Chương 415: Linh Khí Tại Khu Vực Phía Đông
Lâm Hữu Đạt đứng ngoài cửa khẽ rùng mình, hai tay cung kính đón lấy chiếc hộp thiếc đen ngòm vừa bay ra từ khe hở. Hắn cúi gầm mặt, không dám nhìn thẳng vào thứ đồ vật âm hàn đang không ngừng tỏa ra sát khí. Trong lòng vị chấp sự ngoại viện này dâng lên một cỗ e ngại, chỉ hận không thể ném ngay củ khoai lang nóng bỏng tay này đi để khỏi rước họa sát thân.
"Thuộc hạ tuân mệnh. Nhưng thưa tộc trưởng, hai mươi viên đá khắc trận văn hệ thủy e rằng sẽ rút cạn một phần ba kho dự trữ tháng này." Hắn cẩn trọng nhắc nhở, cốt để sau này khố phòng có hụt sổ sách cũng không đổ lên đầu mình.
"Cứ xuất kho, ghi vào sổ nợ của Dược Đường. Ba ngày tới, đình chỉ toàn bộ hỏa lò tại Luyện Khí Các, dồn toàn lực duy trì sương mù." Giọng nói bên trong tĩnh lặng đến đáng sợ, không mang theo nửa điểm do dự.
Lâm Hữu Đạt lui gót, tiếng bước chân xa dần trên hành lang lát đá xanh. Trong thư phòng mờ tối, Lâm Mặc chậm rãi thu hồi thần thức, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ tử đàn. Khối tàn phiến mang huyết chú kia đã bị phong kín, đồng nghĩa với việc kẻ gieo thuật bên phía Tôn gia sẽ hoàn toàn mất liên lạc với trận nhãn. Dựa theo tính cách đa nghi của Tôn Bách, lão tuyệt đối không tin Lâm gia có thể lặng lẽ hóa giải Huyết Ma Công mà không để lại động tĩnh.
Nếu tà bảo đứt kết nối, phản ứng đầu tiên của kẻ thù chắc chắn là phái thám tử đến thực địa dò xét thực hư. Việc đột ngột chuyển đổi phòng tuyến sang trạng thái phong tỏa địa mạch không phải để bảo vệ, mà là để phơi bày một lớp vỏ bọc giả tạo. Lâm Mặc cố tình tạo ra huyễn tượng gia tộc đang dốc toàn lực áp chế ôn dịch, ép những kẻ rình rập phải dấn thân vào sâu trong khu vực cấm để xác nhận kết quả.
Ở phía xa, ngoài ba mươi dặm, từng đợt linh khí hệ thủy bắt đầu bốc lên ngùn ngụt từ lòng đất. Hai mươi viên thạch trận vừa được khảm vào các mắt xích dọc theo bờ sông lập tức phát huy tác dụng. Nước sông lạnh buốt bị trận pháp cưỡng ép bốc hơi, hóa thành một màn bạch vụ dày đặc bao phủ lấy toàn bộ khu vực trồng trọt.
Những gốc linh đạo non nớt dưới ruộng khẽ rũ lá, sinh cơ bị áp chế rõ rệt bởi hàn khí. Đội viên tuần tra đứng gác quanh rìa sương mù đều phải vận chuyển linh lực liên tục để chống lại cái lạnh thấu xương, sắc mặt ai nấy đều ngưng trọng. Bọn họ không biết lý do thực sự, chỉ biết tuân theo thiết luật của gia tộc: kẻ nào tự ý lùi bước khỏi vị trí, phạt roi mây tước bổng lộc ba tháng.
Một đạo hắc ảnh vô thanh vô tức hạ xuống góc thư phòng, quỳ một gối trên nền gạch.
"Ám vệ Bính Tứ bái kiến tộc trưởng."
"Cầm lấy khối Ngọc Phù Lưu Ảnh này." Lâm Mặc búng tay, một viên ngọc thạch trong suốt xẹt qua không trung, vững vàng rơi vào lòng bàn tay kẻ áo đen. "Đến mỏm đá Hồi Âm phía tây linh điền ẩn nấp. Không cần ra tay, chỉ cần ghi lại nhân dạng của bất kỳ tu sĩ nào lén lút thả Báo Âm Trùng vào trong sương mù. Kẻ nào dùng phù lục hỏa hệ để xua sương, lập tức đánh dấu linh khí."
Ám vệ cẩn thận cất kỹ viên ngọc thạch, ánh mắt lóe lên vẻ hiểu rõ. Để giăng mẻ lưới này, Lâm gia phải hy sinh sản lượng của ba mẫu linh thảo cấp một do thiếu ánh sáng mặt trời, tương đương với tổn thất hơn năm trăm khối linh thạch hạ phẩm. Một cái giá không hề nhỏ đối với gia tộc đang trong giai đoạn thắt lưng buộc bụng. Lệnh bài công huân trên hông Bính Tứ khẽ rung lên, đánh dấu một nhiệm vụ cấp bậc giáp vừa được ghi nhận vào hệ thống.
"Nhớ kỹ, cấm tuyệt đối việc kinh động đến bọn chúng." Mắt Lâm Mặc híp lại, một tia sắc bén xẹt qua. "Ta muốn Tôn gia mang theo tin tức giả mạo về báo cáo. Đợi đến khi bọn chúng dồn tài nguyên chuẩn bị tổng tiến công vào một linh mạch tưởng chừng đã phế bỏ, chúng ta mới có thể danh chính ngôn thuận mượn tay Chấp Sự Điện của phường thị dập nát cái móng vuốt này."
Bóng đen dung nhập vào bóng tối biến mất, chỉ để lại ngọn nến tàn khẽ lay động. Bố cục đã hạ, màn sương độc tại Bích Thủy linh điền giờ đây chính thức trở thành một chiếc lồng giam vô hình chờ đợi con mồi tự chui đầu vào rọ.
...ều không nhịn được mà rùng mình, vội vã lùi lại mười trượng để tránh hàn độc xâm nhập tâm phế. Cùng lúc đó, bên trong thư phòng vắng lặng, một đạo hắc ảnh tựa như giọt mực hòa vào bóng đêm, lặng lẽ hạ xuống trước án thư. Kẻ vừa đến vận y phục bó sát, trên ngực áo thêu chìm một đường chỉ bạc uốn lượn mang ký hiệu số Mười Chín. Hắn không phát ra tiếng thở, chỉ một gối quỳ xuống, hai tay dâng lên một tấm bùa vàng đã cháy xém một nửa.
"Bẩm tộc trưởng, mồi nhử đã động." Ám vệ Mười Chín cất giọng khàn khàn, âm thanh bị linh lực áp chế chỉ đủ lọt vào tai Lâm Mặc. "Tôn Bách quả nhiên không tự mình xuất thủ. Lão đã bỏ ra năm ngàn linh thạch, thuê tán tu Quỷ Tầm từ hắc thị đến dò xét Bích Thủy linh điền. Kẻ này mang theo pháp khí Phá Vụ Trùy, hiện đang lảng vảng cách tuyến sương mù phía đông không tới ba dặm."
Lâm Mặc khẽ vuốt ve bề mặt tấm bùa cháy xém, ánh mắt lóe lên một tia tính toán lạnh lẽo. Tôn Bách hành sự cẩn trọng hơn hắn dự tính, dùng một kẻ ngoại đạo làm bình phong để tránh rút dây động rừng. Nếu Quỷ Tầm bị trận pháp của Lâm gia giết chết, Tôn gia hoàn toàn có thể phủi sạch quan hệ. Ngược lại, nếu tên tán tu này tay không trở về, sự đa nghi của lão hồ ly họ Tôn sẽ càng phình to, dẫn đến những đòn thăm dò hiểm độc hơn.
"Kẻ cẩn thận thường chỉ tin vào những gì chúng phải trả giá đắt mới đoạt được." Lâm Mặc lẩm bẩm, ngón tay vạch một đường lên bản đồ da thú trải trên bàn.
Hắn mở ngăn kéo, lấy ra một viên Ngọc giản lưu ảnh đã nứt vỡ vài đường. Bàn tay áo bào vung lên, một tia sương máu mỏng manh được chiết xuất từ mảnh tàn phiến lúc nãy lập tức chui tọt vào bên trong khe nứt của viên ngọc. Khối ngọc trong vắt thoắt cái chuyển sang màu đỏ đục, tỏa ra thứ mùi tanh tưởi đặc trưng của ma công.
"Ngươi mang vật này đến mắt trận thứ ba ở góc đông, ném vào rãnh nước cạn." Tộc trưởng Lâm gia đẩy viên ngọc về phía mép bàn, giọng điệu không vương chút cảm xúc. "Nhớ kỹ, trước khi rút lui, phải tự tay bẻ gãy ba gốc linh đạo đã nhiễm hàn khí, vắt nước cốt tưới lên bề mặt ngọc giản. Sau đó, lệnh cho tiểu đội tuần tra số bốn cố tình để lộ sơ hở trong ba mươi nhịp thở, đủ để Quỷ Tầm dùng pháp khí lọt vào cướp đồ."
Ám vệ Mười Chín ngẩng phắt đầu lên, trong mắt xẹt qua một tia chấn động. Mắt trận thứ ba là điểm giao cắt của mạch nước ngầm. Nếu tưới nước cốt linh đạo nhiễm hàn khí hòa cùng sương máu lên đó, mạch đất xung quanh sẽ lập tức bị ô uế. Hắn cắn răng, dập đầu sát đất can ngăn.
"Tộc trưởng suy xét! Làm vậy tương đương với việc tự tay bóp chết ba mẫu ruộng bậc thượng. Linh thổ một khi dính tà khí thâm nhập tủy mạch, ít nhất năm mươi năm không thể gieo trồng lại. Cái giá này quá lớn đối với Dược Đường lúc này."
"Ghi vào sổ vụ mùa, ba mẫu ruộng phía đông vĩnh viễn phế bỏ, chuyển thành đất hoang." Lâm Mặc cầm lấy bút chu sa, dứt khoát gạch chéo một mảng lớn trên bản đồ gia tộc. "Chỉ có hy sinh thật, tổn thất thật, mới che mắt được những kẻ chuyên nghề ngửi mùi máu. Tôn Bách nhìn thấy viên ngọc giản dính đầy tà khí cắn trả linh mạch, lão sẽ đinh ninh rằng Huyết Ma Công đã phát tác đến mức Lâm gia không thể kiểm soát, phải dùng sương mù phong tỏa để giấu giếm."
Quyết định tàn nhẫn giáng xuống khiến ám vệ không dám nhiều lời, lập tức thu lấy khối ngọc đục ngầu, thi triển độn thuật bốc hơi khỏi thư phòng. Lâm Mặc ngồi lại một mình, ánh mắt găm chặt vào nét chu sa đỏ rực vừa khô trên mặt giấy. Gia tộc muốn tồn tại giữa bầy lang sói, đôi khi phải tự cắt thịt mình để nuôi hy vọng lật bàn, biến ba mẫu linh điền thành mồ chôn tham vọng của kẻ thù.
Bất chợt, vách đá phía sau án thư truyền đến một trận rung lắc nhẹ. La bàn định vị linh mạch đặt trên giá gỗ đột ngột xoay tít, mũi kim chỉ thẳng về hướng đông nam, nơi một luồng kim quang vừa xé toạc một góc trận văn bảo vệ. Quỷ Tầm không đi theo hướng sơ hở mà ám vệ vừa mở ra, gã tán tu này thế nhưng lại cắn răng đốt một tấm Phá Trận Phù bậc hai để cưỡng ép xuyên thủng một mắt xích khác, trực tiếp đâm chọc vào điểm mù phòng ngự ngoài dự tính.
đưa mắt nhìn nhau, hoàn toàn không biết bản thân chỉ là lớp ngụy trang mỏng manh nhất. Bọn họ càng tỏ ra khẩn trương, kẻ thù ẩn nấp ngoài kia sẽ càng tin rằng Lâm gia đang che giấu một vết thương chí mạng.
Tại thư phòng mờ tối, không khí lại ngưng trệ đến mức nghẹt thở. Ám vệ mang mã số Mười Chín quỳ rạp trên mặt đất, trán rịn đầy mồ hôi lạnh, giọng nói khàn đi vì kích động.
"Tộc trưởng, xin người suy xét lại! Ba mẫu ruộng Giáp tự ở trung tâm Bích Thủy điền là tâm huyết ba đời của Dược Đường. Nếu cố tình mở một góc trận pháp, thả cửa cho huyết chú ăn mòn địa mạch để làm mồi nhử, vùng đất ấy sẽ triệt để hóa thành tử địa. Trưởng lão trông coi linh điền tuyệt đối sẽ không để yên chuyện này!"
Lâm Mặc không đáp ngay, chỉ vươn tay cầm lấy một khối ngọc giản hình bán nguyệt xám xịt trên bàn. Hắn rót vào đó một tia linh lực, lập tức hình ảnh mờ ảo về một trận đồ tà ác đang hút máu phàm nhân hiện ra, chân thực đến rợn người.
"Ngươi nghĩ Tôn Bách là kẻ ngu sao? Lão đã bỏ ra ba ngàn linh thạch để thuê Quỷ Tầm, một tên tán tu lão luyện mang theo pháp khí chuyên phá ảo ảnh. Nếu địa mạch của chúng ta không thực sự thối rữa, thám tử của lão chỉ cần rạch một đường là nhìn thấu toàn bộ màn kịch."
Nam tử áo xanh đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt lạnh lẽo xuyên qua song cửa sổ. Hắn đang đánh cược bằng chính tài nguyên cốt lõi của gia tộc để đổi lấy một cơ hội lật bàn, ép đối thủ tự bước vào tử cục đã giăng sẵn.
"Chỉ có tổn thất thật, tà khí thật, mới khiến con chó săn kia cắn câu. Khi Quỷ Tầm mang khối lưu ảnh ngụy tạo này về, cộng thêm lớp sương mù bị xé rách để lộ ba mẫu đất chết, Tôn Bách sẽ đinh ninh rằng mưu kế của lão đã thành công cắm rễ vào tim Lâm gia."
Ám vệ Mười Chín mím chặt môi, vệt máu rỉ ra từ khóe miệng chứng tỏ nội tâm đang giằng xé dữ dội. Nhưng gia quy nghiêm ngặt không cho phép hắn kháng lệnh. Hắn dập đầu ba cái thật mạnh, hai tay nhận lấy vật chứng giả mạo rồi dứt khoát lui vào bóng tối. Mệnh lệnh phong cấm vĩnh viễn ba mẫu linh điền đã được ban xuống, Dược Đường từ nay sẽ phải ghi một khoản nợ khổng lồ vào sổ cái công huân vì quyết định hy sinh này.
Hai canh giờ sau, tại rìa phía đông của màn sương mù, một bóng đen gầy gò như quỷ mị lặng lẽ dung nhập vào dòng nước lạnh. Quỷ Tầm nín thở, bóp nát một tấm Ẩn Tức Phù bậc hai để xóa sạch dao động linh lực trên người.
Gã không vội vàng xâm nhập mà lật tay lấy ra một chiếc dùi gai góc xỉn màu. Pháp lực vận chuyển, đầu dùi xoáy mạnh vào hư không, định khoét một lỗ hổng. Thế nhưng, trận văn hệ thủy của Lâm gia đột ngột cuộn trào, tạo ra một cỗ lực đẩy cực mạnh mang theo hàn khí dội ngược trở lại.
Sắc mặt Quỷ Tầm biến đổi, lập tức nhận ra trận thế đã được gia cố kín kẽ hơn trước. Gã cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên thân pháp khí phá trận để cưỡng ép đổi thế. Chiếc dùi hấp thụ máu huyết liền bùng lên hồng quang, sắc bén cắt đứt ba sợi linh khí đang liên kết với nhau, thành công xé rách một mảng bạch vụ mà không kích hoạt cấm chế báo động.
Cảnh tượng bên trong khiến gã tán tu hít một ngụm khí lạnh. Chín ô trận vị bảo vệ trung tâm đã vỡ nát, ba mẫu linh điền thượng hạng đen kịt, lúa linh héo úa rũ rượi. Từng luồng sát khí âm hàn bốc lên từ lòng đất tàn phá sinh cơ chân thực đến mức rợn người. Ánh mắt gã lóe lên vẻ tham lam khi dán chặt vào khối ngọc đang lập lòe ánh sáng yếu ớt giữa vũng bùn đen.
"Quả nhiên Tôn gia không lừa ta, trận nhãn tà tu đã phế bỏ hoàn toàn phòng tuyến cốt lõi." Gã lẩm bẩm, vung tay dùng linh lực hút lấy món đồ rồi nhanh chóng lùi lại, thi triển độn thuật biến mất dạng.
Ở nơi xa, thông qua một sợi thần thức mỏng manh bám trên mảnh ngọc, khóe môi Lâm Mặc khẽ nhếch lên. Ba mẫu ruộng tốt đã mất, vật chứng giả mạo đã đổi chủ, mồi nhử đã được nuốt trọn vào bụng kẻ thù.
ngột vặn vẹo, kéo theo một tiếng nứt vỡ chói tai vang lên từ mũi nhọn của Phá Vọng Trùy. Quỷ Tầm hừ lạnh, dồn thêm ba phần linh lực hệ phong vào pháp khí mỏ quạ trên tay, mạnh mẽ xé toạc lớp sương mù cản đường. Cảnh tượng hiện ra trước mắt gã không phải là những luống linh đạo xanh mướt được che giấu, mà là một mảng đất đen kịt, bốc lên thứ mùi hôi thối của thảm thực vật thối rữa. Ba mẫu ruộng hạng Giáp hoàn toàn hoang phế, linh khí cạn kiệt đến mức bùn đất kết tảng lại như vảy sắt, từng khe nứt rỉ ra thứ nước đục ngầu. Đây chính là khu vực trọng yếu mà đám người Tử Trúc Lĩnh đang dốc toàn lực che đậy.
Tên thám tử nheo mắt, bản tính đa nghi khiến gã không lập tức tin tưởng vào sự tĩnh lặng này. Hai ngón tay gã kẹp lấy một lá Huyết Sát Phù, cắn nát đầu lưỡi phun sương máu lên mặt giấy vàng. Bức bùa chú bốc cháy, hóa thành một con mắt đỏ ngòm lơ lửng giữa không trung, quét luồng ánh sáng u ám xuống bề mặt ruộng đồng. Sự thăm dò này ép thần thức của gã phải chịu đựng một cơn đau nhói, tựa như bị hàng ngàn mũi kim đâm châm chích vào màng nhĩ. Con mắt máu giật bần bật rồi tiêu tán, phản hồi lại một cảm giác tử khí chân thực đến rợn người.
Quỷ Tầm nhếch mép, thu lại vật phẩm dò đường, trong lòng thầm mắng kẻ địch ngu ngốc. Rõ ràng bọn chúng đã trúng tà thuật của nhị trưởng lão mà vẫn cố bày trò nghi binh, dùng trận pháp hệ thủy để che đậy sự thối rữa của địa mạch hệ mộc. Ánh mắt gã chợt khựng lại khi nhận ra dưới gốc một cây linh mộc khô héo có vật gì đó đang le lói ánh sáng nhạt. Gã cẩn thận ném ra một vòng dây thừng tơ tằm, quấn lấy vật thể kia kéo mạnh về phía mình.
Đó là một khối ngọc giản lưu ảnh bị sứt mẻ một góc, bên cạnh còn vương lại mảnh vải rách mang gia huy của đội tuần tra. Thần thức vừa rà soát qua bề mặt khối ngọc, sắc mặt gã liền hiện lên vẻ cuồng hỉ. Nội dung bên trong ghi lại cảnh tượng hỗn loạn của mấy tên chấp sự đang tranh cãi việc phong tỏa tin tức địa mạch bị ô nhiễm. Bọn họ sợ rằng liên minh phường thị sẽ phát hiện, từ đó tước đoạt quyền kinh doanh đan dược cốt lõi.
Không chần chừ thêm nửa khắc, kẻ đột nhập thu gọn chiến lợi phẩm vào túi trữ vật. Gã vỗ mạnh lên ngực, kích hoạt trận văn hộ thân khắc trên giáp da, đánh đổi bằng việc thiêu đốt một tháng thọ nguyên để ép cực hạn tốc độ của Phong Độn Thuật. Thân ảnh gã hóa thành một vệt xám nhạt, xé gió lao vút về hướng đông bắc, bỏ lại khu vực sương mù đang dần khép kín. Gã đinh ninh rằng mình vừa nắm được tử huyệt của kẻ thù, hoàn toàn không biết bản thân chỉ là một con rối đang mang theo mầm mống sai lệch về cho chủ nhân.
Cùng lúc đó, tại trung tâm điều khiển, hình ảnh vệt xám tẩu thoát phản chiếu rõ nét trên mặt gương đồng đặt giữa sa bàn. Lâm Mặc vươn tay, nhẹ nhàng thu hồi luồng linh lực đang duy trì huyễn tượng, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Kẻ địch đã cắn câu. Tôn Bách khi nhận được bằng chứng này chắc chắn sẽ dồn toàn bộ nhân lực để chuẩn bị cho một cuộc tập kích quy mô lớn, nhắm thẳng vào cái gọi là điểm yếu chí mạng đang suy kiệt.
Để đổi lấy sự ngộ nhận đó, gia tộc đã thực sự tự tay bóp chết ba mẫu đất trồng trọt tốt nhất, cắt đứt hoàn toàn nguồn cung cấp linh khí tại khu vực phía đông. Sự hy sinh này sẽ được ghi thẳng vào sổ nợ của Dược Đường, buộc các trưởng lão phụ trách phải thắt lưng buộc bụng trong suốt ba năm tới. Nhưng giao tin tức giả ra ngoài chỉ là bước đệm, thứ chờ đợi ngoại địch phía trước mới là sát cục chân chính.
Lâm Mặc rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài màu đồng thau, ném thẳng cho vị chấp sự đang túc trực bên cạnh trận nhãn. Tộc trưởng buông lời chỉ thị, thanh âm tĩnh lặng nhưng mang theo áp lực ngạt thở.
Cầm lệnh này đến thẳng hình đường, yêu cầu trưởng lão tước bỏ danh tịch của ba tên đệ tử canh gác đêm nay, phát đày xuống quặng mỏ hắc thạch để làm tròn vở kịch thất trách.
Vị chấp sự run rẩy tiếp lấy mặt thẻ đồng, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo nhưng không dám thốt lên nửa lời oán thán.
Đồng thời, mở niêm phong rương gỗ đỏ ở tầng đáy kho tộc, lấy ra bản đồ thiết kế cốt lõi giao cho đội cắm cờ. Sáng mai, ta muốn toàn bộ chín ô trận vị quanh khu vực tử địa phải được lấp đầy bằng hỏa thạch, chuẩn bị đón khách.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.