Chương 490: Linh Thạch Xuất Khố
"Gia chủ, linh thạch trong khố hiện tại chỉ còn chưa tới năm ngàn khối."
Lâm Viễn Kình ngập ngừng lên tiếng, khóe mắt già nua liếc nhìn cuốn sổ hạch toán bìa đen đã bị niêm phong chặt chẽ. Lão thân là người giữ chìa khóa khố phòng suốt ba mươi năm, mỗi một viên linh thạch xuất ra đều như cắt đi phần thịt trên người. Nếu rút đi gần một nửa gia tài chỉ để vá lại một mảng trận pháp phòng ngự bên sườn tây, tháng sau tiền tiêu chuẩn phân phát cho đám tiểu bối Luyện Khí kỳ chắc chắn sẽ đứt đoạn.
"Không xuất linh thạch vá trận pháp, kẻ thù sẽ lập tức sinh nghi."
Lâm Mặc ngước mắt nhìn lên, thần sắc bình tĩnh đến mức vô tình, hoàn toàn không có vẻ gì là xót xa trước khoản thâm hụt khổng lồ. Hắn gõ nhịp ngón tay trỏ lên mặt bàn, từng tiếng vang vọng đều đặn như đang tính toán thời gian. Bà cô Tôn Lệ kia vừa lấy được khối kim loại mang thủy khí, tất nhiên sẽ không vội vã dốc quân đánh Vương gia ngay lập tức. Mụ ta mang bản tính đa nghi, chắc chắn sẽ cho thám tử nán lại dò xét xem thực hư trạng thái của Tử Trúc Lĩnh. Nếu trận pháp của Lâm gia vẫn hoàn hảo không tì vết sau khi mất đi một nhánh linh mạch phụ, Tôn gia sẽ lập tức nhận ra toàn bộ sự việc đêm nay chỉ là một cái bẫy mượn đao giết người.
Hắn đẩy một chiếc hộp gỗ lim xỉn màu về phía trước, nắp hộp bật mở để lộ một mảnh trận bàn nứt nẻ. Bề mặt vật này cháy đen, tỏa ra mùi khét lẹt của lôi hỏa và linh khí hỗn loạn. Đây chính là trận nhãn khống chế khu vực sườn tây vừa được ám vệ liều mạng tháo dỡ mang về trước khi hỏa hoạn thiêu rụi toàn bộ.
"Thất thúc, ngài mang số tài nguyên này đi, nhưng tuyệt đối không được dùng để tu bổ hoàn toàn."
Lâm Mặc hạ giọng, dặn dò từng chữ vô cùng rõ ràng. Hắn yêu cầu Lâm Viễn Kình chỉ khảm ba trăm khối linh thạch vào các mắt xích vòng ngoài của trận pháp, cố tình tạo ra huyễn tượng linh quang đại thịnh để lòe mắt ngoại nhân. Số lượng khổng lồ còn lại, lão phải âm thầm đem cất giấu vào hầm ngầm dưới gốc Tử Trúc ngàn năm, tuyệt đối không được phép nhập lại vào sổ sách khố phòng.
Lâm Viễn Kình hít sâu một hơi, sống lưng chợt toát mồ hôi lạnh buốt. Lão đã hiểu ra mưu đồ tàn nhẫn của vị gia chủ trẻ tuổi. Bề ngoài là dốc cạn gia tài để tử thủ, thực chất là cố tình bày ra một lớp vỏ bọc hào nhoáng nhưng rỗng tuếch. Thám tử Tôn gia lén lút tiếp cận, nhìn thấy linh quang rực rỡ nhưng lại dễ dàng cảm nhận được khí tức linh mạch suy kiệt rỉ ra từ mảnh vỡ trận văn kia, chắc chắn sẽ tự tin kết luận đối thủ đang cố đấm ăn xôi. Bọn chúng sẽ tin rằng Lâm gia thực sự đã cạn kiệt lực lượng sau biến cố, từ đó yên tâm dồn toàn lực đi tranh đoạt mỏ quặng với Vương gia.
"Cái giá phải trả cho việc này là ba tháng tới, toàn bộ đệ tử trong tộc sẽ bị cắt giảm một nửa đan dược tu luyện."
Lâm Mặc đứng dậy, vạt áo bào xám đen khẽ bay trong cơn gió đêm lạnh lẽo lùa qua khung cửa sổ. Hắn quay lưng nhìn về phía màn đêm đặc quánh đang bao trùm lấy lãnh thổ gia tộc, giọng nói không mang theo chút nhiệt độ nào. Hắn ra lệnh ban bố lệnh cấm túc toàn diện ngay trong đêm. Bất kỳ tộc nhân nào dám bàn tán về sự suy yếu của sườn tây hay thắc mắc về khoản ngân quỹ biến mất, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả. Hắn muốn toàn bộ Tử Trúc Lĩnh chìm trong một bầu không khí hoang mang, uất ức và sợ hãi chân thực nhất.
Lâm Viễn Kình cúi rạp người thọ giáo, cẩn thận cất tấm lệnh bài và chiếc hộp chứa tàn tích trận nhãn vào túi trữ vật rồi bước nhanh ra khỏi sảnh đường. Lão biết rõ mệnh lệnh này vừa ban xuống, nội bộ Lâm gia sáng mai chắc chắn sẽ dấy lên một hồi sóng gió bất mãn cực lớn. Nhưng chính sự bất mãn, tiếng oán thán chân thực từ những tộc nhân không biết rõ nội tình kia mới là bức bình phong hoàn hảo nhất che mắt thế gian. Trên bàn đá lúc này chỉ còn sót lại một tờ giấy mỏng ghi chép danh sách chín tên ám vệ tinh nhuệ. Lâm Mặc cầm lấy một cây châm bạc, dứt khoát đâm thủng ba cái tên đứng đầu, chuẩn bị cho một nhiệm vụ đẫm máu khác bên ngoài ranh giới gia tộc.
…chữ. Mười phần linh khí, chỉ được dùng đúng ba phần để đắp vào vết nứt trận pháp, bảy phần còn lại phải dùng Tụ Linh Ấn dẫn thẳng xuống hệ thống rễ Tử Trúc ngầm dưới đáy sâu.
Lời Lâm Mặc vương hơi lạnh, ngón tay thon dài điểm nhẹ lên sa bàn ngọc thạch. Nơi sườn tây đang nhấp nháy ánh sáng mờ ảo, biểu thị cho lớp phòng ngự đang suy yếu. "Làm cho hoàn hảo quá, Tôn Lệ sẽ sinh nghi mà lui bước. Phải cố tình để lộ một kẽ hở ngưng tụ Thủy linh lực, mụ ta mới tin chắc tàn dư vụ nổ là do cao thủ Vương gia can thiệp." Sự đa nghi của nữ nhân Tôn gia chính là mồi lửa tốt nhất để thiêu rụi chính bọn chúng.
Lâm Viễn Kình gật đầu, siết chặt mộc bài mang theo mệnh lệnh tối cao giấu vào tay áo rồi hòa mình vào bóng đêm. Lão hiểu rõ, dùng ba phần tài nguyên vờ vá víu không phải để giữ đất, mà để giăng một mẻ lưới lớn. Bảy phần linh thạch kia sẽ bị hệ thống trận văn ngầm bòn rút, dung luyện qua ba tầng tịnh hóa để chuyển thành mộc linh khí tinh thuần nhất. Dòng năng lượng này men theo đường ống phong ấn bằng xích đồng, tuôn trào xuống cội trúc ngàn năm, âm thầm chuẩn bị cho đợt bồi dưỡng quy mô chưa từng có của gia tộc.
Tại khu vực sườn tây, gió đêm quẩn quanh mang theo mùi cỏ linh lăng cháy khét xộc thẳng vào mũi. Nấp sau phiến đá xám cách ranh giới chừng ba mươi trượng, Tôn Hạt nín thở. Ám tử đắc lực của Tôn gia dồn toàn bộ thần thức vào thanh la bàn đồng thau khắc đầy phù văn định vị. Kim chỉ nam trên mặt pháp khí xoay mòng mòng, cuối cùng ghim chặt về hướng cấm chế đang tỏa ra linh khí bạo động. Nơi đó, màng quang tráo bảo vệ nhấp nháy liên hồi, những đường vân phòng ngự đứt gãy tựa như cái bong bóng chực chờ vỡ vụn trước cuồng phong.
Bên trong màng sáng, Lâm Viễn Kình bắt đầu hành động. Lão vỗ mạnh túi trữ vật, hai ngàn khối linh thạch hạ phẩm trút xuống rãnh năng lượng khô cằn, va vào nhau lanh canh tạo ra một luồng linh vụ mỏng. Lão không dàn đều linh khí mà bấm pháp quyết, cưỡng ép nhổ ba cây cờ trận hệ Hỏa ở góc tây nam. Trận văn mất đi trụ cột lập tức mất cân bằng, vặn vẹo như đàn rắn đứt đầu.
Để màn kịch đạt đến độ chân thực tuyệt đối, vị trưởng lão giơ bàn tay khô gầy, rót pháp lực chém thẳng xuống, trực tiếp bóp nát một rễ phụ của linh mạch ngầm đang cung cấp năng lượng. Linh khí bạo động tức thì trào ngược. Một tiếng gầm trầm đục rền vang dưới cội đất, kéo theo từng đợt rung chấn lan tràn trên bề mặt. Hào quang sườn tây lóe lên chói lọi rồi khuyết đi một mảng lớn bằng miệng giếng.
Đổi lại, lực lượng phản phệ từ mạch ngầm đánh thẳng vào người thao túng. Lâm Viễn Kình không bị thương tổn đan điền, nhưng cái giá phải trả lại vô cùng dị biệt. Ngón trỏ và ngón giữa bàn tay phải của lão nháy mắt xám ngoét. Lớp da thịt bị linh khí cuồng bạo tước đoạt sinh cơ, triệt để hóa thành đá tảng vô tri, vĩnh viễn mất đi cảm giác.
Từ xa, Tôn Hạt thấy quang tráo sụp đổ liền nhíu mày đánh giá. Hắn ngưng tụ một tia thần thức nhọn như kim đâm thẳng vào lỗ hổng. Tuy nhiên, tàn dư trận pháp tự động kích hoạt cơ chế phòng vệ, dội ngược tia dò xét khiến đầu óc tên do thám ong lên một hồi.
Không chần chừ, hắn lập tức ứng biến đổi chiến thuật. Tôn Hạt lôi ra một tấm Phá Huyễn Phù cấp hai, nghiến răng thiêu đốt nó thành tro. Hắn ép thần thức dung nhập hoàn toàn vào luồng thanh quang vừa bùng lên, mượn uy năng phù lục xé rách lớp ngụy trang, lần nữa luồn lách vào sâu trong tâm trận.
Ngay khi luồng thanh quang ngoại lai chạm vào rìa cấm chế, Lâm Viễn Kình liền nhạy bén phát giác. Lão lập tức giấu nhẹm bàn tay hóa đá vào trong tay áo, cố tình lùi lảo đảo vài bước, vờ như đang dốc cạn sức lực khống chế mảnh vỡ trận bàn bốc khói. Tôn Hạt mượn sức mạnh phù lục càn quét qua rãnh năng lượng, lưới tinh thần của hắn lập tức bắt được một cỗ khí tức lạnh lẽo, âm hàn. Đó chính là dấu vết công pháp Thủy hệ vô cùng đặc trưng của tu sĩ Vương gia, thứ đã được Lâm Mặc cẩn thận ngụy tạo và gài gắm từ trước.
Trực tiếp thu được bằng chứng cốt lõi, Tôn Hạt không dám nán lại thêm nửa nhịp thở. Hắn vội vã thu hồi thần thức, bóp nát một đạo bùa truyền âm để gửi thẳng tin tức phòng tuyến hở sườn kèm theo luồng khí tức ngoại lai về tay Tôn Lệ. Xong xuôi, bóng đen nhanh chóng lẩn khuất vào lớp sương mù chốn rừng sâu. Ở bên trong ranh giới, Lâm Viễn Kình hờ hững nhìn theo hướng kẻ địch vừa rút lui, khóe miệng già nua nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Lão chậm rãi lấy ra cuốn sổ hạch
Ánh sáng nhạt từ tấm bùa truyền âm vừa lóe lên trong bóng tối, Tôn Hạt đã nhanh chóng bóp nát nó để xóa sạch mọi dấu vết linh lực. Lão nấp sau một tảng đá lớn, ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào lỗ hổng to bằng miệng giếng trên màn sáng phòng ngự. Khí tức cuồng bạo từ cấm chế bị vỡ liên tục trào ra, cuốn theo mùi bùn đất khét lẹt đặc trưng của linh mạch đang suy kiệt. Lão tin chắc rằng cú phản phệ vừa rồi đã đánh trọng thương vị trưởng lão gác trận của Lâm gia. Chỉ cần lão luồn qua khe hở này, thu thập thêm một nắm linh thổ tàn lụi mang về làm chứng vật, Tôn Lệ sẽ hoàn toàn gạt bỏ sự đề phòng đối với Tử Trúc Lĩnh.
Tuy nhiên, tên ám tử không hề biết rằng mọi hành động của mình đều nằm gọn trong dự tính của vị gia chủ trẻ tuổi đang ngồi tại sảnh đường cách đó không xa. Ngay vị trí mắt trận, Lâm Viễn Kình khẽ lau đi vệt máu tươi rỉ ra từ khóe miệng. Lão không vội vã đả tọa chữa thương mà lôi từ trong ngực áo ra khối tàn trận nứt nẻ vừa nhận được lúc nãy. Thay vì dùng hai ngàn khối linh thạch hạ phẩm để vá víu toàn diện như lẽ thường, vị quản khố lại chọn ra đúng ba mươi sáu viên có thuộc tính Hỏa, dứt khoát khảm thẳng vào những rãnh nứt cháy đen trên mặt gỗ lim.
"Mở thêm ba thước, dụ hắn vào sâu hơn."
Lâm Viễn Kình truyền âm ngắn gọn cho hai tên ám vệ đang ẩn nấp phía sau. Một tiếng ong trầm đục vang lên dưới lòng đất, lỗ hổng trên màn sáng đột ngột giãn rộng ra, tựa như hệ thống phòng ngự đã hoàn toàn mất kiểm soát. Tôn Hạt thấy thế liền mừng rỡ, lập tức vận khởi linh lực hội tụ vào hai chân, định phóng vọt qua ranh giới. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc gót giày lão chạm vào phần rìa của khu vực sườn tây, một luồng nhiệt lượng quỷ dị bất ngờ bùng lên từ dưới lớp đất bùn.
Tên thám tử khựng lại, da đầu tê rần khi nhận ra luồng khí tức nơi này không phải là tàn dư của hỏa hoạn, mà là trận văn đang bị cưỡng ép đảo ngược. Biết mình đã bước nhầm vào tử địa, lão cắn răng vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một tấm Phong Hành Phù định mượn sức gió dội ngược về sau. Đáng tiếc, tốc độ phản ứng của đối thủ vẫn chậm hơn sự tàn nhẫn của Lâm gia một nhịp. Lâm Viễn Kình lạnh lùng bấm pháp quyết, trực tiếp kích nổ ba mươi sáu viên đá phát sáng kia cùng với mảnh mộc bản nứt nẻ.
Cái giá để khởi động cạm bẫy này tàn khốc đến mức khiến khóe mắt lão giật liên hồi. Khu vực sườn tây vốn đang thoi thóp bỗng chốc biến thành một cái cối xay linh khí khổng lồ. Lực lượng cuồng bạo nghiền nát luồng gió từ lá bùa, đồng thời xé toạc lớp phòng ngự hộ thể của kẻ đột nhập. Không có tiếng la hét nào kịp phát ra, thân ảnh Tôn Hạt đổ gục xuống, bị áp lực khổng lồ chôn vùi dưới lớp đất đá nóng rực.
Để đổi lấy việc giết người diệt khẩu mà vẫn giữ nguyên được màn kịch suy yếu, gia tộc phải gánh chịu một tổn thất không thể vãn hồi. Ba mẫu linh điền trồng Huyết Trúc xen kẽ gần đó lập tức héo úa, rễ cây bị hỏa độc xâm nhập, khiến chất đất hoàn toàn sa mạc hóa. Sản lượng dược thảo của cả quý tới coi như bị xóa sổ hoàn toàn. Mảnh ngọc bội ghi chép thân phận trên hông kẻ thù vỡ đôi, một nửa bị thiêu rụi, nửa còn lại lăn lóc bên mép hố sâu.
Lâm Viễn Kình chống tay nhặt lấy nửa miếng ngọc bài mang theo ám hiệu của Tôn gia, cẩn thận gói vào một lớp vải phong linh. Mồi nhử đã được kẻ thù nuốt trọn, tin tức giả cũng đã truyền đi thành công trước khi tên ám tử bỏ mạng. Sáng ngày mai, cuốn sổ công huân sẽ phải ghi nhận thêm lệnh niêm phong vĩnh viễn ba mẫu đất canh tác phía tây. Còn vật chứng bằng ngọc thạch này sẽ sớm được đưa lên đài nghị sự, trở thành công cụ đắc lực giúp gia chủ ép buộc toàn bộ các vị tộc lão phải chấp thuận lệnh cấm túc phòng thủ.
Lâm Viễn Kình ôm lấy chiếc hộp gỗ lim xỉn màu chứa mảng trận bàn nứt nẻ, cẩn trọng lui ra khỏi sảnh đường. Bước chân lão già chao đảo, mang theo nỗi xót xa về khoản thâm hụt khổng lồ.
Lão vừa khuất bóng, một luồng gió tanh nồng mùi khét lẹt lướt qua ngạch cửa. Chút hơi ấm mỏng manh bên trong lập tức bị xua tan. Ám vệ mang số hiệu Thất Tam vô thanh vô tức xuất hiện từ góc tối.
Gã quỳ một chân trên nền gạch lạnh lẽo, hai tay dâng lên một khay đồng ám khói lôi hỏa. Trên mặt khay không có đầu người. Ở đó chỉ lăn lóc một chiếc túi trữ vật cháy xém, thanh đoản kiếm gãy nát và nửa khối ngọc bội nhuốm bùn đen.
"Bẩm gia chủ, cối xay linh khí sườn tây đã triệt để phát động." Giọng điệu Thất Tam khô khốc như mài trên đá. "Trận pháp thành công nghiền nát lớp cương khí hộ thể của Tôn Hạt."
Hắn báo cáo kết quả mẻ lưới vừa giăng, nhưng sắc mặt lại trắng bệch. Thay vì thổ huyết, cái giá Thất Tam phải chịu là hai ngón tay cầm trận kỳ đã cháy đen tới tận xương. Lớp da thịt nứt toác, tỏa ra mùi khét lẹt, móng tay rụng lả tả xuống nền gạch.
"Tôn Hạt phản ứng rất nhanh." Thất Tam kể tiếp, cố nhịn cơn đau thấu xương. "Khi ba mươi sáu viên Hỏa linh thạch bạo phát, hắn lập tức tế ra Thổ Độn Phù định lặn xuống đất thoát thân. Lớp đất đá quanh người hắn vừa hóa lỏng, liền biến thành một tầng áo giáp bùn."
"Nhưng chín cây trận kỳ chôn sâu dưới lòng đất đã khóa chặt địa mạch." Gã ám vệ rùng mình nhớ lại. "Hỏa khí bùng lên thiêu đốt lớp giáp bùn thành gốm cứng, nhốt chặt Tôn Hạt bên trong như một cái lò bát quái. Hắn bị nướng chín trước khi trận pháp nổ tung."
Đổi lại sinh mạng của một tên cao thủ Trúc Cơ sơ kỳ phe địch, toàn bộ ba mẫu linh điền sườn tây của Lâm gia đã vĩnh viễn hóa thành tro bụi.
Lâm Mặc chậm rãi đứng dậy, vạt áo bào xám lướt qua mép bàn đá. Hắn hoàn toàn ngó lơ chiếc túi trữ vật rách nát vốn chứa không ít tài nguyên, chỉ vươn tay nhặt lấy nửa khối huyết ngọc.
Bề mặt vật này khắc hoa văn gia huy của Tôn gia, rạn nứt chằng chịt. Bên trong mặt ngọc còn vương lại một tia tàn hồn đang thoi thóp vặn vẹo.
Thất Tam ngước mắt nhìn lên, trong lòng mang theo vài phần tiếc rẻ. Nếu mang thủ cấp của Tôn Hạt treo trước cổng từ đường, sĩ khí của đám tiểu bối Lâm gia chắc chắn sẽ tăng vọt. Mối nhục bị chèn ép bấy lâu nay sẽ được rửa sạch.
"Chỉ kẻ ngu xuẩn mới đi tranh hư danh nhất thời để rước họa diệt môn." Lâm Mặc nhạt giọng lên tiếng, dễ dàng nhìn thấu tiểu tâm tư của gã thuộc hạ.
Hắn lật tay, lấy ra một tấm tàn phù hệ Thủy. Đây chính là chiến lợi phẩm từ tay Vương Hạc từng sử dụng trong lần giao phong tháng trước.
Một luồng thần thức cường đại từ mi tâm Lâm Mặc tuôn ra, hóa thành những sợi tơ vô hình bao bọc lấy tấm bùa. Hắn cẩn thận bóp nát tàn phù, ép từng tia Thủy linh khí lạnh lẽo dung nhập vào sâu bên trong vết nứt của khối ngọc.
Quá trình này đòi hỏi sự khống chế cực kỳ vi diệu. Thủy và Hỏa vốn tương khắc. Lâm Mặc phải dùng thần thức dẫn đường, để hơi nước cọ rửa đi tàn dư lôi hỏa cháy khét, thay thế bằng sự âm hàn đặc trưng của công pháp Vương gia.
Chỉ cần sai lệch một nhịp thở, tàn hồn Tôn gia bên trong sẽ vỡ nát. Màn kịch mượn đao giết người lập tức đổ bể.
Nửa tuần hương trôi qua, mảnh ngọc vỡ giờ đây đã mang đậm tàn lưu pháp lực hệ Thủy, che giấu hoàn hảo mọi dấu vết của hỏa trận. Lâm Mặc ném trả vật chứng vừa được ngụy tạo lên khay đồng.
"Mang thứ này đi vòng qua tuyến đường trung lập ở hẻm Hắc Hùng." Hắn rành rọt dặn dò. "Mai phục ở đó, chờ đúng thời điểm đội tuần tra của đối thủ đi ngang qua mới ném mồi nhử vào bụi gai."
Tôn Lệ bản tính đa nghi, mụ sẽ không tin lời đồn đại. Nhưng mụ tuyệt đối sẽ tin vào dấu vết do chính tay thám tử nhà mình tìm thấy tại lãnh địa kẻ khác.
Thất Tam cung kính gật đầu. Gã cẩn thận dùng kẹp trúc cất món đồ vào hộp phong ấn, dán lên một lá bùa cách li rồi lùi sâu vào bóng tối biến mất.
Trong sảnh đường chỉ còn lại một mình Lâm Mặc cùng ngọn nến tàn đang leo lét cháy. Hắn lật mở trang cuối cùng của cuốn sổ công huân, tự tay viết xuống một đạo lệnh bài cấm túc mới bằng chu sa đỏ sẫm.
Bắt đầu từ bình minh ngày mai, khu vực sườn tây chính thức bị liệt vào danh sách tử địa của Tử Trúc Lĩnh. Đội tuần tra canh gác phải lùi sâu vào trong mười dặm, bỏ trống hoàn toàn vành đai phòng ngự bên ngoài.
Bất kỳ tộc nhân nào tự ý bước vào mảng linh mạch phế tàn đó, không cần xét hỏi, lập tức đánh gãy hai chân, trục xuất khỏi gia tộc.
Quyết định tàn khốc này không chỉ để bảo vệ hiện trường giả, mà còn ép toàn tộc phải thấu hiểu cái giá đắt đỏ của việc mưu sinh trong giới tu tiên.
Ván cờ vây đêm nay, Lâm gia đã mất trắng ba mẫu linh điền thượng hạng cùng hai ngàn khối linh thạch xuất khố. Nhưng đổi lại, họ đã dùng một cái xác chết để bứt mình ra khỏi vũng bùn ân oán.
Sáng ngày mai, đài nghị sự sẽ không bận tâm đến việc truy điệu người có công, mà phải đối mặt với lệnh cắt giảm phân phát tài nguyên toàn diện.
Còn nửa khối huyết ngọc mang tàn lưu hệ Thủy kia, một khi nằm gọn trong tay Tôn Lệ, chắc chắn sẽ ép mụ ta dốc toàn lực khai chiến với Vương gia.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.