. Cách đó vài chục dặm, dưới tầng đất sâu của sơn môn họ Lâm, Lâm Uy đã hoàn tất việc khảm nạm khối kim loại lạnh lẽo vào đúng điểm yếu nhất của linh mạch. Vật phẩm mang theo sát cơ kia không có tác dụng phòng ngự, mà đóng vai trò như một chiếc phễu đảo ngược, âm thầm trộn lẫn sát khí kim loại sắc bén vào dòng chảy năng lượng.
Một tiếng rắc cực kỳ nhỏ vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Vương Hạc nhíu mày nhìn xuống. Trên bề mặt nhẵn bóng của khối Hắc Diệu Thạch Bàn vừa xuất hiện một vết nứt nhỏ bằng sợi tóc. Tuy nhiên, sự tham lam đã che mờ lý trí của lão tu sĩ. Gã tặc lưỡi cho rằng đó chỉ là hệ quả tất yếu khi pháp khí phải gánh chịu lượng linh lực quá tải từ sự phản kháng tuyệt vọng của đối thủ.
Cầm lấy ngọc giản này, lập tức quay về bẩm báo gia chủ chuẩn bị nhân thủ tiếp quản sườn tây.
Vương Hạc ném một miếng ngọc giản truyền âm tỏa ánh sáng xanh nhạt sang cho tên chấp sự. Vật chứng quan trọng mang theo tin tức thắng lợi giả tạo này nhanh chóng đổi chủ, được gã thuộc hạ cẩn thận cất vào ngực áo trước khi mượn bóng tối lao vút về phía biên giới. Bọn chúng không hề biết rằng, vết nứt trên trận bàn đang tiếp tục lan rộng, âm thầm đếm ngược thời gian cho một vụ phản phệ tàn khốc sẽ thiêu rụi toàn bộ kinh mạch của những kẻ đang đứng trong hang động này.
Tại sảnh đường tĩnh lặng trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, một tiếng lách cách giòn giã vang lên xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Bàn tay đang gõ nhịp trên tay vịn ghế thái sư của Lâm Mặc khẽ khựng lại. Ánh mắt vị gia chủ lập tức khóa chặt vào vầng sáng lập lòe trên bàn cờ ngọc thạch đặt giữa phòng. Chín điểm sáng đại diện cho chín mắt trận phía tây sơn môn vừa đồng loạt chuyển sang màu xám tro. Đây chính là phản ứng đặc trưng khi có ngoại lực dùng bí thuật phong tỏa hoàn toàn đường lưu chuyển của linh mạch.
Từ trong góc khuất, Lâm Uy lẳng lặng bước ra, vạt áo bào còn vương chút sương lạnh từ việc tuần tra nửa đêm. Lão dâng lên một khối ngọc giản truyền tin, giọng nói đè nén sự kích động không dám bộc lộ quá lớn.
Bẩm gia chủ, khí tức âm hàn dưới lòng đất đã hoàn toàn ngưng trệ. Kẻ địch quả nhiên không cưỡng lại được cám dỗ, đã dùng pháp môn khóa cứng mười hai điểm nút giao nhau với mặt gương đồng.
Lâm Mặc nhận lấy khối ngọc giản, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt lạnh lẽo rồi ném thẳng nó vào chậu than hồng bên cạnh. Mọi thứ diễn ra đúng như dự tính từ ba ngày trước, khi hắn ra lệnh mở kho xuất linh thạch giả vờ cứu vãn linh điền. Hắn thừa biết Vương gia bản tính tham lam, một khi thấy mồi ngon sẽ không đời nào chịu nhả. Việc bọn chúng tung ra bùa chú niêm phong đường lui chính là biến số cuối cùng mà hắn mỏi mòn chờ đợi. Bức bình phong mang tên hoảng loạn đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ dụ dỗ con mồi tự giam mình vào lồng.
Bọn chúng tưởng rằng đang siết cổ chúng ta, nhưng thực chất là tự buộc dây thừng vào cổ mình.
Lâm Mặc điềm nhiên lên tiếng, ánh mắt lộ ra một tia sắc lạnh nhìn chằm chằm vào bàn cờ ngọc thạch.
Chỉ có phong tỏa hoàn toàn không gian, trận pháp cắn nuốt của chúng mới không thể ngắt kết nối khi phát hiện lượng linh lực bị nhồi nhét mang theo hỏa độc bạo liệt.
Tuy nhiên, để giật sập mẻ lưới này, Lâm gia bắt buộc phải trả một cái giá tương xứng trên bàn cờ tài nguyên. Mồi nhử đã được nuốt trôi, giờ là lúc kích nổ lưỡi câu giấu bên trong. Lâm Mặc vung tay áo, dứt khoát đẩy một khối lệnh bài khắc chữ Phạt bằng đồng đỏ lên mặt bàn.
Truyền lệnh xuống kho tộc, lập tức ngắt toàn bộ cấm chế bảo vệ của ba mươi mẫu linh điền sườn tây. Rút cạn linh khí từ trận nhãn trung tâm, đảo ngược chiều vận hành của Thất Tinh Trận Bàn.
Lâm Uy nghe lệnh mà khóe mắt giật liên hồi, trong lòng dâng lên một cỗ xót xa tột độ. Ba mươi mẫu linh điền đó đang trồng Xích Huyết Thảo sắp đến kỳ thu hoạch, nếu ngắt cấm chế và rút linh khí, toàn bộ tâm huyết ba năm của các nông phu trong tộc sẽ lập tức héo úa. Khoản thâm hụt này chắc chắn sẽ khiến sổ công huân của chi mạch phụ trách phải mang một khoản nợ khổng lồ. Thế nhưng, đối diện với uy áp trầm ổn của gia chủ, lão trưởng lão tuyệt đối không dám hé răng cãi nửa lời, chỉ lo sợ nếu chậm trễ sẽ hỏng mất đại cục.
Tuân lệnh. Gia tộc sẽ chính thức ghi nhận hao tổn ba ngàn khối hạ phẩm linh thạch vào quỹ dự phòng, đồng thời tước bỏ bổng lộc tháng này của đội tuần tra ngoại vi.
Lâm Uy nghiến răng đáp lời, hai tay run run nhận lấy tấm lệnh bài đồng đỏ. Ngay khi vật chứng định đoạt số phận của ba mươi mẫu linh điền rời khỏi bàn cờ, Lâm Mặc cắn chót lưỡi, ép ra một giọt tinh huyết bắn thẳng vào vầng sáng xám tro giữa ngọc thạch. Không múa may hoa mỹ, chỉ có sự tính toán tàn nhẫn đến từng nhịp thở trong lối đánh đổi tài nguyên của thế gia.
Giọt máu vừa chạm vào, một trận văn hình lục giác lập tức bùng lên, mang theo thuộc tính hỏa cuồn cuộn nung chảy lớp vỏ bọc âm hàn. Bằng chứng giả tạo về một mạch ngầm cạn kiệt đã bị lột bỏ hoàn toàn. Thay vào đó, luồng hỏa linh lực bạo liệt bị nén chặt suốt nhiều ngày qua bắt đầu mượn lực đẩy từ việc hy sinh cấm chế sườn tây để lao vút xuống đáy sâu.
Chiếc Thất Tinh Trận Bàn nằm lại dưới lòng đất lúc này đã chính thức đổi trạng thái, từ một món đồ phòng ngự biến thành quả bom nổ chậm chờ chực nhe răng. Mạng lưới linh mạch sườn tây bắt đầu phát ra những tiếng nứt vỡ rợn người, cuồn cuộn đổ dồn một lượng lớn tạp chất hỏa độc thẳng vào mười hai đường lui đã bị Vương Hạc tự tay khóa chặt. Đêm nay, quy tắc tuần tra ngoại vi sẽ phải thay đổi toàn diện, bởi vì dư chấn từ cú đảo chiều này đủ sức nướng chín bất cứ kẻ nào dám bén mảng đến gần hẻm núi.
"Trưởng lão, nếu dùng vật này, mười hai đường lui của trận pháp sẽ hoàn toàn bị phong tử. Lỡ như linh mạch phản phệ..."
Tên chấp sự ngập ngừng, bàn tay đang giữ lấy góc trận bàn khẽ run lên. Hắn hiểu rõ tác dụng của tấm phù lục xám tro kia. Một khi cắm xuống, toàn bộ không gian dưới lòng đất sẽ trở thành một chiếc lồng giam linh khí khép kín.
"Ngu xuẩn, ngươi nghĩ Lâm gia còn dư lực để phản kích sao? Bọn chúng đang dốc cạn kho tộc để cứu lấy phần ngọn."
Vương Hạc hừ lạnh, dứt khoát vỗ mạnh lá bùa xuống ngay mắt trận. Lão hoàn toàn tin tưởng vào nguồn tin thám tử báo về từ sườn tây Tử Trúc Lĩnh. Ánh sáng xám xịt lập tức lan tỏa, hóa thành mười hai sợi xích mờ ảo cắm phập vào các vách đá xung quanh. Tiếng ong ong của khối đá đen nháy giữa đài cao càng lúc càng chói tai, điên cuồng cắn nuốt luồng linh khí mà bọn chúng đinh ninh là nguồn sống cuối cùng của đối thủ.
Cùng lúc đó, tại sườn tây Tử Trúc Lĩnh, Lâm Uy cắn chặt răng nhìn ba mươi mẫu linh điền bạt ngàn Xích Huyết Thảo. Lão dằn vội cơn xót xa trong đáy mắt, hai tay bấm niệm pháp quyết, điên cuồng rót linh lực vào chiếc đĩa ngọc khắc hình bảy ngôi sao. Mệnh lệnh của gia chủ vô cùng rõ ràng, dùng tài nguyên đổi lấy sát cục.
"Gia chủ ban lệnh, đảo ngược trận vị, ngọc thạch câu phần!"
Bảy điểm sáng trên mặt đĩa ngọc đồng loạt xoay ngược chiều kim đồng hồ. Bù nhìn rơm rực cháy, bùn đất nứt toác. Toàn bộ thảm thực vật đỏ ối trên mặt đất không hề khô héo tự nhiên mà bùng lên một ngọn lửa u minh lạnh lẽo. Tinh hoa của ba mươi mẫu linh dược cấp một cứ thế bị vắt kiệt chỉ trong một cái chớp mắt.
Chúng không hóa thành linh khí ôn hòa, mà ngưng tụ thành một cỗ độc hỏa cuồn cuộn đổ ập xuống hệ thống mạch ngầm. Sổ sách công huân của gia tộc lập tức bị gạch đi một khoản thu nhập khổng lồ. Cống hiến mười năm của chi mạch sườn tây chính thức tan thành tro bụi để trải đường cho một đòn phản kích từ bóng tối.
Trở lại hang động ngầm, nụ cười trên môi Vương Hạc bỗng cứng đờ. Luồng năng lượng trong suốt đang tràn vào khối trận bàn trung tâm đột ngột chuyển sang màu đỏ thẫm. Nhiệt độ xung quanh tăng vọt, vũng bùn lầy dưới chân bốc khói xèo xèo. Thần thức của lão nhói lên một cơn đau buốt khi chạm phải luồng khí tức xa lạ kia.
"Không phải linh khí cứu viện, đây là hỏa độc bóc lột từ bản nguyên linh dược!"
"Trúng kế rồi, mau cắt đứt liên kết, chuyển sang thế ngự thổ phòng ngự!"
Lão giả họ Vương gầm lên, hai tay vung ra ba mặt khiên mai rùa hòng che chắn. Gã không hổ là tu sĩ dạn dày kinh nghiệm, ngay lập tức nhìn thấu mưu đồ mượn đao giết người của đối phương. Bọn chúng cố tình để hở khe nứt, dụ gã cắm rễ vào linh mạch, sau đó dùng chính đường truyền này để bơm độc chất. Bàn tay khô khốc của gã hung hăng chộp lấy phiến đá đen, định cưỡng ép nhổ nó lên khỏi mắt trận để ngắt kết nối.
Thế nhưng, mười hai sợi xích xám từ lá bùa phong ấn lúc nãy đã cắm rễ quá sâu. Chính quyết định khóa chặt không gian để vơ vét tài nguyên của Vương Hạc đã triệt tiêu hoàn toàn đường lui của gã. Lực lượng phản vệ từ trận vị đảo ngược va chạm dữ dội với rào chắn của bùa chú, tạo ra một vòng luẩn quẩn ép thẳng hỏa độc vào tâm trận.
Một tiếng rắc chói tai vang lên giữa không gian chật hẹp. Vòng ngoài của pháp khí đoạt linh nứt toác, lộ ra những mảng trận văn cháy đen. Lượng hỏa độc khổng lồ không lối thoát liền bùng nổ, đánh thẳng vào kinh mạch của tên chấp sự đứng gần nhất.
Hắn không kịp kêu lên một tiếng, toàn bộ linh căn hệ mộc trong cơ thể nháy mắt bị thiêu rụi. Đan điền vỡ nát, tu vi Luyện Khí tầng tám triệt để phế bỏ, thân hình cháy đen ngã gục xuống vũng bùn sôi sục.
Vương Hạc nghiến răng nanh, thiêu đốt thọ nguyên phun ra một ngụm tinh huyết lên ba mặt khiên mai rùa để cưỡng ép chống đỡ đợt sóng nhiệt. Cái giá phải trả cho sự tham lam này quá đắt, khối trận bàn cốt lõi của gia tộc đã chịu tổn thương tàn khốc không thể phục hồi. Lão trừng mắt nhìn những vết nứt lan rộng trên mặt đá, trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý lạnh thấu xương khi nhận ra toàn bộ bước đi của mình đều nằm gọn trong sự an bài của vị gia chủ trẻ tuổi họ Lâm.
Luồng hỏa độc cuồn cuộn mang theo oán khí của ba mươi mẫu Xích Huyết Thảo hung hăng dội thẳng vào ba mặt khiên ngự thổ. Tiếng xèo xèo vang lên chói tai khi linh lực hệ thổ bị thiêu đốt thành từng luồng khói xám xịt. Vương Hạc trợn trừng mắt, cảm nhận rõ lớp mai rùa cấp hai đang rạn nứt với tốc độ kinh hoàng. Gã đã sai lầm khi tự tay phong kín hang ngầm bằng lá bùa màu xám tro lúc trước. Không gian khép kín giờ đây vô tình trở thành một lò luyện đan khổng lồ, mà gã cùng đám chấp sự chính là những viên đan dược sắp bị nung chảy. Áp suất linh khí nén lại đến mức cực hạn, ép cho màng nhĩ của đám tu sĩ rỉ ra những tia máu đen ngòm.
Không thể bám trụ thêm nửa nhịp thở!
Vương Hạc rít lên một tiếng cay đắng, quyết đoán cắn nát đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên mặt khiên. Gã không dùng nó để gia cố phòng ngự, mà trực tiếp đảo ngược trận văn, kích nổ pháp khí bản mệnh. Một tiếng ầm vang dội chấn động cả lòng đất, sóng xung kích mượn lực đẩy ngược luồng hỏa độc xuống phía dưới. Cả khối bệ đá trung tâm vỡ vụn thành trăm mảnh, hất văng đám chấp sự Vương gia vào biển lửa mà không kịp phát ra nửa tiếng kêu la. Bọn chúng đã trở thành vật tế thần hoàn hảo để mở đường máu cho kẻ đứng đầu.
Dưới áp lực của vụ nổ, trần hang nứt toác ra một khe hở vừa đủ một người lọt qua. Bóng dáng Vương Hạc chật vật lao vút lên mặt đất, bỏ lại toàn bộ cục diện đã sụp đổ. Đổi lại cái mạng già, ba đường kinh mạch thái âm của gã đã bị hỏa độc ăn mòn, tu vi vĩnh viễn rớt xuống một cảnh giới, thọ nguyên hao hụt nghiêm trọng. Quan trọng hơn, thứ đồ vật cốt lõi dùng để trộm linh khí đã vĩnh viễn nằm lại dưới vũng bùn lầy đang sôi sục, trở thành bằng chứng không thể chối cãi.
Nửa canh giờ sau khi ngọn lửa tàn lụi, từ trong vách đá cháy đen sạm, một bóng người gầy gò chậm rãi bước ra. Lâm Uy khoác trên mình tấm áo choàng cách nhiệt đã sém rách vài chỗ, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua hiện trường hoang tàn. Lão khẽ phất tay, dùng một chiếc kẹp làm từ ngọc tủy cẩn thận gắp lên tàn tích của khối đá đen nhẻm. Mặt trên của nó giờ đây đã in hằn dấu ấn linh lực hệ thổ đặc trưng của Vương tộc, quyện chặt cùng cặn bã linh dược rỗng tuếch. Tiểu tâm tư lo sợ bị trách phạt vì làm hỏng linh điền của lão lúc này đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự kính sợ tột độ dành cho mưu sâu kế hiểm của vị gia chủ trẻ tuổi.
Mọi chuyện diễn ra không sai lệch một ly so với dự liệu.
Lâm Uy lẩm bẩm, cẩn thận đặt món tang vật mang tính quyết định vào một chiếc hộp gỗ đào rồi dán lên đó ba lớp bùa phong bế khí tức. Lão lấy ra một tấm ngọc giản truyền âm, truyền đi một đoạn thần thức cực ngắn báo cáo kết quả. Nhiệm vụ của chi mạch sườn tây đến đây là kết thúc, phần việc còn lại thuộc về những bộ óc tính toán trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh. Lão lập tức thi triển ngự phong thuật, xóa sạch mọi dấu vết hiện diện của người Lâm gia rồi nhanh chóng rút lui khỏi sơn động.
Tại thư phòng tĩnh lặng, Lâm Mặc khẽ mở mắt khi ngọc giản trên bàn chuyển sang màu đỏ ối. Hắn thong thả cầm lấy cây bút lông tẩm chu sa, lật mở cuốn sổ công huân bìa đen quen thuộc. Một nét gạch dứt khoát xóa đi tên của ba mươi mẫu linh điền sườn tây, đồng thời xuất ra một đạo lệnh bài yêu cầu kho tộc phong tỏa toàn bộ khu vực này trong vòng năm năm để xua tan hỏa độc. Sự hy sinh tài nguyên đắt đỏ này chính là cái giá phải trả để đổi lấy tư cách nguyên cáo danh chính ngôn thuận.
Lệnh bài gia chủ lập tức được truyền xuống đường hầm bí mật. Luật tuần tra đêm nay thay đổi toàn diện, rút toàn bộ nhân thủ ngoại vi về tử thủ sơn môn, tạo hiện trường giả về một đêm hoảng loạn tột độ vì mất đi linh điền. Sáng ngày mai, chiếc hộp gỗ đào chứa tàn tích trận pháp kia sẽ được đội chấp sự đội lốt thương nhân mang thẳng đến đài nghị sự của liên minh phường thị. Vương Hạc có nằm mơ cũng không ngờ, cái giá phải trả cho việc tẩu thoát không chỉ là pháp khí bản mệnh rạn nứt, mà là việc toàn bộ Vương tộc sẽ bị khép vào tội danh lén lút phá hoại linh mạch cấm kỵ, trở thành con mồi béo bở cho các thế lực khác xâu xé.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.